Showing posts with label thay đổi. Show all posts
Showing posts with label thay đổi. Show all posts

Thursday, November 21, 2013

Nhận diện tắc kè

>> “Thần chú nghị quyết” khiến tiêu cực hiện nguyên hình?
>> Bao dung cho đến bao giờ?
>> Sau lũ lụt miền trung: ai đồng nhất với bất công, ai kết mình với công lý?


Thật ra, chẳng ai chê trách gì tắc kè, đấy là một con vật có tài ngụy trang khéo léo bậc thầy, và trong nghệ thuật sống, khả năng thích ứng, thích nghi thì nó là loài động vật đáng để học hỏi. Nhưng con người lại là câu chuyện khác, nếu như ai đó được gọi là tắc kè tức là nhân vật đó được nhận diện theo chiều hướng “tiêu cực”?!

Nói gì thì nói, sự va chạm của những mối quan hệ hữu cơ xung quanh mỗi con người đều khiến cho sự đàm tiếu nảy sinh, tồn tại. Nhìn nhận một con người rất khó, điều đó rất “tối kỵ” trong phép xã giao thông thường và thường dẫn đến những tổn thương không đáng có, âm ỉ, lại khó khắc phục. E dèm là vậy, nhưng không biết người lại càng khó sống chung với người.

Nó cười và coi nhẹ tất cả, ít nhất là bắt đầu từ bây giờ. Nó ít nhiều có thể đoán được những gì đang diễn ra, sắp diễn ra đối với những người hắn biết, còn cái lũ cùng xách lọ mực bút lá tre từ hồi bé xíu thì nói làm gì, búng tay cũng hiểu.

Nhìn cái thằng ngồi nhậu đối diện nó, nó lại cười… Thật dễ hiểu! Gia trưởng, tiểu nông, thực dụng và háo danh.

Nhưng cái gia trưởng đấy, cái văn hóa bàn thờ ấy chỉ đủ sức “đàn áp” được cái gia đình nhỏ 3 thế hệ, đối với người ngoài vẫn là “muỗi”…

Nhưng cái tiểu nông đấy, cái tiểu nông đầy rẫy trong xã hội kia hàng tháng cứ đúc vàng mà cất, đến khi có chuyện cần bán ra mà tiêu. Đã là tiểu nông tức là không có mạo hiểm lớn, mà không có mạo hiểm lớn thì làm gì có thất bại lớn, cò con đến suốt đời cũng là cò con. Khái niệm lên giọng chỉ là ảo tưởng.

Nhưng thực dụng để làm gì, trên nền tảng ăn mày quá khứ, chỉ cần ngồi một chổ cũng đủ mối quan hệ lu xu bu, to nhỏ gì cũng thế, một người đặt đít cả họ quấn quýt. Ấy vậy, bỏ tiền ra mua mối quan hệ cũng là một quy trình “khoa học”, nhưng sẽ có kết quả hậu quả bạc như tiền. Thằng nào khi về hưu rồi mới hay mở cái giọng danh là ảo, chứ khi đang leo thì nghiện như điếu đổ, nhưng căn cơ thấp, lộ rồi bia rượu ơi…

Lý tưởng bỏ sọt rác, mọi bằng cấp có được để được gọi là công cán chỉ là bàn đạp tiến thân, đéo có cái đống giấy ấy phụ huynh nó đánh cho nát đít, không có đống giấy ấy phụ huynh cơ cấu đéo được. Nói thật lòng, được 10%, 20%, 30%  trình độ giáo dục ấy cũng mừng, rỗng tuếch. Nhưng phải háo danh, vì đó nguồn cơn có thực của hầu hết mọi con… người.

Thằng ngồi nhậu đối diện với nó "than" rằng:

- Đang buồn…

- Điều này là quá rõ, và làm gì có cơ hội cho những... ly chén vui. _ Nó vừa suy nghĩ vừa cười thầm.

Đếm lon bia khó uống, buồn cái gì mà buồn, tại cái trò thí điểm chính quyền đô thành đô thị gì đó mà cái năng lực cũ dựa thế mất đi những oai quyền. Tắc kè là cha cắc ké, cắc ké là mẹ kì nhông thế là xong. Mọi chuyện đến bây giờ vẫn chưa có gì thay đổi đâu bia rượu à! Tiểu nông thì làm gì có thất bại nào gọi là lớn đâu… nhễ. Bán vàng mà vinh quang. Sang trọng phồn thực từ nền tảng bất công thường đạm thừa nên gút!

Hãy tập thể dục buổi sáng và nghĩ đến tương lai những đứa trẻ, ruột thịt cũng không thể tránh được bi kịch, cũng không thể là ngoại lệ nếu tự đắc với những gì nhẫn tâm "gom góp" được.

MP


Saturday, November 9, 2013

Trước mắt, vẫn thấy uể oải với những cú nhấp chuột...

>> Ra tù, họ còn gánh nặng bệnh tật suốt đời
>> Thêm 8 người bị giam oan ở Bắc Giang
>> Án oan 10 năm: “Tán” chuyện.... đạo diễn, biên kịch tài ba


Suốt buổi sáng “cày” nát cả Internet vẫn thấy chẳng có tin nước ngoài nào thật sự đáng đọc. Nói cho đúng hơn là đáng chú ý đến mức cần phải lưu lại. 

Thực tế thì thế giới làm sao có thể thiếu tin và giới báo chí làm gì thiếu chuyện để thuật nhưng bi kịch ở chỗ ngày càng người ta càng bị bội thực tin tức. Càng tiếp cận nhiều tin càng khiến não bị overload và càng khiến có cảm giác ngán đọc tin. 

Tréo nghoe thay, chính cái sự bùng nổ thông tin là lý do khiến báo chí thế giới khủng hoảng, không chỉ báo in mà cả báo mạng. Xem tờ nào cũng thấy bao nhiêu đó chuyện quả thật là ngán. Cái thời mà một tờ báo vớ được một tin exclusive đắt như vàng có thể chưa chết nhưng bắt đầu tàn. 

Nhớ có hồi báo chí Mỹ còn ở đỉnh cao phong độ, gần như tờ nào, lâu lâu, cũng có một bài phóng sự exclusive cực độc. Làm như là sự tụt dốc của báo in đã khiến tinh thần anh em phóng viên Mỹ bị ảm đạm mất hứng? Báo chí Mỹ nói riêng và thế giới nói chung vẫn bươn chải tồn tại, tìm lối thoát, để sống và để thích ứng với sự biến đổi của văn hóa đọc. 

Biết vậy nhưng không thể không ai oán rằng thời hoàng kim của báo chí đã trôi dần vào dĩ vãng. Báo chí thế giới rồi đây vẫn sẽ sống, chắc chắn không chết, chừng nào con người còn tồn tại. Tuy nhiên, mô thức làm báo sẽ phải thay đổi sâu sắc. Ai theo kịp và ai đi trước thì sống. Có thế mới thấy Jeff Bezos hẳn có “ý đồ” gì đó “ghê gớm” lắm mới mua Washington Post. Một lần nữa, báo chí thế giới sẽ thay đổi, và sẽ bắt đầu từ Mỹ… Trước mắt, vẫn thấy uể oải với những cú nhấp chuột để tìm một bài thật hay…

Nguồn: Mạnh Kim


Xem thêm:
- Giá như Đà Nẵng...
- Nỡm ạ, vậy là đã rõ!
- Hài đến nỗi phải xem người khác ngáy để cười


Monday, September 2, 2013

Tháo vòng?

>> Rừng mất, nước cạn
>> Ai giám sát nợ công?
>> Áo phao để… ngắm
>> “Bóng ma” những công trình tiền tỉ
>>>>> Câu chuyện đẹp ngày Quốc khánh



"Ngày xưa chưa kịp đặt vòng
Đến thời xuân sắc em tròng nó vô
Nay tròn ba tám mùa tô
Đẹp trời em tháo kim cô, và chờ ..,

hờ hờ..."

Nguồn: Facebook Le Duc Duc

P/s: Chớ vội mừng, có thể đến sắp đến thời mãn kinh hoặc là... bắt uống thuốc tránh thai... thì cũng quá cha!



Xem thêm:
- "Người rừng"
- Những hình ảnh không thể "cấm"!
- Để nuôi mình phải nói dối triền miên