Showing posts with label trên mây. Show all posts
Showing posts with label trên mây. Show all posts

Sunday, July 28, 2013

Khuyến khích đẻ?

>> Đà Nẵng: Ô nhiễm môi trường, dân cầu cứu chính quyền TP
>> Bắt quả tang nhà hàng tổ chức cho nhân viên múa sexy
>> 92% lao động nông thôn chưa được đào tạo để xuất khẩu lao động
>> Tên lửa đạn đạo: Mỹ số 1, Nga số 2, Trung Quốc... “còn xa lắm”
>> Đừng để cải cách hành chính mất lửa


Đã có một thời khắp cả nước đâu đâu "cái loa phường" cũng vang lên cái điệp khúc vừa vui vừa ngậm ngùi:

"Sồn sồn là đầy nhà, sồn sồn là như heo, cơm đâu cho chúng nó ăn, áo đâu cho chúng nó mặc..."

Với điệp khúc này, người sáng tác thông qua chương trình tuyên truyền "kế hoạch hóa gia đình" mang đến thông điệp cảnh báo thói quen "đông con, nhiều cái" của người Việt và hiện trạng cái nghèo, cái đói đang đeo đẳng, trở thành gánh nặng thường trực của mỗi gia đình, kìm hãm sự phát triển của xã hội, của đất nước. Ngày xưa, nhờ tuyên truyền quyết liệt như vậy đã đem đến những thành công nhất định, và phụ nữ Việt Nam bây chừ hầu như chỉ dám đẻ từ 1-2 con, trừ "một bộ phận không nhỏ"...

Dạo này, lại thấy báo hình, báo giấy, báo mạng thi nhau xa gần truyền tín hiệu cảnh báo về tình trạng dân số Việt Nam đang có nguy cơ già đi dẫn đến mất cân bằng xã hội, ảnh hưởng đến đời sống, thiếu lực lượng sản xuất lao động chủ đạo .., trong khi đó quỹ lương hưu đang cạn kiệt dần.

Cảnh báo là một điều quá tốt, và với mức độ báo động ngày càng tăng dần như hiện nay thì trước sau gì việc cho ra đời chính sách "khuyến khích đẻ" là những dự đoán có cơ sở, có thể trở thành hiện thực. Nhưng điều quan trọng nhất là phải đảm bảo ổn định được đời sống của người dân, "khuyến khích đẻ" phải song hành với cải thiện, nâng cao mức sống của mọi gia đình, miền núi xuống đồng bằng, thành thị tới nông thôn... Thực tế đôi khi khác xa với con số, và còn đó, nhiều bất cập, lắm khó khăn.

Quan niệm muôn đời "con cái là lộc", chưa cần xét đến tầm vĩ mô của nhà nước, mỗi gia đình - tế bào nhỏ của xã hội, mỗi cặp vợ chồng trẻ đã tự hoạch định cho mình sẽ sinh bao nhiêu "công chúa, hoàng tử" tùy thuộc vào hoàn cảnh năng lực, điều kiện khả năng tài chính của chính họ. Hơn thế, với tình trạng hiếm muộn, vô sinh ngày càng nhiều như hiện nay thì "con cái" quý hơn "vàng, kim cương" là điều dễ hiểu, không quá lời lộng ngôn chút nào. Bây chừ, lại được nhà nước quan tâm, can thiệp, điều chỉnh, quả thật là điều diễm phúc cho trăm họ, cho muôn dân xã tắc... Chính sách càng đúng đắn, hợp lý bao nhiêu thì dân tộc càng cường thịnh, tổ quốc càng phồn vinh bấy nhiêu.

Hiểu được người dân là một chuyện, giúp đỡ tạo thuận lợi cho người dân lại là một chuyện khác, thực lòng mà nói có nhiều khuyến khích mà người dân chưa thể nào vui nổi. Khuyến khích người dân chơi chứng khoán thì cổ phiếu lại đang đi tìm đáy, thông tin cập nhật niêm yết trên sàn nhiều khi mù mờ, thiếu công khai minh bạch; khuyến khích dân nghèo mua nhà thì người dân đã nghèo lấy tiền đâu mà mua, nếu có vay ngân hàng thì đến biết bao giờ mới trả được lời lẫn vốn; khuyến khích người dân đánh bắt xa bờ nhưng lại thiếu lực lượng và công cụ hổ trợ, đã thế tàu lạ, tàu nước ngoài ngang ngược quấy rối, nhũng nhiễu, đập phá, cướp bóc... tạo tâm lý bất an, lo lắng. Mở rộng một vài ví dụ nho nhỏ để đi vào câu chuyện chính, việc ra đời một chính sách là chuyện quốc gia đại sự, chuyện phải làm và thường xuyên làm của một nhà nước, một chính thể. Thế nhưng thực tế gần đây, cụ thể là 6 tháng đầu năm, có những chủ trương mà một số quan chức chính phủ cũng phải thốt lên rằng "ở trên mây, ngồi trong phòng lạnh", có những chính sách chưa kịp hoặc mới ra đời đã bị "chết yểu", bị dư luận, báo chí phản đối ca thán, phản biện là thiếu sức sống, thiếu thực tiễn. Trong khi đó, nhà nước có hẳn một ban bệ đầy đủ tri túc để "thẩm định" lại những quyết sách trước khi chúng kịp đến với truyền thông, với người dân?

Trước đây, chúng ta thực hiện tốt chính sách "kế hoạch hóa gia đình", đồng thời với việc cải tổ, sửa chữa khắc phục những sai lầm trong kinh tế chính trị khiến bộ mặt đất nước có nhiều đổi thay, đời sống nhân dân có nhiều cải thiện đáng kể, nhưng phải khách quan nhìn nhận hiện nay rằng, vấn đề quan trí, dân trí vẫn còn đó quá nhiều điều phải lo lắng, phải suy tính bàn bạc và thực tế đất nước là khó khăn, là nghèo, là lạc hậu. Xin nhắc đi nhắc lại điều đã đề cập ở trên, tuy chỉ là dự đoán, việc "khuyến khích đẻ" phải dựa trên mức sống của người dân, phải song hành cùng với sự "nâng cấp, nâng cao" điều kiện tiền lương, bảo hiểm, y tế, môi trường, việc làm, giáo dục, chăm sóc trẻ em và người già, bình quyền nam nữ, văn hóa, an ninh quốc phòng .v.v.

Dân số già dẫn đến thiếu hụt lực lượng lao động sản xuất là dấu hiệu "cấp cứu" chung của toàn thế giới, của những nước giàu có, phát triển và bây chừ... là Việt Nam, một nước đang phát triển và phấn đấu đến năm 2020 cơ bản trở thành nước công nghiệp. Mọi chỉ tiêu đều có sẵn, mọi con số dự tính chiến lược đều có thông số trên khắp báo đài, nhưng để thực hiện được điều đó không là điều không dễ, và đôi khi là không tưởng...

Chưa cần đến nhãn quan của những nhà lãnh đạo vĩ mô, những chuyên gia nghiên cứu hàng đầu, chỉ với cặp mắt quan sát của chúng ta, những người dân bình thường trực diện với cuộc sống đời thường, vẫn còn đó những ngột ngạt ưu tư... Kinh tế khó khăn, tình trạng thất nghiệp tăng và tăng nhanh trong thời gian gần đây, giá cả mọi thứ đều đắt đỏ. Ở thành phố, vào những nhà hàng, quán ăn, quán nhậu đâu đó vẫn còn thấy những trẻ em bưng ly, dọn đồ ăn, rửa chén... Sáng ra nuốt vội ly cà phê gặp cảnh người già ăn xin, bán vé số, những người lớn bế trẻ con bán kẹo singum, những đứa trẻ lang thang đánh giày, bải rác... để rồi làm giàu cho bọn "chăn dắt" lười biếng, lưu manh và hung bạo. Dòng  người qua lại trong sự bất an, ăn trộm, ăn cướp, tệ nạn xã hội tăng nhanh, manh động hơn, tàn ác hơn, chuyên nghiệp hơn .., và đáng buồn là trong thành phần này tỉ lệ trẻ dưới vị thành niên, thanh thiếu niên chiếm một vị trí không nhỏ. Khi người công chức "rên" đồng lương chết đói thì công nhân trong các xí nghiệp, nhà máy, khu chế xuất cũng khổ sở long đong với cơm rau hàng ngày, chỉ mong sao nó đảm bảo tối thiểu được "an toàn thực phẩm" để có sức khỏe cho những ngày lao động tiếp theo...

Mại dâm không còn là chuyện lạ, không còn là "bất quy tắc", nó và những biến thể của nó hiện hữu khắp trang báo hàng ngày, chưa dừng ở "thị trường" nội địa, các cô, các nàng còn xin cấp visa để xâm nhập và chiếm lĩnh những "vùng đất hứa" khác... Hôn nhân chưa hẳn là tình yêu, hôn nhân với mục đích đổi đời để rồi may rủi phó thác thân phận "dâu xứ người" bên những ông chồng Đài Loan, Hàn Quốc... Mỗi lần báo chí đăng chuyện đau lòng của những cô dâu Việt lại là một lần lòng tự tôn dân tộc cảm thấy sát muối trong tim. Những cô gái Việt Nam trong chiếc áo dài thật đẹp, nhưng nhiều lúc còn quá đỗi ngây thơ, đơn giản và dại dột.

Thành thị đã vậy, nông thôn và miền núi lại càng buồn hơn, những đứa trẻ lao động cực nhọc ở lò gạch, mỏ đá là điều thường thấy, chúng đến trường với bao nhiêu điều thiếu thốn, sách vở, áo quần, bữa cơm thiếu thịt, mái trường đơn sơ nghèo nàn rách nát, thời tiết lại mưa nắng thất thường. Người nông dân canh tác, trồng trọt, thu hoạch theo mùa, thời gian còn lại thường ra thành phố lao động, kiếm thêm thu nhập. Đất đai nông nghiệp ngày càng hạn hẹp cùng với sự ra đời ngày càng nhiều những "dự án" cao siêu của chính phủ, và từ đó đã xảy ra nhiều bất cập, những mâu thuẩn đau lòng trong mối quan hệ nhân dân và chính quyền địa phương, hình ảnh những dân oan giữ đất, mất đất từ khắp mọi nơi tìm về Hà Nội khiếu kiện đã trở nên quen thuộc trong mắt người dân Hà thành. Họ và những băng rôn, biểu ngữ, những ánh mắt uất ức thất thần khiến hình ảnh thủ đô thêm phần não nề, bức bối...

Và hình như, những trai thanh, nữ tú nông thôn hiện nay "ngại" việc đồng áng, họ số đông muốn đổi đời từ bài hát "Cô Tấm ngày nay", được và mất chưa có con số thống kê chính xác, nhưng gánh nặng về di dân cơ học và quản lý an ninh trật tự nơi đô thành là bức tranh có thể hình dung ra được.

Vấn đề xuất khẩu lao động lại gặp vấn nạn lao động "chui" và những hạn chế về kỹ năng tay nghề thực hành, ứng dụng. Trong nước, những trường đào tạo dạy nghề lại chưa nhiều, chất lượng chưa cao cộng với tâm lý thích làm thầy hơn thợ thường thấy của người dân Việt. Cái gì cũng nên chừng mực, nhiều người làm thầy quá đâm ra nền giáo dục cứ cải cách đi cải cách lại nhiều lần.

Mới vừa rồi, liên tiếp những trẻ em sơ sinh chết vì tiêm vaccine, đó chỉ là "bề nổi" của câu chuyện chăm sóc y tế cộng đồng, và cũng từ đó báo hiệu những nổi lo...

"Khuyến khích đẻ" chỉ là dự đoán riêng của người viết, và việc "khuyến khích hay kế hoạch" thuộc tầm chiến lượt vĩ mô của nhà nước, ở tầm vi mô, người dân sẽ "liệu cơm gắp mắm"... Hiện tại, tổng dư nợ nước ngoài của Việt Nam đã lên đến hơn một triệu tỉ đồng (cụ thể là 1.052.416 tỉ đồng), chia đều bình quân cho dân số, mỗi người dân là... một con nợ, gia đình càng đông con, gánh nợ càng chồng chất.

Biết rằng, con cái là "lộc trời ban", nhưng người dân cũng thấm thía cái câu "cha mẹ sinh con, trời sinh tánh", chứ ai cũng biết trước những đứa con của mình đều "trung với nước, hiếu với dân" thì họ sẽ đẻ và đẻ thật nhiều.


MP


Xem thêm:
- Nghịch lý con số thất nghiệp
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’


Thursday, July 18, 2013

Cần xử lý những người ‘ngồi trên mây, làm chính sách’

>> Bỏ ưu tiên cộng điểm cho mẹ Việt Nam anh hùng (Hoan hô Bộ GD&ĐT: mạnh dạn, thẳng thắn. Nhưng mong sao sẽ không có những quy định "chết yểu" như thế nữa! - lời nhận xét của bạn đọc dongphuongnv)
>> Tìm ra thủ phạm tung tin đồn thất thiệt về chủ tịch BIDV Trần Bắc Hà bị bắt
>> Tổng thống Miến Điện hứa thả hết tù chính trị trong năm 2013
>> Quẳng cho dân cục tiền là xong
>> Quy định ưu tiên cộng điểm thi ĐH cho Mẹ VN anh hùng - trách nhiệm thuộc về ai?


Người Đưa Tin - Thời gian vừa qua, nhiều văn bản quy phạm pháp luật được ban hành, hoặc đang dừng lại ở dự thảo đã vấp phải phản ứng mạnh từ dư luận xã hội do sự thiếu thực tế, không khả thi.

Sau những cuộc tranh cãi nảy lửa, nhiều văn bản buộc phải hủy bỏ hoặc tạm dừng thi hành. Thậm chí, có những dạng văn bản (đóng dấu cơ quan Nhà nước) khôi hài tới mức phân công trực đám ma, tổ chức đám cưới (việc nhà) một lãnh đạo trong cơ quan, đơn vị... Tất cả những điều trái khoáy ấy chưa có cơ quan, cá nhân nào phải chịu trách nhiệm nên các văn bản "trên trời" vẫn có cơ hội "tái xuất". Rõ ràng, ở đây cần có giải pháp, có một chế tài, quy trách nhiệm cụ thể đến từng cá nhân, người đứng đầu để hạn chế tối đa dạng văn bản gây bức xúc dư luận. Xoay quanh vấn đề này, PV báo điện tử Người đưa tin đã có cuộc trao đổi với ông Vũ Mão, nguyên chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

Trái khoáy, vô cảm

Thưa ông, thời gian qua có nhiều Nghị định, Thông tư (văn bản quy phạm pháp luật) vừa ban hành đã buộc phải thu hồi, hoặc mới là dự thảo đã bị dư luận phản ứng vì bất cập thậm chí vô lý. Ông bình luận gì về thực tế này?

Theo tôi, còn rất nhiều cái tồn tại mà chưa được giải quyết, luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật đã cố gắng thể chế hóa nhưng chưa hoàn chỉnh. Có rất nhiều vấn đề của quản lý xã hội, đời sống nhưng cơ quan ban hành văn bản chỉ đưa ra văn bản để quản lý chứ chưa hướng đến người dân.

Nghị định về phạt xe không chính chủ và quy định phạt mũ bảo hiểm không đạt tiêu chuẩn của các bộ, ngành đã gặp phản ứng mạnh mẽ của người dân.

Các cơ quan địa phương ban hành văn bản cũng chưa hiểu hết, không có quyết định đúng đắn để phục vụ đại đa số quần chúng. Trong đó có nhiều cái không phù hợp lòng dân, không đáp ứng thực tiễn.

Bên cạnh đó, thủ tục và quy trình ban hành các văn bản pháp luật không chặt chẽ, tùy tiện dẫn đến chất lượng văn bản kém. Từ thực trạng ban hành văn bản pháp luật trong thời gian vừa qua, tồn tại lớn nhất là văn bản của các bộ ngành và địa phương.

Như vừa qua, theo Văn phòng Chính phủ, một loạt văn bản dưới dạng Nghị định, Thông tư đã ban hành hoặc chuẩn bị ban hành gần đây do các bộ, ngành chuẩn bị cũng bị lỗi rất nhiều. Lỗi không chỉ ở câu từ, ngữ pháp... mà có không ít quy định có nội dung xa rời thực tế, thiếu tính khả thi và không phù hợp, đồng bộ với quy định của các luật đã có.

Như vậy, thưa ông điều này có thể lỗi sai xuất phát từ tư duy của những người soạn thảo văn bản?

Ở một góc độ nào đó, có thể coi đây là những văn bản "trong phòng máy lạnh" do các cán bộ, chuyên viên soạn thảo chỉ ngồi một chỗ nghĩ ra, trình ký mà không có những khảo sát, đánh giá vấn đề phải giải quyết trên thực tiễn từ nhu cầu bức xúc trong dân sinh. Cho nên, nhiều văn bản quy phạm pháp luật đang còn là dự thảo hoặc chỉ mới ban hành được ít ngày đã vấp phải phản ứng gay gắt từ dư luận, thậm chí từ chính các cơ quan Nhà nước khác, từ cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật (bộ Tư pháp) nên đã ngay lập tức phải sửa đổi hoặc hủy bỏ.

Cụ thể nhất là Thông tư liên tịch số 06/2013/TTLT được ban hành ngày 28/2 của liên bộ Khoa học và công nghệ, Công thương, Công an, Giao thông - Vận tải ký về sản xuất, nhập khẩu, kinh doanh và sử dụng mũ bảo hiểm trong đó quy định phạt với người đội mũ không đáp ứng tiêu chuẩn kỹ thuật áp dụng như đối với hành vi không đội mũ bảo hiểm hoặc đội mũ bảo hiểm không cài quai đúng quy cách, từ 100.000 đến 200.000 đồng. Ngay khi vừa ban hành, tuy chưa đến thời điểm áp dụng như trong Thông tư này nêu, quy định trên đã vấp phải phản ứng rất mạnh trong dư luận. Bộ Tư pháp cũng ngay lập tức có ý kiến phản đối quy định này.

Chính vì thiếu thực tế, lợi ích cục bộ, không vì lợi ích của người dân nên nhiều văn bản quy phạm pháp luật đã gặp những phản ứng gay gắt từ dư luận?

Những văn bản tùy tiện, nhiều sai sót nó có nhiều nguyên nhân: Thứ nhất do trình độ của những người làm trong cơ quan công quyền, chưa có tầm bao quát vấn đề. Những người này thường xuất phát từ cách nhìn mang tính cục bộ. Ví dụ như bộ, địa phương đưa ra văn bản thì thường là tính tới lợi ích của ngành, địa phương mình. Họ không thực sự nghĩ đến lợi ích của người dân. Chính vì trình độ hiểu biết kém như vậy dẫn đến ban hành những văn bản xa rời thực tiễn.

Thứ hai, chính những cơ quan, bộ ngành, địa phương ban hành văn bản thiếu cái tâm, thậm chí có sự vô cảm. Từ những chuyên viên soạn thảo văn bản đến người ký duyệt cũng thiếu bao quát, thiếu góc nhìn toàn cục của nhà quản lý. Hay như trước đó nữa, một văn bản nghị định của Chính phủ- Nghị định số 105/2012/NĐ-CP ban hành ngày 17/12/2012 quy định về việc tổ chức lễ tang cán bộ, công chức viên chức, trong đó quy định ở Điều 4: "Linh cữu người từ trần quàn tại nhà tang lễ hoặc tại gia đình không để ô cửa có lắp kính trên nắp quan tài". Quy định này có phần hơi lủng củng về ngôn từ và đặc biệt là thiếu tính khả thi, không có tình và cũng không có lý. Cục Kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật cũng đã có văn bản đề nghị rút lại quy định này.

Đó là các dạng văn bản quy phạm pháp luật đã ban hành nhưng không có tính khả thi, bị phản ứng mạnh nên phải rút, thu hồi lại. Nhưng cũng có rất nhiều quy định thiếu tính khả thi đã phải rút ngay từ khi còn đang dự thảo lần đầu... Ví dụ như quy định người xuất cảnh, người đi nghĩa vụ quân sự... trên 2 năm thì xóa tên khỏi sổ hộ khẩu trong dự thảo Luật Cư trú hay quy định thu phí bảo trì đường bộ với người đi xe đạp điện trong một Thông tư của bộ Tài chính.

Tuy việc sửa đổi, gỡ bỏ các quy định thiếu tính khả thi đó có thể cho là bình thường do vẫn còn đang trong quy trình xây dựng, lấy ý kiến, cái gì chưa hợp lý thì bỏ đi. Nhưng tần suất số quy định thiếu tính khả thi mà quá nhiều thì cũng phản ánh tư duy, thậm chí là "não trạng" của người làm chính sách ở nhiều cơ quan, ban ngành đang rất có vấn đề.

Đẩy khó cho dân

Thưa ông, ông suy nghĩ như thế nào khi một số bộ ngành, địa phương ban hành văn bản để dễ quản lý, đẩy khó cho dân?

Việc làm đó dẫn đến hậu quả là không yên lòng dân. Tính nghiêm trọng của nó rất lớn bởi chúng ta đang xây dựng một xã hội đòi hỏi mọi người phải tôn trọng và làm theo pháp luật. Người dân rất buồn phiền về những việc không đáng có này.

Rõ ràng trách nhiệm, trước hết thuộc về cơ quan (và những người) có thẩm quyền ban hành các văn bản pháp luật. Thứ nữa là cơ quan có thẩm quyền kiểm soát các văn bản pháp luật là bộ Tư pháp. Thường thì Bộ nào đó ban hành một thông tư thì phải thông qua bộ Tư pháp xem xét. Bộ Tư pháp có quyền phản bác nếu thấy văn bản, thông tư đó làm sơ sài, thiếu hợp lý.

Đấy là trách nhiệm của những công chức (bao gồm cả người lãnh đạo) của các cơ quan hành pháp. Theo tôi, Quốc hội và các cơ quan của Quốc hội  cũng không thể thoái thác trách nhiệm của mình theo chức năng, nhiệm vụ đã được Hiến định. Các cơ quan của Quốc hội có quyền giám sát các bộ ngành và địa phương trong việc ban hành và thi hành pháp luật. Những cái này cơ quan giám sát vẫn chậm và còn yếu.

Thời gian vừa qua, một văn bản pháp luật nhưng nhiều Bộ liên quan có ý kiến khác nhau gây ra phản ứng dư luận xấu. Đứng ở góc độ là một người dân ông nhìn nhận như thế nào về việc này?

Đúng là thời gian vừa qua có nhiều văn bản đưa ra gây tranh cãi như Nghị định 71 giữa bộ Giao thông Vận tải và bộ Công an. Một bên yêu cầu tiếp tục xử phạt xe không chính chủ, một bên yêu cầu hoãn. Ở góc độ một công dân, tôi thấy không thể chấp nhận được.

Theo quy định của luật, để bảo đảm tính khả thi trong thực hiện, các văn bản quy phạm pháp luật trước khi ban hành phải có ý kiến đóng góp của nhân dân. Tuy nhiên, việc thực hiện quy định này đôi khi chỉ mang tính hình thức, chiếu lệ. Mặt khác, việc thống kê, tập hợp xử lý ý kiến góp ý của người dân hiện vẫn là khâu yếu. Người dân khi gửi ý kiến đến các cơ quan chức năng thường không nhận được phản hồi có được tiếp thu hay không, nếu không thì vì lý do gì?

Xin cảm ơn ông!                    


Nguyễn My - Cao Tuân

Xem thêm:
- Suy nghĩ nát nước
- Họ là đồng bào của các anh chị đấy!
- Bệnh vĩ mô mà đi trị vi mô?