Showing posts with label đạo đức giả. Show all posts
Showing posts with label đạo đức giả. Show all posts

Tuesday, February 11, 2014

Giáo dục trong xoay sở

>> Những gánh hàng rong ở Huế
>> Cha đẻ Flappy Bird sẽ bị truy thu khoảng 10 tỷ đồng tiền thuế?
>> Trung Quốc ép Việt Nam không được tưởng niệm Chiến tranh biên giới 1979?
>> Giấc mơ của các cụ ông
>> Vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh y án tử hình Trần Dụ Châu?


Nền giáo dục có trách nhiệm đào tạo ra những con người có ích cho xã hội. Nhưng thực thi như thế nào khi không biết phải khởi đầu từ cái gì, ai sẽ làm gì và làm như thế nào trong một cái xã hội “xoay”, tôi gọi chữ xoay với đầy đủ tất cả các nghĩa của nó: xoay tròn, xoay vòng, xoay dọc, xoay ngang, xoay tới, xoay lui, xoay chuyển, xoay trở, …và cuối cùng là mọi người trong xã hội đang cùng nhau “xoay sở”.

Một con người khi bước vào xã hội cần những điều gì, và xã hội cần những gì ở con người đó, theo tôi có 3 điều, mà tôi muốn ví giống như trong học võ vậy: một là võ công (kỹ năng, kỹ thuật, chuyên môn), hai là khí công (khả năng tự lý luận, có thể tự nhận thức, tự nghiên cứu), ba là nhân cách (đạo đức, lý tưởng, mục tiêu).

Tất nhiên ai cũng biết đến 3 điều này, nhưng hiện tại hình như quan điểm tư tưởng văn hóa đang đi theo chiều ngược: dạy võ công trước hoặc...chỉ dạy thứ này, còn những điều khác thì giao phó cho…xã hội bên ngoài đảm nhiệm, mà xã hội bây giờ thì phải nói: tốt xấu bất minh, thị phi lẫn lộn, giữa lời nói chủ quan và hiện thực khách quan không đồng điệu khiến những đầu óc học trò non trẻ mất định hướng, mất niềm tin và mất cả lý tưởng cuộc đời, các em sẽ bị xã hội làm vấy bẩn tâm hồn trong trắng mà các Thầy Cô đã dầy công dạy dỗ, có tài mà vô đức thì hậu quả càng tệ hại, càng khó sửa chữa, sai lầm tiếp nối sai lầm.

Nhưng nếu ta làm theo chiều xuôi lại như những thế kỷ trước: dạy nhân cách trước, thì…cũng không thể được, bởi học trò cũng sẽ không tin vào những lời bay bổng có cánh và giáo điều, khi thực tế xung quanh và trên các phương tiện truyền thông đang phản ánh một xã hội hoàn toàn trái ngược với lời Thầy Cô trong nhà trường.

Tôi cứ nghĩ mãi về hình ảnh một con quay (bông vụ) đang xoay tròn trong một cái hộp vuông vức, vừa nhỏ bé, vừa chật chội và tối thui. Khi bản thân con quay không còn lực xoay, nó sẽ ngừng quay và ngã. Khi đưa nó ra khỏi cái hộp, đôi khi nó còn...ngừng quay nhanh hơn trước, bởi bị tác động của không khí và gió chuyển động bên ngoài. Như vậy cái hộp có 2 mặt: mặt lợi là cản gió bên ngoài giúp con quay quay lâu hơn chút xíu, mặt hại là nó không cho con quay di chuyển ra bên ngoài và đôi khi sự va chạm với thành hộp cũng khiến nó giảm vòng quay. Bài toán được giải quyết từ cái nhìn khi đứng trong cái hộp hay chúng ta đứng hẳn ra bên ngoài để giải quyết ? Chúng ta nới rộng cái hộp, uốn cong cái hộp hoặc gọt nhỏ bớt con quay để tạo thêm chỗ trống ? Hay chúng ta tìm cách tạo nội lực, tạo động cơ cho con quay...tự quay, để nó dù có ra khỏi cái hộp vẫn có thể hiên ngang mà quay vòng với vũ trụ ?

Vậy nên chăng, tôi đề nghị chúng ta xuất phát từ…khâu “khí công”: giáo dục cho học sinh-sinh viên khả năng tự lý luận, tự nhận thức và tự nghiên cứu các hiện tượng khách quan, chủ quan trong xã hội. Với một tấm gương tốt ngoài đời các em biết nhận diện để noi theo và học hỏi, với những cảnh chướng tai gai mắt hoặc xấu xa trong xã hội các em biết phân tích hiện tượng-bản chất-động cơ của họ tại sao lại như vậy, các em tự tin nhìn thẳng vào vấn đề và dám phát biểu ý kiến của mình khi có cơ hội và được xã hội khuyến khích, theo đó các Thầy Cô tiếp tục điều chỉnh, hướng dẫn thông qua các cuộc tranh luận cởi mở trên các diễn đàn.

Cũng đã đến lúc chúng ta không còn áp đặt được các em: món ăn nào ngon món ăn nào dở, cũng như không thể nấu sẵn thức ăn cho các em ăn theo khẩu vị của chúng ta, mà chỉ nên trao cho các em những quyển sách dạy nấu ăn các kiểu, các em tự nấu món các em thích, các em tự thưởng thức và tự khen chê món ăn do mình nấu ra, các em cũng phải biết dũng cảm tiếp nhận các lời nhận xét tốt xấu của bạn bè, của xã hội và…tự điều chỉnh lại cách nấu ăn của mình, tự điều chỉnh tỷ lệ các nguyên vật liệu, tự điều chỉnh củi lửa và cả cách trưng bày món ăn ra đĩa,…

Không những các em tự tin và ngẩng cao đầu khi đón nhận những lời khen cho một món ăn ngon do các em nấu ra, đồng thời các em cũng sẽ dũng cảm đón nhận những lời chê do các món ăn chưa hợp khẩu vị của xã hội, bởi các em biết chắc mình còn rất nhiều cơ hội để chỉnh sửa, còn rất nhiều Thầy Cô để học hỏi và bàn luận trên tinh thần tôn trọng nhân cách, tôn trọng ý kiến và những suy nghĩ khác biệt, và nhất là tôn trọng sự lựa chọn của các em

Ai cũng nói xã hội cần những con người, trong khi đào tạo ra những rô bốt.

Ai cũng nói cần những người tài năng, trong khi chỉ muốn tiếp nhận những kẻ chỉ biết vâng lời.

Ai cũng nói cần những con người đạo đức, nhưng chẳng ai muốn nghe những lời hay lẻ phải.

Ai cũng nói cần những con người ngay thẳng, trong khi cuộc sống luôn biến mọi người biết cách và luôn tìm cách xoay sở mọi thứ.

Ai cũng cũng muốn cuộc sống ngày mai sẽ tốt đẹp hơn hôm qua, trong khi bản thân mỗi người không muốn nhìn nhận những gì sai lầm đã mắc phải, không muốn bỏ đi cái nửa vời đang có và cũng chưa sẵn sàng đón nhận những điều hay mới mẻ sắp đến.

Tại bản thân chúng ta cứ chậm chạp, yếu đuối và bảo thủ như thế mãi.

Bài viết chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của tôi...

Nguồn: FB Nghĩa Nghêu Ngao



Xem thêm:
- Lý sự của những con đĩ
- Đó là đa nguyên đấy các cụ ạ!
- Chợ đời nhốn nháo nói leo

Friday, January 10, 2014

Nghĩa khí mẹ gì?

>> Cá ngựa kêu oan
>> Cẩn trọng với những lời khai quá chấn động trước tòa
>> Danh sách các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa hi sinh trong Hải chiến Hoàng Sa 1974
>> Italy giải mã tài liệu 'tuyển mộ mafia'
>> Tượng thánh cũng không yên


Sông Hàn


Một số bạn thường ca ngợi Trọng tổ chức cho anh (Dũng Chàm) đào tẩu và cách hành xử của Trọng trước tòa là xứng đáng với hai chữ Tự Trọng là vì tình thâm anh em máu ruột rà.

Đm! Anh thì anh nhỏ toẹt vào. Ngụy biện, lố lăng và vô đạo đức!

Nên nhớ cả hai khi đương chức đều là hàng trọng quan. Một người nắm tập đoàn kinh tế tiền của dân đổ vào đó hàng trăm hàng ngàn tỉ. Một người Đại tá nắm Công an nắm quyền điều tra tội phạm.

Đại tá công an lại tổ chức cho tội phạm chạy trốn thì còn lý đéo gì nữa? Vì một chứ tình không nghĩ thiệt hơn toàn gia chịu họa, thì tình đéo gì đây? 

Hơn nữa địt con mẹ lũ lõ đít nghe cho thủng đơi, quan tham vây cánh cực nhiều, nơi nơi cố kết, thành tầng lớp, sâu rễ bền gốc. Khi điều tra chúng lại tổ chức cho nhau chạy trốn rồi bảo dư luận thương gằng đó là nghĩa khí, tình thâm, xả thân vì nhau? Thế cái thằng phím tin cho Dũng Chàm trốn nó cũng bảo đó là nghĩa khí, anh em nên xả thân báo tin, thì địt mẹ còn gì để cho chúng mài ngợi ca nữa đây?

Tiền của mồ hôi công sức chúng mài làm ra đóng thuế cho bọn quan tham tiêu xài để đi đâu? Chúng ăn cho đẫy mồm trốn đi với trời tây, vila, gái đẹp còn chúng mài ngồi đấy cảm thông? ĐM!

Pháp luật thành ra trò hề à?

Lũ bần nông lõ đít còn biết trông vào ai đây? 

Giá phỏng không bắt được Dương Tự Trọng đem về quy án, án vụ Vinaline vì Dũng Chàm đào tẩu thành công mà chìm xuồng, quan chức vẫn ăn đẫy mồm cả triệu USD thì địt mẹ mấy con lõ đít kia có ngồi đó mà ca ngợi Dương Tự Trọng được không? Đến lúc ấy chúng mài chả nghiến răng trợn mắt chửi cả tổ tông đứa nào cho Dũng Chàm chạy trốn chứ chịu ngồi yên à?

Đúng là lũ đạo đức giả! Đảo lộn cả trắng đen, dùng thương vay dư luận để ngồi mẹ cả lên pháp luật. 

Nếu Dương Tự Trọng tổ chức cho anh chại trốn vì lý nếu không trốn cho mau nhẽ chỉ ba mươi phút sau đột tử mẹ mất, giữ lại anh còn có ích cho án vụ sau nài thì đó mới là nghĩa khí, công tư vẹn tròn. Còn như chủ đích trốn chạy pháp luật, coi thường kỷ cương, khinh bạc tiền dân lại còn bảo máu mủ ruột rà. 

Nghĩa khí cái con mẹ gì?

Địt mẹ người nắm công quyền chịu trách nhiệm điều tra tội phạm mà hành xử như thế về tình, về lý đều đéo chấp nhận được. Thông cảm cái lõ đít anh ấy. Cuối tòa Dương Tự Trọng có nói: "Mong người đời cảm thông cho anh tôi", cái đó anh hiểu, nhưng lý là lý tình là tình không thể nhập nhoàng trấu trộn tro, khinh bạc tiền dân thế được.

Sự việc đào tẩu của Dương Chí Dũng ẩn tàng gất nhiều những nguyên do sâu xa. Có thể vậy có thể không vậy, nhưng địt mẹ đừng nhìn vào cảm tính, nhìn vào tý cái nông nổi ban sơ tình cảm của mình, cái hiện tượng mới đập mắt mình mà thương cảm. Bởi thế khác đéo gì một trò vô đạo đức!

Nguồn: Han Times

P/s: ... tin "mật báo" từ "ông anh" nên phương án "đào tẩu lánh nạn" dễ được thực thi thôi, có gì đâu mà nâng quan điểm đạo lý, đạo đức cho rối chuyện!


Xem thêm: 
- Em có làm gì đâu?
- Sinh viên - bạn cần gì?
- Nước cộng hòa xã hội ảo thuật "đúng quy trình"!

Tuesday, May 21, 2013

Cần lao chơi đồ cổ!

>> Tiếp tục giữ nguyên tên nước
>> Tiếp tục khẳng định sự lãnh đạo của Đảng
>> Tiếp tục giữ định hướng XHCN đối với nền kinh tế
>> Tiếp tục không quy định đa sở hữu về đất đai
>>>>> Chuyện bạn tôi và chuyện đất nước


Chúng có quyền, chúng có tiền, chúng có tất cả, chúng quái thai và lập dị, chúng đặc biệt thích chơi đồ cổ, buôn đồ cổ. Chơi riết một mình cũng nhàm, cũng chán. Để làm mới mình, một hôm, chúng tập họp bọn cần lao lại rồi rủ rê hô hào:

- Chúng mày cúi đầu làm lụng mãi không biết chán à? Chúng mày nên chơi và buôn đồ cổ đi, chúng tao nhận thấy chúng mày đều có khả năng chơi và buôn thứ hàng ấy! Chúng mày hãy cố gắng lên, chẳng mấy chốc mà lên đời...

Bọn bần cần lao nghe vậy sướng quá, xúm đầu tụm năm tụm bảy bàn tán xôn xao. Phen này quyết chơi, quyết buôn đồ cổ một phen cho nở mày nở mặt, rạng rở thanh danh. Nhưng khổ nổi, trước giờ suốt ngày đầu tắt mặt tối, bán bụng cho đất bán lưng cho trời, nhiều khi cứt còn không có để ỉa lấy đâu ra tiền mà đồ với cổ. Bán hết mọi thứ trong nhà cũng chẳng được bao nhiêu. Nghĩ mãi không xong, bọn cần lao vội vã tìm đến cầu may lũ quái thai, lập dị kia:

- Chúng mày rủ tụi tao chơi, nhưng tụi tao thì không có tiền, hay là chúng mày cho tụi tao vay một ít?

- Ơ! Từ trước giờ bọn tao chưa có thằng nào bỏ ra một xu để chơi và buôn cái thứ đó...


Bọn quái thai, lập dị thật thà đáp:

- Chúng mày ngu lắm! Đồ cổ thiếu gì ở trong chùa, còn tiền thì nằm đầy trong thùng "công đức", thùng "phước sương" mà năm nào chúng mày cũng đút vào mỗi khi đi viếng tự cầu trời khấn Phật đấy.

Bọn cần lao ngạc nhiên ồ lên:

- Thế từ trước đến nay chúng mày lừa tụi tao à?

Bọn quái thai, lập dị cười to rồi nghiêm sắc mặt thì thầm an ủi:

- Thật lòng, bọn tao biết chúng mày khổ lâu rồi, bọn tao mới mở đường, dẫn lối, khuyến khích chúng mày cùng hội cùng thuyền cho vui, nhưng chúng mày chơi được, buôn được cái thứ đồ ấy không thì là chuyện riêng, là tùy khả năng của chúng mày!

Nghe xong, bọn cần lao thất vọng buồn tủi lủi thủi ra về, tiếng cười thâm độc ác ý vẫn văng vẵng theo sau.

Sáng hôm sau, bọn cần lao dậy thật sớm, nhét vội vài cục cơm nguội vô miệng, vác dao, vác cuốc... ra đồng, mồ hôi đầm đìa và nắng vẫn chói chang.

Thời gian trôi mau, ngày tháng nhạt nhòa, cổng chùa đến hẹn lại rực rỡ đèn hoa, sân si vui mừng đón chào mùa hội mới.

Phật ơi là Phật! Đản ơi là Đản!

MP

P/s: ...biết, biết bao nhiêu cho đủ?

Xem thêm:
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Thầy chùa mà cũng ăn chay à?
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Cổng chùa thiện ác
- Mô Phật! Thoát...