Showing posts with label Tết. Show all posts
Showing posts with label Tết. Show all posts

Wednesday, January 29, 2014

Ba điều quái đản nhất ngày Tết

>> Tôi có sở thích đón Tết quái đản lắm
>> Cảm nghĩ về vận mệnh Giáp Ngọ 2014
>> Năm Ngọ phỏng vấn Ngựa


- Chắc chắn không có dịp nào bà con mua đồ ăn thức uống nhiều bằng những ngày Tết. Người ta cũng rất lu bu tất bật cho việc nấu nướng. Tuy nhiên, cũng chẳng dịp nào thiên hạ lại ùn ùn chen nhau vào các quán ăn, chật trong chật ngoài cũng cứ nhào vào, bất chấp giá cả chặt chém. Nấu cho đã, đồ ăn trong bếp đầy ngập, sao không ở nhà ăn?

- Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ tươm tất từ trong ra ngoài là truyền thống không thể không làm. Tất tần tật mọi thứ đều được mang ra hì hục cọ rửa bóng loáng. Sắm thêm đồ mới, loại bỏ đồ cũ. Mùng mền, chiếu gối, giẻ lau, thậm chí áo quần cũ thẳng tay vất toẹt ra đường. Chọn hẻm người khác mà vất để khỏi bị chửi. Tuyệt nhất là lựa lúc đêm hành sự cho an toàn... Nhà mình thì sạch, sao làm bẩn cộng đồng?

- Mua bông mua hoa chưng đầy nhà. Trẻ con ngứa tay đụng vào tí là hét toáng lên ngay. Thế nhưng đêm 30 đi chùa thì cứ vặt trụi cây cỏ chốn thâm nghiêm, bất chấp sư thầy ra sức can gián “quý Phật tử”. “Lộc” (cho mình) thì muốn “hái” nhưng “họa” (cho chùa) thì cứ kệ.

Thật là quái đản!

Nguồn: Manh Kim


Xem thêm:
- Đẹp mặt chưa!
- Cần lao chơi đồ cổ!
- Cổng chùa thiện ác

Tuesday, January 28, 2014

Tệ bạc...

>> Nuôi các thái tử đỏ để dễ đầu tư vào Trung Quốc
>> Hiệp ước của Bác Hồ với viên tướng Pháp
>> Cách Dương Tự Trọng dùng nghiệp vụ công an giúp anh trốn
>> Truy nã quốc tế Tổng giám đốc công ty PVC - ME
>> 300 kg ma túy sang Đài Loan: Chưa ai bị làm sao?


Những người khá giả,
những người phú quý giàu sang,
những ông bà quan chức đức cao vọng trọng... thì họ đã lo cái Tết đâu ra đấy từ... lâu lắm rồi!

Những người nghèo,
những người lao động nghèo... thì gần sát ngày Tết... mới hy vọng nhận được lương, mới có được vài đồng ít ỏi. Họ vội ào ra chợ lo vội cái Tết đơn sơ của riêng mình, riêng gia đình mình...

Ở chợ những ngày giáp Tết, giá cứ tăng, mặt hàng nào cũng tăng, tăng lên vùn vụt... Đã nghèo quanh năm, cuối năm lại... tiếp tục bị móc túi!

Tệ bạc...

MP

P/s: Chuyện buồn thì quá nhiều! Thôi vậy, trong thời khắc sắp giao niên này lang thang lượm vài dòng tâm sự vụn nhưng thật tinh tế trên facebook chia sẻ cùng bà con, chúc bà con đón một cái Tết thật an lành.

* Sao phải đào? Sao phải mai? Sao phải rét?
 Nhưng mà vẫn nhớ


* Về quê.
Cha con thức canh nồi bánh tét... cời than, nướng thịt... nồi bánh khói nghi ngút, thịt nướng thơm lừng, cộng thêm một xị rượu chuối hột.
Lửa bập bùng, trời lành lạnh, rượu cay nồng.
Ba mẹ già cười móm mém "... tổ cha bay... ở đâu, kéo về đây quậy".
Hà hà..."rứa thôi" !
Tết , tết... tết đã về rồi !


* Nghe nói hôm nay là 28 Tết. Nghe những rục rịch sắm Tết. Nghe những háo hức nghỉ Tết. Nghe những cằn nhằn vì tiêu nhiều tiền dịp Tết.
Ngoài kia, ngay cửa sổ sau lưng thôi. Là Tết. Là bán mua, mặc cả. Là hỉ hả khi tìm được cành đào rừng. Là vui mừng với giò me, trâu sấy. Là thấy mùa Xuân với ly, với thủy tiên. Là điên cuồng, sầm sập chạy đua đến cấp trên "làm thủ tục". Hay đơn giản là hùng hục về quê chả chờ "chuyến xe Giám đốc" như lời khẳng định của Phó TTg.
Ấy là Tết.
Còn trong này. Là thinh vắng. Chỉ có tiếng gõ cành cạnh trên máy tính. Có cô bé bàn bên đang vừa chat vừa cười tủm tỉm. Tết, chắc là cái nắm tay trên Sa Pa hay lời tỏ tình trên đỉnh Phan Xi Păng theo kiểu "không yêu bố đẩy xuống bây giờ". 
Nhưng đó là chuyện sau Tết cơ. 
Còn giờ thì sau nụ cười đó, là công việc em nhé... Lát nữa thì em có thể hòa vào mùa Xuân dưới kia, còn anh vẫn ngồi đây canh cửa. Từ rày cho đến tối. Tối 28. Nhìn thấy tờ lịch ghi như vậy.

(FB Dương Tiêu)


Xem thêm:
- Phá vỡ sự bình yên
- Tự sự đầu đông
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm

Monday, January 27, 2014

Hơn vạn ngày đã cũ...

>> Ngồi tù vẫn điều đàn em giết người thuê
>> Tòa bỏ lọt một tội khác của Dương Tự Trọng?
>> Giọt nước mắt của những người tiên phong
>> Ai bảo hài Xuân Hinh chán?
>> Vietnam jails former banker to life for $200m fraud


1. Cứ đến dịp đáo niên, có ai rỗi rãi ngồi cộng trừ nhân chia, coi mình đã sống được bao nhiêu ngày? Ví dụ như tôi, cứ tính một năm là 365 ngày, tính đến tết này là được gần 13.000 ngày. Và trong mười mấy ngàn ngày đã cũ xì đó, có bao nhiêu lần bạn tự hỏi sao ta lại có mặt trên đời, kiểu câu hỏi mà con nít bây giờ hay dùng là: mục đích bạn đến trái đất này? Hồi nhỏ, khi dùng một tấm gương để phản chiếu lại hình ảnh của mình trong một tấm gương lót tủ buýt phê, tôi luôn có cảm giác sợ hãi, vì hình ảnh phản chiếu không có điểm dừng, nó tiếp tục ánh xạ mãi mãi. Kiểu mà những người làm truyền hình có thể hình dung khi họ trực tiếp lên sóng hình ảnh cái monitor đang chiếu những gì mà họ đang trực tiếp. Đó là sự vô cực. Nó khiến tôi liên tưởng đến sự vô định. Năm 8 tuổi, tôi có đọc một cuốn kinh của nội, đại loại nói về sự luân hồi của nghiệp, nó cứ diễn tiến mãi như vòng xoắn trôn ko thấy kết điểm, nếu như người ta không tự thoát ra. Từ đó, tôi luôn có cảm giác sợ hãi sự vô định của cuộc đời. Nhứt là sau khi, một thằng nhóc cùng tuổi trong xóm bị chết đuối.

2. Hồi nhỏ, ở Đà Nẵng, nhà tôi to nhứt xóm. Tuy nhiên, sau giải phóng, cái nhà chỉ còn vẻ hào nhoáng bên ngoài, 4 tầng lầu khi trời mưa đều bị dột. Buồn cười nhứt là năm tôi học lớp 1, là năm 1984, cũng là năm mà ký ức của tôi có vẻ như tồn tại một cách rạch ròi và rõ ràng. Năm đó, tôi nhớ bà nội nuôi heo trong hồ bơi trên sân thượng. Tôi có hỏi, sao phải nuôi trên này, nội nói, nuôi trên thượng thì công an, thuế vụ sẽ không biết, và đó là món tiền tiết kiệm mà nội để dành làm đám cưới cho chú út. Phải nói, mùa mưa bão, nhà tôi tuy có thấm dột, nhưng vẫn là căn nhà an toàn nhứt xóm để trú bão và cả những nỗi sợ vô hình bên ngoài nhà. Sau này, năm 1992, nhà được bán lại cho công ty Bitis. Năm 2001, tôi về Đà Nẵng,  dân trong xóm kể, nhân viên Bitis ngủ trên phòng họp ở tầng 3 (vốn là phòng thờ),  thấy có ông già râu tóc bạc phơ, đầu bịt khăn đỏ, cầm gậy đuổi đánh.Thăm nội, kể nội nghe, nội nói đó là ông cố, ông rất khó chịu khi có người lạ ngủ nơi tôn nghiêm nhứt của nhà. Vậy đó, nhưng tôi nhớ, khi còn ở nhà cũ, thỉnh thoảng lúc buồn, hay lười học, tôi thường hay trốn lên phòng thờ, nằm dưới mấy cái bàn, ngủ ro ro, mặc cho bà nội tụng kinh lúc sáng, chiều.

3. Vài câu chuyện trong cuốn Ngọn Nến Bên Kia Gương, của cô Minh Ngọc (bạn mẹ tôi), mẹ bảo, rất nhiều sự kiện cô Ngọc lấy từ gia đình mình để hư cấu. Bên ngoại, nhiều chuyện không tưởng đã xảy ra. Gần giải phóng, thì ông ngoại dắt cả bầu đoàn thê tử bỏ Sài Gòn ra Huế sống. Mẹ đang học Văn khoa trong này cũng chuyển  ra Huế học. Rồi thì giải phóng vào, một cuộc bể dâu đến vô cùng. Từ đó tuổi thơ tôi, khi hè về, khi tết nhứt đến là gắn liền với đèo Hải Vân, với đoàn tàu chợ chạy hơn 100km mà mất nguyên một ngày. Tôi nhớ nhiều lần, sáng sớm ở Đà Nẵng lên tàu, thì đến 11h, 12h đêm mới tới Huế. Ở Huế, những ngày giáp tết, dì tôi ít khi cho vô Thành chơi, dì nói thời điểm đó ma nhiều. Nhưng tôi không tin. Và có một năm, vào những đêm 29, 30 tết,  tôi trốn dì, đi vô Thành, hương cắm đầy đường, thời đó điện cúp luân phiên, nên đi trong thành mà cứ như đi ở nghĩa địa. Và đã sợ. Ở Huế, rất nhiều nhà chung ngày giỗ vào dịp tết, có nhiều nhà lén mở nhạc Trịnh, bài "Hát trên những xác người"... Huế rất cổ kính, Huế cũng bi ai và hoang liêu cả lòng người những năm 80 của thế kỷ trước.

4. Vào Sài Gòn, gần 20 năm, thỉnh thoảng không nguôi cảm giác nhớ Đà Nẵng, nhớ Cầu Hai, nhớ Huế. Thế nhưng, từ sau dịp bà nội, rồi bà ngoại mất, tôi về đó,  nhưng chẳng còn cảm giác nhớ thương. Đôi lần, ngồi ở Đà Nẵng, tôi tự hỏi, mình sẽ làm gì để sống nếu quay về đây. Vài ba ngày là chồn chân, chỉ muốn về Saigon, để cắn đít thằng con mới nói bập bẹ. Có một điều tôi luôn day dứt, những năm nội còn sống, tết nào y một, điện thoại, về đi con, tao cho tiền mua vé tàu. Và cũng y một, năm nào cũng thế, tết, chẳng bao giờ về Đà Nẵng. Đó có thể là một điều rất sai trong vạn điều sai lầm mà tôi mắc phải. Nghĩ tới, mắt vẫn luôn cay.

5. Nói cho cùng, sống trên đời, đôi khi tình thương là thứ mà không tiền bạc nào mua nổi. Vì nếu tình thương mua được bằng tiền thì nó là sự phục vụ chứ ko phải là tình thương. Tình thương là vô điều kiện giữa những người cùng huyết thống, và giữa những người không cùng huyết thống. Ai may mắn, thì sống cuộc đời viên mãn trong tình thương mến. Cũng coi đó là mục đích để sống, để xây dựng, để kiếm tìm trong một cuộc đời vốn bản chất là vô nghĩa. Tự ta thôi.

Cuối năm, hoài niệm cũng chỉ để tĩnh tâm. Đôi khi, cười chỉ là cách để chúng ta bước qua thời gian, đi tới những khoảng vô định và miền vô cực phía trước.

Vững lòng !

Nguồn: FB Tuệ Hoan


Xem thêm:
- Câu chuyện lãnh tụ
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Đừng lôi tổ quốc gói gọn trong một cái giường

Saturday, January 25, 2014

Tháng 1/2014 có 3 ngày mồng một

>> Thái Bá Tân bị phát hiện dịch sai 'Thơ Haiku Nhật Bản'
>> Chú bảo vệ và cặp bánh chưng
>> Trung Quốc đưa máy bay tuần thám khu vực nhận diện phòng không
>> “Miếu thờ quan” và các quan “lợi ích”
>> Sochi: hướng xuất hành đầu năm Ngựa


Giáo sư, Nhà giáo nhân dân Nguyễn Lân Dũng, cho biết: Tết Nguyên đán năm nay rơi vào ngày 31/1 dương lịch, đây là tháng kì lạ nhất vì có 3 ngày mồng một : 2 ngày theo âm lịch, một ngày theo dương lịch. 

Tháng giêng kì lạ nhất

Nói về Tết Giáp Ngọ 2014, GS, Nhà giáo nhân dân Nguyễn Lân Dũng đã giải thích tường tận về tháng Tết kì lạ năm mới. Theo ông, Tết Nguyên đán bắt đầu từ tháng giêng âm lịch. Theo âm lịch, tức là theo chu kỳ vận hành của Mặt trăng nên không trùng với đầu năm dương lịch.

Vì theo quy luật 3 năm nhuận một tháng của âm lịch nên ngày đầu năm của dịp Tết Nguyên đán không bao giờ trước ngày 21 tháng 1 dương lịch và sau ngày 19 tháng 2 dương lịch mà thường rơi vào khoảng cuối tháng 1 đến giữa tháng 2 dương lịch.

Năm nay Tết Nguyên đán rơi vào ngày 31-1 dương lịch, cũng có nghĩa đây là tháng lạ nhất vì có 3 ngày mồng một (hai ngày theo âm lịch, một ngày theo dương lịch).

Trước năm 1967, Việt Nam cũng như một số nước khác lấy múi giờ Bắc Kinh làm chuẩn cho âm lịch. Ngày 8 tháng 8 năm 1967, nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ban hành việc đổi lịch, dùng múi giờ GMT+7 làm chuẩn  và từ đó ngày Tết ở nước ta thường lệch ít nhiều so với ngày Tết ở Trung Quốc và một vài nước khác.

Như GS, Nhà giáo nhân dân Nguyễn Lân Dũng chia sẻ, còn một số những điều về Tết nguyên đán mà người dân ít biết. Trước hết là chữ Tết, có thể bắt nguồn từ chữ Xuân, tiết theo chữ Hán. Hai chữ "Nguyên đán" có gốc từ chữ Hán: "nguyên" có nghĩa là sự khởi đầu hay sơ khai và "đán" có nghĩa là buổi sáng sớm. Trước ngày Tết, thường có những ngày khác để sửa soạn như "Tết Táo Quân" (23 tháng chạp âm lịch) và "Tất Niên" (29 hoặc 30 tháng chạp âm lịch).

Văn hóa Đông Á – thuộc văn minh nông nghiệp lúa nước – do nhu cầu canh tác nông nghiệp đã "phân chia" thời gian trong một năm thành 24 tiết khí khác nhau trong đó tiết quan trọng nhất là tiết khởi đầu của một chu kỳ canh tác, gieo trồng, tức là Tiết Nguyên Đán sau này được biết đến là Tết Nguyên Đán.

Trích từ Tầm Nhìn


Xem thêm:
- Hạt mầm
- Về Đà Nẵng ăn tré
- Táo quân 2014: Dân đòi cách chức lãnh đạo ngành

Friday, January 24, 2014

Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

>> Từng có một cuộc thoát Hán
>> “Miếu thờ quan” và các quan “lợi ích”
>> 'Có thể 50% quan chức dính tham nhũng'
>> 'Phải giải tán ngay trận đồ ngân hàng'
>> Tại sao Dương Tự Trọng giúp anh trai bỏ trốn không thành? (Đúng là xăng dầu!)


Tản văn của Béo

(TNO) - Đã lâu lắm rồi,
thời mà ba mẹ hắn làm sếp nhỏ ở một thành phố nhỏ ven biển miền Trung.
Những ngày cuối năm thật nhộn nhịp, đã là sếp thì nhỏ lớn gì cũng có quà Tết và ba mẹ hắn không là ngoại lệ.

Khi đó, hắn mới vừa học cấp hai, những ngày này hắn vui lắm, một buổi đi học, buổi còn lại ở nhà trực quà Tết. Các cô chú trong cơ quan tranh thủ lúc ba mẹ nó đi làm, vội vội vàng vàng đến đưa quà không quên nhắn lại hắn là nhớ nhắc ba mẹ có cô chú đến thăm. Chao ôi, nào là thịt cá, bánh kẹo, mứt, rượu ngoại, thuốc lá ngoại, đôi khi cả phong bì có vài tờ USD...

Hắn thích vô cùng, hắn cũng qúy mến sự vui vẻ, hoạt bát, tươm tất của các cô chú ấy nữa. Thời kinh tế khép kín, những thứ ấy đâu có nhiều, hiếm lắm.


Đêm 28 Tết, chú bảo vệ cơ quan mẹ ăn mặc luộm thuộm, rụt rè đứng trước cổng nhà. Mẹ hắn ra mở cổng:

- Có cặp bánh chưng em mới nấu, biếu anh chị và các cháu ăn Tết.

Hắn nhìn cặp bánh chưng mà chán nản, hắn không thích, vẻ không thích hiện ra rỏ trên khuôn mặt. Mẹ hắn nhìn hắn xoa đầu rồi bảo:

- Cặp bánh chưng này mới đáng quý, mới dài lâu con à...
...

Ngày qua tháng lại, ba mẹ hắn còn đương chức, cảnh đó lặp đi lặp lại mỗi khi tết đến xuân về, cũng các cô chú tươm tất vui vẻ ấy, cũng chú bảo vệ luộm thuộm rụt rè ấy với cặp bánh chưng của mình.

Ba mẹ hắn nghỉ hưu đã hơn mười mấy năm, các cô chú vui vẻ tươm tất xưa kia giờ đã là ông này bà nọ, nhà lầu, xe hơi, con cái du học châu Âu, châu Mỹ. Có người lâu lâu gặp ngoài đường hắn còn nhớ mang máng, có người hắn quên hẳn luôn. Thời gian đã quá lâu, hình như họ chưa ghé lại nhà.

Chú bảo vệ bây giờ già đi nhiều, cũng cái vẻ luộm thuộm như ngày xưa, cũng cái dáng rụt rè đứng trước cổng. Đều đặn, xuân nào cũng thế, đêm 28 Tết, cặp bánh chưng còn nóng hổi ấy được trân trọng đặt trên bàn thờ tổ tiên gia đình hắn.

Bây giờ hắn cũng đã lớn, và hắn đã thầm hiểu điều mẹ nhắn nhủ ngày xưa.

Cặp bánh chưng ấy mới đáng qúy, mới dài lâu. Cặp bánh chưng của tình người.

MP
06/01/2012

P/s: Béo rảnh ngồi phịa chuyện cho vui, mong bà con chuẩn bị Tết chu đáo, ít nhất cũng có một cặp bánh chưng... 

Xem thêm:
- Phá vỡ sự bình yên
- Tự sự đầu đông
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm


Friday, January 10, 2014

11 tỉnh xin cấp gạo cứu đói dịp Tết

>> Bạn có biết vì sao quy định làm 8 giờ mỗi ngày?
>> Một Việt Nam khác lạ qua ống kính nhiếp ảnh gia quốc tế
>> VN sẽ lập Ban kiểm tra, truy tố các vụ án tham nhũng


Nguyệt Tạ

Dân Việt - Ông Thái Phúc Thành – Phó Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội (Bộ LĐTBXH) cho biết, tới thời điểm này, Bộ đã nhận được đề nghị hỗ trợ gạo cứu đói dịp Tết Nguyên đán và giáp hạt 2014 của 11 tỉnh.

Ngày 9.1, trao đổi với phóng viên Báo NTNN, ông Thái Phúc Thành – Phó Cục trưởng Cục Bảo trợ xã hội (Bộ LĐTBXH) cho biết, tới thời điểm này, Bộ đã nhận được đề nghị hỗ trợ gạo cứu đói dịp Tết Nguyên đán và giáp hạt 2014 của 11 tỉnh gồm: Lai Châu, Lào Cai, Cao Bằng, Yên Bái, Ninh Bình, Nghệ An, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bình Thuận, Phú Yên, Kom Tum. Trong đó tỉnh có số lượng đề xuất xin gạo nhiều nhất là Quảng Bình với 5.200 tấn, tiếp sau là Quảng Trị 4.289 tấn, Nghệ An gần 4.200 tấn. 

Sở dĩ 3 tỉnh này có lượng đề xuất gạo lớn là bởi vừa gặp phải các cơn bão lớn vào dịp cuối năm. Tổng số lượng gạo Chính phủ xuất gạo cứu đói để hỗ trợ trong dịp tết này là khoảng hơn 20.000 tấn. 

Hiện tại, vẫn còn một số địa phương đang tổng hợp, chưa có kết quả chính thức. Tuy nhiên, Cục quán triệt tinh thần yêu cầu các địa phương làm gấp rút, để không một hộ nào phải thiếu đói trong dịp tết. 

Ông Thành cũng chia sẻ, thời gian qua, nhiều địa phương đã phát hiện sai phạm trong việc cấp gạo cứu đói. Tuy nhiên, sai sót chủ yếu là phát gạo đại trà (chứ không chỉ phát cho đối tượng đói) và mức độ vi phạm so với thời điểm những năm trước là không nhiều. Việc kiểm tra được thực hiện thường xuyên, chia về cho các địa phương. 

“Bộ LĐTBXH cũng tiến hành đoàn kiểm tra liên ngành xuống tận các địa phương. Vấn đề giám sát, xử lý vi phạm thuộc thẩm quyền của các tỉnh. Nếu phát hiện vi phạm thì căn cứ pháp luật, nhưng vì đây là vấn đề ảnh hưởng tới tâm lý của người dân nên ngay khi thực, Bộ, Cục đã yêu cầu các địa phương thực hiện nghiêm chỉnh vấn đề cấp gạo cứu đói”- ông Thành nói. 


P/s: 
Báo Dân Việt đưa tin, 11 tỉnh đã xin Bộ Lao động-Thương binh-Xã hội cấp gạo cứu đói dịp Tết Nguyên đán và giáp hạt 2014. Đó là các tỉnh Lai Châu, Lào Cai, Cao Bằng, Yên Bái, Ninh Bình, Nghệ An, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bình Thuận, Phú Yên, Kom Tum.

Chỉ cần gõ cụm từ GDP năm 2013 và tên tỉnh, lần lượt sẽ thấy một bức tranh trái ngược. Ví dụ, tỉnh Kon Tum vừa mới tuyên bố GDP năm 2013 của họ tăng 12,4%, thu nhập bình quân đầu người tăng 15,8%.

Tỉnh Phú Yên thì ngoài GDP năm 2013 dự kiến đạt mức tăng 12,5% còn khoe chỉ tiêu đạt kế hoạch là sản lượng lương thực (gần 368.000 tấn).

Còn đọc sâu vô báo cáo của các tỉnh, sẽ thấy những lời ca ngợi kiểu như thế này: “nhiều chỉ tiêu đạt và vượt kế hoạch, môi trường xã hội được cải thiện, niềm tin nhân dân được nâng lên” (tỉnh Bình Thuận); “Tốc độ tăng trưởng GDP (theo giá so sánh năm 2010) đạt 10, 51%, đứng thứ 4 toàn vùng” (Yên Bái); “môi trường đầu tư kinh doanh không ngừng được cải thiện; giải quyết việc làm mới cho trên 15.500 lao động, giảm 2% hộ nghèo trong năm 2013(Ninh Thuận)...

Thật khó kìm được một nhận xét theo kiểu dân dã! (FB Xê nho)


Xem thêm:
- Có tiếc thì cũng chẳng ích gì