Showing posts with label tình yêu. Show all posts
Showing posts with label tình yêu. Show all posts

Thursday, January 16, 2014

Hãy mở mắt to khi hôn!

>> Thuyết tiến hóa: Sai lầm được che giấu
>> Đại biểu Quốc hội VN bị tố 'bán nhà ảo'
>> Ông Nguyễn Bá Thanh dự tòa xử "siêu lừa" Huyền Như
>> Tài xế bị “hôi” bia trở thành công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai
>> Hoãn khởi công nhà máy điện nguyên tử tới năm 2020


Trang Hạ, 2013

(NCTG) “Thường chúng ta chẳng bao giờ có lỗi, chỉ là vấn đề thời gian cứ thường khiến phụ nữ chúng ta già nua đi một cách ngậm ngùi thôi”.

1. Một hôm có ông bạn về Hà Nội, rủ đi ăn với vợ chồng ông ấy, cả năm mới gặp lại nên mình nhận lời ngay. Ai ngờ tới nơi hẹn, người vợ của ông ấy là một cô sinh viên mới tốt nghiệp, trẻ măng, xinh đẹp, chứ không phải người vợ già hơn năm mươi bệ vệ của ông bạn. Ông bạn mới cưới vợ và mời rất ít để tránh thị phi. Sau đó, ông mới “ma-ra-tông” đi giới thiệu vợ trẻ với mọi người theo kiểu hẹn riêng từng người đi ăn để làm quen thế này! Thôi cũng thông cảm cho nỗi khổ của một đại gia tiền nghìn bạc vạn trong tay mà lại sẵn tính si tình.

Ông bạn thì vẫn thế, vẫn béo gấp đôi yêu cầu, già tới mức hẳn hai mươi năm nữa ngoại hình của ông bạn cũng sẽ chẳng thay đổi lớn. Mình đủ tế nhị để không một chút tỏ ra ngạc nhiên, làm ra vẻ đây là lần đầu tiên biết mặt vợ ông bạn. Mình nghĩ cô gái xinh đẹp kia hẳn cũng chịu đủ dèm pha rồi. Mà cái giống si tình, nhiều khi có phải chỉ một người si tình là thành chuyện của cả đôi đâu. Mà bạn mình giàu thế, tính sởi lởi thật thà thế, nói chuyện có duyên đến thế, lãng mạn đến thế... chả lẽ không xứng đáng được cô chân dài yêu hay sao? 

Ngay cả mình, cảm tình với ông bạn chỉ vì lần đầu tiên gặp nhau, ông ấy hồ hởi mang tặng mình một chai rượu mà mình trót khen là ngon. Nào ngờ vừa cầm lên, ông ấy tuột tay, chai rượu tụt khỏi vỏ hộp rơi xuống đất vỡ toang, mặt ông ấy tẽn tò và đáng thương ghê. Dù ông ấy có thể gọi mang cả hầm rượu ra tặng luôn lúc đó, dù mình chỉ khen lấy xã giao, nhưng đó là ấn tượng về một người không đến nỗi tệ! 

Người không đến nỗi tệ ấy sau này chứng minh thực sự không đến nỗi tệ. Cho đến hôm, ông ấy dắt đến trước mặt mình một cô gái trẻ mà cứ mỗi lần nhìn cô ấy, trước mắt mình chỉ hiện lên hình ảnh người vợ già / người vợ cũ / người vợ đã tụt khỏi vị trí và vỡ toang trong đời ông bạn. Sao mình lại chỉ nghĩ đến một người không có mặt trong bữa ăn vui vẻ ấy nhỉ? 

Chắc tại mình nghĩ, bà vợ ấy có thể cũng từng yêu ông chồng ấy rất nhiều. Hoặc là ngược lại, ông ấy đã từng yêu bà ấy rất nhiều. 

Thường chúng ta chẳng bao giờ có lỗi, chỉ là vấn đề thời gian cứ thường khiến phụ nữ chúng ta già nua đi một cách ngậm ngùi thôi. 

2. Mươi năm trước, ông cụ nhà mình tìm được người đồng chí đã sát cánh kề vai nửa thế kỷ từ thời Điện Biên Phủ, thật là quý hóa quá. Thế là một ông bỏ một số vợ và một ông chết một số vợ ngày nào cũng phải đến nhà nhau, gặp mặt để tâm sự chuyện đời. Ông tiền khởi nghĩa ngồi trút bầu tâm sự với ông lão thành cách mạng. 

Mình cũng lon ton đến hóng, thấy bạn bố là một ông hưu trí gầy gò, ở một mình trong gian nhà tập thể Giảng Võ, nuôi một con chó Nhật cũng gầy gò. Của đáng tội, con chó gầy được ôm, được chải lông, được thắt nơ đỏ trên cổ, nơ hồng trên đầu, được buộc tóc bằng dây chun, nhìn cũng đỏm dáng hơn chủ. Nhưng cảnh một ông già tám mươi tâm sự suốt ngày với một con chó, kể cũng khổ. Đời người còn gì cô quạnh bằng, sống giữa đám đông mà như sống giữa sa mạc. 

Được một thời gian, có một cô đồng nát ngày ngày gánh hai sọt rách đi qua khu Giảng Võ, tình nguyện ngồi tâm sự với ông cụ kia, tình nguyện ngồi chải lông, tết tóc, buộc nơ, hót cứt cho con chó kia. Có vẻ quý hóa lắm. Bạn bố mình vui hẳn lên. Ban đầu cho cô ấy gửi đôi sọt vào sân nhà buổi tối. Sau mời cô ấy vào ăn một bữa cơm rau. Sau nữa ông cho cô đồng nát thuê luôn cái buồng trong mà ở. Xong chả biết thế nào, hình như tiền nhà chả lấy, còn cho ngủ luôn cùng giường cho nó ấm. Lỗi tại mùa đông miền Bắc thật rét mướt! 

Con chó thật là vui và hạnh phúc. Hôm mình chở bố đến chơi với bạn bố, thấy con chó Nhật béo phì và lười biếng nằm ệch ra giữa nhà. Cả đời mình chưa bao giờ thấy một con chó Nhật béo tới mức không đi được và không sủa được, nặng hơn đồng loại cả chục ký, gờ cửa chỉ cao 2 cm nó cũng không thể bước được qua, chỉ biết đứng ở đó sủa lịch bịch, lịch bịch. 

Được hơn năm! Cô đồng nát thông báo, em phải về quê nuôi mấy đứa con của em với… chồng em! Còn ông già tám mươi và con chó, cô không có ý kiến gì! Cô chỉ bảo rằng, em muốn xin một phần lương hưu hàng tháng của bác! Coi như đền bù danh dự cho em trong thời gian qua. 

Thế là từ đó (cho đến tận bây giờ), mỗi tháng vào ngày ông cụ lĩnh lương hưu, của đáng tội giờ cũng được chục triệu, cô lại bắt xe khách từ quê ra Hà Nội, tới Giảng Võ. Có nhiều khi từ bến xe cô tới thẳng nhà người phát lương, lĩnh luôn lương hộ ông cụ! 

Mình không dám chở bố mình qua nhà ông bạn bố để tâm sự nữa. Mình sợ nhìn thấy một con chó béo tới mức không cần thiết, và một ông già cô đơn chất thêm uất ức sự đời. 

Này những kẻ si tình, hãy mở to mắt ra kể cả trong lúc hôn nhau! 


Xem thêm:
- Một ngày cứ thế trôi
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Ai lại nở mắng cái lỗ khu bao giờ

Sunday, December 22, 2013

Hãy yêu một cô gái làm nghề viết lách

>> 4 công an giúp Dương Chí Dũng đào tẩu ly kỳ như chuyện trinh thám
>> Công an thuê người mua dâm "diễn kịch" để bắt chủ nhà nghỉ?
>> Các khu đô thị có thể bán đất nền cho dân tự xây nhà


Hãy yêu một cô gái làm nghề viết lách, vì cô ấy:

1. Luôn biết cách cho đi trước khi nhận lại. Cô ấy kiên nhẫn và không đòi hỏi những phần-thưởng-có-ngay. Đức tính này được rèn dũa từ những tháng ngày mòn mỏi chờ nhuận bút, nhưng vẫn liên tục bị hối bài.

2. Cô ấy sẵn sàng thức trắng đêm cho đam mê của mình. Và cô ấy thì có rất nhiều đam mê.

3. Cô ấy không phải gái ngoan, cũng không phải gái hư. Cô ấy có thể đóng nhiều vai, tùy thuộc chủ đề hiện tại cô ấy đang theo đuổi là gì.

4. Cô ấy có xu hướng nói ít và hiếm khi hét toáng lên, bởi cô ấy biết thế mạnh của mình là viết lách cơ! Nếu có cãi nhau, cô ấy sẽ viết tâm thư.

5. Cô ấy đọc rất nhiều sách. Bạn luôn biết phải tặng gì cho cô ấy, dù có yêu nhau 50 năm đi nữa.

6. Cô ấy tôn trọng trải nghiệm, của cô ấy, của bạn và của mọi người. Nghe chuyện của bạn và người yêu cũ, cô ấy sẽ viết truyện ngắn tặng hai người.

7. Cô ấy không chăm chăm đào bới đời tư của bạn. Tin tôi đi, một cô gái làm nghề viết lách có nhiều bí mật cần che dấu hơn bạn nhiều.

8. Cô ấy thích (viết) ngắn và nhanh.

9. Khi chia tay nhau, cô ấy sẽ không nói xấu bạn. Một thời gian sau, cô ấy sẽ ra sách hoặc thơ.

Chắc cũng còn nhiều lý do nữa. Mà cũng có thể không có lý do gì ráo. Chỉ là một ngày xấu trời, bạn trót yêu một nàng làm nghề bán chữ. Lúc đó bạn có thể nói với nàng, ở nhà đi anh nuôi, em chỉ cần đọc sách và làm thơ tặng anh là đủ. Nàng sẽ gật đầu cái rụp liền!

Nguồn: Xanh Marazine


Xem thêm:
- Sủa ... giọng Sài Gần!
- Con chó chờ miếng ăn thừa!
- Chuyện cái "ba vạn chín nghìn"

Thursday, July 25, 2013

Nói với con về Tổ quốc

>> Chị Siu đã có lối thoát? (tình nghệ sĩ)
>> Petrolimex tính giá xăng sai quy định
>> Vì sao chưa tự do hóa lãi suất?
>> Tổng thống Obama đàm phán 'thẳng thắn' với Chủ tịch Sang về nhân quyền
>> Tuyên bố chung của Chủ tịch Trương Tấn Sang và Tổng thống Barack Obama


Nguyễn Thị Việt Hà

Vài hôm trước khi mua tấm bản đồ Việt Nam treo trong phòng khách, con gái hỏi mẹ: “Tấm bản đồ này đâu có đẹp bằng những tấm tranh kia đâu. Mẹ treo làm gì?”, mẹ trả lời con gái rằng: “Tấm bản đồ này đẹp hơn bất kì kiệt tác hội họa nào con ạ. Vì đó là Tổ Quốc mình.”. Con gái hỏi: “Tổ Quốc là gì hả mẹ?”.… Thật khó để trả lời cho đúng, cho đủ câu hỏi của con. Mẹ nhắc con nhớ lần đi Lâm Viên tháng trước, có một chú bạch mã Mông Cổ không chịu ăn cỏ, đứng chơ vơ, gầy héo hắt chỗ gốc cây xà cừ với chiếc dây thừng buộc chặt. Con thắc mắc sao chú bạch mã này xấu xí và yếu đuối đến thế, không giống như trong câu chuyện mẹ kể về những chú ngựa tung vó ngàn dặm?

Con thân yêu ạ,  Bạch mã chỉ phi nước đại trên thảo nguyên mênh mông hay trên sa mạc rộng lớn của nó. Bạch Mã đang nhớ mùi cỏ, nhớ nắng nóng và bụi mờ nơi quê hương Mông Cổ… Ngay cả cây lộc vừng trước cổng nhà mình dù được mẹ chăm sóc chu đáo đến mấy cũng còi cọc chẳng thể lớn dù đó chính là một cây con dưới cây lộc vừng mẹ bên Hồ Gươm. Lộc vừng nhớ giá rét mùa đông, nắng nóng mùa hè, se lạnh mùa thu và cái ấm áp của mùa xuân xứ bắc chứ không hợp với hai mùa mưa nắng ở miền Nam. Tổ Quốc là tiếng gà gáy sáng, là hiên nhà, là mồ hôi người nông dân rơi trên cánh đồng lúa chín vàng, hay khi gieo hạt trước Cửu Long giang lộng gió, là bát cơm thơm mùi gạo mới mình ăn, là ánh ban mai rạng hồng trong nụ cười của con, là tiếng con bi bô học nói, là khi chúng ta gọi tên đất nước mình trân trọng, thiết tha như tiếng mẹ gọi con, bà gọi cháu, vợ chồng gọi tên nhau…Tổ Quốc gần gũi như khi mẹ ôm con vào lòng…

Có thể con gái chưa hiểu được hết những điều mẹ nói, cũng như chính mẹ không đủ ngôn từ để nói về Tổ Quốc mình nhưng con hãy tin Tổ Quốc đâu chỉ là những điều xa xôi kia, những khẩu hiệu để người ta hô thật to mà Tổ Quốc còn là máu thịt của chính mình.

Cửa biển Cái Đôi Vàm chưa bao giờ đẹp hơn thế… Bình yên, hiền hòa… Hoàng hôn đang cố gom hết nắng của ngày để sáng rực lên ở phía khơi xa. Ánh nắng ban chiều cửa biển thật lạ. Nó không hề tiều tụy, lụi tàn mà thắm đỏ mãnh liệt, như thể cả những lượn sóng bạc đầu kia cũng được nhuộm sắc mầu kì diệu ấy. Dãi rừng phòng hộ ôm ấp thị trấn, thảm xanh mênh mông cùng với màu xanh nước biển trong thoáng chốc hòa với ánh mặt trời…

Thị trấn mình đang ở chỉ là một cửa biển nhỏ giáp Vịnh Thái Lan, giáp biển Đông và biển Tây, nơi có luồng cá khoai ngon nhất Việt Nam. Mẹ hay gọi là “xó biển” của mẹ. Trường mẹ dạy nằm ngay cửa biển, nhìn qua ô kính nhỏ trên tầng 2 mẹ thấy cả thị trấn nhỏ nhoi hệt như một vệt sóng lẫn giữa mắm đước bạt ngàn cắm rễ vươn khơi.

Nhưng biển Đông đang nổi sóng ngoài kia… Một cô giáo vùng sâu như mẹ không có nhiều hiểu biết sâu sắc về chính trị, các thỏa thuận đa phương, các hiệp ước quốc tế nhưng mẹ có đủ hiểu biết để trình bày cặn kẽ bằng chứng Trường Sa – Hoàng Sa là của Việt Nam. Vòng tròn bất tử trên đảo Gạc Ma không chỉ bảo vệ lá quốc kì mà lời khẳng định cho Trường Sa – Hoàng Sa là bất tử như một Việt Nam bất tử !

Khi mẹ còn rất nhỏ, trong trí óc non nớt của mẹ Đất Nước là con đường vạn dặm trong hành trình gian khổ cả đời người của bà ngoại. Khi mẹ lớn, không gian rộng ra, bàn chân mẹ bước trên những miền khác nhau, Đất Nước vẫn không thay đổi, thiêng liêng, gần gũi ngay trong cảm nhận của mẹ. Đất nước là ngôi nhà cổ của bà Ngoại mấy trăm năm có tứ đại đồng đường cùng sinh sống ở Kinh Bắc; Là ngôi nhà gỗ ở Madaguil chỉ đủ kê 2 chiếc giường được bà ngoại ghép bằng những tấm ván vụng về; Là căn nhà lá ở Cà Mau có tiệm tạp hóa nhỏ xíu bà ngoại bán cóc keng mỗi ngày, để rồi khi con gái lấy chồng bà ngoại đặt vào tay mẹ chiếc nhẫn vàng làm của hồi môn, mắt bà long lanh ướt bảo rằng: “Mẹ nghèo chỉ có bấy nhiêu…”; là khi con và em gọi “Mẹ ơi…” tha thiết. Đất Nước của mẹ đơn giản là thế, đầy yêu thương và hy vọng.

Khi mẹ dạy bài “Lòng yêu nước“ của ILia Erenbua dòng Neva hay Vonga tận nước Nga xa xôi kia chẳng lạ lẫm nữa. Ngực mẹ thấm đầy hơi thở châu thổ Cửu Long Giang, mềm mại sắc đỏ Sông Hồng. Bóng thùy dương tư lự trong bằng lặng của trưa hè vàng ánh bên kia bờ đại dương, thân thuộc tựa như hàng xà cừ trên lối mẹ con mình vẫn đi. Mẹ run lên khi nhắc lại lời của Ilia Erenbua “Lòng yêu nước ban đầu là yêu những vật tầm thường nhất”. Học trò miền Tây của mẹ vẽ lên hình Đất Nước bằng nét ngoằn nghèo non nớt dòng sông uốn lượn; bằng vòm me xanh lích rích tiếng chim đùa từng chùm quả chín; bằng hạt mưa đầu mùa cá theo luồng nước tràn về đồng ruộng; bằng những ngày nước lớn, trường học luyên loang nước, cô và trò sắn quần bì bõm cùng học mà tiếng đọc bài của trò nhỏ vẫn thánh thót vang xa dập dềnh theo lượn sóng nhỏ đập khe khẽ vào góc lớp; bằng hy vọng vào mỗi chuyến tàu mạnh mẽ căng buồm ra khơi mặc mưa bão và sự xua đuổi của tàu nước khác ngay chính trên lãnh hải nước mình… Học trò của mẹ chỉ rành mạch trên bản đồ nước Việt nơi đâu là Đất là Nước của ta, nơi đâu là Trường Sa, Hoàng Sa đang ngày đêm cuộn sóng gọi tên Tổ Quốc mình. Còn cái gọi là “ Tam Sa” kia, đôi mắt hồn nhiên bỗng cháy lên ánh lửa đủ để mẹ có quyền tin một ngày nào đó sẽ bị “xóa sổ” để đàn cá yên tâm bơi dưới nước, để sóng hát tình ca và anh lính Hải Quân thanh thản với buổi sáng trinh nguyên trên biển.

Lịch sử - chúng ta là con dân của một Đất Nước có 4000 năm lịch sử, một đất nước đi qua không chỉ hai cuộc chiến tranh chống Pháp, Mỹ tàn khốc, đất nước của những con người biết cất trái tim trong ba lô, quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh, đất nước mà ngay cả đứa trẻ lên ba cũng có thể trở thành dũng sĩ. Con của mẹ đang ở lứa tuổi nhi đồng, nhưng 10 năm nữa con sẽ đứng trong hàng ngũ thanh niên Việt Nam – thế hệ Đất Nước mình trông đợi. Mẹ muốn các con sẽ được tin cái điều mẹ và hàng chục triệu dân Việt đang tin, đó là niềm tin vào Tổ Quốc. Để rồi cho dù tất cả chúng ta có là gì đi chăng nữa, khác nhau về quan điểm sống, nghề nghiệp hay tuổi tác… khi đất nước cần, chúng ta có cùng một điểm tựa là Người Việt Nam để sống mãnh liệt hơn cho Tổ Quốc.


P/s: Và >>> "Nói với con về Tổ Quốc" của Xuân Bình cũng tràn đầy xúc cảm.

Xem thêm:
- Bởi yêu là dại
- Tổ quốc trong tôi
- Những huyết cầu Tổ quốc


Tuesday, July 16, 2013

Bởi yêu là dại

>> Vốn 'tri thức' đối ứng
>> Song trùng trực thuộc
>> Câu hỏi không khóMột bác cựu lãnh đạo Ban Nội chính TƯ đã nói cách đây không lâu rằng, mấy anh CSGT và TTGT chỉ là “ăn” vặt. Lợi ích nhóm lớn hơn nhiều. CSGT, TTGT chỉ “ăn” ở trạm, ở chốt, còn nhóm họ vĩ mô hơn, “xơi” cả con đường…)
>> Bồi thường 1m2 đất bằng giá... nắm xôi
>> GS Võ Tòng Xuân: Bỏ mặc nông dân mạnh ai nấy làm


Ta phung phí khắp nẽo đường bong bóng
góp về mình một chút liêu xiêu
bởi yêu là dại,
bởi yêu...
là để cho nhau nụ cười?

Viết về tình yêu
một tình yêu có họa hình đôi lứa
dắt nhau đi chan chứa thì thầm
đàn con nhỏ
bảo ban mình trong sáng?
phép cộng trừ tính toán mãi hóa nhân chia

Viết về tình yêu
một tình yêu có xuất xứ rồng tiên
cội nguồn đó dệt nên bao truyền thuyết
lên rừng vắng cây
ra khơi hết cá
thổ địa khóc cười
khôn dại ở nơi nao?

Viết về tình yêu
một tình yêu có nhau rốn đồng bào
thiêng liêng lắm mà nghẹn ngào nên nổi
dưới xác xương khô
bên ly rượu nhỏ
chó đổi mạng người
ma mừng khắp chốn
phật biết phận mình
đâu dám nam mô

Viết về tình yêu
một tình yêu có lời nguyền tổ quốc
nén nhan kia chưa nguội tắt bao giờ!
trong bóng tối
quỷ liên hoan khiêu vũ
la ré tầm thường
trâng tráo vét vơ...

chân lý
không biết đùa
những ngọn nến đang nguyện cầu nơi chuông đổ
ánh sáng kinh hoàng
ánh sáng của tình yêu?

Yêu là dại
mà dại hóa thành yêu
mà hóa thành phi thường muôn thuở.

MP
(15/07/2013)

Xem thêm:
- khổ đế
- tụng kinh ngồi
- bát ngát thinh không

Thursday, May 30, 2013

Hạnh phúc mong manh

>> An ninh và blogger
>> Vỡ nợ công sẽ kèm theo mất chủ quyền
>> Đàn bà ba mươi... như lửa cháy!


(Tản văn của Béo_ Huế 8.3/2010)

Một sáng se se lạnh, gió đầu mùa như còn nuối tiếc cái không khí Tết, cảnh và người bao giờ cũng lâng lâng khi mỗi độ xuân về, già trẻ gái trai... đểu thổn thức với bao hoài niệm ước mơ...

Nó lang thang trên cái thành phố trầm tư dịu dàng này, một thành phố đã có quá nhiều kỉ niệm với nó, mà Huế bao đời cũng vậy, cuối cùng cũng chỉ để thẩn thờ và để làm thơ.., trăn trở tình người. Nhắm mắt lại...

Hạnh phúc thật bình dị. Đó là nụ cười của em, đó là giọng nói của em mỗi ngày... Cuộc sống quá cạm bẫy, miếng cơm manh áo đôi khi vấn đục tâm hồn, lòng người tham lam khiến giận hờn vui ghét ám ảnh từng khoảng khắc, hiện hữu ảo mờ ánh mắt đôi môi...

Đêm Giao thừa ngắn ngủi nhưng quá đổi thiêng liêng, Nó vui sướng ngắm nhìn hai mẹ con nhỏ xíu ôm ấp nhau giữa biển người nhốn nháo chen lấn đợi chờ bên dòng sông. G... ngủ gà ngủ gật đợi xem bắn pháo bông, tiếng nổ bùng, tiếng người hân hoan, màu sắc rực rở trên nền trời cũng không khiến cu cậu quên đi giấc ngủ, vẫn cứ gật gù. Hạnh phúc lắm em ạ! Lúc đó, Nó chỉ muốn hét to lên: Tao là người hạnh phúc nhất trên đời! Nhưng, sự im lặng bao giờ cũng là điều sâu lắng nhất . Như đã... Nó từng im lặng khi thấy em lăng xăng bán từng chiếc áo chiếc quần trên hè phố, từng im lặng đến thắt lòng khi thấy em quay cuồng lắc lư điên loạn chốn vũ trường... chẳng loại ma túy tổng hợp nào hơn được nổi sân si.

Valentin, mồng 1 Tết, đêm đó, Nó muốn cho em một bất ngờ, nhưng khoảng khắc ấy lại là cuộc chơi của kẻ khác, như bao lần đã thế, đêm Noel buồn, đêm Tết Tây buồn... Tình yêu, ai lại thách đố nhau "bộ đồ trong" u ám, món quà vứt lại trong học tủ với bao nổi miên man... Nó chẳng đứng trên khía cạnh của gã tay chơi phải có trách nhiệm khi sở hữu gối chăn một ả đàn bà, đúng là thế giới này đang điên loạn, nhưng đừng bao giờ hạ thấp, bán rẻ một tình yêu.

Đã bao lần Nó chủ động đến xin lổi, biết rằng, khúc mắc làm thú vị, hoạn nạn làm giải thoát... không có cái giá trị nào hơn lòng thành thật, không có sự kiêu ngạo nào thắng nổi đức vị tha. Em quá rõ mà!

Còn em thì sao, đã khi nào em mở miệng nói được từ ấy chưa? đã khi nào em đủ dũng cảm để nhận khuyết điểm về mình chưa? Chưa! Mọi người gồng lưng giúp em, em bỏ đi chơi lại nói dối là bận bán hàng... Đã bao lần em dối trá, đã bao lần em thành thật, dù là đối diện với chính em, chính gia đình em. Không ai có quyền cấm và tước đoạt sở thích của người khác, nhưng, ích kỉ và dối gian thì cuối cùng... âu cũng là sự tẩy chay thầm lặng! Em muốn Nó phải thế này, em muốn Nó phải thế kia, nhưng, có bao giờ em hỏi, Nó muốn em thế nào không?

Chúng sinh nháo nhào sành điệu tìm thịt tươi, cá sống, rau sạch... Họ cười cợt chế giểu những kẻ gậm xương, ăn rau bẩn... Đừng đánh đồng tình yêu với một sự lưu manh cấp thấp, trái tim tấm lòng chứ có phải đâu phải món hàng mà phường buôn bán chi li cân đo đong đếm kén cá chọn canh... Thói đời, kẻ ăn ốc người đổ vỏ là bình thường, nhưng hãy tha cho tình yêu.., và cũng chớ vội coi thường cái vỏ cũng như người đổ vỏ.

Lấy mỡ nó rán nó ư! Ác độc!
Biết chuyện buồn của Nó. Hai tuần trước Phật tử a lô chúc mừng, cậu ấy cười ra rã trong điện thoại : " Em thấy sợ, đàn bà gì mà... " Cách đây hai hôm, ngồi uống cà phê với Ba Hoa, hắn tâm sự: " Hôm đó thấy hai chị em nó mà tao nóng mặt, đàn bà gì mà... " . Nó hiểu ẩn ý trong hai câu nói đó. Nhưng Nó cũng hiểu, vì môi trường ấy mà em đã có cách nhìn đa nghi thái quá, vì hoàn cảnh đó mà em lạnh lùng nhẫn tâm, vì nổi đau kia em đâm ra cay nghiệt buông thả... Lại im lặng. Lần này, Nó quyết định dành thời gian suy nghỉ về chuyện này!

Có nhiều cái na ná như Tình yêu, rồi cũng hôn nhân đình đám, rồi cũng con cái nọ kia.., rồi cũng tưởng đó là Tình yêu.
Nó sẽ chẳng bao giờ hứa sẽ đưa em lên đỉnh cao của sự giàu sang phú quý, chẳng bao giờ hứa sẽ làm bất cứ cái gì vì em. Nhưng Nó hứa chắc chắn một điều, nếu Nó còn sống,  Nó không bao giờ bỏ rơi em trong khó khăn hoạn nạn ốm đau, khi em buồn bã cô đơn...

Chán chơi hay chơi chán chỉ là ngụy biện, tầm thường, vô nghĩa!
Tình yêu đâu như thế, tình yêu như con sông trước mặt Nó đây...
Con sông Hương muôn đời vẫn thế, sâu lắng và êm đềm chảy,

Đau đấy! Nhưng ai yêu mà chẳng đau, yêu càng nhiều đau càng nặng, ích kỉ sẽ nhận được bất an, vị tha nên bến bờ hạnh phúc! Mong manh...

Cười to một tiếng... Thật không đấy!

(Đón chờ những cơn ác mộng tiếp theo...)

MP

Xem thêm:
- Bi kịch của anh
- Đó chính là sự đa nguyên đấy các cụ ạ!
- Tản mạn về gái một con

Friday, January 25, 2013

Một ngày cứ thế trôi



Xin đừng là
          ...giống cái
Mà luyến ái
        ... đàn ông

Xin một chút
         ... đàn ông
Ôi lũ chồng
      ... biến thái!

Giống đực
         ... rồi giống cái
mê mãi
  ... dấu chân hoang
ngày bàng hoàng
          ... hối hả
gọi bóng ma
               ... đêm về!


MP
Truyện ngắn của Béo


Đôi mắt khép,
gối ôm cong quằn miễn cưỡng nâng đở đôi chân thon dài,
áo ngủ mỏng mềm cố tình ấp e, mơn trớn tòa thiên nhiên, vuốt ve uốn lượn nhấn điểm đường cong.
Trắng, trắng quá, trắng làn da, trắng ra trải giường, trắng những bóng ma...

Đã bao lâu, bóng ma theo giấc ngủ về, Nhím đè lên bóng, bóng đè lên Nhím, quằn quại, rên rĩ, đôi khi thật khó thở, như ai bóp cổ mình, cảm giác ngột ngạt khiến nàng bật mình thức tỉnh, vừa lúc tiếng chuông điện thoại reo, tiếng chuông hẹn báo thức mỗi ngày. Mỗi ngày bắt đầu từ như thế!

Vươn mình, vung vãi đôi tay nõn nà, nũng nà nũng nịu xõa tóc nhìn khắp nơi, ban mai trộm lén nhìn nàng qua khe sổ, những tia nắng đầu tiên trong ngày lung linh lấp lánh gian phòng. Mùi gỗ thoang thoảng tỏa ra từ bàn trang điểm, nàng nhẹ nhàng buông mình xuống, rón rén những bước chân, chiếc gương soi in bóng ảo mờ, thẹn thùng mắc cở.

Người xưa bảo rằng, muốn đánh giá một người đàn bà thì hãy ngắm họ lúc tinh sương, lúc chưa son môi phấn má, chưa bới tóc kẹp nơ, cái mộc phảng phất đoan trang khơi nguồn tiết hạnh hoặc mặc định tà niệm sân si. Nàng đưa tay bịt đôi môi bé tẹo ngáp một hơi thật dài...

Đèn đỏ toilet, nàng từ từ nhẹ trút xiêm y. Vòi sen vội vàng hối hả phun nước vồ vập, luồn lách len lỏi da thịt nàng, sáng nào vòi sen cũng được ban phát ân huệ như thế, nhưng không bao giờ bỏ được cái tật vồ vập, vội vàng. Ánh đèn mờ nhòa trong hơi nước, tay nàng lướt nhẹ theo những nét cong, kì cọ ngắm nhìn kiệt tác của chính mình. Tiếng nước vẫn reo, đôi mắt cay xòe bọt xà bông văng tung tóe.

Lõa thể bình mình, tắm gội chút chăm thân thể, cái thân thể đã từng làm đắm đuối bao trái tim cũng như phần hồn trong thân thể ấy đã từng ngập chìm trong mê đắm. Tạo hóa chưa hẳn đã công bằng, người đàn bà không có tuổi, thầm kín nuôi dưỡng khát khao được chinh phục, được chiếm hữu, mong chờ sự liều lĩnh, mạnh mẽ của một gã đàn ông. Đôi khi chỉ là hùng hục thô lỗ cơ bắp, lướt nhẹ tê buốt làn da, rùng mình phà hơi phập phồng sâu thẳm. Căng cứng trong ý niệm, bực bội nhai nuốt cô đơn, giọt nước mắt mà sáng nào nàng cũng khóc, khóc để tỏ ra mình thanh thản, khóc để chứng tỏ mình chưa hết yêu thương...

Tiếng Ty-na nhăn nhè nhè, con bé luôn thế mỗi khi tỉnh giấc không nhìn thấy mẹ. Nàng giật mình quay về thực tại, lau khô làn da, khoác vội chiếc khăn tắm che ngang đôi nhũ hoa căng tròn mơn mỡn. Lẹ làng thoắt đến giường, dỗ dành cô công chúa bé xinh. Con bé chào buổi sáng bằng một nụ hôn ngọt ngào của mẹ...

Pha loãng nước sôi từ phích, con bé thắc mắc líu lo mọi chuyện, tay vọc làn nước ấm trong sự êm ái nâng niu. Tắm rữa xong, gọn gàng bộ đồng phục, cặp sách đã chuẩn bị kĩ càng trước khi đi ngủ, hai mẹ con vào bếp điểm tâm, bữa ăn sáng tự tay Ngoại nấu, bánh mì giòn và dĩa trứng ốp-la bốc mùi thơm phức. Ngoại cười đôn hậu, phận đàn bà thấu hiểu đàn bà, cô con gái cuối gầm ăn vội vã, cô cháu ngoại vô tư nói cười, sữa lem đầy miệng, Ngoại im lặng nhìn. Đàn bà đâu thể thiếu đàn ông, và dĩ nhiên, đàn ông không thể thiếu đàn bà...

Ty-na vòng tay chào Ngoại!
Hai mẹ con vội vả bước ra đường, con đến trường, mẹ đến nơi làm việc... Sài Gòn hối hả, bụi bặm, lô cốt, người, xe cộ vật vã hành hạ nhau!

...
Công sở hiện ra trước mắt, Nhím tươi cười bắt tay với đồng nghiệp rồi nhanh chân đóng cửa phòng toilet. Qua ánh mắt mọi người nàng hiểu ngay mình chưa trang điểm, mở vội túi xách, tự tin lướt nhẹ đường son, phớt sơ đôi má hồng, ở cái tuổi 31, nàng luôn biết mình đang ở đâu, cần phải làm gì trong những lúc như thế nào. Đàn ông khi đã lên giường thì phấn son là vô nghĩa, nhưng để họ đắm say mình, chết mê chết mệt mình, make up lại là một vũ khí vô cùng lợi hại... Nhìn vào gương, chiếc áo sơ mi trắng rộng cổ tôn vinh khuôn ngực nở nang đầy đặn, trời đã ban phát cho nàng những gì người phụ nữ thèm muốn. Nhìn xuống chiếc váy đen, đôi chân trần thẳng tắp. Tất cả đã sẵn sàng. 

Nàng gọi Sếp bằng Bố, đã là Sếp thì bất cứ tuổi tác bao nhiêu cũng phải gọi bằng Bố. Nàng khéo léo đánh đồng con chữ, Bố cho ai, cho nàng hay cho bé Ty-na, một sự thân thiện được giàn xếp khôn khéo. Những nơi nàng làm việc thì Sếp không thể là đàn bà.

Góc làm việc nàng thường đối diện với Sếp, thường do Sếp cố tình sắp đặt. Công việc vẫn là công việc, đôi khi cặp mắt Sếp không được bình yên, đã bao lần đôi mắt kia lén lút nhìn trộm khuôn mặt khả ái của nàng, soi mói những không gian lồi lõm lộ thiên của nàng, ma mãnh phát thảo mường tượng những góc cạnh mà áo quần nàng che khuất. Nàng biết, nàng cười thầm, nàng nguyền rũa "... cứ nhìn đi Bố, nhìn đi cho mau tắt thở...", nhưng nàng cũng biết rõ rằng, Bố còn "quan sát" nghĩa là công việc nàng còn suông sẽ, sau này chưa biết sao, nhưng hiện tại, ổn định là cái nàng đang rất cần!

Con gái Bắc vào Nam lập nghiệp được coi như một đặc sản. Mà muốn thưởng thức đặc sản, hiểu được sự độc đáo khác lạ của nó phải là một kẻ sành ăn, sành uống. Những gã đàn ông miền Trung, miền Nam có gì lạ, đã có thời nàng bị họ hút hồn, giọng nói đầy ma lực thôi miên, biến nàng thành một cô bé ngoan hiền, biết dạ biết vâng khác thường bản chất.Cuối cùng, sự sắc sảo đanh đá truyền thống của cô gái Bắc cũng dần dần phục hồi, nàng nghiệm ra rằng đàn ông miền nào cũng thế. Đừng cho họ ăn no, họ sẽ trở nên hư đốn, kiêu ngạo và khó bảo, nàng mím môi cười nhẹ.

Bố đi vào, bộ comple nghiêm nghị, caravat sọc trắng đen, lịch lãm thế mới là Xếp. Căn phòng trở nên im lặng, hơi thở của người đàn ông oai oách sắp phà vào mặt nàng, công việc đấy, những dòng PR, những lời ngõ... Từ lâu rồi nàng không còn đỏ mặt, tròn xoe cặp mắt nhìn thẳng Xếp, nở nụ cười bí hiểm. Sếp không thể đứng lâu hơn, bước vội đi như một ảo thuật gia bị lộ tẩy. Nàng quá quen, không buồn quan sát, đôi tay đùa giỡn, lách cách lách cách bàn phím. Nàng phải làm việc, phải viết những lời không thật, những câu chữ bóng bẫy vô hồn sáo rỗng, cốt chỉ êm tai, cốt chỉ vừa lòng.

Ngoại tình tư tưởng ư? Nàng mỉm cười thú vị. 
Nhưng chung tình ư? Với ai? Bố Ty-Na à?
Người đàn ông đã khiến nàng tin rằng định nghĩa về tình yêu là có thật, đã một thời nàng luôn luôn tuyệt đối, đã một thời nàng bay bổng trong đê mê... Thình lình như mọi cái ngẫu nhiên, từ đỉnh cao hạnh phúc ngã xuống vực sâu thẳm của khổ đau, tuyệt vọng và nước mắt.
Với nàng, thế là chấm dứt, người đàn ông... đã là quá khứ, nhưng.., có đôi khi quá khứ vẫn hiện về. Nàng cố tình đánh bóng cho mình thương hiệu gái một con, kĩ lưỡng che đậy cuộc hôn nhân tan vỡ, nhưng rồi cái đôi môi chúm chím, nụ cười thật tươi trắng ngần kia vẫn chút gì đó ngậm ngùi, đọng chút mùi dĩ vãng. Mùi cà phê, mùi thuốc lá, có khi nồng nặc sặc sụa hơi men...

Nàng tiếp tục gõ, mắt vô hồn trước màn hình sáng tối, đến chóng mặt vì sự nhảy múa liên tục của nó. Bọn đồng nghiệp nam ghen tị với cái bàn phím vô tri vô giác, chúng thèm được những ngón thon dài kia gõ bôm bốp, thỉnh thoảng lướt nhẹ, vuốt ve, nhấn, đè... như nàng đang làm với những con số, con chữ kia. Cái bàn phím thật hạnh phúc, nhưng có mấy ai hiểu được hạnh phúc. Người ta thường vô tình với những gì mình đang có, đôi khi còn hắt hủi, phủ phàng... Hối hận song hành với muộn màng, khi không biết bằng lòng với hiện tại, với chính mình, con ma tham vọng sẽ ngự trị trái tim, lôi kéo theo những nổi đau trần thế. Khi biết yêu thương nhau thật lòng, con người sẽ hiểu mình rất cần cho một ai đó, và ai đó cũng rất cần mình... Chuyện chỉ là của những giá như...

Điện thoại bàn reo, giọng một thằng nhóc nào đó tru tréo "Cục cưng đấy àh, con gấu già xinh đẹp của anh đấy à, em đang làm gì đấy ..." Thói quen lịch sự của một người chuyên trả lời điện thoại, nàng điềm tỉnh "Xin lỗi, anh nhầm máy rồi, đây là số điện thoại của phòng kinh doanh công ty... "Nhẹ nhàng đặt máy xuống, nàng cong môi chửi đổng "Mẹ kiếp! Thấy gấu già bao giờ chưa mà vi tính thế ..." Mấy thằng nhóc choi choi thời này đến là lạ, chúng tán tỉnh tất tần tật, vét vơ phá nát tiết trinh dậy thì con gái, đem cái bài học vỡ lòng ấy rồi tỉnh bơ sánh đôi cùng các quý bà mệnh phụ phu nhân dập dìu, ôn bài, trả bài dưới ánh đèn khách sạn. Những chàng phi công trẻ lái máy bay bà già, thật sành điệu, thật mốt, đó mới chính là thời thượng, thời không biết dị, càng trơ trẽn càng "vinh quanh". Lại điện thoại reo, nàng bắt máy, lần này là công việc...
...

Bữa cơm trưa công sở, nuốt thật nhanh, không thể gọi là ăn, cũng không thể gọi là thưởng thức, cái nóng trưa hè khó chịu hắt lên từ con đường nhựa, mùi máy lạnh phà ra như một thứ hỗn hợp thời tiết kì dị mà không phải ai cũng chịu được. Con người sáng tạo và tàn phá, trái đất nóng dần hay lạnh dần đâu phải lỗi của chính nó, bất hạnh nhất là loài người vẫn cứ tưởng chỉ có mình là tinh khôn. Nàng không dám nhìn xuống đường, trong phòng mát nhưng sợ chói mắt... Tráng miệng bằng chuối, nhìn các đồng nghiệp nữ vừa ăn vừa tếu, trái chuối tội nghiệp vô tình bị biến dạng qua đôi môi, ra vào... trọc lóc, những tên đồng nghiệp nam yếu bóng vía đỏ mặt thẹn thùng trốn mất tiêu. Các yêu nữ ôm bụng cười rã rượi, rũ rượi... tục như đàn bà!

Còn hơn nửa tiếng mới đến giờ làm chiều, Nhím buông mình trên chiếc ghế xoay, lim dim thả hồn thư giản, đôi chân dài khẽ rung, điệu nghệ bắt chéo góc bàn, nàng nghĩ đến một vị khách hàng đặc biệt, một bản hợp đồng đặc biệt. Một người đàn ông cao to, mái tóc đinh tròn vo khỏe khoắn, áo pull sọc trắng cá tính năng động, quần kaki gam màu begie truyền thống, giày thể thao tự tin khẳng định những bước đi. Anh ta đến công ty thường xuyên và nàng thường xuyên trộm quan sát... chàng. Có một lần, tình huống vô tình khiến nàng suýt bậc cười khanh khách, cái nhìn không lành mạnh, cái nội tâm khao khát dẫn ánh mắt nàng đến vùng nhảy cảm, bất ngờ khám phá dây kéo mạ đồng chưa làm tròn nhiệm vụ, một khoảng trống tối thui lộ ra, nàng định reo lên nhưng rồi bặm miệng im lặng, nàng sợ người ta đánh giá sự "đoan trang". May mà, các đồng nghiệp nam kịp thời phát hiện, tỉ tê lôi ông khách vào toilet khắc phục sự cố ngay...

Rồi những dòng suy nghĩ bỗng nhiên đưa hắn đến. Rất tình cờ, nàng "theo dõi" hắn một thời gian dài. Hắn, một blogger vô danh tiểu tốt, đọc những dòng chữ nhảy múa điên loạn, khùng man, dại khờ, ma mãnh, ngây ngô, sành sỏi, châm chọc, chân thành, xấu xa, tốt bụng... hắn viết đủ thứ, hắn viết lung tung, hắn viết ba láp ba sàm... Nàng cố đọc, nàng đỏ mặt, nàng cười một mình, nàng chiêm nghiệm, nàng trăn trở, nàng sung sướng, nàng thích thú... Và rồi nàng mơ hồ kết luận, có lẻ hắn vui tính và đáng tin cậy... Ôi thôi! Mặc xác hắn, mặc xác blog, mặc xác cái béo gầy cao thấp thực ảo kia... chuông reo báo hiệu giờ làm việc lại bắt đầu.

Nàng chổm dậy vào toilet, rộn ràng thả một bản tình ca, xả nước, soi gương, chỉnh chu tư trang xộc xệch, điểm chút son, bặm môi nhoẻn miệng... thầm cười tự sướng với chân dung của chính mình.
...

Bố bước vào, vẫn comple, vẫn caravat, vẫn điệu bộ nghiêm trang, dõng dạc phát thanh cả phòng "... cô gái xinh đẹp nhất của chúng ta được tăng lương đợt này ...", tiếng vỗ tay vang ồn khối hình vuông tường nhôm kính. Phong bì đựng tờ quyết định phồng lên một vật nhỏ được Bố tận tay đặt trên bàn, nàng cười vô cảm, bỏ vội hết những thứ ấy vào túi xách, nhìn Bố lườm kín đáo "... Sếp lúc nào cũng chu đáo ..." . Bố né tránh cặp mắt sắc sảo kia, di chuyển thật nhanh về bàn mình, mọi thứ luôn chuyển động, tiếng ồn công việc xen lẫn tiếng thầm thì, tiếng của những con người nặng nhẹ với chính con người. Đồng nghiệp, đồng loại nhưng chắc chắn khó bao giờ đồng thuận...

Cứ vài tháng lại được tăng lương một lần, chẳng gì phải ngạc nhiên, thành tích những bản hợp đồng béo bở mà nàng mang về như một sự khẳng định, nhưng cái sâu xa hơn, cái quyết định tất cả chính là thân thể, làn da, khuôn mặt khả ái... mà nàng đang ngày ngày chuyên cần chăm sóc, nó rực rỡ và kéo dài được bao lâu thì có lợi cho nàng bấy nhiêu. Con gái có thời, nhan sắc như một con dao hai lưỡi, tự hào đấy nhưng cũng quá đỗi đắng cay. Nàng biết và mọi người đều biết, nói và im lặng cũng thế, ganh ghét, đố kị cũng thế. Hiểu đến cùng, cuộc đời con người gánh theo nụ cười và nước mắt, gánh những mâu thuẩn của chính mình, cái xấu chiếm ngự quá nhiều khiến cái đẹp mong manh, khao khát và bất lực...

Chuông điện thoại reo liên tục, nàng nhắc lên, đặt xuống liên tục, cái miệng nàng dạ, vâng liên tục. Sự trôi chảy đã thành thói quen, vanh vách trả lời mọi thắc mắc của khách hàng. Những dự án, khu du lịch, khách sạn, biệt thự, nhà chung cư, căn hộ cao cấp... đang nằm trên giấy được nàng miên tả thật đến lạ kì, thật như là nó đã đang hiện hữu, khủng khiếp hơn, không những thật mà nó còn rất đẹp, lung linh huyền ảo... Cái nước hình chữ S này đang đà phát triển, đâu đâu cũng đầy khắp giấc mơ họa trên giấy và cái miệng tuyệt đẹp, tuyệt hay của nàng góp phần cho những giấc mơ bay cao bay xa... Chỉ tội, dân mình đa phần còn nghèo quá, nên thật sự cũng chỉ có biết ước mơ!
...

Đã sắp đến giờ tan sở, handphone rùng nhột cả tóc, tin nhắn của vị khách đầu đinh khiến con mắt nàng tròn xoe. Alo về nhà, nàng nhỏ nhẹ nhờ Ngoại đón giúp Ty-na, giúp cho cháu ăn tối, ôn bài... Ngoại im lặng như mọi khi, cúp máy, làm mọi việc có thể làm... Những cú điện thoại ấy, trong thời gian ấy đã quá quen thuộc, một người mẹ thầm lặng nghe điện thoại một người mẹ, không một tiếng động nhưng sóng trong lòng...
...

Đối diện nhau trong một không gian ấm cúng lãng mạn, chén đĩa ly cốc óng ánh pha lê, ngọn nến lung linh tinh nghịch, khuôn mặt người trở nên dể chịu, mờ nhòa xúc cảm. Nàng được cận cảnh quan sát vị khách đầu đinh sang trọng, đúng là anh ta thật phong lưu. Nhẫn, dây chuyền, đồng hồ, thoang thoảng nước hoa... toàn là đồ hiệu "...chà chà, cũng điệu đàng đấy chứ... " nàng nghĩ thầm trong bụng. Rượu vang và những món ăn Tây, dao nĩa nhẹ nhàng kêu lách tách, bữa ăn tối với những tiếng cười. Nàng duyên dáng thuyết trình, chàng im lặng ngắm nhìn, thỉnh thoảng ly cốc chạm nhau... bản hợp đồng chỉ chờ con dấu.

Người đàn ông bổng nhiên đưa ngón tay ngang môi nàng, ra dấu bảo im lặng, rút bút nắn nót lên tờ giấy nhỏ "... anh đồng ý mọi điều khoản trong bản hợp đồng... với một điều kiện... em... là của anh trong một đêm ..." Nàng thoáng nhăn nét mặt rồi ngay lập tức lấy lại trạng thái tươi tỉnh ban đầu ".... cố gắng chuyển tiền sớm vào tài khoản công ty em... lời đề nghị thú vị đấy.. một đêm thì thiệt thòi cho em quá... với điều kiện anh nhớ luôn mở di động nhé ...". Kinh doanh đòi hỏi nhiều thứ... tỉnh táo khôn khéo, vốn liếng.., tiền chỉ là một nghĩa rất hẹp của vốn.

Bữa ăn kết thúc với cái bắt tay, cái liếc nhìn tình tứ, nụ hôn áp má và một bản hợp đồng đặc biệt. Nàng rời nhà hàng, ánh mắt ẩn bao điều tinh quái "... cũng được đấy chứ, muốn là bộ sưu tập của em ư .., chuyển tiền trước đi nhé cưng ..."

Đồng hồ điểm 7h30 tối, đóng sập cửa taxi, chiếc xe lao vút, Sài Gòn lên đèn thật đẹp, không biết vẻ hào nhoáng lộng lẫy kia có che lấp đi nổi những bóng đen đang ngày đêm gậm nhấm luân lí, băng hoại nền tảng xã hội. Thật khó đứng vững, phẳng lặng bình yên chưa bao giờ là chân lí, cuộc sống xù xì đến thế kia mà...
...

Thang máy lướt nhẹ rồi dừng lại ở tầng số 7, nàng bước vội theo hành lang, tay lục lọi túi xách tìm vật nhỏ... trong phong bì... một chiếc chìa khóa. Phòng số 35, nàng nhanh tay mở khóa, ánh đèn từ trong phòng hắt vào khuôn mặt nàng, một căn hộ cao cấp sang trọng hiện ra. Thì ra Bố đến sớm hơn mọi khi, không comple, không caravat, mảnh khăn tắm phủ quanh bụng một gã béo trần trụi. Tay khẽ nâng ly rượu, miệng bặm điếu xì gà, phà khói, đăm chiêu nhìn nàng. 

Phòng tắm bật sẵn đèn, nàng cho làn nước thấm qua cơ thể mình như một thủ tục cần thiết, lau thật khô, lõa lồ thả mình bất động trên giường, chẳng cười, chẳng nói. Bố cười thật to rồi lao đến như một con thú săn mồi, thô thiển, tham lam, ngấu nghiến. Căn phòng vẫn sáng trưng, ánh đèn không buồn tắt, soi rõ chiếc giường không yên tĩnh, một bức tranh động, có chính phụ, có không gian nhưng vô cảm và phi nghệ thuật. Màn dạo đầu đã xong, bao cao su rời khỏi bọc, tiếng thở trở nên gấp gáp dồn dập...
...

Con heo béo tròn đã lăn ra ngủ..
Nàng mặc vội áo quần, vứt chìa khóa lại bàn, mệt mỏi rời phòng...
Dĩ nhiên, mặt trái đồng tiền cũng thế, hun hút, thăm thẩm sâu. 

Nàng về đến nhà đúng 11h đêm, đèn phòng Ngoại còn đỏ, tiếng vọng ra "... có đói thì hâm canh lại mà ăn ...". Nàng lễ phép "... con no rồi mẹ ạ ..." rồi bước vào phòng mình, vội vội vàng vàng vứt bỏ tư trang, áo quần, lao mình vào toilet. Xả nước thật mạnh, kì cọ thật mạnh, cố tình tẩy xóa những vết nhơ, những vết nhơ mà nàng cố tình bôi bẫn.

Hôn thật sâu đứa con gái bé bỏng đang tròn giấc. 
Nàng khỏa thân trong chiếc áo ngủ mỏng tanh, ánh đèn mờ ảo tôn vinh một bức tranh nghệ thuật buồn. Đèn computer bật sáng, làm nốt công việc còn xót lại trong ngày, tổng hợp và báo cáo.
...

Hắn lại hiện lên trong đầu, những dòng chữ điên khùng trong blog kia lại nhảy múa... nàng khám phá... hình như hắn không những vui vẻ, đáng tin cậy mà còn...rất vị tha. Rồi nàng mơ, mơ một không gian hoang dã yên bình vắng lặng, chỉ nàng và hắn... Nơi nàng có thể say đến những giọt rượu cuối cùng, lõa thể thần và xác,  nàng tự nhiên thoải mái nói cười, kể những ước mơ thầm kín... nói chung là có thể... Nhưng, tốt hơn, cứ để cho hắn vô hình, hắn ảo ảnh... đến khi nào không thể thì thôi...

Nàng thiếp đi lúc nào không biết...
Bóng ma lại về...
Tiếng ú ớ... tiếng rên rỉ... 

Ngoại bước vào xoa đầu con gái, đắp lại tấm chăn tung tóe góc giường... Tắt đèn, bà lão im lặng thở dài "... nếu không gặp người đàn ông tốt, con sẽ trôi hoài, trôi mãi ...". Người đàn ông như bến bờ, con thuyền không bến bờ, con thuyền vô vọng.

Còn vài tiếng nữa, bữa ăn sáng lại bắt đầu.


Xem thêm:
- Cái l.. vợ bằng cái mả cha
- Tản mạn về gái một con

Monday, October 15, 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Cũng đã lâu không gặp, bất ngờ hắn điện thoại cho Nó, một thằng bạn học cùng cấp 3. Hắn ngỏ ý muốn nhờ Nó nhập hộ khẩu cho hai đứa con hắn, để bọn trẻ được học ở trung tâm thành phố, trường chuẩn, trường điểm… cho bằng anh bằng chị. Thật may là, Nó đã vui vẻ từ chối với lí do đơn giản “tao không phải là chủ hộ khẩu”…

Ở cái xứ sở này, quan chức, công an thường như vậy, họ thương con cái và dành tất cả mọi thứ tốt đẹp về cho chúng. Nhưng ở đời, chổ này quá thừa thì chổ khác quá thiếu, có kẻ được thì có người phải mất, sự bất công đã tạo nền xây móng từ những mầm non đất nước, từ những con người nắm và hiểu chính sách, luật pháp trong tay…

Một hôm, tình cờ thấy hắn ngồi nhậu với Hắc, Hắc giới thiệu hắn là bạn rất thân. Hắc nổi tiếng khắp thành phố vì là giám đốc doanh nghiệp, chủ thầu xây dựng… một công trình hơn trăm tỉ. Rồi cũng từ khi đó, thỉnh thoảng, thấy Hắc và hắn như hình với bóng, sáng, trưa, chiều, tối… cụng ly, tâm đầu ý hợp. Thời gian cứ thế trôi đi…

Bây chừ Hắc cũng vẫn nhậu, vẫn sáng, trưa, chiều, tối...
Hắc vò đầu nghĩ đến lãi suất ngân hàng, nghĩ đến hai từ phá sản sẽ đến trong một ngày không xa…
Và hắn, không có mặt để cụng ly, hắn bận họp, hắn bận làm việc! Hắn là công an kinh tế, công việc bề bộn lắm.

Vừa rồi, ngồi nhậu với mấy thằng đồng nghiệp của hắn, tụi ấy khen hắn khôn khéo, bảo hắn có ý làm chính trị…
Nốc cạn bia, vừa cười vừa gật đầu đồng ý với tụi ấy: “Hợp đấy”...
Đặt ly xuống bàn, miên man nghĩ đến câu ông bà thường ví von “chánh trị như con điếm” mà rùng mình.



MP
Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo