Showing posts with label giết người. Show all posts
Showing posts with label giết người. Show all posts

Sunday, January 26, 2014

Ông Chấn vô tội, ai phải bồi thường?

>> Nghèo đói không phải là bản án
>> Có bộ trưởng lo vì Táo quân
>> Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam "bắt mạch" bệnh viện
>> 'Viếng cứ viếng, phá cứ phá'
>> Nhiều bộ trưởng muốn chương trình Táo quân 'nhẹ nhàng'


Hoàng Sang

TVNN - Ngày 25/1, Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã khẳng định ông Nguyễn Thanh Chấn vô tội trong vụ án giết người cách đây 10 năm. Các thủ tục đền bù, khôi phục quyền và lợi ích hợp pháp cho ông đang được các cơ quan chức năng khẩn trương tiến hành.

Trao đổi với VietNamNet về việc cơ quan nào phải bồi thường cho 10 năm oan sai của ông Chấn, luật sư Vi Văn Diện, Giám đốc Công ty luật Thiên Minh khẳng định: “Cơ quan cuối cùng xác định ông Nguyễn Thanh Chấn là người có tội phải chịu trách nhiệm. Trong vụ án này, Tòa Tối cao đã xét xử phúc thẩm và vẫn xác định tội nên sẽ phải bồi thường”.

Theo lời luật sư Diện, thông qua vụ án điển hình này, chúng ta vẫn có thể thấy được việc án oan, xử sai còn tồn tại nhưng cơ hội được phát hiện đưa ra “ánh sáng” như vụ ông Chấn thì không nhiều.

"Điều đáng bàn ở đây là những người tiến hành tố tụng, các cơ quan tiền hành tố tụng, từ địa phương đến trung ương, từ điều tra đến xét xử đều chưa thực sự khách quan khi nghiên cứu chuyên môn, nghiệp vụ và áp dụng pháp luật” - luật sư Diện nhận định.

Theo vị luật sư này, nếu có án oan sai chứng tỏ chỉ là phán quyết một chiều, mang tính áp đặt; người luôn kêu oan thì không thể buộc họ nhận tội một cách tự nguyện được. Người kêu oan cũng bỏ ngoài tai, không cần xem xét, bằng mọi hình thức ép cho bằng được để hoàn thành nhiệm vụ…

Về việc bồi thường cho ông Chấn, luật sư Dương Kim Sơn - Đoàn Luật sư Hà Nội cho hay: Theo quy định tại Khoản 2 – Điều 32 Luật trách nhiệm bồi thường nhà nước, trong trường hợp Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao xét xử tái thẩm huỷ bản án phúc thẩm và đình chỉ vụ án vì ông Nguyễn Thanh Chấn không thực hiện hành vi phạm tội giết người thì Toà án cấp phúc thẩm (Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội) tuyên ông Chấn có tội phải có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho ông Chấn các khoản sau:

Thứ nhất là thiệt hại do thu nhập thực tế bị mất hoặc bị giảm sút. Trong trường hợp trước khi xảy ra vụ việc, nếu ông Chấn có thu nhập ổn định từ tiền lương trong biên chế, tiền công từ hợp đồng lao động thì căn cứ vào mức lương, tiền công của tháng liền kề của ông Chấn trước khi xảy ra thiệt hại làm căn cứ để xác định khoản thu nhập thực tế.

Trường hợp trước khi xảy ra thiệt hại mà ông Chấn có việc làm và hàng tháng có thu nhập nhưng không ổn định thì lấy mức thu nhập trung bình của ba tháng liền kề trước thời điểm xảy ra thiệt hại làm căn cứ để xác định khoản thu nhập thực tế.

Trường hợp trước khi xảy ra thiệt hại mà ông Chấn là nông dân, ngư dân, người làm thuê…có thu nhập nhưng theo mùa vụ hoặc không ổn định thì lấy mức thu nhập trung bình của lao động cùng loại tại địa phương; nếu không xác định được thu nhập trung bình thì lấy mức lương tối thiểu đối với cơ quan nhà nước tại thời điểm giải quyết bồi thường làm căn cứ để xác định khoản thu nhập thực tế.

Ngoài ra, các cá nhân trong HĐXX phiên phúc thẩm (Tòa án nhân dân tối cao) phải bồi thường cho ông Nguyễn Thanh Chấn những thiệt hại do tổn thất về tinh thần, thiệt hại về vật chất do bị tổn hại về sức khoẻ (nếu có).

Toà án cấp phúc thẩm phải xin lỗi công khai cá nhân ông Chấn bằng nhiều hình thức.

Cũng theo luật sư Sơn, sau khi bồi thường cho ông Chấn, Tòa phúc thẩm (cơ quan nhà nước đã thực hiện việc bồi thường) có quyền yêu cầu các thành viên Hội đồng xét xử phúc thẩm có lỗi trong việc xét xử oan sai phải liên đới hoàn trả cho Nhà nước khoản tiền đã bồi thường cho ông Chấn. Đồng thời, những người này sẽ bị xử lý trách nhiệm theo quy định của pháp luật.

Liên quan đến bản án oan trái khiến ông Nguyễn Thanh Chấn phải ngồi tù oan gần 10 năm, trước đó, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chỉ đạo các ngành tố tụng Trung ương khẩn trương minh oan, đền bù và khôi phục quyền lợi hợp pháp cho ông Nguyễn Thanh Chấn, đồng thời xử lý nghiêm minh sai phạm của tập thể, cá nhân đã điều tra, truy tố, xét xử oan.

Sau khi có chỉ đạo của Chủ tịch nước, các cơ quan ban ngành đã sớm vào cuộc. Các điều tra viên liên quan đến vụ án này cũng được triệu tập để lấy lời khai. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa có thông tin từ cơ quan chức năng về việc:có hay không việc các điều tra viên dùng nhục hình để ép cung.

Trước đó, Đại tướng Trần Đại Quang - Bộ trưởng Công an cho hay: "Sau khi Hội đồng thẩm phán TAND Tối cao ra quyết định tái thẩm, Bộ Công an đã giao cho cơ quan cảnh sát điều tra của Bộ phối hợp với các cơ quan tố tụng xử lý vụ việc này theo đúng thẩm quyền và trình tự tố tụng hình sự".

Bộ trưởng Trần Đại Quang nói thêm rằng, công tác điều tra xử lý các vụ án hình sự, nguyên tắc hàng đầu và xuyên suốt là không để lọt tội phạm, không để oan sai. Đồng thời, nghiêm cấm mớm cung, ép cung, bức cung, nhục hình.

Mới đây nhất, ngày 25/1, Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã thông báo quyết định đình chỉ điều tra đối với ông Nguyễn Thanh Chấn. Quyết định này cũng khẳng định ông Chấn không liên quan đến vụ án giết người 10 năm trước tại thôn Me.


Xem thêm:
- Khi ‘đất nước’ lười đọc
- Welcome to lừa quốc
- Dân chủ không thể là cái bánh vẽ

Tuesday, January 7, 2014

Đừng bao giờ quên!

>> Hun Sen có phải sang nương náu tại Việt Nam lần 2?
>> Vì sao Thượng tướng Thứ trưởng Bộ CA Phạm Quý Ngọ đột ngột “đổ bịnh”?
>> Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: ‘Cần tôn vinh những quân nhân VNCH chống ngoại xâm’
>> Ba Thứ trưởng được thăng hàm Thượng tướng
>> Đâu rồi khí phách báo CA, QĐ và Petrotimes.?


Lê Đức Dục

Nhiều bạn gào lên chửi Campuchia "phản bội" đi đêm với Tàu Khựa, bán đứng ASEAN trong hội nghị ngoại trưởng tại PhnomPenh... này nọ, có cô bạn còn đòi Hun Xen giả lại con mắt giả cho quân y viện 108 :-), ăk , bạn lại nói người 2 mặt đã khó chơi, huống gì nước nó biểu tượng là Bayon cười cả... 4 mặt!

Chưa bao giờ mình tin thằng Miên này, thật lòng!

Đọc và xem nhiều truyện, phim về những trại tập trung của Đức Quốc xã, ngỡ cũng tận cùng tàn bạo rồi, thế nhưng khi tận mắt thấy tội ác Pol Pot, mình thấy..Hitler còn thua xa thằng Pốt này!

Ai cũng biết thầy thằng Pốt là Bắc Kinh.

Những lần kỷ niệm ngày Campuchia thoát nạn diệt chủng (7-1-1979) đài báo nhà mình tố cáo Pol Pot thì nhiều nhưng lờ đi những kẻ đứng đàng sau nó.

Mấy lần đến Cam, cứ nghĩ đến quan thầy Tàu Khựa và bàn tay nhuốm máu của chúng, lại không thể không liên tưởng tới những cố vấn Trung Quốc giúp dân mình "cải cách ruộng đất" hồi những năm 50, một kiểu "tiền khả thi" như ở Campuchia những năm của thập niên 70 vậy. Chết oan ức, chết không nhắm mắt, chết ruộng chết bờ, chết khờ chết thảm chết trên cạn chết dưới ao chết hàng rào chết góc chợ...Hơn nửa thế kỷ rồi, nhưng nỗi đau CCRĐ ấy chưa ai giải cho những linh hồn vô tội ngày ấy, cụ Tô Hoài cùng lắm mới mon men viết ' Ba người khác" chứ toàn cảnh CCRĐ nay nhân chứng chết hết chả mấy nỗi mà đi vào quên lãng...

Quay lại chuyện Campuchia những ngày này , mình lục lại những tư liệu năm trước, cũng để nhắc nhở là đừng tin thằng Miên! đừng gá duyên với thằng Tàu, hãy mau mau mua súng!!!

Khmer Đỏ là sản phẩm của ai?

Không có nó thì chắc chắn không có hàng triệu dân Campuchia chết thảm trong địa ngục trần gian từ 1975-1979 và hàng vạn người dân Việt, người lính Việt cũng nằm xuống trong cuộc chiến ấy.

Trung Nam Hải đã áp đặt và thử nghiệm một mô hình xã hội bằng việc đưa dân Campuchia ra thí nghiệm và Hitler với những trại thiêu người không là gì so với những điều cố vấn của Khmer Đỏ đã bày cho học trò của mình sát hại dân mình.

30 năm, ai quên cứ quên, ai không dám nhắc cứ việc im nhưng lịch sử thì cần được nhắc lại như một sự thật!

Tháng 6 -2007  đi xuyên miền Tây từ Hà Tiên lên cặp theo mé kinh biên giới Việt Nam-Campuchia, qua An Giang ghé vô Tri Tôn-Ba Chúc.Hôm ấy là một ngày nắng, người ta đem hài cốt những người dân Ba Chúc bị thảm sát ra phơi.Tự hào mình là người có trí tưởng tượng tốt nhưng chưa bao giờ tôi có thể tưởng tượng cảnh hàng ngàn đầu lâu, xương sọ, ống tay ống chân đem phơi trong nắng!

Rờn rợn và ma quái.

Trong vòng 2 tuần từ ngày 15 đến ngày 30 -4-1978, 3157 dân thường Ba Chúc vùng quanh núi Tượng và núi Dài đã bị quân Khmer đỏ thảm sát (trong tổng số 16 ngàn dân của xã ). Phần lớn nạn nhân bị sát hại vào ngày 18 tháng 4, khi một toán quân Khmer xâm nhập dồn hết dân làng vào các ngôi chùa và trường học rồi thảm sát .Những người sống sót trốn được vào núi Tượng, tuy nhiên họ cũng bị phát hiện ra vài ngày sau. Phần lớn nạn nhân bị bắn, chém, chặt đầu. Nhiều phụ nữ bị hãm hiếp và đóng cọc vào cửa mình, trẻ em thì bị đâm lê trước khi giết chết.

Kinh khủng hơn khi tôi qua Phnompenh và ghé thăm nhà tù Tung sleng-vốn xưa là một trường học và Khmer đỏ đã biến đây thành một địa ngục hơn hẳn những trại tập trung của Hitler thời thế chiến thứ 2.

Những hình ảnh, hiện vậy còn trưng bày tại đây đến hôm nay sau khi xem chỉ có thể thốt lên một từ: Rùng rợn!

Và sau tất cả những tội ác kinh hoàng của Khmer đỏ, tôi chỉ muốn hỏi: Tại sao con người lang sói man rợ đến vậy.

Và hẳn các bạn đều biết những năm tháng ấy ai là "người bạn lớn"-kẻ đẻ ra, hà hơi tiếp sức cho tội ác diệt chủng của Khmer đỏ?

Biết để mà nhớ, nhớ thật lâu như chúng ta từng nhớ về "người bạn" này!

Nhớ và đừng bao giờ quên!

ĐỪNG BAO GIỜ QUÊN!

Nguồn: FB Lê Đức Dục


Xem thêm:

- Câu chuyện lãnh tụ
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Đừng lôi tổ quốc gói gọn trong một cái giường

Wednesday, December 25, 2013

Vụ "Thẩm mỹ viện Cát Tường": Một dự đoán bất ngờ nhưng có thể xảy ra

>> Thẩm quyền
>> Không nghiêm trọng (?!)
>> Hoa hồng có màu gì?
>> Phải chăng xã hội đang tụt lùi?


Chiều nay 25-12-2013 trong buổi gặp nhân dịp Noel và tất niên, tình cờ tôi được ngồi với rất nhiều bác sĩ của các bệnh viện hàng đầu ở Sài Gòn.

Các bác sĩ trong buổi gặp đều nhất trí cho rằng trong vụ thẩm mỹ viện Cát Tường, có thể không có chuyện “ném xác” chị Huyền xuống sông Hồng như lời khai của bs Nguyễn Mạnh Tường.

Theo các bác sĩ, một khả năng rất có thể xảy ra là thi thể của nạn nhân đã bị hóa thành nhiều mảnh nhỏ và đưa vào các thùng rác y tế rồi bị đem đi xử lý ngay vào rạng sáng hôm sau một cách tình cờ, không để lại dấu vết.

Theo yêu cầu của các bác sĩ trong buổi gặp mặt tối nay, tôi đăng mấy dòng này, kính đề nghị các cơ quan chức năng quan tâm thêm hướng điều tra mới nói trên. 

Cầu mong hương hồn chị Lê Thị Thanh Huyền sớm được siêu thoát và mong sao vụ việc đau lòng này nhanh được khép lại.

Tâm Sự Y Giáo.


Xem thêm:
- Hắn làm chính trị
- Sủa giọng Sài Gần
- Cần lao chơi đồ cổ

Sunday, December 15, 2013

Đúng ở hai chữ “giết người”

>> Vài dòng cùng chú thạc sĩ trẻ...
>> Quan chức VN đi đông để làm gì?
>> Những chỉ dấu về một quốc gia thất bại
>> Việt Nam - TPP: Ai mua chính trị không?
>> Vỉa hè và người bán hàng rong


Có thể, sẽ có án tử hình dù bị can Dương Chí Dũng đọc thơ và tươi rói rói nghi nghe hai chữ tử hình. Cái này không khó đoán khi cụ Tổng từng bảo “bà con cứ chờ xem”.
Nhưng quyết tâm chính trị không nên thể hiện bằng những cái án tử hình.

13-15 năm trước, với sự hăng hái, nhiệt thành mình làm mười mấy kỳ trong một diễn đàn kêu gọi bỏ án tử hình ở Việt Nam. Ý tứ là người ta không thể hạn chế cái ác và sự dã man bằng một sự trừng phạt thậm chí còn man rợ hơn. Cụ Đạm, luật sư vụ Khánh Trắng trả lời phỏng vấn mình xong liền bảo: Tuấn ạ, có thể 15 năm sau cậu sẽ chẳng còn sự nhiệt thành này đâu. Ở mình nó thế.

Giờ gần 15 năm, mình hiểu “ở mình nó thế” là thế nào, nhưng suy nghĩ về sự man rợ của việc tước đoạt mạng sống của người khác vẫn không thay đổi. 22 trong tổng số 272 điều luật có án tử hình. Và cái án giết người vẫn giữ ngay cả đối với nhưng tội danh “Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm”; “Phá hủy công trình, phương tiện quan trọng về an ninh quốc gia”; Tất nhiên, cả “Tham ô tài sản” và “Nhận hối lộ”.

Có thể, cũng chỉ 15 năm nữa, chúng ta nhìn lại ngày hôm nay như hôm nay nhìn những vụ thiêu sống phù thủy thời trung cổ, hoặc “ném đá đến chết” của hiện tại trong xã hội hồi giáo.

Mới biết đất nước của Khổng Tử nó tài. Tử hình treo. Và vì thế tử tù như Lưu Chí Quân mới có thể nở nụ cười khinh bạc.

Mới hồi, anh bác sĩ bị buộc phải tiêm thuốc độc vào tĩnh mạch tử tù ở Phú Yên đã nói cực đúng: “Bác sĩ cứu người chứ đâu phải giết người”. Đúng ở hai chữ “giết người”.

Nguồn: FB Đào Tuấn


Xem thêm:
- Lời thề Sở Khanh
- Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ
- “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!"

Tuesday, November 26, 2013

Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ

>> Xin đừng để có một “Nguyễn Thanh Chấn” ở Thủ đô
>> Cơ quan Thi hành án đã “lấp liếm” sự thật vụ án 194 phố Huế
>> Vụ án 194 phố Huế: Đang xôn xao những câu hỏi lớn trong dân
>> Trần Đăng Khoa bàn về án oan
>>>>> Nghi án Phan Thị Bích Hằng 'hối lộ' 400 triệu?


Phair Zios

Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ. Đó là mệnh đề nổi tiếng của mục sư Martin Luther King. Tuy nhiên, nỗi oan khuất 10 năm trời của ông Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang) cho thấy công lý không chỉ lỡ chuyến mà còn không có cơ hội để "bị chối từ".

Thay vào đó, công lý chỉ may mắn có cơ hội "trình diễn" khi kẻ thủ ác Lý Quý Chung đầu thú. Và ngay cả khi Lý Quý Chung đầu thú cũng hé lộ những ngắt nghéo của vụ việc. Bởi nhiều người đặt câu hỏi vì sao Lý Quý Chung chỉ chịu ra đầu thú với điều kiện không bị đưa về trại giam của Công an Bắc Giang. Vì vậy, người ta đã thấy Lý Quý Chung ở trong trại giam T171 của Bộ Quốc phòng. Hẳn, Lý Quý Chung hiểu hơn ai hết nỗi oan của ông Chấn và cũng là hiểu hơn ai hết Công an tỉnh Bắc Giang (Tỉnh mà người dân gọi chệch đi là "Bắc lên rồi rang"). Dư luận cho rằng, Chung sợ rằng mình sẽ bị thủ tiêu, bịt đầu mối nếu nằm trong tay của CA Bắc Giang. Suy luận này có logic, bởi nếu Chung chết, ông Chấn không có cơ hội được minh oan và người ta sẽ khép vụ án lại, ông Chấn tiếp tục ngồi tù, và chẳng có ai đòi hỏi làm rõ việc CA Bắc Giang có bức cung, nhục hình hay không?

"Chuốc chi cho lắm oán thù
Rồi dàn, rồi xếp, sao cho vuông tròn"

Trở lại với nỗi oan của ông Nguyễn Thanh Chấn, bản thân ông Chấn, gia đình và dư luận đòi hỏi các cơ quan chức năng làm rõ có hay không việc nhục hình, bức cung với ông Chấn. Và trả lời trước Quốc hội, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao (dân gian thường gọi chệch là Càng Cao Càng Tối) Trương Hòa Bình cho rằng có hay không cũng phải điều tra, tỷ mỉ và cẩn trọng. Trước đó, nhất loạt các điều tra viên vụ án ông Chấn năm xưa đều tường trình mình không bức cung, nhục hình nghi phạm.

Câu hỏi có bức cung, nhục hình hay không thực sự vẫn phải chờ đợi kết quả điều tra của Bộ Công an. Và tất nhiên, dư luận vẫn chỉ là dư luận.

Tuy nhiên có một thực tế xã hội khác đang diễn ra ngày càng gay gắt và khốc liệt. Đó là người dân đã mất đi niềm tin vào cơ quan công quyền, người ta đã mất đi niềm tin vào công lý. Vì vậy, thay vì chờ đợi sự phán xét công bằng của luật pháp, người dân đã tự xử.

Bắt được kẻ trộm chó, người dân giết người, đốt xe, rồi cả làng kéo ra nhận tội. Người nhà tử vong trong bệnh viện, quây bệnh viện, đập phá, truy lùng bác sĩ, bắt xe cảnh sát đưa quan tài đi diễu phố. Nghi rằng người nhà chết oan ức, đưa quan tài diễu phố. Không tin vào công an, bắt trói công an đem về giữ ở nhà văn hóa thôn...

Đỉnh điểm của việc người dân mất niềm tin vào công lý là sự kiện  11/9, ông Đặng Ngọc Viết cho rằng bồi thường thu hồi đất rẻ mạt, sai lệch, mang súng lên Ủy ban Nhân dân TP Thái Bình giết cán bộ của Trung tâm phát triển quỹ đất. Xong việc. Ông Viết về quỳ dưới chân tượng Phật Quan âm bồ tát tự tử. Trước đó, ông Viết đã chuẩn bị sẵn di ảnh cho mình. Sự việc chẳng khác gì trong phim kiếm hiệp, của xã hội mà luật phát được định đoạt lưỡi kiếm, đường gươm, của lấy mạng đền mạng, lấy máu trả bằng máu.

Vụ án giết cán bộ ở Thái Bình khép lại. Nhưng nó cũng là minh chứng rõ ràng cho mệnh đề "Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ". Và cứ thế, Công Lý tiếp tục làm diễn viên hài.

Tuy nhiên những người gây nên oan sai, oán tội hôm nay hẳn chưa thấm một điều khi oán khí vẫn còn ngất trời thì bất kể ai cũng sẽ gặp cảnh oan trái. Không phải đời này thì sẽ là đời sau. Bởi Oan oan tương báo. Oan đền, oán trả.

Trời xanh nào có thân sơ
Làm lành, thời sẽ thưởng cho an lành

Nguồn: Phair Zios


Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Sự thịnh vượng hoang đường

Saturday, November 9, 2013

Vụ án Nguyễn Thanh Chấn – Hai việc cần làm ngay bây giờ!

>> Nợ xấu lòng tin, tồn đọng trách nhiệm
>> Những cán bộ điều tra vụ ông Chấn hiện giữ nhiều cương vị lãnh đạo
>> Tước quân tịch thượng sĩ công an đòi... gái gọi
>>>>> Official: 10,000 feared dead after Typhoon Haiyan


Hà Hiền

Theo tin đăng trên các báo, liên quan đến việc xử lý “vụ án Nguyễn Thanh Chấn”, lãnh đạo tỉnh Bắc Giang đã đến thăm ông Chấn tại nhà riêng và cho biết “đang chỉ đạo các đơn vị chức năng họp bàn, khẩn trương làm rõ trách nhiệm”.

Lãnh đạo các cơ quan chức năng khác như công an, tòa án và viện kiểm sát từ trung ương đến địa phương sở tại cũng đưa ra các tuyên bố chung chung nghe rất quen tai rằng sẽ “kiên quyết xử lý”, “làm rõ trách nhiệm”, “sai đến đâu xử đến đó” thế này thế khác.

Nhưng có hai việc rất cụ thể và cần thiết có thể làm ngay được mà không thấy cơ quan chức năng nào nói đến.

Hai việc  đó là:

1) Việc cần làm ngay thứ nhất:  Ngay lập tức cách chức tất cả các điều tra viên đã tham gia vào việc tạo dựng “vụ án Nguyễn Thanh Chấn”. Theo thông tin đăng trên các báo, các điều tra viên tham gia vào vụ này gồm các ông Nguyễn V.D, Ngô Đ.D, Đào V.B, Nguyễn H.T, Trần N.L. Trừ ông Nguyễn H.T đã tử vong trong một tai nạn giao thông thảm khốc trên đường đi làm về, các ông có tên còn lại cần phải bị cách chức ngay lập tức trước khi xem xét khả năng có thể bị tước quân tịch và truy tố hay không.

2) Việc cần làm ngay thứ hai: Các cơ quan chức năng cần kiểm tra lại tất cả các vụ án tại Bắc Giang có sự tham gia điều tra của các ông có tên trên từ trước đến nay, đặc biệt là các án tử hình hoặc chung thân mà các bị cáo đã liên tục có đơn kêu oan (*) -  nếu bằng chứng kết tội lỏng lẻo và/ hoặc thiếu thuyết phục, chỉ căn cứ vào sự nhận tội của các bị cáo từ các cuộc hỏi cung mà không có chứng cứ là đã được tiến hành một cách minh bạch thì phải đình chỉ việc thi hành án và trả tự do ngay cho các bị cáo.

——-
(*) Một trong các vụ án như vậy là vụ án Hàn Đức Long đang chờ bị thi hành án tử hình tại Trại Kế (Bắc Giang) vì bị kết tội hiếp và giết người mà bị cáo cho đến này vẫn đang liên tục kêu oan (xem thông tin tại ĐÂY)

Nguồn: Blog Hà Hiền

P/s: ... và có biết bao nhiêu người đang kêu oan trên cả nước?


Xem thêm:
- Nếu tôi có đủ quyền!
- Nói thêm về vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn
- Tại khách quan thì rút cái gì?

Tuesday, November 5, 2013

Nói thêm về vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn

>> Ngu muội đến thế là cùng!
>> Nghệ An: Mìn nổ tại phòng bí thư xã trong đêm (tiếp tục tự xử ???)
>> Thầy giáo ép học sinh quan hệ tình dục: Chiêu bài “đổi tình lấy điểm”


Ở góc độ báo chí liên quan đến vụ ông Nguyễn Thanh Chấn bị tù oan, anh Phan Văn Tú phát hiện (và đưa bên diễn đàn Vietnamjournalism) một bài báo trên tờ Pháp luật & Xã hội đăng cách đây mới hơn một tháng, cáo buộc ông Chấn phạm tội giết người mà còn “chối bay chối biến”. Những câu như “Chỉ vì nhục dục mà Chấn đã đẩy cả gia đình mình vào tấn bi kịch không gì có thể tha thứ được” là bài học rất nóng hổi cho các phóng viên nào cứ thích làm quan tòa. Không biết vì sao chỉ cách đây một tháng báo này lại xới lại vụ án cách đó cả 10 năm, chắc chắn có lý do! (Link bài chỉ còn trên >>> baomoi.com)

Điều đáng nói là Tiền phong đăng lại bài này (nay đã xóa) mà không biết rằng chính Tiền phong vào năm 2006 đã có bài >>> “Có chứng cứ ngoại phạm vẫn bị tù chung thân” cố gắng minh oan cho ông Chấn từ những chứng cớ ngoại phạm rất thuyết phục. Đáng tiếc lúc đó mà Tiền phong nỗ lực thêm chút nữa, biết đâu ông Chấn được ra tù sớm.

Đối với phát biểu của ông Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, rằng Viện không nhận được đơn kêu oan, thì Internet còn lưu một bài >>> trên báo Dân Trí vào tháng 7-2013 cho biết đã chuyển đơn kêu oan của vợ ông Chấn cho “Tòa án Nhân dân Tối cao; Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao; ông Giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang xem xét, giải quyết và thông báo bằng văn bản kết quả giải quyết để toà soạn có cơ sở thông tin đến bạn đọc theo quy định của Luật Khiếu nại tố cáo và Luật Báo chí”.

Nguồn: FB Xê Nho


Xem thêm:
- Nỡm ạ, vậy là đã rõ!
- Tên Voi Hămđi ở Bắc Giang
- Tôi chả thấy ý nghĩa chính trị gì ở đó cả

Monday, November 4, 2013

Tên Voi Hămđi ở Bắc Giang

>> Phi tang
>> Còn ai tin vào công lý
>> Chấn động án oan chung thân tội giết người
>> "Trách nhiệm là của Quốc hội, của tòa tối cao..." (hehe, nói khỏe re!)


Đào Tuấn

Vụ án Nguyễn Thanh Chấn cho thấy một sự thật khủng khiếp, rằng bất cứ ai cũng có thể bị tuyên phạm tội giết người.

Ngày 18.3.2013 bức thư với vô số lỗi chính tả được gửi tới một trụ sở cảnh sát. Thư viết: “Dù sao đi chăng nữa, tôi cũng đã làm một việc xấu, tôi hổ thẹn khi phải sống với tội lỗi này suốt nhiều năm qua. Tôi không biết phải nói như thế nào để xin lỗi, nhưng thực sự tôi đã dằn vặt quá lâu. Nếu tìm được tung tích người chủ năm xưa thì xin hãy nói với ông ấy tôi là một người ngu ngốc vì đã làm điều xấu xa, tôi thực sự xin lỗi”.

Bức thư của kẻ trộm nặc danh được gửi kèm 1.200 USD. Theo giải thích, đó là số tiền cả gốc lẫn lãi mà “trên trộm” đã đột nhập vào một cửa hàng ở 37 Michigan, Middleville, Mỹ và lấy đi từ… 30 năm trước.

Cứ ngỡ “lương tri kẻ cắp” chỉ có thể là chuyện xảy ra bên Mỹ, thì hôm qua, một kẻ sát nhân đã bất ngờ ra tự thú, thừa nhận mình là kẻ giết người trong một vụ án mạng từ 10 năm trước ở thôn Me, Việt Yên, Bắc Giang.

10 năm trước, xảy ra 1 vụ án mạng.

10 năm trước, một “tên giết người” bị phán quan của đủ các cấp tuyên án chung thân về một hành vi mà vợ con ông không dám ngẩng mặt nhìn đời, một tội ác 3 đời chưa rửa hết nhục.

10 năm qua, “tên giết người lương thiện” đó không ngừng kêu oan.

Tiếng kêu oan thấu trời xanh đó, chắc chắn sẽ chỉ vô vọng, lọt thỏm trong tường đá nếu như hung thủ thực sự không ra đầu thú.
Không có một bức thư với những lời lẽ ăn năn hối cải, kẻ sát nhân thực sự chỉ lẳng lặng nộp mình. Anh đã sống trong dằn dặt với hành vi cướp của giết người? Anh ta ân hận vì hành động xấu xa của mình đã tước đoạt mạng sống của người khác? Hay anh day dứt khi vô tình đẩy một người lương thiện vào lao lý với nỗi oan khuất suốt 10 năm qua?

Có lẽ là tất cả.

Và trước lời sám hối, dẫu là muộn mằn đó, đã khiến những giọt nước mắt rơi. Giọt nước mắt oan khuất, tủi nhục của người tù oan. Giọt nước mắt của lương tri xã hội trước những phán quan nhân danh pháp luật từng giết chết lẽ công bằng của công lý bằng sự thiếu trách nhiệm của mình. Và cả những giọt nước mắt cảm phục của người dưng, khi biết rằng hóa ra lương tâm vẫn là thứ có thật ở trên đời khi ngay một kẻ giết người từng giết người cũng còn biết sám hối.

Nhưng khi lương tâm kẻ cướp lên tiếng, cũng chính là lúc dư luận xã hội đặt ra một câu hỏi lương tâm khác.
Vì sao người ngay vẫn bị tống vào tù khi mà có đến 3 cơ quan tố tụng ăn lương chỉ để làm mỗi việc là “không bỏ sót tội phạm nhưng cũng không làm oan người ngay”?

Họ điều tra, truy tố và xét xử thế nào mà buộc được một người vô tội tay chưa từng vấy máu phải nhận tội giết người?

Có thể, chỉ ngay ngày mai, Bắc Giang sẽ đổ thừa tại “Kẻ sát nhân vô tội” có lúc vẫn ký tên thừa nhận tội giết người trong những bản khai.

À, thế ra khi viết “Tên Hămđi biệt hiệu Con Voi đã bị bắt như thế nào”, Azit Nexin lại lấy thực tế từ Bắc Giang!.

Nguồn: Blog Đào Tuấn

P/s: Không phải nhờ "pháp chế xã hội chủ nghĩa" mà nhờ hung thủ giết người ra đầu thú anh Nguyễn Thanh Chấn mới được minh oan. Trong số hàng vạn con người đang ngồi tù, làm sao có thể biết ai là tội phạm ai là nạn nhân của một hệ thống tư pháp không có đủ độc lập để chỉ tuân theo pháp luật. (FB OsinHuyDuc)


Xem thêm:
- Một ngày cứ thế trôi
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Hắn làm chính trị

Sunday, June 23, 2013

Của chó và người

>> Vì sao DNNN khó minh bạch thông tin? (hic, vì minh bạch thông tin thì không còn "đất sống" của lợi ích nhóm)
>> Truyền thống và sự tiếp biến trong hình thành âm nhạc xã hội Việt Nam (Xem bản gốc tại >>> đây)
>> Phương pháp thu mua và xuất khẩu gạo (Chưa phát hiện... đang là những tít báo thời thượng!)
>> Đại hội giết chục nghìn con chó và chuyện mạng người
>>>>> Làm thầy thể thao (Ấy vậy nhưng lãnh đạo Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng cho rằng “khiển trách và cách chức HLV” là nặng và đúng người, đúng tội rồi, bất chấp chỉ đạo từ Tổng cục trưởng Tổng cục TDTT Vương Bích Thắng yêu cầu cần loại khỏi môi trường thể thao một HLV tha hóa, biến chất như thế.)


TP - Chỉ trong tuần đầu tháng 6 này, có đến hai vụ kẻ trộm chó bị dân làng vây lại đánh đến chết. Vụ đầu ngày 10/6 tại Yên Thành (Nghệ An), hai kẻ trộm chó là anh em ruột, anh bị đánh chết, em thập tử nhất sinh.

Vụ sau ngày 18/6 tại Thạch Thành (Thanh Hoá), hai tên trộm chó khi bị truy đuổi đã bắn súng hoa cải làm bị thương một số người dân. Kết cục cũng không khác hơn, một trong hai kẻ bị đánh tử vong tại chỗ.

Toà an tỉnh Bắc Ninh vừa tuyên án tử hình kẻ trộm chó bắn chết một cán bộ của uỷ ban tỉnh, khi anh này phát hiện mất chó đã cố sức truy đuổi. Một con chó đổi 2 mạng người ! Trộm chó và chết chóc, đốt xác, đốt xe luôn song hành với nhau trong mấy vụ việc vừa qua.

Trộm chó bây giờ hầu hết đều trang bị dao kiếm, roi điện, súng tự chế…, sẵn sàng chém giết những người truy bắt. Còn phía bên kia là hàng ngàn con người với gậy gộc, nắm đấm và những mồi lửa cuồng nộ. Nhiều vụ, xe cấp cứu chở đối tượng đang hấp hối bị đám đông quây chặt, khiến “cẩu tặc” chết ngay trên xe cứu thương.

Sự tàn bạo một cách vô thức của anh chàng khờ khạo Lennie trong tiểu thuyết “Của chuột và người” (John Steinbeck, Mỹ-Nobel Văn chương 1962), gợi ít nhiều liên hệ đến những gì “của chó và người” trong xã hội Việt Nam hiện tại.

Đôi tay khổng lồ của anh chàng nông dân Lennie luôn thích ve vuốt, cưng chiều những con vật có bộ lông mềm mại, từ chuột, thỏ, đến chó. Nhưng kết cục bao giờ những con vật đó cũng bị bóp nát dưới bàn tay khổng lồ và ngốc nghếch của anh ta. Để rồi sau lần “ve vuốt” đến gãy cổ một người đàn bà, Lennie bị chính người bạn đồng hành kết thúc cuộc sống bằng một phát đạn vào gáy.

Kết liễu giấc mơ của hai người đàn ông nông dân làm thuê nghèo khổ ấy, đó là mua được một ngôi nhà trên mảnh đất nhỏ để trồng trọt, nuôi thỏ, nuôi gà lấy trứng đổi rượu uýt ki, để không còn cảnh tha phương cầu thực.

Cái ác và sự tàn bạo, dù xuất phát điểm là bản năng yêu thương, nhưng không được điều khiển, điều chỉnh bởi sự tỉnh táo, rốt cục sẽ phải trả giá. Giờ thì không chỉ là một đôi tay khổng lồ nhưng mù loà nữa, mà là cả đám đông khổng lồ. Đám đông nhân danh tình thương yêu một loài vật bị cướp đi mạng sống đưa lên bàn nhậu, để bóp nát mạng sống của đồng loại.

Sẽ còn tốn nhiều giấy mực để bàn về tính răn đe chưa nghiêm khắc của pháp luật, cũng như nghiên cứu tâm lý lộng hành, ngang ngược đến kỳ lạ của loại tội phạm này.

Khẳng định con người là “niềm hy vọng duy nhất của chúng ta”, tác giả “Của chuột và người” cũng phải bàng hoàng “chính con người đã thành mối nguy to lớn”. Bởi sợ sệt và lóng ngóng chẳng biết làm gì, nhưng con người lại được thay Thượng đế nắm quyền sinh sát đối với tất cả thế giới này.


Trí Quân

Xem thêm:
- Cái ác lên ngôi khi chính quyền bất lực!
- Mợ chó
- Thịt chó và truyền thông
- Có đất nào như đất ấy không?
- Không nhỏ chút nào!


Thursday, June 13, 2013

Cái ác lên ngôi khi chính quyền bất lực!

>> Im lặng là... bạc
>> Phê bình và tự phê bình
>> Tham nhũng vặt trong khu vực công
>>>>> Bắt khẩn cấp ông Phạm Viết Đào


Lời bàn: Câu chuyện kẻ trộm chó bị dân (Nghệ An) đánh hội đồng cho đến chết mới >>> đây, việc này xưa nay đã từng xảy ra quá nhiều, quá quá nhiều trong sự bức xúc tận cùng của xã hội. Không ai phủ nhận sự hung bạo, lộng hành của "cẩu tặc", nhưng trong cái nhân sinh quan lòng trung thành của loài chó được nhân loại tôn vinh ca ngợi với cái nhân sinh quan đồng loại người với người tạo nên tuyệt tác tiếng Việt hai chữ "đồng bào" rõ ràng đang có vấn đề báo động. Các quan ông, quan bà khi phát ngôn thường viện dẫn vấn đề dân trí, vậy dân trí là gì, nguyên nhân sâu xa nào khiến trong phút chốc người dân trở nên "man rợ, mất nhân tính" đến như vậy?. Nhà báo Phan Văn Tú, trên facebook cá nhân đã đưa ra một thắc mắc rất đáng suy ngẫm:

"Trong chiến tranh, nhiều phi công Hoa Kỳ bị bộ đội bắn rơi máy bay phải nhảy dù, đa phần lọt vào vùng nông thôn miền Bắc. Bấy giờ, dù rất căm thù “giặc lái”, những người nông dân vẫn kìm chế để cùng dân quân tự vệ áp giải họ về giao cho cấp trên xử lý. Vậy mà tại sao giờ đây, chỉ vì bức xúc trước chuyện bị mất chó, người ta có thể giết người, thậm chí giết xong còn tưới xăng đốt xác? 

Những câu chuyện khó tưởng tượng ấy đã và đang xảy ra ở những vùng nông thôn Việt Nam: cả làng giết người, đốt xác! Không chỉ một vụ mà hàng loạt. Không chỉ mới xảy ra mà chuyện kéo dài nhiều năm qua. Tại sao? Tại sao? Tại sao?"

Mình chưa bao giờ có thiện cảm với nhà báo Đức Hiển, nhưng không vì thế ghét lây luôn bài viết hay của anh ta, dù bài viết dưới đây được ra đời đã lâu và đề cập đến vấn đề tưởng chừng như phải cũ! (MP)


PL - Phía sau những vụ giết, đốt xe kẻ trộm chó là sự bất lực của bộ máy công an, chính quyền trong việc điều tra, xử lý hành vi giết người.

Nếu nạn trộm chó gây bất an một thì việc đám đông đánh chết người trộm chó, đốt xe, ngăn cản công an đưa nạn nhân đi cấp cứu... đang gây bất an mười. Phía sau nó là sự bất lực của bộ máy công an, chính quyền trong việc điều tra, xử lý những kẻ giết người; là sự bất lực của xã hội khi cái ác lên ngôi và mặc nhiên được thừa nhận; là sự bất lực của công lý khi để người dân tự xử mà không cần đến chính quyền.

Rõ ràng nạn trộm chó và hành hung những ai dám ngăn cản ở Nghệ An đã khiến người dân phẫn nộ và bức xúc. Nhưng chia sẻ những bức xúc ấy không có nghĩa là đồng tình với việc một đám đông giết người ngay trước mắt chính quyền. Kẻ trộm chó, cho dù côn đồ và hung hãn, thì quyền bất khả xâm phạm về tính mạng, sức khỏe và tài sản của họ vẫn được pháp luật bảo vệ. Và cơ quan công an, kiểm sát, tòa án là công cụ của chính quyền trong việc bảo đảm những quyền căn bản ấy.

Để nạn trộm chó lộng hành tức là trách nhiệm ngăn ngừa, phòng chống tội phạm của công an và chính quyền còn thấp. Khi người dân tự rào làng, dựng barie, tự hạn chế quyền tự do đi lại của mình và người khác để ngăn trộm tức là họ đã tự phát thực hiện những điều mà chỉ có quyền lực công cộng - Nhà nước - được làm. Điều đó thể hiện sự bất lực của chính quyền trong việc bảo vệ tài sản nhân dân.

Sở dĩ kẻ trộm - thực ra là cướp - chó tác oai tác quái vì kháng thể của xã hội trong cuộc chiến chống cái xấu rất thấp. Tội phạm không sợ bị trừng trị, không sợ bị lên án, đánh mất lòng tự trọng nên thay vì xấu hổ và lo sợ, chúng quay lại thách thức xã hội, hành hung những người dám ngăn cản hay bắt giữ.

Tuy nhiên, những con chó dù đắt tiền đến mấy cũng không thể so sánh với sức khỏe, tính mạng con người. Việc giết kẻ trộm chó, cho dù nhân danh nỗi căm phẫn, cũng thể hiện bước lùi của xã hội về tính nhân văn và sự văn minh. Nó gợi nhớ thời sơ khai về pháp luật, khi người ta có thể ném đá đến chết một tội đồ mà không cần phán quyết của tòa án.

Trách nhiệm của cả xã hội là làm sao để kẻ trộm biết sợ hãi sự lên án. Trách nhiệm của chính quyền là làm sao để kẻ trộm chó sợ hãi bị bắt giữ và trừng phạt. Và trách nhiệm lớn hơn nữa của chính quyền là làm sao để người dân không cần phải rào làng, ngăn đường và không thể hè nhau giết người, đốt xe và nếu điều đó xảy ra thì phải bắt giữ và trừng trị thích đáng.

ĐỨC HIỂN


P/s:
Cho tôi chất vấn: Nghiệp vụ điều tra đâu mà sao mấy anh lại dễ dàng bó tay vậy? Những vụ giết người, hủy hoại tài sản “hội đồng” như thế này đâu phải mới mẻ gì mà sao tỉnh khác xử được, Nghệ An lại không? Các anh nghĩ sao nếu có ý kiến cho rằng chính các anh với thái độ chần chừ, buông xuôi đã làm cho tội ác lộng hành? (minhha@...)

Xem thêm:
- Phải gọi thẳng tên tục là thằng ăn cắp
- Chó đàn
- Thịt chó và truyền thông