Showing posts with label chửi. Show all posts
Showing posts with label chửi. Show all posts

Saturday, December 21, 2013

Ừ! Thì chửi...

>> Hố tử thần thử thách bản lĩnh Cường đôla
>> Bộ trưởng Y tế yêu cầu phải thương bệnh nhân
>> Đứt cáp quang biển AAG ảnh hưởng 60% lưu lượng Internet của Việt Nam
>>>>> Biệt khu Trung Quốc ở Đà Nẵng


Về bức hình tác nghiệp của Quý nhà báo, Quý phóng viên (dù rất giống đám kền kền, chỉ nói giống thôi nha) trước 2 "ác mẫu", đã có những ý kiến về hành vi tác nghiệp của Quý bạn nhà báo, Quý phóng viên...và rồi dưới danh xưng bạn đọc, vài báo mạng đã quay trở lại đập vô mặt những người phản đối bằng bài báo "Gửi những nhà đạo đức giả", tôi cũng có vài ý kiến như vầy:

1. Cách đây 05 năm, nhà báo Đức Hiển có một bài viết trên blog có tên "Cử Điểu". Tên bài cứ dịch nôm thôi, nghĩa là Cầm Con Chim...câu chuyện cũng liên quan nghề báo của Quý bạn, một nghề mà có một thời rất nhiều người ảo tưởng nó biểu tượng của quyền lực thứ tư, cho nên cũng khiến vài nhà báo tên tuổi vướng vòng lao lý.

2. Thực ra, Quý bạn nhìn đi, trong vòng 05 năm độ lại, có Quý bạn nào tiếp cận được các phiên tòa xử tham nhũng cộm cán, hay quý bạn chỉ được phép chụp hình qua tivi. Về nguyên tắc, ko được chụp ảnh tại phiên tòa, thế nhưng những án mại dâm, giết người giật gân, thì Quý bạn được vô tư chụp hình, xỉa "súng" bắn người ta như thú, dù người ta đã bị xử rồi đó, thụ án rồi đó. Phải có người cho phép, thì quý bạn mới nhảy loi choi như vậy. Chứ như vụ Dương Chí Dũng, đố Quý bạn xách được "súng" đến cửa phòng xử. Vậy cái người cho phép Quý bạn họ có ý đồ, họ muốn Quý bạn thỏa mãn nhu cầu cướp, giết, hiếp giật gân của đại đa số đồng bào dân ngu cu đen mê dzú, giết, hiếp...Quý bạn suy cho cùng cũng chỉ là công cụ, là người cầm con chim cho thằng khác nó đái.

3. Vụ ác mẫu, công an Thủ Đức mới là nguyên nhân, họ không hề làm đúng quy trình, cho phép báo chí tự do tác nghiệp, tung tăng chụp hình là vi phạm pháp luật dân sự, tố tụng, vi phạm nhân quyền thấy rõ. Nói cho cùng, các bạn bây giờ khi tác nghiệp những sự việc liên quan đến công quyền, tư pháp, thì cứ như " bảo đi là đi, bảo đánh là đánh, bảo thắng là phanh muốn mòn lốp". Các bạn làm báo trong tư duy được cho phép chứ ko phải theo mục đích nghề nghiệp. Vậy thì, các bạn cần đéo gì là nhân quyền, là danh dự, là trách nhiệm tương lai với đối tượng mà các bạn tác nghiệp. Nói cho vuông, các bạn, trừ tờ báo khởi đầu câu chuyện, các bạn hồ hởi lao theo, rầm rập lao theo phục vụ nhu cầu giải tỏa của đám đông, và quan trọng đó là sự kiện để câu view cho tờ báo của quý bạn, để có thể bán quảng cáo tốt hơn, chứ các bạn thì phục vụ công lý đéo gì?

4. Thế hệ làm báo của Quý bạn bây giờ trưởng thành qua vòng xoay cơ bản: Cướp-Giết-Hiếp-Zú-Mông-Trym. Cho nên, các bạn chửi những người khác là đạo đức giả khi họ phê phán lề thói tác nghiệp của các bạn thì chẳng gì lạ. Bởi bây giờ, các bạn còn biết đéo gì về Đạo đức Cách mạng của người làm báo. Thật, nếu 2 ác mẫu lúc bị đưa ra chụp hình lỡ áo có rách, dzú lòi ra ngoài thì các bạn cũng ko bỏ lỡ cơ hội dương "súng" làm thêm vài shot cho đồng bào hả dạ. Cho nên, những kẻ đạo đức giả đi phê phán những kẻ ko đạo đức thì quả hơi phí.

5. Nói gì thì nói, thì Quý bạn, độc giả và kể cả 02 ác mẫu kia cũng là nạn nhân của những câu chuyện khác nữa trong xã hội này. 02 ác mẫu rồi cũng phải trả giá cho hành vi của họ theo pháp luật. Nhưng, theo nguyên tắc suy đoán vô tội, tòa chưa tuyên, họ chưa bị coi là có tội, nhưng ko vì thế mà đối xử với họ như thú, mà kết án họ trước cả tòa. Tử tù mà vẫn còn bữa ăn ân huệ kia mà. 

6. Cũng chẳng thể trách ai, bởi những sự vụ như ác mẫu, kiểu làm báo của Quý bạn, cách cơ quan bảo vệ pháp luật vô tư vi phạm nhân quyền đều là những biểu hiện đầy hiện thực cho một xã hội có những bất ổn sâu xa. 

7. Thôi thì cứ chửi tuốt, cho hả dạ các bạn ạ!

Nguồn: FB Tuê Hoan


Xem thêm:
- Thân phận chim sâu
- "Tầm vóc" một phiên tòa thế kỷ
- Tác nghiệp báo chí tại một phiên tòa xử mại dâm và môi giới mại dâm

Thursday, November 7, 2013

Nói thật mạnh vào, chửi thật rát vào

>> Dân “tự xử”: Không chỉ vì mất lòng tin
>> Để dân khoái gặp cán bộ hơn gặp “cò”
>> Hà hơi tiếp sức cho "xác chết biết đi"?
>>>>> Tham nhũng chưa bị sát thương! (Đại biểu tâm sự, mỗi lần ra họp Quốc hội là lãnh đạo địa phương căn dặn rất kỹ: phát biểu gì cũng được, trừ tham nhũng, vì nếu còn cơ chế xin cho thì mình xin ai cho. Càng không nên phát biểu tham nhũng ở địa phương vì dại gì vạch áo cho người xem lưng.)
>> Tham nhũng: Chưa diệt được “sâu” lớn


Các cụ lên phường lãnh lương hưu, đang chờ đến giờ lãnh, tụm lại thành nhóm nói chuyện ồn ào, náo nhiệt toàn chính trị kinh tế quốc gia đại sự, vina-xin, vina-xỏ... gì đấy. Một cụ thở dài bất cần:

- Thôi, kệ mẹ chúng nó, mình cứ ăn ngon ngủ kỹ, đến tháng quan tâm đến lương lọt có chưa là đủ rồi!

Thế là một cụ đập bàn thật mạnh - nghe đâu cụ ấy là tướng bên quân đội, quát lớn:

- Ông nói thế mà nghe được à! Ông còn sống được bao lâu mà vẫn giử cái thái độ tiêu cực ấy. Tuổi tụi mình là phải nói, nói thật mạnh vào, tuổi tụi mình là phải chửi, chửi thật rát vào...

Ông đập bàn bộp bộp và tiếp tục:

- Phải nói, phải chửi các ông ạ. Nói trực tiếp, nói gián tiếp, chửi trực tiếp, chửi gián tiếp... cho bàn dân thiên hạ mọi người cùng biết, mọi người cùng hiểu... để chúng nó ít nhiều phải biết sợ, ít nhiều bớt nói bậy làm càn... cho người dân đỡ khổ, cho đất nước bớt nghèo, bớt lạc hậu, tụt hậu... Cứ im lặng mãi chúng tưởng không ai biết gì, chúng lại càng kiêu căng suy thoái sa đọa...

Đúng là tướng ngày xưa thứ thiệt, khẩu khí cụ lấn át đám đông, quần hào. Mình quan sát và thắc mắc, không biết cụ bảo "chúng nó" là ai nhưng trông cụ máu lửa thiệt.

Cô bé kế toán gọi to "Mời các bác vào lãnh lương!".
Đám đông giải tán...

MP


Xem thêm:
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"?
- Biến tướng "luật rừng"
- A dua, chửa đổng và ngứa mồm


Wednesday, March 13, 2013

Chuyện cái "ba vạn chín nghìn"


>> Kinh tế Việt Nam vẫn đang bị "phủ nhận" ?
>> Tin tặc giả danh "Anh Ba Sàm"
>> Quyền biểu tình: Nên quy định thế nào
>> "Làm quan chức nên thôi làm đại biểu Quốc hội" (không những quan chức mà quan đảng nữa)
>> Kiểm tra việc thực hiện pháp luật đất đai tại Đà Nẵng
***

* Lời bàn: >>> 
Bỗng dưng muốn chửi!

Có ông đồ làng dốt nát, học trò nghe thấy ngoài chợ có người hát rằng:

Ba vạn chín nghìn này là mấy?
Một kiếp hồng nhan đổi bạc tiền.
Nhắm mắt đưa chân liều mấy bận,
Nghìn vàng thỉnh thoảng bán vài phân

Mới đem cái chữ "ba vạn chín nghìn" hỏi thầy là gì, chắc phải trân quý lắm mới đem đổi được bạc tiền nhỉ. Bất đồ bị hỏi câu hóc hiểm, thấy đồ dốt lúng túng lắm, đem ra hỏi thì được mấy ả ngoài chợ kể cho thế này:

Xưa ở trên trời có ông Sổ, chuyên trách giữ sách bạ cai quản các vì tinh tú, xem vị nào mới mở phủ, vị nào lui về thì hàng năm đem trình tấu cho vua cha Ngọc Hoàng nghe. Lúc đầu biên chế gọn gàng, việc kê khai không có gì đáng ngại, sau dần chuyện trời sinh sự, việc bổ sung quan lại biên chế ngày càng nhiều, phủ đệ đánh số càng ngày càng rắc rối, đến đỗi không tài nào quản lý nổi nữa. Cuối năm ấy, sau ông Công ông Táo, ông Sổ đem những thứ ghi chép vừa qua trình bày trước thiên đình, trải qua ba bốn ngày cũng chưa khóa sổ được, khiến Ngọc Hoàng bực tức sai thiên binh thiên dõng đánh cho một trận rồi đuổi xuống trần.

Xuống trần ông Sổ lang thang ngoài chợ, gặp đúng mấy ả đang mặc cả mấy đồng rau đồng cà, nghe thấy có vẻ tính toán rất khó khăn, bèn thò mồm vào tính toán hộ, sự việc đang đâu vào đấy thì bà hàng rau tốc váy hét lên mà rằng: “Cha bố cái nhà anh kia, chuyện đong đưa đâu phải tính toán rõ ràng, làm bà mày mất cả vốn lẫn lãi, sao không bảo là ba vạn chín nghìn đồng ấy mà còn chi li làm gì?!”.

Bấy giờ ông Sổ mới sực tỉnh, giá mà biết được chuyện này trước thì đâu đến nỗi phải đuổi xuống trần.

Sau này ba vạn chín nghìn được người hạ giới dùng để chỉ số ước lượng, lâu dần được ví với cái ấy của các bà các mẹ cũng vì cái chuyện tốc váy ngoài chợ trên.

Khuất Lão Động Chủ Nguyễn Hạnh

P/s: Nếu ai còn không rõ cái "ba vạn chín nghìn" thì hỏi lão >>> này!

Xem thêm:
- Căn bệnh mãn tính
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi