Showing posts with label thực dụng. Show all posts
Showing posts with label thực dụng. Show all posts

Friday, January 24, 2014

Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

>> Từng có một cuộc thoát Hán
>> “Miếu thờ quan” và các quan “lợi ích”
>> 'Có thể 50% quan chức dính tham nhũng'
>> 'Phải giải tán ngay trận đồ ngân hàng'
>> Tại sao Dương Tự Trọng giúp anh trai bỏ trốn không thành? (Đúng là xăng dầu!)


Tản văn của Béo

(TNO) - Đã lâu lắm rồi,
thời mà ba mẹ hắn làm sếp nhỏ ở một thành phố nhỏ ven biển miền Trung.
Những ngày cuối năm thật nhộn nhịp, đã là sếp thì nhỏ lớn gì cũng có quà Tết và ba mẹ hắn không là ngoại lệ.

Khi đó, hắn mới vừa học cấp hai, những ngày này hắn vui lắm, một buổi đi học, buổi còn lại ở nhà trực quà Tết. Các cô chú trong cơ quan tranh thủ lúc ba mẹ nó đi làm, vội vội vàng vàng đến đưa quà không quên nhắn lại hắn là nhớ nhắc ba mẹ có cô chú đến thăm. Chao ôi, nào là thịt cá, bánh kẹo, mứt, rượu ngoại, thuốc lá ngoại, đôi khi cả phong bì có vài tờ USD...

Hắn thích vô cùng, hắn cũng qúy mến sự vui vẻ, hoạt bát, tươm tất của các cô chú ấy nữa. Thời kinh tế khép kín, những thứ ấy đâu có nhiều, hiếm lắm.


Đêm 28 Tết, chú bảo vệ cơ quan mẹ ăn mặc luộm thuộm, rụt rè đứng trước cổng nhà. Mẹ hắn ra mở cổng:

- Có cặp bánh chưng em mới nấu, biếu anh chị và các cháu ăn Tết.

Hắn nhìn cặp bánh chưng mà chán nản, hắn không thích, vẻ không thích hiện ra rỏ trên khuôn mặt. Mẹ hắn nhìn hắn xoa đầu rồi bảo:

- Cặp bánh chưng này mới đáng quý, mới dài lâu con à...
...

Ngày qua tháng lại, ba mẹ hắn còn đương chức, cảnh đó lặp đi lặp lại mỗi khi tết đến xuân về, cũng các cô chú tươm tất vui vẻ ấy, cũng chú bảo vệ luộm thuộm rụt rè ấy với cặp bánh chưng của mình.

Ba mẹ hắn nghỉ hưu đã hơn mười mấy năm, các cô chú vui vẻ tươm tất xưa kia giờ đã là ông này bà nọ, nhà lầu, xe hơi, con cái du học châu Âu, châu Mỹ. Có người lâu lâu gặp ngoài đường hắn còn nhớ mang máng, có người hắn quên hẳn luôn. Thời gian đã quá lâu, hình như họ chưa ghé lại nhà.

Chú bảo vệ bây giờ già đi nhiều, cũng cái vẻ luộm thuộm như ngày xưa, cũng cái dáng rụt rè đứng trước cổng. Đều đặn, xuân nào cũng thế, đêm 28 Tết, cặp bánh chưng còn nóng hổi ấy được trân trọng đặt trên bàn thờ tổ tiên gia đình hắn.

Bây giờ hắn cũng đã lớn, và hắn đã thầm hiểu điều mẹ nhắn nhủ ngày xưa.

Cặp bánh chưng ấy mới đáng qúy, mới dài lâu. Cặp bánh chưng của tình người.

MP
06/01/2012

P/s: Béo rảnh ngồi phịa chuyện cho vui, mong bà con chuẩn bị Tết chu đáo, ít nhất cũng có một cặp bánh chưng... 

Xem thêm:
- Phá vỡ sự bình yên
- Tự sự đầu đông
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm


Monday, November 4, 2013

Giá như Đà Nẵng...

>> Nhà siêu mỏng, dị dạng
>> Cận cảnh biệt thự trăm tỉ xây trái phép giữa Thủ đô
>> Con ông cháu cha: Gánh nặng của ngân sách quốc gia?
>> Định mệnh xoắn lấy hai gia đình Ngô Đình Diệm và Võ Nguyên Giáp
>> Top 10 tòa nhà xấu xí nhất thế giới (Mẹ kiếp, đúng là thâm như Tàu!)


Sớm nay, anh Ngô Thảo và tôi đứng ở tầng cao của 1 khách sạn nằm cạnh sông Hàn nhìn cảnh này và đều thở dài, tiếc! 

Giá như Đà nẵng biết thế mạnh và thế yếu của mình để chọn cách phát triển khác. Đà nẵng so với Huế và Quảng Nam thì thua vì không có di sản. Nhưng lại có thế mạnh khác. Có sông, có biển, có núi. Và mạnh nhất là nếu phá đi xây lại từ đầu thì chả tiếc, không như Huế, Hội An hay Hà Nội, đào đâu cũng chạm vào di sản.

Giá như ĐN thuê được 1 kiến trúc sư và 1 nhà quy hoạch giỏi, giá như không cho những ngôi nhà xấu mọc lên vô tội vạ 2 bên bờ sông Hàn, giá như không giết chết bán đảo Sơn Trà, giá như có 100 mẫu nhà tặng cho những người dân để tạo cơ hội cho họ không sến...

Giá như không tốn tiền cho những cây cầu trọc phú, giá như có nhiều không gian công cộng, giá như có nhiều không gian dành cho nghệ thuật hơn...


Giá như có nhiều thư viện, phòng hoà nhạc... phòng trưng bày tranh. Giá như có cách gì để tận dụng truyền thống của làng nghề chạm khắc đá để họ hay hơn , để họ không tạc ra những cái tượng rất xấu như thế, giá như đừng phát triển kiểu buôn đất vì ngành kinh doanh này không tạo ra công việc cho người lao động...

Nguồn: FB Họa sĩ Lê Thiết Cương

P/s:

Lê Thiết Cương: Giá như đừng tự ti chạy theo cái mốt rất ngu là kỷ lục, ai cũng thi nhau làm to . Việc đéo gì phải làm 1 cái chùa to, 1 bức tượng Phật quan âm quá hải cũng thật to (thật bự) . Nói thực là tao thương hại thằng nào ngu như vậy. Nghệ thuật cốt ở tinh, ở đẹp, đéo cốt nhiều và to. Phật cũng chủ trương kiến tính thành Phật chứ Phật không ca ngợi cho to và nhiều. (mời bà con đọc thêm bài >>> này!)

* The Long Vu: Tranh vẽ thì có tên tác giả và chữ kí của tác giả ở góc tranh. Công trình kiến trúc ở những nước văn minh họ đều có gắn biển ghi rõ do kiến trúc sư nào vẽ kiểu, năm nào... Riêng ở ta các vị tai to mặt lớn xây nhiều thứ qủy quái nhưng cứ trốn vào xó nào không dám trưng biển ra cho thiên hạ bình. Lạ nhỉ? Tiền thì lĩnh mà không dám công khai. Nhớ lại chuyện họa sỹ Nguyễn Sáng vẽ chân dung xưa và không chịu kí tên bởi ông chủ đặt vẽ cứ bắt sửa theo ý mình... Mình sẽ đăng lại bài >>> "Có phải xưng danh không nhỉ" hầu các bạn bài đã đăng trên tạp chí Kiến trúc mấy năm nay rồi.

* Đỗ Sự: Tất cả là giá như,,, đồng tiền không che mắt tất cả... nó là điều đô thị xôi đỗ xôi lạc Việt Nam ...và căn bệnh không chữa nổi cái bệnh >>> ĐÔ THỊ MẶT TIỀN, nhà nhà ra mặt tiền, quan chức mặt tiền công sở, trường học, bệnh viện mặt tiền chen chúc chen lấn xô đẩy nhau ra mặt tiền bờ sông... hóng tiền... tạo nên những sợi dây đô thị dọc suốt chỗ nào có đường to để kiếm tiền.

* Carmen Kts: Trước đây Đn cũng có phát mẫu mặt đứng cho dân ở vài đoạn đường, quy định kiểu dáng, màu sơn nhưng rồi sau đó cũng loạn xị lên. Mẫu thì giao cho các kts trẻ, vài người làm rồi ráp với nhau chớp nhoáng, chẳng có nghiên cứu gì để phù hợp về khí hậu, văn hóa truyền thống, ngôn ngữ tạo hình...Thiệt tình là em cũng là 1 trong các Kts được giao làm mẫu nhà. Bây giờ khi nghiên cứu đề tài về Nhà phố xanh ở Đà nẵng mới thấy hồi đó các Bác ở trên coi việc làm mẫu nhà đơn giản, chẳng ai quan tâm gì các vấn đề nêu trên, đưa lên là duyệt, chẳng có định hướng gì cho cái đám trẻ mới ra trường đó. Thật sự chưa có một KTS trưởng có tâm, có tầm.


Xem thêm:
- Nhân định và thiên lý
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Monday, October 15, 2012

Hắn làm chính trị

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Hắn to cao,
hắn sáng sủa,
hắn đàng hoàng,
hắn học hành đến nơi đến chốn

Hắn cũng yêu, yêu một cô gái thật đẹp. Chỉ có đẹp mới xứng đôi vừa lứa với hắn, mới có thể cùng hắn tung tăng trên đường, cùng hắn hiện diện trong những lần giao lưu thân mật bạn bè, cưới xin, hội họp…

Thời gian đủ lâu đôi trẻ tiến đến việc hôn nhân…
Nhưng, nàng thật đẹp nhưng lí lịch nàng thật xấu, gia đình nàng có người "nợ máu" với nhân dân…
Thế là hắn chia tay rẹt đùng, cưới ngay một cô bạn học cùng lớp với cái lí lịch đỏ như máu. Điểm mười chất lượng, cô bạn cùng lớp ấy liên tiếp sinh cho hắn một gái, một trai… Cuộc đời đẹp như ước mơ!

Vì hắn là công an mà...

Cũng đã lâu không gặp, bất ngờ hắn điện thoại cho Nó, một thằng bạn học cùng cấp 3. Hắn ngỏ ý muốn nhờ Nó nhập hộ khẩu cho hai đứa con hắn, để bọn trẻ được học ở trung tâm thành phố, trường chuẩn, trường điểm… cho bằng anh bằng chị. Thật may là, Nó đã vui vẻ từ chối với lí do đơn giản “tao không phải là chủ hộ khẩu”…

Ở cái xứ sở này, quan chức, công an thường như vậy, họ thương con cái và dành tất cả mọi thứ tốt đẹp về cho chúng. Nhưng ở đời, chổ này quá thừa thì chổ khác quá thiếu, có kẻ được thì có người phải mất, sự bất công đã tạo nền xây móng từ những mầm non đất nước, từ những con người nắm và hiểu chính sách, luật pháp trong tay…

Một hôm, tình cờ thấy hắn ngồi nhậu với Hắc, Hắc giới thiệu hắn là bạn rất thân. Hắc nổi tiếng khắp thành phố vì là giám đốc doanh nghiệp, chủ thầu xây dựng… một công trình hơn trăm tỉ. Rồi cũng từ khi đó, thỉnh thoảng, thấy Hắc và hắn như hình với bóng, sáng, trưa, chiều, tối… cụng ly, tâm đầu ý hợp. Thời gian cứ thế trôi đi…

Bây chừ Hắc cũng vẫn nhậu, vẫn sáng, trưa, chiều, tối...
Hắc vò đầu nghĩ đến lãi suất ngân hàng, nghĩ đến hai từ phá sản sẽ đến trong một ngày không xa…
Và hắn, không có mặt để cụng ly, hắn bận họp, hắn bận làm việc! Hắn là công an kinh tế, công việc bề bộn lắm.

Vừa rồi, ngồi nhậu với mấy thằng đồng nghiệp của hắn, tụi ấy khen hắn khôn khéo, bảo hắn có ý làm chính trị…
Nốc cạn bia, vừa cười vừa gật đầu đồng ý với tụi ấy: “Hợp đấy”...
Đặt ly xuống bàn, miên man nghĩ đến câu ông bà thường ví von “chánh trị như con điếm” mà rùng mình.



MP
Xem thêm:
- Tụng kinh ngồi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo