Showing posts with label Thái Bá Tân. Show all posts
Showing posts with label Thái Bá Tân. Show all posts

Sunday, January 26, 2014

Người chứ có phải thánh đâu mà ko có lỗi?

>> Tòa bỏ lọt một tội khác của Dương Tự Trọng?
>> Anh em Dương Chí Dũng và cái Tết trong trại giam
>> Vì sao Chủ tịch Hồ Chí Minh y án tử hình Trần Dụ Châu?
>> Vụ Huyền Như: Sáng nay sẽ biết ai bồi thường 4.000 tỷ
>> Tài xế xe khách hất cảnh sát giao thông lên nắp capô


Sorry chị Hậu Khảo Cổ vì sáng nay có nói >>> hơi rát trong nhà chị. 

Chuyện là vầy, có ông nhà thơ, nhà văn kiêm dịch giả. Ông này, ổng nổi tiếng với những bài thơ kiểu vè, đại loại như con cáo và chùm nho, dễ đọc dễ hiểu.

Bữa đó, ông dịch thơ haiku, nhưng ko dịch từ tiếng Nhật, mà từ bản tiếng Anh. Cho nên, ko thể nào tải được các thần, cái ý của kiểu thơ này. Xin nói rõ, thơ haiku từ tiếng Nhật dịch qua tiếng Việt Nem đã khó vô cùng, cho nên dịch từ tiếng Anh thì sai sót là không thể tránh.

Từ đó, dân chữ nghĩa dậy sóng, kẻ chê, người binh rất loạn xị. Thậm chí, vài kẻ GATO nhưn cơ hội chửi lun. Nói chung là chẳng ra thể thốn chi. Nói chung, cũng chỉ là chữ nghĩa, chẳng chết ai cả.

Tuy nhiên, câu chuyện nó ko dừng lại chữ nghĩa, một số nhà văn, nhà thơ, nói chung một số có dùng chữ nghĩa thường xuyên mới tung ra học thuyết âm mưu, kiểu là ông dịch giả đó bị "đánh", họ còn hướng đến trường hợp Trần Dần. hehhe. Hỏi ai đánh thì ko nói, nhưng hàm hàm, thì nói đại mẹ là nhà nước đánh, nguyên nhơn? chỉ vì ông này có những bài thơ ngụ ngôn hườm hườm phê phán nhà nước. Ặc ặc.

Công nhựn, sự suy diễn của các nhà chữ nước ta thặc kinh khủng. Chỉ từ một ông dịch giả, dịch sai thơ, bị một vài người lên mạng chê trách, chửi bới, mà họ suy ra tổng thể một hệ thống đang đánh ông này. Chuyện ông này nó nhỏ như con muỗi, nhưng với bản tánh hay chữ của người Việt Nem, thì nó sánh ngang bằng vụ 2 bao cao su của CHHV.

Cái đệch. Em xin lỗi. Nhưng đôi khi, xã hội ta nhiều chuyện thúi, đại loại từ những kiểu này. Anh dịch sai, người ta phản ứng, cách giải quyết nhẹ nhàng nhứt, đăng đàn xin lỗi. Người chứ có phải thánh đâu mà ko có lỗi????

Dân ta, giỏi ăn vạ và ta thán (cái này éo phải em nói, nó nằm trong tập Người Việt Xấu Xí).

Nguồn: FB Tuệ Hoan


Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Tiếc cho cái học vị tiến sĩ!
- Sao lại cực đoan đến thế hả bác Chênh

Saturday, January 25, 2014

Sự yên ổn của mặt ao tù nước đọng

>> Cải lương vay nợ ngày cận Tết
>> NT Phạm Bình Minh: ASEAN sẽ mạnh nếu đoàn kết khi thương thuyết
>> "Văn hóa tranh luận là kết quả của một quá trình lâu dài"


Nhân chuyện bác Thái Bá Tân bị chê là dịch thơ Haiku sai, lại còn đem bác Nhật Chiêu ra để so sánh, mình nhớ tới buổi giới thiệu sưu tập tác phẩm của Phan Khôi do nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân sưu tầm và chỉnh lý.

Trong buổi đó, khi lý giải vì sao ông Phan Khôi có thể viết những bài báo phản biện, đấu tranh mạnh mẽ như thế, viết nhiều lĩnh vực như thế… nhiều người tham dự đã nêu những lý do, như thời đó là thời thuộc Pháp nhưng dù sao chính quyền Pháp vẫn thực hiện tự do báo chí, có dân chủ nhất định, do sự dũng cảm “dám nói” của Phan Khôi và kiến thức tri thức vững chắc của ông trên nhiều lĩnh vực…

Mình thì nghĩ thêm một lý do, đó là, đọc những bài trao đổi của ông và các bậc thức giả thời đó, có khi nội dung tranh luận thật là gay cấn nhưng lời lẽ thì thật là ôn tồn, đúng mực, không gay gắt không ám chỉ hay phê phán cá nhân xúc phạm đời tư của nhau, không miệt thị kiểu như “ông biết gì về lĩnh vực này mà nói”, không đả kích kiểu “cái ông này chỗ nào cũng xía vô”…

Trong cuộc sống cũng như trong học thuật, tranh luận, phản biện, đối thoại là chuyện cần và phải được coi là bình thường. Mỗi người có tự do bày tỏ chính kiến của mình và để người khác tự do “mở miệng”. Trong môi trường văn hoá tranh luận tôn trọng nhau, người ta có thể và dám nói. Bằng không, người ta không dám hoặc chán chả buồn nói! Tệ hơn nữa, người ta “mở miệng” là chỉ chửi nhau, nhục mạ nhau.

Khi không ai nói gì thì có vẻ như yên ổn, nhưng là sự yên ổn của mặt ao tù nước đọng.

Nguồn: FB Hậu Khảo Cổ


Xem thêm:
- Dự báo
- Bữa tiệc của chó?
- Nếu Cụ Hồ còn sống… (*)