Showing posts with label truyện vui. Show all posts
Showing posts with label truyện vui. Show all posts

Saturday, December 21, 2013

Vẹt nhà quan chém gió

>> Tỷ giá và người nghèo
>> Công bằng trong hội nhập?
>> Ông Mao là gì với Trung Quốc hôm nay?
>> Chuyển vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn sang Bộ Công an điều tra
>> Mẹ liệt sĩ ôm hài cốt con khóc, chính quyền vẫn không cho đưa vào nghĩa trang


Một quan lớn do tham ô, bị lộ phải bán toàn bộ tài sản để "khắc phục hậu quả", trong đó có con vẹt biết nói rất quý. Người mua được vẹt với giá hời, ban đầu rất mừng vì thấy chim toàn nói những lời có gang, có thép. Nhưng chỉ mấy bữa sau cả nhà bắt đầu mất ăn mất ngủ vì vẹt chém gió bất kể ngày đêm, cứ ăn xong là huyên thuyên lên giọng chỉ đạo. Chủ nhà giận quá, chỉ mặt chim:

- Nhập gia tuỳ tục! Trong nhà này muốn phát biểu gì thì phải xin phép, sao mày chém gió cả ngày vậy hả?
- Lỗi hệ thống! Lỗi hệ thống!
- Lỗi gì cũng sửa được cả. Từ nay mày có hứa thôi chém gió không?
- Kiên quyết! Kiên quyết!
- Nếu tái phạm thì sao?
- Sai tới đâu xử tới đó! Sai tới đâu xử tới đó!

Chủ nhà tạm tin, tha cho vẹt. Nhưng chỉ nhịn được vài ngày, vẹt lại thao thao chém gió. Chủ nhà điên tiết mở cửa chuồng, nắm cổ con chim lôi ra, hỏi:

- Mày đã cam kết thôi chém gió mà nay tái phạm, giờ tính sao?

Vẹt quen miệng: Xử lý nghiêm! Xử lý nghiêm!

- Được! Ta đã cảnh cáo mà mày không nghe,giờ vào nồi rôti nhé?

Con chim nghe tuyên án tử, vẫn quen tật:

- Đúng quy trình! Đúng quy trình!

Người Già Chuyện
(Người Đô Thị số 14, trang 12)


Xem thêm:
- Con nòng nọc kiêu hãnh
- Lý sự của những con đĩ
- Đánh thuế thằng nói phét !!!

Friday, December 20, 2013

Cách hạ gục một người đàn ông

>> Thư trả lời anh Đông
>> Vụ một phụ nữ chết ở buồng tạm giam: Do "treo cổ tự tử"
>> Gia đình nữ bị can chết ở trại tạm giam bức xúc việc chôn cất
>> Triều Tiên dọa tấn công Hàn Quốc bất ngờ


Sáng cà phê ngồi gần bàn mấy cô gái, nghe loáng thoáng chuyện mấy cô bàn nhau cách để hạ gục một người đàn ông.

Cô đầu tiên nói dễ ẹc, cứ đẹp thì khỏi cần làm gì hết, cứ ngồi nhìn chàng đắm đuối mắt chớp chớp thì ông nào cũng tiêu trong vòng ba nốt nhạc vì đàn ông yêu bằng mắt mà.

Cô thứ hai không chịu, nói đàn ông mà tính chuyện cả đời thì họ không chọn đẹp đâu mà chỉ cần có duyên ngầm, vì nhan sắc sẽ tàn phai theo năm tháng nhưng duyên ngầm sẽ theo người phụ nữ suốt cuộc đời. Có sắc thì đánh bằng tốc độ, nhưng có duyên ngầm thì cứ lẳng lặng bên cạnh chàng hàng ngày, sẽ có ngày chàng đổ gục.

Cô thứ ba phản đối quyết liệt, ngoại hình chỉ là thứ phụ, chỉ có sự khéo léo mới hạ gục được đàn ông, đàn ông thích phụ nữ đẹp nhưng lại dễ bị đánh gục bởi phụ nữ thông minh. Cứ đáp ứng đúng thứ chàng đang cần, không sớm thì muộn chàng cũng quy phục thôi.

Cô thứ tư có vẻ thực tế hơn, cô này cho rằng con đường ngắn nhất đến trái tim người đàn ông là đi qua đường bao tử, đàn ông luôn khao khát được chăm sóc bởi bàn tay người phụ nữ, mà cụ thể nhất là chăm lo cho từng bữa ăn giấc ngủ, chẳng ông nào ăn cơm hàng cháo chợ mãi nỗi, hàng ngày cứ nấu những ăn ngon cho chàng, dứt khoát chẳng chóng thì chày chàng sẽ tiêu.

Cô thứ năm có vẻ là đàn chị trong nhóm, im lặng nghe hết lượt mới lên tiếng. Các em toàn lý thuyết, chị chỉ cho một cách thật đơn giản mà hiệu quả hơn nhiều. Hãy mời chàng đến nhà vào một buổi tối lãng mạn, lý do thì sinh nhật, đám giỗ, đám thôi nôi đầy tháng gì đó cũng được. Các em hãy ăn mặc và trang điểm thật đẹp, sử dụng mùi nước hoa mà chàng thích nhất, trong ánh nến lung linh huyền ảo, tiếng nhạc nhẹ nhàng réo rắt, các em hãy đón chàng từ tận cửa với nụ cười tươi thắm trên môi, nhìn thẳng vào mắt chàng với ánh nhìn gợi mời tha thiết nhất, hai tay dấu sau lưng đầy vẻ bí ẩn và tinh quái, yêu cầu chàng nhắm mắt lại, sau đó … dùng hết sức đá mạnh vào giữa hai chân chàng, 100% đàn ông đều gục.

Hụ hụ, nghe tới đây tự nhiên toát mồ hôi lạnh ngắt, trúng tim đen bà nó rồi, đứng lên chuồn thẳng.

Nguồn: FB Dương Hiệp


Xem thêm:
- Câu chuyện lãnh tụ
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Đừng lôi tổ quốc gói gọn trong một cái giường

Saturday, December 7, 2013

Đánh thuế thằng nói phét !!!

>> Con voi - con chuột - con người
>> Kẻ giết người đã xin lỗi ông Nguyễn Thanh Chấn
>> “Vỗ tay thật to cho thật ...sướng !!!”
>> Độc đáo dù-lộn-ngược từ sự sáng tạo của người Nhật
>> Tin vào lòng tốt


Nhật Tuấn

Mấy hôm nay thời tiết Sàigòn rất lạ, trời xám xịt, lạnh như thu Hà Nội, cô Phượng cave chơi luôn cái áo thun bó chặt, ngoài khoác áo len mỏng làm thằng Bảy xe ôm hít hà :

“ Chèn đéc ôi…chị Phượng cave mặc xốn con mắt lái xe vầy e gây tai nạn  nghiêm trọng đấy nha”
Cô Phượng cave cười  rinh rích :
“ Đáng đời mấy thằng dê già …”
Ngoài cửa quán chợt thập thò thằng Tới, con bà Năm củ cải. Chị Gái hủ tíu gọi :
“ Vào đi, lấp ló ngoài đó làm gì ?”

Thằng Tới lò dò bước vào :
“ Con tìm má con…”
Cô Phượng cave cười cười :
“ Lại xin tiền bao thư cho cô giáo  hả ?”
Thằng Tới chưa kịp trả lời, gã Ký Quèn đã kéo tay :
“ Vào đây…vào đây tao hỏi , học lớp mấy rồi ?”
“ Lớp 12 …”
Gã Ký Quèn lại hỏi :
“ Vậy mày có biết ông Nelson Mandela vừa chết là ai không ?”
Thằng Tới tỉnh rụi :
“ Biết chết liền…”
“ Vậy mày có biết ông Bill Gate là ai không ?”
“ Hổng biết…”
“ Vậy mày có biết Obama là ai không ?”
“ Hổng biết luôn…”
Gã Ký Quèn đập bàn :
“ ĐM…hỏi gì cũng hổng biết, hổng biết…Vậy mà thằng Tổ chức Hợp tác  Phát triển quốc tế dám đánh giá học sinh Việt Nam giỏi hơn học sinh Mỹ…”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Bởi vậy bây giờ người ta gọi lễ “tốt nghiệp” là lễ “thất nghiệp”, sinh viên ra trường thất nghiệp cả đống…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Ba cái thằng “quốc tế” dánh giá theo kiểu bốc trời vậy ai còn tin. Tao nghe nói Tổ chức nhân quyền quốc tế còn bỏ phiếu cao cho VN nữa kìa. ĐM…”quốc tế” … bốc phét quá cỡ thợ mộc…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Cứ gì “quốc tế” , Việt Nam cũng khối thằng nói phét lên trời, như cái hôm được vào Hội đồng nhân quyền, cha Phó đoàn sướng quá bốc lên :” VN là một đất nước vĩ đại….”
Cô Phượng cave chen ngang :
“ Nói phét vậy nhằm nhò gì. Mới rồi cha Phó Chủ nhiệm Tư pháp quốc hội còn nói “cơ quan điều tra ở Việt Nam được coi là một trong cơ quan giỏi nhất thế giới …”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ ĐM…có mỗi cái xác chết quăng sông mà cả hai tháng nay không tìm được …Nhưng bốc phét vậy cũng chưa bằng cha nội nói “tuyệt đại bộ phận nhân dân đồng tình cao với dự thảo hiến pháp”. Chẳng nói đâu xa, nội  hẻm này có ai biết cái hiến pháp mặt ngang mũi dọc ra sao mà đồng tình cao ?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Phản động, sao ông Tư Gà nướng dám nói đồng chí Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng bốc phét hả ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ủa…vậy cha này nói câu đó hả ? Nhà nước tổ chức cuộc thi nói phét  phải trao giải nhất cho chả …”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Chưa…chưa đâu…giải nhất phải giành cho cha mới bốc phét trên tivi thu nhập đầu người VN là 2000 đôla tính sáng tiền cụ mỗi tháng phải hơn 3 triệu…”
Gã Ký Quèn tán thêm :
“ Nội trong hẻm có bao nhiêu người tháng hơn 3 triệu, lại còn cả đống thất nghiệp ngồi đầy ra kia, lại còn 19 triệu người nghèo như bà Giám đốc Ngân hàng thế giới tại VN phát biểu. Cha nội này xứng đáng nhận giải nhất bốc phét …”
Thằng Bảy xe ôm xua xua tay :
“ Chưa…chưa đâu …hậu sinh khả úy…giải nhất nói phét phải dành cho thanh niên trẻ chớ ?”
Cô Phượng cave sốt ruột :
“ Mày nói ai vậy Bảy ? Thanh niên nào dám qua mặt ông già ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hềnh hệch :
“ Có lần Bí thư thành ủy xuống trường đại học hỏi một sinh viên :” anh đang ở đâu, làm gì ?”, lập tức anh ta ưỡn ngực dõng dạc :” :”Báo cáo đồng chí Bí thư kính mến, lớp trẻ chúng tôi đang…ra khơi câu cá mập…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Ra khơi câu cá mập là sao ? Bộ thằng  chả ở Công ty đánh bắt thuỷ hải sản hả ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
”Nó bắt chước nói theo bà Triệu đấy. Ngày xưa bả nói :” "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta". Cha này muốn nói lên cái chí lớn, xả láng cuộc đời, liều mình như bỏ cho sự nghiệp vậy thôi. Nhưng chả không dám “chém cá kình” mà chỉ dám “ câu cá mập” thôi.. .”
Thằng Bảy xe ôm hăng lên :
“ Vậy thì chưa trao giải nhất cho ai , chờ hết năm đã. Nhưng ngay từ  giờ phải đề nghị quốc hội đánh thuế những thằng nói phét…”
Cả quán cười ồ. Riêng ông đại tá hưu ực một ngụm càphê…

12-6-2013

Nguồn: Blog Nhật Tuấn


Xem thêm:
- Nhân định và thiên lý
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Chọn cô... to nhất!

>> Huyền thoại Đại Kathay
>> Hôi của và ăn bẩn
>> Jordan được bầu vào Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc
>> Cuộc chiến giữa thiện và ác
>> Sự ngụy biện trơ tráo!


Một anh chàng giàu có đến tuổi lấy vợ, thấy xung quanh bạn bè toàn thuyền trưởng đò nát nên anh ta rất hoang mang. Có 3 ứng cử viên cho chức cai ngục trọn đời, anh ta không biết chọn ai nên ra ngân hàng rút 300 củ đưa cho mỗi cô 100 củ và yêu cầu họ tiêu chỗ tiền đó.

Cô thứ nhất ra cái siêu thị mà không nói ra ai cũng biết để mua yến, và đồ hiệu. Cô quay lại nói với anh chàng: Em làm cho em đẹp chỉ vì em yêu anh và muốn anh vui.

Cô thứ hai mua một 1 bộ máy pha cà phê loại hiện đại nhất. Cô nói với anh chàng: Em mua sắm thứ mà anh thích nhất chỉ vì em yêu anh.

Cô thứ ba thay vì đi shopping thì cô đầu tư mua bán trong 3 ngày cô kiếm thêm 100 củ. Cô đưa lại cho anh số tiền và nói: Em kiếm tiền để sau này chúng mình sống hạnh phúc.

Anh chàng cực kì hoang mang và bắt đầu suy nghĩ. 

1 ngày, 2 ngày, 3 ngày trôi qua, anh tiếp tục suy nghĩ...

Cuối cùng anh cũng chọn một cô để lấy làm vợ.

Bạn biết cô nào không? 

Cô vú to nhất!

Nguồn: FB Cường Pháp


Xem thêm:
- Có một thời kỳ
- Cúc mùa chớm Đông
- Chợ đời nhốn nháo nói leo

Saturday, November 23, 2013

Quá tam… bốn lần

>> Tòa nào xử chỉ đạo sai trái của cấp ủy?
>> 'Tôi bị ép cung từ khi bắt tới lúc xử'
>> Hỏi nóng, đáp nguội, hứa ít, khất nhiều
>> Trung Quốc giám sát cả Bộ Chính trị


Truyện vui của Hoa Hương

Vào quãng mười lăm, hai mươi năm trở về đây, tục tổ chức “sinh nhật” đã lây từ trẻ con sang người lớn ở gia đình tôi. Mở đầu là khi cô con gái lớn tròn 15 tuổi, mừng lên học cấp III. Sau, đến cô thứ hai, vào lớp một. Tiếp theo là cậu con trai đã học xong mẫu giáo. Rồi… đến tôi (thế mới khó từ chối) “kỷ niệm 45 tuổi!”. Tất nhiên, vài tháng  sau đó thì đến lượt mẹ các cháu. Vì bà sinh sau chút ít. Lòng thành, đúng ngày, đúng giờ sinh (đẹp sao lại vào lúc 10 giờ sáng) tôi mua về một bó hoa hồng đỏ rực, lòng vui hí hửng, trịnh  trọng nâng:
- Thay  mặt các con, xin chúc mừng…
- Những tưởng mẹ cháu sẽ cười rất tươi. Nhưng không, “nàng” chỉ cười nhẹ, nói khẽ:
- Nhà bao nhiêu hoa rồi, lại còn mua!


Thế là không đạt yêu cầu rồi. Ân hận quá. Tới lần sau, tôi nghĩ: “Có lẽ góp phần vào bữa ăn tươi thì hay hơn”. Tôi liền mua hẳn một con vịt quay. Thấy tôi bưng chiếc hộp bìa to tướng, “nàng” hớn hở gọi là:
- Anh mua cho em cái gì thế?
Mở ra, “nàng” ban cho một câu:
- Gà… với vịt! Ai bảo anh mua? Ăn làm sao hết?

Tôi… chán cho mình quá! Sực nhớ câu “nàng” hỏi, mới giật mình: “Đúng rồi ! Phải là thứ quà gì kia !” Xem nào? Được rồi. Để sang năm sẽ sửa sai. Hồi đang yêu nhau, “em” rất thích mặt áo khoác ngoài. Tôi liền cố dành dụm để có tiền mua một chiếc áo len màu tím nhẹ, kèm khăn quàng cổ. Tôi liền cố dành dụm để có tiền mua một chiếc áo len màu tím nhẹ, kèm khăn quàng cổ. Chắc mẩm lần này sẽ được… khen! Thế mà… không hơn hai lần trước, sau khi ướm thử, “nàng” gấp lại:
- Nóng nảy mở ra lại mua áo len!

Thiên hạ bảo: “Quá tam ba lần”, tới lần thứ ba thì đã hết vụng, đã thông minh ra, thế mà tôi thì… “Quả… là quá thể”. Rồi, vừa mất tiền vừa không đạt yêu cầu. Được cái, sự kiện “sinh nhật” đã mau chóng chìm vào biết bao sự kiện khác trong cuộc sống gia đình và nhà tôi cũng không hay để bụng việc gì lâu. Vã lại “nàng” biết tôi có thừa lòng yêu thương vợ con, chỉ thiếu “sáng kiến”.

Tới lần sinh nhật tiếp theo, tôi không đi mua cái gì nữa. Song, đưa tiền thì lại… thấy nó… làm sao ấy. Tôi mới dè dặt:
Lần này… em thích thứ gì thì bảo anh mua?
“Nàng” lắc đầu.
- Hay là anh dẫn em đi mua nhé?
“Nàng” càng lắc đầu:
- Hay là… em đi mua lấy nhé, anh chuẩn bị tiền mừng rồi đây!
“Nàng” cười!...


Xem thêm:
- Chuyện con nít
- Ưu ái cho độc quyền
- Mét rưỡi vỉa hè, ba đồng tiền nước