Showing posts with label cảm nhận. Show all posts
Showing posts with label cảm nhận. Show all posts

Saturday, January 25, 2014

Chuyện về người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới

>> Chợ nổi ngày cuối năm
>> Chỉ số giá tiêu dùng tăng thấp nhất trong 10 năm
>> Ùn tắc nghiêm trọng trên mọi tuyến phố Thủ đô
>> Nao lòng với tiếng đàn bầu ngày cuối năm của ông cụ ăn xin
>> Phó Thủ tướng: Tối 30 Tết còn khách ở bến thì lấy xe của giám đốc đưa về


"Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao".

Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.

Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.

Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế”. 

Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị. 

Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào làm anh bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình. 

Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: “May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo”.

Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây, tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20. 

Hạnh phúc là gì? Câu hỏi này rất khó trả lời. Giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Tiền bạc và của cải là thứ mà ai ai cũng muốn tìm kiếm nhưng không phải cứ muốn là có. Song một lối sống lạc quan là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được".

(st)


Xem thêm:
- Nhận lỗi
- Thủ thuật nhà quan
- Đó cũng chỉ là chuyện hôi của cấp thấp

Saturday, January 18, 2014

Dự báo

>> Facebook thêm tính năng cập nhật chủ đề "nóng"
>> Đắng lòng cha mẹ có con chết trong nhà giam lại không được đưa đi chôn
>> Tử thủ trong rừng 30 năm vì không tin rằng quân Nhật bại trận
>> Phút chót Đà Nẵng hủy lễ thắp nến tri ân tử sỹ Hoàng Sa


Vào khoảng những năm 1990- 2000 hầu như cả nước có "mốt" đạp xe đạp cỡ vành 640 (Loại xe đạp mini dành cho tuổi tiểu học). Vành đĩa cũng rất nhỏ nên tốc độ chậm. Trước đó, dân ta đã dùng xe cỡ vành bánh 650 - 660- thậm chí 680 rồi.

Việc này không có chuyện đúng sai nhưng nó góp phần đẩy hàng tỷ USD sang bên kia biên giới.

Khi ấy mình tiên đoán rồi đây, cái mốt này sẽ chết yểu.

Thật may là mình đoán đúng.

Hiện thói quen dùng xe cỡ vành bánh 650- 680 đã trở lại.

Lần thứ hai, vào khoảng trong ngoài năm 2000, Truyền hình đã đưa "Mốt" môi nâu tím vào Việt Nam.

Nhiều nữ thanh niên đã nhạy bén nắm bắt, có cả bài hát "tóc nâu môi trầm" gì đó ra đời.

Mình dự đoán mốt này chỉ sống được vài năm và thực thế, bây giờ không ai còn xài cái màu môi... thiếu máu ấy nữa.

Hiện nay (và đã mươi năm nay) thịnh hành mốt cái thắt lưng quần tây, cả nam lẫn nữ trễ xuống ngang mông, có nghĩa là xuống sâu hơn cái mốt đã tồn tại từ thời người ta biết mặc quần chừng 6 -10 phân, coi lúc nào cũng như thấy nó sắp tụt mất.

Điều này có làm lợi cho mấy người làm nghề thợ may.

Lần này mình tiên đoán, cái mốt khổ sở này chỉ tồn tại nhiều nhất là 5 năm nữa, thời gian nó đánh tụt thẩm mỹ của hàng chục triệu người xuống đã là quá đủ rồi.

Nhờ bà con làng Phây chứng dùm nhé.

Nguồn: FB Nhà báo Độc Lập


Xem thêm:
- Cần nhân đạo hơn!
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Phải chăng xã hội đang tụt lùi?

Thursday, January 16, 2014

Hãy mở mắt to khi hôn!

>> Thuyết tiến hóa: Sai lầm được che giấu
>> Đại biểu Quốc hội VN bị tố 'bán nhà ảo'
>> Ông Nguyễn Bá Thanh dự tòa xử "siêu lừa" Huyền Như
>> Tài xế bị “hôi” bia trở thành công dân tiêu biểu tỉnh Đồng Nai
>> Hoãn khởi công nhà máy điện nguyên tử tới năm 2020


Trang Hạ, 2013

(NCTG) “Thường chúng ta chẳng bao giờ có lỗi, chỉ là vấn đề thời gian cứ thường khiến phụ nữ chúng ta già nua đi một cách ngậm ngùi thôi”.

1. Một hôm có ông bạn về Hà Nội, rủ đi ăn với vợ chồng ông ấy, cả năm mới gặp lại nên mình nhận lời ngay. Ai ngờ tới nơi hẹn, người vợ của ông ấy là một cô sinh viên mới tốt nghiệp, trẻ măng, xinh đẹp, chứ không phải người vợ già hơn năm mươi bệ vệ của ông bạn. Ông bạn mới cưới vợ và mời rất ít để tránh thị phi. Sau đó, ông mới “ma-ra-tông” đi giới thiệu vợ trẻ với mọi người theo kiểu hẹn riêng từng người đi ăn để làm quen thế này! Thôi cũng thông cảm cho nỗi khổ của một đại gia tiền nghìn bạc vạn trong tay mà lại sẵn tính si tình.

Ông bạn thì vẫn thế, vẫn béo gấp đôi yêu cầu, già tới mức hẳn hai mươi năm nữa ngoại hình của ông bạn cũng sẽ chẳng thay đổi lớn. Mình đủ tế nhị để không một chút tỏ ra ngạc nhiên, làm ra vẻ đây là lần đầu tiên biết mặt vợ ông bạn. Mình nghĩ cô gái xinh đẹp kia hẳn cũng chịu đủ dèm pha rồi. Mà cái giống si tình, nhiều khi có phải chỉ một người si tình là thành chuyện của cả đôi đâu. Mà bạn mình giàu thế, tính sởi lởi thật thà thế, nói chuyện có duyên đến thế, lãng mạn đến thế... chả lẽ không xứng đáng được cô chân dài yêu hay sao? 

Ngay cả mình, cảm tình với ông bạn chỉ vì lần đầu tiên gặp nhau, ông ấy hồ hởi mang tặng mình một chai rượu mà mình trót khen là ngon. Nào ngờ vừa cầm lên, ông ấy tuột tay, chai rượu tụt khỏi vỏ hộp rơi xuống đất vỡ toang, mặt ông ấy tẽn tò và đáng thương ghê. Dù ông ấy có thể gọi mang cả hầm rượu ra tặng luôn lúc đó, dù mình chỉ khen lấy xã giao, nhưng đó là ấn tượng về một người không đến nỗi tệ! 

Người không đến nỗi tệ ấy sau này chứng minh thực sự không đến nỗi tệ. Cho đến hôm, ông ấy dắt đến trước mặt mình một cô gái trẻ mà cứ mỗi lần nhìn cô ấy, trước mắt mình chỉ hiện lên hình ảnh người vợ già / người vợ cũ / người vợ đã tụt khỏi vị trí và vỡ toang trong đời ông bạn. Sao mình lại chỉ nghĩ đến một người không có mặt trong bữa ăn vui vẻ ấy nhỉ? 

Chắc tại mình nghĩ, bà vợ ấy có thể cũng từng yêu ông chồng ấy rất nhiều. Hoặc là ngược lại, ông ấy đã từng yêu bà ấy rất nhiều. 

Thường chúng ta chẳng bao giờ có lỗi, chỉ là vấn đề thời gian cứ thường khiến phụ nữ chúng ta già nua đi một cách ngậm ngùi thôi. 

2. Mươi năm trước, ông cụ nhà mình tìm được người đồng chí đã sát cánh kề vai nửa thế kỷ từ thời Điện Biên Phủ, thật là quý hóa quá. Thế là một ông bỏ một số vợ và một ông chết một số vợ ngày nào cũng phải đến nhà nhau, gặp mặt để tâm sự chuyện đời. Ông tiền khởi nghĩa ngồi trút bầu tâm sự với ông lão thành cách mạng. 

Mình cũng lon ton đến hóng, thấy bạn bố là một ông hưu trí gầy gò, ở một mình trong gian nhà tập thể Giảng Võ, nuôi một con chó Nhật cũng gầy gò. Của đáng tội, con chó gầy được ôm, được chải lông, được thắt nơ đỏ trên cổ, nơ hồng trên đầu, được buộc tóc bằng dây chun, nhìn cũng đỏm dáng hơn chủ. Nhưng cảnh một ông già tám mươi tâm sự suốt ngày với một con chó, kể cũng khổ. Đời người còn gì cô quạnh bằng, sống giữa đám đông mà như sống giữa sa mạc. 

Được một thời gian, có một cô đồng nát ngày ngày gánh hai sọt rách đi qua khu Giảng Võ, tình nguyện ngồi tâm sự với ông cụ kia, tình nguyện ngồi chải lông, tết tóc, buộc nơ, hót cứt cho con chó kia. Có vẻ quý hóa lắm. Bạn bố mình vui hẳn lên. Ban đầu cho cô ấy gửi đôi sọt vào sân nhà buổi tối. Sau mời cô ấy vào ăn một bữa cơm rau. Sau nữa ông cho cô đồng nát thuê luôn cái buồng trong mà ở. Xong chả biết thế nào, hình như tiền nhà chả lấy, còn cho ngủ luôn cùng giường cho nó ấm. Lỗi tại mùa đông miền Bắc thật rét mướt! 

Con chó thật là vui và hạnh phúc. Hôm mình chở bố đến chơi với bạn bố, thấy con chó Nhật béo phì và lười biếng nằm ệch ra giữa nhà. Cả đời mình chưa bao giờ thấy một con chó Nhật béo tới mức không đi được và không sủa được, nặng hơn đồng loại cả chục ký, gờ cửa chỉ cao 2 cm nó cũng không thể bước được qua, chỉ biết đứng ở đó sủa lịch bịch, lịch bịch. 

Được hơn năm! Cô đồng nát thông báo, em phải về quê nuôi mấy đứa con của em với… chồng em! Còn ông già tám mươi và con chó, cô không có ý kiến gì! Cô chỉ bảo rằng, em muốn xin một phần lương hưu hàng tháng của bác! Coi như đền bù danh dự cho em trong thời gian qua. 

Thế là từ đó (cho đến tận bây giờ), mỗi tháng vào ngày ông cụ lĩnh lương hưu, của đáng tội giờ cũng được chục triệu, cô lại bắt xe khách từ quê ra Hà Nội, tới Giảng Võ. Có nhiều khi từ bến xe cô tới thẳng nhà người phát lương, lĩnh luôn lương hộ ông cụ! 

Mình không dám chở bố mình qua nhà ông bạn bố để tâm sự nữa. Mình sợ nhìn thấy một con chó béo tới mức không cần thiết, và một ông già cô đơn chất thêm uất ức sự đời. 

Này những kẻ si tình, hãy mở to mắt ra kể cả trong lúc hôn nhau! 


Xem thêm:
- Một ngày cứ thế trôi
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Ai lại nở mắng cái lỗ khu bao giờ

Monday, January 6, 2014

Thế giới mạng và tôi

>> Khoảng cách của một sợi tóc
>> Tàu hỏa VN trăm năm vẫn thế?
>> Thông tin về chú dượng của Kim Jong Un bị xử thịt bởi những chú chó là trò đùa
>> “Một ông anh” ở Bộ Công an đã báo tin cho Dương Chí Dũng chạy trốn


Nguyễn Thị Hậu

Mỗi ngày lướt mạng ta có thể nhận ra muôn mặt của cuộc sống, và có khi, bất ngờ nhận ra khả năng “biến hóa” của chính mình.

Trên thế giới mạng ảo mà thật (lúc này lúc khác) bạn sẽ thể hiện sự kiêu ngạo/ yếu đuối/ hài hước/ lãng mạn/ nghiêm trang/ nhạt nhẽo/ thú vị/ độc đóan… Có thể bạn sẽ như một con người khác: nhà khoa học/ nhà thơ, nhà văn/ nhà phê bình/ thỏai mái bình luận về văn hóa nghệ thuật/ nhân vật/ sự kiện… Ở đó bạn có thể trở về thế hệ tuổi Teen khi bày tỏ cảm xúc “sến như con hến” về mùa thu về mưa về nắng… có thể bạn sẽ tự tin thể hiện mình giỏi giang/ duyên dáng/ đẹp trai/ xinh gái/… Ở đó bạn bình đẳng với tất cả khi được tự do tỏ bày/ bộc lộ/ bức xúc/ tán thưởng/ phản đối/ tranh luận/ đồng tình…

Có khi sau những lúc lang thang trên mạng như thế, bạn thấy nỗi cô đơn nén chặt trong mình dường như được lõang ra, nhạt đi, và nhẹ đi…

Ở trên mạng bạn có thể nhảy từ “nhà” này sang “nhà” khác, ngó nghiêng nhìn ngắm các chủ nhà và những mối quan hệ của họ. Có khi bạn làm quen với người này người khác, cũng có khi bạn “cắt đứt” không thương tiếc với một ai đó… Có khi bạn tham gia vào câu chuyện của nhà này nhà kia, có khi đi qua không để lại dấu vết gì nhưng cũng như ngòai đời, những gì nhận được từ thế giới mạng có thể sẽ để lại trong bạn một ấn tượng khó phai.

Có khi sau những lúc lang thang như thế, dường như bạn càng thấy “cô đơn trên mạng” nhiều hơn…

Ở trên mạng bạn có thể nói/ viết bằng thứ ngôn ngữ do bạn lựa chọn, không quan tâm có phải/ có đúng là tiếng Việt “chính thống” hay là thứ ngôn ngữ “làm mất đi sự trong sáng của tiếng Việt”, chỉ cần được là chính mình trong/ tại thời điểm đó. Dù viết gì và viết thế nào, những gì bạn viết trên mạng chắc chắn là một phần con người bạn.Và cũng như trong cuộc sống, những status và comment, những note và entry của bạn cũng phải chịu sự va đập của thế giới mạng.

Bạn “ném” ra cái gì thì thế giới mạng sẽ trả lại bạn cái đó. Thật đấy! Thế giới mạng rất “tinh tướng”, không phải cứ đạo mạo lên mặt dạy đời chê bai tất cả thì “mạng” sẽ vì nể, hay bỗ bã tếu táo thậm chí ‘chửi” như hát hay thì “mạng” sẽ coi thường xa lánh. Và cũng như trong đời sống, cái gì cũng có giới hạn của nó.

Để nhận ra được cái giới hạn này, ở trên mạng hay ngòai đời, đều không dễ. Quá đi một chút, từ bỗ bã tếu táo trở nên đanh đá hỗn hào, từ nhận xét khen chê sẽ thành tâng bốc hay mạt sát… Sự tương tác tức thời và “không biên giới” của thế giới Mạng có sức quyến rũ mê hoặc ghê gớm đồng thời là một sức mạnh có thể "hủy diệt"một cá nhân chỉ trong chốc lát. Thế giới mạng như một tấm gương của cuộc sống, chỉ có điều cần lưu ý, nó là tấm gương phóng đại nhiều lần những tốt đẹp hay xấu xa của mỗi con người, của một xã hội.

Nhưng cái làm cho con người cần đến "mạng" chính là khả năng chia sẻ và cộng hưởng nhiều lần, từ những mối quan hệ “ảo” ở trên mạng ta có thể sẽ tìm thấy những người bạn thật sự. Tình bạn trên mạng cũng phải chịu sự thử thách va đập, có khi còn hơn ở ngoài đời. Vì vậy đừng ngạc nhiên khi qua một thời gian, có người bạn "thật" lại trở thành "ảo", mối quan hệ tưởng bền chặt bỗng hóa như mưa bóng mây…

Biết vậy nhưng tôi vẫn lướt mạng mỗi ngày, bởi vì Mạng cho tôi một cuộc sống phong phú đa dạng, luôn đặt tôi trước thử thách khi đối diện tấm gương phóng đại ấy: tỉnh táo để biết nhìn ra chân giá trị của mình, của người.

(10.2012)

Nguồn: FB Hậu Khảo Cổ


Xem thêm:
- Với Sài Gòn…
- Vài chuyện đạo và đời
- Món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam"

Thursday, December 26, 2013

Nhớ làng

>> Cuồng dâm
>> Vì sao lại chọn bạo lực?
>> Gia đình 10 người dàn cảnh móc túi đêm Noel ở Sài Gòn
>> Triệu phú Mỹ nhảy lầu tự vẫn


(Gần Tết, đột nhiên có cảm giác nôn nao, bài viết này mình đọc được trên mạng, đọc đi đọc lại vẫn thấy thích nên chia sẻ)
                           
Tôi là một trong những người bỏ làng ra phố. Làng tôi ra thành phố kiếm việc nhiều lắm. Không ai muốn xa nhà, xa khung cảnh quen thuộc tưởng đã mãn đời mãn kiếp. Nhưng đất làng ngày càng thu hẹp, nhà máy, sân gol, dự án làng nghề đang lấndần những thửa ruộng hai vụ, những cánh đồng trồng khoai, trồng sắn.

Từ lâu đã có câu: "Địa chủ nhà quê không bằng ngồi lê thành phố". Khái niệm về sự phong lưu thị thành ám ảnh, làm những người nông dân chúng tôi ao ước. Bây giờ cơ hội ra thành phố kiếm việc làm quá dễ. Chỉ cần hai bộ quần áo, mấy chục ngàn đồng dắt lưng là có thể "thành dân phố phường". Nghề nghiệp càng đa dạng. Ai có cơ bắp khỏe thì bốc vác, thợ xây, dọn nhà. Ai có chút vốn thì buôn thúng, bán mẹt. Người sạch sẽ đôi chút thì làm ô sin. Thanh niên thì giữ xe, gác cổng khách sạn, bưng bê cho nhà hàng. Có chút  chữ nghĩa như tôi thì chạy nháo nhác "đánh thuê" cho mấy tạp chí lá cải. Đại để là kiếm đồng tiền cũng dễ, xài đồng tiền cũng bạo. Cái tính cách thị thành chẳng mấy chốc nhiễm vào áo quần, đầu óc chúng tôi. Mỗi lần về làng,ai cũng cố tỏ ra mình làm ăn thành đạt, cuộc sống thật thanh lịch, đủ đầy.Chẳng ai dại gì khoe ra những chuyện mình đi xe máy vào đường ngược chiều mà không biết, hay đi vệ sinh quên giật nước bồn cầu. Cũng chả ai dám kể nỗi khổ nhọc "đêm nằm năm ở" khi chen chúc trong những phòng trọ chật hẹp, không màn không chiếu hay những trận "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay "tranh nhau việc làm ở chốn chợ người. Mỗi tháng ít nhất cũng kiếm được từ 1 đến  2 triệu đồng, số tiền ở quê có mơ cũng không ra.

Vậy mà đêm về nằm vắt tay lên trán, thấy nhớ làng da diết, nhớ đến nhói đau trong lòng. Ấy là con đường đất đỏ sỏi ong rộng rãi, chạy xe ro ro không bị nắng vì hàng cây bạch đàn hay xà cừ che mát trên đầu. Cái ao bờ đất lở lói vì lũ cá trê đào khoét, mặt nước xanh lá bèo tây, cá đớp bóng lũm tũm buổi chiều. Cả cái tình người nhà quê cũng khác. Bà cụ hàng xóm nhà tôi, cứ có quả mít chín ngon là lại sẻ đôi đem cho chúng tôi một nửa. Nhà tôi mỗi lần có giỗ chạp, sau bữa là có phần đem chia cho mấy nhà xung quanh, dù là bát canh măng hầm thịt hay đĩa thịt lợn quay tươm vàng. Cô Hoa xóm giữa bị bệnh hậu sản mà các bà các chị cả làng kéo đến thăm, người cho nải chuối, người biếu chục trứng gà...xếp đầy chiếc giường tre. Anh Chinh đầu làng nửa đêm bị đau bụng quằn quại, lập tức cánh thanh niên tranh nhau võng cáng, chạy một mạch lên bệnh viện huyện. Người nhà quê cũng có tính hay tò mò, mà dân phố phường gọi là "bất lịch sự". Ấy là thấy nhà ai có khách xa tới chơi, thế nào mấy nhà hàng xóm cũng tự động kéo đến hỏi han, trò chuyện, có khi còn chèo kéo khách qua nhà mình chơi để khoe bộ sa long mới đóng hay mời khách nếm thử vò rượu ngô mới cất. Người thành phố thì thấy ngạc nhiên, nhưng người quê chúng tôi thì mặc nhiên coi đó là "tập tục" từ lâu đời. Đến cả đám cưới, đám tang nhà quê cũng khác. Nếu là đám cưới, ngày mai chủ nhà có cỗ mời làng, đêm nay cả làng đã kéo tới, chỉ chén trà, cơi trầu, hơn nữa thì đĩa bánh kẹo. Cả làng hỉ hả chia vui.Giờ thêm cánh thanh niên mặc sức hát karaoke đến khuya. Đám tang thì cũng nhờ dân làng đến ngồi chơi chia buồn, các vãi già đi mấy đường kinh cầu hồn cho người quá cố thanh thản. Mấy chị mấy anh khéo việc thì lục sục giúp gia đình thúng thịt, rổ rau chuẩn bị cho ngày mai. Ai bảo rằng người nhà quê khéo rỗi việc quá nên thích tụ tập? Thưa không phải! Đó là tính cách người nhà quê, như câu tục ngữ: "Bầu ơi thương lấy bí cùng..." Hay "Nhiễu điều phủ lấy giá gương...". Bản chất nhà quê ra chốn thị thành đôi khi làm chúng tôi tự ti, xấu hổ. Cái nết vồn vã, vô tư giúp người khác đôi khi bị coi là hâm,là "ngắn chữ". Thôi đành chịu vậy, từ đời ông cha tới giờ vẫn thế,chẳng lẽ mình học thói hợm hĩnh hay kiếu sống "đèn nhà ai nấy rạng".

Tháng trước phải về nhà có việc gấp, tôi tạm ứng ở một tòa soạn báo quen được 2 triệu đồng rồi tất tả về quê. Chị thủ quỹ thì thào rỉ tai tôi, dặn khi ra nhớ mua giúp chị túi rau sắn ngâm chua và vài cân quả sung muối. Tôi ngạc nhiên hỏi chị người thành phố mà cũng thích mấy thứ quê kiểng đó ư? Chị cười, phát vào vai tôi: "Nói khẽ chứ, không mấy đứa kia nó lại tranh hết phần tao. Món ăn quê hay người nhà quê bây giờ là nhất đấy. Đặc sản đấy cậu ạ". Thế mà về đến đầu làng, mấy đứa trẻ đang thả diều thấy tôi thì chặn lại hỏi: "Anh ở phố về. Có mua bánh mì về không? Chúng em chỉ mong bao giờ lớn ra thành phố làm thuê, tha hồ được ăn bánh mì".

Nguồn: FB Ngọ Điên


Xem thêm:
- Người Nga ở Nha Trang
- Chùm ảnh: "Tự do quá trớn"
- Hãy nhìn vào Phật, chớ nhìn vào Tăng

Thursday, December 19, 2013

Hãy để Thần Chết làm bạn đồng hành

>> Cổ người dân, tay... chủ tịch
>> Một cái “lỗ đen” cho những kẻ bị lộ
>> Đại án, đại cục và ổn định chính trị
>> Không có bên thắng thua, chỉ có dân tộc này thảm bại?
>> John Kerry: 'Tôi từng có chú chó tên VC'


Ngựa Hoang

Con người thường băn khoăn liệu có tồn tại sự sống sau cái chết, mà không đặt câu hỏi rằng họ đã thực sự sống trước khi chết hay chưa.” - OSHO

Chết là gì? Chúng ta sợ chết ư?

Con người ta thường sợ chết. Nhỏ thì mong lớn lên, tận hưởng tuổi trẻ đã rồi chết cũng không muộn. Thanh niên thì mong có gia đình đã rồi hãy chết cũng cam lòng. Có gia đình rồi thì mong có con cái đã. Có con cái thì mong có cháu chắt. Có cháu chắt rồi thì mong cho tụi nó thành đạt đã rồi hãy xuôi… Nói chung con người muốn mình sống được càng lâu càng tốt. Nếu niềm tin này của mỗi người thành hiện thực thì chắc tới khi chết cũng không còn chỗ mà chôn thật.

Chết là gì nhỉ? Là nhắm mắt rồi ngủ quên à? Hay chết là hồi sinh vào kiếp khác, như vậy càng hay chứ sao? Hay chết là xác nằm đó còn hồn đi lang thang, ngao du, như vậy lại càng sướng, thoải mái lang thang không sợ sự cản trở của thế giới vật chất!

Sao bạn lại sợ chết nhỉ? Bạn đâu biết được chết sướng hơn hay sống sướng hơn đâu, khoa học cũng chưa giải thích được. Vậy tại sao con người sợ chết? Trong khi có những con người sống không khác gì chết, lờ đờ, ngọn lửa cuộc sống đã tắt lịm, vậy mà họ vẫn cố bám víu vào sự sống, chết chẳng phải tốt hơn đối với họ ư?

Thần Chết theo tôi hình dung là một thằng cha bụi bặm, bất cần đời, tay cầm lưỡi hái, miệng ngậm điếu thuốc, lúc chàng buồn thì có thể lôi đầu bạn xuống làm chiến hữu bất cứ lúc nào. Bạn hãy tin thế đi. Cuộc sống này không đoán định trước được bất cứ điều gì, nhất là cái chết. Và cũng có những cái chết bất ngờ và hết sức vô duyên, ví dụ như dừng đèn đỏ bị xe tải mất lái tông chết, hay ngồi ăn sáng trong quán cũng bị ô-tô đâm chết.. đó là những chuyện chúng ta vẫn hay nghe hằng ngày trên báo.

Trong xóm tôi có một ông già, ông nổi tiếng là người cẩn thận, ăn uống ông kiêng cữ rất kĩ, sáng nào cũng đều như bắp, 4h30 ông thức dậy chạy thể dục, vào một ngày năm ngoái đây, tôi nghe mẹ gọi điện vào bảo ông già chết vì ung thư!!! Hay có câu chuyện trong cộng đồng Việt kiều bên Mỹ kể rằng, có ông già bị bệnh ung thư bên Việt Nam, con cháu đưa ông sang Mỹ tĩnh dưỡng những ngày cuối đời, qua đó ông quyết tâm áp dụng mọi biện pháp nhằm chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo. Thật kỳ lạ, sau 4 năm kiên trì, căn bệnh ung thư của ông dường như biến mất, ông lại khỏe mạnh hơn cả xưa, ai cũng cho đó là môt điều kì diệu. Vậy mà vừa rồi, ông lại chết vì bị ô-tô đụng khi đi xe đạp chạy sai làn đường!!!

Như vậy, bạn có thể ứng xử như thế nào trước Thần Chết? Lịch sự chấp nhận khi đến lượt mình thôi nhỉ?

Đối với tôi, cái chết là một cái gì đó mơ hồ, khó định nghĩa, nhưng tôi hoàn toàn không thấy sợ, trái lại cảm thấy nó rất gần gũi là đằng khác. Tôi chỉ băn khoăn không biết lúc chết mình sẽ thế nào, cảm thấy ra sao thôi. Tôi nghĩ rằng, mỗi người có căn số riêng của mình, lúc mà Trời muốn bạn chết thì bạn nhẹ nhàng ra đi thôi, chẳng có cách nào cưỡng lại được.

Sở thích của tôi là đi du lịch bụi một mình bằng xe máy, sở thích khá mạo hiểm, có khi phơi mình ở những cung đường mà chắc cả tháng trời người ta mới tìm thấy xác. Và tôi cũng thường cảm thấy ớn lạnh khi đi qua những bàn thờ nhỏ san sát ven đường. Trước mỗi chuyến đi, tôi thường nhìn lên bầu trời mênh mông và nói thầm: “Mạng sống của con và tất cả những gì thuộc về con là do Người định đoạt, con giao phó mọi thứ cho Người,” tự nhiên một cảm giác khoan khoái xuất hiện và lan tỏa khắp thân người, tôi nhẹ nhàng xuất phát. Nhiều tình huống khi chạy xe trên đường, hai bên là vực thẳm, đối đầu là xe ngược chiều chạy lấn tuyến, lúc đó tôi chỉ cách cái chết khoảng cách bằng một sợi tơ mỏng, chỉ xử lý sai chút xíu là lên đường, vậy mà tôi vẫn bình an vô sự. Khi vượt qua an toàn, tôi thầm cảm ơn Trời và biết rằng Thần Chết vẫn muốn ngắm tôi vi vu nữa…

Tôi thường cảm thấy buồn cười, đôi khi bực mình khi những người xung quanh cứ sợ chết, mở miệng ra là chết, nhất là trong bữa ăn, cái này bên Trung Quốc bán qua, cái này toàn dùng chất tẩy trắng, rau dưa thì dùng chất kích thích và chất bảo quản… rồi luôn miệng lảm nhảm về đủ thứ nguy cơ trong xã hội khiến con người ta chết. Những lời lảm nhảm và suy nghĩ đó dường như làm người ta chết nhanh hơn, sống chẳng khác gì chết… Nếu bạn sợ vậy thì đừng ăn những thứ đó nữa, đừng tương tác với xã hội nữa, có khi như vậy bạn lại sống lâu hơn chăng?

Xã hội phát triển từ cộng đồng bộ lạc nguyên thủy, thời đó có đủ thứ nguy cơ đe dọa mạng sống con người, thiên tai, thú dữ, sự chinh phục của các bộ lạc khác. Rồi xã hội phát triển hơn, hình thành các nhà nước riêng biệt, nội chiến, ngoại xâm đủ các thứ khiến cho con người lo lắng cho tính mạng của mình. Và bây giờ, khi thế giới đạt đến trình độ văn minh – sự phát triển cao nhất của thế giới vật chất, loài người cũng không thể yên tâm, luôn trong tình trạng bất an, vô định về sự sống còn của mình bởi sự đe dọa đến từ các nguồn khác nhau: bão lũ, sóng thần, chiến tranh, khủng bố… Trong đó, sự đe dọa của con người với con người luôn là mối nguy lớn nhất. Như vậy, con người từ cổ chí kim luôn sợ chết, chứ không riêng chúng ta hiện nay.

Nhưng có một điều bất di bất dịch, cho dù trong bất cứ thời kì nào, bạn luôn có một cuộc đời để sống. Chính bạn kiến tạo cuộc đời mình, kiến tạo hạnh phúc cho bản thân, sự bình an phải do bạn tạo lập trong chính tâm hồn mình. Sự vật, hiện tượng quanh ta sinh ra đều có mục đích của nó, không xấu không tốt, chỉ là do chúng ta dán nhãn cho chúng mà thôi. Hãy sống đi!…

Chúng ta dường như đã chết… Và bạn nghĩ bạn là bất tử?

Chúng ta thường trì hoãn những giây phút tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống. Nghe một bài nhạc một cách thoáng qua, tâm hồn phiêu lưu tận đâu, trong khi đó là những bài hát mình thích nhất, rồi sau đó lại ca thán rằng sao nhạc nhẽo gì càng nghe càng thấy nhảm! Xem một bộ phim bạn dự định xem từ lâu, tình tiết bộ phim đang hay, bạn lại để đó qua làm việc khác, nhủ rằng “để mai xem cũng được”. Tất cả mọi thứ khác trong cuộc sống cũng vậy, một chuyến du lịch cùng bạn bè, nói lời yêu thương với những người xung quanh, làm công việc mình thích… Bạn cứ trì hoãn, để mai làm, để mai tính. Chúng ta thường cho rằng chúng ta bất tử!!!

Ở một trạng thái khác, chúng ta lại sợ chết. Trái ngược và khó hiểu!

Thực sự chúng ta đã chết lâu rồi, chỉ còn là những con Zombie uể oải, chẳng còn sức sống, chẳng có cảm xúc, chẳng có ước mơ…

Hãy để Thần Chết làm bạn đồng hành

Con người ta sinh ra để dạo chơi
Làm những gì mình thích rồi về với đất.

(Hiếu Orion)

Vậy bạn nên ứng xử thế nào với ông bạn già mang tên Thần Chết đây? Cách tốt nhất, theo tôi đó là, bạn hãy luôn đặt mình trong tâm thế cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào, hoặc ngày mai bạn sẽ chết, từ đó, bạn sẽ sống như ngày hôm nay là ngày cuối đời của bạn. Đó là một trạng thái tâm lý rất tốt đấy bạn của tôi à! Chúng ta hãy học hỏi những bông hoa, chúng tự nhận thấy sự ngắn ngủi của cuộc đời chúng, vì vậy chúng không ngần ngại lớn lên, tự tin khoe sắc, chúng thể hiện hết bổn phận của chúng với cuộc đời rồi héo úa, không kêu ca, không than vãn.

Khi bạn nghĩ rằng hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, bạn sẽ muốn làm mọi thứ trọn vẹn hơn, yêu thương nhiều hơn vì bạn sợ sẽ không còn cơ hội cho những việc đó nữa. Bạn trân quý từng giây, từng phút mà mình được sống…

Với công việc, tiền bạc, bạn sẽ làm vì đam mê, vì sở thích nhiều hơn là tính toán về tiền bạc, vì bạn biết rằng tiền không thể mang đi. Bạn sẽ can đảm chọn một công việc vì đam mê hơn là thu nhập, và sung sướng, hạnh phúc từng ngày với công việc đó.

Trong các mối quan hệ tình yêu, tình bạn, gia đình. Bạn cho đi nhiều hơn, tận hưởng cảm xúc nhiều hơn, nói những lời ngọt ngào nhiều hơn, ít toan tính hơn. Vì bạn sợ ngày mai mình sẽ không cảm nhận được những tình cảm đó nữa.

Nếu một ai rủ bạn đi du lịch, một chuyến du lịch bạn hằng ao ước nhưng trước giờ luôn chần chừ, bạn sẽ bỏ lại mọi thứ để tham gia chuyến đi, để hoàn thành một dự định tuyệt vời trước khi chết.

Ngắm vẻ đẹp một bông hoa, nghe một bản nhạc, bạn sẽ đặt toàn bộ tâm trí và tinh thần vào đó để cảm nhận và tận hưởng sâu hơn, toàn vẹn hơn. Bạn sẽ không lơ đãng, phân tâm khi thưởng thức những vẻ đẹp đó. Hạnh phúc sẽ đến với bạn theo dạng nguyên khối, tròn đầy.

Mỗi sáng bạn thức dậy, nhìn ngắm những tia nắng tinh nghịch nô đùa qua khe cửa sổ, bạn thấy lòng thanh thản, bình yên lạ thường. Bạn cảm tạ Thần Chết đã cho bạn thêm một ngày để sống, để tận hưởng cuộc đời, để trân quý và để yêu thương vạn vật:

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương.

(Khalil Gibran)

Nếu bạn chọn cách ứng xử đó, cho dù bất cứ lúc nào Thần Chết gọi tên bạn, bạn chắc chắn sẽ mỉm cười và nhẹ nhàng chấp nhận. Giáng sinh sẽ ấm áp hơn khi chứng kiến những cái ôm thật chặt của bạn với người mình yêu thương, vì bạn sợ rằng đó đôi khi là những cái ôm cuối cùng. Hãy sống nhé bạn, đừng chết khi ông bạn già chưa gọi tên nhé, bạn của tôi!

Nguồn: Triết lý đường phố


Xem thêm:
- Nhận diện tắc kè
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Một chiều trong công viên 29/3 nghĩ về Đà Nẵng

Monday, December 16, 2013

Tự do

>> Nhân dân
>> Đại học An Giang
>> Sự khác biệt giữa giáo dục Việt Nam và Mỹ
>> Không chấp nhận lời xin lỗi!
>> Từ đại án Dương Chí Dũng ngẫm về những liên đới trách nhiệm


Nguyễn Thị Hậu
(Lời một người bạn gái: Độc lập tự lo hạnh phúc)

Cám ơn anh
Người đàn ông đi bên cạnh cuộc đời em
Nhưng không thể
Mang lại cho em hạnh phúc
Và anh đã “mặc kệ”
Để em
Được là chính mình
Như bản tính mẹ sinh
Như anh đã yêu
Ngày chúng ta chưa thành đôi lứa

Cám ơn anh đă “mặc kệ” em
Tự bơi qua thời khốn khó
Trở thành
Người đàn bà đảm đang
Biết làm “mọi nhẽ”
Thương chồng yêu con
Tự xót xa mình
Tháng dài năm đằng đẵng…

Cám ơn anh đã “mặc kệ” em
Những lúc cần có anh bên cạnh
Một mình
Tự chữa lành
Vết thương
Tuổi đàn bà
“Canh cô Mậu quả”

Thì thôi vậy
Đã trót đời
Bên nhau
Anh và em
Độc lập 
Tự lo
Hạnh phúc
Và ta gọi đó

Tự do.

(11.12.2013)

Nguồn: Blog Hậu Khảo cổ

Xem thêm:
- Chùa trong phố
- Sài Gòn có mùa đông không...
- Tên đường phố - di sản văn hoá của một đô thị.

Sunday, December 1, 2013

Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?

>> Danh gia hay tổ quỷ ?
>> Bây giờ có thể cùng anh trở về nhà rồi
>> Nhật phạt Đài NHK vì dùng từ “sở thú người”
>> Đảng phải nghe hết ý dân
>> Chuyện hi hữu, chuyện 'lạ đời'


Buổi sáng đẹp trời, một chàng thanh niên lái xe đến sở làm, không may, anh đụng phải đứa bé 7 tuổi. Đứa bé được chở đến bệnh viện cấp cứu, tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng nó bị gãy chân, và có thể sẽ không trở lại bình thường được.

Điều đáng nói, đứa bé này lại là con trai duy nhất của một góa phụ trẻ tuổi. Nàng căm tức chàng trai, nguyền rủa những lời lẽ cay độc nhất. Điều đó có thể dễ hiểu: vì nàng quá thương con, niềm an ủi duy nhất của nàng với người chồng quá cố. Đứa bé xinh đẹp, thông minh và dễ thương bỗng chốc trở thành kẻ tật nguyền. Càng nghĩ càng căm hận! Sau một thời gian điều trị, đứa bé xuất viện. Chân được phẫu thuật thành công, nhưng đi đứng còn khó khăn, cần phải luyện tập nhiều mới có thể trở lại bình thường.

Mẹ đứa bé không thể nguôi ngoai được mối sầu hận trong lòng. Phần chàng trai, khoảng thời gian đứa bé ở bệnh viện, gần như lúc nào chàng cũng ở bên hai mẹ con họ. Khi đứa bé xuất viện, mỗi sáng trên đường đi làm việc, chàng tranh thủ ghé thăm. Buổi chiều chàng đến vui chơi với nó. Chàng động viên nó tập đi từng bước, như người mẹ tập cho con những bước đi chập chững đầu tiên. Chàng mua quà cho đứa bé, khích lệ đứa bé, cổ vũ đứa bé mỗi khi nó đi được nhiều bước liên tiếp một cách tự nhiên như người không bị thương tích. Chàng nhẫn nhục.

Chưa bao giờ mẹ đứa bé ban tặng cho chàng một nụ cười. Điều đó có nghĩa là chàng chưa được tha thứ. Nhiều lúc chàng cũng muốn trả hết số tiền bồi thường trọn gói rồi quay lưng đi bỏ mặc sau lưng một góa phụ trẻ kiêu kỳ và sắt đá, nhưng chàng thật sự thương đứa bé. Chàng muốn trả lại cho đứa bé một cuộc sống bình thường.

Rồi ngày tháng dần qua, những nỗ lực của chàng đã đem lại kết quả khả quan. Bước chân của đứa bé dù còn đôi chút vụng về, cũng như trên gương mặt mẹ nó còn vương nét lạnh lùng, nhưng tiếng cười đã tìm lại được trong căn nhà vốn thường ngày vắng vẻ ấy.

Một chiều nọ, chàng nói lời từ giã hai mẹ con. Đứa bé ôm lấy chàng và hồn nhiên nói: Sao chú không ở lại với cháu luôn vậy, chú?

Được rồi, được rồi! Chàng nhanh nhảu trả lời,- Cháu ngoan nhé! Chú sẽ thường xuyên đến thăm cháu mà! Nhớ phải tập đi, tập chạy nhiều nữa nhé! Hôm nào ra bãi biển chạy đua với chú nha! Chạy thắng chú là có quà to cho cháu đấy!. Mẹ nó im lặng.

Một buổi sáng cuối tuần trên bãi biển, đứa bé chạy đùa giỡn với chàng. Nó nắm tay kéo mẹ lại bên nó để cùng hốt cát đắp ngôi nhà thật to. Chú với mẹ nhặt những viên sỏi đẹp lót xung quanh nhà nhen. Nó chạy tung tăng, hí hửng. Đôi chân nó đã mạnh thật rồi. Nó vui quá. Nó không còn nhớ gì đến vết thương nữa. Bóng đứa bé sáng rực và lấp lánh trên bãi biển như cánh hải âu đang lấp lánh trong ánh nắng bình minh. Chàng nhìn theo đứa bé. Lòng vui khôn tả. Người góa phụ trẻ nhìn theo con mình, nụ cười rạng ngời không tắt trên môi.

Bất chợt hai người nhìn nhau. Niềm vui được chia sẻ là niềm vui được nhân đôi. Cả hai cùng cười. Họ đã quên khoảng cách tự bao giờ? Mới hôm nay hay đã từ lâu? Điều đó chỉ có hai người biết! Dường như có chút gì e thẹn sau cái nhìn bất chợt ấy.

Nàng cúi xuống như để che giấu một điều gì từ thẳm sâu lòng nàng. Bất ngờ nàng nhìn thấy một viên sỏi lớn đang lấp lánh trong nắng. Chàng cũng thấy. Nàng cúi xuống nhặt. Chàng cũng nhặt.

Bàn tay của nàng đặt lên viên sỏi. Bàn tay của chàng đặt lên tay nàng. Nàng không rút bàn tay lại. Chàng cũng không. Tiếng sóng biển vẫn muôn thuở rì rào như tiếng tơ lòng muôn thuở vẫn ngân nga. Chú ơi ! Mẹ ơi ! con nhặt được một bụm sỏi rồi nè! Mẹ và chú được nhiều không?

Đứa bé chạy lại hỏi. Không có câu trả lời. Chỉ có một viên sỏi duy nhất hai người không nhường nhau! Cả hai đều đang cố giữ lấy viên sỏi ấy! Vì viên sỏi đã hóa kiếp thành viên kim cương hạnh phúc mà hạnh phúc thì phải hai người giữ mới được vẹn toàn! Và như thế, bạn đã biết phần kết của câu chuyện này rồi chứ?

Tận nhân lực, tri thiên mệnh. Chúng ta phải cố gắng hết sức mình, bằng tất cả nghị lực, để xóa tan khoảng cách của hận thù, để trái tim lên tiếng yêu thương! Xin cầu chúc cho những người bạn mà tôi rất quý luôn an lành, may mắn và hạnh phúc.

Nguồn: FB Minh Đan


Xem thêm:

- Đôi khi cần phải im lặng
- Tản mạn về gái một con
- Còn đó những ánh mắt yêu thương

Saturday, November 30, 2013

Ăn phở cũng lắm công phu

>> Bí mật của những thầy tu Tây Tạng “biết bay“
>> Đọc thêm một truyện ngắn của nữ văn sĩ vừa nhận Nobel 2013
>> Hai quận mới của Hà Nội sẽ được gọi đơn giản là "Nam Từ Liêm" và "Bắc Từ Liêm"?
>> 'Bóng ma' bí ẩn ở rừng hoang 10 năm
>> Chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly”: Niềm tin bị đánh cắp khi “giả, thật” dùng dằng


Minh Đạt

Có nhiều cách ăn phở khác nhau. Có nhiều cảm nhận về phở khác nhau. Tôi xin kể dưới đây một số kiểu đặc trưng mà tôi biết.

1
Tôi có Ông bạn vong niên, đã kể về một kiểu ăn phở cách nay khoảng nửa thế kỷ. Số là gần nhà ông có một ông khi đó trên dưới năm mươi tuổi. Nhà ông này, trước khi giải phóng Hà Nội vốn giàu có, sau giải phóng nhiều biến đổi, nhưng ông vẫn muốn giữ những nền nếp phong lưu của mình khi xưa. Sáng sáng, rất đều đặn, tầm 6 giờ ông này diện đồ Tây, trên đầu có cái mũ phớt, tay cầm cái patong. Ông này đi dạo phố một vòng, khi trở về ông đưa cái tăm lên miệng, qua các quán chè chén (trà) có người quen hoặc không quen hàng phố ngồi, nhấc cái mũ khỏi đầu, ông ra ý chào. Gần tới quán chè chén, hoặc vừa mới bước qua, tức là ngay trước hoặc ngay sau khi nhấc cái mũ lên, Ông thường bâng quơ chép chép cái miệng, cái miệng có cái tăm để sẵn, và bâng quơ nói: cái thằng phở Cao (hoặc phở Thìn, hoặc phở gì gì đó gần đấy) độ này thịt bò (hoặc thịt gà) dai quá! Vào cái thời ngày đấy, mà buổi sáng được ăn của khoai, củ sắn với nhiều người cũng là phong lưu lắm rồi. Hình như sáng nào ông đó cũng đã ăn sáng bằng mấy củ khoai lang luộc trước đó. Nhưng sáng nào ông đó cũng đi ăn phở, hoặc phở bò, hoặc phở gà… Đây là kiểu ăn phở hoài niệm cho nó vẫn phong lưu.

2
Một số năm sau đó, có kiểu ăn của thời bao cấp. Bên đường phố tấp nập người xe, thường có một quán phở cóc trên hè, bàn ăn phở thấp, ghế ăn phở thấp. Người ăn phở đủ loại người, thoảng thấy có anh mặc đồ Tây, đi giày Tây hẳn hoi, đi xe đạp, có cái cặp chắc hẳn đựng tài liệu. Hối hả ghé quán phở ăn sáng. Nhưng phải trả tiền trước. Phải tự bê bát phở từ tay bà bán phở ra bàn ăn. Nói là bàn, nhưng nhiều khi đông quá, làm gì đủ bàn. Thế là, cặp tài Liệu cắp nách, tay bưng Bát phở, ghé qua bàn phở nào đó, chan ít tương ớt, chan ít nước giấm tỏi, kiếm một cái ghế, quay mặt vào tường, cái cặp để trên dùi, một tay cầm bát phở, một tay cầm đôi đũa, úp mặt vào bát phở, hì hụp ăn, hì hụp húp, hì hụp và, ăn xong hết cả nước lẫn cái, cái bát không hãy còn nóng. Đứng dậy, mặt đỏ lừ, kiếm một cái tăm, rảnh rang một chút ghé quán chè chén bên cạnh, nhanh chóng uống một chén, không rảnh rang thì hối hả lấy xe đạp, hình như sắp muộn giờ đến cơ quan. Những người này không phải là khách thường xuyên được ăn sáng bằng phở. Cách họ ăn thật tội nghiệp, gọi không khéo, tính trả tiền không khéo là bị Chủ quán phở coi thường, mắng là thằng nhà quê. Nhưng biết đâu đấy có khi là một Phó tiến sỹ, một Cán bộ của một viện nghiên cứu, một Cán bộ giảng dạy của một trường đại học không chừng. Vì thời đó những người này nghèo lắm. Một kiểu ăn phở đặc trưng của thời bao cấp.

3
Nhưng vào thời đó lại có một số ít người có kiểu ăn phở khác. Có thằng không biết làm gì mà giàu thế. Nhà nuôi chó Tây. Sáng sáng đi ăn phở, nó dẫn chó đi ăn cùng. Nó kêu một tô đặc biệt, thịt đùi, thêm trứng. Nó kêu cho con chó Tây một tô cũng như vậy. Nó một ghế, chó của nó một ghế, hai đứa chúng nó hai ghế, có bàn đàng hoàng. Đã có nhiều người không chịu ngồi chung với nó và chó. Thế là nên chuyện. Nghe đâu có vị Hiệp sỹ, trước đây là lính đặc công, bất bình đã thách đố với nó và đã bóp chết con chó. Nghe mà khiếp! Khổ, tội nghiệp con chó, vì ngẫm ra thằng đó, nó có yêu chó nó nhiều lắm đâu.
Nhưng thường thì có kiểu ăn phở đỡ chướng hơn kiểu trên một chút. Đó là kiểu, đi dép tông Lào, mặc áo phông quần bò, nghênh ngang vào quán, nó quát to: Ê một tô như mọi khi. Kéo cái ghế ngồi, thường nó ngồi xổm trên ghế. Đứa em gái nhỏ bưng bê, bê tô phở ra đặt trước mặt. Nó đập lên bàn đến ầm một cái và quát tiếp: Ê hôm nay sao nước đục thế này, gọi Chủ quán ra đây, mày không biết tao là ai à? Dân hàng phố gọi đấy là kiểu Bố mày đi ăn phở đây. Kiểu ăn phở này không khác nhiều với kiểu ăn phở côn đồ của một thằng quan chức đã mất ghế vì dính vào vụ PMU của bộ Giao thông, ăn phở rồi đánh nhau trong tiệm phở.

4
Những năm 90 của thế kỷ trước, đất nước mới mở cửa, Hà Nội có nhiều người giàu lên, sành điệu hơn. Tôi ra Hà Nôi, được một số người bạn nhiệt tình đưa đi đãi ăn phở. Chở nhau bằng xe gắn máy, đi lòng vòng, qua mấy phố cổ, kiếm chỗ gửi xe khá là cách rách, phố cổ hẹp, hè phố nông, nhiều hàng quán, mãi mới tới được chỗ gửi xe. Quay lại chỗ ban đầu, chưa thấy quán phở đâu. Không, nó phải nằm trong ngõ cơ. Phải đi vào trong ngõ sâu, qua sân mấy ngôi nhà, trèo lên một cái cầu thang dài, đi qua mấy balcony của mấy căn hộ, lại đi xuống mấy bậc cầu thang nữa, qua những ngôi nhà cũ, qua những ngôi nhà mới xây cất, lên xuống do khác cốt, mới tới một căn phòng, khoảng mấy chục mét vuông, nấu phở trong đó, bán phở trong đó và ăn phở trong đó. Toát hết cả mồ hôi. Chả thấy ngon hơn gì mấy chỗ khác. Nhưng hình như, sành điệu là phải cầu kỳ một chút, phải khác biệt một chút. Cái cầu kỳ, cái khác biệt chả cần nằm trong hương vị của tô phở, nhưng dù sao cũng là cầu kỳ là khác biệt. Cái cầu kỳ, cái khác biệt ở đây là sự lên lên xuống xuống của những bậc cầu thang. Đó là kiểu ăn phở sành điệu!

5
Mấy năm gần đây có một kiểu ăn phở mới. Ăn phở bò Kobe. Một Bát phở có giá 850.000 đồng. Đương nhiên người thường dân đâu có thể đến đây được. Thịt bò được nhập thẳng từ Nhật. Đây là loại bò đặc biệt, nuôi ở Kobe, tỉnh Hyogo. Nghe nói, Các chú bò được nuôi dưỡng với quy trình siêu đặc biệt. Ăn toàn những thức ăn bổ dưỡng, như bắp non, lúa mạch. Uống thì uống bia thay nước. Tắm bằng nước nóng, ngày ngày được thư giãn massage bằng rượu Sake hảo hạng. Nhưng chưa hết đâu. Các chú bò này hình như còn được thụ hưởng một nền giáo dục đẳng cấp Châu Âu, toàn được nghe nhạc Mozart, Chopin. Âm nhạc Hàn lâm đã làm gia tăng năng lực cảm thụ nghệ thuật của các chú bò, và sẽ truyền vào những thực khách ăn phở bò sau này chăng?

Có một vị giáo sư, tiến sỹ, viện trưởng một viện nghiên cứu về chuyên nghàng, hình như đã có Công trình nghiên cứu lân cận vấn đề này(?), đã phát biểu rằng: thịt bò Nhật, thịt bò Mỹ, thịt bò Úc,… và thịt bò Việt Nam có phần dinh dưỡng là tương đồng, không khác nhau mấy. Trời ạ! Thực khách đi ăn phở bò Kobe, họ có cần ăn dinh dưỡng đâu. Họ ăn cái giàu của họ đấy chứ, họ ăn cái thời thượng, ăn cái quý tộc của họ đấy chứ. Bố bảo thường dân giám đến đấy mà ăn! Vì đây là kiểu ăn phở quý tộc. Nói vậy, là không kể tới các vị đến ăn, để thử, để nhấm nháp cái vị siêu thịt bò ấy như thế nào, nó có khác gì cái anh thịt bò mình không? Và cũng không kể tới các vị đã từng sống ở Nhật đã từng tận hưởng, đã từng thưởng thức thịt bò của cái xứ Kobe, nay đến ăn để nhớ lại,…

6
Bạn tôi có lần được đi mấy nước Tây Âu, theo một đoàn Chính phủ, anh kể về một bữa ăn phở nhớ đời. Hôm đó trời rất lạnh, âm hai mươi mấy độ, tới thủ đô một nước đã rất muộn, tất cả mọi người đều rất mệt. Check in ở khách sạn vào khoảng 1 giờ sáng. Mệt mỏi, kéo đồ lên tầng, nhưng sao lại có mùi phở bò thơm lừng, tỉnh hết cả người. Hoá ra, vợ chồng Ông Đại sứ mang nồi niêu đến khách sạn nấu một nồi phở đãi mọi người. Bình sinh anh chưa bao giờ được ăn một Bát phở ngon đến như vậy. Đủ cả: hành, mùi, thơm; nước dùng trong, thơm và ngọt. Không phải vì quá đói, vì đã ăn trên máy bay. Không phải vì quá mệt, vì khi mệt ít khi người ta thèm ăn và ăn nhiều. Có một phần là do đi đã lâu, rồi tới một nơi rất lạnh, Hương và vị phở dường như đậm đà hơn. Nhưng hình như hơn cả là ở Tấm lòng của người nấu phở. Hai vợ chồng Ông bà Đại sứ là người gốc Hà Nội. Làm Đại sứ ở một nước Tây Âu họ cũng không giàu có lắm, thời gian đoàn lưu tại đó không lâu, không còn buổi chiêu đãi nào khác nữa. Họ đã chiêu đãi phở, ngay tối hôm đó. Nhiều nhà Văn hoá nói rằng, nấu ăn mà nấu bằng cả Tấm lòng, cả niềm say sưa, là gửi là hồn mình vào trong món nấu; thì Đồ ăn sẽ ngon lên rất nhiều. Quả thật vậy, thật là khó khăn để kiếm đủ thứ cho một nồi phở ở một nước Tây Bắc Âu, rồi lại phải ninh xương để cho nồi nước dùng ngọt, chắc không dưới mười tiếng đồng hồ cho nồi nước dùng đó, rồi lại phải kiếm đầy đủ: mắm, ớt, dấm, tỏi, hành, mùi, và thơm, đủ vị. Anh đó nói đã ăn phở theo cách ăn cả Tấm lòng mà bạn bè đã gửi vào. Đó là kiểu ăn phở có Tấm lòng.

7
Một kiểu ăn phở khác, trong câu chuyện do một người bạn khác của tôi kể. Số là anh này cũng không phải dân có tâm hồn ăn uống cho lắm. Mỗi lần về quê, một Thị xã nhỏ, anh này thường thích ghé qua một quán nhỏ để ăn sáng. Quán đó anh này thích, không chỉ vì phở bò ngon, mà vị mọi thứ ở đó đều sạch sẽ, bát đũa thìa đều được tráng nước sôi; Bát phở thì đơm vừa phải, nước dùng trong và ngọt. Lần đó về ăn. Cũng kêu như mọi khi. Nhưng không có phở bò, thế mới chán, chỉ có phở gà thôi. Anh này đành ăn tạm. Rồi trong lòng thắc mắc, tại sao không phải phở bò, mà chỉ có phở gà. Ăn xong, cũng rảnh rang, bèn hỏi thử Chủ quán. Hoá ra, chủ quán là nhà giáo, nấu phở thêm là nghề tay trái. Không nấu phở bò nữa, vì giá gas tăng quá, nấu phở bò phải ninh xương mười mấy tiếng đồng hồ, lỗ không bán được. Đun bằng than tổ ong, thì lại ô nhiễm môi trường. Mà làm ẩu, hoặc đổi bằng xương khác, ninh với thời gian ít hơn, thì không đành lòng. Nên đành đổi sang nấu phở gà. Vẫn đảm bảo ngon, vừa giá, đủ lấy công làm lãi. Đúng là nhà giáo đi nấu phở. Nhưng với Bát phở có Văn hoá như thế này thì ăn kiểu gì đây? Chắn đành tìm cách ăn theo kiểu có văn hoá tương ứng vậy.

8
Cuối cùng phải kể đến cách ăn phở mang tính Tâm Linh. Cách ăn phở của Thi sĩ Đông Hồ. Với thi sĩ phở là Quốc hồn. Thường mỗi lần đi ăn, ông và vợ (nữ thi sĩ Mộng Tuyết) sắm sanh rất cẩn thận. Ông vận áo the, quần lĩnh và khăn đống, đánh xe hơi đi, và không quên một cái tráp. Đến hiệu phở đã ăn quen, ngồi một góc khuất, mở tráp lấy ra hai cái tô nhỏ, hai đôi đũa và hai cái thìa. Nhờ nhà hàng tráng nước sôi sạch sẽ đồ đã mang đi, phở được đơm vào hai tô đó, và sẽ ăn bằng hai đôi đũa đó và hai cái thìa đó. Khi phở mang ra, cũng như mọi người, họ thêm chanh hoặc dấm, thêm ớt hoặc tương,… tất cả đầy đủ gia vi. Và. Họ lặng lẽ ăn… Đó không chỉ là hành vi đơn thuần về ăn và uống. Nó đã phảng phất thuộc tính của Tâm linh. Nó có một khoảng lặng, một khoảng dừng. Nó không còn là hương vị phở, nó đã trở thành phong vị của núi sông, của non nước. Nó rất đẹp, cái đẹp của món ăn, cái đẹp của cách ăn và cái đẹp về người ăn. Cái đẹp phảng phất hình ảnh của Tâm linh. Nó chứa đựng cả lòng biết ơn với tổ tiên đất nước.

Sài gòn, ngày 7/8/2011
MINH ĐẠT


Xem thêm:
- Lời thề Sở Khanh
- Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ
- “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!"

Sunday, November 17, 2013

Cúc mùa chớm Đông

>> Trồng lúa giữa phố Sài Gòn
>> Núp bóng ‘chọi gà truyền thống’ để đánh bạc (nhân tiện mời bà con xem lại câu chuyện vui >>> này!)
>> Nga bàn giao hàng không mẫu hạm cho Ấn Độ (Theo giới quan sát, tàu sân bay mới nằm trong kế hoạch tăng cường khả năng phòng thủ nhằm đối phó với việc gia tăng sức mạnh quân sự của Trung Quốc.)


Tiêu Phong

Hà Nội mùa này, vào những khắc tiết này của độ cuối Thu đầu Đông là những khắc thời có lẽ là dễ chịu nhất. Những sáng sớm đi làm, hay những chập choạng lên đèn, ra đường đã có thể quấn thêm một làn khăn mỏng, nhẹ điệu hững hờ cùng với áo khoác mỏng dịu dàng. Nắng hanh độ đầu trải những sắc trong trẻo trên những tàng lá xanh, bóng mướt. Cái sự đánh dấu khắc thời bằng một loài hoa, qua nhanh đến độ chỉ vài ba cuộc rượu nơi góc phố, với nhâm nhẩm khi đi trên đường, lướt qua những chiếc xe đạp với dáng thồ hoa quen thuộc, thấy lóa lên một vầng trắng điểm vàng, là sẽ mua lấy một bó về cắm nơi phòng khách. Nhưng cái sự vội vàng công việc, quẩn quanh rượu chè anh em bằng hữu hay với đủ những bận suy làm quên đi cái ý định, chợt nhớ thì mùa hoa đã qua. Loài hoa đánh dấu khắc Đông. Cúc họa my.

Cúc họa my chỉ nở trong độ vài ba tuần lễ, khi mà cái se se chớm Đông vừa đủ làm lòng người thêm dịu nhẹ, vơi bớt đi những nhọc nhằn của những nặng gánh đủ đầy của cuộc sống. Hà Nội vốn thế, vẫn tự xa xưa là vậy với những loài hoa đánh dấu cho tiết thời. Hoa sữa với Hà Nội, chỉ nở khi độ Thu về. Nên loài hoa này trong cái dịu Thu của man mác mang sự lan tỏa trong không gian hương vị vốn nồng, nhưng trong tiết Thu se đã làm cho vị hương đó quyến rũ hơn nhiều. Đặt hương sữa vào một tiết trời nắng nóng như đổ lửa thì chả khác gì uống rượu một mình trong hầm tối không chút ánh sáng. Sữa với những thành phố gần xích đạo một năm nở đến bốn lần, thì không thể nào thi vị như sữa của Hà Nội được.

Hoa sen cũng vậy. Vì thế mới có câu: Hạ thưởng lục hà trì. Hè về ngắm sen trên đầm xanh. Sen Hà Nội chỉ nở quãng độ từ tháng 6 đến tháng 8. Sài Gòn quanh năm sen nở thì phải. Nhưng phải thú thật, nhìn bông sen mùa này ở Sài Gòn, thấy tội nghiệp cho giống loài này nếu so với sen Hà Nội nở đúng mùa. Bởi bông sen bé và những phấn hồng bợt bạt hơn nhiều. Mùa này, những đầm sen ở Hà Nội, mạn hồ Tây đã khô khẳng những thân cọc rồi. Cốm non vẫn còn, nhưng cô hàng sẽ gói trong những tấm lá chuối thay vì gói trong những lá sen. Vị cốm gói lá chuối có cảm tưởng thơm hơn trong cái bùi ngậy vốn dĩ của thứ quà này, chấm với chuối trứng quốc, tưởng chẳng thể có gì ngon hơn trong một tối Thu dịu mát.

Trước khi sen nở, chen rực trong sắc đỏ phượng chói là những vầng tím ngây ngắt của bằng lăng. Hè về trong râm ran tiếng ve u khắp các tàng cây dọc phố. Rồi lộc vừng nở hoa, rụng những thảm ối đỏ xuống mặt nước ven bờ Hồ. Nữ tú áo trắng thướt tha bên thảm rực đó tranh thủ ghi lại những khoảnh khắc.

Hoặc có những năm, lộc vừng thay lá lại vàng ối như trời thu xứ Âu.

Sài Gòn mùa này bắt đầu mùa khô. Đã vắng đi nhiều những cơn mưa. Cũng bắt đầu là mùa nóng. Thấy người ta nói Noel và Tết ta lại là lúc Sài Gòn nóng nhất. Chưa trải nên cái sự nghiệm cũng là chưa biết, chỉ cảm nhận rằng, đã nóng hơn nhiều. Trong cái nóng này, tôi chợt nhớ rằng, đã là mùa hoa cúc họa my ở Hà Nội.

Mùa hoa mà bọn tôi vẫn thường đùa rằng, nở như là nở trộm vậy. Thoáng qua, đã hết. Chả mấy chốc nữa, thay vì những hanh hao đang rải nắng lên những tàng cây xanh ngắt, sẽ là những gió mùa thổi vi vút trên những tán cây khô trụi. Sẽ là những mưa dầm gió bấc... Sẽ là những xoa xuýt hà hơi thành khói trên miệng để làm ấm đôi bàn tay đang lạnh giá. Sẽ lại thèm nhớ những bắp ngô nướng, khoai lang nướng mỗi nơi góc phố hay trên một góc cầu Long Biên...

Cúc họa my. Mùa nở vội. Chỉ như một sự nhắc nhở mà thôi, về tiết mùa và cả về sự nhức nhói của một người xa xứ. 


Xem thêm:
- GS Thuyết: PCT Đà Nẵng nói thiếu nhân văn!
- Họ nhân danh cái gì mà nhục mạ người khác như vậy nhỉ?
- Chiếc giường đắt nhất thế giới và "triết lý" của lão già Lê Ân

Saturday, October 26, 2013

Khi bạn nhìn đời bằng con mắt mới

>>VAMC
>> 'Phụ nữ phải được quyền bán dâm'
>> Đề nghị VTV và Viện Pháp y Quân đội đưa bằng chứng xác thực, trước khi phán lung tung


Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. Gương mặt anh tràn ngập bởi niềm ham thích khó tả: Anh thật sự bị kích động bởi cảnh sắc bên ngoài.

“Bố ơi, nhìn này, những cái cây này như đang chuyển động, thật là đẹp quá!”

Lối cư xử kiểu này của người con trai ba mươi tuổi khiến mọi người thấy thật kỳ quặc.

Người ta bắt đầu rì rầm nho nhỏ.

“Người kia trông như bị loạn trí…” Một người đàn ông thì thào với vợ của mình.

Đột nhiên trời đổ cơn mưa, từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi xuống đầu các hành khách qua khung cửa mở rộng.

Người con trai ba mươi tuổi đầy hạnh phúc :

“Cha ơi, đẹp quá… Mưa đẹp quá…”

Một người phụ nữ phát cáu. Cơn mưa đang làm hỏng chiếc áo mới của cô.

“Ông có thấy trời đang mưa không? Nếu con trai ông có vấn đề thì nên đưa đi điều trị thần kinh chứ không phải ở đây để làm phiền người khác nơi công cộng”

Người con trai giật mình quay lại, đôi mắt nãy vốn vui tươi chợt như phủ một mảng sương mờ mịt.

Ông bố ngượng ngùng đôi chút rồi trả lời bằng giọng trầm trầm :

“Chúng tôi đang trên đường từ bệnh viện trở về. Con trai tôi vừa ra viện sáng nay. Nó bị mù bẩm sinh và mới được thay giác mạc. Cơn mưa…và mọi thứ đều quá mới mẻ với nó. Xin mọi người thứ lỗi.”

Những thứ ta thấy hay cảm nhận đều chỉ bắt nguồn từ quan điểm bản thân cho đến khi ta biết sự thật. Giống như một loài hoa, có thể là loa kèn, thược dược, hướng dương, …, dù ta có biết tên cũng như màu sắc, mùi vị,…, ta cũng chỉ “biết” nó qua chính cảm nhận chủ quan.

Một cái tên hay vẻ bề ngoài chẳng cho ta “hiểu” gì về bản chất thật sự.

Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào?

Bởi ta chỉ để trong mắt những gì ta muốn…

Giá như, chỉ giá như thôi, ai cũng nhìn cuộc sống bằng đôi mắt như mới được sinh ra lần đầu…

Nguồn: FB Kẹo Sữa


Xem thêm:
- Bồ tát là ai?
- Giấc mơ, thiên tài
- Rắn lại bò ra khỏi hang

Thursday, October 17, 2013

Cà phê và tách

>> Thoát khỏi ảo tưởng
>> Việt Nam 'có khoảng 250 ngàn nô lệ'
>> Vì sao Trung Quốc lại dịu giọng với Việt Nam?
>> Khi công an trở thành người bị trói
>> Sam Rainsy đi Mỹ "cầu viện", Washington từ chối chứng thực (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)


Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.

Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:

- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những "chiếc tách hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.

FB Ngô Thị Kim Trang