Showing posts with label côn đồ. Show all posts
Showing posts with label côn đồ. Show all posts

Saturday, January 25, 2014

Cố lên! Để thành người tử tế

>> 3 vụ nổ bom cùng ngày ở Tân Cương
>> 4 vụ nổ bom cùng ngày ở Cairo
>> Mỹ, Trung thảo luận kịch bản Triều Tiên sụp đổ
>> Bắc Hàn bất ngờ đề nghị cho đoàn tụ gia đình
>> Cuộc đời này còn lắm gian truân


Võ Văn Tạo

Trong dòng người đến viếng cố luật gia – ngọn cờ đầu tranh đấu nóng bỏng lòng yêu nước thương dân Lê Hiếu Đằng, có mấy nhân vật đặc biệt: nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, phu nhân Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Bí thư Thành ủy TP HCM Lê Thanh Hải, Phó Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Văn Đua.

Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, theo chỗ cảm nhận của tôi, cơ bản là một người tử tế, qua một số việc làm cụ thể: ký quyết định trao Giải thưởng Nhà nước (2007) về văn học nghệ thuật cho 4 văn nghệ sĩ tài danh từng gặp đại nạn suốt nửa thế kỷ sau vụ án (văn nghệ bị chính trị hóa) oan khốc Nhân văn – Giai phẩm, gồm: Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán và Hoàng Cầm; viết thư khen công dân Thiên chúa giáo ở Nha Trang Tống Phước Phúc (nuôi dưỡng hàng trăm trẻ sơ sinh có hoàn cảnh éo le và chôn cất tử tế hàng nghìn hài nhi xấu số, nhưng bị an ninh và nhiều cơ quan chức năng địa phương nghi kị, cản phá), làm nhà chức trách địa phương phải thay đổi cách đối xử ngu xuẩn và tệ bạc… và một số việc làm tử tế khác của ông Triết, không tiện kể thêm.

Tôi không quen biết phu nhân Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, nhưng qua chỗ bạn thân thiết, được biết bà cũng là một người tử tế, qua thái độ thiện cảm với những người biểu tình chống Trung Quốc tham tàn, bành trướng.

Những người tử tế đến viếng một người tử tế là lẽ tất nhiên. Nhưng ai cũng biết, trong trường hợp tang lễ người tử tế Lê Hiếu Đằng, những người thành tâm đến viếng làm những kẻ thiếu tử tế đang chót vót ngôi cao ở cái thể chế này không hài lòng. Vì vậy, qua tang lễ anh Đằng, niềm tin trong tôi về ông Triết và bà Sang là những người tử tế lại càng được củng cố.

Rất tiếc, tôi chưa được nghe thông tin nào về các ông Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua là những người tử tế, nếu không muốn nói là ngược lại. Tuy nhiên, việc hai ông này đến viếng anh Đằng mà không ghi sổ tang, làm tôi nghĩ rằng họ đến viếng với tư cách cá nhân, không phải chấp hành việc phân công của tổ chức. Việc họ đến viếng trong tâm thế ấy, ít nhất, nếu tôi không nhầm, cũng thể hiện thái độ kính trọng đối với anh Đằng – một người tử tế. Đó là một nghĩa cử nên ghi nhận và rất đáng khích lệ.

Tuy nhiên, như mọi người đã biết, bên cạnh việc các ông Hải, ông Đua đến viếng anh Đằng, lại xảy ra sự việc “côn đồ” (mà đến con nít cũng thừa biết là an ninh) phá rối một cách không thể ngu độn, thấp kém, hèn hạ, ti tiện, thô bỉ và mất dạy hơn. Hành vi của đám “côn đồ” này – nói theo cách Giáo sư Ngô Bảo Châu: “có cố tình làm mất thể diện thể chế, chắc khó ai làm hơn”

Thiết nghĩ, chưa bàn đến khía cạnh lương tâm, bằng quyền lực và trách nhiệm của Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy TP HCM – ông Lê Thanh Hải và quyền lực, trách nhiệm của Phó Bí thư thường trực Thành ủy TP HCM – ông Nguyễn Văn Đua, các ông rất nên (nếu không muốn nói là “phải” – xét khía cạnh trách nhiệm), và thừa khả năng buộc cơ quan an ninh (dù thuộc Bộ Công an hay Công an TP HCM) tiến hành kiểm điểm, công bố công khai và kỷ luật thích đáng kẻ đầu têu chủ trương phá rối đám tang.

Làm được như thế, dư luận xã hội sẽ có bằng chứng cụ thể để có thể nhận định rằng các ông không chỉ biết kính trọng người tử tế, mà còn thành tâm mong xã hội công nhận là người tử tế. Làm được như thế, người dân sẽ có cơ sở để tin rằng, cái thể chế này cũng có cơ may dần tử tế.

Cố lên nhé ông Hải, ông Đua!

V.V.T.
Nguồn: Quê Choa


Xem thêm:
- Ngọc Hoàng sợ ai?
- Người Việt thích nói dối
- Cách mạng xong … vẫn như cũ!

Friday, January 10, 2014

Nghĩa khí mẹ gì?

>> Cá ngựa kêu oan
>> Cẩn trọng với những lời khai quá chấn động trước tòa
>> Danh sách các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa hi sinh trong Hải chiến Hoàng Sa 1974
>> Italy giải mã tài liệu 'tuyển mộ mafia'
>> Tượng thánh cũng không yên


Sông Hàn


Một số bạn thường ca ngợi Trọng tổ chức cho anh (Dũng Chàm) đào tẩu và cách hành xử của Trọng trước tòa là xứng đáng với hai chữ Tự Trọng là vì tình thâm anh em máu ruột rà.

Đm! Anh thì anh nhỏ toẹt vào. Ngụy biện, lố lăng và vô đạo đức!

Nên nhớ cả hai khi đương chức đều là hàng trọng quan. Một người nắm tập đoàn kinh tế tiền của dân đổ vào đó hàng trăm hàng ngàn tỉ. Một người Đại tá nắm Công an nắm quyền điều tra tội phạm.

Đại tá công an lại tổ chức cho tội phạm chạy trốn thì còn lý đéo gì nữa? Vì một chứ tình không nghĩ thiệt hơn toàn gia chịu họa, thì tình đéo gì đây? 

Hơn nữa địt con mẹ lũ lõ đít nghe cho thủng đơi, quan tham vây cánh cực nhiều, nơi nơi cố kết, thành tầng lớp, sâu rễ bền gốc. Khi điều tra chúng lại tổ chức cho nhau chạy trốn rồi bảo dư luận thương gằng đó là nghĩa khí, tình thâm, xả thân vì nhau? Thế cái thằng phím tin cho Dũng Chàm trốn nó cũng bảo đó là nghĩa khí, anh em nên xả thân báo tin, thì địt mẹ còn gì để cho chúng mài ngợi ca nữa đây?

Tiền của mồ hôi công sức chúng mài làm ra đóng thuế cho bọn quan tham tiêu xài để đi đâu? Chúng ăn cho đẫy mồm trốn đi với trời tây, vila, gái đẹp còn chúng mài ngồi đấy cảm thông? ĐM!

Pháp luật thành ra trò hề à?

Lũ bần nông lõ đít còn biết trông vào ai đây? 

Giá phỏng không bắt được Dương Tự Trọng đem về quy án, án vụ Vinaline vì Dũng Chàm đào tẩu thành công mà chìm xuồng, quan chức vẫn ăn đẫy mồm cả triệu USD thì địt mẹ mấy con lõ đít kia có ngồi đó mà ca ngợi Dương Tự Trọng được không? Đến lúc ấy chúng mài chả nghiến răng trợn mắt chửi cả tổ tông đứa nào cho Dũng Chàm chạy trốn chứ chịu ngồi yên à?

Đúng là lũ đạo đức giả! Đảo lộn cả trắng đen, dùng thương vay dư luận để ngồi mẹ cả lên pháp luật. 

Nếu Dương Tự Trọng tổ chức cho anh chại trốn vì lý nếu không trốn cho mau nhẽ chỉ ba mươi phút sau đột tử mẹ mất, giữ lại anh còn có ích cho án vụ sau nài thì đó mới là nghĩa khí, công tư vẹn tròn. Còn như chủ đích trốn chạy pháp luật, coi thường kỷ cương, khinh bạc tiền dân lại còn bảo máu mủ ruột rà. 

Nghĩa khí cái con mẹ gì?

Địt mẹ người nắm công quyền chịu trách nhiệm điều tra tội phạm mà hành xử như thế về tình, về lý đều đéo chấp nhận được. Thông cảm cái lõ đít anh ấy. Cuối tòa Dương Tự Trọng có nói: "Mong người đời cảm thông cho anh tôi", cái đó anh hiểu, nhưng lý là lý tình là tình không thể nhập nhoàng trấu trộn tro, khinh bạc tiền dân thế được.

Sự việc đào tẩu của Dương Chí Dũng ẩn tàng gất nhiều những nguyên do sâu xa. Có thể vậy có thể không vậy, nhưng địt mẹ đừng nhìn vào cảm tính, nhìn vào tý cái nông nổi ban sơ tình cảm của mình, cái hiện tượng mới đập mắt mình mà thương cảm. Bởi thế khác đéo gì một trò vô đạo đức!

Nguồn: Han Times

P/s: ... tin "mật báo" từ "ông anh" nên phương án "đào tẩu lánh nạn" dễ được thực thi thôi, có gì đâu mà nâng quan điểm đạo lý, đạo đức cho rối chuyện!


Xem thêm: 
- Em có làm gì đâu?
- Sinh viên - bạn cần gì?
- Nước cộng hòa xã hội ảo thuật "đúng quy trình"!

Sunday, December 8, 2013

Ai tháo chạy trong cuộc rượt bắt làm đẹp vỉa hè?

>> Nelson Mandela chiến thắng hận thù
>> Phát động phong trào học sinh nộp đuôi chuột
>> Chống tham nhũng: Phải bình tĩnh, sáng suốt
>> Bỏ Ty Kiểm Duyệt
>> Vỉa hè với hàng rong trong một bài toán lớn


TNO - Sẽ có một ngàn lý lẽ hoàn toàn thích hợp để lực lượng trật tự đô thị đánh và siết cổ người bán hàng rong đến ngất xỉu như trong một clip đăng trên mạng, bởi vì họ đang làm thành phố trật tự hơn. Nhưng câu chuyện liệu có dừng ở đó?

TP.HCM không phải là một nơi xa lạ của những cuộc “dọn dẹp” trật tự đô thị. Câu chuyện cứ như con gà và quả trứng cái nào đẻ ra trước. Người nghèo tứ phương đổ vào Sài Gòn mưu sinh. Vỉa hè là nơi sống duy nhất của hàng vạn người. Nhưng đô thị không phải là nơi để người ta có thể bày hàng quán ra một cách bản năng và mặc nhiên buôn bán. Trật tự đô thị, ngoài nhiều nhiệm vụ khác, có cả nhiệm vụ dọn dẹp vỉa hè và cưỡng chế những người cố ý vi phạm.

Khi lập ra lực lượng trật tự đô thị, nhà nước trao cho họ một quyền lực để thực thi cái nhiệm vụ chung là làm cho một đô thị có trật tự và gọn gàng. Nghĩa là họ được quyền thu giữ những bàn ghế, bảng hiệu, nồi niêu, dụng cụ... để dẹp sạch vỉa hè và những người vi phạm phải bị phạt vì đã làm sai.

Nhưng ở trong nội hàm của cái quyền lực ấy, TP.HCM đã chứng kiến không ít những cuộc cưỡng chế, dọn dẹp của lực lượng trật tự đô thị khiến người ta không sao hiểu nổi.

Anh bán cà phê Đặng Xuân Sỹ bị tịch thu hết 9 chiếc xe đạp - số tài sản không nhỏ - mà không hề nhận được một tờ biên bản nào làm chứng cứ là tài sản anh bị tịch thu. Hôm nay, anh Trịnh Xuân Tình - một người bán hàng rong khác, đã bị lực lượng trật tự đô thị siết cổ, còng tay, bị roi điện chích, đánh cho đến khi ngất xỉu...

Người ta có thể nói rằng thành phố cần trật tự - vì vậy, những người bày hàng lằng nhằng đó phải bị dẹp đi. Điều đó không có gì sai cả. Nhưng điều sai là những tờ biên bản không được lập, và những cái siết cổ, còng tay được “quyền” mặc nhiên diễn ra - bởi vì những người dân vi phạm kia là những người có thu nhập thấp và đang mưu sinh dựa vào cái sợi dây mâu thuẫn mà thành phố cần triệt bỏ: Để có ăn, người bán hàng rong chiếm vỉa hè. Nhưng họ chiếm vỉa hè nghĩa là làm xấu đô thị.

Hãy lật lại câu chuyện theo một chiều khác, lực lượng trật tự đô thị thì có thể bắt hết 9 chiếc xe đạp của anh Đặng Xuân Sỹ. Họ cũng có thể còng tay, siết cổ đến ngất xỉu anh Tình. Anh Sỹ và anh Tình cũng là công dân bình thường trong xã hội này. Lẽ ra, họ phải được tôn trọng về an toàn thân thể, sức khỏe, được biết và có bằng chứng vì sao tài sản của mình bị hốt lên xe và xách về đồn - trước người thực thi pháp luật. Vậy tại sao, một lực lượng chỉ được sinh ra với cái quyền giữ gìn trật tự cho đô thị lại có quyền tước đoạt tài sản và xâm hại thân thể, làm tổn hại đến sức khỏe người dân? Sau những sự việc như vậy, người như anh Sỹ và anh Tình có thể làm gì, nếu họ muốn làm rõ chuyện này và biết rằng họ đã sai - đúng ra sao trong cuộc xung đột ấy?

Có vài giả định có thể đặt ra, để làm rõ đúng sai, anh Tình bán hàng rong liệu có tiền thuê luật sư? Gởi đơn kiện? Yêu cầu làm rõ? Trong thực tế, những hành vi ấy hoàn toàn xa lạ và nằm ngoài tầm với của người bán hàng rong thông thường, trước nhất là vì thu nhập của họ không cho phép họ có thêm nhiều hành động tự bảo vệ trước sự cưỡng chế vừa xảy ra - dù ở mức độ có bạo lực như vậy. Cũng như anh Sỹ, nếu như đồng loạt nhiều tờ báo không vào cuộc vì vấn đề của anh liệu có ai sẽ trả lời cho anh vì sao họ thu tài sản của anh mà không hề có biên bản?

Trong một khoảnh khắc, những người đại diện cho pháp luật để thực thi nhiệm vụ làm đẹp đô thị, đã có thể vung roi điện lên và đánh xỉu một người bán hàng rong - khi anh ta lấn chiếm vỉa hè và liên tục van xin. Quyền lực ban đầu của họ đã đi quá xa khỏi giới hạn thực tế, và họ đã cho mình một cái quyền khác - là xâm hại đến thân thể của người vi phạm.

Có một góc khác nữa của những cuộc dọn dẹp trật tự trên vỉa hè, hãy nhớ về những cái vỉa hè bên hông Nhà thờ Đức Bà (quận 1). Ngày nào người ta cũng thấy lực lượng trật tự đô thị xuất hiện. Hàng trăm người người uống cà phê nhảy lên xe máy rồ ga tháo chạy. Hàng chục người bán hàng rong ôm hàng chạy biến, vứt lại những vỏ chai, vỏ nước lênh láng cả công viên. Chừng 10 phút sau, đô thị đi, người bán hàng tiếp tục bán.

Hành vi đuổi bắt diễn ra suốt mấy năm nay ở khu vực ấy - với mục đích lập lại trật tự và làm đẹp đô thị. Nhưng đô thị có đẹp lên nhờ đuổi và bắt không? Công viên có đẹp lên chút nào không khi những công dân trẻ đô thị tranh nhau tháo chạy? Thành phố có đẹp lên không khi hàng trăm ly cà phê bị đá đổ trong cơn chạy tán loạn? Những vỉa hè có sạch sẽ và thân thiện hơn khi những người nghèo đến và mưu sinh ở thành phố này bị ''dí'' chạy tưng bừng không? - Vậy lực lượng ấy ở đó để làm gì với mấy năm trời sử dụng tiền thuế của người dân để trả lương cho họ - để đuổi bắt dân nghèo sao?

Cách vỉa hè công viên và những cuộc rượt bắt ấy chỉ vài trăm mét, ở gần khu vực Hồ Con Rùa - cái vỉa hè công cộng được lập ra cho người đi bộ dạo quanh - đã bị chiếm sạch để làm chỗ gửi xe, chỗ bán cà phê, thậm chí là chỗ bày đồ nội thất... cho những hàng quán sang trọng và giàu có. Có ai tự hỏi vì sao ở những nơi này, lực lượng trật tự đô thị và những cuộc rượt bắt kiểu “hành động” như trên không bao giờ diễn ra - giống như cái vỉa hè xung quanh Công viên 30 Tháng 4 và Nhà thờ Đức Bà gần đó vài phút đi bộ? Chẳng ai lại đi đuổi bắt những chiếc xe hơi và hàng xe của các quán cà phê sang trọng chiếm hết vỉa hè cả. Cái vỉa hè nhởn nhơ này khiến tôi nhiều lần nghĩ cuộc rượt khốc liệt trên chỉ dành cho những người mưu sinh nghèo và ít khả năng tự bảo vệ bản thân nhất.

Quay lại câu chuyện cưỡng chế bằng cách siết cổ người bán hàng rong, chắc chắn là không có một người hàng rong nào đủ sức, đủ thời gian, đủ tiền để “bắt đền” nếu chiếc xe hàng của họ bị trật tự đô thị bắt về phường và nó đã bị ném bể nát khi họ quăng nó lên xe. Sẽ không một người hàng rong nào - như anh Tình - biết phải làm gì sau khi ngất xỉu - ngoài việc nhanh chân trốn khỏi bệnh viện. Và anh bán cà phê biết phải làm gì, nếu không có phóng viên đi hỏi giùm anh cơ quan công quyền vì sao lấy xe anh mà không ghi biên bản, rồi lỡ xe anh có bể vỡ hư gì thì sao?

Dẹp vỉa hè và phạt những người lấn chiếm vỉa hè là nghĩa vụ của trật tự đô thị, nhưng không có nghĩa là người ta có thể vung roi điện lên, siết cổ và đánh xỉu một công dân - cho dù đó là một người nghèo.

Khải Đơn


Xem thêm:
- Dưỡng liêm có khó?
- Tham nhũng vặt không vặt như ta nghĩ
- Họ đã vỗ tay hoan nghênh chào mừng bản Hiến pháp mới!

Sunday, June 23, 2013

Đàn ong trên đầu ngọn khói

>> Giử Thủ tướng Ba Dũng (Hôm 19/6 có người trong đoàn anh Tư Sang từ Trung Quốc điện cho tôi bảo đã có danh sách 20 blogger có thể bị bắt. Tôi nói vui: Bắt hết nhân dân đi, xem họ sống với ai.)
>> Báo Tuổi Trẻ xin lỗi quân đội (Báo Tuổi Trẻ nói "chân thành cáo lỗi Quân đội nhân dân Việt Nam, Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam cùng toàn thể bạn đọc".) vì entry >>> này! -->
>> Đà Nẵng không gây thất thu hơn 3.400 tỉ đồng (Trả lời thắc mắc của cử tri, ông Nguyễn Bá Thanh cho biết người có hai lần phiếu tín nhiệm thấp thì lúc đó mới xem xét bỏ phiếu tín nhiệm hay không tín nhiệm. “Chờ đến khi đó thì cán bộ bị bỏ phiếu bất tín nhiệm cũng vừa hết nhiệm kỳ rồi” - ông nói.)


Hết nổi ban đỏ rồi lại viêm phổi, mùa này bọn trẻ bệnh nhiều quá. Bệnh viện 600 giường chật cứng người lớn và trẻ em, những tiếng khóc thét, la ré cùng những khuôn mặt hốc hác, thất thần, lo lắng. Tết Đoan Ngọ đã qua, tưởng khí trời sẽ dễ chịu hơn, ai dè vẫn ngột ngạt, độc địa, sâu bọ vẫn đàn đàn lớp lớp đục khoét chồi xanh, mầm sống...

Miền Trung đang nắng gắt, đang nóng gắt, mọi người hạn chế ra đường lúc giữa trưa nếu như không tìm ra được một lý do thật chính đáng. Trong khi đó, ngoài Bắc bộ, cơn bão số 2 đổ bộ tiếp quản đất liền, có nơi ghi nhận được những cột sóng cao gần chục mét, nước tràn mạnh vào lục lọi, truy tìm khắp Đồ Sơn, Quất Lâm và đã phần nào giải thích được thắc mắc của giới báo chí bấy lâu nay rằng "không phát hiện ra gái mại dâm", chỉ thấy nhà nhà, người người tinh thần lên giây cót để khắc phục thiên tai, bão dữ.

Thiên tai cướp đi mạng người là chuyện thường, thế nhưng mạng chó đổi mạng người cũng vẫn là chuyện thường trên khắp trang tin truyền thông. Cứ mãi lí lẽ mơ hồ mệt mỏi bế tắc, dân nghiện dồi chó chỉ quyến luyến mắm tôm, vừa dân gian vừa truyền thống, hơi sức đâu mà quan tâm đến nhân nghĩa với lưu manh. Trộm chó là phạm pháp, giết người là phạm pháp, nhưng mắm tôm chỉ để ăn, để thịt chó nhúng vào mà khoái khẩu, ai lại đem mắm tôm bôi phết tèm lem trước nhà người khác, bốc mùi khó chịu, làm mất vệ sinh môi trường. Không biết việc sử dụng mắm tôm như thế có vi phạm pháp luật hay không, nhưng trong nhãn quan bình thường của một người dân, thì đó là việc làm của bọn côn đồ hạ cấp. Đọc trên mạng thấy hoài mấy cảnh ấy mà buồn, tự hỏi sao nước mình lạ thế?

Dân gian là vậy, cuộc sống hiện đại cần kết hợp truyền thống và tân thời. Keo con Voi là một sản phẩm như vậy, khả năng kết dính nhanh chóng, tiện lợi, góp phần tích cực cho đời sống xã hội, giúp ích cho mọi người, mọi nhà. Nhìn chung, mọi phát minh đa phần đều xuất phát từ ý thức hữu quan tiện dụng, từ cái thiện trong lành tâm huyết của người sáng chế, như mắm tôm để ăn, như keo con Voi để dán... Thế nhưng, vào tay cái xấu, tư tưởng xấu, nó lập tức trở thành công cụ đắc lực của cái xấu. Con nít nếu lấy keo con Voi nhỏ vào ổ khóa ngay lập tức sẽ bị người lớn đánh đít, quát mắng, khuyên răn. Còn người lớn mà làm như vậy thì thôi, hết biết?!

Trộm, cướp, xã hội đen, côn đồ, lưu manh... ám ảnh hàng ngày, tràn ngập khắp báo chí truyền thông chính thống cả nước. Người dân đã ớn, ớn đến tận cổ những thông tin ăn khách kiểu đó rồi. Khoác trên mình một công việc cao cả, có tất cả mọi công cụ trong tay, tính chính danh được thường trực trên lời nói và hành động. Vậy sự thiếu chính danh hạ cấp ấy dành cho ai, với một mục đích gì? Thành tích? Chức vụ? Thừa lệnh? hay một sự hoang mang lo lắng vô hình nào đó?

Trong những trực diện của cuộc sống, họ luôn tự hào khoe khoang cái lý tưởng của mình. Cũng chẳng quá đáng nếu ai đó hỏi lại "lý tưởng của bạn là gì, từ đâu mà ra?", sẽ có khối người trong họ ú a ú ớ, căng thẳng rồi đâm ra cáu gắt trong câu trả lời. Hiểu bạn hiểu nó, trong cái nghĩa vụ và trách nhiệm, trong cái tình hình trắng đen mờ ảo này, trong sự cạnh tranh khốc liệt của các phe nhóm, bạn và nó chỉ nên quan sát, im lặng lắng nghe, cũng cần thật thà những điều có thể tâm sự được...

"Cho đó là thật tức là không thật!", đấy là điều khi còn sống ông luôn xoa đầu thì thầm với nó. Với kinh nghiệm của một "cây cao bóng cả", ông cười giản dị: "Đừng ngạc nhiên, đừng tưởng tượng quá, đơn giản chỉ là bất chấp thủ đoạn, nhưng điều quan trọng nhất là phải có cái tâm". Vì thế, nó suy nghĩ mãi về cái "tâm" ông thường nói để đánh giá mọi động thái tin tức ấy, trong một môi trường chấp nhận sống chung với những khuôn mặt có cái mồm "nói vậy mà không phải vậy". Có những vở kịch phụ thuộc quá nhiều vào người nhắc lời sau màn trướng...

Ngày xưa, trẻ thơ thường được người lớn đồn thổi, kể cho nghe về sự hung tợn khi đàn ong vỡ tổ, những ai phá phách chọc vào tổ khiến bầy ong nổi giận, bay ra đuổi chích sưng húp mặt mày tay chân, có khi nguy kịch dẫn đến tử vong. Thế nhưng lớn lên, trưởng thành rồi thì chúng sẽ phì cười, cái nguy hiểm của bầy ong vỡ tổ kia có thấm tháp gì đâu so với con người và cái "trí khôn cao ngạo" của họ. Đàn ong trên thế giới ngày càng bị tận diệt và lánh xa loài người. Với mục đích lấy mật để uống, lấy nhộng để ăn .., bọn con người chỉ cần mồi lửa hun khói, thế là bọn con ong phải tháo chạy xa bay, "bỏ nhà bỏ cửa", "tan đàn xẻ nghé", nhiều khi bỏ mạng chết tức chết tưởi...

Đốt điếu thuốc lá nhìn qua nhánh cây bên đường, cách đây 10 ngày vẫn còn thấy một tổ ong sống động, thanh bình, nhộn nhịp tìm hoa hút mật cho đời. Ong chúa, ong đực, ong thợ, ong non, ong già... vui vầy hạnh phúc trong tổ ấm riêng, dung dị của mình. Dưới tán cây có tổ ong kia là một ngôi nhà ba tầng hành nghề buôn bán, chủ nhân thờ Phật, mỗi tháng chay tụng cúng bái hai lần. Không hiểu vì lí do gì mà đêm rằm gần đây nhất, chủ nhà muốn cầu xin điều gì mà đốt vàng mã nhiều quá, lửa cháy thật to, khói bốc cao ngụn ngụt trắng mờ cả ngọn cây trước nhà. Sáng hôm sau, đàn ong bỏ đi đâu hết chỉ còn lại cái tổ trống không, trơ trọi...

Có cố hết sức lục lọi tìm trong giáo lý Phật thì cũng chẳng thể nào tìm ra được điều Ngài dạy khi cúng bái phải đốt vàng mã, quăng gạo muối ra đường... Thế nhưng, trải qua sự biến thiên của thời gian, quá trình giao lưu với nhiều nền văn hóa, người đời lại tam sao thất bản, tưởng tượng, thêm bớt, suy diễn, nhào nặn... Quan niệm gốc trên tinh thần từ bi của đạo Phật, việc cúng bái cùng với những thói quen lai căng ấy choàng vào cái tham, sân, si. Qua nén hương, họ mong thánh thần, người âm phụ hộ độ trì sức khỏe dồi dào, mua may bán đắt, tiền tài tấn tới, công thành danh toại, bền vững dài lâu. Nhưng cái cảnh đàn ong tan tác, vỡ tỗ, mất nhà kia ngẫm suy mãi cũng khiến nó chạnh lòng.

Dân tình, thể trạng non sông hiện nay như đàn ong trên đầu ngọn khói. Có ai đó nói rằng: "Càng lắng nghe những thông tin đa chiều, càng tiến gần hơn đến sự thật". Thế nhưng, cái làn khói đa mục đích cực đoan, hung hăng, độc đoán và bao trùm tầng tầng lớp lớp kia khiến đàn ong nhỏ bé hoảng loạn, mất phương hướng, trốn chạy, lánh xa, ẩn nấp. Trong cơn mây mưa mịt mù chó mèo lập dị, họ đã quên mất một điều, người người, nhà nhà thất nghiệp, kinh tế, văn hóa xã hội be bét, thượng tầng tham ô, tranh dành, mất đoàn kết, đấu đá... liệu có đủ sức nuôi dưỡng làn khói vô hình đáng sợ ấy không? Và duy trì được bao nhiêu lâu nữa?

Thực tế, ong chưa bao giờ vô cớ khi đốt, khi chích con người! Nếu chúng đã đốt, chúng đã chích thì không thể nào kiểm soát nổi...

MP

Xem thêm:
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Thằng Đờ đó đây
- Hiệu ứng nhịn ăn