Showing posts with label tâm lý. Show all posts
Showing posts with label tâm lý. Show all posts

Sunday, January 5, 2014

Đàn bà cá tính thì đa truân, tại sao?

>> Thực
>> Giảm xô lệch trước “giá trị ảo” cho người trẻ
>> Nhìn lại chuyến thăm VN của ngoại trưởng John Kerry
>> Bí quyết trẻ lâu của phụ nữ Pháp


Khánh Vân

Guu.vn - Tại sao đàn bà cá tính lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm.

Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua. Nhưng còn hôm nay thì sao? Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi biết chỉ cần vài lời xin lỗi, nói ngọt, rồi chị tôi lại hí hửng như một đứa trẻ được quà.

Nhưng với đứa em kế tôi, chồng chỉ cần để lại dấu tích là vết son trên áo và một vài tin nhắn ngọt ngào của cô bạn đồng nghiệp, nó đã lặng lẽ đặt đơn ly hôn lên bàn, và nhất quyết không thay đổi quyết định. Mọi người xúm lại khuyên can, em tôi chỉ nói: “Em cảm thấy bị tổn thương”. Dùng đúng từ, rất chính xác, và quyết định rất nhanh. Tôi không nghĩ là em tôi hạnh phúc. Phụ nữ cá tính thường bị nhận xét là mạnh mẽ, và đôi khi bất cần đàn ông, trong khi đàn ông coi mạnh mẽ thế, nhưng rất cần phụ nữ. Cái tôi của người đàn ông khiến họ mong muốn phụ nữ ấy lệ thuộc vào mình. Nhưng “sự lệ thuộc” đối với phụ nữ cá tính là một cụm từ mà họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để vượt qua nó. Có một anh bạn nói với tôi rằng “tại sao em cứ phải lo chuyện mua nhà, mua xe, thế người đàn ông của em dùng để làm gì? Tại sao không tạo cho họ cơ hội làm người đàn ông đích thực? Để lo lắng cho người họ yêu?”

Cuộc đời này đôi khi là một vòng xoay, đàn ông cần một người phụ nữ thông minh và cá tính để hòa nhập chứ không hòa tan, để sẻ chia, để cùng gánh vác chuyện gia đình khi cần, nhưng người phụ nữ cũng đủ khờ dại để nép bên vai họ. Cũng là anh bạn trên còn nói với tôi rằng, đã là phụ nữ hiện đại thì khi chồng đi công tác, phải khéo léo sắp vào vali mấy chiếc condom. Nhưng tôi biết, rất nhiều phụ nữ hiện đại không bao giờ chia sẻ tình yêu, sẵn sàng chia tay và thậm chí nuôi con một mình, chẳng cần cấp dưỡng. Tìm đâu, một người phụ nữ đủ mạnh để chèo chống gia đình, nhưng cũng đủ yếu đuối để phục tùng người đàn ông của mình? Tôi có người bạn, yêu điên cuồng anh chàng nghệ sĩ đã có người yêu. Không chấp nhận san sẻ và không chấp nhận thời gian chọn lựa giữa hai mối tình, cuối cùng cô chia tay. Người chia tay nuốt nước mắt vào lòng và người đàn ông kia nói rằng “anh không đau cái đau mất em bằng thấy em dửng dưng khi xa anh”!

Bởi vì em cá tính nên em không vật vã, em đủ mạnh để em đứng lên, nhưng không có nghĩa là em không cần anh. Cá tính là sao? Đa đoan là sao? Tôi thấy xung quanh mình rất nhiều người cá tính. Tôi thấy hình ảnh nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương, cái tôi mạnh đến muốn chống lại cả trời nhưng rồi đa đoan khiến bà phải ngậm ngùi: “Tiếc đĩa hồng ngâm cho chuột vọc/Thừa mâm bánh ngọt để ngâu vầy….”

Cá tính là mạnh mẽ, là nhạy cảm, là tự tin, là cứng rắn nhưng dễ vỡ. Đa đoan là phức tạp, là một dây nhiều mối. Cá tính khiến bao người đàn bà đẹp ấn tượng bao nhiêu, thì đa đoan càng đe dọa bấy nhiêu.Tôi thấy nỗi đau của người đàn bà cá tính, nỗi đau càng thêm ngấu nghiến hơn vì em đủ thông minh để biết rằng em đang bị đau. Tôi biết những người bạn của mình, trông mạnh mẽ nhưng rất sợ sự cô độc. Vì sự cô độc là chất axit làm đau thêm những vết thương lòng đã bị tổn thương. Nhưng đàn bà càng cá tính càng dễ bị cô độc, vì họ khó bằng lòng với những gì mình có. Một cuộc sống bình yên với một người chồng hiền lành ư? Không! Như một người câu mực trong đêm, nếu biển không động thì sẽ về tay trắng. Tính đàn bà trong họ luôn trỗi dậy với những dằn vặt và khát khao. Một người chồng giàu có về tinh thần, thông minh và quyến rũ ư? Cái thử thách chiếm hữu đôi khi khiến chính mình mệt mỏi và cần chút bình yên. Nhói lòng.

Thế nhưng, đàn bà cá tính thà chọn sự cô độc, chứ không cần một gia đình không hạnh phúc. Không như đàn ông, có thể uống thật say để quên hay dùng sự nghiệp như một bài thuốc chữa nỗi đau tinh thần. Đàn bà tự gặm nhấm nỗi đau của mình và tự mình thoát ra khỏi đàn ông. Nhưng, có người đàn ông nào hiểu rằng: đàn bà, dù cá tính, dù mạnh mẽ đến đâu thì từ đáy sâu trong tâm hồn vẫn là một người đàn bà, mà âu đã là đàn bà thì yếu đuối, rất bất cần nhưng rất hay khóc vì một người đàn ông. Tiếng khóc, có thể không vỡ òa, nhưng nó đủ để họ cảm nhận sâu sắc nhất thế nào là cô đơn. Họ cô đơn bởi vì đàn ông thời nay vẫn thích chọn một phụ nữ, thà nhạt một chút, nhưng dịu dàng, còn hơn một phụ nữ thú vị, nhưng cá tính. Bởi không ít đàn ông vẫn cho rằng, phụ nữ cá tính làm họ mệt!


Xem thêm:
- Dương tính
- Để minh oan cho con
- Nỗi buồn góa phụ

Tuesday, December 31, 2013

Lo cho con từ A đến Z, làm sao nó bước vào đời được?

>> Những tín đồ của niềm tuyệt vọng
>> Chồng ơi, em… mặc quần vào nhé
>> 7h sáng nay, tàu ngầm Kilo Hà Nội tới quần đảo Trường Sa
>> Hàng loạt qui định quan trọng có hiệu lực từ ngày mai


Trang Hạ

Mình có ông anh họ, con sắp tốt nghiệp đại học. Một hôm ông gọi mình đến giọng rất hệ trọng: "Anh xin cô ý kiến để định hướng tương lai cho thằng cu nhà anh!"

Anh thông báo tình hình rất nguy hiểm, là nó mê game điện tử, suốt ngày ngồi máy tính. Mình bật cười bảo, cả thế giới này đều thế cả, con anh ở tuổi này, mà không mê chơi máy tính, lên mạng, không chơi game, thì chắc chắn nó có vấn đề nặng về đầu óc hoặc về tính cách. Còn thì tự nó sẽ nắn chỉnh bản thân. Sợ nhất là nó hờ hững với tất thảy mọi thứ ấy chứ.

Ông anh lại bảo, nhưng gay nhất là bây giờ nó cứ đòi đi làm bồi bàn cho mấy quán cà phê dạng take-away mới mở, đi làm thì xa, quán thì suốt ngày bật nhạc ầm ầm, bọn đến uống cà phê ngồi vỉa hè toàn quần áo lố lăng, tóc tai kỳ quái, kiếm chả mấy tiền lương mà thấy phức tạp quá, nó đi làm 2 tháng xong anh chị cấm tiệt! Cô xem có quen biết mấy tập đoàn nhà nước phải to to một tí, có máu mặt tiếng tăm một tí, gửi nó vào thực tập. Chứ làm vớ vẩn thế này hư người đi!

Mình trố mắt ra bảo, một thằng nứt mắt ra đếm tiền còn lẫn lộn, tiêu tiền còn mù mờ, mà bảo nó có tập đoàn nào vừa to vừa nổi tiếng nhận vào? Cứ như thể anh là bố người ta không bằng. Nó đi làm tử tế chăm chỉ thì nhốt nó ở nhà, nhốt ở nhà thì lại kêu nó chơi điện tử, nó không chơi điện tử thì lại không cho nó ra đường, thế rốt cuộc là anh tính thế nào?

Ông anh lại bảo, nhưng nó mà không đi làm bán thời gian từ bây giờ, thì sợ ra trường lại thua kém bạn bè, không xin vào đâu được cả. Mà anh muốn nó phải giao thiệp rộng, quen biết nhiều, làm nghề gì nó có nhiều cơ hội làm ăn một tí, chứ bây giờ cứ đi bưng cà phê, ra trường vào mấy công ty tư nhân bé tí, chả biết bao giờ mở mày mở mặt.

Mình bảo, thế anh dạy nó uống rượu chưa? Dạy nó hút thuốc chưa? Ông anh nhảy bổ vào mồm mình ngay: Sao lại dạy những thói ấy? Đập chết nó ngay ấy chứ!

Mình bảo, anh nhớ lại xem, anh hút thuốc trộm trong nhà tắm lúc mười mấy tuổi? Anh tưởng bây giờ nó không tập hút trộm thuốc lá à? Anh muốn nó giao tiếp xã hội, làm ăn kinh tế mà không cho nó va chạm à? Thế nó dẫn người ta đi ăn thì nó gọi khoai tây chiên chấm tương cà chua à? Hay người ta mời nó đi Karaoke thì nó ngồi ăn bimbim à? Đằng nào nó cũng phải va chạm, anh gọi bạn nó đến nhà ăn nhậu đi, vừa ăn vừa nói chuyện rủ rỉ. Còn hơn để nó tự đi học lấy những cái mà anh thì làm được còn nó thì bị cấm!

Bây giờ nó thi đại học theo ý anh, học đại học theo ý anh, làm việc theo ý anh, chơi với bạn theo ý anh, đi về đúng giờ theo ý anh, sau này anh lại đòi nó phải tự xây dựng đời nó, phải tự có cơ hội, phải tự kiếm tiền to, tự lo vợ khôn v.v... Không có đâu! Chẳng có một người con trai nào trên đời, đêm trước còn là con ngoan trong vòng tay bố mẹ, được o bế đến tận cả gói xôi sáng, chỉ biết mỗi 1 việc là vâng lời, bỗng nhiên sáng hôm sau ngủ dậy biến thành một người đàn ông có bản lĩnh tài giỏi, biết ăn biết nói, biết tiến thoái, biết chịu trách nhiệm, biết tìm sự nghiệp. Mà đa phần là, cái cậu sinh viên ngoan hôm nay, sáng mai ngủ dậy sẽ thành một thằng cha thất nghiệp, hoang mang không biết vào đời từ đâu, sau bố mình thì ai sẽ là người mua xôi sáng cho mình?

Nguồn: FB Trang Hạ


Xem thêm:
- Nhân định và thiên lý
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Friday, December 13, 2013

Anh hàng xóm

>> “Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu”
>> Chủ tịch xã bỏ nhiệm sở vì... mê gái (đúng quy trình?)
>> Tài xế xe bị hôi bia sẽ không phải đền bù bất cứ khoản nào (nhân tiện mơi bà con đọc lại bài >>> này!)
>> Hình ảnh phản cảm
>> Kim Jong Un làm Bắc Kinh nhức đầu (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)
>> Câu hỏi ai báo tin cho Dương Chí Dũng còn bỏ ngỏ


Anh chồng bước vào phòng tắm ngay sau khi vợ anh vừa tắm xong và có tiếng chuông cửa reo. Cô vợ vội vàng quấn khăn tắm quanh người và chạy ra mở cửa. Cửa mở và anh chàng hàng xóm đang đứng đó. Cô chưa kịp nói lời nào thì anh ta đã nhanh nhảu: 

- “Tôi sẽ đưa cho cô 500 k nếu cô gỡ chiếc khăn tắm ra.” 

Sau khi suy nghĩ và đắn đo một hồi, cô vợ gỡ chiếc khăn tắm và đứng trước mặt anh ta không mảnh vải che thân.

Sau vài giây, anh ta đưa cô 500 k và ra về. Cô vợ quấn lại chiếc khăn quanh người và bước vào phòng tắm. Anh chồng hỏi: 

- ”Ai thế em?” 

- “Anh hàng xóm ở nhà kế bên đó mà” cô vợ trả lời. 

- “Àh” anh chồng nói tiếp “Thế anh ấy có đem trả anh 500 k anh ấy nợ anh không em?”.

Bài học: Người chồng phải luôn minh bạch, chia sẻ thông tin kịp thời với vợ về tình hình tài chính của mình.

(st)

P/s: ... bạn đọc cũng có thể là chồng, có thể là cô vợ, hoặc có thể là anh hàng xóm!

Xem thêm:
- Chọn cô... to nhất!
- Nelson Mandela sẽ vĩ đại hơn nếu...!
- Nước cộng hòa xã hội ảo thuật "đúng quy trình"!

Sunday, November 3, 2013

Nghĩ mãi, nghĩ cũng không ra hết được

>> Ai là trụ cột bảo vệ chủ quyền?
>> Vụ mang di ảnh đi khiếu kiện: Khởi tố, bắt tạm giam 7 người
>> Trước dân sống bằng luật rừng, giờ sống trong…rừng luật


Học làm báo theo phương pháp “người nhạc trưởng” (maestro concept), các chuyên gia dạy rằng, khi tổ chức đề tài, phải biết đặt mình vào vị trí của công chúng (độc giả, khán giả, thính giả) để đề ra các câu hỏi mà công chúng mong đợi tác phẩm phải trả lời, phải tiếp cận vấn đề theo góc độ công chúng nghĩ chứ không phải là nhà báo muốn.

Hôm rồi, nhà mất trộm, bạn bè đến chia sẻ, quan sát và bàn rằng nhà mình còn nhiều chỗ trộm có thể tấn công. Thế là kêu thợ vào gia cố cửa cổng và làm thêm song sắt. Vợ bảo, anh phải đặt mình vào vị trí thằng/con ăn trộm để nghĩ xem còn chỗ nào có thể vào được nhà chúng ta không, mình sẽ gia cố thêm, ít ra thì cũng làm chậm quá trình đột nhập của chúng...

Nghĩ mãi, nghĩ cũng không ra hết được. Nhỏ lớn chưa đi ăn trộm bao giờ nên không có "trải nghiệm trộm" đặng đặt mình vào vị trí chúng nó mà nghĩ. Haizza….


Nguồn: FB Phan Văn Tú

P/s: ...đang "đặt" mình vào vị trí chủ nhà và tự hỏi: "Sao mình có thể giàu thế?" hehe...


Xem thêm:
- Tử huyệt?!
- Tội đồ quốc gia!
- Tiên sư cha thằng cơ chế !


Tuesday, October 22, 2013

Quà muộn

>> “Chết gí” mặt bằng cho thuê
>> Máy bay VNA gãy càng, rơi lốp hạ cánh xuống Đà Nẵng
>> Máy bay Việt Nam phải hạ cánh khẩn cấp tại Uzbekistan


Hắn bao giờ cũng vậy, lầm lì, lạnh lùng. Nàng từ lâu đã ghét cay ghét đắng hắn, rất sợ hắn và rồi... yêu hắn. Từ ngày hắn và nàng cưới nhau, nàng vẫn còn giữ như in những cảm giác ấy, ghét, sợ và yêu...

Sáng Chủ Nhật, hắn tự thưởng cho mình một tách cà phê nóng bên cạnh một tờ báo mới, hắn nhìn lịch block rồi nói vu vơ "đàn bà thật lắm ngày...", thế rồi hắn đốt thuốc và dìm mắt vào những dòng chữ lăn tăn trên mặt báo. Nàng đang chuẩn bị bữa ăn sáng trong bếp, quan sát, lắng nghe và im lặng...

Buổi trưa, cơm nước xong, hắn leo lên giường đánh một giấc nồng. Nàng dọn dẹp, rữa chén và im lặng...

Trời đã khuất nắng, chuông điện thoại reo lên, bạn hắn rủ hắn đi đâu đó? - Chắc là đi nhậu, nàng phán đoán và dõi theo. Hắn nói to:

- Anh đi với bạn có chút chuyện, tối đừng chờ cơm anh nhé!

Nàng buồn và im lặng...

Thật khuya, hắn lọ mọ về, người ngợm nồng sặc. Hắn tắm xong, đèn toilet tắt, cửa phòng ngủ hé từ từ nhè nhẹ...

Sáng thứ Hai, thật thanh thoát, nàng hớn hở đến công ty, ngày đầu tuần bao giờ cũng chứa đựng những điều bất ngờ. Phòng làm việc nhộn nhịp, những đồng nghiệp nữ xúm nhau vào tinh nghịch:

- Hôm qua, chàng tặng nàng cái gì nào?
- Cái háng! - Nàng bạo mồm đáp trả. Cả bọn đỏ mặt ôm nhau cười rũ rượi.

Bỗng có tiếng gõ cửa, một lẵng hoa hồng thật to, thật đẹp được gởi đến đích danh nàng. Mở tờ thiếp nhỏ treo trên lẵng:

"Cảm ơn em vì tất cả. Tối nay ăn cơm ở ngoài nhé... 21/10."

Nàng cười thầm: "Thật quá đáng!"

MP


Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Ước gì dân oan cũng được báo cáo Bộ chính trị?
- Còn đó những ánh mắt yêu thương
- Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay


Thursday, October 10, 2013

Trẻ con lại dạy ta những bài học rất đời thường

>> Mở đường đón Đại tướng về quê
>> Chuyên cơ chở thi hài Đại tướng Võ Nguyên Giáp đặc biệt thế nào?
>>>>> Đãi ngộ kiểu EVN, lao động "sướng như tiên"
>> Điều chuyển 1.023 vị trí công tác để ngừa tham nhũng
>> Công an vội chôn bị can


Hạnh phúc nào có ở đâu xa nó ở ngay trên nụ cười bọn trẻ!

Khi người lớn đang bực bội vì dự án không được ký duyệt, thì cô cháu gái vẫn vui cười dù nó vừa bị mẹ từ chối cho tiền đi mua kem.

Khi người lớn đang buồn vì một tình yêu vừa rời xa, thì cô cháu gái vẫn tung tăng dù bị đứa trẻ hàng xóm trêu chọc cho phát khóc

Khi người lớn còn đang ngập ngừng bởi một đứa nhỏ có bề ngoài dơ bẩn chìa tay ra xin, thì cô cháu gái đã nhanh tay trao cho cậu bé chiếc bánh của nó...

Khi người lớn gắt ầm nhau lên vì nhà bừa bộn thì cô cháu gái vẫn tươi cười với bà, nhanh nhẩu thu dọn đồ và tiếp tục ngồi chơi ghép hình trên nền nhà ấy...

Khi người lớn còn đang giận run người vì bạn gái quên buổi hẹn, thì cô cháu gái đã ngồi vào lòng thủ thỉ dẫu người lớn vừa quên mua quà cho nó...

Khi người lớn chỉ cầm chứ không dám đưa lên miệng chiếc bánh bà cụ hàng xóm cặm cụi tự làm mang cho, thì đứa cháu gái không bận tâm, nó ngồi ăn một cách ngon lành trước cái nhìn trìu mến của bà...

Khi người lớn không sao ngủ được với mùi nước tè mà cháu gái yêu quý dầm ra nhà, thì nó vẫn ôm chặt lấy người thân yêu dù vừa từ công trường về với mùi mồ hôi khó ngửi...

Khi người lớn than phiền vì bọn gia súc, gia cầm kêu ầm ĩ chạy khắp nhà kiếm ăn, thì đứa cháu gái hồn nhiên chơi cùng với chúng...

Người lớn quá phức tạp, người lớn nghĩ quá nhiều… Người lớn luôn rao giảng cho bọn trẻ phải sống thế này, phải sống thế kia nhưng đôi khi chính chúng lại dạy ta những bài học rất đời thường. Có lẽ vậy chúng được gọi là những thiên thần!

(Chuyện hay từ nhà bạn, nhà tôi...)

Nguồn: FB Đỗ Quyên

P/s: Nói vậy thôi, người lớn nào mà chẳng bắt đầu từ hai chữ trẻ con...


Xem thêm:
- Chuyện con nít
- 2 đô la và 1 giờ
- Con tôi chỉ muốn làm thợ sửa xe đạp

Wednesday, September 11, 2013

Mấy đứa con dâu nó lỳ... như trâu!

>> Công khai gì, sếp 'ăn' tiền tỷ không ai biết
>> Khẩu súng bắn “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”
>> Vụ án "Bầu Kiên": Ngân hàng Vietbank và Kienlongbank có liên quan gì?



Bà mẹ vợ đến thăm, vợ đi vắng, thằng "rể quý" lon ton pha ấm trà, bày một đĩa bánh quy, một đĩa trái cây... tiếp đãi mẹ vợ.

- Chà .., con rể thật chu đáo! _ Bà mẹ vợ bắt chuyện:

- Con à! Vợ con thấy vậy chứ còn dại lắm, khờ lắm .., không được lanh lợi như người ta _ Uống một ngụm trà, bà mẹ vợ nói tiếp: "Có gì nhờ con chỉ vẽ, dạy bảo thêm, việc gì nặng nhọc quá con giúp đỡ nó một tay, vợ chồng mà... tối lửa tắt đèn có nhau... con nhé!"

Thằng rể chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng "vâng vâng, dạ dạ".

Bà mẹ vợ hỏi sang chuyện con cái, công việc làm ăn, thu nhập, sức khỏe, bà con, hàng xóm...

Thằng con rể tiếp tục lắng nghe và tiếp tục "vâng vâng, dạ dạ"...

Để cốc trà xuống bàn, bà mẹ vợ cầm miếng bánh quy đưa lên miệng, thằng con rể tranh thủ hỏi thăm:

- Ba làm gì ở nhà mà không chở mẹ đi à?

- Ổng lúc nào cũng bạn với bè, ngày nào cũng có chuyện để cà kê, lai rai...

- Cậu Bi, cậu Ri nhà ta khỏe không mẹ? (Hai đứa em vợ)

- À, tụi hắn cũng bình thường...

- Vậy vợ của cậu Bi, cậu Ri có ngoan không? Chắc từ ngày có hai con dâu, mẹ cũng đỡ nhọc nhằn đi ít nhiều...?

 Vứt vội miếng bánh xuống bàn, bà mẹ vợ không kìm được cảm xúc, tuôn luôn một tràn:

- Trời đất thánh thần ma quỷ ơi .., không giấu gì con .., cũng không phải nói xấu .., nhưng thời nay không biết ăn uống thứ gì đâu mà mấy đứa con dâu... nó lỳ... như trâu! Mẹ phát mệt, phát ốm với chúng...

Thằng con rể đớ người ra, im lặng... không dám hỏi thêm câu gì nữa.

MP

P/s: Hì hì, giấu đầu lòi đuôi, bà mẹ vợ này không làm "tuyên giáo" được rùi...


Xem thêm:
- Đọc báo "dư luận viên"
- Tại Mai An Tiêm quá ỷ lại
- Những dòng chữ được "nhân bản"?

Wednesday, September 4, 2013

Đem Rác ra để đọ với Rác

>> Đang học, phải… nhập ngũ
>> Bất ngờ vì không thi mà…trúng tuyển đại học


Mở Miệng là cách đem Rác ra để đọ với Rác Mậu Dịch : Ý kiến ngắn của Nguyễn Hoàng Đức

"Chào bạn Giao. Tình cờ tôi lang thang trên mạng gặp lời mời của bạn. Tôi cám ơn bạn đã giành cho tôi sự trọng thị, chính thế mà tôi viết vài lời đáp lại. 

Tôi cho rằng nhóm Mở Miệng đã thực hiện ít nhất cuộc “cách mạng” về tâm lý. Có lẽ mọi cuộc cách mạng trên đời đều bắt nguồn từ tâm lý. Nhưng theo tôi họ chưa cách mạng về mỹ học tiền phong. Nhưng họ cũng đã rất sòng phẳng đàng hoàng khi tự nhận mình là thơ rác. 

Đó cũng là cách đem rác ra để đọ với thơ rác rưởi mậu dịch. Rác đọ rác là đúng lý công bằng, chứ người ta không nên đem nhạc giao hưởng vào gảy cho đàn trâu ăn cỏ tem phiếu nghe. Ít ra về thái độ, cũng như tâm lý dấn thân của họ là một cú đánh thức sự nhàm chán buồn ngủ của văn đàn cửa quyền ỷ thế bao cấp tem phiếu"


Nguyễn Hoàng Đức
(trích nguyên từ mail đến hộp thư vào 29/8, đăng trên blog ngày 3/9/2013. Xin chân thành cảm tạ nhà văn Nguyễn Hoàng Đức)

Nguồn: Blog Giao


Xem thêm:
- Chuyện con nít
- Thầy bói sờ voi
- Giờ thì người ta nghe Siu nợ

Wednesday, July 3, 2013

2 đô la và 1 giờ

>> Cười ba tiếng!
>> Tại sao phải biết bơi?
>> Ðâu rồi... hát ru?
>> Có tội với trẻ
>> Mai Khôi: Có con là sự vô minh của loài người (Họ nghĩ kiểm soát sự phát triển của con cái bằng cách "mua" ghế, mua chức tước cho con cái mình thì đã là trách nhiệm rồi, nhiều người còn lạm dụng quyền cha mẹ bắt buộc con cái từ bỏ những ước mơ riêng để đi theo hướng mà bố mẹ nghĩ là tốt cho con.)


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực mình:

- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?

- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?

Nguồn: Facebook Thuyhong Pham

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Cái l... vợ bằng cái mả cha


Tuesday, July 2, 2013

Thế giới riêng

>> 50 tỷ đồng cho đề án giáo dục cho đồng bào dân tộc
>> Bi kịch những đứa trẻ có cha mẹ vẫn bị gửi vào trại mồ côi
>> Trẻ kêu bị đánh - cô giáo khuyên 'không nên tin lời trẻ con'
>> Thiếu nhi Đà Nẵng phải "nhường đất" cho nhà khách!
>>>>> Triết lý... quả mít? (... cái gì cũng là mũi nhọn, hóa ra là quả mít.)


Băng Sơn

Ai cũng từng là trẻ thơ. Nhưng cuộc đời xô đẩy, sóng gió nắng mưa đã lấy đi của nhiều người phần hồn nhiên chất phác thần tiên trong trắng ấy. Nhiều người đánh mất tuổi thơ của mình, bỏ  quên nó trong dĩ vãng, nên có bậc bố mẹ khô cần, không hiểu được trẻ thơ cần gì, mơ ước ra sao, tưởng tượng thế nào…

Bắt người lớn phải hồn nhiên y hệt trẻ thơ là không được. Chả khác nào bắt cụ già chạy thì tốc độ với thanh niên. Nhưng để tạo ra thế hệ kế tiếp tốt đẹp, thành những con người chân chính, tài năng, hoàn chỉnh (ít ra là gần hoàn chỉnh), thì mỗi con người lớn đều phải tạo ra cho mình sự thông cảm, hòa đồng, chan hòa với trẻ thơ.

Tại sao trẻ em lại thích cho con chuồn chuồn nhốt vào vỏ bao diêm đem chôn rồi trồng ngọn rau, cắm chiếc lá, rào cái que bên cạnh. Lòng thương xót trước con vật vô tội đâu phải là vô ích cho tâm hồn em sau này? Bậc cha mẹ nếu cảm thông, hẳn sẽ im lặng, để em tự do trong trò chơi của mình. Còn ai khô cằn sẽ mắng mỏ: “Không được nghịch đất, không được vẩy cát. Về ngay không tao cho một trần bây giờ…”. Tại sao các em thích chơi trò bày đình bày chùa, chơi bán đồ hàng? Không hẳn là học bán mua, mà là các em tưởng tượng, là giao tiếp ứng xử, là tình bạn, là đổi trao tình cảm…

Em gái thích chơi búp bê, dù chỉ là cái gối, cái khăn cuộn lại. Còn con trai thích cưỡi ngựa là chiếc que. Không còn là sân nhà, ghế đẩu, gầm bàn, mà đã thành đồi núi, thảo nguyên, sông suối. Có thể làm đổ bàn, gãy ghế, vỡ cả bình hoa. Đối với trí tưởng tượng của em , con ngựa cần phi và nó đang phi quan trọng hơn chiếc bàn chiếc ghế.

Nhiều em gái thích được nhặt rau, rửa rau. Có bà mẹ cho em làm, dù sau đó mình phải làm lại, chữa lại, mất công hơn. Nhưng cũng nhiều bà mẹ gạt đi: “Ra chổ khác chơi, đừng quẩn chân người lớn”. Niềm vui và sự cụt hứng của hai em này ra sao, chúng ta có nhận thấy không, và nó diễn biến ra sao, để lại ấn tượng trong em bao lâu nữa, một ngày, một tháng, một năm, suốt đời? Trái tim non nớt và đôi mắt trong veo kia nhìn ta, nói gì, ta hiểu hay không?

Tôi không thể nào quên thủa lên mười, tôi cũng mê bóng đá. Tôi nhặt giẻ rách, lá chuối khô, lấy dây đai buộc thành quả bóng đầy thích thú, thế mà chú tôi sợ hỏng đồ đạc trong nhà đã vứt quả bóng ấy xuống ao. Trẻ em đá bóng, nhất định phải ồn ào, nhưng có nên tàn nhẫn như chú tôi không, mà nửa thế kỷ trôi qua, tâm hồn trẻ thơ trong tôi vẫn không quên. Nên cấm hay ngược lại, vì yêu thương mà mua cho bé quả bóng thật, tìm chỗ cho bé chơi, chỉ dẫn giờ chơi…?

Nay đang có nhiều gia đình khá giả, có thói quen ép các em phải ăn nhiều, ăn đúng phần người lớn quy định, không cần biết em đã no hay chưa, em thích hay ghét món ăn đó, em chán rồi hay đang thèm món khác… Có em ngồi ăn mà nước mắt lưng tròng, có em nghẹn mà cố nuốt, và vô tình, người lớn tao ra sự biếng ăn, tâm lý không được tự do trong ý thức các em. Về khía cạnh khoa học, nếu em đã không thích, phải cố ăn cho vừa lòng người khác, thì bữa ăn đó, món ăn đó chỉ phí hoài, không hấp thụ vào cơ thể được.

Nhiều người lớn thích tỏ ra quyền uy với trẻ thơ. Thích bắt buộc em làm thế này mà không cho em làm thế khác, không cần biết đến ý thích, mong muốn của các em.

Nhiều bậc cha mẹ, ngộ nhận con mình là thiên tài, là thần đồng, không để chút thời giờ nào cho em chơi đùa, chỉ bắt em học suốt ngày, hết ngoại ngữ tiếng nước này, nước khác, lại học toán, học nhạc, đánh đàn, học vẽ, học võ karate, tập múa .v.v… học đến cả mụ người. Các bậc cha mẹ đã quên mất một điều cơ bản: Trẻ em cần chơi đùa như cần thở, cần ăn uống vậy.

Công bằng mà nói, sự bắt buộc cũng có mặt tốt của nó, như nhạc sĩ Moza nếu không bị những trận đòn dữ dội của cha, thì có khi ông không thể trở thành nhạc sĩ thiên tài. Nhưng  chỉ nên ép buộc khi đã hiểu kỹ, hiểu đúng nhưng năng khiếu bẫm sinh, những ước muốn của mọi con người nhỏ bé mà các em thì chưa thể hiểu bản thân mình, chưa thể diển tả bằng lời những ý muốn của mình. Phải là người đầy yêu thương, giỏi tâm lý, biết chan hòa, cảm thông với tuổi thơ, may ra mới có thể làm được việc bắt buộc như thế.

Nhìn chung, nếu chỉ theo ý riêng của người lớn, cưỡng bức các em phải theo thì khó có kết quả tốt đẹp như ý muốn người lớn, không khác nào cái cây chưa phát triển đã bị uốn, bị ngắt ngọn.

Các em chưa có đủ quyền hạn, lý luận, trình độ để nói lên nguyện vọng, mong muôn của mình, làm sao mà có thể tranh cãi với người lớn, nhất là với cha mẹ, những người có quyền tuyệt đối với trẻ thơ trong gia đình. Càng ít tuổi, các em càng không thể trình bày mình trước người lớn. Những điều không được trình bày ấy, nếu tích lại lâu ngày, sẽ thành ấm ức, thành ám thị trong tâm trí, khó mà mờ phai được trong cuộc đời sau này. Có em nhạy cảm, phản ứng ngay, trở thành em bé lầm lỳ, ức chế, hay giấu diếm, có hành động ngấm ngầm (mà ta hay nói là nghịch ngầm), có em tệ hại hơn, trở thành kẻ nói dối.

Làm cha mẹ, làm người lớn thật không dễ dàng đơn giản. Nhưng vẫn không ít người nói “tôi không hiểu con tôi thi ai hiểu”, hoặc “tôi đẻ ra nó, tôi hiểu nó chứ…” v.v… đầy tính chủ quan, mà quên rằng, thế giới người lớn và thế giới trẻ thơ khác xa nhau lắm. Nuôi con cần phải học, dạy con cần phải học. Phải xuất phát từ chỗ: Vì các em, vì đời sống sau này của các em, chứ không phải vì người lớn, không phải bắt các em làm một phiên bản y hệt như cha mẹ mong muốn.

Cũng không có một công thức sẵn có nào đúng hoàn toàn cho mọi trường hợp. Mỗi em bé có một tâm hồn riêng, một cách cảm nghĩ, một bầu trời, thế giới riêng, tiếng nói riêng. Người lớn rất không nên lấy uy quyền để áp đặt theo ý mình, kẻo làm thui chột những mầm móng đáng quý, mới manh nha thành hình trong các bé thơ.

(1996)

Xem thêm:
- Pha vỡ sự bình yên
- Sức mạnh của lòng tốt
- Nợ đời phải trả
- Đó là đa nguyên đấy các cụ à!