Showing posts with label ăn nhậu. Show all posts
Showing posts with label ăn nhậu. Show all posts

Thursday, January 2, 2014

Quà tặng của họa sĩ Văn Thơ

>> Việt Nam đã có tàu ngầm từ lâu?
>> Kín tour du lịch nước ngoài dịp Tết
>> Mạng xã hội sục sôi vì cô gái tè vào mặt tiền nhân



Trưa nay, được anh bạn đồng nghiệp ở báo PL mời nhậu Tất niên. Vừa nâng chén, anh bạn đã vào đâu: "Em đọc bài "Tết nghèo" của anh viết trên phây roài. Hay và cay!". Rồi anh thủng thẳng kể, nội dung câu chuyện như sau:

Cách đây mấy hôm, anh được người bạn giới thiệu làm quen với hoạ sỹ Văn Thơ. Mục đích cuộc giới thiệu là để giúp hoạ sỹ lên tiếng về dự án "Thành phố Sông Hồng" đang bị xâm phạm bản quyền. 

Nghe tên hoạ sỹ đã lâu, nay được gặp, lòng anh không khỏi phấn chấn. Cuộc gặp diễn ra tại Nhà khách Bộ quốc phòng. Anh nghe hoạ sỹ trình bày dự án say sưa, ghi chép tỉ mẩn từng lời. 

Theo đề đạt của hoạ sỹ, một tuần sau, anh đã hoàn thành bài viết của mình trên báo với tựa đề: "Thành phố sông Hồng- một dựa án khả thi cần được xem xét". Báo in bài kèm theo bức anh của hoạ sỹ và ảnh mô phỏng thành phố sông Hồng với lung linh sắc màu. Sau khi báo phát hành, anh nhận được điện thoại của anh bạn mời ăn tiệc cùng hoạ sỹ.

Nhận được điện thoại, anh tất tưởi phóng xe đến điểm hẹn. Nơi hẹn mà anh bạn thiết kế là một nhà hàng nằm bên sông Hồng có cái tên gọi rất... thơ: VỊT NƯỚNG ĐI EM!

Bên đĩa thịt vịt nướng, anh lại chăm chú nghe hoạ sỹ thuyết trình. Gần 10 năm làm báo, kể cả thời gian lênh đênh không thẻ, dặt dẹo hết báo này sang báo nọ. Anh chưa được nghe một hoạ sỹ nổi tiếng thuyết giảng về hội hoạ bào giờ. Theo sự đam mê cháy bỏng của hoạ sỹ, dự án Thành phố sông Hồng nếu được triển khai, Hà Nội sẽ trở thành thành phố số 1 thế giới về vẻ đẹp bởi có dòng sông hồng đỏ nặng phù sa chia làm đôi bờ. Đêm xuống, ánh dèn thành phố lung linh hắt bóng xuống dòng sông...

Tàn cuộc, anh được hoạ sỹ nhờ viết thêm cho dăm bài nữa. Cùng với lời đề nghị của hoạ sỹ là một tấm thiệp Chúc mừng Năm mới nhỏ kèm theo 600 ngàn. Anh quyết từ chối bởi niềm vui lớn nhất của anh là được gặp danh hoạ Pi-cat-xo của Việt Nam! Nhưng, sự từ chối ấy không cưỡng lại được tấm lòng vô tư, thành thật của một hoạ sỹ, nghệ sỹ Văn Thơ...

Lắng lại một lúc, anh chia sẻ thật vui: "Bữa tất niên này là món quà hôm qua hoạ sỹ gửi em đấy anh à. Anh là sư phụ của em nên hôm nay, em muốn thiết đãi anh. May mắn đời em là vừa gặp được hoạ sỹ tài danh, vừa được ông hỗ trwoj nhuận bút cho bài viết hôm trước đã đăng đấy". 

Tôi và anh khật khưỡng đứng dậy trong niềm vui của ngày cuối năm. Cô nhân viên xinh đẹp của nhà hàng đưa phiếu thanh toán với chỉ số: 900 ngàn đồng. Anh bạn cuống quýt bảo tôi: "Anh ơi, em vội quá, quên cái ví tiền ở nhà rồi. Anh cho em vay, chiều nay em gửi lại"

Đã hơn 17 giờ 30 ngày 31/12/2013, tôi nín thở chờ điện thoại anh bạn. Có lẽ chú ấy đang say chăng? Viết lại những dòng này chỉ mong anh bạn sớm tỉnh rượu, gửi lại 900 ngàn trước khi giao thừa đến...

Nguồn: FB Trần Cường


Xem thêm:
- Lời thề Sở Khanh
- Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ
- “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!"

Monday, October 15, 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Cũng đã lâu không gặp, bất ngờ hắn điện thoại cho Nó, một thằng bạn học cùng cấp 3. Hắn ngỏ ý muốn nhờ Nó nhập hộ khẩu cho hai đứa con hắn, để bọn trẻ được học ở trung tâm thành phố, trường chuẩn, trường điểm… cho bằng anh bằng chị. Thật may là, Nó đã vui vẻ từ chối với lí do đơn giản “tao không phải là chủ hộ khẩu”…

Ở cái xứ sở này, quan chức, công an thường như vậy, họ thương con cái và dành tất cả mọi thứ tốt đẹp về cho chúng. Nhưng ở đời, chổ này quá thừa thì chổ khác quá thiếu, có kẻ được thì có người phải mất, sự bất công đã tạo nền xây móng từ những mầm non đất nước, từ những con người nắm và hiểu chính sách, luật pháp trong tay…

Một hôm, tình cờ thấy hắn ngồi nhậu với Hắc, Hắc giới thiệu hắn là bạn rất thân. Hắc nổi tiếng khắp thành phố vì là giám đốc doanh nghiệp, chủ thầu xây dựng… một công trình hơn trăm tỉ. Rồi cũng từ khi đó, thỉnh thoảng, thấy Hắc và hắn như hình với bóng, sáng, trưa, chiều, tối… cụng ly, tâm đầu ý hợp. Thời gian cứ thế trôi đi…

Bây chừ Hắc cũng vẫn nhậu, vẫn sáng, trưa, chiều, tối...
Hắc vò đầu nghĩ đến lãi suất ngân hàng, nghĩ đến hai từ phá sản sẽ đến trong một ngày không xa…
Và hắn, không có mặt để cụng ly, hắn bận họp, hắn bận làm việc! Hắn là công an kinh tế, công việc bề bộn lắm.

Vừa rồi, ngồi nhậu với mấy thằng đồng nghiệp của hắn, tụi ấy khen hắn khôn khéo, bảo hắn có ý làm chính trị…
Nốc cạn bia, vừa cười vừa gật đầu đồng ý với tụi ấy: “Hợp đấy”...
Đặt ly xuống bàn, miên man nghĩ đến câu ông bà thường ví von “chánh trị như con điếm” mà rùng mình.



MP
Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo