Showing posts with label nói phét. Show all posts
Showing posts with label nói phét. Show all posts

Saturday, December 7, 2013

Đánh thuế thằng nói phét !!!

>> Con voi - con chuột - con người
>> Kẻ giết người đã xin lỗi ông Nguyễn Thanh Chấn
>> “Vỗ tay thật to cho thật ...sướng !!!”
>> Độc đáo dù-lộn-ngược từ sự sáng tạo của người Nhật
>> Tin vào lòng tốt


Nhật Tuấn

Mấy hôm nay thời tiết Sàigòn rất lạ, trời xám xịt, lạnh như thu Hà Nội, cô Phượng cave chơi luôn cái áo thun bó chặt, ngoài khoác áo len mỏng làm thằng Bảy xe ôm hít hà :

“ Chèn đéc ôi…chị Phượng cave mặc xốn con mắt lái xe vầy e gây tai nạn  nghiêm trọng đấy nha”
Cô Phượng cave cười  rinh rích :
“ Đáng đời mấy thằng dê già …”
Ngoài cửa quán chợt thập thò thằng Tới, con bà Năm củ cải. Chị Gái hủ tíu gọi :
“ Vào đi, lấp ló ngoài đó làm gì ?”

Thằng Tới lò dò bước vào :
“ Con tìm má con…”
Cô Phượng cave cười cười :
“ Lại xin tiền bao thư cho cô giáo  hả ?”
Thằng Tới chưa kịp trả lời, gã Ký Quèn đã kéo tay :
“ Vào đây…vào đây tao hỏi , học lớp mấy rồi ?”
“ Lớp 12 …”
Gã Ký Quèn lại hỏi :
“ Vậy mày có biết ông Nelson Mandela vừa chết là ai không ?”
Thằng Tới tỉnh rụi :
“ Biết chết liền…”
“ Vậy mày có biết ông Bill Gate là ai không ?”
“ Hổng biết…”
“ Vậy mày có biết Obama là ai không ?”
“ Hổng biết luôn…”
Gã Ký Quèn đập bàn :
“ ĐM…hỏi gì cũng hổng biết, hổng biết…Vậy mà thằng Tổ chức Hợp tác  Phát triển quốc tế dám đánh giá học sinh Việt Nam giỏi hơn học sinh Mỹ…”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Bởi vậy bây giờ người ta gọi lễ “tốt nghiệp” là lễ “thất nghiệp”, sinh viên ra trường thất nghiệp cả đống…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Ba cái thằng “quốc tế” dánh giá theo kiểu bốc trời vậy ai còn tin. Tao nghe nói Tổ chức nhân quyền quốc tế còn bỏ phiếu cao cho VN nữa kìa. ĐM…”quốc tế” … bốc phét quá cỡ thợ mộc…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Cứ gì “quốc tế” , Việt Nam cũng khối thằng nói phét lên trời, như cái hôm được vào Hội đồng nhân quyền, cha Phó đoàn sướng quá bốc lên :” VN là một đất nước vĩ đại….”
Cô Phượng cave chen ngang :
“ Nói phét vậy nhằm nhò gì. Mới rồi cha Phó Chủ nhiệm Tư pháp quốc hội còn nói “cơ quan điều tra ở Việt Nam được coi là một trong cơ quan giỏi nhất thế giới …”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ ĐM…có mỗi cái xác chết quăng sông mà cả hai tháng nay không tìm được …Nhưng bốc phét vậy cũng chưa bằng cha nội nói “tuyệt đại bộ phận nhân dân đồng tình cao với dự thảo hiến pháp”. Chẳng nói đâu xa, nội  hẻm này có ai biết cái hiến pháp mặt ngang mũi dọc ra sao mà đồng tình cao ?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Phản động, sao ông Tư Gà nướng dám nói đồng chí Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng bốc phét hả ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ủa…vậy cha này nói câu đó hả ? Nhà nước tổ chức cuộc thi nói phét  phải trao giải nhất cho chả …”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Chưa…chưa đâu…giải nhất phải giành cho cha mới bốc phét trên tivi thu nhập đầu người VN là 2000 đôla tính sáng tiền cụ mỗi tháng phải hơn 3 triệu…”
Gã Ký Quèn tán thêm :
“ Nội trong hẻm có bao nhiêu người tháng hơn 3 triệu, lại còn cả đống thất nghiệp ngồi đầy ra kia, lại còn 19 triệu người nghèo như bà Giám đốc Ngân hàng thế giới tại VN phát biểu. Cha nội này xứng đáng nhận giải nhất bốc phét …”
Thằng Bảy xe ôm xua xua tay :
“ Chưa…chưa đâu …hậu sinh khả úy…giải nhất nói phét phải dành cho thanh niên trẻ chớ ?”
Cô Phượng cave sốt ruột :
“ Mày nói ai vậy Bảy ? Thanh niên nào dám qua mặt ông già ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hềnh hệch :
“ Có lần Bí thư thành ủy xuống trường đại học hỏi một sinh viên :” anh đang ở đâu, làm gì ?”, lập tức anh ta ưỡn ngực dõng dạc :” :”Báo cáo đồng chí Bí thư kính mến, lớp trẻ chúng tôi đang…ra khơi câu cá mập…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Ra khơi câu cá mập là sao ? Bộ thằng  chả ở Công ty đánh bắt thuỷ hải sản hả ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
”Nó bắt chước nói theo bà Triệu đấy. Ngày xưa bả nói :” "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta". Cha này muốn nói lên cái chí lớn, xả láng cuộc đời, liều mình như bỏ cho sự nghiệp vậy thôi. Nhưng chả không dám “chém cá kình” mà chỉ dám “ câu cá mập” thôi.. .”
Thằng Bảy xe ôm hăng lên :
“ Vậy thì chưa trao giải nhất cho ai , chờ hết năm đã. Nhưng ngay từ  giờ phải đề nghị quốc hội đánh thuế những thằng nói phét…”
Cả quán cười ồ. Riêng ông đại tá hưu ực một ngụm càphê…

12-6-2013

Nguồn: Blog Nhật Tuấn


Xem thêm:
- Nhân định và thiên lý
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Wednesday, November 27, 2013

Ai bảo các bạn tin

>> TQ sắp đưa 'Thỏ Ngọc' lên Mặt Trăng
>> Nợ công và nợ xấu sẽ tiếp tục đè nặng lên những thế hệ tương lai của Việt Nam ?
>> Nguyên Phó Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Vifon lĩnh 30 năm tù
>> PTT VN chỉ đạo điều tra vụ 229 kg heroin
>> Người 9 lần nhận tội "giết người" được chánh án cúi đầu tạ lỗi


Dạo này trên VNExpress hay kể mấy chuyện cổ tích kiểu như "Tôi lương 10 triệu mua được nhà" hay "Tôi kiếm 150tr/tháng nhưng chi tiêu hết có 3tr", "Đi xe 4 bánh ăn cơm với muối ớt"...

Các bạn VNE ạ! Dẫu biết rằng nhiệm vụ tuyên truyền của các bạn là hàng đầu, các bạn vẽ phải ra "gương người tốt việc tốt" giống như thời bao cấp để dân chúng quên bớt đi nỗi khốn khó của khủng hoảng kinh tế làm các bà nội trợ, các anh công chức bắt đầu tự đấm ngực xấu hổ vì mình không biết chi tiêu, không biết tiết kiệm mà tiếp tục cắm mặt cày cuốc và bớt kêu than về mấy cái chính sách kinh tế ngớ ngẩn, về quan lý tài chính vĩ mô yêu đuối... Nhưng mà có vẽ thì vẽ cái gì nó hợp lý một tí chứ vẽ kiểu siêu thực như thế nó bốc mùi kinh.

Mà bạn đọc của VNE cũng rảnh đi tranh luận với mấy 'chị Ngọc Lan', 'anh sếp' ấy cũng rỗi hơi. Trên thực tế nếu có những anh/chị chi tiêu 3 triệu/tháng trong khi thu nhập cao nếu có thì cũng chỉ có các... cụ lãnh đạo vì các cụ lấy đâu thời gian mà ra ngoài, ăn uống gì gì có người khác trả, khéo tháng chả tiêu hết 100K ấy chứ. Còn lại thì chỉ tồn tại trên... báo thôi.

Mà báo mạng giờ có xu thế coi người đọc là lũ... cừu hết hay sao ấy?! Mà coi thường thế cũng phải, ai bảo các bạn đi tin. Các cụ dạy rồi "nhà văn nói láo, nhà báo nói phét"!

Nguồn: FB Tuan Vina


Xem thêm:
- Nghe lại tiếng chửi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Sự thịnh vượng hoang đường

Thursday, March 21, 2013

Bệnh... "nổ"

>> Văn hóa và bản năng...
>> Vinashin gây hại như thế nào?
>> Vấn đề nặc danh


Khoe khoang một cách lố bịch hiện đang trở thành căn bệnh trầm kha của nhiều người, làm rối loạn nhiều thang giá trị...

Hồi còn bé tí, sống ở thời bao cấp, tôi còn nhớ mãi hình ảnh bố mẹ mình trở dậy lúc trời còn tờ mờ sáng, “lén lút” quấn con cá trắm 3 kg vào manh chiếu và dặn dò chúng tôi không được nói với ai, để bố mẹ đem cá về biếu ông bà.

Nhưng trẻ con chúng tôi, chỉ giấu được lúc ấy. Khi trời sáng rõ, tụ tập chúng bạn, có gì lại khoe với nhau tuồn tuột. Đứa thì khoe được ăn thịt gà, nhưng bố mẹ lách thịt bằng kéo; đứa thì khoe được ăn bánh nướng, bánh dẻo nhưng chỉ ăn ở trong nhà… Nói chung là đủ thứ mà theo bọn trẻ chúng tôi, lúc bấy giờ là những món sơn hào hải vị. Nhưng mà lạ một điều là đứa nào cũng bảo “bố mẹ tớ dặn không được nói với ai”.

Lớn hơn một chút, tôi mới hiểu là sống trong thời bao cấp, con người ta phải như vậy. Mọi người đều cảm thấy ngại, không dám khoe ra ngoài về sự khá giả bất thường của mình (dù chỉ là bữa cơm có thêm miếng thịt, miếng cá).

Rồi khi mở cửa, cái bệnh “ngại” của thời bao cấp tiêu dần và biến mất. Mọi người đã thoải mái hơn và không còn phải ngại vì mình giàu có, giỏi giang hơn người khác.

Nhưng khi xã hội càng phát triển, người ta lại phải sống cùng với một thứ bệnh đối lập hoàn toàn với bệnh “ngại” của thời bao cấp, bởi cái sự “nổ”, sự khoe khoang tưng bừng ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ chỗ nào.  Ở đâu người ta cũng không ngại khoe khoang về sự giàu có, về học vấn, bằng cấp, về cơ thể, về bất cứ thứ gì...

Ở ngoài đường, nhiều thiếu nữ thoả sức mặc quần cộc, cạp trễ, khoe giò, khoe mông mà nhiều người xung quanh phải quay mặt không dám nhìn. Khi bị phạt vì vi phạm giao thông, nhiều người rút điện thoại “chém gió” rằng quen sếp này, sếp nọ… cũng là để khoe khoang cái sự quan hệ rộng của mình.

Trên sân khấu, nhiều ca sĩ, diễn viên coi sự ăn mặc thiếu vải, khoe cơ thể và các vòng 1-2-3 là thể hiện sự gợi cảm cũng như bản lĩnh của người nghệ sĩ. Một số còn “tự nổ” cho rằng mình là sao, có đẳng cấp, thậm chí còn tổ chức cả những cuộc họp báo hoành tráng để “nổ” về bản thân. Còn nhớ, có cô diễn viên khoe được kinh đô điện ảnh Hollywood mời đóng phim, nhưng hàng năm sau phim mới ra mắt. Người hâm mộ căng mắt xem đi xem lại, mới phát hiện nữ diễn viên này có xuất hiện trên phim thật, nhưng là cảnh đi lại khoảng… vài giây.

Không chỉ nghệ sĩ mà nhiều vị quyền cao chức trọng cũng mắc bệnh “nổ”. Chẳng thế mà có chuyện ông Phó vụ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Lộc An, trong một buổi hội thảo về cơ chế điều hành giá xăng, khi phản biện lại cách tính giá xăng dầu, đã “lỡ miệng” khoe rằng, ông không giỏi toán lắm nhưng có đi thi toán quốc tế. Tại cuộc hội thảo, ai cũng “mắt tròn mắt dẹt” phục ông Phó vụ trưởng này lắm lắm. Nhưng khi kiểm tra lại từ Cục Khảo thí và kiểm định chất lượng giáo dục (Bộ GD-ĐT), thì không có tên ông này ở bất cứ đội tuyển dự thi Toán quốc tế nào của Việt Nam.

Rồi đến chuyện cả ông Thứ trưởng cũng khoe bằng cấp, mà đáng khoe nhất là tấm bằng Tiến sĩ… dởm. Trong các bản khai, ông Thứ trưởng này cam đoan đạt học vị Tiến sĩ tại Đại học Uppsala (Thụy Điển) nhưng cơ quan chức năng xác định ông chưa đạt học vị này.

Tệ hơn, một số quan chức còn khoe cả chức lên thiệp mời đám giỗ của cha mẹ mình…

Mới đây, dư luận lại ầm ĩ bởi sự khoe con một cách quá lố của một gia đình dự thi chương trình Tìm kiếm tài năng Việt Nam. Nếu như những người lớn trong gia đình này không quá “nổ” về con mình, thì việc cô bé 15 tuổi hát trong chương trình này cũng chỉ bình thường như mọi thí sinh khác. Nhưng chiêu khoe con của bà mẹ đã thực sự trở nên lố bịch, nào là cô bé từng đoạt giải này, giải nọ, hát được 6 thứ tiếng…,   khi khán giả được chứng kiến cô bé biểu diễn tài năng trên sân khấu.

Không những thế bà mẹ đã phản ứng lại Ban giám khảo bằng cách khoe thêm thành tích của con mình, làm cô bé lại càng tưởng mình là một “tài năng bị vùi dập”. Người chịu thiệt thòi lớn nhất sau sự lùm xum này vẫn là cô bé 15 tuổi, vì em chưa đủ lớn để chống đỡ được búa rìu dư luận và thoát ra khỏi ánh hào quang mà gia đình đã bao phủ quanh em.

Bệnh nổ, bệnh khoe khoang của nhiều người, nếu tìm hiểu rõ thì cũng có nguyên cớ của nó. Mà chủ yếu vẫn là việc chúng ta đang sống trong một môi trường quá trọng thành tích. Nói không thật, nói quá lên, nói  “phét”… nhiều khi lại kiếm được lợi. Đó là việc được tuyển dụng vào những chỗ béo bở, được thăng tiến nhanh hơn những người khác… Kể cả chuyện khoe khoang quá lố về cơ thể mình cũng là “chiêu” câu khách hoặc để bù đắp vào năng lực nghệ thuật có hạn của mình.

Trong trường học, ngay từ bé, trẻ con đã phải đánh đu với việc chọn trường, chọn lớp, học thêm, nếu không sẽ không có thành tích bằng chúng bạn. Thế mới có chuyện ngay từ cấp mẫu giáo, cha mẹ, ông bà phải mang chiếu, xếp hàng cả đêm để  xin học cho con.

Lên cấp tiểu học, sau một hai năm đầu, cô giáo còn uốn nắn các cháu về chữ viết. Còn lại bình thường mặc kệ các cháu, viết thế nào cũng được, thậm chí xấu đến mức không đọc được, nhưng đến kỳ thi viết chữ đẹp, gia đình lại sửng sốt vì… không nhận ra chữ con mình.

Còn mỗi khi đến kỳ thi học sinh giỏi, các em lại phải “cày” ra để học. Học ngày, học đêm, học bằng mọi giá, cốt mang được thành tích về cho trường.

Hàng ngày, hành giờ phải chứng kiến cái sự khoe khoang quá lố, tự nhiên, tôi lại lẩn thẩn so sánh rằng, sống ở thời bao cấp, có lẽ con người ta còn cảm thấy dễ chịu hơn bây giờ, khi mà bệnh “nổ” đang trở thành căn bệnh quá dễ lây lan, làm rối loạn rất nhiều thang giá trị./. 

Nguồn: Blog nhà Hến

P/s: Vừa qua trên mạng xuất hiện bài >>> này, xem như ông Nguyễn Xuân Phúc sớm ứng vào câu >>> "Thị phi phúc vẫn cười riêng một mình"

Xem thêm:
- Có một thời kỳ
- Đối ngoại, đối nội của một ông quan tỉnh lẻ
- Ước gì dân oan cả nước cũng được báo cáo Bộ chính trị