Showing posts with label lố bịch. Show all posts
Showing posts with label lố bịch. Show all posts

Monday, July 22, 2013

Sao chưa ai bị phạt?

>> Tự hào là số đông
>> Phí xe máy, khó mà tận thu
>> "Kiến nghị Ban Nội chính TƯ quan tâm nhiều hơn đến hoạt động tố tụng"
>> Ai cũng biết, chỉ người có trách nhiệm không biết
>>>>> Bộ Công an hủy quy định ’chì chiết’, ’thả rông’...
>> Gặp người CSGT phạt tài xế xe chở Phó Thủ tướng


ANTĐ - Theo thống kê của Bộ Tư pháp năm 2012, qua kiểm tra 1.054.366 văn bản, các Bộ, ngành, địa phương đã phát hiện 5.240 văn bản có dấu hiệu vi phạm các điều kiện về tính hợp pháp (4.371/5.240 văn bản có dấu hiệu trái pháp luật, chiếm 83%). 

Như vậy, tính trung bình, mỗi ngày có tới hơn 10 văn bản trái pháp luật được ban hành! Năm 2013 chưa có số liệu thống kê những văn bản trái pháp luật, không khả thi của các cơ quan Nhà nước ban hành, nhưng xem ra với tần suất các văn bản "kỳ lạ" xuất hiện trong 6 tháng đầu năm tạo sự bức xúc không chỉ ngoài xã hội mà còn vào cả nghị trường Quốc hội.

Một loạt văn bản dưới dạng Nghị định, Thông tư đã ban hành hoặc chuẩn bị ban hành gần đây do các Bộ, ngành chuẩn bị cũng bị lỗi rất nhiều. Lỗi không chỉ ở câu từ, ngữ pháp… mà có không ít quy định có nội dung xa rời thực tế, thiếu tính khả thi và không phù hợp, đồng bộ với các quy định pháp luật đã có, hiện đang áp dụng ở các luật, chính sách khác của Nhà nước. Không ít văn bản pháp quy dù mới chỉ dưới dạng dự thảo, nhưng đã gây xáo trộn trong đời sống, ảnh hưởng đến sản xuất kinh doanh và sự ổn định của xã hội.

Với một văn bản, quy định mới vừa đưa ra đều có phản hồi từ dư luận, âu cũng là tự nhiên. Nhưng dư luận phản ứng không phải vì sợ mất đi sự tự do của mình, mà vì quy định vô lý và thiếu sức sống. 

Trên diễn đàn Quốc hội, nhiều đại biểu đã bày tỏ băn khoăn sự lãng phí về tiền bạc, thời gian, công sức khi ban hành các văn bản không khả thi. Có ý kiến cho rằng sự lãng phí đó không kém gì tham nhũng. Lãnh đạo Chính phủ cũng đã tỏ ý không hài lòng với chất lượng các dự thảo văn bản lần cuối được trình ký khiến cho gần đây, có một số văn bản, quyết định khi ban hành có nhiều lỗi “không đáng có”, phải sửa đổi. Việc dừng phát hành Thông tư khi bút ký còn chưa ráo mực hoặc phải liên tục sửa đổi, bổ sung như đã xảy ra vì quy định bất khả thi là cần thiết. Nhưng qua đó có thể thấy để xảy ra lỗi như vậy là một điều đáng báo động về tư duy, cách thức làm chính sách ở nhiều Bộ hiện nay, gây thêm nhiều tốn kém, chi phí cho Nhà nước.

Tuy nhiên, đến nay việc chịu trách nhiệm khi ban hành một văn bản quy phạm pháp luật từ thiếu thực tế đến có sai sót mới chỉ xem xét dưới góc độ công vụ như quan liêu, thiếu sâu sát, thiếu trách nhiệm. Cơ quan ban hành văn bản sai, cứ vô tư thu hồi, hủy bỏ là xong! Chưa thấy cán bộ nào bị kỷ luật khi ban hành văn bản theo “tư duy phòng máy lạnh”. Hơn nữa, những kiểu ban hành các văn bản pháp quy yếu kém, nhiều văn bản sai khi ban hành không chỉ làm dư luận bức xúc, gây tình trạng "nhờn pháp luật" mà còn làm mất lòng tin trong dân, giảm hiệu lực quản lý Nhà nước. 

Phạt hành chính (cách chức, kỷ luật) đối với người soạn thảo, người ký ban hành những văn bản xa rời cuộc sống, thiếu tính thực tế, thậm chí trái luật, mới có thể chấm dứt được tình trạng này. Đây là đòi hỏi của dân, và của cả xã hội. 

Thiên Thanh

Xem thêm:
- Suy nghĩ nát nước
- Có luật trưng cầu ý dân, tham nhũng sẽ phải sợ
- Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’


Thursday, July 18, 2013

Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’

>> Bỏ ưu tiên cộng điểm cho mẹ Việt Nam anh hùng (Hoan hô Bộ GD&ĐT: mạnh dạn, thẳng thắn. Nhưng mong sao sẽ không có những quy định "chết yểu" như thế nữa! - lời nhận xét của bạn đọc dongphuongnv)
>> Tìm ra thủ phạm tung tin đồn thất thiệt về chủ tịch BIDV Trần Bắc Hà bị bắt
>> Tổng thống Miến Điện hứa thả hết tù chính trị trong năm 2013
>> Quẳng cho dân cục tiền là xong
>> Quy định ưu tiên cộng điểm thi ĐH cho Mẹ VN anh hùng - trách nhiệm thuộc về ai?


Người Đưa Tin - Thời gian vừa qua, nhiều văn bản quy phạm pháp luật được ban hành, hoặc đang dừng lại ở dự thảo đã vấp phải phản ứng mạnh từ dư luận xã hội do sự thiếu thực tế, không khả thi.

Sau những cuộc tranh cãi nảy lửa, nhiều văn bản buộc phải hủy bỏ hoặc tạm dừng thi hành. Thậm chí, có những dạng văn bản (đóng dấu cơ quan Nhà nước) khôi hài tới mức phân công trực đám ma, tổ chức đám cưới (việc nhà) một lãnh đạo trong cơ quan, đơn vị... Tất cả những điều trái khoáy ấy chưa có cơ quan, cá nhân nào phải chịu trách nhiệm nên các văn bản "trên trời" vẫn có cơ hội "tái xuất". Rõ ràng, ở đây cần có giải pháp, có một chế tài, quy trách nhiệm cụ thể đến từng cá nhân, người đứng đầu để hạn chế tối đa dạng văn bản gây bức xúc dư luận. Xoay quanh vấn đề này, PV báo điện tử Người đưa tin đã có cuộc trao đổi với ông Vũ Mão, nguyên chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

Trái khoáy, vô cảm

Thưa ông, thời gian qua có nhiều Nghị định, Thông tư (văn bản quy phạm pháp luật) vừa ban hành đã buộc phải thu hồi, hoặc mới là dự thảo đã bị dư luận phản ứng vì bất cập thậm chí vô lý. Ông bình luận gì về thực tế này?

Theo tôi, còn rất nhiều cái tồn tại mà chưa được giải quyết, luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật đã cố gắng thể chế hóa nhưng chưa hoàn chỉnh. Có rất nhiều vấn đề của quản lý xã hội, đời sống nhưng cơ quan ban hành văn bản chỉ đưa ra văn bản để quản lý chứ chưa hướng đến người dân.

Nghị định về phạt xe không chính chủ và quy định phạt mũ bảo hiểm không đạt tiêu chuẩn của các bộ, ngành đã gặp phản ứng mạnh mẽ của người dân.

Các cơ quan địa phương ban hành văn bản cũng chưa hiểu hết, không có quyết định đúng đắn để phục vụ đại đa số quần chúng. Trong đó có nhiều cái không phù hợp lòng dân, không đáp ứng thực tiễn.

Bên cạnh đó, thủ tục và quy trình ban hành các văn bản pháp luật không chặt chẽ, tùy tiện dẫn đến chất lượng văn bản kém. Từ thực trạng ban hành văn bản pháp luật trong thời gian vừa qua, tồn tại lớn nhất là văn bản của các bộ ngành và địa phương.

Như vừa qua, theo Văn phòng Chính phủ, một loạt văn bản dưới dạng Nghị định, Thông tư đã ban hành hoặc chuẩn bị ban hành gần đây do các bộ, ngành chuẩn bị cũng bị lỗi rất nhiều. Lỗi không chỉ ở câu từ, ngữ pháp... mà có không ít quy định có nội dung xa rời thực tế, thiếu tính khả thi và không phù hợp, đồng bộ với quy định của các luật đã có.

Như vậy, thưa ông điều này có thể lỗi sai xuất phát từ tư duy của những người soạn thảo văn bản?

Ở một góc độ nào đó, có thể coi đây là những văn bản "trong phòng máy lạnh" do các cán bộ, chuyên viên soạn thảo chỉ ngồi một chỗ nghĩ ra, trình ký mà không có những khảo sát, đánh giá vấn đề phải giải quyết trên thực tiễn từ nhu cầu bức xúc trong dân sinh. Cho nên, nhiều văn bản quy phạm pháp luật đang còn là dự thảo hoặc chỉ mới ban hành được ít ngày đã vấp phải phản ứng gay gắt từ dư luận, thậm chí từ chính các cơ quan Nhà nước khác, từ cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (bộ Tư pháp) nên đã ngay lập tức phải sửa đổi hoặc hủy bỏ.

Cụ thể nhất là Thông tư liên tịch số 06/2013/TTLT được ban hành ngày 28/2 của liên bộ Khoa học và công nghệ, Công thương, Công an, Giao thông - Vận tải ký về sản xuất, nhập khẩu, kinh doanh và sử dụng mũ bảo hiểm trong đó quy định phạt với người đội mũ không đáp ứng tiêu chuẩn kỹ thuật áp dụng như đối với hành vi không đội mũ bảo hiểm hoặc đội mũ bảo hiểm không cài quai đúng quy cách, từ 100.000 đến 200.000 đồng. Ngay khi vừa ban hành, tuy chưa đến thời điểm áp dụng như trong Thông tư này nêu, quy định trên đã vấp phải phản ứng rất mạnh trong dư luận. Bộ Tư pháp cũng ngay lập tức có ý kiến phản đối quy định này.

Chính vì thiếu thực tế, lợi ích cục bộ, không vì lợi ích của người dân nên nhiều văn bản quy phạm pháp luật đã gặp những phản ứng gay gắt từ dư luận?

Những văn bản tùy tiện, nhiều sai sót nó có nhiều nguyên nhân: Thứ nhất do trình độ của những người làm trong cơ quan công quyền, chưa có tầm bao quát vấn đề. Những người này thường xuất phát từ cách nhìn mang tính cục bộ. Ví dụ như bộ, địa phương đưa ra văn bản thì thường là tính tới lợi ích của ngành, địa phương mình. Họ không thực sự nghĩ đến lợi ích của người dân. Chính vì trình độ hiểu biết kém như vậy dẫn đến ban hành những văn bản xa rời thực tiễn.

Thứ hai, chính những cơ quan, bộ ngành, địa phương ban hành văn bản thiếu cái tâm, thậm chí có sự vô cảm. Từ những chuyên viên soạn thảo văn bản đến người ký duyệt cũng thiếu bao quát, thiếu góc nhìn toàn cục của nhà quản lý. Hay như trước đó nữa, một văn bản nghị định của Chính phủ- Nghị định số 105/2012/NĐ-CP ban hành ngày 17/12/2012 quy định về việc tổ chức lễ tang cán bộ, công chức viên chức, trong đó quy định ở Điều 4: "Linh cữu người từ trần quàn tại nhà tang lễ hoặc tại gia đình không để ô cửa có lắp kính trên nắp quan tài". Quy định này có phần hơi lủng củng về ngôn từ và đặc biệt là thiếu tính khả thi, không có tình và cũng không có lý. Cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật cũng đã có văn bản đề nghị rút lại quy định này.

Đó là các dạng văn bản quy phạm pháp luật đã ban hành nhưng không có tính khả thi, bị phản ứng mạnh nên phải rút, thu hồi lại. Nhưng cũng có rất nhiều quy định thiếu tính khả thi đã phải rút ngay từ khi còn đang dự thảo lần đầu... Ví dụ như quy định người xuất cảnh, người đi nghĩa vụ quân sự... trên 2 năm thì xóa tên khỏi sổ hộ khẩu trong dự thảo Luật Cư trú hay quy định thu phí bảo trì đường bộ với người đi xe đạp điện trong một Thông tư của bộ Tài chính.

Tuy việc sửa đổi, gỡ bỏ các quy định thiếu tính khả thi đó có thể cho là bình thường do vẫn còn đang trong quy trình xây dựng, lấy ý kiến, cái gì chưa hợp lý thì bỏ đi. Nhưng tần suất số quy định thiếu tính khả thi mà quá nhiều thì cũng phản ánh tư duy, thậm chí là "não trạng" của người làm chính sách ở nhiều cơ quan, ban ngành đang rất có vấn đề.

Đẩy khó cho dân

Thưa ông, ông suy nghĩ như thế nào khi một số bộ ngành, địa phương ban hành văn bản để dễ quản lý, đẩy khó cho dân?

Việc làm đó dẫn đến hậu quả là không yên lòng dân. Tính nghiêm trọng của nó rất lớn bởi chúng ta đang xây dựng một xã hội đòi hỏi mọi người phải tôn trọng và làm theo pháp luật. Người dân rất buồn phiền về những việc không đáng có này.

Rõ ràng trách nhiệm, trước hết thuộc về cơ quan (và những người) có thẩm quyền ban hành các văn bản pháp luật. Thứ nữa là cơ quan có thẩm quyền kiểm soát các văn bản pháp luật là bộ Tư pháp. Thường thì Bộ nào đó ban hành một thông tư thì phải thông qua bộ Tư pháp xem xét. Bộ Tư pháp có quyền phản bác nếu thấy văn bản, thông tư đó làm sơ sài, thiếu hợp lý.

Đấy là trách nhiệm của những công chức (bao gồm cả người lãnh đạo) của các cơ quan hành pháp. Theo tôi, Quốc hội và các cơ quan của Quốc hội  cũng không thể thoái thác trách nhiệm của mình theo chức năng, nhiệm vụ đã được Hiến định. Các cơ quan của Quốc hội có quyền giám sát các bộ ngành và địa phương trong việc ban hành và thi hành pháp luật. Những cái này cơ quan giám sát vẫn chậm và còn yếu.

Thời gian vừa qua, một văn bản pháp luật nhưng nhiều Bộ liên quan có ý kiến khác nhau gây ra phản ứng dư luận xấu. Đứng ở góc độ là một người dân ông nhìn nhận như thế nào về việc này?

Đúng là thời gian vừa qua có nhiều văn bản đưa ra gây tranh cãi như Nghị định 71 giữa bộ Giao thông Vận tải và bộ Công an. Một bên yêu cầu tiếp tục xử phạt xe không chính chủ, một bên yêu cầu hoãn. Ở góc độ một công dân, tôi thấy không thể chấp nhận được.

Theo quy định của luật, để bảo đảm tính khả thi trong thực hiện, các văn bản quy phạm pháp luật trước khi ban hành phải có ý kiến đóng góp của nhân dân. Tuy nhiên, việc thực hiện quy định này đôi khi chỉ mang tính hình thức, chiếu lệ. Mặt khác, việc thống kê, tập hợp xử lý ý kiến góp ý của người dân hiện vẫn là khâu yếu. Người dân khi gửi ý kiến đến các cơ quan chức năng thường không nhận được phản hồi có được tiếp thu hay không, nếu không thì vì lý do gì?

Xin cảm ơn ông!                    


Nguyễn My - Cao Tuân

Xem thêm:
- Suy nghĩ nát nước
- Họ là đồng bào của các anh chị đấy!
- Bệnh vĩ mô mà đi trị vi mô?


Sunday, May 19, 2013

Văn hóa Phạm Viết Đào?

>> Sinh nhật cụ Hồ ( Trương tiên sinh viết bài này có tính thời vụ, quá gượng gạo!)
>> Maria Ozawa: Thịt người và thịt lừa
>> Báo chí cũng sai tè le đây này!


Cũng lâu lắm rồi mới ghé nhà bác Đào chơi, chợt nhìn thấy dòng chữ trong entry >>> này mà "lặng thinh" người. Dòng chữ có nội dung như sau:

TIỂU SỬ ĐỒNG CHÍ HỒ ĐỨC VIỆT
Ông Hồ Đức Việt (1947-2013) (?) là một chính khách Việt Nam...

Bà con có hiểu dòng chữ ấy có nghĩa là gì không? Và ông Hồ Đức Việt thì đang ốm rất nặng...

Được biết ông Phạm Viết Đào là một cựu quan chức thanh tra văn hóa, và trên blog của chính mình, ông tự giới thiệu là một nhà văn.

Cũng được biết entry đó ông sao chép từ một trang web khác. (mà trang đó có mục đích gì thì chắc ông Đào biết quá rõ!)

Thế nhưng, với một bề dày "kiến thức, văn hóa"  và tuổi đời như ông, chẳng lẽ blog này không hiểu hoặc cố tình không hiểu dòng chữ trên nó ác nghiệt đến mức độ nào không? Nó có đáng là một bản tin hot trên blog của ông không? Thật khó nghĩ trong đầu ông chứa những gì?

Hãy xem Wikipedia viết tiểu sử về một người >>> đang còn sống như thế nào.

Trong entry >>> này tại blog DG, rất đồng cảm với suy nghĩ của blogger này, mặc dù không thích cách sử dụng ngôn ngữ và mục đích viết blog của DG.

Có thể châm biếm, cười nhạo sự lố bịch, chót lưỡi đầu môi của các quan chức lãnh đạo...
Có thể coi thường, căm ghét, chán nản với cung cách làm việc, điều hành của họ...
Nhưng không được nhập nhằng, bỡn cợt trước cơn đau thập tử nhất sinh của bất cứ một người nào, điều đó là văn hóa, điều đó là văn minh, tự khắc phải hiểu trong quá trình sống. Ăn "thua đủ" với kẻ "chiến bại" để làm gì?

Nếu người thân, con cháu của những vị quan chức này đọc blog các vị, họ sẽ phản ứng ra sao? Thiệt tình...

Điều hay thấy nhất của các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ... là thường xuyên "trăn trở" chuyện thiên hạ, nhưng lại chủ quan "bỏ bê" cái tôi "mạng nhện" của chính bản thân mình.

Mở rộng một tí, thật thú vị khi mới đây thấy các em học sinh ở Hải Phòng trong trang phục "cờ đỏ sao vàng"  hớn hở diễu hành mừng sinh nhật cụ Hồ, thế nhưng chính nội dung trên tờ giấy (19.05.1840-19.05.1913) (?) mà các em cầm trên tay lại "tố ngược" chính kiến thức của các em, phản tuyên truyền, bôi bác lịch sử.


MP

P/s: Nghèo vì bạn, khốn nạn vì đồng hương...

Xem thêm:
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích