Showing posts with label ngứa miệng. Show all posts
Showing posts with label ngứa miệng. Show all posts

Wednesday, May 29, 2013

A dua, chửa đổng và ngứa mồm

>> Xây dựng luật không phải để hạn chế quyền của dân
>> "Sửa đổi Hiến pháp mà không hiến định về HĐND là thiếu sót"
>> Sửa Hiến pháp: Tiếp tục tranh luận
>> Lãnh đạo sắp hết đường “trốn” dân?


Hiện tượng Trương Duy Nhất khiến cộng đồng mạng lại rộn ràng, dồn dập những cụm từ mang tính hiệu ứng: mồi nhậu mới, con tốt thí, nhà dân chủ, nhà bất đồng chính kiến... Chín người mười ý là chuyện bình thường, một xã hội đa ngôn là một xã hội phát triển, thế nhưng tớ thì lại rất "ấn tượng" với 3 từ sau: a dua, chửi đổng và ngứa mồm.

Sau khi anh Nhất bị bắt, "một góc nhìn khác" đóng cửa, trên facebook, Bố Cu Hưng còm với nhà báo Osin: "Vấn đề cuả một nhà báo là phải có thông tin. Khi thiếu khả năng hoặc cơ hội tiếp cận thông tin thì góc nhìn nếu khác là chửi đổng mà nếu giống là a dua.", và nàng Beo trả lời blogger  Đông A bằng entry: "Nhất khác Dũng chỗ nào hay là nghiệp ngứa mồm".

Thật tình, cái thói xấu "a dua, chửi đổng, ngứa mồm" cũng quá đổi mộc mạc, dân dã, dân gian đấy chứ...

Và khi thế giới chưa có báo chí, chưa có bờ lốc bờ leo thì cái dân dã, dân gian kia đã định hình và song hành cùng với xã hội loài người hàng nghìn năm rồi, tiêu biểu nhất, rõ nét nhất là cái chợ, văn hóa thôn, làng, xã, thị...

Để rồi từ đó, "a dua, chửi đổng, ngứa miệng" được trau chuốt, tinh luyện thành nghệ thuật đánh trận trong chiến tranh, trong làm ăn kinh tế .., và trong tất tần tật mọi ngóc ngách đời sống nhân loại. Nó là cơ sở, là điều kiện cần... để chúng sinh mê mẫn, ngẫn ngơ trong biển trời hàn lâm bao la của triết học, dịch thuật, báo chí, xuất bản, ngoại giao... Tưởng chừng xấu xí lắm, thế nhưng "a dua, chửi đổng, ngứa mồm" dường như là một thái độ phản ứng ngự trị sẵn trong con người, khi cần nó sẽ tự nhiên bộc phát ra bất kể đó là một chính khách điềm đạm đỉnh cao hay một con điếm hư hỏng thấp hèn...

Hãy nhìn nhận những phản ứng tự nhiên theo hướng tích cực, chính vì "a dua, chửi đổng, ngứa mồm" mà hai nhân vật văn học Chí Phèo, Thị Nở kiệt xuất kia thật khó phai trong lòng bạn đọc, nó là trạng thái phản kháng, khát khao, muốn khẳng định của mỗi con người, của mỗi cái tôi... Vợ chồng nhà ấy bây chừ còn được người đời lên phim, đúc tượng, vẽ tranh...

Trong một chừng mực nào đó, thằng nào, con nào khi viết blog mà không bị cái "a dua, chửi đổng, ngứa mồm" chi phối...

Bố Cu Hưng à! Hiểu cho đến tận cùng, nếu ông không có cái tính "a dua", thì xưa kia làm gì có một blog Bố Cu Hưng nổi đình nổi đám được báo chí lăng xê xếp hạng, và nếu ông không có cái tính "chửi đổng", thì tớ cần gì phải "ngứa tay" gõ phím "Con bò và Đức Hiển" làm chi cho mệt.

Nàng Beo à! Hiểu cho đến tận cùng, nếu nàng không "ngứa mồm", bây chừ nàng vẫn đang là Tổng biên tập.

Luật rừng có thể làm cho thói "a dua, chửi đổng, ngứa mồm" khốn nạn khốn khổ, nhưng hy vọng có lẽ đó là điều Bố Cu Hưng và nàng Beo không mong muốn, không cổ súy?!

Tóm lại, hiểu cho tường tận để mà nhẹ nhàng, mà bao dung, mà tu sửa chính bản thân mình.
Biết vậy nhưng chu choa khó lắm, vì tạo hóa mỗi người một căn cơ!

MP

Xem thêm:
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"
- Hot boy và hot girl
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Mô Phật! Thoát...
- Cổng chùa thiện ác

Tuesday, May 28, 2013

"Choa bắt mi vì tội mắt mi bị lé"?

>> Nàng Beo trả lời blogger Đông A về Trương Duy Nhất (Thằng nào, con nào chơi blog mà chẳng ngứa mồm!)
>> Những người có thể là 'bị hại' trong vụ án Trương Duy Nhất
>> Nhà báo Phạm Chí Dũng: Quốc hội Việt Nam là của ai ?
>> Hiệu ứng Trương Duy Nhất (Ngay sau khi Trương Duy Nhất bị bắt, chủ nhân của blog “Kính Đảng, trọng chế độ, yêu Bác Hồ” này, nhà báo kì cựu Đào Tuấn, người có nhiều bài viết nhạy bén và thẳng thắn mà tôi thường xuyên theo dõi, lập tức lên tiếng với bài “Cái còng và khẩu súng không thể chĩa vào Nhất”. Nhưng một ngày sau,bài ấy chỉ còn là mã 404 trên chính trang của chủ blog.)


Ở quê mình, người dân trong những lúc nông nhàn thường hay tụm năm tụm ba kể chuyện vui. Câu chuyện sau đây mình hóng hớt được.

Chuyện rằng, trong làng có một chàng trai thông minh, nhiều chữ nhưng lại hay góp bàn, phản biện. Khổ nổi, chàng ta sống ở làng có nhiều cụ già lụ khụ, lú lẫn, sống dai, đi mô cũng kè kè con dao (mác) làm bảo bối.

Một hôm, các cụ họp ở đình làng bàn chuyện lấy phiếu tín nhiệm các bô lão của làng. Chàng ta vội lập một trang mạng, cũng lấy phiếu tín nhiệm nhiều lần về các vị cao niên trưởng lão của làng. Lần nào phiếu tín nhiệm của các cụ cũng thấp lè tè, khác chi một sự sĩ nhục các cụ giữa bàn dân thiên hạ.

Không dừng lại ở đó, chàng còn có nhiều bài viết thẳng thắn phê bình các cụ, trả lời đài báo nước ngoài về các cụ, đòi dời cả đình làng vô tận Đà Nẽng.

Thế là, các cụ không chịu nỗi, bèn ra lệnh cho sai nha xóm nọc cổ lại:
-Hỏi: Anh mọc mắt để cho rách trán à? Tại sao anh không nhìn cùng một hướng các cụ?
-Đáp: Dạ, mắt con khác mắt các cụ.
-Hỏi: Anh có 2 tai, sao không tai nào nghe lời các cụ thế?
-Đáp: Dạ, các cụ thâm nho quá, nói tiếng Tàu em khung nghe được.
-Hỏi: Mồm anh ăn cơm các cụ, răng khung biết tụng ca các cụ?
-Đáp: Dạ, dân làng bảo con ăm cơm dân làng. Vả lại, các cụ làng ta mần nhiều chuyện dân làng ta la ó thế mần răng em ca ngợi được?
-Hỏi: Tại sao anh lập phiếu tín nhiệm các cụ trên mạng? Sắp tới các cụ mới làm, phải chăng anh cầm đèn chạy trước ô tô? Định hướng dân biểu bỏ phiếu đánh trượt các cụ hả?
-Đáp: Dạ, các cụ làm theo cách các cụ, con làm theo cách của con.

Sau khi xin ý kiến các cụ, sai nha xóm mới tuyên bố:
"Choa bắt mi vì tội mắt mi bị lé”.

Hehe.

Nguồn: Facebook Lê Quốc Châu

P/s: ... hung cát khó lường?

Xem thêm:
- Nó là đoạn kết tất yếu của một vở kịch
- Đà Nẵng hậu Bá Thanh
- "Một góc nhìn khác" đã khác