Showing posts with label chữ Tâm. Show all posts
Showing posts with label chữ Tâm. Show all posts

Monday, November 25, 2013

Lấy màu áo thầy tu để phân biệt là lầm to

>> Vì sao Phạm Xuân Ẩn không bị lộ?
>> Cả xã ký tên 'mời' sư Thích Minh Phượng ra khỏi chùa
>> Người Việt đầu độc nhau bằng... đặc sản, ung thư 150.000 người/năm
>> Hành trình đi tìm sự thật về tà đạo Hoàng Thiên Long (tà đạo thờ cụ Hồ)
>> Thánh tăng 5 tuổi?
>>>>> Đậu phụ chùa!


Từ khi mình thấy việc tu hành là một mất một còn. Một lên một xuống, lên cũng nhanh mà đọa cũng nhanh. Tu mà đọa là xuống thẳng chín tầng đại ngục luôn sợ quá!!! vậy mà biết bao người tu cứ tà tà ngồi ngắm gió trôi qua ngày tháng thật lạ, và cảm thấy thích thú vui mừng khi có nhiều người cúng dường phước đức ngập tràn, ăn uống áo quần xe xịn lu bu lấy làm vui thú hỉ hả lắm? Thật cũng lạ hết sức?

Ai nói hiện đại hại điện gì mình không biết, nhưng đạo là ngược với đời. Ở trong đạo các vị tôn túc đạo hạnh có la có dạy gì chúng con nghiêm khắc, cũng là để cho chúng con tốt tơn, nhưng tất cả họ nói gì cũng đều xuất phát từ tình thương chúng con, còn ngoài đời thì ngược lại...Phước đức nhiều ăn uống nhiều màu mè nhiều chỉ mệt thân mệt thần chứ có ích lợi gì đâu. Thầy con nói: Đạo đời sát nhau chả ai phân biệt được đâu, còn lấy màu áo thầy tu để phân biệt là lầm to. Vì cái tâm là phân biệt đó. Vì có người đạo nhưng tâm đời, và ngược lại có người đời nhưng tâm tinh sạch vô tư trong sáng rất đạo. Có người nói năng thô thiển nhưng thật trong sáng thay. Còn có thầy nói năng giãng giải rất chi chuyện nghiệp về Phật pháp, nhưng mình thấy tâm họ hơn thua toan tính còn hơn người đời... Mà loại này ngày nay nhiều như cát sông Hằng luôn...

Vậy là mình đi rồi. Ôi chia tay chùa củ, nơi mình được thế phát xuất gia. Nơi sư phụ gieo vào tâm mình từng lời kinh tiếng kệ bao năm qua vậy mà mình cũng ra đi được! hu hu! Còn huynh đệ và các thầy lớn nữa...thật ấm áp ân tình yêu không gì bằng. Mình đi mà đau xót trong lòng quá nên phát nguyện lạy sám hối suốt cả tháng nay. Sư phụ im lặng không nói nhưng người buồn hiu. Vì thế nên người mới bảo tất cả chúng nhỏ Sa Di hơn 40 chú phải sám hối tiêu trừ nghiệp chướng, không thôi thì có người bỏ chùa đi nữa..Nhưng mình đi là tại vì mình đã hiểu ra xứ mệnh của người tu chứ bộ! Mình luôn ghi nhớ lời nói và hình bóng của sư ông, sư phụ trong lòng, Mỗi tháng mình sẽ quay về quỳ lạy thầy tổ của mình một lần....nhưng thật sự thì mình biết. Nghĩ lại cái hệ thống nghi lễ đạo đức dày đặc này là xuất phát từ Trung Quốc hết. Do đó hèn gì người phương tây phát triển nhanh gọn lẹ hơn dân châu á là vậy đó. Chỉ một chuyến ra đi vậy thôi mà tiêu tốn với biết bao nước mắt phiền phức cho bao nhiêu người, hết hăm dọa lại dỗ dành, nhưng mình đi là đi... đi về nơi yên tĩnh để suy tư nhiều hơn...

Bây giờ mình về chùa Trúc Lâm ở Gò vấp. Chùa cổ kính mấy trăm năm rồi, sư phụ rất hiền, chúng tăng có năm vị mà vui tươi yêu thương nhau lắm. Nhưng không như bên kia có mấy con quỷ dữ suốt ngày kiếm chuyện với mình hoài thấy ghét! ở Trúc lâm này vắng lặng lễ nghi cũng đơn giản hơn bên kia. Mình đến đây và kinh ngặc gần như muốn khóc khi biết rằng nơi đây đã từng lưu dấu chân một con người vĩ đại, mà mình vô cùng kính yêu đó là sư ông Nhất Hạnh, đã từng sống ở đây nhiều năm trước khi bị trục xuất đi nước ngoài dưới chế độ Sài Gòn củ. Mình đã khóc khi đến căn phòng năm xưa người ở, chiếc giường cái tủ và cái bàn cái ghế vẫn còn đây chưa dời đổi, dù nó đã mấy chục năm rồi. Căn phòng nhỏ cở 12 mét vuông thôi. Bây giờ sư phụ để hai cái máy vi tính để làm việc, mình là dân vi tính vi tình mà, nên đi đâu cũng phải vô đây... Mình yêu quá cái căn phòng nhỏ này, ban trưa mình lén lên cái giường năm xưa sư ông đã nằm ngủ mình ngủ ké chút xíu mà thấy đời tươi vui lừng lẩy làm sao...!

Chùa này cái gì cũng rất thoáng, cái gì cũng có nhưng chỉ không có tiền thôi, vì đâu có đi cúng gì đâu...Được sài điện thoại và máy tính in tẹc néc gì chơi hết. Thậm chí cho coi truyền hình cáp luôn. Phía trước chùa có sạp báo, và tiệm cơm chay nữa chứ...Vậy mà có thầy ở đây nói chưa từng ăn cơm chay ở đó lần nào, mà chỉ có ước ao thôi...Mình nghe thầy đó nói mà rơi nước mắt, chả bằng tu bên kia quý thầy muôn gì cũng có sung sướng như ông hoàng, nhưng ở đó là khuông phép kỷ luật sắc thép y như trại gà công nghiệp thì làm sao mình thở nổi mà tu. Thôi thoải mái trong nghèo khó giản dị mà vui, còn hơn có tiền cả đống mà khổ tâm quá, lúc nào cũng nơm nớp lo lắng... trong thời kinh cũng không yên, cũng bị mấy con quỷ tỳ kheo con nít gầm gừ mắng nhiếc thật muốn chết cho rồi...

Sáng thức dậy ở Trúc lâm thật tươi vui hào hứng lắm..Vì ngoài cái sân nhỏ kia bồ câu ở đâu về đầy đông đúc dễ thương. Bọn bồ câu đi đứng tự nhiên như người Hà lội... mấy cái đầu xinh xinh nghiêng ngó xung quanh rất hồn nhiên... Mình quan sát trong đám đó có một co to tổ bố y như con gà phải hai ký rưởi trở lên, cái khoen cổ có một vòng màu đỏ... chà chà nó đi đâu là mấy con kia đi theo hết trơn..ha ha chim chích gì đâu đó trên trời về đây đậu trên mấy ngọn cây kêu chít chít vui tai náo nức lắm... Còn lũ chó ở đây thì ôi thôi đa dạng sắc tộc ghê luôn, con cao con nhỏ con xù con ốm. Có con đã sống trước 75 tới giờ luôn đó... Nó chả sủa được nữa chỉ tỏ ý những người mới đến bằng mấy tiếng kêu the thé vậy thôi... và cứ mỗi sáng dậy công phu thì lũ chó đã đứng đợi quý thầy nơi chân cầu thang rồi. Chúng xoắn xuýt bên chân thật yêu quá, chúng cắn tay cắn áo kêu la rên rỉ gì đó trong cổ họng thật thắm thiết. Sau đó mọi người lên công phu thì chúng nằm một hàng phía sau im lặng nghe kinh...

Sân chùa Trúc Lânm đầy cây... cây từ đâu rơi xuống đây đứng thẳng băng thò những nhánh lá vẫy vẫy trong gió sớm, làm rụng lá để cho mấy chú điệu quét mệt nghỉ. Mình yêu quá mấy cái cây này. Có hôm mình đang quét lá mà cây thì thào đọc thơ cho mình nghe, từ cây toát ra một vẽ đẹp can trường hiên ngang kỳ diệu, và cây cũng rất tình cảm, tình yêu đủ thứ... Mỗi lần có chiếc lá nào rơi bên mình, thì mình đều cảm ơn nó ôi cây ơi là cây, mình ôm cây một chút xíu nhé nghe cây ơi...Trong khi đó thì mấy con chim bồ câu đang đi tới tương lai hiên ngang bên đời thật thanh thản và tràn đầy yêu thương. Cn lũ chó thì cứ sũa vang trong niềm phấn khích của một ngày mới dưới ánh nắng mặt trời tinh khôi ấm áp...

Mình bây giờ sống chỉ hướng lên mây và hát, nhưng khúc hát của mình dài thăm thẵm mênh mang tràn lan khắp cỏi đời... Mình sẽ tha hồ viết và làm việc thật nhiều, tụng kinh gõ mỏ bái sám thật thích và mê lắm..Ở đây có ông thầy đẹp trai mắt ước rược lấp lánh. Thầy này mê tu đến nổi nghe ai nổi danh là chạy theo tu, hết thiền rồi mật sang niệm Phật tương tục lung tung thành ra rối mù mịt, nên mắt ước đẵm suy tư ngập tràn, mình thấy thầy mình thương quá nhưng chả biết sao. Chỉ đã thông kinh mạch cho thầy ý một cú vậy là hôm qua thầy nhìn mình rất khác, mình biết tâm thầy đã nhúc nhíc gì đó rồi...

Và cái chính của một quãng đời mới ở đây là mỗi ngày mình lên đãnh lễ tấm hình sư ông Nhất hạnh trên phòng sư phụ, và ra bên cây bông sứ mà sư ông trồng ngồi chơi một lát, rồi cứ thế mà sống thôi, lâu lâu lên căn phòng củ kia ngủ ké trên giường sư ông nữa... ha ha vui quá ta! Vì cha mẹ sinh ra mình, nhưng sư ông đã cứu đời mình qua khổ đâu kịch liệt, vậy mà không nghi ơn tưởng nhớ đời đời sao!! Nhưng mình không có thời gian nhiều để viết trên máy, mà khi hai giờ sáng mình dậy mình viết một mạch cở 5 trang A4 rồi khi đi học đem ra cho người ta đánh máy... Trưa đi học về và đăng lên đây luôn. 5 trang A4 thì tiền đánh máy hết 50 chục ngàn. Một tháng mình viết 30 bài thì hết một triệu rưởi, còn tiền đổ xăng đi học nữa...Tính hết cở triệu chín. Vậy ở đây ngày ăn chỉ một bữa và không có đồng nào thì sao đây ta? Chắc lúc đó cầu cứu trưởng giả Kinh Thư quá... Thôi con kính xin cảm ơn thí chủ trước mai này quê hương ta lên trời rồi thì ân trọng của đại thí chủ chắn chắn là cao như núi, vì thì chủ đã từng giúp đở cho con mà...

Nhưng mà thôi chuyện gì cũng trôi qua mà. Người có phước đức thì đi đâu cũng sống được hết, mình bỏ chạy nhưng nó vẫn có để mình sống và cống hiến cho đời. Hồi đó mình còn ở bên kia. Tuần nào cũng được mời đi ăn nhà hàng, tiền phong bì đầy nhóc...rồi đi tắm biển liên miên, ở Rì sọt lung tung mà mình chả thấy vui chút nào. Về đây nói chuyện với cây với chó với chim mà lòng vui dạt dào không xiết biết..Hồi đó cứ đi ăn cơm chay ở đâu thì mười lần hết chín lần thì đã có ai đó trả trước cho mình rồi, không thôi thì chủ quán cũng không lấy tiền... Mình nghĩ nhân dân mình thật quý trọng đạo Phật, người ta cúng dường cho quý thần bạt ngàn cái thất... đầy cả một xã một huyện, quý thầy mới nghĩ tới cái gì là người ta đem tới cho cái đó liền... Trời ơi tu vậy sao tu nổi trời... mấy cái đó có ăn thua gì tu đâu mà ham quá vậy. Tuy nhiên đám Phật tử cũng ngu hết sức... chả hiểu tu là cái gì, cứ thấy thấy nào dẹp trai học cao là phi vô ào ào thôi chớ chả biết chánh tà chi ráo... Ăn cơm của người mà không hết lòng giúp đở cho người ta rồi bị tội đọa địa ngục là không sai đấu nhe...

Thôi vài dòng hỷ hả vầy được rồi. Kính chúc những người lãnh đạo đất nước an vui, mạnh khỏe, sáng suốt chánh kiến để dẫn dắt chúng sanh qua bể khổ đau. Để đưa nước Việt thương yêu của chúng ta tiến bộ đi lên giàu đẹp huy hoàng. Kính chúc mọi người hân hoan an lạc hạnh phúc ấm cúng xum vầy yên vui...

Theo FB Hùng Hà


Xem thêm:
- Sai địa chỉ
- Nếu tôi có đủ quyền!
- Ngụy biện, ngụy biện hết


Friday, November 15, 2013

Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

>> Tất nhiên là phải chối…?!
>> Vụ án oan 10 năm: Đừng trông chờ vào lương tâm kẻ cướp
>> Vụ 10 năm oan sai: 6 điều tra viên có dám tố cáo ông Chấn đã vu khống?
>> Vụ tử tù Hàn Đức Long “có vấn đề”
>> Quan điểm trái chiều về vụ án Nguyễn Thanh Chấn


Cái cân tố tụng bao giờ cũng được nhìn nhận đong đếm từ hai phía tình và lý. Hình ảnh người tù án oan Nguyễn Thanh Chấn trở về nhà trong vòng tay chúc mừng và những giọt nước mắt của người thân, bạn bè, hàng xóm… tạo nên sự bùi ngùi cảm động khó tả trong lòng dư luận, bạn đọc trong và ngoài nước. Mười năm ở tù, mười năm mất tự do, mười năm với những nổi đau khổ oan trái dồn nén hằn in dấu trên khuôn mặt khắc khổ khô khốc chân chất của anh như lột tả hết mọi điều. Đối với truyền thông, gọi đây là một đề tài nóng được dư luận hết sức quan tâm cũng đúng, nhưng nói chính xác hơn, đó chính là những bức xúc tư pháp âm ĩ trong lòng người dân bấy lâu nay nhưng thật khó cơ hội để làm rõ, để chứng minh được. Thế là, từ câu chuyện anh Chấn, tỉnh Bắc Giang lại rộ lên những “án oan” khác đang được truyền thông tiếp tục mổ xẻ…

Có ai đó viết trên facebook rằng nếu một đơn vị báo chí nào đó “mua đứt” độc quyền anh Chấn để “khai thác” thì sẽ “bội thu” cho cả hai - anh Chấn và đơn vị báo chí, đây là một nhận xét đúng trong một môi trường truyền thông tư bản tiên tiến, riêng với điều kiện trong nước hiện nay thì bất khả kháng, không thể làm được. Như muốn trút bỏ nổi niềm, anh Chấn đã tâm sự với báo chí về những ngày tháng đau khổ của mình trong trại giam, bị ép cung, bức cung, dùng nhục hình, tập luyện dựng lại “hiện trường” để… nhận tội. Đứng trên khía cạnh bạn đọc, mình nhìn nhận những bài báo đó như những đoạn “hồi ký” ghi lại đoạn đời “họa vô đơn chí” của một người tù oan nghiệt. Thời gian mười năm có thể khiến cho người ta không thể nào nhớ hết nổi những chi tiết cụ thể, nhưng có những sự việc “ấn tượng” sẽ lưu dấu khắc ghi mãi mãi trong tâm trí mỗi con người. Đất nước chúng ta trải qua bao năm tháng chiến tranh, nay hòa bình rồi vẫn còn đấy những người lính với thương tật khắp mình, không ít những người lính ấy đã từng tù tội. Họ thường nghĩ nhiều về quá khứ, họ viết hồi ký của mình, cho mình và cho mọi người. Họ viết về những ngày tháng nếm mật nằm gai, tù tội, bị ép cung, bị bức cung, dùng nhục hình .., để rồi trong những tiệm sách ngày hôm nay, bạn đọc có những tư liệu bổ ích về lịch sử, về một thời đại đã qua, và cảm động hơn nữa là từ những hồi ký ấy có những người “của ngày xưa” tìm đến nhau để mà ăn năn xám hối, xin lỗi chân thành, xóa bỏ hận thù, bắt tay nhau trở thành những người bạn tốt, tri âm, tri kỷ.

Thực tế thì không bao giờ đơn giản, những người điều tra viên vụ anh Chấn “ngày xưa” sau khi làm bản tường trình đã hoàn toàn bác bỏ (là điều mà ai cũng có thể đoán trước được) chuyện ép cung, bức cung, dùng nhục hình… Trong mổi người dân bình thường, không cần phải có những kiến thức khoa bảng thi cử, với văn hóa đạo lý truyền miệng cho nhau cũng đủ có thể đặt một dấu chấm hỏi to tướng rằng “ cái anh Chấn kia trong đầu có bị gì không?”. Đúng như vậy, không giết người sao lại đi nhận tội giết người, thật không bình thường chút nào. Nhưng để tìm ra chứng cứ ép cung, bức cung, dùng nhục hình kia là một điều “bất khả thi”, như vậy, những đoạn “hồi ký” họa vô đơn chí của anh Chấn đang đứng trước một phạm trù ngôn ngữ “tố tụng” khác, tội “vu khống” có thể thành lập. Sắp tới đây phiên tòa >>> “tái thẩm” sẽ xảy ra, mọi sự đều trông chờ vào sự công bằng của công lý, nén hương anh Chấn thắp trên bàn thờ người cha liệt sỹ sau mười năm tù án oan nghiệt ngã vẫn còn bay lơ lửng… để tiếp tục đợi chờ một phán quyết thật công tâm soi thấu trời xanh bao la lồng lộng.

Bài toán nan giải về pháp lý kia đang được truyền thông đề cập hàng ngày, những nhà báo, những luật sư liên tục đưa ra những phân tích thú vị, họ viết có tâm, có lực, hấp dẫn, lôi cuốn, lại am tường luật pháp, nhưng hình như vấn đề vẫn chưa “sáng tỏ” được bao nhiêu. Trong nhiều vấn đề khó khăn của cuộc sống, sự tham gia tích cực của mọi thành phần xã hội thường đem đến những kết quả tích cực, nói theo kiểu của những người “có nghề” là huy động tối đa cả hệ thống chính trị vào cuộc. Cả nước mua công trái, cả nước làm từ thiện, cả nước giúp đỡ đồng bào thiên tai lũ lụt, cả nước ủng hộ Trường Sa… và cả nước cùng chung sức bảo vệ công lý Việt Nam. Các nhà báo cứ viết, các luật sư cứ viết, riêng bản thân mình nếu là một Tổng biên tập, trong vấn đề cụ thể vụ án oan anh Chấn này, mình mong muốn và khao khát các thành phần khác trong xã hội lên tiếng, viết bài nhận định về cái tình, cái lý trong câu chuyện tư pháp đặc biệt này.

Họ có thể là những cán bộ hưu trí, lão thành cách mạng, những người cao tuổi .., những người có thể bằng tuổi cha, mẹ, thầy giáo, cô giáo của những điều tra viên ấy.

Họ có thể những người đàn bà, những cô gái .., những người có thể bằng tuổi vợ, người yêu của những điều tra viên ấy.

Họ có thể là những thiếu niên, học sinh .., những người có thể đáng tuổi con cháu những điều tra viên ấy.

Họ có thể là những đồng nghiệp của những điều tra viên ấy, những người hiểu biết chuyên môn nghiệp vụ điều tra, luôn khắc ghi trong đầu, trong tim 6 điều dạy của lãnh tụ.

Và nhiều hơn thế nữa, tất cả mọi thành phần lên tiếng sẽ có cái nhìn thật đa chiều, cái tình cái lý sẽ dần dần được sáng tỏ, từ đó cũng rút ra được một bài thống kê, kiểm tra về trình độ hiểu biết pháp luật của người dân. Dân càng hiểu biết pháp luật thì xã hội càng lành mạnh, đất nước càng văn minh. Truyền thông ngày nay thường đề cập nhiều đến vấn đề vô cảm của xã hội đương đại, thế thì từ sự việc pháp lý đặc biệt cụ thể này, hãy tự đánh giá xem sự “vô cảm”… của chính mình đã mức độ nào rồi?

Phán xét cuối cùng vẫn phải chờ chủ tọa phiên tòa tuyên bố, phán xét lương tâm thì tùy ở mỗi người. Lịch sử nước ta đúc kết quá nhiều bài học đấu tranh với áp bức, vì thế trong mỗi người dân Việt Nam muốn giữ gìn trân quý lẽ phải, đặt chữ thiện, điều lành lên hàng đầu. Từ Nam ra Bắc người người theo Phật, nhà nhà theo Phật, chùa chiền xây dựng khắp nơi, từ thành thị đến nông thôn, từ đồng bằng đến miền núi, và ra đến những hải đảo xa xôi. Mười năm gần đây, cũng là thời gian anh Chấn ngồi tù, nền kinh tế thị trường định hướng khiến khắp tỉnh thành đâu đâu cũng xây thêm chùa, đắp thêm Phật. Khách du lịch sẽ chẳng ngạc nhiên nếu như thấy những nơi mình đến người dân đã, đang và sẽ tạo ra những tượng Phật thật to, thật khổng lồ trong những khuôn viên chùa thật trang hoàng nguy nga hoành tráng. Sắp tới đây là lễ khánh thành tượng Phật hoàng Trần Nhân Tông cao 15m, nặng 150 tấn, với tổng kinh phí trên 750 tỉ đồng, được đặt tại núi Yên Tử. Chợt nhớ việc trước đây, khi đúc tượng Thánh Gióng, vị đứng đầu chính phủ đã đề xuất đúc trái tim có động mạch chủ và tĩnh mạch chủ cho ngài và con ngựa của ngài, có lẽ vị lãnh đạo này đang nghĩ đến chữ Tâm. Như vậy, đúc tượng Phật thật to thì cái Tâm phải thật lớn hay là… để mọi người thấy được Phật mà nghĩ đến cái Tâm nhỏ bé, còn quá thiếu của chính mỗi con người.

Trong tố tụng, người đời xét đến cả tình lẫn lý, lý là cái án oan nghiệt ngã mười năm trời, tình lại là tại Tâm. Trong đạo Phật, người phàm chịu chi phối của luật luân hồi nhân quả, nhân là cái án oan nghiệt ngã mười năm trời, còn quả thì… Phật mĩm cười im lặng.

Trần trụi mà quan sát thì hiện tượng xuất hiện những tượng Phật thật to đôi khi có cùng chung căn bệnh "thành tích" đã ăn sâu thành mãn tính, quan dân cùng đua nhau trong cái danh hão được tham sân si dẫn dắt. Phật to làm gì mà số phận con người cứ nghiệt ngã mãi thế, và sáng suốt kiểu gì mà khiến không ít người đại diện cho công lý lại mang trọng bệnh vô cảm, chối bỏ cả lương tâm của chính bản thân mình.

MP


Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Sự thịnh vượng hoang đường