Showing posts with label Nguyễn Thanh Chấn. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Thanh Chấn. Show all posts

Friday, January 24, 2014

Trời cao có mắt, tôi tin thế và mãi mãi tin thế

>> Ông Chấn bật khóc khi chính thức thành người vô tội
>> CSGT hóa trang, mật phục bắt vi phạm giao thông Tết Giáp ngọ
>> Nhà vệ sinh công cộng 5 sao ở trung tâm Sài Gòn
>> Thủ tướng tiếp tục khẩu hiệu đổi mới
>> Tống đạt bản án kỳ lạ


Hôm nay, ngày 25/1/2014, tại trụ sở UBND xã Nghĩa Trung (huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang), Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã công bố quyết định trả tự do đối với anh Nguyễn Thanh Chấn 53 tuổi sau 10 năm chấp hành án phạt chung thân về tội “giết người”. 

Điều đó có nghĩa là anh chính thức được công nhận vô tội.

Các cơ quan tố tụng sẽ phải tiến hành xem xét đền bù, khôi phục quyền và lợi ích hợp pháp đối với anh trong suốt thời gian bị bắt giam cho đến khi được trả tự do.

Trời cao có mắt, tôi tin thế và mãi mãi tin thế.

Cái Tết Giáp Ngọ này rất ý nghĩa, không chỉ với bản thân anh, gia đình anh mà còn là niềm vui chung của tất cả mọi người.

Nguồn: FB Lọ Lem Đất Võ

P/s: ... vấn đề là ai nhận trách nhiệm và nhận trách nhiệm đến đâu? (Ông Chấn vô tội đồng nghĩa với hàng loạt người khác phải có tội!)


Xem thêm:
- Còn nữa đó, đợi đi!
- Ai tiết lộ bí mật điều tra cho Nguyễn Như Phong?
- Vụ án lộ bí mật – nếu không tìm thấy bị can thì sao?

Monday, December 2, 2013

Có ai tự thú không nào?

>> Sống dưới phễu bay
>> “Như chưa hề có cuộc chia ly”: bị khủng bố và đe dọa
>> Top 6 ca sĩ sở hữu cơ thể sexy ‘hút mắt’ nhất showbiz Việt
>>>>> Dân 90 triệu ai người lớn
>> Vụ án oan: “Sẽ tố cáo đến cùng nếu điều tra viên không tự thú”


Cuteo@

Thật buồn vì vẫn chưa có ai ra tự thú vì đã làm oan sai cho ông Chấn ở Bắc Giang. Ai sẽ đứng ra tự nhận rằng mình chính là một trong những người đã gây nên những tai ương ấy?

Không có ai nếu như lòng trắc ẩn không động được đến lương tâm của con người.

Ai cũng hiểu không tự nhiên ông Chấn phải nhận tội mà nhất định phải có sự bức cung, nhục hình ở đây. Thế nhưng, các điều tra viên đều khẳng định không ép cung, dùng nhục hình. Tất nhiên, việc tìm ra bằng chứng ép cung, dùng nhục hình trong vụ án Nguyễn Thanh Chấn còn khó hơn cả việc xuống đáy bể mò kim.

Lý Nguyễn Chung, kẻ được cho là hung thủ thực sự của vụ án đã ra đầu thú. Nhiều người nói rằng, sau hơn 10 năm sống trong dằn vặt, hối hận trước tội ác của mình gây ra Lý Nguyễn Chung đã tự “nộp mình” cho cơ quan pháp luật. Tất nhiên, còn do nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan khác khiến cho Chung ra đầu thú. 

Thế còn các điều tra viên thì sao? Có điều tra viên nào đủ dũng cảm đứng ra tự thú trước công luận rằng mình chính là một trong những người đã bức cung, ép cung góp phần tạo nên những oan trái cuộc đời? 

Cho đến giờ này, vẫn chưa có ai dũng cảm làm điều đó.

Nếu như lòng tự trọng, hay sự dằn vặt lương tâm trước những hành vi không trong sáng là thước đo tính người, hay ít nhất là sự tử tế thì hẳn các bạn cũng có thể đoán được câu trả lời.

Tôi tin tưởng mãnh liệt rằng, nếu như bạn mạnh dạn phơi bày những bí mật khiến lương tâm mình luôn cắn dứt là bạn đã tự giải phóng mình khỏi nhà tù lương tâm.

Vì thế, có lý do để tin những bộc bạch của Lý Nguyễn Chung sau khi tự thú, rằng: "Em cảm thấy nhẹ nhõm trong người bởi suốt 10 năm qua em sống trong nỗi ám ảnh". 

Nhà báo nào đó đã có lý khi viết rằng: "Khi chưa tự thú, Chung đã tự biến mình thành nhà tù giam cầm chính mình và giờ đây Chung hối cải. Đó là điều đáng quý trọng dẫu Chung có là kẻ sát nhân".

Câu chuyện ông Chấn rồi cũng sẽ đi vào dĩ vãng, nhưng còn đó những "bản án lương tâm", những nỗi dằn vặt đến suốt cuộc đời ai đó nếu như họ không tự giải phóng mình.

Vậy, có ai tự thú không nào?

Nguồn: Blog Tre Làng

P/s: ... mình rất thích blog Tre Làng, mời bà con đọc lại bài >>> này sẽ hiểu lý do vì sao mình thích.

Xem thêm:
- Sai thì phải sửa
- Chối tội bức cung, họ tự kết án
- Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

Tuesday, November 26, 2013

Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ

>> Xin đừng để có một “Nguyễn Thanh Chấn” ở Thủ đô
>> Cơ quan Thi hành án đã “lấp liếm” sự thật vụ án 194 phố Huế
>> Vụ án 194 phố Huế: Đang xôn xao những câu hỏi lớn trong dân
>> Trần Đăng Khoa bàn về án oan
>>>>> Nghi án Phan Thị Bích Hằng 'hối lộ' 400 triệu?


Phair Zios

Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ. Đó là mệnh đề nổi tiếng của mục sư Martin Luther King. Tuy nhiên, nỗi oan khuất 10 năm trời của ông Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang) cho thấy công lý không chỉ lỡ chuyến mà còn không có cơ hội để "bị chối từ".

Thay vào đó, công lý chỉ may mắn có cơ hội "trình diễn" khi kẻ thủ ác Lý Quý Chung đầu thú. Và ngay cả khi Lý Quý Chung đầu thú cũng hé lộ những ngắt nghéo của vụ việc. Bởi nhiều người đặt câu hỏi vì sao Lý Quý Chung chỉ chịu ra đầu thú với điều kiện không bị đưa về trại giam của Công an Bắc Giang. Vì vậy, người ta đã thấy Lý Quý Chung ở trong trại giam T171 của Bộ Quốc phòng. Hẳn, Lý Quý Chung hiểu hơn ai hết nỗi oan của ông Chấn và cũng là hiểu hơn ai hết Công an tỉnh Bắc Giang (Tỉnh mà người dân gọi chệch đi là "Bắc lên rồi rang"). Dư luận cho rằng, Chung sợ rằng mình sẽ bị thủ tiêu, bịt đầu mối nếu nằm trong tay của CA Bắc Giang. Suy luận này có logic, bởi nếu Chung chết, ông Chấn không có cơ hội được minh oan và người ta sẽ khép vụ án lại, ông Chấn tiếp tục ngồi tù, và chẳng có ai đòi hỏi làm rõ việc CA Bắc Giang có bức cung, nhục hình hay không?

"Chuốc chi cho lắm oán thù
Rồi dàn, rồi xếp, sao cho vuông tròn"

Trở lại với nỗi oan của ông Nguyễn Thanh Chấn, bản thân ông Chấn, gia đình và dư luận đòi hỏi các cơ quan chức năng làm rõ có hay không việc nhục hình, bức cung với ông Chấn. Và trả lời trước Quốc hội, Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao (dân gian thường gọi chệch là Càng Cao Càng Tối) Trương Hòa Bình cho rằng có hay không cũng phải điều tra, tỷ mỉ và cẩn trọng. Trước đó, nhất loạt các điều tra viên vụ án ông Chấn năm xưa đều tường trình mình không bức cung, nhục hình nghi phạm.

Câu hỏi có bức cung, nhục hình hay không thực sự vẫn phải chờ đợi kết quả điều tra của Bộ Công an. Và tất nhiên, dư luận vẫn chỉ là dư luận.

Tuy nhiên có một thực tế xã hội khác đang diễn ra ngày càng gay gắt và khốc liệt. Đó là người dân đã mất đi niềm tin vào cơ quan công quyền, người ta đã mất đi niềm tin vào công lý. Vì vậy, thay vì chờ đợi sự phán xét công bằng của luật pháp, người dân đã tự xử.

Bắt được kẻ trộm chó, người dân giết người, đốt xe, rồi cả làng kéo ra nhận tội. Người nhà tử vong trong bệnh viện, quây bệnh viện, đập phá, truy lùng bác sĩ, bắt xe cảnh sát đưa quan tài đi diễu phố. Nghi rằng người nhà chết oan ức, đưa quan tài diễu phố. Không tin vào công an, bắt trói công an đem về giữ ở nhà văn hóa thôn...

Đỉnh điểm của việc người dân mất niềm tin vào công lý là sự kiện  11/9, ông Đặng Ngọc Viết cho rằng bồi thường thu hồi đất rẻ mạt, sai lệch, mang súng lên Ủy ban Nhân dân TP Thái Bình giết cán bộ của Trung tâm phát triển quỹ đất. Xong việc. Ông Viết về quỳ dưới chân tượng Phật Quan âm bồ tát tự tử. Trước đó, ông Viết đã chuẩn bị sẵn di ảnh cho mình. Sự việc chẳng khác gì trong phim kiếm hiệp, của xã hội mà luật phát được định đoạt lưỡi kiếm, đường gươm, của lấy mạng đền mạng, lấy máu trả bằng máu.

Vụ án giết cán bộ ở Thái Bình khép lại. Nhưng nó cũng là minh chứng rõ ràng cho mệnh đề "Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ". Và cứ thế, Công Lý tiếp tục làm diễn viên hài.

Tuy nhiên những người gây nên oan sai, oán tội hôm nay hẳn chưa thấm một điều khi oán khí vẫn còn ngất trời thì bất kể ai cũng sẽ gặp cảnh oan trái. Không phải đời này thì sẽ là đời sau. Bởi Oan oan tương báo. Oan đền, oán trả.

Trời xanh nào có thân sơ
Làm lành, thời sẽ thưởng cho an lành

Nguồn: Phair Zios


Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Sự thịnh vượng hoang đường

Tuesday, November 19, 2013

Chối tội bức cung, họ tự kết án

>> Điểm mặt thủ phạm
>> Trách nhiệm khi ‘xả lũ giết dân’?
>> Điều tra kiểu bức cung - nhục hình, không oan mới lạ


Võ Văn Tạo

Nhiều ngày nay, trên các báo, “lề đảng” lẫn “lề dân”, công luận vô cùng phẫn nộ khi biết tin 6 sĩ quan công an tỉnh Bắc Giang liên can vụ án oan nghiệt Nguyễn Thanh Chấn, bị giám đốc công an tỉnh yêu cầu viết tường trình, đã đồng loạt trơ trẽn phủ nhận hành vi dùng nhục hình, bức cung ông Chấn.

Công luận cũng hết sức bất bình khi chính đại tá Phạm Văn Minh - giám đốc đương nhiệm Công an Bắc Giang, 10 năm về trước, khi xảy ra vụ ông Chấn, là Thủ trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bắc Giang; và ông này vừa báo cáo lãnh đạo Tỉnh ủy Bắc Giang để trả lời báo chí rằng xem xét lại (theo yêu cầu của Tỉnh ủy) quá trình điều tra vụ án, thấy “không có vấn đề gì”(!?).

Công luận lấy làm lạ khi ông Minh, với cương vị Thủ trưởng Cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh khi đó, không phải làm tường trình (dù cấp phó là ông Thái Xuân Dũng – người giúp việc của ông Minh – ký Kết luận điều tra, đề nghị VSK truy tố, thì theo quy định của pháp luật, ông Minh vẫn liên đới chịu trách nhiệm). “Cùng hội cùng thuyền”, mà bây giờ đại tá Minh lại “vô can”, sắm vai “quan thanh tra” trong scandal này, khỏi động não cũng biết công lý sẽ còn bị nhạo báng cỡ nào!

“Không có vấn đề gì”(!?). Ô hay! Tỉnh ủy được báo cáo vậy mà chỉ đành biết vậy và trả lời báo chí như vậy? Không có cách nào buộc các điều tra viên thành khẩn? Cái gọi là “thiên tài” lãnh đạo “sáng suốt”, “anh minh” của “Đảng ta” biến đâu mất rồi? Không lẽ đành để mấy tay điều tra viên cục súc giỡn mặt, coi như “thằng Bờm”?

“Không có vấn đề gì” mà VKSNDTC kháng nghị tái thẩm (và đã được TANDTC chấp nhận), ông Chấn được trả tự do?

Như đã phân tích trong các bài viết trước, để ký quyết định tạm đình chỉ thi hành án, trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho ông Chấn, VKSNDTC phải cầm chắc 100% ông vô tội. Không cơ quan, không quan chức nào nào dám thả một nghi can giết người, vì hệ lụy của chuyện đó là khôn lường (bỏ trốn, tiếp tục gây án…). Vô tội mà bị các cơ quan tố tụng khép tội đặc biệt nghiêm trọng, nếu không có cha là liệt sĩ, thì ông Chấn đã bị tử hình! Oan sai là điều không thể phủ nhận. Vậy mà rà soát lại quá trình làm án, lại thấy “không có vấn đề gì”(!?). Quái lạ! Câu chuyện có vẻ như còn khó hiểu hơn cái bổ đề của Giáo sư Ngô Bảo Châu!

Những ngày qua, hàng trăm bài báo đã tường thuật lại vụ án rất đầy đủ và chi tiết. Bằng lý trí và trái tim mách bảo, công luận tin  ông Chấn – một người dân vốn chất phác, thuần hậu ở ngoài đời; thụ án trại giam cũng được giám thị cảm nhận như vậy.

Ông Chấn nói bị các điều tra viên dùng nhiều tiểu xảo, hăm dọa, quát mắng, cho bạn tù đánh đập để bức cung, đạo diễn thực nghiệm hiện trường, mớm lời nhận tội… các điều tra viên tường trình rằng không có việc tra tấn, bức cung như ông Chấn nói. Công luận quá biết ai chất phác trung thực, ai dối trá đến trơ trẽn, vô liêm sỉ.

Rất có thể, bằng động tác chối tội, các điều tra viên mong thoát được sự trừng phạt của pháp luật. Thoát hay không, còn phụ thuộc vào trách nhiệm và năng lực của lãnh đạo và các điều tra viên của VKSNDTC. Bởi theo quy định hiện hành của pháp luật, việc điều tra nhóm tội xâm phạm hoạt động tư pháp là của duy nhất VKSNDTC. Rõ ràng, vụ gây oan sai cho ông Chấn là hành vi vi phạm pháp luật hết sức nghiêm trọng, có dấu hiệu vi phạm các tội “dùng nhục hình”, “bức cung”, “truy cứu trách nhiệm hình sự người không có tội”… Với chức trách được luật pháp quy định, các cá nhân hữu trách trong VKSDNTC sẽ bị coi là vi phạm pháp luật, nếu không truy cứu trách nhiệm hình sự những người vi phạm pháp luật trong vụ oan sai của ông Chấn, theo quy định tại điều 294 của Bộ luật Hình sự (Tội không truy cứu trách nhiệm hình sự người có tội). Nhưng đó chỉ là khía cạnh pháp luật.

Bên cạnh pháp luật, còn có tòa án lương tâm và dư luận xã hội. Qua báo chí phản ánh, mọi người đều tin chắc đã xảy ra chuyện ép cung ông Chấn, dẫn đến oan sai. Và các điều tra viên Công an Bắc Giang biết rõ hơn ai hết chuyện ép cung này. Họ cũng biết chắc chắn rằng, khi họ phủ nhận, chỉ những “thằng Bờm” mới có thể nói “ừ”. Họ cũng không thể không biết trước rằng công luận thừa biết họ quanh co chối tội. Thật không còn gì vô liêm sỉ và trơ trẽn hơn! Vì vậy, bình luận vụ chối tội này, đã có 2 tờ báo “lề đảng” (Tri Thức Trẻ và Soha) đánh động công luận “ĐỪNG TRÔNG CHỜ VÀO LƯƠNG TÂM KẺ CƯỚP”.

Ai cũng vậy, sai lầm trong công việc là điều khó tránh. Nhưng thái độ thành khẩn, cầu thị có thể giúp khắc phục phần nào và cũng giúp tránh lặp lại sai lầm. Trong vụ oan sai ông Chấn, với hành vi chối tội, chưa biết các điều tra viên Công an Bắc Giang có tránh khỏi bị pháp luật truy cứu trách nhiệm hình sự hay không, nhưng chắc chắn họ đã tự kết án mình một bản án TỬ HÌNH về nhân cách trong tòa án công luận!

Không, họ làm gì có lương tâm! Nên công luận cũng đừng mong có một bản án lương tâm dày vò họ!

V.V.T.

Nguồn: Bùi Văn Bồng


Xem thêm:
- Điều tra viên và một số tất yếu
- Vợ ông Chấn thầm cảm ơn "ông gu... gồ"
- Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

Friday, November 15, 2013

Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

>> Tất nhiên là phải chối…?!
>> Vụ án oan 10 năm: Đừng trông chờ vào lương tâm kẻ cướp
>> Vụ 10 năm oan sai: 6 điều tra viên có dám tố cáo ông Chấn đã vu khống?
>> Vụ tử tù Hàn Đức Long “có vấn đề”
>> Quan điểm trái chiều về vụ án Nguyễn Thanh Chấn


Cái cân tố tụng bao giờ cũng được nhìn nhận đong đếm từ hai phía tình và lý. Hình ảnh người tù án oan Nguyễn Thanh Chấn trở về nhà trong vòng tay chúc mừng và những giọt nước mắt của người thân, bạn bè, hàng xóm… tạo nên sự bùi ngùi cảm động khó tả trong lòng dư luận, bạn đọc trong và ngoài nước. Mười năm ở tù, mười năm mất tự do, mười năm với những nổi đau khổ oan trái dồn nén hằn in dấu trên khuôn mặt khắc khổ khô khốc chân chất của anh như lột tả hết mọi điều. Đối với truyền thông, gọi đây là một đề tài nóng được dư luận hết sức quan tâm cũng đúng, nhưng nói chính xác hơn, đó chính là những bức xúc tư pháp âm ĩ trong lòng người dân bấy lâu nay nhưng thật khó cơ hội để làm rõ, để chứng minh được. Thế là, từ câu chuyện anh Chấn, tỉnh Bắc Giang lại rộ lên những “án oan” khác đang được truyền thông tiếp tục mổ xẻ…

Có ai đó viết trên facebook rằng nếu một đơn vị báo chí nào đó “mua đứt” độc quyền anh Chấn để “khai thác” thì sẽ “bội thu” cho cả hai - anh Chấn và đơn vị báo chí, đây là một nhận xét đúng trong một môi trường truyền thông tư bản tiên tiến, riêng với điều kiện trong nước hiện nay thì bất khả kháng, không thể làm được. Như muốn trút bỏ nổi niềm, anh Chấn đã tâm sự với báo chí về những ngày tháng đau khổ của mình trong trại giam, bị ép cung, bức cung, dùng nhục hình, tập luyện dựng lại “hiện trường” để… nhận tội. Đứng trên khía cạnh bạn đọc, mình nhìn nhận những bài báo đó như những đoạn “hồi ký” ghi lại đoạn đời “họa vô đơn chí” của một người tù oan nghiệt. Thời gian mười năm có thể khiến cho người ta không thể nào nhớ hết nổi những chi tiết cụ thể, nhưng có những sự việc “ấn tượng” sẽ lưu dấu khắc ghi mãi mãi trong tâm trí mỗi con người. Đất nước chúng ta trải qua bao năm tháng chiến tranh, nay hòa bình rồi vẫn còn đấy những người lính với thương tật khắp mình, không ít những người lính ấy đã từng tù tội. Họ thường nghĩ nhiều về quá khứ, họ viết hồi ký của mình, cho mình và cho mọi người. Họ viết về những ngày tháng nếm mật nằm gai, tù tội, bị ép cung, bị bức cung, dùng nhục hình .., để rồi trong những tiệm sách ngày hôm nay, bạn đọc có những tư liệu bổ ích về lịch sử, về một thời đại đã qua, và cảm động hơn nữa là từ những hồi ký ấy có những người “của ngày xưa” tìm đến nhau để mà ăn năn xám hối, xin lỗi chân thành, xóa bỏ hận thù, bắt tay nhau trở thành những người bạn tốt, tri âm, tri kỷ.

Thực tế thì không bao giờ đơn giản, những người điều tra viên vụ anh Chấn “ngày xưa” sau khi làm bản tường trình đã hoàn toàn bác bỏ (là điều mà ai cũng có thể đoán trước được) chuyện ép cung, bức cung, dùng nhục hình… Trong mổi người dân bình thường, không cần phải có những kiến thức khoa bảng thi cử, với văn hóa đạo lý truyền miệng cho nhau cũng đủ có thể đặt một dấu chấm hỏi to tướng rằng “ cái anh Chấn kia trong đầu có bị gì không?”. Đúng như vậy, không giết người sao lại đi nhận tội giết người, thật không bình thường chút nào. Nhưng để tìm ra chứng cứ ép cung, bức cung, dùng nhục hình kia là một điều “bất khả thi”, như vậy, những đoạn “hồi ký” họa vô đơn chí của anh Chấn đang đứng trước một phạm trù ngôn ngữ “tố tụng” khác, tội “vu khống” có thể thành lập. Sắp tới đây phiên tòa >>> “tái thẩm” sẽ xảy ra, mọi sự đều trông chờ vào sự công bằng của công lý, nén hương anh Chấn thắp trên bàn thờ người cha liệt sỹ sau mười năm tù án oan nghiệt ngã vẫn còn bay lơ lửng… để tiếp tục đợi chờ một phán quyết thật công tâm soi thấu trời xanh bao la lồng lộng.

Bài toán nan giải về pháp lý kia đang được truyền thông đề cập hàng ngày, những nhà báo, những luật sư liên tục đưa ra những phân tích thú vị, họ viết có tâm, có lực, hấp dẫn, lôi cuốn, lại am tường luật pháp, nhưng hình như vấn đề vẫn chưa “sáng tỏ” được bao nhiêu. Trong nhiều vấn đề khó khăn của cuộc sống, sự tham gia tích cực của mọi thành phần xã hội thường đem đến những kết quả tích cực, nói theo kiểu của những người “có nghề” là huy động tối đa cả hệ thống chính trị vào cuộc. Cả nước mua công trái, cả nước làm từ thiện, cả nước giúp đỡ đồng bào thiên tai lũ lụt, cả nước ủng hộ Trường Sa… và cả nước cùng chung sức bảo vệ công lý Việt Nam. Các nhà báo cứ viết, các luật sư cứ viết, riêng bản thân mình nếu là một Tổng biên tập, trong vấn đề cụ thể vụ án oan anh Chấn này, mình mong muốn và khao khát các thành phần khác trong xã hội lên tiếng, viết bài nhận định về cái tình, cái lý trong câu chuyện tư pháp đặc biệt này.

Họ có thể là những cán bộ hưu trí, lão thành cách mạng, những người cao tuổi .., những người có thể bằng tuổi cha, mẹ, thầy giáo, cô giáo của những điều tra viên ấy.

Họ có thể những người đàn bà, những cô gái .., những người có thể bằng tuổi vợ, người yêu của những điều tra viên ấy.

Họ có thể là những thiếu niên, học sinh .., những người có thể đáng tuổi con cháu những điều tra viên ấy.

Họ có thể là những đồng nghiệp của những điều tra viên ấy, những người hiểu biết chuyên môn nghiệp vụ điều tra, luôn khắc ghi trong đầu, trong tim 6 điều dạy của lãnh tụ.

Và nhiều hơn thế nữa, tất cả mọi thành phần lên tiếng sẽ có cái nhìn thật đa chiều, cái tình cái lý sẽ dần dần được sáng tỏ, từ đó cũng rút ra được một bài thống kê, kiểm tra về trình độ hiểu biết pháp luật của người dân. Dân càng hiểu biết pháp luật thì xã hội càng lành mạnh, đất nước càng văn minh. Truyền thông ngày nay thường đề cập nhiều đến vấn đề vô cảm của xã hội đương đại, thế thì từ sự việc pháp lý đặc biệt cụ thể này, hãy tự đánh giá xem sự “vô cảm”… của chính mình đã mức độ nào rồi?

Phán xét cuối cùng vẫn phải chờ chủ tọa phiên tòa tuyên bố, phán xét lương tâm thì tùy ở mỗi người. Lịch sử nước ta đúc kết quá nhiều bài học đấu tranh với áp bức, vì thế trong mỗi người dân Việt Nam muốn giữ gìn trân quý lẽ phải, đặt chữ thiện, điều lành lên hàng đầu. Từ Nam ra Bắc người người theo Phật, nhà nhà theo Phật, chùa chiền xây dựng khắp nơi, từ thành thị đến nông thôn, từ đồng bằng đến miền núi, và ra đến những hải đảo xa xôi. Mười năm gần đây, cũng là thời gian anh Chấn ngồi tù, nền kinh tế thị trường định hướng khiến khắp tỉnh thành đâu đâu cũng xây thêm chùa, đắp thêm Phật. Khách du lịch sẽ chẳng ngạc nhiên nếu như thấy những nơi mình đến người dân đã, đang và sẽ tạo ra những tượng Phật thật to, thật khổng lồ trong những khuôn viên chùa thật trang hoàng nguy nga hoành tráng. Sắp tới đây là lễ khánh thành tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông cao 15m, nặng 150 tấn, với tổng kinh phí trên 750 tỉ đồng, được đặt tại núi Yên Tử. Chợt nhớ việc trước đây, khi đúc tượng Thánh Gióng, vị đứng đầu chính phủ đã đề xuất đúc trái tim có động mạch chủ và tĩnh mạch chủ cho ngài và con ngựa của ngài, có lẽ vị lãnh đạo này đang nghĩ đến chữ Tâm. Như vậy, đúc tượng Phật thật to thì cái Tâm phải thật lớn hay là… để mọi người thấy được Phật mà nghĩ đến cái Tâm nhỏ bé, còn quá thiếu của chính mỗi con người.

Trong tố tụng, người đời xét đến cả tình lẫn lý, lý là cái án oan nghiệt ngã mười năm trời, tình lại là tại Tâm. Trong đạo Phật, người phàm chịu chi phối của luật luân hồi nhân quả, nhân là cái án oan nghiệt ngã mười năm trời, còn quả thì… Phật mĩm cười im lặng.

Trần trụi mà quan sát thì hiện tượng xuất hiện những tượng Phật thật to đôi khi có cùng chung căn bệnh "thành tích" đã ăn sâu thành mãn tính, quan dân cùng đua nhau trong cái danh hão được tham sân si dẫn dắt. Phật to làm gì mà số phận con người cứ nghiệt ngã mãi thế, và sáng suốt kiểu gì mà khiến không ít người đại diện cho công lý lại mang trọng bệnh vô cảm, chối bỏ cả lương tâm của chính bản thân mình.

MP


Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Sự thịnh vượng hoang đường

Thursday, November 14, 2013

Trời ạ! Đào đâu ra chứng cớ bây giờ?

>> Quốc Cường Gia Lai còn chưa tới 2 tỷ đồng tiền mặt
>> Hy hữu phát hiện 13 hành khách dùng giấy tờ giả đi máy bay
>> Cần làm rõ bất thường trong việc ông Chấn ký nhận tội (Theo quy định thì thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự đối với các tội xâm phạm hoạt động tư pháp trên chỉ là 10 năm kể từ ngày hành vi phạm tội xảy ra. Vì thế nếu chậm khởi tố, chẳng hạn quá trình điều tra phát hiện có các sai phạm nghiêm trọng trong quá trình điều tra, truy tố, xét xử oan sai ông Chấn đến mức phải xử lý hình sự thì cũng đã hết thời hiệu khởi tố.)
>> ‘Kỳ lân châu Á’ tái xuất hiện ở Việt Nam (chỉ sợ kết cuộc rồi cũng như Tê giác...)
>> Đừng để tử hình rồi mới giải oan


Nhà báo Như Thổ

Nếu như bị cáo bị đánh đập, gây thương tích nặng, phải đưa đi xác định chấn thương, phải nằm viện, rồi có những người làm chứng thì dễ quy trách nhiệm. Nhưng hầu hết những vụ bị can, bị cáo tố cáo cán bộ điều tra dùng nhục hình thì chẳng lấy đâu ra chứng cứ.

Làm gì có ai được chứng kiến phạm nhân bị dùng nhục hình, đánh đập vào lúc nửa đêm, gà gáy?

Ai được biết cảnh "đầu gấu, đại bàng" hành hạ bị can, bị cáo ở trong nhà giam?

Ai được biết các thủ đoạn dọa dẫm phạm nhân của cán bộ điều tra, hoặc của các đối tượng được công an sử dụng?

Sẽ chẳng bao giờ có chứng cứ cho những việc ấy.

Nhưng nếu suy ngẫm một cách logic sự việc thì rõ ràng một người như ông Nguyễn Thanh Chấn không ngu dại gì mà lại đi nhận tội vào mình, bởi ông ta thừa biết mức án dành cho mình sẽ là như thế nào.

Trong vụ án này, yếu tố tiền bạc có thể hoàn toàn loại trừ. Những gia đình như Nguyễn Thanh Chấn, Lý Nguyễn Chung lấy đâu ra tiền để mà "chạy án".

Việc các cán bộ điều tra, kiểm sát viên, rồi sau này là tòa án các cấp xét xử làm oan sai cho Nguyễn Thanh Chấn chỉ có thể lý giải rằng: Thứ nhất là sự cẩu thả, tắc trách trong nghiệp vụ, sự vô cảm đối với sinh mệnh chính trị của người dân; Thứ hai là chủ nghĩa thành tích.

(Mời xem hết bài tại >>> đây!)


Xem thêm:
- Phải tin vào Chi Pu
- Danh gia hay tổ quỷ?
- Mại Dâm và Điếm Bút

Tuesday, November 12, 2013

Trời có mắt

>> Lộ diện những “đòn nghiệp vụ” của điều tra viên
>> Cả tàu ngựa đau, hai con vẫn thản nhiên ăn cỏ
>> Bị can có quyền không khai cho đến khi có mặt luật sư
>> Bi kịch của kẻ sỹ giữa đám bần nông
>> Sự phá sản của mô hình tập đoàn kiểu Vinashin


Thái Sinh

Bác Thảo Dân đặt tờ báo xuống chiếu đi đi lại lại trước mặt lão Cò vẻ mặt vô cùng tức giận.
- Thế là người tù chung thân Nguyễn Thanh Chấn đã được trở về. Không còn gì để tin vào hệ thống tư pháp nữa, kẻ có tội thì sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, người lương thiện thì bị tống vào tù. Kêu trời, trời cao không thấu, kêu đất, đất dày không nghe được. Phẩm giá của con người bị chà đạp, cứ thế này thì bất cứ ai cũng đều có tội và bị giam cầm. Con người không hơn gì con gián...
Lão Cò thở dài cay đắng:
- Ông Chấn là con liệt sĩ mới được giảm xuống án chung thân, nếu không đã dựa cột tử hình rồi, nỗi oan khuất chôn xuống mười thước đất sâu biết bao giờ mới được giải oan? Ép cung, mớm cung, hành hạ đủ kiểu của cơ quan điều tra buộc ông Chấn phải nhận cái tội không phải do mình gây ra. Hơn ba ngàn ngày tù ngục, gia đình tan nát, vợ trở nên tâm thần, con cái thất học cả dòng họ bị nhơ nhuốc...Thử hỏi ai đã gây ra nỗi oan khiên cho gia đình ông Chấn?
Bác Thảo Dân đập tay xuống chiếu:
- Theo lão đây là do lỗi của hệ thống pháp luật hay do lương tâm những người thực thi pháp luật đã hoen ố?
Im lặng một lúc khá lâu, lão Cò buồn bã:
- Tôi nghĩ là cả hai... 
- Vậy theo lão, những người đã xô đẩy ông Chấn vào chốn tù ngục sẽ bị xử lý như thế nào?
Lão Cò đứng dậy vào buồng mang chai Tiên Lãng Tửu rót ra hai chén:
- Bác hãy cùng tôi uống mấy chén Tiên Lãng Tửu cho hạ hoả. Bác còn nhớ vụ mấy anh em nhà ông Đoàn Văn Vươn chứ? Thủ tướng đã kết luận việc cưỡng chế đầm tôm của các cơ quan có liên quan của Hải Phòng là sai. Kết luận của Thủ tướng rành rành như vậy, nhưng những người đã khiến gia đình ông Vươn tan cửa nát nhà, bị tù đày...nhưng đến bây giờ trong số họ có ai làm sao đâu. Nhiều người còn được thăng chức, lên lon...còn anh em nhà ông Vươn đang bóc lịch trong tù. Chân lý vẫn là cái lý có chân. Vụ ông Nguyễn Thanh Chấn chắc cũng thế thôi, những người gây ra oan trái cho ông Chấn thì đang cười khẩy, người nọ đổ lỗi cho người kia, các cơ quan tố tụng đang tìm mọi cách đổ lỗi cho nhau.
- Tôi nghĩ thế này lão Cò ạ. Hãy tống tất cả những người đã gây ra oan trái cho ông Chấn vào tù. Tù trả nợ bằng tù, chứ không còn nhiều vụ án oan không chừng. 
- Thế cũng hay, nhưng liệu điều đó có phù hợp với các điều luật không? Có lẽ bác phải bắc thang lên cung trăng hỏi những nhà làm luật, họ đang ở trên đó, nên thằng Cuội bị mất chỗ ở đang phải lang thang dưới trần gian...
Nghe thế khiến bác Thảo Dân cay mũi quá nên nổi khùng.
- Thế thì chết người ta chứ. Nhưng mà trời có mắt lão ạ. Kẻ gây ác rồi sẽ gặp ác thôi. Đời họ không bị trừng phạt thì đời con cháu họ sẽ bị trừng phạt thôi.

- Bác nói vui quá! Ông Nguyễn Thanh Chấn cố sống tới trăm tuổi mà đợi. Vâng, hãy đợi đấy...

Nguồn: Trần Nhương


Xem thêm:
- Sai địa chỉ
- Nếu tôi có đủ quyền!
- Ngụy biện, ngụy biện hết

Monday, November 11, 2013

Bức cung, dùng nhục hình: tội "giết người"!

>> Làm thế nào để chống bức cung?
>> Xử phạt 7 công an điều tra trong vụ án oan 10 năm
>> Mỹ Yên: Tiếng lòng giữa hai bờ đối nghịch
>>>>>> Hành trình phá án (Sai lầm khủng khiếp nằm ở đoạn này "Nhưng lúc này, Cục Điều tra lại không hề biết có một thông tin rất quan trọng là từ tháng 6, gia đình cũng đã gửi một lá đơn tương tự lên Thủ tướng Chính phủ và Văn phòng Chính phủ đã gửi về Công an Bắc Giang yêu cầu xác minh lại, làm rõ và báo cáo Thủ tướng. Công an Bắc Giang cũng đã cử một tổ điều tra đi xác minh vụ án này.")


(NLĐO) - Tôi nghĩ không có gì quá đáng nếu dành tội danh “giết người” cho những kẻ đã đẩy ông Nguyễn Thanh Chấn vào tù suốt 10 năm ròng rã. Ông không chết về thể chất là một may mắn nhưng chắc chắn đã chết lần chết mòn niềm tin vì những oan khuất mình phải gánh.

Mấy ngày nay, trên báo chí tràn ngập hình ảnh ông Nguyễn Thanh Chấn (SN 1961, ngụ Bắc Giang) được tha về sau 10 năm đi tù. Được giải nỗi oan, được tự do nhưng trên khuôn mặt người đàn ông ngũ tuần chỉ là những nét khắc khổ, đau đớn. Chưa có tấm hình nào tôi thấy ông cười, ông chỉ khóc và gia đình ông cũng khóc. 

Tôi tin chắc rằng trong những giọt nước mắt đó, nỗi vui thì ít mà nỗi tủi thân, uất nghẹn thì nhiều. Làm sao có thể vui mừng phấn khởi được khi để có được tự do này, ông và gia đình phải trả giá bằng thời gian, công sức, nước mắt và cả máu. Làm sao vui được khi ngày trở về, vợ ông thì đau yếu, con cái thất học, gia cảnh tiêu điều.

Rồi đây, Nhà nước sẽ có bồi thường bằng tiền cho gia đình ông để bù lại những mất mát. Nhưng số tiền đó có lấy lại được tuổi trẻ, sức khỏe và quan trọng nhất là niềm tin của ông Chấn và gia đình vào cơ quan công quyền, nơi có những người trực tiếp hoặc gián tiếp đưa ông vào tù? 

Ông cũng không quên được cảm giác hụt hẫng, tuyệt vọng khi ở cả hai phiên tòa, lời kêu oan, tố cáo bị bức cung của mình bị những người cần cân nảy mực phớt lờ.

Ức chế, tuyệt vọng, ông từng có 2 lần tự tử trong tù. Những ngày tăm tối đó, chắc ông khó mà quên…

Dù vậy, dư luận vẫn cho rằng ông Chấn thế là còn may. May vì trong những ngày lấy cung, sức chịu đựng của ông có hạn nên đành nhận bừa tội giết người; may là ông có người cha liệt sĩ nên không bị tuyên án tử hình; may là 2 lần tự tử đều không thành…

Nhưng đời người có bao nhiêu đâu mà có đến 10 năm ở tù. Bước ngoặc khủng khiếp đó khác nào đẩy người ta vào con đường chết. Vì vậy, theo tôi, không có gì quá đáng khi nói rằng những cán bộ công an, VKSND, tòa án thụ lý vụ ông Chấn đã trực tiếp hoặc gián tiếp mang tội “giết người”. Nạn nhân của các cán bộ đó không chỉ có ông Chấn mà cả gia đình ông.

Điều đáng nói, ông Chấn không chỉ là nạn nhân duy nhất. Trên báo chí thỉnh thoảng lại đưa tin 1 người dân chết trong trại tạm giam. Công an thì đưa ra lý do là họ bệnh hoặc tự tử nhưng gia đình thì khẳng định người thân đã bị công an đánh đập dẫn đến tử vong vì những vết thương còn lưu lại trên cơ thể là bằng chứng. Điển hình là trường hợp anh Nguyễn Công Nhựt ở Bình Dương, chị Trần Thị Hải Yến ở Phú Yên. 

Có không ít những vụ dùng nhục hình bị phơi bày ra ánh sáng, cán bộ công an phải ra tòa lãnh án nhưng rất nhẹ. Như trường hợp Lang Thành Dũng, nguyên cán bộ cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an TP Nha Trang (Khánh Hòa) lấy lời khai bằng cách đánh người dân bầm dập đến nhập viện nhưng chỉ lãnh 9 tháng tù treo. Thậm chí, bức cung đến chết người nhưng Lê Khắc Sáu, nguyên cán bộ Đội Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Công an TP. Phan Rang -Tháp Chàm (Ninh Thuận) chỉ bị 5 năm tù giam. 

Tôi nghiên cứu được biết tội Dùng nhục hình, theo quy định của Luật Hình sự, chỉ bị phạt tù cao nhất là 12 năm. Còn đối với những tội danh như Tội truy cứu trách nhiệm hình sự người không có tội, Tội ra bản án trái pháp luật thì mức phạt tù cao nhất là 15 năm.

Tại sao người dân khi làm tổn hại đến sức khỏe, tính mạng của người khác thì bị phạt tù nặng, thậm chí tử hình còn mức án dành cho hành vi này của cán bộ lại nhẹ hơn? 

Với trường hợp của ông Chấn, nếu Nhà nước làm tới nơi tới chốn, tìm đúng người, đúng tội đã gây ra thảm cảnh cho gia đình ông thì mức án mà họ nhận lãnh chắc chắn không thể bằng những gì mà họ đã gây ra. 

Đó là chưa kể, nếu so sánh về hậu quả hành vi thì chắc chắn những sai sót của các cán bộ không chỉ gây hậu quả xấu cho cá nhân ông Chấn mà còn làm xói mòn niềm tin của dân vào các cơ quan công quyền.

Trả lời phỏng vấn trên Báo Người Lao Động ngày 6-11, TS Dương Thanh Biểu, nguyên Phó Viện trưởng VKSND Tối cao, khẳng định điểm chung các vụ án oan sai là do bức cung, mớm cung. Để khắc phục tình trạng này, theo ông Biểu, pháp luật hình sự phải có sửa đổi theo hướng bản cung chỉ được coi là hợp pháp khi có luật sư tham gia và có băng ghi âm buổi hỏi cung. 

Tuy nhiên, theo tôi như thế vẫn chưa đủ, với tình trạng án oan, người dân bị dùng nhục hình xảy ra nhan nhản như hiện nay thì phải tăng nặng hình phạt, xem tội Bức cung, Dùng nhục hình ngang hoặc nặng hơn tội Cố ý gây thương tích, Giết người.  

Bởi lẽ, chúng tôi, những người dân đang ngày ngày làm nghĩa vụ thuế đối với Nhà nước để trả lương cho công an, kiểm sát viên, thẩm phán làm nhiệm vụ giữ trật tự an toàn xã hội, mà lại dùng quyền lực của dân giao để đánh dân, đẩy dân vào tù oan, thậm chí tước đoạt cả mạng sống của dân là điều không thể chấp nhận được.

Thiên Kim 

Saturday, November 9, 2013

Vụ án Nguyễn Thanh Chấn – Hai việc cần làm ngay bây giờ!

>> Nợ xấu lòng tin, tồn đọng trách nhiệm
>> Những cán bộ điều tra vụ ông Chấn hiện giữ nhiều cương vị lãnh đạo
>> Tước quân tịch thượng sĩ công an đòi... gái gọi
>>>>> Official: 10,000 feared dead after Typhoon Haiyan


Hà Hiền

Theo tin đăng trên các báo, liên quan đến việc xử lý “vụ án Nguyễn Thanh Chấn”, lãnh đạo tỉnh Bắc Giang đã đến thăm ông Chấn tại nhà riêng và cho biết “đang chỉ đạo các đơn vị chức năng họp bàn, khẩn trương làm rõ trách nhiệm”.

Lãnh đạo các cơ quan chức năng khác như công an, tòa án và viện kiểm sát từ trung ương đến địa phương sở tại cũng đưa ra các tuyên bố chung chung nghe rất quen tai rằng sẽ “kiên quyết xử lý”, “làm rõ trách nhiệm”, “sai đến đâu xử đến đó” thế này thế khác.

Nhưng có hai việc rất cụ thể và cần thiết có thể làm ngay được mà không thấy cơ quan chức năng nào nói đến.

Hai việc  đó là:

1) Việc cần làm ngay thứ nhất:  Ngay lập tức cách chức tất cả các điều tra viên đã tham gia vào việc tạo dựng “vụ án Nguyễn Thanh Chấn”. Theo thông tin đăng trên các báo, các điều tra viên tham gia vào vụ này gồm các ông Nguyễn V.D, Ngô Đ.D, Đào V.B, Nguyễn H.T, Trần N.L. Trừ ông Nguyễn H.T đã tử vong trong một tai nạn giao thông thảm khốc trên đường đi làm về, các ông có tên còn lại cần phải bị cách chức ngay lập tức trước khi xem xét khả năng có thể bị tước quân tịch và truy tố hay không.

2) Việc cần làm ngay thứ hai: Các cơ quan chức năng cần kiểm tra lại tất cả các vụ án tại Bắc Giang có sự tham gia điều tra của các ông có tên trên từ trước đến nay, đặc biệt là các án tử hình hoặc chung thân mà các bị cáo đã liên tục có đơn kêu oan (*) -  nếu bằng chứng kết tội lỏng lẻo và/ hoặc thiếu thuyết phục, chỉ căn cứ vào sự nhận tội của các bị cáo từ các cuộc hỏi cung mà không có chứng cứ là đã được tiến hành một cách minh bạch thì phải đình chỉ việc thi hành án và trả tự do ngay cho các bị cáo.

——-
(*) Một trong các vụ án như vậy là vụ án Hàn Đức Long đang chờ bị thi hành án tử hình tại Trại Kế (Bắc Giang) vì bị kết tội hiếp và giết người mà bị cáo cho đến này vẫn đang liên tục kêu oan (xem thông tin tại ĐÂY)

Nguồn: Blog Hà Hiền

P/s: ... và có biết bao nhiêu người đang kêu oan trên cả nước?


Xem thêm:
- Nếu tôi có đủ quyền!
- Nói thêm về vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn
- Tại khách quan thì rút cái gì?

Thursday, November 7, 2013

Những bậc thầy về ngôn ngữ

>> Vàng và hai cô gái
>> Chân dung 11 người làm nên "đại án" tham nhũng
>> Mong ước được thượng tọa Thích Thanh Quyết gọi là "đồng chí"!


Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Phải xứ lý nghiêm những tập thể, cá nhân xử oan ông Chấn;

Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Ép cung là vi phạm pháp luật, phải làm rõ;

Đại tướng Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang: Phải điều tra, làm rõ nguyên nhân dẫn đến oan sai, xác định trách nhiệm, xử lý nghiêm minh các tập thể, cá nhân thuộc cơ quan tiến hành tố tụng đã điều tra, truy tố, xét xử oan ông Chấn;

Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường: Trách nhiệm trước hết thuộc về tòa án. Tòa làm sai, tòa phải chịu trách nhiệm.

Hì hì, tôi sẽ cố gắng uống cà phê bột bắp để thức bằng được chờ xem lời nói của các siêu giáo sư này biến thành hiện thực như thế nào. Cấm được lửa rơm đấy nhá.


Xem thêm:
- Lão dại cái chỗ mô?
- Ông là quan to, tôi tin ông!
- Phải ghi rõ “kinh tế nhà nước không bao gồm doanh nghiệp nhà nước”

Wednesday, November 6, 2013

Kể chuyện "nghiệp vụ điều tra"...

>> Đổ lỗi cho nhau vì gói 30.000 tỷ
>> "Hay, dở đều do Ngân hàng Nhà nước"
>> Hà hơi tiếp sức cho “xác chết biết đi”?
>>>>> Điều tra viên vụ án ông Nguyễn Thanh Chấn là những ai?


"Điều tra viên Trần N.L. tay cầm dao, lăm lăm đe doạ. Điều tra viên L. hỏi: “Mày có khai không, tao cho mày chết”. 

"Điều tra viên D. đánh tôi, bắt tôi tập đi tập lại các động tác từ trong trại giam để đi thực nghiệm tại hiện trường”, ông Chấn nói.

"Sáng hôm sau, tôi đến theo hẹn thì cán bộ Nguyễn H.T. lại lấy dấu chân, dấu tay của tôi nhiều lần rồi tra hỏi, đánh tôi rất đau. Từ đó, các cán bộ: Nguyễn V.D, Ngô Đ.D, Đào V.B, Nguyễn T.T, T, Trần N.L thay nhau túc trực tôi suốt ngày đêm này sang đêm khác không cho tôi về và không cho tôi ngủ, dọa nạt ép buộc bắt tôi”.

Cán bộ Trần N.L bắt tôi vẽ dao, tôi không vẽ loại dao gì lại bảo cho mày cái búa vào đầu cho mày chết bây giờ vì cán bộ Nguyễn H.T trên tay lúc nào cũng cầm dao hăm dọa ép buộc tôi phải nhận. Tiếp đó, cán bộ Ngô Đ.D đọc và bắt ép tôi viết đơn tự thú ngày 28-9-2003. Thế là đến chiều chuyển tôi về trại Kế - Bắc Giang"

"Trong thời gian tạm giam ở Trại Kế, có đêm ông Chấn bị chuyển 3-4 buồng. “Có lần vào buồng của phạm nhân Phạm Duy Hồng - thì có 1 mình phạm nhân ấy với tôi. Vừa vào đã bị đánh, dùng dép đánh vào 2 mang tai sau đó bắt hát. Bị bắt từ ngày 20 đến ngày 28 hầu như tôi không được ngủ, đầu óc quay cuồng, lâng lâng”

"Cũng trong trại Kế, tôi phải tập đâm bên nọ, đâm bên kia. Họ cho 1 tù nhân giả làm cô Hoan. Cán bộ còn đưa cho cái thìa, cái lược để làm hung khí. Tập nhiều lần cho thành thạo. Làm đi làm lại để cho đúng ý của họ. Sau đó, họ mượn nhà dân, bắt tôi diễn lại và quay phim"

FB Anh Chí

P/s:

* Một số điều tra viên mà ông Nguyễn Thanh Chấn có nhắc tên trong đơn kêu oan >>> hiện vẫn đảm nhiệm một số cương vị trong ngành công an ở tỉnh Bắc Giang! (FB Nguyễn Thị Hương Trà)

* Có cái chuyện cười về cuộc thi giữa công an các nước, đề bài là tìm 1 con thỏ được thả trong rừng. Cảnh sát các nước khác tìm đủ mọi cách như tra khảo các con vật để khai ra con thỏ, hoặc đốt rừng k cho ẩn nấp , vv, nhưng >>> mỗi cảnh sát VN nhanh chóng vào rừng tóm 1 con gấu tẩn cho 1 trận, thế là gấu phải tự nhận ngay là thỏ. Xong, đỡ tốn tiền nhà nước! (FB Phuc Nguyenduy)


Xem thêm:
- Chưa tới tương lai
- Bó tay với đài HTV1
- Một lẻ ba, người mãi xa Hà Nội


Tuesday, November 5, 2013

Tại khách quan thì rút cái gì?

>> Khóc cho ai?
>> "Hậu thế sẽ đánh giá Quốc hội khóa XIII"
>> Bộ trưởng Trần Đại Quang: Nghiêm túc xem xét trách nhiệm cơ quan tố tụng để án oan sai
>> Ông Nguyễn Thanh Chấn: Điều tra viên “dạy” thực nghiệm hiện trường theo kịch bản định sẵn



Khách quan là nói đến những cái tồn tại ngoài ý thức con người. Ví dụ một người mất chân không thể trở thành cầu thủ bóng đá. Anh không trở thành cầu thủ bóng đá được vì nguyên nhân khách quan là anh không có chân, chứ không phải tại anh không chịu rèn luyện.

Trái nghĩa với khách quan là chủ quan.

Theo báo >>> Người lao động, tại buổi họp báo sáng nay, 5/11, trả lời về trách nhiệm của các cơ quan tố tụng về vụ bỏ tù oan ông Nguyễn Thanh Chấn, ông Nguyễn Việt Hùng nói: “Đây cũng là một cái sai sót khách quan. Đây là một bài học, VKSND Tối cao sẽ họp tất cả ban ngành để rút kinh nghiệm”.

Bỏ tù oan người ta, nhận được đơn kêu oan ngay từ năm 2004, thế mà lùng bùng tận bây giờ mới tạm thả người ta ra mà lại bảo là sai sót khách quan. Nếu do khách quan thì có gì mà phải rút kinh nghiệm.

Người ta đã quen đổ tất cả những cái sai lầm, cái tệ hại cho khách quan. Đất nước đì đẹt thì tại chiến tranh, tham nhũng thì đổ tại cơ chế, đến vụ tày trời như vinasin cũng chẳng có ai phải chịu trách nhiệm cả.

Vụ ông Chấn, trước hết là phải giải oan, bồi thường cho người ta, sau đó là kiểm điểm trách nhiệm cá nhân, truy đến cùng xem ai sai, sai ở chỗ nào chứ không phải chỉ rút kinh nghiệm chung chung. Căn cứ vào đó mà thi hành kỷ luật, mà cách chức, thậm chí vào tù thay cho ông ấy chứ đừng đổ tại khách quan nữa.

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy


Xem thêm:
- Nói phong long
- Ông là quan to, tôi tin ông!
- Khi cái giả dối không bị trừng phạt


Nói thêm về vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn

>> Ngu muội đến thế là cùng!
>> Nghệ An: Mìn nổ tại phòng bí thư xã trong đêm (tiếp tục tự xử ???)
>> Thầy giáo ép học sinh quan hệ tình dục: Chiêu bài “đổi tình lấy điểm”


Ở góc độ báo chí liên quan đến vụ ông Nguyễn Thanh Chấn bị tù oan, anh Phan Văn Tú phát hiện (và đưa bên diễn đàn Vietnamjournalism) một bài báo trên tờ Pháp luật & Xã hội đăng cách đây mới hơn một tháng, cáo buộc ông Chấn phạm tội giết người mà còn “chối bay chối biến”. Những câu như “Chỉ vì nhục dục mà Chấn đã đẩy cả gia đình mình vào tấn bi kịch không gì có thể tha thứ được” là bài học rất nóng hổi cho các phóng viên nào cứ thích làm quan tòa. Không biết vì sao chỉ cách đây một tháng báo này lại xới lại vụ án cách đó cả 10 năm, chắc chắn có lý do! (Link bài chỉ còn trên >>> baomoi.com)

Điều đáng nói là Tiền phong đăng lại bài này (nay đã xóa) mà không biết rằng chính Tiền phong vào năm 2006 đã có bài >>> “Có chứng cứ ngoại phạm vẫn bị tù chung thân” cố gắng minh oan cho ông Chấn từ những chứng cớ ngoại phạm rất thuyết phục. Đáng tiếc lúc đó mà Tiền phong nỗ lực thêm chút nữa, biết đâu ông Chấn được ra tù sớm.

Đối với phát biểu của ông Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, rằng Viện không nhận được đơn kêu oan, thì Internet còn lưu một bài >>> trên báo Dân Trí vào tháng 7-2013 cho biết đã chuyển đơn kêu oan của vợ ông Chấn cho “Tòa án Nhân dân Tối cao; Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao; ông Giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang xem xét, giải quyết và thông báo bằng văn bản kết quả giải quyết để toà soạn có cơ sở thông tin đến bạn đọc theo quy định của Luật Khiếu nại tố cáo và Luật Báo chí”.

Nguồn: FB Xê Nho


Xem thêm:
- Nỡm ạ, vậy là đã rõ!
- Tên Voi Hămđi ở Bắc Giang
- Tôi chả thấy ý nghĩa chính trị gì ở đó cả