Showing posts with label đa chiều. Show all posts
Showing posts with label đa chiều. Show all posts

Tuesday, January 28, 2014

Táo quân, Ngọc Hoàng và 'chỉ số nụ cười'

>> Không thể bất lực trước tham nhũng
>> Làng Văn kiện IDG 'vi phạm bản quyền'
>> 300 kg ma túy sang Đài Loan: Chưa ai bị làm sao?
>> Hàng triệu người từ Saigon về quê ăn Tết
>> Chủ của Zing.vn bị kiện vi phạm bản quyền


(Tuần VNN) - Với cái “chỉ số nụ cười” ngắn ngủi ngây ngất kia, chỉ sợ một ngày không xa nào đấy, người dân sẽ nhìn nhận Táo quân và Ngọc Hoàng khác đi.

Cuối năm nay tuyết rơi trắng xóa khắp Sa Pa. Đây là một hiện tượng thiên nhiên rất đẹp, hiếm thấy ở xứ sở nhiệt đới này, vì thế đã có những dòng người háo hức nô nức từ khắp mọi nơi trong cả nước kéo lên thị trấn nhỏ bé hẻo lánh để tận hưởng cho được cái không khí khung cảnh kỳ diệu lý thú. Không những tận hưởng, có người còn mong ước tuyết rơi dày thêm, lâu hơn để mà thỏa chí du sơn thưởng ngoạn. Những mong ước ấy rất thật và hoàn toàn chính đáng, đó là quyền và hạnh phúc của mỗi một con người.

Nghịch lý của hạnh phúc

Thế nhưng rồi, cái nghèo, cái khốn khó thường nhật vẫn âm ỉ trong mỗi số phận con người cộng hưởng với cái rét thấu xương buốt thịt của ngoại cảnh “tuyết rơi” được đưa ra, như tạt một “gáo nước lạnh” vào điều cầu xin trong sáng kia, tạo nên một diễn đàn tranh luận “bốc khói” trên không gian mạng. Chia sẻ và đồng cảm với khó khăn, với những cảnh đời bất hạnh cũng là những tình cảm rất thật và hoàn toàn chính đáng.

Cái lạnh, cái khắc nghiệt của thời tiết dưới 0 độ C khó có thể là người bạn đồng hành với sự mỏng manh “thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu trường lớp, thiếu sách vở” của đồng bào miền sơn cước, với đàn trâu đàn bò, với những ruộng hoa màu đang chờ gặt hái… Có gì hạnh phúc hơn khi ai cũng biết quan tâm san sẻ “lá lành đùm lá rách” với những người xung quanh ta? Vậy là tranh luận được nổ ra…

Tranh luận trao đổi là quyền của mỗi công dân. Một xã hội đa ngôn, thông tin đa chiều là một xã hội phát triển. Nhưng mức độ “hòa bình” của những ý kiến khác biệt tùy thuộc vào khả năng biết kìm chế, giữ được giới hạn chừng mực của mỗi thành viên. Mọi sự thái quá cực đoan quy chụp dù là vô tình hay cố tình đều dẫn đến sự “tổn thương” không đáng có từ mọi phía. Và đó cũng chính là nghịch lý của phản biện, nghịch lý của hạnh phúc, nghịch lý đó tồn tại khắp nơi trong cuộc sống, trong chính riêng bản thân mỗi con người.

Từ câu chuyện “tuyết rơi” nho nhỏ kia, chúng ta bàn đến chỉ số hạnh phúc của dân tộc. Một dân tộc luôn có “chỉ số hạnh phúc” vào tốp đầu của thế giới. Đó là một khảo sát đánh giá khách quan từ nhãn quan “phồn thực, phồn thịnh” của truyền thông phương Tây, một thứ tự xếp hạng rất đáng tự hào, rất có lợi cho việc quảng bá thương hiệu Việt Nam.

Chỉ số này được hân hoan đón nhận, mơ mộng ngợi ca. Ai cũng biết rằng lạc quan tếu hoặc bi quan tếu đều là những biểu hiện thái quá không có lợi, nhiều lúc chỉ tập trung nhớ lâu nhớ dai những chỉ số “có lợi” mà quên mất đi những chỉ số “không có lợi” là một điều không công bằng.

Truyền thông phương Tây làm thống kê đủ mọi mặt xã hội, có cái nó khen ngợi nước mình nhưng có cái nó chê nước mình, cũng cần nhìn nhận những mặt hạn chế mà tiếp thu, cầu thị, gạn đục khơi trong mà tiến bộ.

Hạnh phúc vốn khác nhau

Dù có lạc quan hay mơ mộng bao nhiêu thì cũng phải thừa nhận rằng nước ta vẫn còn nghèo, cơ chế chính sách vẫn còn quá nhiều bất cập và tài nguyên đất đai khoáng sản thì khó có thể sinh sôi nảy nở thêm ra. Cái mộng ước của tiền nhân là “sánh vai các cường quốc năm châu” vẫn là con đường dài và rất dài nếu nhìn nhận từ hiện thực, hiện trạng đất nước hôm nay.

Không dám xa vời với những đòi hỏi tất cả người già đều có lương hưu, tất cả người thất nghiệp đều có trợ cấp, thực tế thì ngay cả những người đóng bảo hiểm y tế đều đặn thường xuyên vẫn còn đó những nỗi lo khi không may ốm đau phải nhập viện- nhiều lúc vẫn bị xem là “người nghèo”.

Hãy khách quan làm một người quan sát tích cực, hàng ngày chúng ta ra đường có bao nhiêu trẻ em, người già, người tàn tật… đang phải đầu tắt mặt tối mưu sinh kiếm ăn từng bữa. Tự mỗi một người hãy làm một con số thống kê, những “cảnh đời” ấy đã tồn tại từ khi nào và cho đến hôm nay nó có chiều hướng tăng thêm hay giảm xuống. Song song với sự phù phiếm vật chất của ánh đèn phố hội là sự vô cảm, sự xuống cấp của đạo đức và lắm lúc, người ta còn chấp nhận thỏa hiệp với “tiêu cực” để được việc cho chính bản thân mình.

Internet và sự phát triển như vũ bão của công nghệ thông tin trang bị cho chúng ta một “bữa tiệc truyền thông” hoành tráng và những tranh luận đa chiều “nóng hổi” kịp thời về mọi mặt đang diễn biến trong xã hội. Thế nhưng, bản tin nào được truyền thông ưu ái nhất, bản tin nào được dư luận chăm chú nhất và chúng ta thực sự được “chém gió” những vấn đề gì.

Chiếc ghế nhà trường cho ta nhiều cách thức và nhiều chủ thuyết để tranh luận, để làm sáng tỏ bất cứ một vấn đề nào. Khó có thể thuyết phục mọi người khi ai đó khẳng định rằng “ở Việt Nam không có báo lá cải”. Thế nhưng, cái dư luận khủng khiếp kia nhiều khi lại trút lên đầu những số phận mà một nhân vật nổi tiếng đã được đúc tượng, vẽ tranh, lên phim ảnh từng than thở- “ai cho tôi lương thiện?”

Cái nghèo của hiện tượng “tuyết rơi” nói trên rất dễ lay động lòng người, nhưng rồi để nhìn nhận “cái nghèo” lớn lao của một đất nước thì thật không dễ, nhất là những người lắng nghe lại bị cái bệnh “lạc quan tếu”. Chỉ mong rằng cái chỉ số hạnh phúc đáng tự hào kia bắt nhịp được cùng với các “chỉ số tiến bộ” khác để mà đất nước mau được thịnh vượng khải hoàn.

Nền kinh tế trì trệ mấy năm nay không cản được dòng người tất bật đổ ra đường chuẩn bị cho cái Tết Giáp Ngọ sắp đến. Mùa xuân lại về, trăm hoa lại đua nở. Đêm ba mươi bên tách trà, chậu bông chờ đón thời khắc thiêng liêng giao thừa, mọi người được thưởng thức “bữa tiệc cười” hay nhất của năm. “Gặp nhau cuối năm” là một chương trình truyền hình ra đời đã hơn mười năm, năm nào các Táo tầm vĩ mô cũng về trời báo cáo và năm nào Ngọc Hoàng cũng đưa ra thông điệp của năm.

Từ xa xưa, dân ta đã thờ Táo quân trong nhà và luôn tin rằng Ngọc Hoàng sáng suốt biết phải làm gì cho dân bớt khổ, bớt khó khăn. Nhưng rồi, với cái “chỉ số nụ cười” ngắn ngủi ngây ngất kia, người dân lại tiếp tục muối mặt với một năm mới mà giao thông, y tế, giáo dục, văn hóa, kinh tế, xăng, điện… vẫn còn đấy, những bất cập giống y chang những năm trước đây. Chỉ sợ một ngày không xa nào đấy, người dân sẽ nhìn nhận Táo quân và Ngọc Hoàng khác đi, có khi họ quan niệm rằng những nhân vật ấy chỉ giỏi đóng hài thì cũng chẳng phải ngạc nhiên lắm đâu.

Hạnh phúc của mỗi người khác nhau, hạnh phúc của mỗi dân tộc cũng khác nhau, và đôi khi nó rất phiến diện khi được những anh nhà giàu khen ngợi.

MP


Xem thêm:
- Khuyến khích đẻ?
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh & văn hóa

Sunday, October 20, 2013

Nhóc có khi tròn khi méo

>>> Kinh dị  (thua xa ngọn đuốc sống!)
>>> Năm Quý Tỵ với Tuổi Thân: Chớ mạo hiểm!
>>> Sấm Trạng Trình tiên đoán chuyện biển Đông


(Thách thì Béo viết)

Hôm nay ...
đã là 16 âm.
Đêm nay, có lẽ trăng sẽ tròn ...?!

Tháng Chín là tháng củ mật, tai ương vạ gió, mưa có ngày trút như thác đổ, còn lại những khi chút nắng lé loi, người ngợm nháo nhác ra đường, khuôn mặt thất thần vô hồn khác gì tờ polymer thời lạm phát! Cũng hối hả, cũng vội vàng ... lao dần về cõi chết!

- Lúc nào cũng chết, lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực?!. Nhóc gầm gừ.
- Mi không thấy ai rồi cũng chết àh? (Vô hình)
- Lúc nào cũng tao với mi, sao không rặn ra được từ nào tử tế hơn?
- Tao với mi cho nó đậm đà! (Vô hình) ...

Mà Nhóc là ai?
Thời gian này, Đa Đoan và Đa Chiều thường hẹn hò cà phê, thuốc lá.., bún chả cá. Đứa buồn, đứa vui đâm ra gặp nhau không thấy chán. Mà chán thì đã có Nhóc, Nhóc đơn giản là thế!Cái khuôn mặt ương bướng, nụ cười tự tin, đôi chân trần linh hoạt ngoan ngoãn phục tùng sự chở che của váy ngắn. Thiên hạ man man, thật giả lẫn lộn chen lấn nhau, cặp môi Nhóc cứ thế khóc cười, cố gắng toát ra sự trăn trở ngây thơ thoáng vị đăng đắng cuộc đời.

Ừh! Thì mẹ cha nó, Nhóc thất tình đấy! Phiêu diêu bay bỗng trong nụ hôn ngọt ngào thì té nhào, chúi nhụi xuống thực tại dối gian, làm quái gì có những thứ đẹp đẽ thi vị như thế. Tuổi thơ méo mó nghiệt ngã không đủ thức tỉnh một thiếu nữ lạc vườn yêu, cạm bẫy được đặt dưới những khóm hoa mang dáng bảnh bao rực rỡ. Tận đáy lòng Nhóc khát khao dâng tặng sự tròn trịa trắng ngà lên vị thần ân ái, nhưng rồi sét đánh bất ngờ, giọt nước mắt mặn chát môi khiến cô bé ôm trọn vẹn nổi đau. Nổi đau thì rất tròn nhưng ánh trăng kia đã khuyết, gắng gượng soi dáng xuống vũng bùn chán nản, đặc sánh vết thương.

- Một thiếu nữ trở thành đàn bà thì ..? Nhóc càu nhàu.
- Mất trinh! (Vô hình)
- Một bà cụ 80 tuổi mà vẫn còn ... thì ..?
- Đồ thần kinh! (Vô hình)...

Mà Nhóc là ai?
Đa Đoan, Đa Chiều lập gia đình đã lâu, thằng vừa đón chào đứa con trai đầu đời, thằng chưa. Cuộc sống ghập ghềnh, chông chênh, hai gã tìm sự thăng bằng vuông vắn trên chiếc bàn bi da, viên bi tròn bắn đi kêu cóc cóc. Thua thì trả tiền, buồn vui gì cũng thế, ly bia cụng văng tung tóe mỗi khi bảng điểm nổi seri 5, 10. Nhóc như một cơn gió lạ, hai chiến binh quan sát đường phóng của bi mình, thỉnh thoảng nhìn Nhóc rồi cười, rồi hỏi... đã trúng chưa em! Cô bé cười đỏ mặt, còn lâu mới trúng! Hai cơ thủ lại tiếp tục thọt, những viên bi lại lao đi vun vút, mặt bàn phẳng lì như vị trọng tài vô tư công bằng câm điếc. Nhóc cẩn thận quan sát cây cơ thon dài, nhọn đầu, đung đưa thụt qua thụt lại trên băng, nhép miệng cười thích thú.

Nhóc đang điên! Cái điên đến bình thường như đồng tiền Việt Nam lạm phát. Mà có không điên thì cũng cố gắng làm cho mình điên, điên để bình thản nhìn cuộc đời. Không biết từ lúc nào, cô bé trở nên khó ngủ, chiếc điện thoại cầm tay tối đến lại rung liên hồi, những cuộc hẹn hò cuối đêm đầu sáng, hát, múa, ăn vặt, xi-nê, một tí men nồng... Giết thời gian hay giết đi kỉ niệm, quả là quá khó. Phủ lấp nổi nhớ bằng một loạt làm mới bản thân, mi cong, môi trầm, tóc lăn tăn gợn sóng. Ừh thôi! Cố gắng đến cùng, méo tròn cũng chỉ là số phận.

Sòng bạc "nhỏ" ở Furama Đà Nẵng cũng lắm khách thượng lưu, không biết thế giới nhìn giới thượng lưu như thế nào, riêng Việt Nam, đa số chúng nó đều thiếu thiện cảm, đôi khi quá đổi lưu manh. Đối phó với hạng lưu manh cần bình thản, Nhóc hoạt bát, tinh nghịch nhưng vô cảm đối với chúng. Cái giới "thượng lưu" chết tiệt kia chỉ khiến cuộc sống vốn mất căng bằng lại càng thêm trầm trọng, công việc là công việc, cô bé hóa thân xuất thần bằng bản năng thiên bẫm, đóng tròn vai diễn. Trở về đời thường, sau cái khoảng khắc mưu sinh, nó bật khóc trong hiện tại, trong cái tôi méo mó, gọi mời sự bình yên nơi bạn bè thân hữu... Nhóc nói thật nhiều, cười thật nhiều... và tám cũng thật nhiều, nhiều hơn cả những phút tự sự riêng tư bản ngã chính mình.

- Trời lạnh, mưa ... lại nhớ ..? Nhóc thỏ thẻ.
- Bánh xèo! (Vô hình)
- Giá như những ngày xưa ấy..?
- Me, xoài, cóc, ổi, bánh tráng tương, mắm ruốc... (Vô hình)

Mà Nhóc là ai?
Nhóc buồn, Đa Đoan thường buồn và bỗng nhiên Đa Chiều cũng buồn... Bia, rượu đôi khi là cứu cánh... Chọn một góc nhỏ ấm cúng thật khó trong sự náo nhiệt thường thấy ở bất cứ quán nào của "đệ nhất ăn nhậu" quốc gia. Thành phố "hiện tượng" miền Trung này, xưa nhẹ nhàng yên bình, nay quá đổi ồn ào, một cú rắm nhẹ của ai đó cũng khiến giới bồi bút hao hơi tốn mực, hít lấy hít để rồi bốc thơm thành chân lí, mĩ miều gọi đó là " Cổ tích bên sông ". Mẹ kiếp thói đời!

Đà Nẵng đang mưa, quán ẩm thấm, nhếch nhác, tiếng con người rũ rượi phả phê bết bát. Sáu cái đùi chụm dưới đáy bàn, gầy có, đầy đặn có, trần trụi có... Mặt trên bo tròn dăm bảy lon bia dang dở, vài dĩa mồi chồng lệch lên nhau như một minh chứng của cái buồn, của những con người tâm đầu ý hợp tìm cách hiếp dâm, cưỡng bức, tiêu hũy thời gian. Khói thuốc đã ngập không gian, một màu mỏng dày trăng trắng, lơ lững bay. Má phúng phính phớt hồng, mắt gợn chút mơ màng sâu thẳm, cô bé nhẹ nhàng ngắm men.., tiếng người hư ảo.

Gọi thêm thuốc lá! Cái thứ thuốc độc chết người được cảnh báo trên toàn thế giới kia thi thoảng  ngẫm lại cũng hay ra phết, giữa cái lưng chừng im lặng, nó giúp cho đàn ông đở bớt thô cứng vô duyên và đàn bà trở nên lung linh huyền ảo. Ái chà... chà! Ai mà không sợ chết, nhưng mấy ai được gọi là sống, từ từ mục nát thể xác, từ từ thối rửa tâm hồn, những sinh vật cấp cao ngạo mạn vênh váo kia luôn tự dối mình, an ủi va đập nhau trong một khối tròn lơ lững.

Nhắm nghiền đôi mắt!
Đã có lần, Nhóc thả lưng dựa dẫm trên "tấm thớt" đầy đặn Đa Đoan, dủi thẳng cặp chân không quá dài không quá trắng không quá đen của mình khẽ gác nhẹ lên chiếc đùi thon gọn Đa Chiều đang ngồi đối diện, rồi thả hồn đăm chiêu...

" ... hình như mình lại yêu .., mình đang vấn vương chàng Đa Đoan .., hay là si mê chàng Đa Chiều ... Mà mình thì biết đếch gì gọi là yêu, ngộ nhận yêu, hời hợt yêu hay bội thực yêu chỉ là một dấu bằng treo trong tiềm thức ... ngây ngô và đen tối muôn thũa rồi cũng thấm thía chữ Tình là cái chi chi ... "

Tiếng ly cụng nhau dìu Nhóc về thực tại.

- Hình như ... đã già trước tuổi? Nhóc vội vã.
- Dở hơi! (Vô hình)
- Hay là ... quá trẻ con?
- Đích thực là thế! (Vô hình)

Mà Nhóc là ai?
Đã qua giờ Ngọ, phố phường ánh sáng mờ nhòe tĩnh mịch, thỉnh thoảng rộn vang ồn của đám người đi ăn khuya. Như bao thành phố khác, Đà Nẵng có người sống về đêm và hình như, họ không ngủ trong khoảng thời gian này. Họ lao động cật lực, lao động thật sự.Một người đàn ông đang chở Nhóc, tiếng xe nhẹ nhẹ lướt trên đường. Cằm cô bé mềm mại thả buông một góc vai người đàn ông, đôi môi khe khẻ rung lời một bản tình ca ...

"...
Ngoài đời sương gió tội lắm đôi vai gầy
Giờ a nơi ấy hình dung em chốn này
Rất cần hơi ấm, rất sợ đêm trắng
Em thường vẫn ước ao rằng ...

Một ngày đang tới ngày ấy không xa vời
Và a sẽ đến nhìn em hé môi cười
A về đi nhé, hãy về đi nhé
... "

Một cảm giác đê mê thật sự, đê mê lạ thường...Đã từng chở biết bao cô gái trên cuộc đời, nhưng tối hôm nay thật khác, khó mà diễn tả cái lâng lâng đang nhảy múa bay bỗng trong ý niệm, người đàn ông vừa lái xe vừa im lặng cười bí hiểm.

Chiếc xe thả ga chầm chậm, trái với động thái di chuyển của xe, người đàn ông điều khiển nó đang táo bạo nẩy nở những ý tưởng mạnh mẽ điên cuồng. Lực hấp dẫn âm dương nam nữ luôn luôn là muôn thủa, lại được khơi gợi, đốt nóng lên trong cái thanh vắng của đêm khuya, cái ham muốn dục vọng  bẫm sinh rất đỗi con người.

"Cuộc sống có bao lâu mà hững hờ ..." cái câu dài rộng nghĩa kia khiến chúng sinh mơ hồ bao biện. Ừh! Cứ làm, cứ chơi, cứ "đú đỡn" và... trong sự bất tận vô hình của đất trời, mình biết mình, ta biết ta, mình biết ta rồi ta biết mình. Thiên đàng là đây, địa ngục cũng là đây, trong cõi trần gian mê muội này làm gì có đúng sai, cố mà "khéo léo" một tí đôi khi hơi thở sẽ được lâu và lòng người ít nhiều nhẹ nhàng thuận thảo. Không nên đánh đồng bóng tối với u mê, nhưng u mê thường kí sinh dựa dẫm vào bóng tối ...

Chiếc xe dừng lại trước cổng khách sạn mang tên là Ước Ao.

(Lại bị thổi còi ...)

MP
06/11/2011

Xem thêm:
- Một ngày cứ thế trôi
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Hắn làm chính trị

Thursday, September 12, 2013

Vấn đề thú vị của báo Mỹ

>> Chết ngay và chết từ từ
>> Một triệu và bốn triệu
>> Ông Nhân 'sẽ thôi chức phó thủ tướng'
>> Khi mafia thao túng cá cược thể thao



Sáng nay thấy tờ New York Times đăng bài của Putin, tổng thống Nga kêu gọi Mỹ hãy thận trọng trước khi quyết định tấn công Syria. Lập luận chính của bài cho rằng Mỹ phải dựa vào Liên Hiệp Quốc, muốn có hành động quân sự chống nước nào thì phải có sự phê chuẩn của Hội đồng Bảo an LHQ. Putin viết, Nga không bảo vệ chính quyền Syria mà bảo vệ luật pháp quốc tế. Lập luận này có thuyết phục được người đọc không thì tùy từng người.

Vấn đề thú vị là một tờ báo lớn của Mỹ sẵn lòng dành đất cho một lãnh đạo nước khác, phản bác chính sách của chính phủ Mỹ, trong đó có những câu như “Hàng triệu người trên thế giới ngày càng thấy Mỹ không phải là kiểu mẫu dân chủ, ngược lại chỉ biết dựa vào vũ lực, o ép liên minh dưới khẩu hiệu ‘hoặc theo tôi, không thì chống tôi’”.

Thử tưởng tượng cảnh ngược lại, Obama viết bài phê phán chính phủ Putin trên báo của Nga, liệu có được không? Còn chuyện một tờ báo, giả dụ báo Nhân Dân đăng bài của tổng thống một nước khác, phê phán chính sách của Việt Nam là chuyện không bao giờ xảy ra rồi.

Nguồn: NVP

P/s:

* Moi Anh Len: Mình thì nghĩ thế này: Do khác nhau về thể chế chính trị, nên luật báo chí cũng khác nhau. Báo chí nói chung đều có chức năng mang tính định hướng, nhưng Tư bản thì nó còn có đặc tính kinh doanh (Tập đoàn, côngty…) và quan trọng là phải đúng luật. Tờ báo có thể kiện chính phủ nếu cấm họ làm những điều luật cho phép, nhưng ngược lại tờ báo đó cũng có thể tán gia bại sản, thậm chí đóng cửa nếu bị (cá nhân, tổ chức) kiện vì đưa sai thông tin. Do đó, khi họ đưa cái gì lên mặt báo thì đòi hỏi phải lao động cật lực, chính xác, chất lượng và vững chắc về thông tin, số liệu, nhân chứng vật chứng. Nói chung người đưa tin cũng như người nhận tin đều phải cẩn trọng và nghiêm túc trong công tác báo chí.

Cứ đưa tin thoải mái như báo Mỹ, nhưng chắc chắn báo nào thì cũng bị chính phủ kiểm duyệt (bằng cách này hay cách khác). Nước Mỹ họ đang kiểm duyệt thông tin (nói chung) của cả thế giới đấy thôi.

* Tommy Dao: @Moi Anh Len: " nhưng ngược lại tờ báo đó cũng có thể tán gia bại sản, thậm chí đóng cửa nếu bị (cá nhân, tổ chức) kiện vì đưa sai thông tin." nếu đã cho phép người dân kiện báo chí thì mắc mớ gì phải kiểm duyệt báo chí chi cho mệt vậy bạn? Cái khác biệt giữa chính phủ Mỹ và Việt Nam là gì bạn biết không? Chính phủ Mỹ thì rất làm biếng, chỉ chịu gánh vác những chuyện thật sự quan trọng mà thôi. thậm chí nhiều chuyện quan trọng liên quan đến an ninh quốc gia mà chúng nó cũng quăng hết cho đám tư nhân làm và chịu trách nhiệm. Còn nhà nước Việt Nam thì rất ư là siêng năng, cái gì cũng muốn điều hành, nhúng tay vào - thậm chí vú phụ nữ to hay nhỏ họ cũng muốn thò tay ra mà quản lý ... Khác biệt ở chỗ đấy đấy.

* Phan Văn Tú: Khi cả nền báo chí bị buộc phải bỏ trận địa, không dám đối diện trước một sự cố khủng hoảng thì tin đồn sẽ thay thế. Tin đồn hôm nay được truyền thông xã hội chắp thêm nhiều đôi cánh kỹ thuật số. Công chúng sẽ tìm đến và phải tin ở các nguồn không chính thức để thoả mãn nhu cầu tin tức. Khủng hoảng truyền thông vì thế khó có thể giải quyết được và tác hại của nó khó có thể lường hết được.

Xem thêm:
- Bồ tát là ai?
- 7 con số cần biết trong kinh doanh
- Ước gì người viết thư cho ông Sang cũng có cái tầm và góc nhìn như thế?