Showing posts with label Võ Nguyên Giáp. Show all posts
Showing posts with label Võ Nguyên Giáp. Show all posts

Friday, October 18, 2013

Nếu không biết sống theo lẽ công bằng...

>> Loạn "giải thưởng nhân quyền"!
>> "Đại tướng Giáp xứng đáng nhận Giải Nobel Hòa bình" (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)
>> Dân không muốn trao quyền định giá đất cho UBND tỉnh
>> Các tướng lĩnh nói về kiến nghị truy phong quân hàm Đại Nguyên soái với Tướng Giáp


Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất đã rộ lên hai luồng tư duy Khen và Chê. Khen nghiêng về phía các chuyên gia nước ngoài có tên tuổi hắn hoi như chuyên gia Giáo sư Carlyle A.Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Australia, các báo đài lớn có uy tín như BBC, RFA, VOA, và nhiều chuyên gia Tây phương đánh giá dựa trên số liệu và sở cứ.

Chê nghiêng về đa số là dạng cảm tính, không có thói quen luận lý và lô gic, lèo tèo ao chuôm rổ rá vặt vãnh. Có thể ví thế này:

Ý kiến Khen thuộc các học viện uy tín trên thế giới có dựa trên những đánh giá mang tầm vĩ mô và tổng quan lịch sử, dựa trên cả những đối phương bại trận nhưng “tâm phục khẩu phục” biết lịch lãm nhìn nhận. Ý kiến chê là những cái lều tranh phên vách hở tứ tung chẳng có sở cứ gì ngoài cảm xúc và đố kỵ. Tôi sẽ chứng tỏ rõ ràng điều đó trong bài viết này.

Người đời nói “ngọc còn có vết”, không ai ở trên đời hoàn hảo cả. Tướng Giáp cũng không phải một ngoại lệ, ông không phải là thần thánh, ông có quyền được khiếm khuyết như người bình thường. Giờ chúng ta hãy ngắm một loạt các danh tướng nổi danh mà vẫn không tránh khỏi những điều kém cỏi:

1- Hàn Tín giúp Lưu Bang giành ngôi cho nhà Hán thống nhất Trung Hoa. Lúc trẻ ông luồn trôn thằng hàng thịt. Chẳng lẽ ta cứ bảo “đại tướng đánh đông dẹp bắc cái gì, lúc trẻ không những thua mà còn bị nhục trước một thằng bán thịt tép riu?”

2- Napoleon dù là một hoàng đế lừng danh đánh dẹp thiên hạ, nhưng sống tại Paris hoa lệ ông vẫn chỉ được coi là một kẻ thiếu văn hóa ở đảo Corse hoang rợ. Rồi thua trận bị đầy ra đảo Helen, trên đường đi ông được nhìn thấy một con tàu nhả khói chạy vù vù. Một bằng chứng tỏ cho ông là người thiển cận vì chính ông đã cậy mình có sở trường về bộ binh, mà từ chối bản thiết kế tầu thủy của người chế tạo. Hoàng đế thiên tài ư? Văn hóa thì mọi rợ! Trí tuệ thì thiển cận ngu dốt! Liệu người đời có nhìn nhận ông như thế không?

3- Tổng thống Lincon được coi như cha đẻ của nước Mỹ với hai sự nghiệp lớn, giải phóng nô lệ và hiệp nhất hai miền Nam Bắc. Nhưng ngay trong cái ngày khánh tiết lễ chào mừng thống nhất vẫn nhiều kẻ ghét ông đến mức cho xơi ngay đạn chì. Liệu ta có thể đọc phương ngôn “con chó sống còn hơn con sư tử chết” để dè bỉu sự nghiệp của ông?

4- Giờ đến đại tướng Võ Nguyên Giáp tại sao lại lấy toàn bộ những gì nước Việt Nam còn chưa làm được cất lên đầu đại tướng? Vậy còn chúng ta thì sao? “Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách”. Chẳng lẽ 90 triệu dân Việt lại vô can trong tình trạng nghèo và dốt nát của mình. Nghèo còn tha thứ được. Dốt nát là không chịu học có xuê xoa bỏ qua cho nhau rồi thấy ai đạt được thành tựu gì cũng chê, ngay cả Ngô Bảo Châu đạt được giải Fields toán học hàng đầu thế giới cũng chê là nó chẳng ăn thua?

Văn hào Dostoievski dứt khoát cho rằng: người vĩ đại như cái cây lớn vươn lên bầu trời. Cây càng vươn cao đón ánh sáng thì rễ càng chui sâu vào nơi tối tăm để hút nước và dinh dưỡng đất. Người phương Tây còn dứt khoát rằng “Bóng tối luôn còn ở dưới chân đèn”. Nghĩa là, dù cây đèn đồng hay bạc, đẹp cỡ nào, thì bóng tối vẫn ngự ngay dưới chân đèn của nó. Nghĩa bóng của nó là: dù ai vĩ đại đến đâu vẫn còn bóng khuất tối ngay trong cuộc đời họ.

Triết gia Kant có bàn đến thuật ngữ “Hoàn hảo tương đối”. Một cái xe đạp chẳng hạn, khi nó lăn bánh tức nó đã hoàn hảo tương đối. chẳng hạn, nếu thủng săm, hay lệch ghi đông, hay mất tay phanh sẽ không ai dám đi, cũng như nó không thể lăn bánh. Một khi nó lăn bánh tức là nó hoàn hảo. Hoàn hảo như một chiếc xe đạp. Nhưng người ta không thể nói, xe đạp hoàn hảo đã là cái gì, làm sao tiện lợi và đắt như ô tô, rồi ô tô so với máy bay, máy bay lại so với tầu vũ trụ… Đấy là lối ù xọe không khoa học.

Khi bàn về tài năng quân sự của Đại tướng V N Giáp, lại bàn đến sao chịu nhẫn nhục, sao lại lo sinh nở của đàn bà, sao lại thế nọ rồi lại thế kia… là ấm ớ vớ vẩn, chơi gian. Có một phương ngôn chắc chắn rằng: “Mọi cái vĩ đại đều phải đặt trên sự cực đoan. Mọi cái vững chắc thì đặt trên sự bình thường”. Cái diều muốn bay lên thì phải làm bằng giấy yếu ớt. Hòn gạch chắc chắn thì không bay lên được.

Xã hội loài người chắc chắn không khoa học và đạo đức bằng xã hội của bầy ong và bầy kiến. Con kiến biết hợp tác khiêng mồi về tổ, biết chăn nuôi ấu trùng, xã hội ngăn nắp trật tự và không có tội phạm. Con ong hoạt động theo chức năng. Con truyền giống suốt ngày bấu lấy ong chúa để sờ soạng tí toáy kiếm chác dục lạc. Con ong chiến vừa nhìn thấy vật lạ đã lăn xả vào châm đứt cả nọc mà hy sinh. Như vậy, tổ ong không thể suốt ngày phê bình ong thụ giống là hủ hóa trụy lạc, còn ca tụng ong chiến là hy sinh quên mình… Con vật dù tinh vi thế nào thì cũng chẳng bao giờ chúng làm nên lịch sử. Vì theo triết gia Hegel, loài vật sinh thành và hủy diệt theo lịch trình bất biến tạo hóa an bài cho chúng.

Chỉ có con người mới có lịch sử, vì đó không phải thời gian đều đặn trôi mà là biên niên sử với những dữ kiện thăng trầm của nó. Có một phương ngôn bao trùm của lịch sử rằng: “Hòa bình chỉ là những trang trắng của lịch sử”. Trong sử Việt Nam, năm hòa bình chỉ có một dòng: “năm giáp – ất được mùa, hay lũ lụt…” Chiến tranh có thể nói cách nào đó là “nội dung của lịch sử”, nói chính xác là “đột biến gien của lịch sử” (tôi xin tự nhắc tôi không phải người cổ xúy chiến tranh, tôi rất sợ chết và cũng rất yêu sinh mạng của mình. Những điều tôi nói chỉ cố nhân danh kiến thức chung của nhân loại).

Cuộc Thập tự chinh rất đẫm máu, thắng thua không rõ, nhưng chính nhờ có nó thế giới mới biết đến thời Phục Hưng huy hoàng (Phục hưng tức là muốn hồi phục lại những giá trị trước chiến tranh). Trước thế chiến I và II, châu Âu rất mâu thuẫn, nhưng sau đó châu Âu hiệp nhất chưa từng có, thậm chí còn tiêu chung một đồng tiền. Chủ nghĩa thuộc địa của Pháp tại Việt Nam, vào lúc Việt Nam chỉ là nước nông nghiệp lạc hậu nhưng đã xây cầu Long Biên lớn bậc nhất thế giới. Thánh Gandhi nói với dân Ấn Độ rằng: chúng ta chống lại người Anh nhưng không chống lại thể chế Anh. Nghĩa là, nhờ thể chế Anh mà người Ấn Độ biết đến khoa học hành chính.

Trong Kinh thánh Chúa Trời nói với Áp-ra-ham rằng: Hãy lên thành Sô-đôm tìm được mười người công chính, Chúa Trời sẽ tha cho cả thành. Con người không có công lý, không có lịch sử, thì khác gì bầy ong, bầy kiến, con cung quăng hay bọ gậy? Muốn có công lý thì sao?

Tiếng Latin có câu: “Sự đồng ý của những người thông thái là bằng chứng của chân lý”. Triết gia Hegel nói: Những người có học, người ta thường ứng xử với sự vật theo bản tính chung của chúng, nghĩa là theo qui luật chung và giá trị chung. Còn kẻ ít học thì xử sự theo ý mình một cách lập dị kỳ cục, vì họ ít học nên không biết làm theo cái chung.

Đánh giá tài năng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cần phải được dựa trên những tiêu chí chung, tức công lý chứ không thể theo cảm xúc “bụng”. Giờ hãy đặt câu hỏi, nếu ông không xứng đáng vị tướng giỏi nhất thế kỷ 20 của Việt Nam thì ai xứng đáng hơn? Nào xin mời các vị có khả năng đề cử?! Hay là à uôm để rồi muốn ai cũng bằng mình? Người Trung Quốc có câu “Người quân tử muốn kéo người khác lên ngang bằng mình. Còn kẻ tiểu nhân luôn mong kéo người khác thấp xuống ngang mình”. Người Việt mang nặng căn tính nô tài, đến Ngô Bảo Châu thành công rõ ràng như vậy, nhiều người còn hiềm tị. Than ôi một chín một mười hãy nên đố kỵ, đằng này chiều cao hòn sỏi cứ đòi đọ đỉnh núi làm gì. Ở đời, đo người khác bằng thước, thì đến lượt mình mới được đo bằng thước. Đằng này muốn xí xóa tất cả những người tài thì vị trí của ta sẽ được đặt ở chỗ nào? Văn mình thành phố là trật tự vì có nhà cao nhà thấp. Còn giá trị nhà quê là những ngôi nhà sàn sàn nhau nên không cần phân biệt trật tự. Không phân biệt trật tự, à uôm mọi người bằng mình chính là nét văn hóa tiểu nông, tiểu trí căn bản của người Việt. Một văn hóa lè tè như vậy làm sao có thể trao tặng lời khen cho người khác? Có câu: chê người dễ lắm, ai cũng làm được. Khen người khó lắm vì phải bao dung hơn hẳn người mới làm được điều đó. Cái trí thì thấp! Cái tâm không sáng thì sao có thể bàn đến các bậc thiên tài? Theo chữ Conscience thì kiến thức chính là lương tri. Kiến thức thấp, tiểu trí, sao có thể có lương tri cao mà bàn tới các việc vĩ mô?

Bao giờ nước ta mới hùng cường nếu không biết sống theo lẽ công bằng? “Có lý đi khắp thiên hạ. Không có lý không vượt qua được một bước chân”. Không công bằng như máy bay không cân làm sao bay? Không đi quá bước chân, không ngóc đầu lên trời, còn bàn việc lớn làm gì? Chẳng qua khua môi múa mép khoe mẽ tí chút vậy thôi.

Mời các bạn nào biết lẽ công lý xin trao đổi đến cùng. Cám ơn!@bài của Nguyễn Hoàng Đức, chiết gia số 1 châu Á há há. Và đây là dung nhan nham nhở của ngài.

Nguồn: Phọt Phẹt


Xem thêm:
- Cảnh báo sự 'tiếm danh'
- Không răng hết, Lý, Tưởng hĩ!
- Thời bình, tụi tao lại có anh hùng bàn phím


Tuesday, October 15, 2013

Một lẻ ba, người mãi xa Hà Nội

>> Đại tướng Võ Nguyên Giáp với một chữ… “Nhẫn”
>> Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son: "Kiên quyết thực hiện Nghị định 72"
>> Sẽ phê chuẩn người thay ông Nguyễn Thiện Nhân, Vũ Đức Đam
>> Thị sát lũ trên lưng dân, 'quan huyện' mất chức


Một lẻ ba
con chim sắt đón người về quê cũ
nơi mùa nước lũ
có mẹ có cha
có xóm có làng
có cánh đồng bát ngát
có lũy tre xanh mái nhà xưa đơn sơ vách nát
có tuổi thơ cười ngây ngất rộn tiếng chim...

Đại tướng đã về, con gió lặng thinh
những đôi mắt thẩn thờ một chiều òa khóc
nghĩa cố hương mãi không còn xa cách
người ở lại muôn đời với đất mẹ chở che
người nằm đó mà lặng nghe biển hát
khúc tâm tình
Quảng Bình nhớ
Quảng Bình thương...

Một lẻ ba
con chim sắt đưa người mãi mãi xa Hà Nội
một Hà Nội xưa rồng bay
linh thiêng cổ kính
một Hà Nội xưa hào hoa
ba sáu phố phường lịch lãm thanh tao
và Hà Nội hôm nay
cụ Rùa vẫn ngẫng đầu im lặng
và Hà Nội hôm nay
thần thánh kéo nhau về...

thần đông nghẹt
thánh kiêu sa
thần ở vi la
thánh xây biệt thự
đong đếm vội nhân từ
trau chuốt phút chia ly

áo quan bay đi
dải băng đen hạ xuống
nghi lễ thượng cờ đón khách quý sang chơi

Đại tướng ơi,
tiệc của những người đồng chí
khi chiếc áo quan chưa kịp ấm đất lành
Hà Nội chưa lạnh
nhưng tình người lạnh quá
Hà Nội ơi, người mãi mãi xa rồi

Một lẻ ba
chữ Nhẫn kia
đã hoàn toàn vô nghĩa
thế giới Người hiền xin Đại tướng thứ tha
và Đại tướng chắc không còn nhẫn nữa
để cùng đinh nước mắt khóc thay người

có lẻ ngày mai
miền Trung bão nổi
nhẫn thế này sông núi cũng phong ba.


MP
(Đêm chờ đón bão, 13/10/2013)

Xem thêm:
- Hai quốc tang!
- Văn hóa ngoại giao!?
- Quốc tang - Luật và Lệ


Friday, October 11, 2013

Tư liệu là cái khách quan, có khi đến độ tàn nhẫn

>> Vĩnh biệt một thời đại
>> "Trang phục siêu nhân" cho lính Mỹ
>> Bắc Triều Tiên: muôn mặt đời thường


Nguồn >>> tại đây!
Tôi phá lên cười khi thấy phát hiện thú vị của >>> bác Trần Hùng liên quan đến việc Đại tướng được giao nhiệm vụ Chủ tịch Ủy ban Dân số và Sinh đẻ có kế hoạch hồi giữa thập niên 1980. Phát hiện tuy nhẹ nhàng, nhưng rất trúng.

Cụ thể là, đã có sự khác nhau một trời một vực giữa: một bên là lời kể chay của người thư kí của Đại tướng - ông Đại tá Nguyễn Văn Huyên, và một bên là tư liệu hai năm rõ mười mà bác Trần Hùng trình ra.

Sự kiện chưa cách xa chúng ta mấy, mới chỉ từ năm 1984 thôi, chứ đâu phải là 1944 hay 1934 (1924, vân vân).

Thậm chí, xin tiết lộ với bác Trần Hùng rằng, vào năm 1986, một nhóm học sinh chuyên (trong đó có tôi) đã được cử đến chào và tặng hoa cho Đại tướng cùng phu nhân Đặng Bích Hà. Tôi lúc ấy gọi Đại tướng là "Bác" nhưng lại gọi phu nhân là "Cô" (thực ra, nếu đúng, tôi phải gọi là "Ông" và "Bà"). Bác lúc ấy về địa phương, với tư cách, đúng thực là Trưởng Ban Sinh đẻ có kế hoach thật. Ở địa phương lúc đó họ trình trọng giới thiệu đúng như vậy. Bác được đón tiếp ở nhà khách của Tỉnh ủy, vào buổi tối, và sáng hôm sau thì đi tuyến tỉnh tuyến huyện để thị sát tình hình. Lúc khác, khi thực sự cần thiết và thuận tiện, tôi sẽ trình ảnh chụp và các loại tư liệu của buổi tối hôm ấy.

Nguồn >>> tại đây!

Bài học rất giá trị, để chúng ta chớ vội tin lời kể không bằng chứng của thư kí. Mà lời kể không bằng chứng của chính đương sự, để có thể sử dụng, phải mất rất nhiều công sức xác nhận. 

Bản thân chúng ta, nhiều khi còn phải dựa vào chính tư liệu để xác nhận trí nhớ của mình. Tư liệu là cái khách quan, có khi đến độ tàn nhẫn.

Nguồn: Blog Giao

P/s: Có những điều, tốt nhất là nên im lặng!


Xem thêm:
- Tầng 80
- "Cột cờ cao đến đây là hết!"
- Khi niềm tin đỗ vỡ


Đội tuyển U19 viếng Đại tướng

>> Đưa vấn đề của EVN ra trình Quốc hội
>> Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: Không thể cứ dĩ hòa vi quý
>> “Phải “tại vị” đến khi giải quyết xong khiếu nại, tố cáo của dân” (???)



Và đến 24h khuya 10-10, cánh cổng ngôi nhà 30-Hoàng Diệu ấy lại mở ra...

Gần 12 giờ đêm, vẫn còn những người ở xa mới về và bận công việc vẫn cố gắng tới tưởng niệm Đại tướng dù chỉ được bái vọng từ bên ngoài hàng rào.Lúc này, đội tuyển U19 cũng vừa từ TP. Hồ Chí Minh bay ra Hà Nội đã ngay lập tức đi xe bus tới nhà Đại tướng và bái vọng từ ngoài cổng.

Ngay sau khi đoàn bái vọng, bất ngờ cánh cửa nhà Đại tướng đã mở để đoàn vào bên trong làm lễ tưởng niệm.

Trưởng đoàn - ông Dương Nghiệp Khôi bày tỏ lòng cảm kích đồng bào đã nhường lối để đoàn được đặc cách vào viếng Đại tướng trong khi bao người dân cũng mong ngóng được vào làm lễ.



Nguồn: FC Le Duc Duc


Xem thêm:
- Những chiếc ghế nhựa
- Đông La, đã rõ ràng rồi nhé!
- Người dân cũng cần nâng cao tinh thần cảnh giác

Vị tướng quân đầu tiên và cái thủ cấp đáng ba tạ muối

>> Phùng Chí Kiên - Người chỉ huy quân sự đầu tiên của Đảng
>> “Gia hạn tạm giam là áp lực ghê gớm với bị can”
>> Vụ “kêu oan rồi tự vẫn trong trại giam”: CA tự mai táng nạn nhân



Phùng Chí Kiên (1901-1941) : Vị tướng quân đầu tiên và cái thủ cấp đáng ba tạ muối.

Khoảng giữa năm 2009, lúc sửa nhà, tôi hay phải ra mua vật liệu ngành nước (ống nhựa Tiền Phong, ống nhựa nhiệt, van nước các cỡ, tê và cút các loại, thoát sàn,...) ở một công ty đóng trên đường Phùng Chí Kiên. Ra nhiều đến độ thành quá quen với giám đốc và kế toán công ty, đôi khi ngồi uống nước và nói chuyện phiếm.

Một hôm, giám đốc công ty ấy hỏi, giọng rất chân thật: "Công ty đã ở đây hơn ba năm rồi, nhưng mình không rõ Phùng Chí Kiên là ông nào. Có công trạng gì nhỉ ?". 

Lúc ấy, tôi giật mình, hiểu ra rằng: vị tướng quân đầu tiên của cách mạng này hầu như rất ít được biết đến. Người dân bình thường đã không còn biết đến ông.

Trước câu hỏi của giám đốc, tôi trả lời nửa đùa nửa thật: "Để biết Phùng Chí Kiên là ai, một là bác đến hỏi thăm trực tiếp ở Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hai là bác vào hỏi Giáo sư Gu-gờ".

Có một sự thực mà hầu như đã vào phạm trù của quên lãng: vị tướng quân đầu tiên của cách mạng là người thực sự theo nghiệp võ, được trang bị kiến thức quân sự một cách bài bản ở Trung Quốc và Nga Xô. Ông vừa là đồng hương, vừa là đồng chí nếm mật nằm gai với Nguyễn Ái Quốc từ thưở ban đầu. Ông chính thực là người đầu tiên tổ chức và huấn luyện đội quân cách mạng. Nguyễn Ái Quốc đã rất đau buồn khi biết tin Phùng Chí Kiên bị quân Pháp sát hại năm 1941 (sau một trận đánh).

Bản thân Đại tướng Võ Nguyên Giáp lúc sinh thời cũng từng tâm sự :"Cứ mỗi khi nghĩ đến anh Phùng Chí Kiên là tôi lại muốn khóc" (Tiền Phong, 2009). Vẫn theo Tiền Phong, Đại tướng có cho biết: "bọn địch khi ấy treo thưởng cho thủ cấp của Nguyễn Ái Quốc là năm tạ muối, của Phùng Chí Kiên là ba tạ muối."

Nguồn: Blog Giao


Xem thêm:

- Cảm xúc từ một lễ nhậm chức
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Cổng chùa thiện ác


Monday, October 7, 2013

Đại tướng muốn ra đó để trấn giữ bờ cõi?

>> Huyền Chip tự nhận sai (Các quan nhà ta nên học tập Huyền Chíp điều này!)
>> Chây ì ngàn tỉ đồng nợ bảo hiểm xã hội
>> Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ được an táng ở Vũng Chùa - Đảo Yến
>>>>> Hai Tấm Hình, Hai Cách Ứng Xử, Một Con Người



Tướng Giáp sẽ được an táng tại Vũng Chùa - đảo Yến. Vị tướng huyền thoại đã chọn yên nghỉ nơi quê hương, bên bà con xóm giềng chứ không phải giữa những người đồng chí.

Thế là ông tránh được cái cô đơn tịch mịch ở Mai Dịch.

Theo trang mạng của tỉnh Quảng Bình thì "đảo Nồm, ngư dân địa phương vẫn thường gọi là đảo Yến (thuộc xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch) có diện tích khoảng 10 ha... Mặt nhìn vào đất liền của Đảo Yến là những bãi cát chạy dài...". Tức đảo Yến là một hòn đảo ở ngoài biển.

Cũng theo thông tin của website này, "Từ Vũng Chùa - xã Quảng Đông, nơi gần nhất ở đất liền, chỉ cần hơn 20 phút du thuyền quý vị sẽ đặt chân lên hòn đảo thơ mộng...".

Nghĩa là >>> Vũng Chùa - đảo Yến thực ra là hai nơi kế cận (một ở trong bờ, một ở ngoài biển).

Không biết Tướng Giáp sẽ được an táng tại Vũng Chùa (trong bờ) hay tại đảo Yến (ngoài biển). Mình không rành về vùng đất này, chỉ là diễn dịch thông tin địa lý từ một trang mạng chính thức mà thôi.

Mình cứ mường tượng chuyện Đại tướng Giáp để lại di nguyện nằm ở miền biển Quảng Bình có liên quan tới vấn đề chủ quyền biển đảo Việt Nam. Lẽ nào vị tướng Điện Biên Phủ năm xưa muốn rằng, khi chết đi, ông vẫn là người lính chiến đấu để bảo vệ đất nước và mặt trận chính hiện nay (cũng như sắp tới) không phải là Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam hay là Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây mà là ở Biển Đông?

Ông muốn ra đó để trấn giữ bờ cõi?

Nguồn: Mít Tờ Đỗ

P/s: Thôi, đủ quá rồi! Hãy để Đại tướng an lạc trong cõi vĩnh hằng.
(Vũng Chùa, nơi đây có khu du lịch sinh thái của ông Võ Điện Biên, con trai Cụ.)

* Mình thấy buồn cười khi có nhiều người bắt phải táng ông Giáp ở nơi "hợp với lòng dân". Mình nói buồn cười bởi lẽ, khái niệm "hợp với lòng dân" rất mơ hồ và không thể nào xác định được đâu là "hợp lòng dân", đâu là "trái lòng dân" khi mà không có những phép đo đếm đại khái như giơ tay biểu quyết, thăm dò dư luận, trưng cầu dân ý (chúng ta vẫn hay nghe sự lãnh đạo của anh này anh kia là hợp với lòng dân đấy thôi, từ lâu nay vẫn vậy, chưa ngán hả Bưởi?)... Đem ý kiến chủ quan của mình ra rồi bảo đấy là lòng dân là sao, là sao? (Nhà báo Đỗ Hùng)

Xem thêm:
- Nhẫn như vậy kể cũng là nhiều!
- Nhìn dòng người bất tận kia mà cảm nhận
- Đường VÕ NGUYÊN GIÁP, một biểu tượng của hòa bình?

Sunday, October 6, 2013

Nhìn dòng người bất tận kia mà cảm nhận

>> Họa trên đầu
>> Con đường nào sẽ mang tên Võ Nguyên Giáp? (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)
>>>>>  Chi tiết bị “quên” trong tiểu sử tướng Giáp (???)


Như vậy, tang lễ Đại tướng Võ Nguyên Giáp sẽ được tổ chức trọng thể theo nghi thức Quốc tang trong hai ngày từ 12h ngày 11/10 đến 12h ngày 13/10/2013. Thế nhưng, ngay từ chiều hôm qua (06/10), theo ti vi, báo chí tường thuật, đã có một dòng người bất tận xếp hàng chờ vào viếng Đại tướng. Họ là những cụ ông, cụ bà, những vị trung niên, thanh niên và có cả những em thiếu niên nhi đồng. Trong không khí trang nghiêm, kính cẩn, tay cầm hương và hoa, nhiều người đã bật khóc...

Dân biết hết, dân hiểu hết. Nhìn dòng người bất tận kia mà cảm nhận, một người sống hết lòng với đất nước, với nhân dân sẽ được nhân dân yêu quý và tiếc thương hết lòng. Bây chừ, không thiếu những vị quan, vị tướng chức rất to, nhà rất giàu, không thiếu những vị quan, vị tướng chết đi tang đám rình rang, nghi thức này nghi thức nọ, thế nhưng, làm quan mà để được dân thương, dân quý, dân rơi nước mắt xếp hàng bất tận chờ viếng như Cụ thì được bao nhiêu người, đếm hơn được đầu ngón tay hay không?

Bọn trẻ bây giờ suy nghĩ đơn giản lắm, trước mọi sự việc chúng đều nói với nhau rằng:
"Do cách ăn ở mà ra cả!"
Ngẫm nghĩ, chúng nói như vậy đâu có sai.

MP





P/s: Cần tẩy chay con người >>> này, nhất là các bạn trẻ, ít ra cũng phải cho anh ta thấy rằng làm người nổi tiếng cũng cần phải có văn hóa, một chút văn hóa tối thiểu. Bọn nhà báo bu theo chụp hình anh ta trong trường hợp này cũng vô văn hóa không kém gì anh ta.


Xem thêm:
- Cảm xúc từ một lễ nhậm chức
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Cổng chùa thiện ác


Saturday, October 5, 2013

Đường VÕ NGUYÊN GIÁP, một biểu tượng của hòa bình?

>> Tướng Võ Nguyên Giáp: Từ nguyên khí đến vĩnh hằng
>> Chuyện động trời VN: “Tạm giam” con bò gây TNGT chết người (Thiệt tình, không còn biết nói gì hơn...)
>> Trung Quốc huy động 2 triệu người theo dõi và kiểm duyệt internet


Lời bàn: Bài này được nhà báo Phan Văn Tú viết cách đây 6 năm (2007) nhằm thay đổi cái tư duy cố hữu "chết rồi mới được đặt tên đường", nhưng thời ấy ít ai quan tâm đến ý tưởng này. Bây giờ Cụ đã về cõi vĩnh hằng, việc đặt tên đường có lẽ chỉ là việc sớm muộn... mà thôi. (MP)

Phan Văn Tú

Hôm nay, 7/5/2007, ngày kỷ niệm 53 năm chiến thắng Điện Biên Phủ. Dù không phải năm chẵn, lễ kỷ niệm không lớn, nhưng cũng như mọi năm, nhân vật được nhắc đến nhiều trong ngày này có lẽ là đại tướng Võ Nguyên Giáp. Sách báo ca ngợi về vị tướng sinh ngày 25 tháng 8năm 1911 này quá nhiều. Và ông đã được xem như một huyền thoại quân sự thế giới.

Ông là một nhà quân sự vận dụng tài giỏi chiến thuật chiến tranh du kích. Ông cũng là người lập kế hoạch và trực tiếp chỉ huy trận đánh trận Điện Biên Phủ năm 1954. Thắng lợi Điện Biên Phủ mang đậm dấu ấn của ông trong việc tạo thế, tổ chức hậu cần, thay đổi chiến thuật. Nhờ thắng lợi này, Hiệp định Genève về Đông Dương được ký kết, đặt dấu chấm hết cho sự có mặt của người Pháp ở Việt Nam sau hơn 80 năm.

Trong hơn 50 năm hoạt động cách mạng, ông có 30 năm là Tổng tư lệnh quân đội nhân dân VN, ông có uy tín lớn trong Đảng Cộng sản Việt Nam, trong quân đội và đặc biệt, trong nhân dân, được coi là một trong những học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là Người anh cả của Quân đội Nhân dân.

Ông được cả thế giới biết đến như một trong những danh tướng của thế kỷ 20 – người đã đánh bại nhiều viên tướng quân đội Pháp trong Chiến tranh Đông Dương và lần lượt đọ sức với 7 danh tướng của quân đội Hoa Kỳ trong Chiến tranh Việt Nam cho tới khi người Mỹ phải rút quân khỏi VN sau Hiệp định Paris (1973).

Nhân kỷ niệm 60 năm ngày ra số đầu tiên, Thời báo châu Á (Times Asia) đã phát hành số đặc biệt giới thiệu các “Anh hùng châu Á”, tôn vinh các nhân vật nổi tiếng làm thay đổi cục diện châu lục trong những thập kỷ gần đây. Những nhân vật được giới thiệu gồm Mahatma Gandhi, Jawaharlal Nehru, Đại tướng Võ Nguyên Giáp…

Ở nhiều nước trên thế giới, những nhân vật có công trạng lớn được làm tượng ngay khi còn sống. Thậm chí một danh thủ bóng đá như Eric Cantona, khi đã có nhiều đóng góp cho Manchester United, đã được người Anh làm tượng sáp cho vào bảo tàng khi còn ở tuổi 20…

Ở Việt Nam có một nguyên tắc bất thành văn là việc đặt tên đường thường phải sử dụng tên những người đã mất. Liệu chúng ta có thể xóa bỏ cái nguyên tắc ấy trong trường hợp Đại tướng Võ Nguyên Giáp, một biểu tượng của hòa bình?

Nguồn: Blog Phan Văn Tú


Xem thêm:
- Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
- Nhẫn như vậy kể cũng là nhiều!
- Nếu tôi là gia đình đại tướng Võ Nguyên Giáp

Nếu tôi là gia đình đại tướng Võ Nguyên Giáp

>> Nợ
>> Điều tiết lũ hay hại dân?
>> Tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần chiếm vị trí trang trọng trên hàng loạt báo quốc tế
>> ‘Đa số nhân dân đồng ý với Hiến pháp’
>> 42,4% số người dân được hỏi không biết hoặc chưa bao giờ nghe nói đến Hiến pháp



Nhà báo Nguyễn Đình Ấm

Tối qua (4/10/2013) trên mạng tràn lan tin tướng VNG từ trần, thọ 103 tuổi. Mặc dù kính trọng đại tướng nhưng tôi cũng không buồn vì ông đã sống thọ, hơn nữa ở cái tuổi 103 ông đã rất yếu, không còn tỉnh táo nữa. Một con người tồn tại chỉ có ý nghĩa khi tinh thần còn minh mẫn, nhận biết được thế giới xung quanh, có tác động gì đó có ích cho cuộc sống, gia đình, xã hội. Tướng Giáp đã hoàn thành vẻ vang xứ mạng một công dân với gia đình, đất nước, dân tộc, được nhân dân kính trọng, biết ơn…Thế là đủ.

Nay đến việc nên tổ chức tang lễ cho đại tướng như thế nào?

Tổ chức tang lễ là tỏ lòng thương tiếc, kính trọng với người đã khuất đồng thời nhắc nhở người đang sống phải sống như thế nào để sau này chết đi để lại sự lưu luyến cho thế hệ sau. Nếu xét theo ý nghĩa ấy thì đám tang tướng Giáp không cần tổ chức hình thức, rùm beng vì nó ngược lại với đức tính giản dị, thương dân của tướng Giáp khi còn sống. Vả lại, người sống có kính trọng, lưu luyến đại tướng hay không là ở chỗ ông đã sống như thế nào, đã làm những gì tốt cho gia đình, xã hội, nhân dân, đất nước, có làm gì hại nước, mọt dân, đã cầm tù, đày đọa ai oan sai…hay không chứ không phải làm đám tang to hay nhỏ. Nếu tôi là gia đình tướng Giáp thì tôi sẽ tự chủ trì tổ chức lấy đám tang của người quá cố.

Nhân dân, bạn bè gần, xa ai thương, quý tướng Giáp sẽ đến cùng lo toan, tiễn biệt tướng Giáp với gia đình. Đám tang chỉ thuần túy thể hiện tình cảm của người sống đối với người đã chết. Nếu là tôi, tôi sẽ không  tạo cơ hội cho bất kỳ người nào khi tướng Giáp còn sống thì không tôn trọng nay ông qua đời lại mang tiền bạc không phải của mình tổ chức rùm beng, lãng phí, phát biểu huyên thuyên để đánh bóng tên tuổi, lừa bà con thiếu thông tin về mình đối xử với tướng Giáp khi còn sống. Ông đã từng không được nhắc đến một cách xứng đáng sau chiến tranh, được phân công làm nhiệm vụ “kế hoạch hóa gia đình”, ý kiến của ông về việc phá bỏ hội trường Ba Đình, bô-xít Tây nguyên…không được hồi âm. Ngay cả dòng chữ trên vòng hoa viếng tướng Trần Độ của ông cũng không được tùy ý…Nay ông mất đi lại tỏ lòng “vô cùng thương tiếc” ư?

Thời gian gần đây chứng kiến khi ông đã rất mệt, yếu nhưng thỉnh thoảng lại có những người liên quan đến việc không tôn trọng ông đến chúc tụng, quấy rầy ra vẻ quý trọng đại tướng làm người ta buồn nôn với sự giả dối. Những lần ấy tôi thầm trách gia đình đại tướng quá dễ dãi…

Tôi quan niệm rằng sự kính trọng, yêu quý ai là chủ yếu thể hiện khi người đó còn sống. Khi người còn sống vợ, con, cháu chắt, người thân, đồng nghiệp…có kính trọng, vâng lời, chăm sóc chu đáo, hết mình về tinh thần vật chất…cho bề trên hay không. Ngược lại, khi người ta còn sống thì đối xử tàn tệ nhưng khi đã chết mới làm đám tang rùm beng là phô trương, giả dối lừa người đương thời về đạo đức. Tôi đã chứng kiến không ít người, gia đình bị thiên hạ phỉ nhổ thậm tệ do khi còn sống đối xử với bề trên không ra gì, bất nhân, bất nghĩa nhưng khi người ta chết thì tổ chức linh đình, thông báo đi khắp nơi để nhiều người đến dự thu tiền viếng, trong khi làm lễ tang gào khóc thảm thiết…để lừa thiên hạ.

Tôi có người mẹ mất năm bà 90 tuổi. Khi cụ ra đi, tôi không than khóc, không thông báo cho bạn bè, ai biết thì đến. Tôi tổ chức đám tang cho mẹ giản dị, không cầu kỳ, loại bỏ những nghi thức rườm già phô trương tốn kém. Tôi không bổ bán cho người thân nghĩa vụ đóng góp cho đám tang mà tùy ai có gì dâng cúng. Tôi cũng không nhờ chính quyền tổ chức hộ đám tang mà tự gia đình, họ hàng, bạn bè thân thiết lo toan lấy…

Tôi không ân hận gì về cái chết của mẹ tôi vì khi cụ còn sống tôi hết mình chăm sóc, lo toan cho bà. Tôi ăn ở với dân làng, mọi người ở cơ quan hết tình, hết nghĩa, sống trung thực không làm việc gì sai trái, hèn hạ, thất đức, hại nước, mọt dân, không hưởng cái gì khi mình không có mồ hôi ở đó để người đời chê trách, khinh miệt. Tôi cho đó là mình đã làm trọn hiếu nghĩa với bề trên, dòng họ.

Xin gửi lời chia buồn với gia đình, xin thắp nén hương tiễn biệt đại tướng.

NĐA

Nguồn: Blog Bà Đầm Xòe

P/s: Đọc bài này để thấy thế sự và cái tình của tác giả Nguyễn Đình Ấm, còn thực tế không đơn giản như những con chữ trong bài này đâu...


Xem thêm:
- Ông là quan to, tôi tin ông!
- Vĩnh biệt thêm 1 người tử tế
- Tránh làm sao khỏi bàn tay ông Trời!


Friday, October 4, 2013

Nhẫn như vậy kể cũng là nhiều!

>>>>> Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần
(*) Sau đúng một tháng, tin nhanh của ngày 4/9/2013 mới được kiểm chứng (Blog Giao)
>> Lễ tang đại tướng Võ Nguyên Giáp theo nghi lễ quốc gia đặc biệt


Người tử tế cuối cùng đã ra đi
Nhân gian trơ lại một bầy người

Có khi giờ đám ấy đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán trong tăm tối u mê, họp kín bê chề cũng nên!?? Chung quy cũng chỉ vì hơn kém miếng ăn vì vinh thân, lo việc thiên hạ điếu gì? Chán chả buồn nói!

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu

Nghĩa rằng: Mỹ nhân cũng như danh tướng chẳng ai muốn để nhân gian thấy mình đầu bạc. Mỹ nhân già lão, da nhăn nheo, môi khô nẻ, mắt kèm nhèm làm sao mà “nhất khiếu khuynh thành” cho nổi. Tướng quân danh vang thiên hạ, tuổi già bệnh hoại, tàn tạ lê lết thì đâu còn cái uy danh trước sáu quân, khiến đối thủ phải kinh sợ? 

Mỹ nhân, Danh tướng báu vật của trời chẳng nên để mãi ở nhân gian mà sinh nhàm đi chăng?

Võ Nguyên Giáp xuất thân từ anh giáo viên Văn Sử vậy mà cầm binh một nước, đánh trận gần bốn chục năm, danh tiếng vang lừng thiên hạ. Có thể nói với chế độ này ông là bậc túc tướng công thần và cũng là lương thần số 1.

Tuổi già chẳng biết có “Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu” không nữa? Nhớ xưa có bức hình chụp Đại tướng nằm trên giường bệnh, đăng trên báo quốc doanh, mình điên tiết lên, tý thì gọi cho TBT báo ấy mà chửi. Tay bạn già vội vàng níu lại bảo: Không không ông ơi, việc đó Đại tướng cho phép rồi!

Nguyên Giáp bách chinh nãi giáp nguyên
Việt Nam thanh sử sáng Điện Biên
Như kim dân tộc hưng cải cách
Lão tướng nguyên nhung xuất trận tiền”. (1)

Đời chiến tướng danh vang Âu Á, là chiến tướng số 1 Việt Nam thời hậu Thế Chiến thứ II vậy mà sau trung vận chẳng được tốt lành. Chính trị là một con đĩ, nói tủi hổ chiến tướng số 1 thành anh đi nút lỗ đẻ phụ nữ.

Khi ấy, dân trong nước không mấy ai là không xót xa. Võ Đại Tướng về thăm trường Đại Học Lâm Nghiệp, dân đón ông không phải là đón vinh dự Đại Tướng danh vang thiên hạ về thăm mà đón cả bằng sự cảm thương. Ba chục năm trước đó, Việt Minh vừa đánh xong trận Điện Biên ảnh Võ Đại Tướng đầy khắp ngõ cùng quê, dân chúng kính ngưỡng lắm vậy mà!...

Lại có chuyện việc Bắc Việt đánh xong Nam Việt, nhưng công huân Võ Đại Tướng bị người ta tảng lờ đi. Cụ Đặng Thái Mai bảo: Thôi có một trận Điện Biên đủ rồi, còn ra thì kệ họ đi! Đấy là chuyện các bô lão nhà mình kể thế chứ đèo mẹ mình biết điếu đâu đấy!

Lão tướng nguyên nhung xuất trận tiền”, Trung thần, túc tướng cái đòn gánh chế độ mấy chục năm ròng rã nhưng rốt lại nói chẳng ai nghe. Thiên hạ rì rầm bàn nhau rằng bao nhiêu những học trò, hay cộng sự của Đại Tướng về sau cũng đều khó khăn cả, mà Đại tướng vẫn phải nhẫn nhịn đi.

Cả đời Võ Đại Tướng trung lương chế độ, tuổi trẻ vẫy vùng vậy mà về già trăm điều chẳng chắc đã có điều mãn nguyện? Rốt cục thì cũng đi, ở dương gian 103 năm! Kể cũng là nhiều.

Mấy hôm trước Bắc Kỳ, trời sầu đất thảm, hôm nay lại nắng đẹp, khí trời mát mẻ hiền hòa. Báo chí đăng tin chỗ "qua đời", chỗ "từ trần",… Chửa thấy tin tức gì từ Bê. Chả hiểu thế nào nữa! Thôi thì gã bựa nài viếng ông bằng thơ ... thầy dạy:

Nhất đóa đào khai dĩ báo xuân
Nhất sinh gian khổ thức tri âm
Nhất kê minh hiểu hồng nhận cận
Nhất thế gian tình, nhất tự tâm”. (2)


Chú thích:


1. Thơ của Giáo sư Nguyễn Minh Hồng, giảng viên Khoa Sử trường Đại Học KHXH và NV Hà Nội. Bài Nguyên Giáp Giáp Nguyên. Bản dịch của Giáo sư:

Trăm trận xông pha Giáp vẫn nguyên
Việt Nam trang sử sáng Điện Biên
Ngày nay đất nước đang đổi mới
Ông lại nguyên nhung xuất trận tiền

2. Thơ của Giáo sư Nguyễn Minh Hồng bài Sơ Nhất (Mùng Một), bản dịch của Giáo sư:

Một đóa hoa đào đã thấy xuân
Một đời gian khổ biết tri âm
Một tiếng gà kêu tin trời sáng
Nhất thế gian tình một chữ tâm”.

Nguồn: Blog Sông Hàn

P/s:
*  Một nén tâm nhang, xin bái vọng Cụ, vị đại tướng duy nhất và cuối cùng của nhân dân. (Blog Beo)
*  Đắp tượng to, đặt tên đường lớn, xây lăng mộ nguy nga, nếu không phải theo di chúc của người chết, thì đấy chỉ nhằm thỏa mãn cơn bốc đồng hoặc dục vọng mãn tính của bọn người đang sống. Trong trường hợp nó đi ngược lại di nguyện của người chết thì đó là một trò chơi quá ác độc. (Nhà báo Đỗ Hùng)
* Quảng Bình là vùng đất địa linh nhân kiệt. Về các truyền thuyết phong thủy mà nói thì nhân kiệt thường sinh ra những vùng đất đầy khắc nghiệt. Quảng Bình là một vùng đất như thế. Cách đây 103 năm có 2 nhân vật kiệt xuất của dân tộc được hình thành ở nơi đây, chỉ khác nhau là ở 2 bên bờ Bắc và Nam con sông Nước Mắt Mặt Trời - Nhật Lệ.
Cụ Ngô Đình Diệm thì đã ra đi cách đây 50 năm. Cách đây mấy hôm đất trời Quảng Bình xảy ra cơn địa chấn trời đất với cơn bão Wutip cấp 14 - 15. Hôm kia là lốc xoáy ở Đồng Hới. Như những dấu hiệu báo trước nhân vật thứ hai là cụ Võ Nguyên Giáp sẽ ra đi ngày hôm qua.
Các sự kiện cách nhau nửa thế kỷ, nhưng nó làm mình suy nghĩ nhiều. (Bs Hồ Hải)


Xem thêm:
- Quyền năng của chữ nhẫn
- Nịnh thần, ngươi là ai?
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt?