Showing posts with label hôi bia. Show all posts
Showing posts with label hôi bia. Show all posts

Tuesday, December 17, 2013

Và liệu có xã hội nào phát triển bằng thứ triết lý ấy không?

>> Dương Chí Dũng sẽ là một Xiêng Phênh?
>> Bắt “sâu ngân hàng” không quá khó!
>> Xưng 'nhà hảo tâm' đòi tiền tài xế bị 'hôi của' cướp bia
>> Vụ cướp bia ở Đồng Nai: Tài xế Hậu hoàn trả hơn 200 triệu đồng cho bạn đọc


Hôm qua, anh Hậu – tài xế chở rơi bia còn đứng trước nguy cơ nợ nần, tù tội.

Hôm nay, không những được miễn trả tiền bia do anh làm rơi mà còn có tiền gửi cho quỹ từ thiện. “Tôi sẽ dùng ít nhất 60% số tiền này để gửi cho quỹ từ thiện Quỹ Người Nghèo. Số tiền còn lại, tôi sẽ gửi tiết kiệm cho con gái mình sử dụng sau này”.

Tất nhiên được tin thì mừng cho anh vì quả thực, hoàn cảnh của anh cũng đáng được chia sẻ lắm nhưng xét về tư duy của xã hội thì hơi buồn...cười.

Rõ ràng cái sai (sơ sót, bất cẩn) thuộc về anh Hậu nhưng không những chả phải chịu trách nhiệm gì mà còn được xã hội trọng thưởng.

Sai không bị phạt mà ngược lại còn được trọng thưởng thì không hiểu ấy là thứ triết lý gì. Và liệu có xã hội nào phát triển bằng thứ triết lý ấy không?

Nguồn: FB Cao Hải Hà

P/s:
Nhứt trí, tui mà là công ty xe đó thì ko nhận anh này nữa. Biết đâu lần sau có người sẽ chết. Nên chuyển qua mần nghề khác. Chạy ngoài xa lộ sợ thót dái mấy thằng lái xe tải kiểu này. À, mà theo luật là treo bằng á, hok hiểu sao CSGT bỏ qua chuyện này! (FB Lê Nguyễn Hương Trà)


Xem thêm:
- Nhận lỗi
- Hôi của và chiến lược "thiên thời"
- Đó cũng chỉ là chuyện hôi của cấp thấp

Tuesday, December 10, 2013

Kẻ đáng xấu hổ nhất thì đã không còn biết xấu hổ

>> Nhân chuyện “hôi” bia
>> Giỏi toán chưa đủ
>> Nghe nhạc để yêu đời hơn
>> Phân tích hành vi của Nguyễn Tuấn Anh dưới góc độ pháp luật hình sự
>> Việt Nam để mất thời cơ


Nguyễn Đình Bổn

Mấy ngày nay từ báo chí lề đảng đến cộng đồng mạng đều nhảy vô xỉ vả những người nhân việc chiếc xe tải chở bia bị lật đã xúm vào cướp của người bị nạn. Một hành động dù nhìn ở góc độ nào cũng đáng lên án bởi nó quá phản cảm và vô nhân. Thế nhưng có khi nào chúng ta suy ngẫm lại vì sao thời nay lại xảy ra những việc đáng xấu hổ này? Phải chăng người Việt chúng ta xấu xí từ trong bản chất? Câu trả lời của tôi là “không phải” bởi nội cái chuyện chúng ta tồn tại cho đến ngày nay khi đứng kế bên một anh hàng xóm hùng mạnh, nhiều mưu mẹo và luôn tìm đủ mọi cách thống trị để đồng hóa nhưng vẫn chưa thành công là một minh chứng người Việt không xấu.

Cha ông ta từng lấy nhân nghĩa thắng bạo tàn, phải luôn đoàn kết để giữ gìn và phát triển văn hóa Việt cho đến bây giờ thì nhất định cái tốt đẹp là có thật. Những chuyện giết người, cướp của, hiếp dâm còn đáng sợ hơn việc cướp bia rất nhiều lần vẫn đang diễn ra hằng ngày, và gần như chỉ trở thành thường nhật, lúc nào cũng có ngay trong thời buổi này, thời buổi mà người ta luôn tuyên truyền là thờ “đẹp nhất, nhân ái nhất, dân chủ nhất” để tiến lên một chốn đầy tính phĩnh phờ... Ai là người phải xấu hổ hiển nhiên chúng ta đã biết, vấn đề là chúng ta đang hùa theo kẻ kẻ đáng phải phỉ nhổ kia, để chửi bới không tiếc lời một hiện tượng, mà nếu không có những suy đồi của “chính danh thủ phạm” thì cái hiện tượng cướp cạn kia cũng không có hoặc ít hẵn đi!

Hơn ba năm trước tôi có quen với một cô gái xinh đẹp, mãnh mai, yếu đuối. Cô ấy quê ở một tỉnh miền Tây lên Sài Gòn làm thợ sửa móng tay. Nhưng rồi gia cảnh dưới quê quá đổi ngặt nghèo: gia đình không có đất canh tác, cha chạy xe lôi bị mất xe chuyển qua chạy xe ôm bị tai nạn, mẹ bán gánh bị trật tự đô thị đuổi đánh… Đường cùng, cô nghĩ đến lời rủ rê của một cô bạn gái rằng qua Sing dễ kiếm tiền, tất nhiên cái đánh đổi là thân xác.

Trước khi đi, cô rủ tôi đi uống cà phê và kể tất cả. Tôi im lặng nghe, rồi hỏi: Em qua đó sao nói chuyện được? Bên đó người ta dùng tiếng Anh. Cô nói: Em biết được… vài chục chữ, như Yes, No hay You give money me!!! Cô hỏi: Anh khinh em đúng không? Anh xấu hổ vì đã quen biết em đúng không? Tôi chỉ biết lắc đầu, hoàn toàn bất lực. Đúng, tôi xấu hổ, không phải vì việc làm can đảm, có tính tận hiến như cô, mà xấu hổ cho cái đất nước này!

Cướp giết hiếp, hôi của, các cô gái thì đem thân làm gái xứ người, đó là chuyện hằng ngày hiện nay tại Việt Nam. Kẻ đáng xấu hổ nhất thì đã không còn biết xấu hổ bởi họ đã đạt đến cái thượng thừa nhất của sự nói dối, mà khi đã là “vua nói dối” mà đòi hỏi phải xấu hổ thì đó chính là điều xa xỉ. Vậy thì ai đáng phải xấu hổ? Tôi nghĩ là tôi, kẻ có đọc vài ba cuốn sách, ưa ngẫm ngợi sự đời mà cứ co đầu rụt cổ, không dám nói lên, kêu lên cái quyền được xấu hổ của mình để mà đòi những quyền lợi khác!

Nguồn: Triết học Đường phố


Xem thêm:
- Tầng 80
- Nhóc có khi tròn khi méo
- Tôi tiến lên CNXH từ lúc mới đẻ

Monday, December 9, 2013

Nhà báo có cần phải phóng đại như thế không

>> Gọi tôi là 'ông trùm báo lá cải' thì kinh quá!
>> Xác nhận cách chức Chang Song-thaek
>> Seoul vào cuộc “chiến tranh thần kinh” giữa Bắc Kinh và Tokyo
>> Đã phát hiện ra thế lực thù địch, thưa Chính phủ
>> Khi nào một ngân hàng Việt Nam sụp đổ?


Tai nạn lật xe ở VN xảy ra như cơm bữa, xe chở bia cũng không ngoài quy luật đó. Do đó, ngoài mua bảo hiểm bắt buộc, các chủ hãng vận tải bia thường mua cả bảo hiểm thân xe và bảo hiểm hàng hóa trên xe (tức là bia). Điều này là hợp lý.

Hãng Bảo hiểm sẽ đền bù cho khách hàng căn cứ vào thiệt hại vật chất thực tế của khách hàng. Cụ thể đối với mặt hàng bia là số lượng các chai bia bị vỡ, số lon bị móp. Kiểm kê số thiệt hại bằng cách lấy số lượng hàng hóa theo vận đơn trừ đi số hàng còn lành lặn sau tai nạn. Đấy là về mặt số lượng.

Về mặt thương phẩm thì lại khác. Bia là mặt hàng không thể tiếp tục bảo quản sau một cú va đập. Nếu tiếp tục bảo quản, bia sẽ mất vị bia. Do đó, bia đã rơi xuống đường thì không thể chở về kho vì đã bị mất giá trị thương phẩm.

Vụ xe chở bia làm rơi hàng xuống đường gần đây nhất xảy ra ở ngã ba Tam Hiệp đã được camera ghi hình ảnh. Do lạng lách, xe không hề bị lật, làm khoảng 90% (*) số bia trên xe đã bị rơi xuống đường, làm chấn thương tại chỗ 1 người đi xe gắn máy.

Các báo (không biết có phóng viên chứng kiến hay không) đồng loạt lên án hành vi hôi của bất chấp lời "van xin của tài xế". Hình ảnh minh họa là ảnh chụp bà con hớn hở với chiến lợi phẩm là các lon bia nhưng lại không có cảnh người tài xế. 

Họ còn tường thuật, trong vòng 30 phút, toàn bộ số bia rơi đã bị lấy đi hết. Bình thường một vụ tai nạn giao thông, CSGT sẽ có mặt sau 3 phút. Không thể chậm hơn ở một giao lộ quan trọng như ngã 3 Tam Hiệp. Theo mô tả của báo, không lẽ đất nước ta vô chính phủ.

Những người mang danh nhà báo, dù có thẻ hay không có thể, hãy trung thực với sự việc.

Chú giải:
(*) theo số liệu của báo chí chỉ còn lại 10%

Nguồn: Lý Toét

Xem thêm:
- Nhận lỗi
- Thủ thuật nhà quan
- Đó cũng chỉ là chuyện hôi của cấp thấp