Showing posts with label tử tù. Show all posts
Showing posts with label tử tù. Show all posts

Friday, December 27, 2013

Cần nhân đạo hơn!

>> Phải chăng xã hội đang tụt lùi?
>> Nhân dân tệ và cuộc chiến lật đổ đôla
>> Tin đồn kiều nữ cưỡng dâm: Tiếng kêu cứu từ nước Mỹ
>> Một cảnh sát giao thông đánh mất danh dự


(TNO) - Vụ án chấn động "chặt tay cướp SH" vào năm 2012 ở cầu Phú Mỹ đã được tòa tuyên án sơ thẩm. Hồ Duy Trúc và đồng bọn đã nhận được những lời kết tội đích đáng, đa số dư luận đồng thuận cao với phán xét của công lý.

Với vụ án điển hình này, với những bức xúc về tình trạng “tha hóa” lối sống của giới trẻ hôm nay, truyền thông đã vào cuộc một cách tích cực, công tâm, phản ánh trung thực kịp thời diễn biến của phiên tòa. Thế nhưng, có một chi tiết mà người viết cảm thấy chưa “ổn”. Đó là tường thuật “quá cụ thể và rõ lời” những phản ứng, phát ngôn của người mẹ tử tù Trúc, tên cầm đầu nhóm cướp, sau khi bản án được tuyên bố. Thật lòng, việc phản ánh như vậy “lạnh lùng” quá!

Một người mẹ đời thường khác với người mẹ trong thi ca rất nhiều. Người mẹ đời thường xuất thân từ những điểm xuất phát khác nhau, căn cơ và trình độ kiến thức cũng khác nhau. Họ chỉ có một điểm chung duy nhất là tình thương vô bờ bến dành cho những đứa con thân yêu, và tình thương ấy lắm lúc có thiên hướng “ích kỷ, tiêu cực”!

Những hành động quá khích, những lời nói thiếu bình tĩnh, thậm chí “ác miệng, ác khẩu” của người mẹ có đứa con bị tuyên án tử hình là việc khó tránh khỏi, nhưng đó là những cử chỉ rất thực của một người mẹ đời thường, điều này cũng không khó cảm nhận lắm trong các mối quan hệ dân sự xung quanh mỗi một con người.

Trên mục “Tôi viết” của Thanh Niên Online, tác giả bài báo Tử hình Hồ Duy Trúc và bài học về cách dạy con đã hơi cảm tính khi nhận định “cho đến tận thời điểm này, khi mà người mẹ đã có đầy đủ thời gian để suy ngẫm, thì vẫn không nhận ra được mức độ nghiêm trọng tàn ác nơi hành vi của người con”.

Không hẳn là người mẹ ấy không hiểu, không nhận ra tội lỗi của con mình, nhưng tình mẫu tử là tình thiêng liêng, tình trời, người mẹ có thể “không từ bất kỳ thủ đoạn nào” để cứu được con mình. Trước “cú sốc” của lời buộc tội tại phiên tòa, có được bao nhiêu người thân ruột thịt kìm nén được cảm xúc, huống hồ gì một bà mẹ khắc khổ cần lao như mẹ của tử tù Hồ Duy Trúc. Có nên chăng, dư luận và truyền thông cần khách quan truyền tải một thông điệp “nhẹ nhàng” hơn với người mẹ bất hạnh này, tạo điều kiện cho nỗi đau mất con tột cùng kia có cơ hội vơi dần, nguôi ngoai. Đồng thời, tránh được những phản ứng đáng tiếc không lường trước được, nhất là những phản ứng đó đến từ “tác nghiệp” của truyền thông.

Người mẹ trong thi ca rất đẹp, rất lý tưởng, nhưng người mẹ đời thường với những yêu ghét “cực đoan” của mình còn đẹp, còn lý tưởng hơn nhiều trong tâm hồn những người con thân yêu của họ. Khi nghe kinh báo hiếu, các vị sư thường giảng cho các Phật tử rằng “Vì con, người mẹ có thể làm tất cả, vì con, người mẹ chịu nhiều thị phi, sân si, tội lỗi…”.

Trong bài này, người viết hoàn toàn không đồng ý với thái độ và lời nói của người mẹ tử tù kia, nhưng chỉ mong sao dư luận và truyền thông có cách nhìn nhân đạo hơn. Đừng vì tính “hiện thực sinh động” của một bản tin mà đẩy dư luận phản ứng “thái quá” về phía người mẹ bất hạnh đau khổ này thêm nữa. Cũng với tình tiết ngôn ngữ ấy, những người cầm bút có rất nhiều phương án để truyền tải nhân văn mà vẫn giữ nguyên được tính thời sự của vụ việc. Với một không gian báo chí hiện nay vốn đã bội thực hàng ngày những phát ngôn “vô trách nhiệm”, bội thực hàng ngày những câu chuyện đau lòng “cướp, hiếp, giết” thì nếu trong khả năng có thể, truyền thông nhân đạo hơn nữa được không?

MP


Xem thêm:
- Điều tra viên và một số tất yếu
- Vợ ông Chấn thầm cảm ơn "ông gu... gồ"
- Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

Sunday, December 15, 2013

Đúng ở hai chữ “giết người”

>> Vài dòng cùng chú thạc sĩ trẻ...
>> Quan chức VN đi đông để làm gì?
>> Những chỉ dấu về một quốc gia thất bại
>> Việt Nam - TPP: Ai mua chính trị không?
>> Vỉa hè và người bán hàng rong


Có thể, sẽ có án tử hình dù bị can Dương Chí Dũng đọc thơ và tươi rói rói nghi nghe hai chữ tử hình. Cái này không khó đoán khi cụ Tổng từng bảo “bà con cứ chờ xem”.
Nhưng quyết tâm chính trị không nên thể hiện bằng những cái án tử hình.

13-15 năm trước, với sự hăng hái, nhiệt thành mình làm mười mấy kỳ trong một diễn đàn kêu gọi bỏ án tử hình ở Việt Nam. Ý tứ là người ta không thể hạn chế cái ác và sự dã man bằng một sự trừng phạt thậm chí còn man rợ hơn. Cụ Đạm, luật sư vụ Khánh Trắng trả lời phỏng vấn mình xong liền bảo: Tuấn ạ, có thể 15 năm sau cậu sẽ chẳng còn sự nhiệt thành này đâu. Ở mình nó thế.

Giờ gần 15 năm, mình hiểu “ở mình nó thế” là thế nào, nhưng suy nghĩ về sự man rợ của việc tước đoạt mạng sống của người khác vẫn không thay đổi. 22 trong tổng số 272 điều luật có án tử hình. Và cái án giết người vẫn giữ ngay cả đối với nhưng tội danh “Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm”; “Phá hủy công trình, phương tiện quan trọng về an ninh quốc gia”; Tất nhiên, cả “Tham ô tài sản” và “Nhận hối lộ”.

Có thể, cũng chỉ 15 năm nữa, chúng ta nhìn lại ngày hôm nay như hôm nay nhìn những vụ thiêu sống phù thủy thời trung cổ, hoặc “ném đá đến chết” của hiện tại trong xã hội hồi giáo.

Mới biết đất nước của Khổng Tử nó tài. Tử hình treo. Và vì thế tử tù như Lưu Chí Quân mới có thể nở nụ cười khinh bạc.

Mới hồi, anh bác sĩ bị buộc phải tiêm thuốc độc vào tĩnh mạch tử tù ở Phú Yên đã nói cực đúng: “Bác sĩ cứu người chứ đâu phải giết người”. Đúng ở hai chữ “giết người”.

Nguồn: FB Đào Tuấn


Xem thêm:
- Lời thề Sở Khanh
- Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ
- “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!"