Showing posts with label Hoa Kỳ. Show all posts
Showing posts with label Hoa Kỳ. Show all posts

Saturday, September 7, 2013

Trò chơi lớn: Hoa Kỳ chống Nga. Ai sẽ giành chiến thắng?

>> Vỉa hè của quán cà phê
>> Phe đối lập Campuchia quay mũi dùi sang Trung Quốc (nhân tiện mời bà con đọc lại bài >>> này!)
>> Tranh cử thị trưởng Mátxcơva : Quan điểm bài ngoại lộ rõ
>> Chủ tiệm cơm 2.000 đồng: Đừng võ đoán!
>> Đôi điều với Tiến Sĩ Trần Công Trục về vấn đề biên giới


Kichbu theo newsland.com

Hoa Kỳ đã thua, hoặc gần như đã thua, giai đoạn Syria của Trò chơi Lớn. Tại sao có thể khẳng định như vậy? Vì để duy trì sự độc quyền của đồng dollar và tất cả những gì liên kết với nó,  họ cần phài lôi kéo vào cuộc xung đột Syria tất cả, ai cũng được, ngoại trừ bản thân. Ít nhất là ở giai đoạn đầu tiên. Có nghĩa,  tạo ra sự hỗn loạn cho tất cả các đối thủ cạnh tranh toàn cầu của mình, bao gồm những người châu Âu, người Trung Quốc, Nga. Còn bản thân tham gia vào những giai đoạn cuối cùng, hưởng phần tốt nhất,  duy trì hoặc mở rộng mức độ bá chủ hiện có. Chẳng hạn, như trong hai cuộc chiến tranh thế giới trước đây. Nhưng điều đó đã không đạt được kết quả. Ít nhất, bây giờ chưa đạt được kết quả. Bản thân họ buộc phải làm cho mình là Nhân vật Chính, nước xâm lược chính, hiện là tiềm năng. Tình hình này khá  giống với Việt Nam hơn là hai cuộc chiến tranh thế giới. Bất kể có hay không giai đoạn quân sự, và  nó sẽ diễn ra như thế nào  và  kết thúc ra sao, Hoa Kỳ cũng đã  đến gần, nằm ở tâm của cuộc xung đột.

Trước đó, tôi đã viết rằng trong cuộc xung đột Syria Hoa Kỳ đã thất bại - không thúc đẩy được các bạn bè-kẻ thù-cạnh tranh địa chính trị của mình thay cho mình vào cuộc xung đột ở Syria. Lôi kéo bất thành. Hóa ra, tự mình xuất hiện trên vũ đài.

Và  khi ấy Nga "đã đưa vào các sao Mộc tinh". Và để ngay cả các chi tiết của vũ đài cũng thấy rõ được, và cả nhân vật chính trên vũ đài đó, với tất cả hình dạng xấu xí của một cao bồi với chiếc gậy trong tay. Và cũng cho đến các chi tiết nhỏ nhất. - Đó là việc đưa tin bởi Nga phóng tên lửa ở biển Địa Trung Hải từ phía các hạm tàu của Hoa Kỳ. Đó  cũng là sự vạch mặt  bởi Putin là ngoại trưởng Hoa Ký dối trá, công khai. Đó cũng là việc công bố những kết quả giám định của Nga về "vũ khí hóa học" được sử dụng ở Syria, chỉ ra nguồn gốc thô thiển OV và phương pháp phá hoại  (hecsohen), tức là, sự khiêu khích chống lại chính phủ hợp pháp Syria. Đó cũng là công hàm của Bộ Ngoại giao Liên bang Nga đối với Mỹ về các vụ bắt giữ công dân Nga vô lý ở các nước thứ ba, với cảnh báo những biện pháp đáp trả. Và vân vân…

Hoa Kỳ đã thất bại trong cuộc chiến tranh thông tin ngay cả khi chưa bắt đầu cuộc chiến. Toàn thế giới đã thấy rằng trong các cuộc tranh luận tại Thượng viện Mỹ đã quan tâm không phải là những vấn đề nhân đạo, mà vị thế sen đầm quốc tế suy sút của mình và những tìm kiếm cách thức "giữ thể diện" và giữ nguyên hiện trạng. Và họ sẽ chiến đấu, nếu họ sẽ, thì chính cho điều này, chứ không phải vì bất kỳ điều nào đó khác.

Mặt khác, việc triển khai các tàu hải quân Nga ngoài khơi bờ biển của Syria sẽ không cho phép Hoa Kỳ tiến hành chiến dịch "ngoại giao pháo hạm" cổ điển bắn vào "người bản xứ nổi loạn". Ít nhất, xác suất cho một kết quả tích cực đối với Hoa Kỳ giảm mạnh. Và biết rằng người Anglo-Saxon không bắt đầu chiến nếu xác suất thành công thấp hơn 80-90%. Sự hiện diện của hạm đội của chúng ta, sự hiện diện có thể có của hệ thống phòng không hiệu quả của Syria, sự hiện diện có thể có của kênh truyền những mục tiêu của hệ thống phòng không của Syria từ các lực lượng vũ trang của chúng ta - tất cả điều này làm giảm xác cho một kết quả tích cực của chiến dịch pháo hạm đến mức độ 50 phần trăm hoặc ít hơn.

Chính bởi thế mà tại Thượng viện Hoa Kỳ cũng đã kín đáo và bắt đầu nói về các kịch bản của một chiến dịch quân sự quy mô toàn diện. Nhưng đó là chuyện khác. Và hậu quả có thể hoàn toàn khác. Tính đến sự gần gũi của Iran và Nga với Syria (qua khu vực sa mạc của Iraq) với tất cả khả năng logostic tương ứng cho cuộc kháng chiến có hiệu quả của Syria chống quân xâm lược. Chẳng hạn, logistic cho các lực lượng vũ trang Bắc Việt Nam trong chiến tranh tương tự (Trung Quốc bằng vận tải đường bộ, bằng đường biển và đường hàng không của Liên Xô). Với một kết quả buồn đối với Hoa Kỳ.

Cuối cùng Hoa Kỳ có nên tiến hành một chiến dịch quy mô toàn diện như vậy, nếu đổ vốn vào đồng dollar bằng một cuộc chiến tranh pháo hạm chiến thắng nhỏ là nhiệm vụ, nếu việc lôi kéo tất cả vào cuộc xung đột ngoài trừ bản thân không đạt được kết quả? Có thể có kết quả, chắc là sẽ có kết quả, nhưng hiệu quả hoàn toàn ngược lại.


Xem thêm:
- “Dân chủ” như vũ khí hủy diệt hàng loạt
- Obama thoái lui chiến thuật chờ thảo luận ở Quốc hội
- John Boehmer và Eric Canter ủng hộ quyết định của Obama về Syria


Tuesday, September 3, 2013

“Dân chủ” như vũ khí hủy diệt hàng loạt

>> Nghìn lẻ chuyện... đầu năm học
>> Nghệ sĩ TP HCM treo ngược người hát opera
>> Vài điều cần biết khi vào nhà một người Chăm
>> Một bài báo "siêu đạo văn" của Petrotimes
>> Rau sạch để xuất khẩu, ngại bán trong nước


Phương Tây cáo buộc chính quyền Syria có sử dụng vũ khí hóa học. Những lời tố cáo rõ ràng là không trung thực, vì trên thực tế có nhiều khả năng quân nổi dậy đã sử dụng loại vũ khí này. Nhưng, phương Tây tiếp tục cáo buộc chế độ Bashar al-Assad. Song, họ trước hết không hài lòng với việc ở Syria có chế độ mà họ cho là độc tài và không có dân chủ.

Phải chăng, dù láu lỉnh với những chi tiết, nhưng phương Tây nói chân thật về điều chính – họ muốn xây dựng một xã hội dân chủ hiện đại ở Syria? Sau đây là ý kiến của nhà quan sát Evgeny Ermolayev: “Mười năm trước đây, để biện minh cho cuộc xâm lược của quân đội Mỹ vào Iraq, Tổng thống Mỹ George Bush đã tuyên bố: " Nền dân chủ Iraq sẽ giành chiến thắng. Thành công của nó sẽ chứng minh cho mọi người rằng, tự do có thể là số phận của mỗi quốc gia”. Hiện nay, chúng ta thấy rằng, tất cả những gì xảy ra sau đó và đang xảy ra tại Iraq khó có thể được gọi là "thành công”.

Đất nước hầu như bị đổ nát, nền kinh tế suy thoái và các cuộc xung đột tôn giáo do những phần tử đến từ nước ngoài thổi phồng không thể được gọi là “sự thành công”. Nhưng, có vẻ như Washington tin rằng, thí dụ của Iraq là rất thành công. Sau Iraq, Hoa Kỳ cùng với các đồng minh châu Âu và Ả Rập đã mang lại nền dân chủ tương tự cho Libya. Bây giờ đến lượt Syria .

Trước cuộc nội chiến, đất nước này là một trong những quốc gia dân chủ nhất trong khu vực. Về mặt chính thức, ở Syria đã có hệ thống đa đảng. Quốc gia này tổ chức các cuộc bầu cử. Dù không lý tưởng, nhưng đó là cuộc bầu cử. Các chế độ quân chủ ở các nước vùng Vịnh không có hệ thống bầu cử, không có đảng phái chính trị. Nhưng, xét theo mọi việc, Hoa Kỳ không có khiếu nại với hệ thống xã hội của họ.

Điều đó cho thấy rằng, phương Tây sử dụng bạo lực để dân chủ hóa chỉ các nước trong khu vực hiện có nền dân chủ (dù không hoàn hảo nhưng vẫn là dân chủ ). Nền dân chủ ở các quốc gia đó có thể được cải thiện và phát triển, nhưng, thay cho điều đó, phương Tây tiêu diệt nó và nói rằng, đây là một nền dân chủ rất xấu, vì vậy chúng tôi sẽ phá hết và sau đó tất cả sẽ rất tốt. Nhưng, trên thực tế, Mỹ chỉ làm cho quan niệm về dân chủ bị mất uy tín.

Tham gia chương trình hôm nay có nhà chính trị học Victor Nadein – Raevskyi. Ông có cái nhìn khác về vấn đề “dân chủ hóa ở Trung Đông”: “Nhiều trung tâm ở phương Tây đã sử dụng mạng Internet để phổ biến ở Trung Đông các khái niệm của phương Tây về nền dân chủ và các quyền tự do. Họ muốn để ở các quốc gia này xuất hiện tầng lớp người dân chủ trương xây dựng mô hình dân chủ theo kiểu phương Tây. Hiện có những người như vậy. Không phải tất cả những người đang chiến đấu ở Syria chống lại chế độ hiện hành đều là các phần tử Hồi giáo cực đoan. Chắc là, có những người chân thành muốn để mọi thứ phải thật “như ở châu Âu”. Nhưng, để tiến tới chế độ được gọi là “dân chủ”, châu Âu đã phải mất nhiều thế kỷ, và con đường này đã là rất khó khăn, nhiều khi đẫm máu.

Nền dân chủ phương Tây là phương pháp giải quyết hòa bình các tranh cãi trong cộng đồng, phương pháp đã được tìm thấy bằng “thử nghiệm và phạm sai lầm”. Và đó là phương pháp hòa bình. Nhưng, ở Trung Đông, phương Tây đẩy người dân vào con đường bạo lực, hơn nữa - khuyến khích những người ủng hộ bạo lực. Trên thực tế, có vẻ như phương Tây không cố gắng xúc tiến qúa trình xây dựng một nền dân chủ cho các dân tộc trong khu vực, hoặc xây dựng bất cứ gì, mà chỉ cố gắng phá hoại. Trên đống đổ nát sẽ xây dựng những quốc gia bù nhìn yếu kém nằm dưới sự kiểm soát của phương Tây. Nếu nói về những cáo buộc không có dân chủ, thì đó chỉ cái cớ tiện dùng, bởi vì chưa hề có một xã hội lý tưởng.

Nguồn: Tiếng nói nước Nga


Xem thêm:
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"?
- Biến tướng "luật rừng"
- A dua, chửa đổng và ngứa mồm


Sunday, September 1, 2013

Obama thoái lui chiến thuật chờ thảo luận ở Quốc hội

>> Tự vấn, tự trọng, tự do, tự đổi mới
>> Những chứng cứ thuyết phục
>> Cần sửa Nghị định 72 trước khi quá muộn
>> Lòe loẹt - hớn hở, cuồng loạn - nghẹt thở với "Nhà mặt phố"
>> Vụ bầu Kiên: Vì sao TGĐ từng đương nhiệm ACB thoát tội?



Giả sử Hoa Kỳ và Pháp có đưa ra bằng chứng đầy đủ chứng minh Damas sử dụng vũ khí hóa học, vấn đề « trừng phạt » nước này vẫn tùy thuộc chiều yếu tố:

1/ Về Luật quốc tế « Jus ad bellum – quyền gây chiến tranh ». Trên lý thuyết, Hoa Kỳ và Pháp (cùng các nước khác như khối Ả Rập) có không “quyền” gây chiến tranh với Syrie, ngoại trừ 2 trường hợp : trường hợp « tự vệ », chiếu theo nội dung điều 2 phần 4 Hiến chương LHQ và trường hợp được hội đồng bảo an LHQ bật “đèn xanh”, theo nội dung chương VII của Hiến chương này. Thủ tục « bật đèn xanh » bị cản trở do veto của Nga và TQ. Hoa Kỳ và các nước liên quan khó vịn vào lý do « tự vệ », cho rằng an ninh quốc gia bị đe dọa vì việc sử dụng bừa bãi hơi độc. Mà việc sử dụng khí độc, được qui định theo công ước Genève 1929, trên thực tế không nước nào tôn trọng. Tuy vậy Hoa Kỳ và các nước liên hệ có thể vịn « quyền can thiệp vì nhân đạo » hay « quyền can thiệp vì đối tượng phạm tội diệt chủng ». Quyền can thiệp này chỉ mới xuất hiện vài thập niên sau Thế chiến II, được các học giả bàn cãi, và đề nghị như là một bộ luật bắt buộc : “jus in bello – luật pháp trong chiến tranh”. Việc sử dụng khí độc đã được chứng minh, nhưng khó khăn là phải xác định được phe nào sử dụng mà việc này không dễ. 

2/ Quyền lợi chiến lược. Tác nhân chính Hoa Kỳ, rõ ràng nước này không có lợi ích chiến lược (khi đánh Syrie), nếu so sánh với Irak, Afghanistan hay Kuweit. Tâm điểm chiến lược của HK trong khu vực này là Do Thái. Trong khi Syrie truyền thống thuộc ảnh hưởng của Nga (trước đây là Liên Xô), nước này có căn cứ hải quân đóng ở đây. Việc chiến tranh, cho dầu chỉ hạn chế bằng việc ném bom mà không đổ quân, cũng có thể gây đụng chạm đến quân lực Nga. Việc này nếu xảy ra, phản ứng của Nga sẽ không như TQ trong vụ ném bom lầm tòa đại sứ TQ ở Serbie (vụ can thiệp của OTAN tại Kossovo). Mặt khác, Damas có thể mở rộng chiến tranh qua Thổ Nhĩ Kỳ hay Do Thái, các đồng minh của HK, việc này có thể lôi kéo Iran và các nước Ả Rập vào vòng chiến. Cuộc chiến do đó sẽ không kiểm soát được.

3/ Qua kinh nghiệm các nước Bắc Phi (Tunisie, Libye và Ai Cập…), sự can thiệp của HK, Anh và Pháp tại Libye rốt cục không đem lại nền dân chủ thực sự và ổn định cho nước này. Xã hội các nước hồi giáo Ả Rập không tương đồng với các nước cộng sản Đông Âu. Rốt cục các cuộc bầu cử tự do được tổ chức, thay vì xây dựng đất nước ổn định như các nước Đông âu, phe Hồi giáo cực đoan chiếm được chính quyền. Kinh Coran được đưa vào « hiến pháp », luật lệ từ thời trung cổ được áp dụng lại. Việc này làm đảo lộn văn hóa và trật tự cũ, đem lại bất ổn cho người dân và làm đất nước suy thoái. Cuộc « nội chiến » tại Syrie mang nhiều hơi hướm của một cuộc chiến tranh « tôn giáo » giữa các phe pháp Hồi giáo, do đó dư luật trong nước Mỹ phần lớn là chống.

4/ Vấn đề danh dự: TT Obama đã tự trói mình khi tuyên bố: sử dụng vũ khí hóa học là vượt qua « lằn mức đỏ ». Mức đỏ đã vượt. Rốt cục đánh không xong, lý do nào đánh? HK có quyền lợi gì mà đánh? trong khi nguy cơ cuộc chiến có thể lan tràn. Mà không đánh cũng không được, danh dự nước Mỹ để đâu? Rốt cục Obama thoái lui chiến thuật chờ thảo luận ở Quốc hội.

Friday, April 12, 2013

Lãnh đạo VN có dám vì dân hay không?

>> Đợi Trung Quốc cho phép?
>> Nhà dân bị giang hồ ủi sập giữa ban ngày
>> ‘Nếu nói thật thì trái ý Nhà nước’


11 thành viên Hiệp định TPP hiện nay gồm Úc, Brunei, Canada, Chile, Malaysia, Mexico, New Zealand, Peru, Singapore, Mỹ và Việt Nam. Các quốc gia này đã kết thúc vòng đàm phán thứ 16 ở Singapore trung tuần tháng Ba-2013.

VN có thể là nước hưởng lợi nhiều nhất trong số 12 đối tác đàm phán TPP, tính toán khi TPP đi vào hiện thực.

Trích : "Đây là một hiệp định mang tầm thế kỷ, phạm vi của nó rất rộng, tính chất rất sâu ảnh hưởng đến toàn bộ nền kinh tế của các nước tham gia ký kết TPP. Vì vậy, tất cả các ngành có liên quan (hầu hết các ngành kinh tế của Việt Nam đều liên quan đến TPP)."

TPP là một hiệp định thương mại tư do khu vực toàn diện có thể đem đến những cơ hội rất lớn cho Việt Nam kết nối nền kinh tế của mình với Hoa Kỳ và các thành viên TPP khác. Nó có thể mang lại lợi ích kinh tế lớn cho Việt Nam trong việc phát triển kinh tế và đảy mạnh xuất khẩu, tạo thuận lợi cho thương mại và hiệu quả trong chuỗi cung ứng, hiện đại hóa các lĩnh vực dịch vụ, đẩy nhanh cổ phần hóa các doanh nghiệp Nhà nước, mở cửa thị trường mua sắm; thuận lợi trong tiếp cận thị trường tất cả các nước TPP, trong đó có các lĩnh vực quan trọng của Việt Nam như nuôi trồng thủy sản, dệt may, da giầy, đồ nội thất; được giảm thuế đối với hàng hóa xuất khẩu sang Hoa Kỳ, cắt giảm thuế đối với nhà nhập khẩu Hoa Kỳ; cải thiện các biện pháp hạn chế nhập khẩu; có cơ hội được công nhận là nền kinh tế thị trường sớm hơn...

Xuất khẩu may mặc của Việt Nam sang thị trường Mỹ hiện đang chịu mức thuế từ 17,3- 32%, mức thuế này sẽ giảm xuống 0% sau khi TPP có hiệu lực.

Xuất khẩu dệt may của Việt Nam sang Mỹ dự kiến sẽ tăng từ 7% hiện nay lên 12-13%, thu về khoảng 30 tỷ USD vào năm 2025. Khi đó, thị trường Mỹ sẽ chiếm 55% tổng xuất khẩu hàng dệt may Việt Nam, cao hơn thị phần hiện nay là 49%

Hiệp định sẽ mở ra một thị trường rộng lớn cho các hàng hoá xuất khẩu, kể cả xuất sang các nước mà Việt Nam chưa ký hiệp định thương mại tự do song phương như Mỹ, Canada và Mexico. Giáo sư Peter A. Petri của Đại học Brandeis (Mỹ) cũng cho biết Việt Nam sẽ hưởng lợi ích nhiều nhất trong hoạt động xuất nhập khẩu, dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) và quan hệ chặt chẽ hơn với các chuỗi sản xuất quốc tế.

Từ nay tới năm 2015, trong trường hợp số lượng thành viên TPP vẫn duy trì 11 nước thì GDP của Việt Nam dự kiến sẽ tăng thêm 26,2 tỷ USD, tương đương 7,7%. Nếu Nhật Bản chính thức gia nhập TPP thì GDP của Việt Nam sẽ tăng thêm 35,7 tỷ USD, tương ứng 10,5%.Các chuyên gia dự báo những lợi ích chủ yếu đến từ Mỹ và Nhật Bản, hiện là hai thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam.

Nhờ TPP, sản xuất của Việt Nam sẽ tiếp tục gia tăng do Việt Nam sẽ gia nhập chuỗi sản xuất toàn cầu.TPP sẽ là động lực thúc đẩy đầu tư và thậm chí là tạo dòng vốn đầu tư nước ngoài thứ hai vào Việt Nam, giống như khi nước này được kết nạp vào WTO.

Lãnh đạo Việt có dám vì dân hay không? có lẽ ở mức độ nào đó cũng có, nhưng sẽ và đã xuất hiện những lớp tư bản đỏ rất giàu giống Nga, hiện rất nhiều tập đoàn nhà nước đã nhận được kế hoạch cổ phần hóa 100% đến và trước năm 2015 (thời gian từ nay đến 2015 có lẽ cũng đủ để các big godfather chuẩn bị tiền mua nốt các công ty nhà nước còn lại).

Bánh xe lịch sử đang quay, không ai cản được nó. Ngày ấy đang đến, giải phóng cho những uất ức bấy lâu nay.

Nguồn: namchinh

P/s: ... rồi VN sẽ vào thôi, Mỹ cần VN để "chăm sóc, nuôi dưỡng" Trung Hoa... và tiếp tục tăng thêm sự thịnh vượng cho chính chú Sam.

Xem thêm:
- Luận điệu xuyên tạc
- Căn bệnh mãn tính
- Cải cách ruộng đất ngược