Showing posts with label đào tạo. Show all posts
Showing posts with label đào tạo. Show all posts

Monday, November 18, 2013

Những tha hóa trong nghề thầy giáo thời nay

>> Đào tạo tiến sĩ: Những chuyện chỉ có ở Việt Nam
>> Bất nhất học phí đào tạo tiến sĩ bằng ngân sách
>> Mơ làm tướng


CÓ PHẢI LÀ THẤT ĐỨC?

Xã hội hiện đại là cả một guồng máy khổng lồ nó cuốn người ta đi và sự thực là nhiều khi chưa biết rõ việc làm của mình có ý nghĩa gì, nhiều người đã phải lao vào hành động để đáp lại sự đòi hỏi của hoàn cảnh cũng như để tạo nên những bước đi thích ứng với các đồng loại.

Đến khi có dịp nhìn lại những lần "nhắm mắt đưa chân" kiểu ấy, người ta không khỏi bỡ ngỡ, như là ai khác chứ không phải mình đã làm việc này việc nọ.

Song thì giờ dành cho phản tỉnh đâu có nhiều?
Thế là các kịch bản cũ lại được tiếp diễn, kể cả các bi kịch.
Và tôi ngờ rằng dù đã tỉnh táo đến đâu, nhiều khi chúng ta vẫn không hình dung hết quy mô của tấn bi kịch mà chúng ta đã thể nghiệm.

Từ đây, lại dễ sinh ra thói xuê xoa, lấp liếm, thái độ lảng tránh sự thực, tức là cái bi kịch về sau thường đá thêm một chút sắc thái hài kịch.

Dưới đây, tôi thử nêu lên một bi kịch nhỏ, mà một số người quen của tôi đã và đang trải qua.Tôi thành thật tin rằng các nhân vật của bi kịch không phải không nhìn thấy tình thế của mình.

Có điều, nói như A.Camus, khi đã xuống thuyền rồi người ta không thể quay trở lại được nữa.
Ấy là câu chuyện về một công việc đáng lẽ rất sang trọng. Việc một số giáo sư tham gia đào tạo lớp người kế tục, các phó tiến sĩ (nay đã đổi là tiến sĩ).

Từ nhiều năm nay, anh Ng. tôi quen thường xuyên phải làm việc đó, bởi trong chuyên ngành nghiên cứu văn học, anh thuộc loại đầu đàn. Thời gian đầu, mỗi khi gặp nhau anh rất hay đả động tới chuyện này. Luôn luôn anh nhăn nhó và kể với tôi là các ông bà phó tiến sĩ tương lai ấy buồn cười lắm. Việc học ở ta, từ lớp dưới, vốn đã rất yếu nên sau mười mấy năm mài đũng quần trên ghế nhà trường, mang tiếng là đã xong đại học mà nhiều khi các học giả  tương lai đó "chẳng hiểu nếp tẻ gì cả" (trong ngôn ngữ hàng ngày, Ng. thường thích lối nói thậm xưng một chút như vậy).

Nhưng có lẽ do sự nhạy cảm đặc biệt trước nhu cầu thời đại, phần lớn họ lại rất sính bằng cấp, có thể nói là muốn đạt tới bằng cấp bằng mọi giá.
Thế là hình thành nên một nhu cầu mà những người như Ng. phải lấp đầy.

Song làm mà vẫn ngại, vừa làm vừa chán chường.
"Nhiều khi phải tự nhủ là mình đang làm những việc chả dây dưa gì đến văn chương thì mới dám tiếp tục" - anh Ng. có lần tâm sự.
Nhiều năm đã trôi qua, mọi chuyện hầu như không có gì thay đổi nếu không muốn nói cứ đuối dần đi nữa. Tôi hiểu như vậy, khi thấy dạo này Ng. ít nói tới chuyện đào tạo.
Trong hoàn cảnh của một người đã đến tuổi về hưu sắp lo làm sổ, anh chỉ còn mải miết tính nốt những việc đang dở dang và đáng lẽ nên để cho anh yên thì phải hơn.
Thế nhưng trong cuộc đời này, ai dám bảo đảm là đã vắt kiệt cái máu Đông Ki-sốt trong người?
 Không hiểu ma đưa lối, quỷ đưa đường thế nào, chính tôi lại có lần máy mồm trở lại hỏi han về cái chuyện đào tạo của Ng:
- Thế sao anh vẫn tiếp tục nhận hướng dẫn?
- Đây là việc nhà trường giao cho, từ chối sao tiện? Hàng năm từ trên bộ đã có chỉ tiêu là phải đào tạo từng này từng kia người.
- ...
- Với lại không mình hướng dẫn thì người khác hướng dẫn. Guồng máy chung nó chạy theo hướng  của nó, mình có đi ngược lại cũng vô ích.
 Đến chỗ này thì tôi hiểu. Và tôi chợt nhớ ra những lời đồn đại của mọi người chung quanh về khía cạnh chính của vấn đề.
Là không vất vả như luyện thi, nhưng công tác đào tạo trên đại học bây giờ cũng vớ bẫm lắm, càng học trò ở các tỉnh xa hoặc loại kém cỏi không biết gì càng nộp những phong bì nặng cho thầy.
Không ai công bố con số cụ thể bao nhiêu, song người ta vẫn nói giăng giăng với nhau cả chỗ riêng tư lẫn chỗ đông người như vậy.

Chẳng cần tinh ý gì lắm cũng có thể nhận ra sự thay đổi rõ rệt của Ng.
Từ chỗ chê ỉ chê eo, anh đã hồn nhiên nhập cuộc.
Bao nhiêu tài năng và nghị lực vốn có được anh đem dồn tất cả cho cái mục đích cụ thể mà người ta đã cột anh vào.

Anh mang lại cho nó những ý nghĩa bất ngờ. Anh say sưa. Anh mê mải.
Giờ đây có ai đó trong đám bạn bè tâm huyết lảng vảng định nói tới những bất cập trong công tác hướng dẫn luận án, anh không bắt lời nữa. Khi nói xa khi nói gần, anh gợi cho người ta cảm tưởng đây là chuyện mâm cơm nhà anh, và thiên hạ sẽ bất lịch sự, nếu cứ nhìn vào đó một cách soi mói.

Không phải chỉ riêng anh Ng. của tôi rơi vào tình thế nói trên. Mà ở ngành nào, người ta cũng nghe những lời than thở và cách xử lý tương tự. Bởi vậy, tôi muốn được phép bàn rộng ra một chút.

Các cụ xưa có hai tiếng "thất đức" để chỉ những việc làm để lại di hại cho nhiều đời sau.
Giá bây giờ tôi bảo với những người như anh Ng. rằng công việc các anh làm có thể phải gọi là thất đức, lập tức sẽ có nhiều lý lẽ phản đối.

Các anh là những giáo sư giỏi. Các anh chỉ đi dạy học, lo truyền thụ kiến thức cho người khác. Xưa nay, ở xứ ta, nghề dạy học cũng như nghề làm thuốc bao giờ cũng được trọng vì người làm nghề chỉ lo trồng cây đức cho thêm tốt tươi, chứ sao gọi là thất đức được?

Nhưng thử nghĩ, dưới tay anh Ng. - "mang nhãn hiệu của anh Ng." - bên cạnh những cán bộ khoa học tạm được, cũng đã có bao nhiêu tiến sĩ rởm. Mà càng những người kém chuyên môn càng giỏi xoay xỏa, leo trèo. Sau khi có bằng cấp, một số trong họ sẽ đóng những vai trò trọng yếu trong nghiên cứu khoa học và đào tạo các lớp người sau. Nói cách khác, lớp người có bằng cấp rởm sẽ đông lên theo cấp số nhân.

Mà truy tìm cú hích đầu tiên, vẫn phải gọi tên của Ng. và những đồng sự của anh. Tôi chưa hẳn yên tâm khi dùng chữ thất đức, nhưng chưa tìm ra chữ khác đích đáng hơn.

Đã in trong  Nhân nào quả ấy, 2004

Nguồn: Vương Trí Nhàn


Xem thêm:
- Không bất ngờ lắm đâu!
- Học phí đắt nhất thế giới?
- Đồng tiền có mùi gì?


Sunday, August 25, 2013

Những công văn, quy định “lạ lùng”!

>> Vô lý cũng cấm
>> Hoang tưởng của kẻ hám quyền lực
>> Triều Tiên: Chuyện của người phải ăn rác để sống
>> Tiết lộ “động trời” của một chủ dự án ở Hà Nội
>> Tố cáo đúng, bị khai trừ Đảng?


(Dân trí) - Từ việc Cục CSGT đường bộ - đường sắt ra công văn quy định “phải xin phép mới được ghi hình CSGT”, nhiều người nhớ lại những thông tư, quy định khác “lạ lùng” không kém, gây xôn xao và bất bình trong dư luận.

Phạt người đội mũ bảo hiểm rởm

Vì loay hoay giữ an toàn cho dân nên 4 Bộ Công thương, Công an, Giao thông Vận tải, Khoa học & Công nghệ đã cùng đặt bút ký Thông tư liên tịch số 06/2013 quy định về sản xuất, nhập khẩu, kinh doanh và sử dụng mũ bảo hiểm cho người đi xe máy, xe đạp máy, xe máy điện.

Đáng chú ý nhất trong Thông tư 06 là tại khoản 2 Điều 10 quy định “phạt người đội mũ bảo hiểm rởm”, mức phạt áp dụng là 200.000 đồng, dự kiến có hiệu lực thi hành từ 15/4/2013.

Không quản lý được thì phạt người dân, quy định này được xem là một nỗ lực nhằm thay đổi tình trạng 70% mũ bảo hiểm đang lưu thông không đảm bảo chất lượng, hay nói cách khác là để giải quyết vấn đề mũ bảo hiểm rởm được bày bán công khai lâu nay trên thị trường tiêu dùng.

Dù chưa chính thức ban hành Thông tư 06, nhưng 4 Bộ nói trên đã phải đối mặt với làn sóng dư luận phản đối. Dư luận xã hội bức xúc vì cho rằng muốn xử lý vấn nạn mũ bảo hiểm rởm, cơ quan quản lý Nhà nước phải quản lý từ gốc, tại sao lại đi phạt ngọn? 
Để tháo gỡ tình hình và trấn an dư luận, 4 Bộ nói trên lại cùng nhau rút bỏ quy định “phạt người đội mũ bảo hiểm rởm”.

Cấm phát tán thông tin tiêu cực trong phòng thi

Hồi đầu năm nay, Bộ Giáo dục&Đào tạo ban hành Thông tư 04 sửa đổi, bổ sung một số điều của Quy chế thi tốt nghiệp THPT. Theo đó, điểm b khoản 1 Điều 42a quy định: “Người có bằng chứng về vi phạm quy chế thi phải có trách nhiệm gửi cho nơi tiếp nhận theo quy định, kể từ khi kết thúc ngày thi cuối cùng để xử lý, không được phát tán thông tin cho người khác, dưới bất kỳ hình thức nào”.

Quy định “cấm phát tán thông tin tiêu cực trong phòng thi” bị cho là đi ngược với quy định Luật Tố cáo và nhận được sự phản ứng dữ dội từ dư luận xã hội. Rất nhiều ý kiến cho rằng, Bộ Giáo dục đã ban hành quy định sai luật, đi ngược với Luật tố cáo và chủ trương chống tiêu cực, chống tham nhũng của Nhà nước nói chung và chống gian lận trong lĩnh vực ngành quản lý nói riêng.

Sau đó, tại Thông tư 06, Bộ Giáo dục & Đào tạo đã phải sửa đổi quy định nói trên thành: “Người có bằng chứng về vi phạm quy chế thi báo ngay cho nơi tiếp nhận là Ban chỉ đạo thi tốt nghiệp THPT Trung ương hoặc Ban Chỉ đạo thi cấp tỉnh (thành phố) và ban thanh tra giáo dục các cấp để kịp thời xử lý theo quy định của pháp luật. Việc tiếp nhận và xử lý các tố cáo vi phạm Quy chế thi được thực hiện theo pháp luật về tố cáo”.

Cộng điểm cho mẹ Việt Nam anh hùng đi thi Đại học

Lại thêm một sự lạ lùng nữa về quy định của ngành giáo dục trong mùa tuyển sinh Đại học, Cao đẳng năm 2013. Quy định tại điểm a khoản 1 Điều 1 Thông tư số 24/2013/TT-BGDĐT ngày 4 tháng 7 năm 2013 về việc sửa đổi, bổ sung đối tượng ưu tiên là mẹ Việt Nam anh hùng.
Đích thân Thứ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo - ông Bùi Văn Ga - đã giải thích rằng: Không phải bà mẹ Việt Nam anh hùng trước đây mà ngay bây giờ, người mẹ có con hy sinh được xác nhận liệt sĩ cũng được gọi là bà mẹ Việt Nam anh hùng. Như vậy, 40 tuổi, 50 tuổi, 60 tuổi, thậm chí là nhiều hơn nhưng người ta muốn đi học thì không ai ngăn cấm được vì là học tập suốt đời. Bên cạnh đó, quy định này thể hiện nghĩa tình xã hội đối với những người hy sinh vì đất nước, vì độc lập dân tộc.

Không bức xúc nhưng dư luận bày tỏ sự không đồng tình vì quy định nói trên thiếu tính thực tế. Thậm chí nhiều người cho rằng Bộ Giáo dục đang ngồi trên mây để làm chính sách.

Chỉ bán thịt trong 8 giờ

Thông tư 33 (hiệu lực từ ngày 3/9/2012) của Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn quy định, thịt và phụ phẩm bảo quản ở nhiệt độ thường chỉ được bày bán trong vòng 8 giờ kể từ khi giết mổ. Quy định này áp dụng vào thực tế không hiệu quả và đã bị “tuýt còi”. Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn - ông Cao Đức Phát - đã chỉ đạo xử lý kỷ luật các cán bộ liên quan đến việc xây dựng và ban hành các thông tư số 33 và 34, đặc biệt là những nội dung quy định gây phản ứng mạnh mẽ từ người dân.

Ngoài ra, nhiều văn bản với những quy định được cho là rất thiếu tính khả thi như cấm cán bộ công chức mang vòng hoa đến viếng đám tang (Nghị định 105 của Chính phủ về tổ chức lễ tang cán bộ, công chức, viên chức); quy định nguyên liệu dùng để chế biến, thức ăn ngay, thực phẩm chín phải có hóa đơn, chứng từ chứng minh nguồn gốc (Thông tư 30 của Bộ Y tế), quy định trích tiền phạt để bồi dưỡng cảnh sát giao thông… Từ những văn bản "lạ lùng" cứ đưa ra rồi lại hủy này, khó ngăn được tư tưởng “nhờn luật” trong nhân dân.

Quỳnh Anh

Xem thêm:
- Lần sửa đổi cuối cùng
- Lập chưa hay, hành sao dễ?
- Những hình ảnh không thể "cấm"!


Saturday, August 24, 2013

Phỏng vấn một giám đốc tình báo : Đào tạo và tuyển mộ

>> Ăn nói cẩn thận
>> Nguy cơ không có lương hưu
>> Hủy nội dung bắt dân 'xin phép' khi ghi hình CSGT làm nhiệm vụ
>> Ông Nguyễn Bá Thanh: Nhiệm vụ của Ban Nội chính hết sức khó khăn, phức tạp
>> Gặp ‘Tháng cô hồn’, căn hộ bị dìm giá thảm hại



LÊ THỊ LIÊN HOAN

Phóng viên: Thưa anh, điệp viên được huấn luyện và đào tạo ở đâu?

Giám đốc: Chỉ trong phim hay trong tiểu thuyết trinh thám, tình báo viên mới học ở trường?

Phóng viên: Tại sao thế?

Giám đốc: Tại một lý do cực kỳ đơn giản: Tình báo viên không khi nào được phép người nọ biết người kia. Việc tập trung họ vào trong một lớp sẽ thành thảm họa.

Phóng viên: Nhưng vẫn phải học chứ?

Giám đốc: Tất nhiên. Hình thức học, phương pháp học hoàn toàn đặc biệt. Đặc biệt cho mỗi nhiệm vụ, cho mỗi quốc gia mà điệp viên sẽ hoạt động sau này. Không người nào giống người nào, đó là điều chắc chắn.

Phóng viên: Và cũng chỉ trong phim…?

Giám đốc: Khán giả mới thấy các tình báo viên học cách bắn súng, gài bom hay nhảy dù. Đây thực ra là các lớp huấn luyện dành cho các đội viên đặc nhiệm công khai.

Phóng viên: Trên thực tế ?

Giám đốc: Việc tuyển lựa tình báo viên rất tế nhị và sâu sắc. Nó bắt đầu bằng cách tìm hiểu kỹ lưỡng lý lịch, hồ sơ, sau đấy là quá trình lặng lẽ quan sát những phẩm chất của anh ta trong tư tưởng, trong trí tuệ, trong sinh hoạt. Rồi một ngày nào đó, anh ta có thể được cơ quan tình báo tiếp xúc, nhờ cộng tác bằng cách… cứ làm tốt việc của mình.

Phóng viên: Thế thôi?

Giám đốc: Rất nhiều khi chỉ có thế thôi. Tình báo viên chỉ báo về cơ quan các thông tin khoa học ở khắp nơi anh ta đến và… hết. Không bắn ai cả, không phá hoại ai cả và không đánh cắp cái gì cả. Điều ấy làm thất vọng các đạo diễn phim kiểu 007 nhưng thực tế, khi cơ quan tình báo càng ngày càng khoa học hóa thì tình báo viên của nó chỉ là những chuyên gia hàng đầu về chuyên môn.

Phóng viên: Do đó?

Giám đốc: Làm một điệp viên ngày nay chẳng giống như người ta tưởng. Điệp viên có thể là nhà văn, là giáo sư hoặc …

Phóng viên: Là một nghệ sĩ hài?

Giám đốc: Thì đã sao. Một nghệ sĩ hài. Nếu cơ quan tình báo đang thực hiện một nghiên cứu về kế hoạch đánh phá văn hóa của đối phương thì một nghệ sĩ hài rất có khả năng là một… đại tá tình báo.

Phóng viên: Lương và thu nhập của điệp viên như thế nào?

Giám đốc: Chẳng bao giờ cao. Thua xa thu nhập của các ngôi sao đóng phim hành động. Các tình báo viên chân chính đều làm việc vì lòng yêu nước, vì tin tưởng vào sự đúng đắn của mục đích cuối cùng. Họ phần lớn là tự nguyện.

Phóng viên: Thưa anh, nhưng khi đọc các sách về lịch sử tình báo, tôi thấy nhiều cơ quan đã dùng một số thủ đoạn như bắt cóc, mua chuộc hay tạo áp lực để biến ai đó thành điệp viên của mình.

Giám đốc: Quả có như vậy. Cơ quan tình báo không nằm lơ lửng trong không khí. Nó nằm trong một quốc gia. Một quốc gia có đạo đức ra sao thì một cơ quan tình báo cũng mang đạo đức tương tự. Nhưng bất cứ người chỉ huy nào cũng biết rằng nguồn tin chỉ đáng tin cậy khi người cung cấp thông tin đáng tin cậy. Và các thủ đoạn trên thì không tìm ra các người như thế.

Phóng viên: Có thể dùng từ "cộng tác viên" để chỉ một số điệp viên "thời vụ" được không, thưa anh?

Giám đốc: Có thể. Tùy vào một hoàn cảnh nào đó tình báo sẽ nhờ tới sự giúp đỡ, tư vấn hay cung cấp thông tin của vài người "nghiệp dư". Chuyện ấy hoàn toàn bình thường.

Phóng viên: Đặc điểm lớn nhất của các tình báo là "hoạt động trên đất địch". Do đấy điệp viên phải xâm nhập, đúng không ạ?

Giám đốc: Hoàn toàn đúng! Nhưng việc xâm nhập, trong một số trường hợp, khó vô cùng.

Ví dụ như các cơ quan tình báo phương Tây luôn luôn cực kỳ vất vả trong việc đưa điệp viên qua các quốc gia đạo Hồi, vì sự trở ngại quá lớn do văn hóa... ngôn ngữ và… ngoại hình.

Phóng viên: ừ nhỉ?

Giám đốc: Phương thức "tuyển điệp viên tại chỗ" là thích hợp nhất trong những trường hợp ấy. Như trên đã nói, có nhiều cách tuyển lựa, phụ thuộc vào nhiều cấp độ về đạo đức và… tài chính khác nhau.

Phóng viên: Tài chính?

Giám đốc: Luôn luôn có những kẻ muốn bán thông tin vì tiền, và nhiệm vụ của một số cơ quan tình báo chỉ là… mặc cả và kiểm tra hàng. Nhưng những kẻ như vậy rất nguy hiểm, vì mong ước của chúng nhiều lúc chỉ là… bán được giá cao hơn. Chúng sẽ bán một thứ nhiều lần hoặc… bán qua bán lại. Trở thành điệp viên hai mang, thậm chí… ba mang.

Phóng viên: Tóm lại, theo anh, việc tuyển chọn và đào tạo điệp viên…

Giám đốc: Của một cơ quan tình báo chân chính luôn căn cứ vào lòng yêu nước, vào tính trung thực và tôn trọng khả năng chuyên môn của mỗi con người!

Nguồn: CAND

Xem thêm:
- Chim mồi
- Đấu tố?
- Chuyên án thú nhồi bông