Showing posts with label bình đẳng. Show all posts
Showing posts with label bình đẳng. Show all posts

Thursday, October 3, 2013

Nếu “kinh tế nhà nước” không bao gồm “doanh nghiệp nhà nước”!

>> “Quản” doanh nghiệp nhà nước: Lấp những “lỗ hổng” lạm dụng!
>> Tiệt đường mua công nghệ lạc hậu của Tập đoàn Nhà nước
>> Loài hoa biểu tượng của Trường Sa
>> Không được kích động bạo lực
>> Xác nhận của nhà văn Vũ Thư Hiên về nhân vật Trần Dân Tiên



Nguyễn Vạn Phú

Nhiều người phản đối câu "kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo" bởi doanh nghiệp nhà nước hiện đang là gánh nặng của nền kinh tế, vừa kém hiệu quả vừa gây thất thoát tài sản quốc gia. Nhiều doanh nghiệp nhà nước thua lỗ nặng nề, bắt nhà nước gánh những khoản nợ lớn do họ gây ra trong khi khu vực này không tạo ra công ăn việc làm bao nhiêu cả.

Lập luận trên quá thuyết phục nhất là trong bối cảnh các vụ Vinashin, Vinalines đang còn nóng hổi trong đầu mọi người. Thế là mới có lập luận mới: "Chúng tôi nói kinh tế nhà nước chứ đâu nói doanh nghiệp nhà nước. Kinh tế nhà nước không chỉ có doanh nghiệp nhà nước mà còn nhiều thứ khác như các quỹ dự trữ của quốc gia, các quỹ bảo hiểm nhà nước, ngân sách nhà nước…"

À, biến báo như thế cũng gọi là giỏi. Vấn đề ở chỗ các nguồn lực quốc gia như cái gọi là các quỹ hay ngân sách nhà nước là để dùng chung cho xã hội thì bản thân nó nằm tách ra một bên chứ đâu có so sánh với ai đâu mà cần xem nó là chủ đạo hay không chủ đạo.

Vì thế, có một đề nghị rất mới: cứ quy định kinh tế nhà nước có vai trò chủ đạo. Đồng ý. Nhưng kèm theo đó phải định nghĩa kinh tế nhà nước KHÔNG bao gồm các doanh nghiệp nhà nước.

Chứ gì nữa. Một khi xem là chủ đạo thì nhà nước phải sử dụng được “cái chủ đạo” này cho các mục tiêu, các chính sách xã hội của mình. Nhưng với doanh nghiệp nhà nước thì bó tay. Doanh nghiệp nhà nước cũng chỉ nộp thuế như bao doanh nghiệp khác còn lại nhà nước hiện không làm gì họ được cả: tiền lãi họ làm ra cũng để đó chứ không đưa vào ngân sách, tiền bán cổ phần cũng để một cục, không biết làm gì bèn bỏ vào ngân hàng lấy lãi, bắt họ bình ổn giá thì họ đòi tăng giá, họ nợ lại bắt nhà nước nai lưng ra trả.

Nói tóm lại, hoặc là không ghi “kinh tế nhà nước” đóng vai trò chủ đạo; hoặc ghi cũng được nhưng phải hiểu trong “kinh tế nhà nước” không có các doanh nghiệp nhà nước. Với một quy định như thế cuộc chơi bình đẳng sẽ được xác lập, doanh nghiệp nhà nước buộc phải cạnh tranh để phát triển như doanh nghiệp thuộc thành phần khác, nhất là trong bối cảnh hội nhập, doanh nghiệp nhà nước cũng phải vươn ra làm ăn ở những nước hoàn toàn không có khái niệm về thành phần kinh tế chủ đạo. Làm như thế cũng là khẳng định một môi trường cạnh tranh bình đẳng giữa mọi thành phần kinh tế, phù hợp với yêu cầu xác lập một nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh, đồng thời làm cơ sở để đẩy mạnh việc cải tổ khu vực doanh nghiệp nhà nước.

Nguồn: Blog NVP


Xem thêm:
- Tội đồ quốc gia!
- Mít Đặc và Biết Tuốt
- Nhìn cái bảng giá sữa, tôi chỉ muốn chửi thề

Thursday, September 5, 2013

Ước gì người viết thư cho ông Sang cũng có cái tầm và góc nhìn như thế?

>> Có nên đổi ngày khai giảng?
>> Con nhà giàu vượt khó?!
>> Càng nhiều bằng cấp, càng thêm rắc rối
>> Vợ chồng cãi nhau vì “đồng phục vở” của con
>> Một góc nhìn nguy hiểm



Tôi nghĩ khai giảng năm học mới là dịp các lãnh đạo tham dự lễ nhấn mạnh vài ba điểm mà họ tâm đắc để chia sẻ với học sinh, mong sao học sinh lấy đó làm tấm gương để noi theo, như tình bạn hay tình thầy trò, như học cho ai, học để làm gì… 

Vậy mà sáng nay hàng triệu học sinh phải nghe những câu rất khô khan, xa lạ và khó hiểu, kiểu như: Năm học 2013 - 2014 là năm học đầu tiên triển khai thực hiện Kết luận của Hội nghị Trung ương 6 (Khóa XI) về “Đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục và đào tạo, đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế” (trích thư của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang). 

Đưa câu này vào một lá thư mà có lẽ ở lễ khai giảng nào cũng phải đọc để làm gì nhỉ? 

Cùng lúc đó, sáng nay ở mục Thời sự và suy nghĩ của báo Tuổi Trẻ nêu câu trả lời của Ngô Bảo Châu cho một người mẹ muốn biết nên dạy gì cho con: đó là ba điều – trung thực, dũng cảm và trái tim rộng mở. Ước gì người viết thư cho ông Sang cũng có cái tầm và góc nhìn như thế.

Nguồn: NVP

P/s: Hôm nay Hà Nội đưa vào hoạt động ngôi trường mới Nguyễn Huệ ở quận Hà Đông với chi phí xây dựng hơn 250 tỉ đồng. Cũng hôm nay, theo báo CAND, nhiều trường mầm non, tiểu học ở huyện Mèo Vạc, Hà Giang đã khai giảng, trong đó có trường Xín Cái này (hình minh họa ở trên). Mời anh Phạm Vũ Luận, anh Nguyễn Thiện Nhân và nhiều anh về dự tiếp với các cháu nhé. Bình đẳng ư, dưới bàn tay các anh thì còn lâu. (Facebook Nguyễn Thông)

* Theo quy định, ngày khai giảng năm học mới là ngày 5-9 hằng năm.
Trong bối cảnh học sinh thật ra đã đi học từ giữa tháng 8, thật buồn cười khi từ thứ Hai đến thứ Tư học hành bình thường, bỗng thứ Năm rủ nhau ra sân làm lễ khai giảng.
Đó là năm 2013.
Năm 2014, ngày 5-9 rơi vào thứ Sáu, năm 2015 rơi vào thứ Bảy, lại càng khó coi hơn. Phải đến năm 2016, ngày khai giảng mới rơi đúng vào thứ Hai đầu tuần.
Trong quá khứ đã từng có ngày khai giảng rơi vào Chủ nhật (ngày 5-9-2010).
Tại sao không quy định, ngày khai giảng năm học mới là ngày thứ Hai của tuần đầu tiên trong tháng 9? Chuyện này rất đơn giản, chắc ai cũng đồng thuận, sao không ai đề xuất và thực hiện nhỉ? (Xê Nho Nvp)


Xem thêm:

- Đọc báo đêm khuya
- Năm học mới... vẫn cũ
- Mét rưỡi vỉa hè, ba đồng tiền nước

Sunday, August 11, 2013

Lần sửa đổi cuối cùng

>> Việt Nam chậm chân?
>> Tiền hô hậu ủng mà chi!
>> Nhân nào quả đấy liệu còn đúng không?
>> Thường vụ Quốc hội bàn về chính sách với cá độ bóng đá
>> Facebook cũng lợi hại như tình báo Mỹ





Nhưng rốt cuộc, lần sửa đổi cuối cùng (Chương 10), chỉ còn vỏn vẹn một câu trên bức tường:
 “
MỌI CON VẬT SINH RA ĐỀU BÌNH ĐẲNG, NHƯNG CÓ MỘT SỐ CON BÌNH ĐẲNG HƠN NHỮNG CON KHÁC
(ALL ANIMALS ARE EQUAL, BUT SOME ANIMALS ARE MORE EQUAL THAN OTHERS).


Nguồn: Facebook Le Duc Duc

P/s:
... không có vùng cấm, bà con tự tìm hiểu thêm!

Xem thêm:
- Lệnh tổng hợp...
- Bức thư ngày xưa...
- Tại sao lại dựa vào một thứ rất cảm tính như vậy để cấm Bà Tưng?