Showing posts with label blog. Show all posts
Showing posts with label blog. Show all posts

Sunday, February 9, 2014

Lạy các công ty bán hàng đa cấp, tội chúng tôi lắm!

>> Gái mại dâm không đi lễ và sự thành tâm chủ chứa
>> Chủ tịch Cần Thơ đột quỵ do quả báo?
>> Tinh giản biên chế: cần tiêu chí rõ ràng
>> Xe biển xanh xếp hàng trảy hội Yên Tử
>> Cận cảnh bánh chưng, giò chả đổ đầy bãi rác Hà Nội


Ban đêm nằm nghĩ có lẽ tôi đã bị lừa, ban đầu nói không cần vốn. Sau đó đùng một phát phát thông báo nộp 20 triệu.


Xin chào các bạn, mình muốn viết một bài về bản thân và tâm trạng rối ren của mình. Thật sự rất đau khổ khi gặp dự án của một công ty bán hàng đa cấp. Mình biết dự án này cách đây 7 tháng. Ban đầu mình nghe một người bạn nói và khuyên mình nên làm vì nó thay đổi được số phận. Một tháng có thể thu nhập lên đến vài ngàn đô, và chỉ từ 3 đến 5 năm là kết thúc cuộc đời làm kinh tế. Thực ra mình không tin và không muốn nghe, vì xưa giờ đa cấp đã quá nổi tiếng là lừa đảo.

Những lúc mình nói vậy, bạn mình bảo: "Nếu nói đa cấp lừa đảo, vậy tớ đi". Đó là câu hỏi rất thông minh của công ty khi đào tạo nhân viên của họ. Ai cũng vậy, vì họ biết chúng ta không thể nói theo cách của chúng ta để chứng minh được. 

Và rồi hai tháng sau, người bạn đó quay lại, mặc đồ vest, mang giày bóng loáng và đưa những tấm hình đi Thái Lan về, chụp hình với những siêu xe. Bạn ấy nói hai tháng nữa bạn ấy được đi Tây Ban Nha, do công ty tài trợ. Thu nhập của bạn ấy hiện tại khoảng hơn 18triệu/tháng. 

Mình quá kinh ngạc, cũng bắt đầu tin vì nhìn bạn ấy bây giờ rất bảnh, ăn nói lưu loát, bề ngoài thì rất bóng loáng. Mình bắt đầu tìm hiểu, lần đầu tiên ở một buổi hội thảo tại khách sạn, lúc đó bạn ấy cảm thấy chưa đủ thuyết phục với mình. Bạn ấy nói mình thu xếp đi Sài Gòn thì tham dự buổi lớn hơn, quy mô hơn. Mình cũng đi, vì mình nghĩ nếu là cơ hội, mình không muốn bỏ lỡ nó và mình tiếp tục thấy rung động. 

Khi vào hội trường, mình được nghe nào là bác sĩ lên chia sẻ (mà sau này nghe kỹ mới nghĩ họ chỉ nói bác sĩ chứ khống nói ở bệnh viện nào). Rồi đủ thứ hết, mọi người ngồi dưới nghe nói Yes cũng Yes thêm ầm ầm. Mà lúc đó chắc họ cũng chưa thực sự hiểu gì. Nhưng mình cảm giác lúc đó mình bị thôi miên theo những gì họ nói, lòng mình rạo rực muốn thăm gia ngay và không còn nghi ngờ gì nữa. 

Trên đường về là buổi nói chuyện, chia sẻ về những gì nhận được. Mình thấy mọi người đa số là đi lần đầu tiên. Họ khóc có, cười có. Họ như một tín đồ của công ty và coi những người dẫn họ đi như là cha mẹ, ông nội... gì gì đó. Họ thấy biết ơn. Về đến nhà, hai hôm sau mình tiếp tục được bạn mình gọi ra quán cafe nói chuyện. Với tâm trạng rất hưng phấn, bạn ấy nói hùng hồn là chắc chắn mình sẽ làm được.

Bạn nói: "Có muốn thành công không? Đi để tận mắt chứng kiến và về làm sẽ nhanh thành công hơn". Mình nghe cũng có lý và đăng ký đi ngay. Mình nhớ lúc ấy mình chẳng biết gì, chỉ nghe bạn ấy nói là đặt cọc tiền vé máy bay và tiền vé tham dự hội thảo ở Thái Lan tổng cộng là 5,5 triệu. Còn phải chuẩn bị thêm tiền để qua đó lo chi phí ăn ở. Mình quyết định làm liều, đi vay mượn được 8 triệu và đặt cọc ngay. Nửa tháng sau, mình đi Thái. 

Qua đó, còn ngạc nhiên hơn nữa với những người lần đầu đi nước ngoài như mình. Hội trường phải đến gần 5.000 người đến từ đủ thứ nước, vì mình thấy rất nhiều là cờ của nhiều nước. Ở phía trước là 2 dãy siêu xe. Ngoài ra những âm thanh hô vang khẩu hiệu công ty được mọi người Việt Nam hét ầm ầm. Mình nghĩ, nếu là lừa đảo, không lẽ tất cả mọi người ở đây đều bị lừa, và tất cả họ đều ngu như tôi? Vậy là tôi tin... và từ đây, bắt đầu những tháng ngày đau khổ của tôi, tôi xin kể để mọi người có thể hiểu.

Về Việt Nam hai ngày, tôi nhận được điện thoại của bạn tôi hẹn ra quán cafe. Bạn tôi hỏi: "Sao rồi? Tin chưa?". Tôi trả lời rất chắc chắn là tôi rất tin, và mong muốn được làm sớm. Lúc này bạn tôi mới nói, bây giờ bắt đầu, thì có 3 gói để bạn lựa chọn, thứ nhất là gọi 100pv (tương đương 4 triệu). Thứ 2 là gói 200pv ( tương đương 8 triệu) và gói VIP 500pv (20 triệu). Và hỏi tôi muốn tham gia gói nào?

Khi tôi hỏi kỹ từng gói, bạn tôi nói, gọi 100pv, và 200 pv chỉ là khách hàng thông minh sử dụng sản phẩm thôi, chứ không kiếm được tiền, tức là không có lương. Chỉ có gói 500pv thì tôi mới cơ hội nhận được lương mỗi tháng vài ngàn đô. Bạn ấy nói tôi hãy chọn đi, trong này không bắt ép ai hết.

Nói là không bắt ép, nhưng tôi vẫn bị phải vào gói 500pv. Tôi tìm đến công ty đa cấp là để làm, chứ đâu phải mua hàng sử dụng?

Trong đầu tôi bắt đầu có một sự nghi ngờ, và dường như bạn tôi nhận ra điều đó, nên nói qua chuyện khác, nào là trong này có anh chỉ chở chuối, khổ lắm. Mà bây giờ thu nhập gần 100 triệu. Không lẽ bỏ ra 20 triệu thôi để thay đổi tương lại cũng không muốn sao?

Rồi nói tới tư duy kém hơn ông xe ôm, xe ôm muốn chạy xe họ phải đầu tư mười mấy triệu để mua xe chạy. Và hàng tháng thu lại được có vài triệu, trong khi mình bỏ ra chừng đó, thu lại gấp bội lần, tại sao không? 

Tôi nghe cũng có lý, dường như tôi bị cuốn theo những gì người ấy nói, và không còn là tôi nữa. Nhưng về đến nhà, tôi lại suy nghĩ, sao ban đầu bạn tôi nói để làm dự án này, không cần vốn? Không cần kinh nghiệm, và không có rủi ro? Nếu tôi bỏ ra 20 triệu mà không làm được sẽ thế nào? Tôi gọi điện thoại ngay cho bạn ấy để hỏi, bạn ấy cười to và nói với tôi: "Đó không phải là đầu tư!". Đó là mình bỏ ra để mua sản phẩm về sử dụng cho riêng mình, có buôn bán gì đâu mà đầu tư? Vả lại ai cũng làm được, tại sao nói bản thân mình không làm được, tự tin lên? 

Trong lúc đó, ai cũng bảo tôi coi chừng bị lừa, ba mẹ tôi thì la mắng và nói sẽ bị lừa cho mà xem. Nhưng tôi mặc kệ và đưa ra vài lý luận mà tôi học được ở công ty. Rồi tôi bắt đầu công việc nhanh chóng. Tôi hẹn những người mà tôi quen biết ra cafe để nói chuyện, và dĩ nhiên gần hai tuần uống nước đó, tôi phải tự trả, số tiến chi đã lên đến tiền triệu mà vẫn không ai đồng ý làm. Vì họ nói lừa đảo, tôi buồn lắm. 

Lại liên hệ với người upline (người có cấp cao hơn trong công ty bán hàng đa cấp) của mình - bạn tôi nói: "Từ từ, cái gì cũng không vội vã được. Tôi chỉ cần tìm 5 người tham gia, vậy là giàu rồi. Nên 100 người tới hẹn, chắc chắn sẽ có 5 người đồng ý". Tôi nghe lại thấy bùi tai. Những tháng ngày đó tôi rất khổ sở, vì tiền chi phí đã không còn. Nhưng bạn tôi lại nói, phải cố gắng vay mượn một ít, rồi từ từ mình trả, mình sắp giàu rồi. 

Bạn tôi nói đầu tư vào ăn mặc, điện thoại, tóc tai để thật ra dáng. Vì mình làm dự án 4.000 USD cơ mà, phải thể hiện cho người ta tin, không lùi xùi được. Tôi nghe thấy có lý. Vậy là về nhà, tôi lại vay mẹ một ít tiền đi mua sắm ít quần áo. Đổi một chiếc điền thoại nhìn cho ra dáng.

Tôi cứ quyết tâm làm. Ngày nào cũng hẹn, cũng gặp. Nhưng chỉ vài người tham gia đi off xong, về họ lại từ bỏ. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vì số tiền tôi vay để đi Thái, để vào gói 500pv, để cafe hẹn gặp,... đã lên đến con số gần 30 triệu. Tôi biết làm gì để trả nợ đây?

Đang lo lắng thì bạn tôi lại hẹn gặp, nói bây giờ đã qua tháng mới, tháng này chắc chắn sẽ tuyển được người, và có thu nhập. Nhưng nếu muốn có thu nhập, phải tham gia vào gói duy trì 200pv mỗi tháng, tương đương 8 triệu nữa. Trời ơi, sao bây giờ bạn mới nói cho tôi biết? Tiền đâu ra để tôi tiếp tục đây?

Bạn tôi nói, ráng đi, đây là quy định rồi. Chỉ một thời gian ngắn nữa, chỉ cần ba người tham gia, là tôi sẽ có thu nhập rồi. Và bạn tôi khoe lương tháng này của nó là được 24 triệu. 

Tôi nghĩ bây giờ phóng lao phải theo lao thôi. Ban đêm nằm nghĩ có lẽ tôi đã bị lừa, ban đầu nói là không cần vốn. Sau đó đùng một phát phát thông báo nộp 20 triệu. Nói là chỉ tham gia một lần trong đời làm kinh doanh thôi, bây giờ lại mọc ra 8 triệu nữa. Tôi biết kiếm ở đâu? Tôi trằn trọc, nhưng tự dối lòng là không đâu, không bị lừa đâu. Vì mọi người người ta làm được vậy cơ mà. 

Mỗi lần đi hội thảo là mỗi lần về hưng phấn. Sau này tôi mới nghĩ opp hay nói chuyện với upline như là bị thôi miên, là phải làm theo ý họ... Có lẽ là vậy. Bắt buộc phải đi nếu muốn nhanh thành công và có tiền trả nợ. 

Một lần nữa tôi bị cuốn theo chiều gió, tôi về tiếp tục vay mượn, thêm 8 triệu nữa để thu xếp đi Thái lan lớp đào tạo. Mà bạn tôi nói là không phải ai cũng đi được, phải xét, và bạn tôi xin mãi mới được 1 xuất cho tôi đi. Giá vé tham gia là 7 triệu , cộng với tiền máy bay nữa là 10 triệu. 

Lạy trời, tôi quyết định chai mặt đi vay tiền. Lúc đó gặp các bạn trong nhóm upline, ai cũng nói hồi đó họ cũng khó khăn y như vậy. Có người phải cầm xe, bán hết những gì họ có để tham gia, và bây giờ họ đã có tất cả. Tôi lại tin và tiếp tục mắc sai lầm.

Đi Thái Lan về được nửa tháng, tôi lại bị upline hối thúc hoàn thành gói duy trì 200pv, phải thật nhanh trước ngày 12 của tháng thì mới được học lớp làm thủ lĩnh... Đối với tôi, thời gian khi tôi tham gia vào công ty bán hàng đa cấp quay vòng đến chóng mặt. Lúc này đã có hai bạn tham gia vào gói 500pv của tôi. Tôi mừng lắm, nhưng lại xoay tiền để duy trì, cafe, và những khoản khác. Tôi lại phải cầm cố chiếc xe của mình lấy 10 triệu. 

Lúc này tôi nghĩ tôi đã đánh đổi cả cuộc đời tôi, vì nếu thất bại, gia đình, bạn bè sẽ cười tôi. Và tôi không còn tiền để trả nợ. Vậy là số tiền tôi đầu tư vào công ty bán hàng đa cấp đã lên gần 60 triệu. Tôi không nghĩ nó nhiều đến vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ra con số ấy. 

Rồi một ngày, tôi đến một quán cafe để hẹn một người mới. Trong lúc ngồi chờ đợi, tôi nghe sau lưng một câu chuyện, một câu chuyện làm tôi khóc. Tôi bừng tỉnh, nhưng đã quá trễ. 

Một người phụ nữ trông rất sành điệu (theo kiểu cao bồi thôn), tay sục sục một chai nước màu xanh, mà tôi biết đó là diệp lục, là người cùng công ty đa cấp. Chị ta gọi điện thoại cho một người: 

"Chị có muốn thành công không? Có muốn có tiền trả nợ không? Có muốn con chị được đi học Đại học không? Nếu có thì hãy nhanh lên. Thu xếp đưa em 20 triệu để em lấy hàng. Và đăng ký thành viên VIP cho chị. Và chị tuyển được 5 người, là lúc đó thu nhập của chị không dưới 20 triệu đâu. 

Tin em đi, không lẽ em mà lại đi lừa chị sao? Không tin em sao? Mình cùng nhau làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn mà chị".

Bên máy bên kia ầm ừ gì đó, rồi chị này tắt mày cười ha hả lên, nói với chị ngồi bên cạnh: "Em lừa được bà Phương rồi chị à, thế là thêm một con nhạn đã bị lừa. Thôi thì thông cảm nhé, vì cuộc sống cả thôi, chị ráng mà đi lừa lại người khác để kiếm cơm". 

Nói xong chị ta lại cười ha hả. Lòng mình bắt đầu nóng rực lên, nước mắt ừng ực chảy ra. Nhắn tin cho bé khách hàng nói hủy cuộc hẹn, để ngồi nghe tiếp câu chuyện. Nghe chị ta kể về thành tích mới 6 ngày lên được chức director. Mình nghe quen quen, quay lại nhìn... Thì ra đó là chị T.T.C, người hôm hội thảo đã lên chia sẻ thành công. Nói trong nghẹn ngào, và làm mình khóc một trận: "Không ngờ bây giờ lại trở thành cáo đến vậy".

Nghe ngóng tiếp câu chuyện, mình nghe chị này bảo chuẩn bị đi Thái Lan tham gia hội thảo,  nhưng em không tốn đồng nào đâu nhé. Thế chị kia mới hỏi sao đi nước ngoài lại không tốn? Chị T.T.C mới kể:  "Chị biết không, vé tham dự chỉ tầm 1,7 triệu - 1,8 triệu thôi. Nhưng em cứ hô lên là 2,5 triệu thế là chúng nó nộp cho em. Chúng nó đâu gì về tiền đâu, chỉ có upline như em là biết đích thực là bao nhiêu thôi. 

Vì qua đây, chỉ phát cho cái thẻ để ra vào, chứ có ghi tiền bạc gì đâu. Thế là chúng em qua đó chỉ cần dắt theo tầm chục người là có tiền ăn xài thả ga, mà ăn sang nhé! Tiền của chúng nó cả, vậy mà đứa nào cũng tấm tắc: "Upline sài sang thế này chắc lương cao lắm. Em chỉ cười, mà trong bụng cười đến tung cả ruột. lũ ngu!"

Trời đất, nghe đến đây, tim tôi như đập muốn tung lồng ngực. Ngày đó tôi cũng nộp tiền đi Thái là 2,5 triệu - là tiền tôi đi vay, đi mượn. Vậy mà người ta nỡ làm vậy. Tôi bắt đầu ôm mặt khóc. Khóc vì mình ngu, mình đã bị lừa. Ráng chịu đựng, tôi ngồi nghe tiếp xem chị này nói gì nữa. Chị tiếp tục: "Người này lừa người kia, người đi trước lừa người đi sau. Khi họ đã tham gia là không dứt ra được, vì phải cố mà đi lừa để có tiền mà trả nợ. Ai vào đây cũng nợ nần thôi, lấy tiền đâu ra?"

Tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài ra về. Trời lại mưa, tôi mặc kệ. Tôi vừa đi vừa khóc, nhận ra một giá trị ở công ty đa cấp là "lừa đảo mới tồn tại được".

Còn nhớ một câu mà người nói: "Họ cười tôi, vì tôi không giống họ. Tôi cười họ, vì họ quá giống nhau". Đúng, tôi đã bị cười là những người như tôi quá ngu, để họ ăn tiền của chúng tôi và còn cười vào mặt chúng tôi. Vì chúng tôi quá ngu giống nhau.

Về đến nhà, một đêm tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ có nên dừng lại hay tiếp tục? Dừng lại, tiền đâu tôi sẽ trả nợ? Tiếp tục, thì tôi lại phải đi lừa người khác? Để họ sẽ khốn đốn như tôi bây giờ?Sau một đêm, tôi quyết định dừng lại. Tôi không thể nhẫn tâm đi lừa những người người tội nghiệp kia được. Họ đều là những người có hoàn cảnh khó khăn. Nếu họ không lừa ai được, thì tiền đâu mà họ trả nợ?

Và liệu tôi lừa được họ vào hệ thống, tôi có ăn ngon, ngủ yên với đồng tiền khốn khó của họ không?Dừng lại thôi! tôi bắt đầu không tham gia, không liên lạc với ai nữa. Rồi xin một công việc đi làm, hẹn những người cho tôi vay là tôi sẽ cố gắng làm và trả nợ cho họ. Tôi thú nhận "tôi đã bị lừa". 

Hên là mọi người đều là người thân, họ thông cảm và cho tôi khất nợ. Bây giờ gần Tết rồi, tiền bạc tôi không còn một đồng, xe cộ thì cầm cố, hàng tháng phải đóng tiền lời. Tôi đau khổ lắm.

Tôi mong những người chuẩn bị bước vào công ty đa cấp hay đã bước lỡ rồi, thì hãy suy nghĩ thật kỹ. Người đầu tiên mà công ty hướng dẫn bạn đầu tiên nên tuyển dụng là những người thân quen nhất... Đừng làm vậy với người thân, bạn bè của mình, tàn nhẫn lắm. 

Công ty bán hàng đa cấp, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn hay làm cho cuộc sống đau khổ hơn? Tôi mong các bạn nhận được qua bài viết này, và tìm hiểu thật kỹ trên báo chí. Báo chí, tivi đã đưa hết lên rồi, đừng sai lầm mà bước vào vòng luẩn quẩn này nữa.

Có thể một số bạn làm trong hệ thống công ty bán hàng đa cấp khi đọc bài này sẽ chửi tôi là thất bại nên nói lung tung? Các bạn sẽ hỏi tôi đã sử dụng sản phẩm chưa? Có tin sản phẩm không? Tôi xin trả lời luôn: Tôi đã sử dụng tất cả.

- Đối với bột diệp lục, tôi uống gần 4 tháng rồi. Vẫn không thấy gì thay đổi như quảng cáo. Tới tháng tôi vẫn đau bụng kinh bình thường, mụn vẫn mọc đều đều.

- Duy nhất có trà thải độc ruột là như quảng cáo là thải độc tố ra hết. Tôi ngoài cảm thấy uống vào là đi toilet cả ngày, không biết là có thải độc gì không? Chắc là có, vì chỉ thấy ở toilet liên tục. 

- Tôi rất ốm, uống đã hết 3 hộp bổ sung đạm nhưng vẫn không thấy béo lên 1 kg nào. 

- Chị gái tôi rất mập, cho uống hết 3 hộp giảm cân hết 6,6 triệu, 3 hộp nhuận tràng mà giảm được có 1,5kg. So với quảng cáo là giảm 5,7cm vùng bụng...

- Đạm đậu nành cũng vậy, uống thì dở mà rất đắt. Một hộp đậu nành gần cả triệu bạc. Uống được nửa tháng là hết rồi, thử hỏi nửa tháng uống đậu nành mà hết gần 1 triệu, vậy người ta uống đậu nành nguyên chất còn to hơn. Tất cả chỉ là giả dối, nói quá sự thật.

Tôi lạy các công ty bán hàng đa cấp, tội chúng tôi lắm! Đừng làm cho cuộc sống của chúng tôi khổ hơn nữa. 


Xem thêm:
- Con lạy các thầy!
- Độc quyền lãi “khủng”
- Nghịch lý của hạnh phúc


Friday, September 13, 2013

Chính blog và tà blog

>> Tiểu thương bị đẩy ra đường
>> Tại sao lại bất lực với “sữa” đến thế?
>> Tranh giành thị phần: ngành thép càng gặp khó


Nguyễn Đại

Bữa nay vô mạng, tự nhiên lại thấy thương các cụ Phùng Quán, Hữu Loan... Hồi xưa, các cụ bị báo Nhân Dân đánh chỉ có cách ôm đầu chịu đòn. Bây giờ nhờ có internet mà mặt trận chữ nghĩa trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Cuộc chơi chia thành 2 phe rõ rệt, “lề trái” và “lề phải”. Nhưng tôi không thích 2 từ này lắm, chưa biết đúng sai thế nào đã bị / được coi là “trái, phải” rồi, không công bằng!

Gọi là “lề Đảng” hay “lề dân” cũng không ổn lắm, bởi vì, đi dọc khu công viên Thống Nhất ở Sài gòn, tôi thấy bảng hiệu “ý Đảng như ánh mặt trời, lòng dân như hoa hướng dương”. Thành ra tôi xin dùng từ “chính blog” để chỉ các blog theo quan điểm chính thống của Nhà nước và “tà blog” – các blog tôn trọng sự khác biệt. Và bỏ qua một số ngoại lệ, dưới đây là một số đặc tính chung của 2 phe chính - tà.

Chính blog không bao giờ bị chặn, muốn vào tà blog phải vượt firewall.

Dù là chính thống nhưng các bài viết của Chính blog đầy ắp những từ “ĐM, ăn cứt”. Ngược lại, “tà blog” lại ưa chuộng lý luận chặt chẽ, súc tích.

Chính blog chỉ cho comment theo ý mình, tà blog cho phép comment trái chiều.

Ngược lại, tà blog nghiêm cấm comment dùng lời lẽ thô tục, chính blog cho chửi bọn “tà” bằng bất kể ngôn ngữ nào.

Nếu tà blog lỡ chửi chính blog, bị chính blog gọi là vô văn hóa; chính blog thoải mái chửi bọn tà blog vì… bọn nó xứng đáng bị chửi!

Chính blog ít phân tích về cái chung, về tổng thể, nhưng khoái xúc phạm cá nhân; tà blog chủ trương “cá nhân chỉ là hiện tượng, cơ chế mới là bản chất”.

Vì khoái xúc phạm cá nhân, chính blog hay thích “chơi chữ vô văn hóa” như gọi GS Tương Lai là “Tai Ương”, gọi Cù Huy Hà Vũ là “Kù con”. Ngược lại, không bao giờ thấy một bài viết ở trên tà blog (ngoại trừ comment bên dưới) có cách gọi như vậy.

Tà blog sẵn sàng đăng một bài của chính blog, nếu xét thấy có lý luận. Chính blog thì không bao giờ!
Chính blog thuộc dòng chính thống, ít nhiều cũng có tổ chức chặt chẽ, phân công cụ thể, nhưng lại thiếu văn hóa. Tà blog tự phát hơn nhưng chất “người” nhiều hơn.

Cuối cùng, giống như tiểu thuyết Kim Dung, chính blog không thiếu những kẻ tiểu nhân và độc ác như Dư Thương Hả hay Diệt Tuyệt Sư Thái; tà blog lại đầy ắp những Hướng Vân Thiên, Dương Tiêu, Lệnh Hồ Xung…

Ở thời kỳ 1950, phe chính phái có ưu thế tuyệt đối là tha hồ “trói tay đối thủ, rủ đánh boxing”. Bây giờ, thế giới ngày càng phẳng hơn, internet nó đem lại công bằng (mặc dù tà blog vẫn thua thiệt ít nhiều do bị chặn). Tiên sư internet.

Nguyễn Đại (tháng 9/2013)


Xem thêm:
- Tại Mai An Tiêm quá ỷ lại
- Đọc báo "dư luận viên"
- Quân đông, tướng nhiều, sao khó bắt tham nhũng?


Saturday, September 7, 2013

Đọc báo "dư luận viên"

>> Hệ lụy "vòi bạch tuộc" từ cán bộ ngân hàng
>> Kê khai tài sản: Đừng làm cho có!
>> Đà Nẵng: Lãnh đạo nhiều cơ quan vắng họp do không "check mail"!
>>>>> Sẽ phạt tù nếu lên facebook 'nói xấu' người khác?


Mới nhận được cái email của thằng bạn, nó hỏi "sao blog của mày dẫn nhiều liên kết của các blog Dư luận viên làm gì?", định trả lời riêng cho nó nhưng nghĩ lại cứ viết hẳn lên blog như một entry, xem như là lời tâm sự chia sẻ chung...

Thật ra, theo nghĩa rộng, một phát ngôn của bất kỳ người nào ở ngoài đời cũng như trên mạng đều hàm chứa "bản chất" dư luận viên trong đó... Nhưng theo "nghĩa hẹp" của trào lưu mạng xã hội, những người được gọi là "dư luận viên" tức là những người ăn lương từ tiền thuế của dân và làm nhiệm vụ tuyên truyền phản biện cho công quyền chính thể. Họ phong phú và đa dạng trong mọi hình thái thể hiện trên mạng, họ có thể dùng ngôn từ "tôi" hoặc là "chúng tôi" nhưng thường có một số điểm chung dễ "nhận dạng" là sử dụng khẩu khí "quyền lực" và văn phạm "nặng nề" đốp chát... Hầu như "công dân mạng" thường hay phàn nàn, khó chịu, mất thiện cảm với "dư luận viên" bởi lối "văng tục" cùng cách "khai thác" đời tư "các ngôi sao dân chủ" một cách có chủ đích. 

Lối "văng tục" có thể là do thói quen, cũng có thể là do vị trí "bề trên" mà họ đang đảm nhận... Còn việc "tung tin" đời tư... lại là câu chuyện của "nghiệp vụ" có tính truyền thống kế thừa và bề dày kinh nghiệm. Và cũng chính vì đó là "nghiệp vụ" nên nó có cái "khả thi" riêng, cái "tích cực" riêng mà chỉ có những bậc thầy về tâm lý chiến mới có thể đánh giá, tổng kết được "hiệu quả" công việc chuyên môn đó đến mức độ nào.

Tháng 8 mới đây, theo hồ sơ đề nghị của Công an, Chánh thanh tra sở Thông tin và Truyền thông Đà Nẵng đã quyết định xử phạt 30 triệu đồng chủ Facebook bôi nhọ các hot teen. Điều này cho thấy rằng, theo trực quan đời thường đơn giản, việc "tung tin" đời tư của người khác lên mạng mà chưa được sự đồng ý của người đó là sai phạm, về mặt đạo đức là rất xấu, lắm lúc làm cho người bị "tung tin" có suy nghĩ và hành động dại dột đáng tiếc.

Thông thường, phương pháp "bút chiến" bài bản nhất là lấy ý "đánh" ý, lấy từ "bẻ" từ, lấy sự kiện "bắt" sự kiện... Thế nhưng thực tế, nhiều người được "giao trọng trách" phản biện gặp phải một sự việc quá tầm, một chủ đề hóc búa nên nhiệm vụ trở thành bất khả thi. Mà bế tắt lời nói thì hay... nóng nảy cáu bẩn, hay là... "văng tục" cho xong chuyện vậy.

Có những kẻ rất kén thông tin khi tìm hiểu và chọn blog cho "đồng cấp", riêng mình thì đọc tuốt, báo nhà nước, báo "chính thống", báo lề dân, báo nước ngoài... và cả báo "dư luận viên". Theo chủ quan của mình, đọc báo "dư luận viên" có thể tương đối nhìn nhận được "hơi thở" của thời cuộc, sắp thịnh vượng hay đang suy tàn. Nếu sắp thịnh vượng thì hạnh phúc còn gì bằng, nhưng có suy tàn thì cũng thế, vui vẻ đón nhận. Lịch sử nhân loại nói chung và lịch sử Việt Nam nói riêng đã trải qua biết bao thăng trầm, lúc thăng cũng như lúc trầm bao giờ cũng chứa đựng trong đó hai lực lượng cải cách và kìm hãm, tùy cán cân hai lực lượng đó mà quyết định thời cuộc thịnh suy. Có biết bao nhiêu bạn đọc còn nhớ như in thời bao cấp, và ít nhiều trong số đó đã quá "ngậm ngùi" hay "bức bối" với những chiến sỹ tuyên truyền ngày đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua, nhìn nhận về thời bao cấp đã trở nên nhẹ nhàng hơn, thậm chí có người còn mở một quán cà phê với không gian gợi nhắc về những kỷ niệm kỷ vật xưa, hình ảnh con tem, cái phiếu, xếp hàng trước cửa hàng mậu dịch...

Tóm lại, đọc báo "dư luận viên" cũng có cái "hay" riêng của nó, đôi khi vì vô tình hay cố ý họ "để lộ" ra những chi tiết, những thông tin bổ ích và thú vị. Ở xứ sở kỳ lạ lắm thiên tai này, cuộc "chiến tranh gió" là điều tất yếu phải xảy ra, thay vì phàn nàn, hãy tập cách sống chung, sống hòa bình với "bão". Khi gió bão hung dữ đi qua, đất trời sẽ bình yên trở lại.

MP

P/s: ... trừ trường hợp vì lợi ích của nhà nước...

Xem thêm:
- Nghe lại tiếng chửi
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích
- Ai là "xếp" của tất cả dư luận viên

Sunday, August 25, 2013

Nổi "oan ức" của bác Thợ Kạo

>> “Luẩn quẩn” mục tiêu
>> Bất cập và bất hợp lý
>> Quốc tế hóa thị trường nợ xấu
>> Chiếc hộp đen quan chức qua Vụ án Bạc Hy Lai
>> Thông báo của nhà báo Phạm Chí Dũng về việc tiền gửi từ “người lạ”


Cứ ngỡ mình lão bị đì, ai dè chiến hữu 4 sao cũng khóc đây lày:

Ở chung cư Blogspot: Hai tên Quan, Dân bố náo khỏi phải nói! Boxitvn mang tội kiến nghị nhiều đòi đa đoảng, Huynhngocchenh thì nhận mê đay của bọn giãy chết... 

Tay Canhsat4sao bỏ còng số 8 về bán cầy tơ, lão Đại úi què bỏ dép râu về làm thợ cạo. Hai ổng đều thuộc thành phần chí cốt cách mệnh, gia phả 3 đời là bần cố nông.

Thế mà kể từ tối hôm 20 trong mùa tháng tám kỷ niệm truyền thống cách mạng, nhà mạng đành đoạn chấm dứt nghĩa tình. Bắt giam 2 ông, treo ngược lên cành cây chỉ cho uống nước nhỏ giọt, bà con họ cá lóc nháo nhác hỏi han: Chiện gì dzậy, giận ai, buồn gì mà đóng cổng?

Lần này, lão chỉ chửi thầm mình êng nghe, éo dám đăng cờ lốc, mấy anh mạng giận rút phép thông công luôn thì có nước hạ giới đi chăn kiến...hu hu.

Hai em nếu có cũng là tội to mồm lu loa, chứ lòng dạ sáng như đêm rằm, dễ gì thế lực thù địt xỏ mũi được. Ấy là chưa kể thèng A con Bê chửi văng mạng, sao vẫn nhởn nhơ phè cánh nhạn?

Xin Đoảng Chánh phủ anh minh, đèn giời soi xét. Hai em đập đầu bể trán biết ơn vô cùng!

Thợ Kạo
Trong khi chờ đợi phán xét, bạn blog thay đuôi .com thành .no để thăm nuôi ma xó. hic híc! 

>>> Blog Giao: "Một số blog tiếng Việt đang bị chặn (tháng 8/2013) : từ Cơm phải chuyển thành Nô"

Xem thêm:
- Thợ cạo trúng gió độc?
- Ông Trời chịu thua
- Vô chấp - Đường bùn

Monday, May 27, 2013

Ghi nhanh về việc bắt giữ ông Trương Duy Nhất

>> Tăng gái gọi để giảm nạn hiếp dâm
>> Ai bắt Trương Duy Nhất?
>> Trung Quốc đã tiếp nhận tàu đổ bộ "Zubr" đầu tiên
>> Nợ công đã lên tới 95% GDP?


Cavenui - Ghi nhanh thôi, vì thông tin có lẽ sẽ có thêm, bức tranh có thể sẽ rõ ràng hơn.

Em đã có ý đợi những lý do nào đó mới mẻ hơn được đưa ra về việc bắt giữ blogger này, tuy nhiên từ hôm qua cho đến nay cả trên báo chí chính thống lẫn những trang blog tạm gọi là thân lề phải, lý do khá mơ hồ, chung quy là ông Nhất bị bắt vì bình luận A bình luận B bình luận C, chứ không vì một hoạt động thực tế nào cả. Giả dụ có những lý do khác, những nhận xét dưới đây có thể sẽ không đúng nữa.

Em biết ông Trương Duy Nhất lần đầu tiên từ vụ thảo luận về dự án đường sắt cao tốc, trong vụ đó, ông Nhất giữ quan điểm ủng hộ dự án này. Em tuy không hẳn là phản đối dự án (vì không tiếp cận được file excel chạy dự án) nhưng quan sát cũng thấy phe phản đối ít nhiều có đưa ra được các lý do từ kỹ thuật đến hiệu quả kinh tế trong khi phe ủng hộ (kể cả ông Nhất) đều chỉ có những khẩu hiệu duy ý chí không được rành mạch bằng.

Nhắc lại điều này để nói rằng không phải những gì ông Nhất viết ra em đều tán thưởng cả, ngoài vụ đường cao tốc em còn không tán thưởng việc ông Nhất quá nồng nhiệt với ông lãnh đạo A và đòi các ông lãnh đạo B, C phải ra đi. Em cho rằng vai trò cá nhân các ông A, B, C hầu như không có nhiều ý nghĩa đối với tiến trình lịch sử của dân tộc. Người ta cứ khen Gorbachev với Yeltsin nhưng phải nói rằng nếu xã hội Nga những năm 90 từ người dân thường đến những công chức bậc trung không khát khao thay đổi thì 2 ông này cũng sẽ chẳng làm nên cơm cháo gì. Đại loại đó là những điểm mà em nhìn khác “một góc nhìn khác”.

Nhưng sự khác biệt ấy có ý nghĩa gì. Chẳng có ý nghĩa gì cả. Đừng nói em ủng hộ 60% luận điểm của ông Nhất và phản đối 40%, mà giả dụ tỷ lệ đồng tình chỉ là 20% hay thậm chí 0%, thì quan điểm của em về việc bắt ông Nhất vẫn không thay đổi. 1 người trình bày ôn hòa quan điểm của mình thì không phạm tội. Và nếu ông Nhất bị bắt chỉ vì ông ấy viết ra những lời bình luận, thì dù thích hay ghét những lời bình luận ấy, thậm chí dù ta vừa cãi nhau với ông ấy xong, chúng ta cũng nên bảo vệ ông Nhất.

Nguồn: Cavenui

P/s: Cờ bí ...

Xem thêm:

Friday, March 15, 2013

Hỗn!

>>> Vi phạm bản quyền, phạt tới 500 triệu đồng ( bất khả thi!)


Bàn góp sự đời?

Sáng ra vừa mới gặp nhau, anh đã tỏ vẻ bực mình, nói bô bô: "Ðọc không chịu được!". Cũng biết ông ta hay bực mình những chuyện trời ơi đất hỡi nhưng cũng phải hỏi để biết:

http://hn.eva.vn/lam-me/me-ke-con-nghe-qua-gia-bo-cau-c10a47176.html
- Ông bực chuyện gì mà mới bảnh mắt ra đã cáu kỉnh thế!

- Ðọc không chịu được!

- Thì ông đã nói, nhưng đọc cái gì chứ!

- Ðọc blog của thằng cha mình cũng hay đọc. Cũng chẳng hay ho gì, càng ngày càng nhạt nhưng cũng thử xem hắn nhạt đến đâu.

- Nhưng ông hay truy nhập thế lại làm tăng số người truy nhập cho nên hắn tưởng bở.

- Mình cũng hay vào blog hắn để xem hắn nói gì. Cũng muốn nghe ý kiến khác và cũng có một số bài đọc được, nhưng gần đây hắn ta ăn nói xách mé, rất hỗn. Có ý kiến gì phản đối, hoặc có ý kiến khác thì cứ nói cho đàng hoàng, quyết liệt cũng được nhưng phải có văn hóa chứ hỗn láo thì chỉ bị người ta khinh bỉ thôi. Tất nhiên đã tranh luận thì phải bình đẳng nhưng với người cao tuổi hơn, với người có vị trí xã hội cao, khi có ý kiến không đồng tình, phản đối thì cứ nói thẳng thắn, nhưng nói cho có lý lẽ có văn hóa chứ ăn nói xách mé, chỏng lỏn, ông cha ta gọi là hỗn hào.

Nghe ông nói thế, ông bạn nói thêm: "Tôi cũng đọc blog của anh chàng này, cũng có một số ý hay, nhưng ngày càng nhạt, ít ý mới. Tuy nhiên, đúng như ông nói, anh ta ăn nói ngày càng hàm hồ, hỗn hào, chẳng mấy người ưa. Nhưng nghĩ cho kỹ thì xem ra anh ta thấy ngày càng có nhiều người chán cho nên nội dung không có gì hay thì nói hỗn, nói xấc xược để nhiều người quan tâm như có cô ca sĩ nọ hát không hay thì ra chiêu "cởi váy" để cho có nhiều người xem, để trở thành blog "nổi tiếng". Cũng là một thứ tự quảng cáo rẻ tiền thôi mà, chấp làm gì! Hình như trên thế giới cũng lan tràn cái bệnh này, cho nên mới có từ "blog holligan" có người dịch là "blog lưu manh", "blog côn đồ"".

NHÂN NGHĨA
(15/01/2012)

P/s: Đố bà con biết tác giả bài báo trên (được đăng ở Nhân Dân cuối tuần) mắng blogger nào? Nhân tiện nhờ 'Nhân Nghĩa' mắng luôn nhà báo >>> này.

Xem thêm:
- Trương Duy Nhất & Tom Cat
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Hot boy và hot girl