Showing posts with label cách mạng. Show all posts
Showing posts with label cách mạng. Show all posts

Friday, January 24, 2014

Cách mạng xong … vẫn như cũ!

>> Tết và nghĩa vụ quà biếu cấp trên
>> Xã hội dân sự nhìn từ bạn trẻ trong nước
>> Chủ tịch nước cùng kiều bào thả cá chép tiễn ông Táo về trời
>> GS.TS Vũ Văn Hiền: Vấn đề hôm nay - "Lợi ích nhóm"
>> Tiến sĩ Phạm Chí Dũng: Kinh tế Việt Nam kiệt quệ Tết Giáp Ngọ


(Bài toán đố, 10 tuổi trở lên)

Ở một làng nọ thời thượng cổ có 20 người, nhưng chênh lệch giầu nghèo rất khác nhau.

Một ông Râu Xồm đi qua thấy thế liền xui dân làng làm cách mạng chia lại của cải như sau: lấy tài sản của tay giầu nhất, chia cho những người còn lại, để sao cho của cải của mỗi người đều được nhân lên gấp đôi, trừ tay giầu nhất kia thì chỉ còn được giữ phần thừa còn lại.

Vì tay giầu nhất là thiểu số không phản đối được, cuộc phân chia lại đã xảy ra đúng như Râu Xồm xui.

Tuy nhiên, sau khi làm cách mạng xong, người ta chợt nhận ra rằng, chênh lệch giầu nghèo trong làng vẫn hệt như cũ! Hay nói chính xác hơn, phân chia của cải trong làng vẫn như cũ, chỉ có điều người này bây giờ giữ vị trí của người khác lúc trước về mặt của cải thôi.

Hỏi là ở làng đó, của cải lúc trước cách mạng phân chia ra sao? người giầu nhất thì giầu gấp mấy lần người nghèo nhất ?

Nguồn: ZeTaMu


Xem thêm:
- Đẹp mặt chưa!
- Cần lao chơi đồ cổ!
- Cổng chùa thiện ác

Wednesday, October 23, 2013

Tôn Trung Sơn bí mật sang An Nam, chui vào nhà hát cô đầu để làm gì?

>> Quy định thu hồi đất chưa ổn
>> Hiến pháp mới là chuyện buồn?
>> Tướng Giáp không đi Mỹ, vì sao?



Hồi trước, Tôn Trung Sơn - lãnh tụ của cách mạng Trung Hoa - đã từ thế giới phương Tây, trên đường hoạt động, ghé thăm Nhật Bản. Nếu kể như thế, thì chẳng có ai ngạc nhiên. Mọi người sẽ lườm cho: thôi, biết rồi, khổ lắm. Được lợi, thật ra là lợi về mặt danh dự, chỉ có con cháu của cái tiệm bánh bao ở gần nhà ga, góc một cái đường giữa Yokohama hoành tráng. Chúng sẽ rất thân thiện kéo vào tiệm, và mau mắn giở tờ me-niu ngả màu thời gian ra, rồi bảo: đây, đúng là món bánh bao ngày trước Tôn lãnh tụ đã dùng, mà ông cụ nhà tôi đã trực tiếp chế tác. Người ta không tính thêm tiền vào bánh bao, có khi hứng còn mời mình ăn thử và uống nước chè, nhưng mình cần dành một chút thời gian và nói dăm ba câu để làm lãi cho họ.

Bây giờ, tự dưng bảo: Tôn lãnh tụ cũng đã bí mật sang An Nam rồi. Mà đúng lãnh tụ Tàu. Ông đi thẳng vào mấy cái nhà hát cô đầu ở phố Hàng Giấy.

Nói thế, không có bằng chứng, sao người ta tin được. Ai chứ, vĩ nhân như Tôn Dật Tiên lãnh tụ lại vào chốn bình khang như vậy ?

Lãnh tụ đi cô đầu. Thánh nhân bước vào tiệm thanh lâu. Cũng không có gì lạ cả. 

Đầu tiên, cần phải xem lại, các tiệm cô đầu nổi tiếng ở đất Hà Thành ra làm sao đã. Đây, xem lại cái này.

1. Quả thực, cụ Tôn Trung Sơn qua bên An Nam không phải một, mà rất nhiều lần. Cụ sang có khi để lên Bắc Giang gặp Hoàng Hoa Thám, tính góp thêm độ vài ngàn quân, cùng súng ống, cho cuộc khởi nghĩa của cụ Đề. Có khi cụ vào Sài Gòn để gặp đồng bào của mình. Lại cũng có khi, cụ rong ruổi về ngắm Phủ Giầy ở Nam Định cho tường lai lịch Mẫu Liễu ra sao mà dân An Nam mê vậy.

Cụ đã từng xuống tận quê tôi. Nghe mạn dưới đó có những tay hảo hán, cụ muốn kết giao. Sau này, không biết có phải do dư âm hay không, nhưng những Lâm Đức Thụ (tức Nguyễn Công Viễn) và các anh em, đã lên đường sang Quảng Châu, đi làm cách mạng giữa cái nôi của Trung Hoa Dân Quốc.

Cũng có nghĩa là cụ Tôn Trung Sơn sang An Nam, từ hồi, mà Nguyễn Tất Thành còn chưa xuất dương. Lúc cụ Tôn đang nghe tiếng trống chầu ở phố Hàng Giấy (Hà Nội) thì chắc anh đang còn ở vùng Phan Rang - Phan Thiết.

2. Sau này, người phát dương tư tưởng của cụ ở Việt Nam mạnh mẽ nhất, thành công nhất, lại chính là Nguyễn Tất Thành. Tuy hai người chưa bao giờ gặp nhau.

Bây giờ, ngày nào cũng như ngày nào, chúng ta đang tiếp xúc, sử dụng, tiêu xài, khuếch trương, ... những cái, mà thật ra là của cụ. Nguyễn Tất Thành đã Việt Nam hóa, và chúng ta không còn biết đó vốn là của cụ nữa.

3. Hồi đó, cụ đến phố Hàng Giấy. Tiêu tiền như nước (cụ vốn là tay cự phú ở Trung Hoa mà). Mấy chí sĩ Việt Nam được cụ mời ra nhà cô đầu trên phố ấy, thì lúc đầu giật mình khi nhận được danh thiếp của cụ và lời nhắn ghi trên đó. Các ông ấy bụng bảo dạ: cớ làm sao mà đấng đại trượng phu như Dật Tiên lại vào chốn đấy ? 

4.Té ra không phải. 

Tôn Trung Sơn vào phố cô đầu, thì đầu tiên cũng phải như khách đến với cô đầu đã. Nhưng đó chỉ là bình phong. Cụ vào đó, để dễ bề trốn mật thám Pháp, mà có được không gian đàm luận chuyện cách mạng.

Vào đấy cũng còn để tránh mặt cả quan toàn quyền của Pháp. Bạn cụ cả mà. Nếu quan toàn quyền mà biết, lại linh đình đón rước, sao cụ có cơ hội gặp gỡ anh này, nói chuyện với anh kia được.

Đấy là chỗ mà vĩ nhân khác người thường. Và cũng không đòi hỏi người thường cứ phải học vĩ nhân. Ông vào để gặp các ông bên Đông Kinh nghĩa thục, thì mặc, người khác vào chỉ để gặp cô Tuyết cô Hồng thôi.

Các ông bạn Việt Nam, đến nơi mới biết kinh nghiệm tuyệt vời của lãnh tụ họ Tôn. An toàn nhất, hóa ra, là chốn bình khang. Bình khang đúng có nghĩa là an toàn thật!

Bây giờ, hình như mọi chốn đều điên đảo cả. Chốn bình khang chắc cũng thế, chả dại gì mà vào đó bàn chuyện cách mạng này nọ. 

Nguồn: Blog Giao

P/s: ... hai cái bao cao su!

Xem thêm:
- Chuyện con nít
- "Tự do" không thích to thì teo
- Chỗ này vừa tự bị đục bỏ


Monday, July 1, 2013

Đề tài ưa thích của báo giới

>> Bạo động Tân Cương : Bắc Kinh cử hai ủy viên Bộ chính trị đến Urumqi
>> Nhiều người Việt không thể giàu vì thói xa hoa, "bất chấp chủ đoạn"
>> Kiều nữ tỷ phú đô la lên giường và 'giết' 15 quan chức
>> Khi nào Báo chí Việt Nam có “làn sóng mới”?
>> Lịch sử đĩ Việt Nam


Một trong những đề tài ưa thích của báo chí cách mạng mỗi dịp 21/6 hoặc Tết nguyên đán là “tự kể khổ”, nói đúng hơn là “tự sướng”, kiểu như kể lể những người làm truyền hình đã phải vất vả như thế nào để những thước phim này đến được với khán giả, “trắng đêm cùng World Cup”, “chạy đua cùng báo chí phương Tây trong hội nghị/ hội thảo xyz”… 

Thực ra tự nói về bản thân là nhu cầu mà ai cũng có; nói về công việc của mình là nhu cầu mà nhà báo và những người làm công việc liên quan tới truyền thông đều có. Về phía công chúng, nhìn chung ai cũng thích được biết về chuyện hậu trường, bếp núc của các ngành truyền thông, báo chí, văn nghệ…

Tuy nhiên trong bối cảnh Việt Nam thì đôi khi, trong việc giới báo chí “tự kể khổ” hay “tự sướng” về nghề nghiệp của họ, lĩnh vực của họ, lại dễ nuôi dưỡng một niềm tự hào, hãnh diện ngấm ngầm – đặc biệt là trước “bọn blogger” vừa nghiệp dư, non kém về tay nghề, vừa không có mạng lưới quan hệ rộng rãi, vừa thiếu thông tin (chính thống).

Rất mong rằng một ngày nào đó, sẽ có người viết về những blogger làm báo, những nhà dân báo của Việt Nam.

Nguồn: Facebook Đoan Trang 

P/s: Điển hình là >>> đây, một nhà báo cách mạng, một chiến sĩ trên mặt trận thông tin.

Xem thêm:
- Cò truyền thông
- Báo chí thời mạt vận
- Viết blog có bảo kê
- Tác nghiệp báo chí tại phiên tòa mại dâm và môi giới mại dâm