Showing posts with label bảo mẫu. Show all posts
Showing posts with label bảo mẫu. Show all posts

Monday, December 23, 2013

Phải chăng xã hội đang tụt lùi?

>> Rút ruột đường cao tốc TP.HCM - Long Thành - Dầu Giây
>> Cho phép nổ súng trấn áp bạo loạn, tụ tập đông người
>> Khởi tố vụ án tại Trung tâm cứu trợ trẻ em tàn tật tỉnh Hà Giang


(TNO)- Những hình ảnh quay lại cảnh bạo tàn của hai bảo mẫu đối với những đứa bé ở độ tuổi mầm non, mẫu giáo tại cơ sở mầm non tư thục Phương Anh - Thủ Đức - khiến cộng đồng sôi sục, điên tiết. Điều đó hoàn toàn đúng, các bảo mẫu kia cần sự chế tài nghiêm minh của luật pháp bởi những hành động phi đạo đức, trái lương tâm do mình gây ra.

Từ những cảnh thấy được đau lòng đó, dư luận tiếp tục mổ xẻ, phân tích đến những liên đới trách nhiệm xung quanh vụ việc và đặt ra những nghi vấn.

Sao những người làm cha, làm mẹ của các bé chủ quan đến thế, chỉ cần tinh ý để mắt đến những biểu hiện không bình thường của các cháu là biết ngay thôi mà…?

Sao việc giáo dục mầm non mẫu giáo xuống cấp quá vậy, đầu vào đã thấp, lại đào tạo ra những giáo viên thiếu kỹ năng và tình yêu trẻ…?

Sao các cơ quan hữu trách đã giám sát kiểu gì, chính quyền địa phương sở tại quản lý ở đâu và láng giềng hàng xóm xung quanh cơ sở tai tiếng ấy cũng lạ, họ vẫn vô tư tự tại cả một thời gian dài…?

Những câu hỏi hoài nghi trên là vô cùng hợp lý, công luận hoàn toàn có quyền đó. Song có cảm giác như rằng, những bức xúc đó rất quen, rất thường thấy và hình như chưa đủ thấm, chưa giải quyết được triệt để nguyên nhân gốc, nguyên nhân sâu xa của sự vụ.

Hãy cùng nhau ngược thời gian về năm 2008, tác phẩm Cảnh báo nạn bạo hành trẻ em của nhóm tác giả Minh Thu, Lê Kiệt (Đài Phát thanh - Truyền hình Đồng Nai) được vinh danh giải A báo chí, hình ảnh bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa với kiểu nuôi dạy trẻ tàn bạo khiến không biết bao nhiêu bạn xem truyền hình rơi nước mắt, thịnh nộ và căm phẫn. Tưởng chừng như, cái giải thưởng cao quý kia sẽ đánh động kịp thời được dư luận và các cấp quản lý, để mọi người chung tay góp bàn và giải quyết triệt để rốt ráo câu chuyện tiêu cực này. Thế nhưng, từ đó đến nay thỉnh thoảng vẫn và ngay tại thời điểm bây giờ lại tiếp tục xảy ra những hình ảnh đau lòng tương tự, thậm chí đã xuất hiện những cái chết thương tâm.

Tiếp tục cùng nhau ngược thời gian về quá khứ lâu hơn, thời bao cấp. Khi ấy, công việc chăm sóc trẻ được giao trách nhiệm trực tiếp cho Ủy ban chăm sóc và bảo vệ bà mẹ và trẻ em, họ đã làm tốt, rất tốt công việc này, thời kỳ của những con người đầy nhiệt huyết, có lý tưởng hoài bão, hết lòng yêu thương trẻ, hết lòng với sự nghiệp chung của dân tộc. Thời kỳ đổi mới, việc “chăm sóc trẻ” được sáp nhập vào Bộ Giáo dục, do “mệt mỏi” vì “kham không nổi” hay vì một nguyên nhân nào khác mà trách nhiệm ấy ngày càng mờ nhạt, giảm sút, sao lãng, buông lỏng, thiếu sự quan tâm cần thiết đúng mực và công bằng như các cấp phổ cập khác.

Hãy nhìn thẳng vào thực tế, theo quy định của nhà nước trẻ em được hưởng bảo hiểm xã hội và tiêm chủng miễn phí, còn lại hầu như mọi chuyện khác các gia đình phải tự lo, tự đảm nhận.

Từ 4 tháng tuổi cho đến 18 tháng tuổi, trẻ biết gửi ở đâu nếu không phải trong vòng tay các bà mẹ, nhưng nếu các bà mẹ ở nhà, thu nhập gia đình giảm sút đáng kể, thậm chí có người còn mất việc, bị buộc thôi việc… Trẻ lớn thêm một tí thì gia đình lại đối mặt với vô vàn khó khăn khác, trường công lập mầm non mẫu giáo thiếu một cách nghiêm trọng, trường tư thục đủ chất lượng cũng thiếu và đâu phải gia đình nào cũng đủ điều kiện để đáp ứng. Đã thế, nhiều trường còn viện cớ “lách luât” để từ chối nhận trẻ nếu thấy “dấu hiệu” khó quá. Yếu tố hộ khẩu cùng những điều kiện “cần và đủ” khác khiến nạn “chạy trường, chạy lớp” diễn ra khốc liệt và chưa bao giờ có dấu hiệu dừng lại.

Kinh tế thị trường khiến sự phân hóa giàu nghèo tăng nhanh, tăng mạnh. Người giàu đối với việc chăm sóc con cái có muôn vàn phương án, nhưng đối với người nghèo, công nhân, lao động phổ thổng dù có “liệu cơm gắp mắm” lắm thì cuối cùng cũng phải ngậm ngùi cho trẻ gửi vào các cở sở chăm sóc trẻ “chui”, học phí thấp, thiếu thốn cơ sở vật chất cũng như những điều kiện tinh thần cơ bản khác… nhằm có được khoảng thời gian trống mà kiếm thêm thu nhập để kéo dài sự “tồn tại” của bản thân mình cùng với gia đình chừng nào hay chừng ấy.

Và thực tế, người giàu thì ít, người nghèo thì nhiều, nhu cầu “gửi trẻ” kia là bất tận, lại đang diễn biến theo chiều hướng ngày càng xấu đi.

Hãy tạm dừng hành trình ngược thời gian ở thời đại phong kiến, khi các minh quân muốn ra được những quyết sách đúng, thực tế, hợp lòng dân, họ thường chọn cách giả dạng dân thường để vi hành. Và kinh nghiệm đó không thừa hay nói chính xác hơn là rất cần thiết trong thời đại hiện nay, thời đại mà chúng ta thỉnh thoảng hay bỉu môi than thở rằng “ngồi phòng máy lạnh mà ra chính sách à”.

Muốn có những chủ trương hợp thực tiễn, các quan chuyên trách phải “vi hành” trong vai trò của người đi gửi trẻ và nhận giữ trẻ, đừng khoác vét tông hay cà vạt mà xuống thăm địa phương cơ sở, điều đó rất khó có được những báo cáo trung thực, đúng hiện thực.

Muốn giải quyết thấu tình đạt lý bài toàn “ác mẫu” này, các quan hãy đến trực tiếp gặp các bà mẹ khổ cực ấy và cả những bảo mẫu “linh hoạt” ấy để tìm hiểu họ, lắng nghe họ có những khó khăn gì, ước nguyện gì, mong muốn gì. Cần tạo một diễn đàn, một môi trường để những người mẹ ấy, những người bảo mẫu ấy có thể trút được những tâm tư nguyện vọng cũng như thổ lộ được những trớ trêu, éo le, nghịch cảnh mà họ đang phải âm thầm cam chịu. Từ đó mới sáng ra được, mới ra đời những văn bản minh triết được.

Mới đây, đọc một bản tin cực ngắn của báo chí mà chạnh lòng “65 năm qua chưa có đại biểu Quốc hội nào trình sáng kiến pháp luật”, đó là nhận định của tiến sĩ Võ Trí Hảo tại Hội thảo Báo cáo kết quả nghiên cứu chuyên đề do Viện Nghiên cứu Lập pháp tổ chức ngày 18.12 tại TP.HCM. Bản tin đúng là cực ngắn nhưng thông điệp truyền tải “không nhỏ” chút nào. Vậy những đại biểu nhân dân đã làm gì trong suốt thời gian đương nhiệm và bạn đọc thấy có đủ tạo nên một “làn sóng phẫn nộ” như câu chuyện “ác mẫu” vừa qua hay không?

Chăm sóc trẻ là việc tối quan trọng của mọi quốc gia, nhưng cái “lỗ hổng” lớn nhất của giáo dục nước nhà lại nằm ngay cái khâu tối quan trọng ấy, cái khâu cơ bản cần thiết nhất tạo nên những nền tảng thể chất và tinh thần cho những mầm non tương lai đất nước. Để rồi cứ mỗi lần có chuyện, từ quan to đến dân thường lại “lên án” bàn tán xôn xao những “nỗi đau” vốn dĩ đã lặp đi lặp lại nhiều lần, tái hiện lại nhiều lần, ồn ào một thời gian mà chẳng việc nào “triệt để” việc nào. Vẫn cách giáo dục ấy, vẫn thói quen cam chịu ấy, vẫn những cái “gật gù” ấy trong cả những vấn đề mà ai cũng biết là “vũ như cẫn”, không thực tiễn và kiềm hãm sự phát triển.

Có ai đã từng nghĩ rằng, một xã hội cứ tái hiện lặp lại những phẫn nộ, bức xúc của những sự việc tương tự như nhau thì phải chăng xã hội đó đang tụt lùi.

MP


Xem thêm:
- Chính quyền đô thị
- Tên đường phố - di sản văn hoá của một đô thị.
- Khi chiếc áo quyền lực được trao không đúng chỗ!

Thursday, December 19, 2013

Chúng ta phẫn nộ để làm gì?

>> Vì sao trẻ em bị bạo hành?
>> Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
>> Ông Trương Duy Nhất 'khó hưởng án nhẹ'
>> Đồn đoán Kim Jong-un đang bị khống chế
>> Trái cấm của Ngọc Trinh


Hôm qua trên khắp các mặt báo tràn ngập thông tin về việc hai cô bảo mẫu ở Thủ Đức (Sài Gòn) bạo hành trẻ mầm non.

Các phóng viên báo Tuổi Trẻ đã kiên trì theo dõi khá lâu để có một đoạn phóng sự khiến dư luận phẫn nộ.

Trên mạng xã hội hàng loạt status và comment đòi phải trừng trị hai bảo mẫu kia thật nghiêm minh.

Phản ứng thường thấy của những người lớn khi trẻ con bị bạo hành đó là đòi đánh đập, xé xác, bắt những con người dã man kia phải hứng chịu những hình phạt như họ đã làm với con trẻ.

Phản ứng khác hơn một chút có người đưa ra giải pháp khác là nên đưa con đến các nhà trẻ tốt hơn, tin tưởng hơn với giá cao hơn.

Vấn đề chúng ta cần bình tĩnh xem xét nghiêm túc rằng đây không phải là lần đầu tiên vấn nạn trẻ mầm non bị bạo hành nhức nhối trên mặt báo.

Đã có bao nhiêu lần bạo hành xảy ra, đã bao nhiêu lần trẻ con bị ngược đãi?

Hành vi sử dụng bạo lực để nuôi dạy trẻ của mẹ con bà Quản Thị Kim Hoa đã bị phóng viên Đài Phát thanh – Truyền hình Đồng Nai ghi hình và phát sóng vào ngày 15/1/2008, gây bức xúc dư luận cả nước. Kết quả mức án 18 tháng tù giam có làm giảm đi nạn bạo hành trẻ mầm non không?
Xin thưa là không.

Mới nhất là ngày 16/11/2013, cháu bé 18 tháng tuổi Đỗ Ngọc Long đã bị bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ xách ngược lên doạ khi cháu không chịu ăn và làm té xuống sàn, sau đó lại bị đạp liên tiếp vào bụng dẫn đến tử vong.

Chúng ta phẫn nộ, chúng ta sục sôi khi đọc tin nhưng chúng ta ngồi im để sự phẫn nộ ấy trôi qua như một tiếng chặc lưỡi.

Chưa bao giờ chúng ta - những người lớn, những người đã, đang và sẽ làm cha làm mẹ nghĩ đến việc lên tiếng để yêu cầu phải có thay đổi từ hệ thống giáo dục – nguồn gốc chính dẫn đến tình trạng rối ren và ảnh hưởng đến tương lai của con cái chúng ta.

Xem xét kỹ lại các tình huống đã xảy ra những vụ bạo hành thương tâm, đa phần là ở các nhà trẻ tư, nơi có nhiều công nhân nghèo xa quê sinh sống. 

Chúng ta – những người lớn, chưa một lần nghiêm túc nghĩ đến việc lên tiếng để bảo vệ quyền lợi của thế hệ tương lai.

Năm 2008, báo Sài Gòn Tiếp Thị có đăng bài >>> “Khi sữa mẹ còn chảy ròng ròng trên ngực áo” của nhà báo Trung Hồ. Và đến nay lời đề nghị “Thưa ông bộ trưởng bộ Giáo dục và Đào tạo, xin hãy ra ngay một lệnh buộc các trường mầm non nhận ngay các cháu kể từ bốn tháng tuổi, khó khăn nếu có sẽ cùng tìm ra cách giải quyết” của nhà báo này đã rơi vào quên lãng.

Đã có lúc nào chúng ta, những người lớn nghĩ rằng mình sẽ phải lên tiếng để yêu cầu các cơ quan chức năng phải nghiêm túc giải quyết vấn đề nhận giữ trẻ ngay khi các bà mẹ kết thúc giai đoạn nghỉ thai sản quay lại làm việc chưa?

Chúng ta phẫn nộ vì sự tàn ác của các bảo mẫu nhưng có lúc nào chúng ta thật sự quan tâm đến việc các khu công nghiệp có công nhân nghèo xa quê phải có các nhà trẻ được đăng ký và giám sát chặt chẽ bởi hệ thống công quyền chưa?

Có nhiều cha mẹ quan tâm đến chất lượng và sự quản lý đào tạo ở các nhà trẻ của các cơ sở tôn giáo nhưng ít biết rằng các cơ sở này rất khó khăn khi muốn cấp phép hoạt động bình thường như bao cơ sở khác. Và chúng ta sẽ phải làm gì nếu muốn lựa chọn những trường học như thế này cho con cái chúng ta?

Chúng ta phẫn nộ để làm gì? Cần bao nhiêu lần chúng ta phẫn nộ nữa để chấm dứt tình trạng bạo hành trẻ mầm non?

Chính chúng ta - những người lớn cũng có lỗi vì không bảo vệ được trẻ em khỏi sự bạo hành này.

Chúng ta phẫn nộ mỗi ngày khi có sự việc xảy ra, nhưng lại chấp nhận sống chung với nguyên nhân gây ra sự phẫn nộ ấy chỉ vì nó chưa đụng chạm đến con em mình. Đó là một hình thức dạy dỗ con em chúng ta trở nên ích kỷ với cuộc sống xung quanh.

Chúng ta phẫn nộ khi thấy trẻ  con bị đánh, người dân bị án oan 10 năm vì bức cung, người lao động nghèo bị bóp cổ, tham nhũng tràn lan trong xã hội.. Và chúng ta phẫn nộ trong im lặng bởi nó chưa đụng chạm đến cuộc sống của chúng ta bằng mắt thường.

Và mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua như một ấm nước sôi sùng sục rồi trở nguội, không có gì thay đổi. Vậy thì chúng ta phẫn nộ để làm gì?

Đã đến lúc đừng để sự phẫn nộ của chúng ta dần trở nên một phản ứng bình thường và vô cảm nếu chúng ta muốn mọi thứ thay đổi thật sự.

Nguồn: Blog Mẹ Nấm


Xem thêm:
- Chế độ phong kiến thiệt là kém
- Khoe khoang hay dè bỉu không quan trọng...
- Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?

Wednesday, December 18, 2013

Trước những vụ gây xôn xao dư luận thì người làm báo phải thận trọng

>> Mầm non lao đao thuở “xã hội hóa”
>> Một cái “lỗ đen” cho những kẻ bị lộ
>> Sự cạnh tranh của báo chí công dân với báo chí cách mạng
>> Vụ hành hung trẻ thơ man rợ – Phường không thể vô can!
>> Thưởng tết 200 viên gạch nung, không nhận mất việc


Đang quan tâm đến mối quan hệ tương tác giữa mạng xã hội và báo chí nên tôi quan sát vụ hai bảo mẫu hành hạ con trẻ dưới góc độ này và thấy một số điều như thế này. 

Lúc nào xảy ra một vụ gây xôn xao như thế này đều xuất phát từ báo chí trước, ngay sau đó mạng xã hội là nơi làm bùng phát sự phẫn nộ của mọi người dưới nhiều sắc thái khác nhau, lan tỏa như đám cháy rừng. Sự phẫn nộ đó lây lan ra báo chí chính thống, buộc hàng loạt tờ báo khác vào cuộc. Mọi việc bị đẩy tới đỉnh điểm.

Sau đó một thời gian, ngắn dài tùy lúc, nhưng thường xuất phát từ mạng xã hội với một cây bút được nhiều người theo dõi, đưa ra một góc nhìn khác, tỉnh táo hơn, có trách nhiệm hơn. Ví dụ ở đây là trách nhiệm của bố mẹ vì không lẽ con họ bị hành hạ như thế suốt một thời gian dài mà họ không phát hiện được? Dư luận mạng xã hội chùng lại và có khả năng bục ra ở một hướng hoàn toàn mới. Chẳng hạn trong vụ này là tấm hình hai bảo mẫu chịu sự soi mói của báo chí làm một số người đặt vấn đề sự căm thù, tính bạo lực không giải quyết được vấn đề…. Cứ như thế mạng xã hội như một cơ thể sống, thay đổi liên tục.

Theo tôi ở trên mạnh xã hội các làn sóng xúc cảm thay đổi từng giờ là chuyện bình thường – vậy nó mới là mạng xã hội. Chẳng hạn, sự phẫn nộ ban đầu (hoàn toàn chính đáng) có thể là để giải tỏa mặc cảm (bỗng nhận ra) là lâu nay mình không quan tâm đến con cái, không lắng nghe chúng, không biết vì sao nó sợ hãi khi bị đưa đi nhà trẻ. Đó có thể là cảm giác ân hận, cảm giác mình cũng có lỗi… và đó chính là hiệu ứng tích cực từ câu chuyện đáng buồn này – nó giúp cảnh tỉnh mọi người trong một chừng mực nào đó. Mọi tranh cãi đều có ích, ít nhất nó giúp nhiều người giảm stress.

Nhưng làm báo phải thận trọng không thể chạy theo xúc cảm của mạng xã hội vì rất dễ chạy quá đà, rơi vào chỗ lố bịch. Làm báo là phải có sự tỉnh táo cần thiết. Ví dụ chạy theo mạng xã hội để lôi các trang Facebook của hai người bảo mẫu này với người thân của họ là quá đáng. Ví dụ cho nhịp phim chạy nhanh lên nhiều chỗ để nhấn mạnh hành vi bạo lực là không trung thực. Ví dụ đẩy làm sao thành “sẽ xét xử lưu động” sao giống thời Trung Cổ quá. 

Theo tôi lẽ ra báo chí chính thống nên khai thác những đề tài này, nó quan trọng hơn nhiều:

- Vì sao công nhân nghèo không gởi con được vào các trường mầm non công lập? Các trường mầm non công lập hiện dành cho ai?
- Vì sao một nhà giữ trẻ chưa có phép mà vẫn hoạt động, không ai xử lý?
- Vì sao quy trình đào tạo đại học giáo dục mầm non vẫn đẻ ra những nhân vật bảo mẫu như thế?
- Có biện pháp gì để ngăn chận hiện tượng bạo hành với trẻ nhỏ vì đây không phải là trường hợp cá biệt. Gắn camera có phải là điều khả thi?
- Bạo lực thân thể đã là đáng lên án nhưng trẻ nhỏ và ngay cả học sinh cấp một hiện còn chịu nhiều cảnh bạo hành tinh thần còn ghê gớm không kém. Cái quan trọng nhất là không ai lắng nghe trẻ nhỏ cả. Vì sao?

Nguồn: FB NVP

P/s: Hôm qua, em cũng có nói với một bạn ở TT về chuyện lạm dụng hiệu ứng khi làm hậu kỳ cho clip có tính chất điều tra về vụ bảo mẫu hành hạ trẻ con này. Đúng như anh nói, việc khai thác hiệu ứng fast motion trong clip này vi phạm tính khách quan cần có trong tình huống nhạy cảm. Clip này còn nhiều lỗi hậu kỳ khác trong việc khai thác ngôn ngữ hình ảnh, việc sử dụng âm nhạc và lời bình có tính chất lên án. Nhưng em cũng hình dung khi số đông đang quan tâm tới nội dung câu chuyện, mình bàn chuyện báo chí "bên lề" cũng có thể bị ném đá. Mạng xã hội sợ thật

À, chi tiết này: "Lúc nào xảy ra một vụ gây xôn xao như thế này đều xuất phát từ báo chí trước" thì cũng chưa đúng hoàn toàn anh ạ. Có nhiều vụ việc bắt nguồn từ MXH trước: như vụ có mấy anh bộ đội làm thịt vọc và đưa ảnh lên facebook, hay vụ clip bắt mại dâm của công an Cẩm Phả, Quảng Ninh... Nhiều lắm! (FB Phan Văn Tú)


Xem thêm:
- Thân phận chim sâu
- "Tầm vóc" một phiên tòa thế kỷ
- Tác nghiệp báo chí tại một phiên tòa xử mại dâm và môi giới mại dâm

Đừng lấy cái xấu để mong đè bẹp cái xấu hơn

>> Hà Nội: Nở rộ dịch vụ giao “cái ngàn vàng” tận nhà
>> ‘Phụ nữ đẹp post hình, phụ nữ xấu post chữ’
>> Mỹ tài trợ 32,5 triệu USD giúp Việt Nam mua tàu cảnh sát biển
>> 'Đúng quy trình' là cách rũ bỏ trách nhiệm
>> Đề thi Ngữ văn nhắc đến vụ “hôi” bia ở Đồng Nai


Vũ Thư Hiền

Mình nằm trong số những bạn cùng phẫn nộ hành vi hành hạ các cháu trẻ của những người đàn bà gọi là bảo mẫu tại cơ sở mầm non tư thục có tên là Phương Anh - Lê Thị Đông Phương. Dù thế, dù rất phẫn nộ, dù họ đã bị công an bắt thì họ vẫn được quyền hưởng những quyền tối thiểu của một con người khi chưa bị kết án.

Suy cho cùng, xử lý người phạm tội là cuối cùng để mang đến cho họ con đường sống của sự lương thiện. Nhưng việc báo chí quá hăng thông tin, bỏ qua quyền con người, xúm xít chụp ảnh, đưa ảnh ào ào là hành động xấu, không nhân văn và cũng không phù hợp với quy định của pháp luật.

Báo chí đáng ra cần phải đi sâu mổ xẻ hành vi này, báo động về sự tha hóa trong đội ngũ giáo dục, tìm hiểu và phân tích trách nhiệm quản lý chứ không phải xúm lại, dồn người ta vào một góc để chụp ảnh, chen nhau chụp ảnh, trông rất phản cảm và cũng để lại hình ảnh xấu, "mấy dạy".

Cũng như có phóng viên mang cả clip cho các cháu và cha mẹ các cháu xem để thực hiện cái gọi là hiệu ứng " người nhà" thì có vẻ rất ác, rất phi nhân tính. Ai cho phép đẩy hai người đàn bà này trước các ống kính? Và nhà báo ( đứng trên bàn) rạng rỡ cười khi chụp ảnh nói lên điều gì đây? Đừng lấy cái xấu để mong đè bẹp cái xấu hơn.

Tiêu diệt cái ác chính bằng sự lương thiện, chính bằng điều tốt đẹp, giáo dục người xấu bằng tấm lòng, bằng sự bao dung chứ không phải lao vào người phạm tội xâu xé đủ kiểu như thế. Phải nghĩ tới tương lai của người phạm tội, nếu có án, sau khi ra tù, họ còn cuộc sống của họ, cuộc sống hướng tới sự lương thiện. Báo chí trước hết là văn hóa. (Facebook Vũ Thư Hiên)

TS Vũ Thị Phương Anh:
Cũng giống như Bộ trưởng Y tế, Thứ trưởng Giáo dục chỉ biết đau xót, không cầm được nước mắt vv, nhưng không có giải pháp gì cả.
Thưa bà, nếu chỉ biết đau xót thì một người bán rau, bán xôi, đổ rác có lẽ còn đau xót trước những cảnh tượng như vậy hơn bà. Vì họ nhìn thấy hình ảnh con mình trong ấy. Còn bà, chắc bà biết rõ những chuyện như vậy không thể xảy ra cho con cháu bà được, vì bà biết nên gửi con cháu vào nơi nào để không bị hành hạ như vậy. Và quan trọng hơn, bà có điều kiện để làm như vậy.(Vu Thi Phuong Anh)

PHÓNG VIÊN CŨNG SAI...
Sau khi phóng viên báo Tuổi Trẻ điều tra và phơi bày vụ việc (các cô bảo mẫu nhà trẻ tư thục Phương Anh hành hạ các cháu). Một số phóng viên "ăn theo sự kiện" bằng cách tiếp xúc các gia đình và cho phụ huynh và chính các cháu (Bảo) xem lại video đó. Phóng viên thật là BẤT NHẪN !
Điều đó chứng tỏ phóng viên nhẫn tâm và không có chút kiến thức gì về tâm lý giáo dục trẻ em! Bản thân biên tập viên và tổng biên tập các tờ báo đăng bài đó cũng chỉ chạy theo tin nóng mà không cân nhắc nội dung và hình ảnh của bài. Thật thiếu trách nhiệm và thiếu hiểu biết !
Tại sao bắt các cháu xem lại hình ảnh đó?
Việc cần làm bây giờ là phòng ngừa những tổn thương tâm lý mà các cháu đã bị sự ngược đãi đem đến! Đừng khoét sâu nổi đau cho gia đình và các cháu !
Mình không rõ người mang laptop cho các cháu xem video đó có phải là phóng viên không?
(mình muốn nói rõ thêm: Trong các phim về xã hội đen, nhưng kẻ bắt cóc con cái hoặc bắt cha mẹ chứng kiến cảnh họ hành hạ người thân để đạt mục đích khai thác thông tin có lợi cho kẻ bắt cóc.
Vậy thì người mẹ của cháu Đào bị hành hạ phải xem lại cảnh con mình như thế có như tra tấn không?) —

Bóp cổ, gí đầu, lấy khăn bịt mũi, tát vào mặt bé chỉ đau về thể xác tức thời !
Còn tra tấn về tinh thần nhồi nhét như giáo dục hiện nay sẽ làm ảnh hưởng cho nhiều thế hê và Xã hội sau này... nhưng chẳng ai nghĩ đén ...
Thật đáng buồn !

Một người bạn mình vừa viết...
Chuyện hai cô bảo mẫu cũng đáng lên án nhưng có cả ngàn chuyện khác còn ghê tởm hơn thế, sao chả thấy báo nào dẫn dắt dư luận lên án đi..
Bao nhiêu người bị đánh khắp nơi, dần cho hộc máu, ốm o, thậm chí bỏ mạng ở cơ quan bảo vệ pháp luật , rồi ép cung, tra tấn.
Bao nhiêu người chả gây hại cho ai, chả làm gì phức tạp, chỉ đi đòi quyền lợi cho mình, thậm chí còn làm điều tốt là phổ biến kiến thức cho người khác còn bị hành hạ, bị xua đuổi, bầm dập, triệt đường sống. Họa còn gánh nhiều hơn là bị đánh đập.
Từ bi hỉ xả đi, chưa làm được điều phúc đức thì cũng đừng quá quắt vào chuyện đẩy người lầm lạc vào chỗ đường cùng nhỉ.


P/s:Công an Thủ Đức hình như đang vô tư vi phạm nhân quyền và nguyên tắc suy đoán vô tội khi cho các bạn này chụp hình (mình edit lại vì nhiều người dị ứng với từ kền kền).

Dù có căm phẫn mấy đi nữa, tòa vẫn chưa tuyên án thì người ta vẫn chưa có tội kia mà.

Hình ảnh này chẳng khác những cuộc đấu tố nhân dân vào giữa thế kỷ 20 ( giai đoạn 1950-1960), hay những năm sau 1975 khi mà người ta bêu rếu những kẻ bị bắt vì nhảy đầm, mặc quần ống loe....

2 cô bảo mẫu đã nhẫn tâm, nhưng báo chí, công an và chính chúng ta còn man rợ hơn cả khi tạo ra những hình ảnh như vầy...

Đất nước mình đang sống, có quá nhiều điều bất nhẫn! (FB Tuệ Hoan)


Xem thêm:

- Đẹp mà không đẹp
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Xử lý triệt để là tử hình cái cơ chế sản sinh ra Dương Chí Dũng