Showing posts with label phi thực tế. Show all posts
Showing posts with label phi thực tế. Show all posts

Monday, January 13, 2014

Hủ hiện đại

>> Xem Trish Lương, Quỳnh Trang khỏa thân... trên ANTĐ
>> Kỳ bí tục lệ cho thần tài hưởng “nhũ hoa” ở Hội An
>> Bé gái khiến cả viện khoa học quốc gia Úc xin lỗi
>> Dương Tự Trọng vẫn chưa hết tội
>> Chiếc phong bì không còn chứa đủ tiền hối lộ


Có lẽ bạn chưa bao giờ nghe mệnh đề này. Hiện đại và hủ bại, hủ lậu không bao giờ đội trời chung với nhau. Nhưng thời cận đại ở xứ ta đã xuất hiện một lũ hủ nho hồi cuối thế kỷ 19, một lũ hủ Mác thời cuối thế kỷ 20.

Những cái này, lịch sử sẽ hóa giải dần dần nhưng đời sống đang manh nha một loại “hủ” mới là hủ…hiện đại mà trong cuốn sách mới tôi gọi bằng cái tên bớt “nhạy cảm” là bệnh thích giống tây.

Những người này khi đề cập đến chuyện lòng, lề đường, đến cái xe gắn máy thường xem như cái gì đó xấu xa, lạc hậu lắm, phải “triệt” cho bằng được.

Hiện đang có “âm mưu” cấm xe gắn máy trong thành phố. Những người hủ hiện đại này nghĩ làm việc này dễ lắm. Đường phải ra đường, phố phải ra phố…

Ở đâu thì không biết chứ ở ta, báo chí đi trước, nghị quyết theo sau là chuyện dễ xảy ra.

Trên trang FB, không phải chỗ bày tỏ chính kiến. Điều này tôi sẽ làm rõ ở chỗ khác. Trong viết ngắn này, tôi chỉ muốn nói gọn ba điều:

Với vài chục triệu người, lứa trên 45 tuổi, phải kinh qua vài ba cuộc kháng chiến, học vấn có hạn, tiền cửa sau của trước để kiếm việc, để học nghề không có, vốn liếng để có doanh nghiệp, sinh sống cho “giống tây” càng khó thì chỉ có hai cách: Một là để họ lần tảo kiếm ăn như hiện nay, ép họ vào những trật tự tương đối sẽ có một ý nghĩa nhất định. Hai là dẹp họ đi ( đi đâu không biết).

Cách làm sau dễ lắm nhưng những người có đầu óc, khó có thể chấp nhận.

Nói thẳng ra, xứ mình chưa có tư cách gì để giống tây được cả. Muốn giống, rất nhiều việc phải làm hơn là xua mấy ông dân phòng cầm rùi cui ra hốt họ đi.

Dưới đây có vài tấm ảnh, xin nói rõ về tấm ảnh chụp bãi để xe gắn máy.

Đó là bãi để xe của CÁN BỘ CNV bệnh viện Nguyễn Trãi.

Bình thường nó khoảng 200 chiếc, đầy đủ thì khoảng 250 chiếc. Hơn hai trăm con người này cứu chữa khoảng nửa triệu bệnh nhân mỗi năm. Vì họ còn đi bằng xe gắn máy nên giá ghi trên mỗi hóa đơn xuất viện của bà con còn có giới hạn như hôm nay.

Nếu họ đi bằng thứ khác, sẽ có vài trăm ngàn bệnh nhân khỏi đến viện vì bán nhà đi cũng không đủ chi phí.

Nếu bây giờ, luận lý của cánh “Hủ hiện đại” kia thắng thế, buộc hơn 200 y bác sỹ, nhân viên ở đây phải mua xe hơi hoặc đi xe buýt tất, cấm đi xe gắn máy thì hai tình huống có thể xảy ra: Một là đến năm 2025 có thể được. Hai là giải tán bệnh viện.

Còn bức ảnh chụp con đường đầy xe trâu xe bò, nếu dẹp được cũng sẽ có hai tình huống: Một là đợi đến 20 năm nữa, tỉnh lẻ này làm được con đường rộng gấp 4 lần, có làn dành riêng cho xe trâu xe bò, hai là giải tán ngành nông nghiệp, sau đó nhập khẩu gạo từ Nhật Bản, Mỹ về mà ăn…

Nhìn lại mươi năm gần đây, bên cạnh nỗi âu lo về tai nạn giao thông, tai nạn sông nước, mất an toàn thực phẩm v.v.. xem ra cái nguy cơ tiềm ẩn từ lực lượng hủ hiện đại này đáng sợ hơn nhiều.

Nguồn: FB Nhà báo Độc Lập


Xem thêm:
- Cần nhân đạo hơn!
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Phải chăng xã hội đang tụt lùi?

Sunday, August 4, 2013

Ban rồi rút!

>> Đẳng cấp "đánh úp" dân!
>> Toilet ‘dát vàng’: Mở hướng lãng phí mới?
>> Báo động cán bộ dùng doanh nghiệp sân sau để tham nhũng (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này)
>>>>> Chính sách phải vì con người (Theo tôi Bộ TTTT phải kỷ luật quan chức giải thích sai trong cuộc họp báo đầu tiên vì phải nói đã gây hậu quả nghiêm trọng. Xong rồi phải gởi thư đến các báo nói sai yêu cầu họ nói lại cho rõ. Nếu cần phải tổ chức họp báo mời các hãng tin nước ngoài đến. Ngoài ra phải chỉnh sửa lại Nghị định 72 cho chặt chẽ, rõ ràng, tính khả thi cao chứ để nguyên như vậy vẫn còn nhiều điểm mơ hồ.)


(Tin nóng) - Thông thường, các bộ ngành hay địa phương muốn ban hành một văn bản cỡ như thông tư, nghị định, quy định, quyết định thì những người tham mưu dự thảo văn bản tính kỹ dữ lắm.

Họ phải ngó tới ngó lui, tham khảo các bộ luật, nghiên cứu thực tế cuộc sống, chọn từng chữ từng câu để viết thành dự thảo. Viết xong dự thảo, họ trình lên cho lãnh đạo duyệt, lắng nghe dư luận xã hội, ý kiến nhân dân và có thể sửa đi sửa lại. Một văn bản luôn quan tâm đến hai điều chính yếu: nội dung của nó có vi phạm pháp luật hay không và có thể thực hiện được hay không. Chắc ăn cả hai điểm đó thì cơ quan chủ quản mới dám ban hành.

Về lý thuyết thì nói cho oai vậy chứ trong thực tế, có cả ngàn văn bản chỏi tông với pháp luật, bị Bộ Tư pháp “tuýt” còi yêu cầu thu hồi. Điều này nói lên trình độ nhận thức pháp luật của cơ quan chủ quản còn chưa đầy đủ. Tuy nhiên, khía cạnh pháp luật của văn bản chỉ là khía cạnh thuần lý. “Đau” nhất là về khía cạnh thực tế, có những nội dung văn bản không thể thực hiện được, trở thành đề tài đàm tiếu của nhân dân và tốn khá nhiều giấy mực của giới báo chí. Người ta gọi đó là những nội dung văn bản phi thực tế.

Trong thời gian qua, ta thấy có nhiều nội dung văn bản phi thực tế như vậy. Tương đối xa xưa, có nội dung cấm người thấp bé nhẹ cân dưới 40 kg không được chạy xe gắn máy 50 phân khối; chỉ được bán thịt heo lẻ trong vòng 8 giờ sau khi giết mổ; muốn làm giấy khai sinh cho con thứ ba và thứ tư phải “tình nguyện” đóng tiền từ 1 triệu đến 1,5 triệu đồng.

Tương đối gần gũi có các nội dung: không được xây dựng những công trình mô phỏng kiểu kiến trúc cổ của Pháp và châu Âu; phạt những người đi xe gắn máy không chính chủ; phạt những người đội mũ bảo hiểm dỏm đi xe gắn máy... Gần đây nhất có nội dung cộng điểm thi đại học cho thí sinh là bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Những văn bản có nội dung ngộ nghĩnh như vậy đã không được thực hiện bởi dù nhân dân ngoan ngoãn cách mấy, muốn thực hiện cũng không thể làm được. Cơ quan chủ quản đành ngậm ngùi lên tiếng rút lại.

Có những người bi quan, yếm thế hình dung anh em cán bộ, công chức làm công tác tham mưu dự thảo văn bản đông đảo quá, dường như rảnh việc nhiều, bèn đổi nghề sang làm “họa sĩ” dù chưa học hội họa ngày nào. Họ cứ suy nghĩ và vẽ ra những nội dung quái chiêu, không có trong sách vở và không ăn nhằm gì vào thực tế cuộc sống nhân dân cả. Có người bạo gan hơn, cho rằng các vị bề trên không có thì giờ đọc kỹ văn bản, hoặc có đọc cũng không nắm rõ được; cấp dưới trình lên cứ gật đại nên mới ra cái nông nỗi rút. Nói gì thì nói, việc ban hành những nội dung văn bản bất khả thi cuối cùng đành rút lại đã tạo ra những hệ quả xã hội đáng tiếc.

Nguyễn Trãi viết: “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”. Cuộc sống của nhân dân bình thường đã có lắm mối lo, đặc biệt là mối lo cơm áo gạo tiền trong giai đoạn kinh tế rất khó khăn này. Ban hành thêm một vài nội dung quy định phi thực tế sẽ khiến nhân dân lo thêm; lòng trở nên bất an. Sống mà lòng cứ nơm nớp bất an vì sợ bị phạt, bị làm phiền thì sướng ích cái nỗi gì?

Một tổ chức tốt bụng nào đó có nhã ý đánh giá chỉ số hài lòng của người Việt Nam khá cao có lẽ do họ chưa đọc được những quy định có vẻ hài hước như phạt xe không chính chủ hoặc cấm người nặng dưới 40 kg không được đi xe gắn máy. Xin lỗi, những người bị bệnh Down, những người bị thương tật cố gắng lắm mới mua được chiếc xe gắn máy. Cấm họ đi xe gắn máy thì họ phải đi xe gì? Mà cũng chưa có một kết luận y học nào khẳng định người dưới 40 kg không xử lý tình huống giao thông linh hoạt bằng người 41 kg.

Những nội dung xa lìa thực tế cuộc sống của các văn bản còn khiến cho dư luận bất bình. Đáng lẽ các cơ quan chức năng trị anh làm mũ bảo hiểm dỏm để hướng nhân dân vào chuyện mua mũ bảo hiểm có chất lượng cao thì lại đi phạt người dân nghèo mua mũ dỏm. Vả chăng, dân trí của chúng ta cũng cao lắm, không ai muốn đem cái đầu mình ra mà đùa giỡn với mặt đường. Chẳng qua là người ta công khai bày bán bán mũ rẻ và tâm lý người dân cứ thấy cái gì rẻ thì mua. Trị như vậy là chỉ trị cái ngọn mà quên trị cái gốc.

Hành động vội vã ban hành các văn bản có nội dung bất khả thi rồi sau đó tuyên bố rút lại cũng làm nên lắm nụ cười trong thiên hạ. Nhân dân cười vì chủ nghĩa quan liêu bao cấp đã được xóa đi từ khi chuyển sang thời đổi mới nhưng tinh thần quan liêu của cán bộ công chức soạn thảo văn bản thì vẫn còn tươi hơn hớn như đám rau sau cơn mưa. Rõ ràng, tư duy của họ không theo kịp cuộc sống, không phù hợp cuộc sống cho nên mới đẻ ra được những quy định trên mây, lãng mạn và phiêu bồng hơn sương khói. Qua những nội dung bất khả thi như vậy, người dân giảm niềm tin vào trình độ chuyên môn của cán bộ công chức và ngành chủ quản.

Rút lại một văn bản được xem là kịp thời sửa sai. Sửa sai là tốt nhưng không làm sai để phải sửa thì vẫn tốt hơn. Trước nay, não trạng xem sửa sai là tốt phần nào đó đã cho phép người ta nghĩ sai, làm sai. Cuộc sống bây giờ đặt ra yêu cầu nghiêm nhặt hơn nhiều: Không được làm sai, nhất là không được cứ việc nhắm mắt làm sai để sau đó sửa sai. Điều này cũng tương đương với chuyện phòng bệnh hơn chữa bệnh. Bởi một khi bắt tay vào việc sửa sai thì những tổn thất (và tổn thương) do sự sai lầm tạo ra là không có gì bù đắp được.

Tóm lại, phần lớn những nội dung văn bản quái chiêu ban hành trong thời gian qua đã được rút lại. Một vài nội dung còn lại không ai thực hiện được bởi có muốn nghiêm túc thực hiện cũng không làm được. Thí dụ như chuyện quy định dành cho người bán hàng rong, quà vặt. Đối với những bà con lao động nghèo này, ta chỉ có thể kêu gọi, nhắc nhở họ tuân thủ những nguyên tắc vệ sinh thực phẩm, không được phép buôn bán trong một số nơi cấm quà vặt, hàng rong. Và chỉ có thể làm được như vậy. Hai thành phố Hội An (Quảng Nam) và Đà Nẵng làm rất tốt công việc này.

Còn chuyện bán hàng rong, quà vặt có từ đời tám hoánh. Người ta chỉ nghe nói thực phẩm của nhà hàng, các tiệm ăn sang trọng, các công ty thầu nấu cơm gây ra ngộ độc thực phẩm chứ chưa nghe nói đến gánh hàng rong. Cuộc sống còn người nghèo có nhu cầu ăn uống thì còn những người bán hàng rong.


Vũ Đức Sao Biển

Xem thêm:
- Chẳng có nhân tài nào ở đây cả
- Vô tư chết từ từ nhờ... lãng phí
- Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’

Monday, July 22, 2013

Sao chưa ai bị phạt?

>> Tự hào là số đông
>> Phí xe máy, khó mà tận thu
>> "Kiến nghị Ban Nội chính TƯ quan tâm nhiều hơn đến hoạt động tố tụng"
>> Ai cũng biết, chỉ người có trách nhiệm không biết
>>>>> Bộ Công an hủy quy định ’chì chiết’, ’thả rông’...
>> Gặp người CSGT phạt tài xế xe chở Phó Thủ tướng


ANTĐ - Theo thống kê của Bộ Tư pháp năm 2012, qua kiểm tra 1.054.366 văn bản, các Bộ, ngành, địa phương đã phát hiện 5.240 văn bản có dấu hiệu vi phạm các điều kiện về tính hợp pháp (4.371/5.240 văn bản có dấu hiệu trái pháp luật, chiếm 83%). 

Như vậy, tính trung bình, mỗi ngày có tới hơn 10 văn bản trái pháp luật được ban hành! Năm 2013 chưa có số liệu thống kê những văn bản trái pháp luật, không khả thi của các cơ quan Nhà nước ban hành, nhưng xem ra với tần suất các văn bản "kỳ lạ" xuất hiện trong 6 tháng đầu năm tạo sự bức xúc không chỉ ngoài xã hội mà còn vào cả nghị trường Quốc hội.

Một loạt văn bản dưới dạng Nghị định, Thông tư đã ban hành hoặc chuẩn bị ban hành gần đây do các Bộ, ngành chuẩn bị cũng bị lỗi rất nhiều. Lỗi không chỉ ở câu từ, ngữ pháp… mà có không ít quy định có nội dung xa rời thực tế, thiếu tính khả thi và không phù hợp, đồng bộ với các quy định pháp luật đã có, hiện đang áp dụng ở các luật, chính sách khác của Nhà nước. Không ít văn bản pháp quy dù mới chỉ dưới dạng dự thảo, nhưng đã gây xáo trộn trong đời sống, ảnh hưởng đến sản xuất kinh doanh và sự ổn định của xã hội.

Với một văn bản, quy định mới vừa đưa ra đều có phản hồi từ dư luận, âu cũng là tự nhiên. Nhưng dư luận phản ứng không phải vì sợ mất đi sự tự do của mình, mà vì quy định vô lý và thiếu sức sống. 

Trên diễn đàn Quốc hội, nhiều đại biểu đã bày tỏ băn khoăn sự lãng phí về tiền bạc, thời gian, công sức khi ban hành các văn bản không khả thi. Có ý kiến cho rằng sự lãng phí đó không kém gì tham nhũng. Lãnh đạo Chính phủ cũng đã tỏ ý không hài lòng với chất lượng các dự thảo văn bản lần cuối được trình ký khiến cho gần đây, có một số văn bản, quyết định khi ban hành có nhiều lỗi “không đáng có”, phải sửa đổi. Việc dừng phát hành Thông tư khi bút ký còn chưa ráo mực hoặc phải liên tục sửa đổi, bổ sung như đã xảy ra vì quy định bất khả thi là cần thiết. Nhưng qua đó có thể thấy để xảy ra lỗi như vậy là một điều đáng báo động về tư duy, cách thức làm chính sách ở nhiều Bộ hiện nay, gây thêm nhiều tốn kém, chi phí cho Nhà nước.

Tuy nhiên, đến nay việc chịu trách nhiệm khi ban hành một văn bản quy phạm pháp luật từ thiếu thực tế đến có sai sót mới chỉ xem xét dưới góc độ công vụ như quan liêu, thiếu sâu sát, thiếu trách nhiệm. Cơ quan ban hành văn bản sai, cứ vô tư thu hồi, hủy bỏ là xong! Chưa thấy cán bộ nào bị kỷ luật khi ban hành văn bản theo “tư duy phòng máy lạnh”. Hơn nữa, những kiểu ban hành các văn bản pháp quy yếu kém, nhiều văn bản sai khi ban hành không chỉ làm dư luận bức xúc, gây tình trạng "nhờn pháp luật" mà còn làm mất lòng tin trong dân, giảm hiệu lực quản lý Nhà nước. 

Phạt hành chính (cách chức, kỷ luật) đối với người soạn thảo, người ký ban hành những văn bản xa rời cuộc sống, thiếu tính thực tế, thậm chí trái luật, mới có thể chấm dứt được tình trạng này. Đây là đòi hỏi của dân, và của cả xã hội. 

Thiên Thanh

Xem thêm:
- Suy nghĩ nát nước
- Có luật trưng cầu ý dân, tham nhũng sẽ phải sợ
- Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’


Saturday, July 6, 2013

Cả đời sống trong mơ

>> Bầu Kiên bị khởi tố thêm tội trốn thuế
>> Đọc chơi hiểu cho đúng! (Bài thơ này quá hay!)
>> Làm lãnh đạo càng cần phải học (vì kết quả có tại >>>>> đây)
>> Xử lý nợ xấu bằng nguồn tiền nào? (Tiền của dân!)
>> Từ 5kg gạo nghĩ về bộ máy hành chính công


() - Hôm nay thứ bảy, cơ quan em mùng 10 mới lĩnh lương mới, hồi hộp lắm bác ạ. Biết rằng mỗi “phẩy” chỉ có 100.000đ, nhưng như bác, năm “phẩy” lương hưu cũng được thêm 500.000đ, ra vấn đề đấy chứ không đùa đâu.

- Ai bảo chú là không đùa? Chú có nhớ bắt đầu cải cách chế độ tiền lương từ bao giờ không?

- Hồi nào không nhớ, gần 30 năm rồi còn gì, từ hồi em còn… chưa có lương.

- Từ năm 1985. Hồi đó bắt đầu có cụm từ “bù giá vào lương”, lương “cơ sở”- tức là “tối thiểu” như cách gọi hiện nay- được ''quy ra thóc'' là bằng 60kg gạo. Mỗi người hồi đó còn ăn tem phiếu, chỉ có 13,5kg gạo/tháng. Trừ gạo thổi cơm, còn những 46,5kg để ăn tiêu. Nhà tập thể cơ quan, không mất tiền, có thuê cũng chỉ… vài cân gạo/tháng, đời sống đâu có khó lắm. Bây giờ, lương tối thiểu tăng cả chục lần, 28 năm trôi qua, tính ra “cơ sở” để tính lương vẫn chỉ có 65kg gạo. Đó là các bác chuyên gia lớn, GS,TS của Chính phủ tính thế.

- Hồi đó, bộ trưởng 10 “phẩy”, 6 tạ rưỡi gạo. Bây giờ thành bao nhiêu, gạo ngon phải 300.000đ một yến…

- Cũng chỉ gấp 10 ngày còn bao cấp. Hồi đó phở 3 hào, bia cũng 3 hào (vại nửa lít, chứ không teo xuống 1 lít 3 vại như bây giờ). Nói tóm lại, gần 30 năm tăng được có 5kg gạo/tháng lương cơ bản mà CBCC sống vung vinh lắm.

- Còn CNVC cũng chỉ hơn ngày xưa 5kg gạo/tháng thôi, mà khổ thế.

- Chú có biết vì sao?

- Em ngu lâu mà bác.

- Người ta nói chán chê mê mỏi rồi, CBCC sống vung vinh vì thu nhập ngoài lương, nói đơn giản là phong bì, nhớ chưa?

- Nhớ, nhưng quên ngay vì CNVC làm gì có phong bì. Nói thế thì 30% số CBCC - tức ngót triệu bác “cắp ô” - cũng vung vinh cả sao?

- Có suất hết, làm ăn mẫn cán, hiệu quả cũng như rót nước pha trà, miễn là có chức, có ghế. Còn chuyện bằng cấp khỏi lo, ai cũng có đủ. Đời công tác chỉ 40 năm, 12 năm phổ thông, 4 năm đại học, 2 năm cao học, học chính trị, bồi dưỡng nghiệp vụ, hội nghị, hội thảo, tham quan trong-ngoài nước, cộng lại được bao lăm phục vụ nhân dân?

- Cơ chế, chế tài nó vậy mà bác. Nghe có vẻ thiếu sáng sủa, nhưng ai cũng mơ đấy. Giờ em vẫn còn mơ đây!

Lý Sinh Sự


Xem thêm:

- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Lãnh đạo VN có dám vì dân không?
- Chúng ta đã hết lòng với dân chưa?