Showing posts with label vàng. Show all posts
Showing posts with label vàng. Show all posts

Wednesday, January 1, 2014

Năm mới, điều đầu tiên là bịt tai lại không nghe các chuyên gia đưa ra các dự báo nữa.

>> Năm 2013: Không dễ dự báo giá vàng trong nước
>> 2014: Các bộ trưởng nói và làm
>> 8 điểm chung của những người thành công trên thế giới
>> Top 100 nguoi giau nhat Viet Nam tren TTCK 2013


Năm mới, có lẽ điều đầu tiên là bịt tai lại không nghe các chuyên gia đưa ra các dự báo nữa.

Bởi nếu nhìn lại giờ này năm ngoái, rất, rất nhiều chuyên gia dự báo giá vàng sẽ vượt mốc 1.900 đô-la/ounce vào cuối năm 2013. Hãng Bloomberg khảo sát một loạt nhà phân tích có tiếng của thị trường vào đầu năm 2013, giá vàng bình quân họ tiên đoán cho thời điểm cuối năm là 1.815 đô-la/ounce. Rất ít có dự báo nói đúng giá vàng giảm đến gần 30%.

Nói vậy là vì nay gõ thử cụm từ tiên đoán giá vàng vẫn thấy thiên hạ đua nhau đưa ra đủ loại dự báo nhưng có lẽ rút kinh nghiệm, năm nay các dự báo thật khác nhau. Có người dự báo giá vàng sẽ tăng đến 2.500 đô-la/ounce vào cuối năm 2014; có người cho rằng giá vàng sẽ tiếp tục giảm mạnh trong năm 2014 này vì lãi suất có xu hướng tăng. Vẫn có người khôn ngoan, cộng lại chia đôi để dự báo giá vàng sẽ nằm trong khoảng 1.400-1.500 đô-la/ounce. 

Dự báo là chuyện dễ làm nhất – thiên hạ lại chóng quên – nên ai cũng đua nhau dự báo. Vì vậy tốt nhất là bịt tai, đừng nghe ai cả.

Nguồn: FB NVP


Xem thêm:
- Ngụ ngôn của Ezốp
- Không nhận thêm một đôla nào...
- Người chơi cá độ giỏi nhất thế giới

Thursday, December 19, 2013

Trung Quốc đang tích cực mua vàng vào

>> "Văn nghệ sĩ phải “tắm mình” vào hiện thực sinh động"
>> Trung Quốc đang mua cả thế giới
>> "Trung Quốc có thể mua cả thế giới với 3.000 tỷ USD"?
>> Có nên sợ Trung Quốc “mua” cả thế giới?
>> Trung Quốc đang một mình chống lại cả thế giới?


Có lẽ phải cùng nhau tìm hiểu và nói rõ một lần một khái niệm lâu nay cứ dai dẳng ngay cả trong giới chuyên gia. Đó là chuyện huy động vàng trong dân.

Trên bình diện từng cá nhân thì quyết định giữ vàng hay bán vàng ra lấy vốn làm ăn là quan trọng và ảnh hưởng đến thu nhập hay rủi ro cho thu nhập của cá nhân ấy.

Nhưng trên bình diện toàn bộ nền kinh tế thì huy động hay không huy động vàng của dân có khác gì nhau đâu. Giả thử muốn huy động 100 tấn vàng của dân để lấy vốn đầu tư sản xuất kinh doanh thì 100 tấn vàng chỉ dịch chuyển từ người này, nơi này sang người khác, nơi khác chứ không thì nó chạy đi đâu? Xin các chuyên gia đừng kêu gọi huy động vàng trong dân với lý do sợ nó nằm như thế lãng phí!!! Đem đi đâu thì nó cuối cùng cũng phải nằm một chỗ chứ sao nữa, nó không ở trong tay người này thì nằm trong tay người khác? Có hay không có số vàng tính “huy động” từ dân này thì việc sản xuất, kinh doanh vẫn cứ diễn ra bởi nếu có cơ hội thì sẽ có nguồn vốn thực hiện. Cơ hội sản xuất kinh doanh nó không phụ thuộc vào chuyện dân có cất giữ vàng hay không.

Chỉ trừ trường hợp đem 100 tấn vàng này xuất ra nước ngoài thì khi đó mới khác. Mà ai dám làm như thế, ai dám chịu rủi ro giá lên giá xuống và chi phí sử dụng vốn cao như thế? Nói cách khác, cả năm qua tìm mọi cách để bán vàng ra thị trường, sau khi nhập vàng từ nước ngoài về, sao nay lại tìm cách để huy động vàng từ dân? Thế không phải cách hay nhất là đừng bán thì khỏi tìm cách “huy động” về trở lại?

Trong khi đó Trung Quốc đang tích cực mua vàng vào, chứ không phải là bán vàng ra. Theo Financial Times, giới đầu tư đang ngạc nhiên vì khối lượng vàng đang chảy vào Trung Quốc, trong đó riêng vàng chính phủ nước này mua vào có thể lên đến 300 tấn từ đầu năm đến nay. Trung Quốc không công bố số liệu nhập vàng nên dân phân tích phải dựa vào số liệu từ Hồng Kông, là nơi cung cấp vàng nhiều nhất cho Trung Quốc. Mười tháng đầu năm nay vàng từ Hồng Kông xuất qua Trung Quốc lên đến 955 tấn, so với 376 tấn cùng kỳ năm ngoái. Cộng các nguồn nhập khẩu khác, kể cả nguồn vàng sản xuất trong nước và vàng tái chế, người ta ước tính lượng cung vàng cả năm 2013 của Trung Quốc có thể lên tới 1.800 tấn.

Nguồn: Xê Nho

Xem thêm:
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Xử lý triệt để là tử hình cái cơ chế sản sinh ra Dương Chí Dũng
- Quan trọng là những khoản nợ đang đè lên hệ thống ngân hàng

Friday, October 18, 2013

Chỉ có bọn chim sẻ

>> Giá vàng phục hồi nhẹ lên 1.282,3 USD/oz.
>> Giá vàng vụt tăng tới hơn 3%, lên 1.323 USD/oz
>> Giữ hộ vàng, bước tiến rất lớn của Ngân hàng nhà nước (???)
>> Gần 63 tấn vàng đã ra thị trường qua đấu thầu
>> Khi các quan Trung Quốc bị bồ nhí trả thù



Cây khế ngoài sân vẫn còn lủng lẳng một số quả vàng và những quả không thể vàng nữa vì chờ đợi. Chỉ có bọn chim sẻ ngày nào cũng tụ tập chí chóe cãi vã nhau. Không thấy đâu bóng dáng phượng hoàng.

Túi đã may sẵn, đúng ba gang.

Nguồn: FB Phan Văn Tú


P/s:
Cứ kiên trì... sẽ bẫy được!?Hic...

* "Thông tin không phải là kiến thức. Nguồn duy nhất của kiến thức chính là kinh nghiệm" - Điều này càng chính xác trong thời đại thông tin của Internet và mạng xã hội. Xử lý được thông tin đúng cách mới thực là người có kiến thức! (Quang Đông)

Xem thêm:

- Nhà cụ thì cụ cứ việc ở
- Không nhận thêm một đôla nào...
- Ở Myanmar, người ta đâu có đem vàng ra bán đấu giá

Thursday, October 17, 2013

Nhà cụ thì cụ cứ việc ở.

>> Lũ tới nóc nhà
>> Chuyện về nữ phát thanh viên tiếng Anh huyền thoại của Việt Nam
>> Nhìn lại Quốc tang Chủ tịch Hồ Chí Minh hơn 40 năm trước


Phan Tất Thành

Chuyện của cụ bà Trịnh văn Bô về đảng phải ơn dân hay dân phải biết ơn đảng.
Nếu đảng, nhà nước cứ làm như thế này thì thống đốc Bình không phải bán vàng bình ổn giá, không phải đi vay nước ngoài. Lãnh đạo hiện nay của nhà mình không nhớ gì về lịch sử dân tộc các bạn nhỉ.

Cụ bà Trịnh Văn Bô (Hoàng Thị Minh Hồ) kể :“Trong Tuần lễ vàng tôi đóng góp 117 lạng vàng, trong đó tiền riêng của vợ chồng tôi là 103 lạng, còn tôi đưa cho bà mẹ chồng lúc đó đã 85 tuổi một thoi to nhất (14 lạng) để cụ ủng hộ quỹ. Rồi vợ chồng tôi đi vận động để mọi người ủng hộ thêm trên 1.000 lạng vàng nữa.

Tôi cứ tiếp tục những công việc như thế, như lo đài thọ cho Thường vụ gồm các ông Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Bùi Công Trừng... khoảng 15 người về ở nhà tôi.

Sau đó, ông Trường Chinh đi đón Bác Hồ về vào ngày 24/8/1945 và ở nhà tôi cho đến 27/9. Bác viết bản Tuyên ngôn Độc lập ở nhà tôi, số 48 Hàng Ngang. Suốt thời gian này gia đình tôi đài thọ hết từ ăn uống, tiệc tùng, may mặc, đi lại. Về sau, người Pháp người ta nói rằng “Bà Trịnh Văn Bô là Bộ trưởng Tài chính của Việt Minh”.

Cộng lại, cả tiền và vàng, gia đình nhà tôi ủng hộ cách mạng 5.147 lạng vàng.

"Cái quý giá nhất tôi nghĩ không phải là số tiền đó mà chính là việc chúng tôi đã bảo vệ lãnh tụ Hồ Chí Minh trong suốt một tháng ba ngày và cả Thường vụ đi về, làm việc ở nhà tôi mà không xảy ra sự cố nào."

Và đây là sự trả ơn:

Tháng 10/1987, đồng chí cố vấn Trường Chinh có mời ông Trịnh Văn Bô (ông Trịnh Văn Bô mất năm 1990) và bà Hoàng Thị Minh Hồ lên gặp. Nhà 34 Hoàng Diệu, ông bà Trịnh Văn Bô cho Thiếu tướng Hoàng Văn Thái mượn từ những ngày tiếp quản Thủ đô năm 1954 với thời hạn 2 năm ( 1954-1956), đến ngày Tổng tuyển cử đất nước thì trả.

Năm 1986, đồng chí Hoàng Văn Thái mất, Bộ Quốc phòng xây nhà cho các tướng lĩnh cao cấp tại Liễu Giai rất rộng rãi, khang trang. Gia đình tướng Hoàng Văn Thái được chuyển về Liễu Giai.

Ngày 1/6/1989, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười phê chuẩn việc trả lại nhà 34 Hoàng Diệu cho ông bà Trịnh Văn Bô. Ngày 10/7/1990, Chủ tịch Quốc hội Lê Quang Đạo cũng có ý kiến nhất trí việc trả nhà cho bà Bô.

Nhưng mãi đến năm 1993, gia đình bà Bô vẫn chưa nhận được nhà. Cuối năm 1993, Thủ tướng Võ Văn Kiệt giao cho Phó Thủ tướng Phan Văn Khải ký quyết định trả nhà 34 Hoàng Diệu cho bà Bô.

Ngày 24/10/1994, có hẳn một cuộc họp giữa Bộ Quốc phòng, UBND thành phố Hà Nội và Sở Nhà đất thành phố Hà Nội quyết định trả nhà cho bà Bô. Thế mà gia đình bà Trịnh Văn Bô vẫn không nhận được nhà!?

Mãi 9 năm, phải 9 năm, bằng độ dài thời gian của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, gia đình bà quả phụ Trịnh Văn Bô mới được trở về ngôi nhà cũ của mình ở 34 Hoàng Diệu, với những giấy tờ về bằng khoán điền thổ của ngôi nhà mà gia đình bà đã mua từ trước cách mạng.

Và như nhiều người biết, để vào được chính ngôi nhà của mình sau những dằng dặc chầu chực xin xỏ, một việc mạo hiểm và vô tiền khoáng hậu đã diễn ra. Một người con trai đương đêm đã cõng mẹ vượt rào bí mật đột nhập vào chính nhà mình ở 34 Hoàng Diệu.

...Một số tòa báo ngay tinh mơ hôm sau, ngày 10/10/2003 lập tức nhận được tin đến 34 Hoàng Diệu có vụ nhảy dù chiếm nhà bất hợp pháp! Đến nơi thấy cụ bà Trịnh Văn Bô, cái can chống hờ đỡ một bên người, mái tóc cước rung rinh trong nắng sớm cười hiền hậu giọng sang sảng: “Nào, mời các nhà báo lên nhà uống nước...”.

Các ký giả có mặt bữa đó đều phát hoảng. Hóa ra, người nhảy dù là bà cụ Bô mà bao nhiêu năm họ đã quá quen mặt! Chúng tôi tíu tít theo chân cụ lên nhà chuyện vãn một hồi rồi giải tán... Bởi có việc chi mà phải hỏi han với lại cật vấn.

Những tờ giấy có những chữ ký cùng các dấu mộc đầy quyền lực đã kể ở trên ghi rất rõ cái việc hợp pháp của cụ ở nhà 34 Hoàng Diệu này.

Nhà cụ thì cụ cứ việc ở.

Nguồn: Blog Phan Tất Thành


Xem thêm:
- Nợ đời phải trả
- Mẹo vặt ấy mà
- Suy nghĩ nát nước

Monday, August 26, 2013

Không thể mãi bán vàng

>> Bệnh thành tích kiểu mới
>> Đoạn trường thoái vốn
>> Cho vay: Đừng nhìn vào BĐS thế chấp
>> Tái cấu trúc thị trường chứng khoán: Hàng loạt công ty “văng sàn”
>> Hạ tầng hàng không hiện có: Quá lãng phí sao còn mở thêm sân bay?


Tác giả: Ngọc Trân

NCĐT - Sau 55 phiên đấu thầu, Ngân hàng Nhà nước đã bán được 1.477.800 lượng vàng (hơn 56,8 tấn vàng). Nhưng khoảng cách giữa giá vàng trong nước và thế giới vẫn khá cao, khoảng 3 triệu đồng/lượng, tương đương 9%. Liệu Ngân hàng Nhà nước sẽ bán vàng đến bao giờ?

Nỗi lo dự trữ ngoại hối
Chắc chắn Ngân hàng Nhà nước sẽ không thể tiếp tục bán vàng mãi được vì dự trữ ngoại hối có hạn. Nếu quy đổi theo giá vàng thế giới hiện nay, số ngoại tệ bỏ ra nhập vàng đã lên đến khoảng 2 tỉ USD.

Tính đến cuối quý I/2013, dự trữ ngoại hối của Việt Nam đạt hơn 30 tỉ USD. Như vậy, chỉ trong vòng hơn 4 tháng (tính từ phiên đấu thầu vàng đầu tiên hồi cuối tháng 3), số vàng bán ra đã chiếm hơn 6% dự trữ ngoại hối. Giả sử Ngân hàng Nhà nước cứ tiếp tục chi USD để nhập vàng về bán, chẳng mấy chốc dự trữ ngoại hối sẽ chẳng còn lại bao nhiêu.

Trên thực tế, ngoại hối của Việt Nam dùng để nhập khẩu đã tăng từ 2,2 tháng nhập khẩu vào đầu năm 2012 lên 2,8 tháng vào cuối quý I/2013. Ngoại hối tăng nhưng theo thông lệ quốc tế, mức dự trữ ngoại hối an toàn của một quốc gia cần phải tương đương từ 3 đến 6 tháng nhập khẩu.Đối với những nước như Việt Nam, cần có mức dự trữ ngoại hối cao hơn. Bởi lẽ, những nước như thế thường có tỉ lệ đô la hóa cao hoặc phải đối mặt với rủi ro đảo chiều đột ngột của các luồng vốn ngắn hạn như vốn đầu tư gián tiếp. Rủi ro này từng xảy ra vào năm 2007 khi nhà đầu tư nước ngoài rút vốn ra khỏi Thái Lan, Indonesia và một số nước châu Á khác, gây nên khủng hoảng tiền tệ Đông Á.

Trong khi đó, Việt Nam lại cần ngoại tệ để trả nợ nước ngoài cũng như để nhập nguyên vật liệu cần thiết cho sản xuất.

Những vấn đề này cho thấy dường như Ngân hàng Nhà nước đã vượt khỏi vai trò, chức năng (phát hành tiền tệ) của một ngân hàng trung ương. Tiến sĩ Phạm Đỗ Chí, người có kinh nghiệm về vàng, cựu chuyên viên của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, cho biết: “Tôi chưa bao giờ thấy một ngân hàng quốc gia nào lại tự nhận vai trò quản lý vàng nguy hiểm như vậy, cộng với trách nhiệm điều hành lãi suất, nợ xấu...”.

Thực vậy, Ngân hàng Nhà nước đang độc quyền nhập khẩu vàng thỏi, độc quyền chế tác thành vàng miếng, độc quyền ấn định giá vàng, lấy thương hiệu SJC làm thương hiệu quốc gia và phân phối ra thị trường dưới hình thức đấu thầu (đến các ngân hàng và doanh nghiệp được phép kinh doanh vàng).

Và chuyện cạn nguồn vàng đã được thấy rõ: giờ Ngân hàng Nhà nước chỉ tổ chức hai phiên đấu thầu vàng mỗi tuần, thay vì ba phiên. Đến lúc nào đó sẽ chỉ còn một phiên, rồi hẳn sẽ chẳng còn phiên nào hết.

Chưa hiệu quả
Quan chức Ngân hàng Nhà nước từng nói rằng sau ngày 30.6 (thời hạn chót các ngân hàng thương mại phải đóng tài khoản huy động vàng), thị trường vàng sẽ ổn định, khoảng cách giá trong nước và giá thế giới sẽ được thu hẹp. Thế nhưng, đã gần 2 tháng trôi qua, thị trường hầu như vẫn chưa có chuyển biến đáng kể. Giá vàng trong nước vẫn cao hơn nhiều so với giá thế giới. Và một lượng lớn vàng trong dân và trong ngân hàng vẫn nằm im, không được chuyển thành vốn cho sản xuất kinh doanh.

Khi các ngân hàng bị buộc phải ngừng nhận gửi vàng lấy lãi, trả lại vàng cho người gửi, Ngân hàng Nhà nước bán vàng cho ngân hàng thương mại là đúng. Nhưng nay sao lại cứ tiếp tục bán vàng?

Phó Giáo sư Ngô Trí Long, một chuyên gia kinh tế, từng nhận xét rằng Nghị định 24 của Chính phủ nhằm chống vàng hóa về cơ bản vẫn chưa đạt được mục tiêu. Ông nói: “Chống vàng hóa là làm sao cho người ta không sử dụng vàng làm phương tiện thanh toán cũng như không trữ lượng vàng vật chất lớn. Đặc biệt lượng vàng trong dân hiện rất lớn. Vì thế, cần phải có giải pháp thu hút để phục vụ cho quốc kế dân sinh. Nhưng với việc đưa ra thị trường hơn 52 tấn vàng, vô hình trung vàng vật chất đã tăng lên. Đó là sự bất hợp lý”.

Cho dù chính sách này có thành công hay không, đến một lúc nào đó, Ngân hàng Nhà nước sẽ buộc phải ngừng bán vàng. Chuyện gì sẽ xảy ra khi Ngân hàng Nhà nước chấm dứt bán vàng mà vẫn giữ độc quyền nhập khẩu kim loại quý này? Trước đó, cung vàng nhiều nhưng giá cũng chẳng giảm. Một khi cung ít đi, cho dù giá vàng thế giới không đổi thì giá vàng trong nước cũng có thể sẽ tăng vọt.

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh nói: “Có nhiều câu hỏi được đặt ra. Một là tại sao giá vàng còn chênh lệch đến như vậy và bao giờ giá vàng trong nước và giá thế giới có thể tiếp cận được với nhau? Thứ hai, số vàng trong dân để làm gì? Thứ ba, vàng do Ngân hàng Nhà nước bán ra phần lớn do các ngân hàng thương mại mua, còn số vàng ra được thành vàng trang sức hoặc vàng miếng đến tay người dân thì ít thôi. Vậy số vàng đó đã đi đâu và nên xử lý như thế nào? Đó là vấn đề cần phải xem xét”.

Mục tiêu của Ngân hàng Nhà nước là ổn định thị trường, không muốn vàng làm méo mó nền kinh tế và ảnh hưởng đến tỉ giá. Tuy nhiên, thực hiện việc này bằng cách bán vàng liệu có ổn? Và liệu có cần thiết ổn định thị trường này hay giữ ổn định dự trữ ngoại hối mới cần hơn?

Nếu xem ổn định dự trữ ngoại hối là cần thiết và không muốn vàng làm méo mó nền kinh tế, có lẽ cách hay nhất là chấm dứt đấu thầu vàng. Hãy xem vàng như một món hàng xa xỉ hạn chế nhập, cần đánh thuế thật nặng, ai muốn mua thì phải trả giá cao; cao đến mức không mấy người muốn sở hữu nó nữa. Lúc đó, nhu cầu không còn, chẳng ai mua vàng thì thị trường vàng sẽ bị thu hẹp, tiền sẽ được chuyển qua các kênh khác, trong đó có sản xuất kinh doanh.


Xem thêm:
- Số bác Bình đen?!
- Đồng đô la bất hạnh
- Ở Myanmar, người ta đâu có đem vàng ra bán đấu giá.

Sunday, July 7, 2013

Ở Myanmar, người ta đâu có đem vàng ra bán đấu giá.

>> Cây xanh thành hiểm họa
>>Chết vì làm ăn lớn?
>> Việt Nam xếp cuối cùng trong số những nước yếu kém về năng lực quản trị tài nguyên khoáng sản
>> 'Cơm tù' sân bay, chốn văn minh cũng chặt chém
>> Hà Nội đã sẵn sàng “siết” nhập cư
>>>>> Người vay vàng khốn đốn
>>>>> Ai “nắm” giá vàng? (Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đang diễn một lúc nhiều “vai” trên thị trường vàng: Vừa quản lý Nhà nước, vừa độc quyền nhập khẩu, vừa là đầu cung lớn duy nhất ra thị trường và vừa có thể là “người mua cuối cùng”. “Một mình một chợ”, nên NHNN quyết định “neo” giá vàng ở mức cao như thế nào và đến bao giờ, thì doanh nghiệp và người tiêu dùng cũng phải chịu.)


Hôm trước có nói không viết về vàng được vì đang ở Myanmar. Nhưng không phải Myanmar thiếu đồ nghề để viết lách mà vì ở Myanmar người ta đem vàng cúng cho chùa để dát lên tháp chùa. Như Chùa Vàng nghe đâu dát đến 60 tấn vàng, nhìn thật rực rỡ. Người ta đâu có đem vàng ra bán đấu giá. Người ta đâu lo chênh lệch vàng Myanmar và vàng thế giới! Ở đất Phật mà viết về vàng theo kiểu tham sân si thì e không hợp nên không viết. 

Nay về Việt Nam, lại bị cuốn vào các luồng thông tin đầy mê muội, ánh vàng không đem lại cảm giác thanh bình nữa mà là đầy đam mê vật chất. Nhưng thử nhìn vàng như cách nhìn của dân Myanmar thêm một thời gian nữa xem sao.


Nguồn: Facebook Xê Nho Nvp

P/s: Nay về Việt Nam, ánh vàng không đem lại cảm giác thanh bình nữa...

Xem thêm:
- Số bác Bình đen?!
- Tiền ở đâu mà "bơm" như thế?
- Tiền tiết kiệm và... bất động sản!

Thursday, February 7, 2013

Ngắm tranh trong khi đại tiện

Ai đời, vàng không được định giá bằng tuổi lại phải định giá nó bằng SJC


Cách đây mười mấy năm, trong nhà tôi có treo một bức tranh.

Bức tranh treo trong phòng vệ sinh để mỗi khi vào đó tôi có thể vừa trút bầu tâm sự, vừa ngẫm nghĩ tìm hiểu làm sao có thể có một sự việc lạ và khó hiểu như vậy, tuy rằng trút bầu tâm sự là một nhu cầu sinh học tự nhiên của thể xác, hoàn toàn không liên can gì tới sự vận hành phức tạp của tư tưởng. Bức tranh gồm có hai tờ giấy bạc 30 đồng của nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam in năm 1981 và 1985. Từ khi có bức tranh, tôi hay suy nghĩ và thỉnh thoảng cứ nấn ná thêm vài giây trong phòng vệ sinh (là chỗ đáng lẽ không nên ở lâu, nhưng quả tình tôi không biết treo bức tranh này nơi nào khác trong nhà).

Điều băn khoăn của tôi là người ta sẽ xếp bao nhiêu tờ 30 đồng để được một xấp có giá trị chẵn 100, hay 1000, hay 1 triệu... trong hệ thống thập phân cho thuận tiện với công việc của ngành ngân hàng, tài chính, hay mọi sinh hoạt liên quan đến tiền bạc. Đôi khi tôi suy luận: nguyên do là, khoảng đầu thập niên 1980, nền kinh tế của nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chịu sự chỉ đạo của một nhà thơ cấp trung ương quyền năng bao trùm trời đất. Và khi nhà thơ đi làm kinh tế thì chuyện gì cũng có thể xảy ra theo trí tưởng tượng phong phú vốn có của các nhà thơ nói chung, và tờ 30 đồng là biểu hiện cụ thể của tài năng về mặt chính sách kinh tế của nghề làm vè cổ động của nhà thơ này nói riêng. Và chẳng những một lần rồi thôi, hai tờ giấy bạc phát hành cách nhau bốn năm, có lẽ không ai trong bộ máy nhà nước đả động gì đến cái mệnh giá vượt ngoài sức tưởng tượng của nó. Hay thiên hạ biết mà mặc kệ, vì chẳng tội vạ gì nói ra nói vào, làm phiền lòng nhà thơ quyền uy lẫm liệt, để rồi có ngày mang lụy!

Một anh bạn gốc Miến Điện rất tếu táo của tôi kể rằng bên xứ anh hồi cuối thập niên 1980 cũng phát hành tờ giấy bạc 3 đồng. Tôi nhờ anh này tìm cho những tờ bạc đó để có bằng cớ chứng minh rằng trong cõi thế gian rất nhiều chí lớn gặp nhau. Nhưng tôi ngờ rằng anh ta chỉ ba đía, ba xạo, nói cho vui trong đám bạn bè, vì anh ta cứ khất lần chẳng thấy đưa. Rồi từ đó mỗi ngày tôi ngắm bức tranh của nền cộng hoà xã hội chủ nghĩa vài lần, tùy theo bụng dạ có óc ách hay không. Nhiều khi tôi cứ ngẩn người ngồi ngắm tranh và suy nghĩ, quên mất nhiệm vụ hiển nhiên khi vào phòng vệ sinh. Bức tranh dường như ngày càng trở thành một mối ám ảnh không ổn và bất lợi cho bộ máy tiêu hoá.

Một người bạn lớn tuổi thấy tôi cứ nhùng nhằng như thế nên anh í tội nghiệp, và cũng có ý để tôi bớt ở lâu trong phòng vệ sinh, nên đã tìm ra một lý do rất thuyết phục cho sự việc tờ giấy bạc 30 đồng như sau: “Thì khi tao đi chợ mua món hàng 70 đồng, tao đưa 100 đồng, người bán hàng thối lại một tờ 30 đồng chẵn chòi, tiện lợi, khỏi cộm túi chứ sao”. Eureka! Có lẽ ông Archimedes khi thấy ông ấy nổi lềnh bềnh trong bồn tắm để trở thành nhà vật lý đại tài cũng chưa chắc đã hạnh phúc như tôi sau khi nghe bạn mình lý giải. Vì thế tôi đặt tên cho bức tranh trong phòng vệ sinh của mình là “... Trí tuệ”, với đầy đủ hai dấu ngoặc kép và ba dấu chấm.

Nếu câu chuyện đến đây là chấm hết thì cũng chẳng có gì. Nhưng cuộc sống không đơn giản và thường có những thứ lắt nhắt làm mất vui.

Một hôm, một anh bạn khác đến chơi và cũng cần trút bầu tâm sự. Sau khi thoải mái xong, anh bước ra tưởng rằng vẻ mặt hớn hở, nhưng té ra rất nghiêm trọng và bảo tôi: “Mày là CS!” Khi ấy trời long đất lở, núi St. Helens phun lửa, cơn bão Katrina đổ ập vào, lốc xoáy nhổ tung những cây đại thụ trong công viên quốc gia, sóng thần dâng lên ngập kinh đào Panama và kinh đào Suez, tháp Eiffel nghiêng ngửa như tháp Pisa. Sau khi định thần, nghĩa là thấy trời đất yên tĩnh trở lại, tôi bèn hỏi anh bạn công an chính trị không nhiệm sở nhưng có mặt khắp xó mọi nơi trên thế giới: Vì sao có chuyện kinh khủng như thế? Anh ấy phán: “Treo hình ... trong nhà có nghĩa mày là CS”. Tuy hiểu chữ CS rất khác với anh bạn thánh sống toàn trí toàn năng này, nhưng tôi biết anh ta muốn nói đại khái rằng tôi là một thứ xấu xa ghê tởm lắm. Tôi cảm thấy nghẹt thở, vội vàng vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo lại, và khi nhìn lên thì đúng thật, trời ơi: Tôi treo hình ... trong nhà! Không những một, mà những hai tấm hình. Từ đó tôi cất bức tranh đi để cuộc sống bớt ngột ngạt.

Nhưng thỉnh thoảng lại lôi ra ngẫm nghĩ.

Phạm Ngũ

P/s: Ở đời, chẳng có cái "dại" nào giống cái "dại" nào?

Xem thêm:
- Tại vì quan ngu, rất ngu!
- Tiết kiệm Thủ tướng
- Sự thịnh vượng hoang đường
- Tổ cha tụi bây, chỉ được cái ồn ào!