Showing posts with label tình người. Show all posts
Showing posts with label tình người. Show all posts

Friday, January 24, 2014

Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

>> Từng có một cuộc thoát Hán
>> “Miếu thờ quan” và các quan “lợi ích”
>> 'Có thể 50% quan chức dính tham nhũng'
>> 'Phải giải tán ngay trận đồ ngân hàng'
>> Tại sao Dương Tự Trọng giúp anh trai bỏ trốn không thành? (Đúng là xăng dầu!)


Tản văn của Béo

(TNO) - Đã lâu lắm rồi,
thời mà ba mẹ hắn làm sếp nhỏ ở một thành phố nhỏ ven biển miền Trung.
Những ngày cuối năm thật nhộn nhịp, đã là sếp thì nhỏ lớn gì cũng có quà Tết và ba mẹ hắn không là ngoại lệ.

Khi đó, hắn mới vừa học cấp hai, những ngày này hắn vui lắm, một buổi đi học, buổi còn lại ở nhà trực quà Tết. Các cô chú trong cơ quan tranh thủ lúc ba mẹ nó đi làm, vội vội vàng vàng đến đưa quà không quên nhắn lại hắn là nhớ nhắc ba mẹ có cô chú đến thăm. Chao ôi, nào là thịt cá, bánh kẹo, mứt, rượu ngoại, thuốc lá ngoại, đôi khi cả phong bì có vài tờ USD...

Hắn thích vô cùng, hắn cũng qúy mến sự vui vẻ, hoạt bát, tươm tất của các cô chú ấy nữa. Thời kinh tế khép kín, những thứ ấy đâu có nhiều, hiếm lắm.


Đêm 28 Tết, chú bảo vệ cơ quan mẹ ăn mặc luộm thuộm, rụt rè đứng trước cổng nhà. Mẹ hắn ra mở cổng:

- Có cặp bánh chưng em mới nấu, biếu anh chị và các cháu ăn Tết.

Hắn nhìn cặp bánh chưng mà chán nản, hắn không thích, vẻ không thích hiện ra rỏ trên khuôn mặt. Mẹ hắn nhìn hắn xoa đầu rồi bảo:

- Cặp bánh chưng này mới đáng quý, mới dài lâu con à...
...

Ngày qua tháng lại, ba mẹ hắn còn đương chức, cảnh đó lặp đi lặp lại mỗi khi tết đến xuân về, cũng các cô chú tươm tất vui vẻ ấy, cũng chú bảo vệ luộm thuộm rụt rè ấy với cặp bánh chưng của mình.

Ba mẹ hắn nghỉ hưu đã hơn mười mấy năm, các cô chú vui vẻ tươm tất xưa kia giờ đã là ông này bà nọ, nhà lầu, xe hơi, con cái du học châu Âu, châu Mỹ. Có người lâu lâu gặp ngoài đường hắn còn nhớ mang máng, có người hắn quên hẳn luôn. Thời gian đã quá lâu, hình như họ chưa ghé lại nhà.

Chú bảo vệ bây giờ già đi nhiều, cũng cái vẻ luộm thuộm như ngày xưa, cũng cái dáng rụt rè đứng trước cổng. Đều đặn, xuân nào cũng thế, đêm 28 Tết, cặp bánh chưng còn nóng hổi ấy được trân trọng đặt trên bàn thờ tổ tiên gia đình hắn.

Bây giờ hắn cũng đã lớn, và hắn đã thầm hiểu điều mẹ nhắn nhủ ngày xưa.

Cặp bánh chưng ấy mới đáng qúy, mới dài lâu. Cặp bánh chưng của tình người.

MP
06/01/2012

P/s: Béo rảnh ngồi phịa chuyện cho vui, mong bà con chuẩn bị Tết chu đáo, ít nhất cũng có một cặp bánh chưng... 

Xem thêm:
- Phá vỡ sự bình yên
- Tự sự đầu đông
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm


Tuesday, September 3, 2013

Sự dửng dưng

>> Nở rộ mua bán dự án "bất động"
>> Còn “ăn xổi ở thì”, còn vướng bẫy
>> Canh bạc cuối của Quốc Cường Gia Lai?


Là trạng thái thường được xác định giữa những người đã từng… không dửng dưng với nhau, họ có mối quan hệ quen biết, thậm chí từng có tình cảm thân thiết sâu nặng. 

Sự dửng dưng xuất hiện thế nào, và tại sao, giữa họ?

Có phải vì họ đã xa nhau (về không gian), không thể/ không muốn gặp lại? “sự xa cách như một cơn bão lớn…” quét sạch đi những gì có trong nhau, để rồi đến một ngày khi nghĩ đến nhau bỗng thấy như những “người xa lạ”. Khi gặp lại họ vẫn có thể trò chuyện, nhưng câu chuyện sẽ cứ nhạt đi, trôi đi, không cách gì “cứu vãn”, mà cũng chả ai có ý định cứu vãn… hãy để cho nó qua đi.
(Có lần đã viết: “Mưa Sài gòn vẫn thế, nắng Sài Gòn vẫn thế, gió Sài Gòn vẫn thế… chỉ có anh và em là đã khác, khi ta nghĩ về nhau…)

Có thể họ vẫn hàng ngày gặp nhau ở một không gian nào đó, như trong công sở, thậm chí trong cùng một nhà… Nhưng rồi không hiểu sao, từ sự quan tâm, vui buồn… đến sự giận dữ, đau đớn mà họ vẫn chia sẻ, chịu đựng cùng nhau/ vì nhau, một ngày nào đó bỗng dưng biến mất, thậm chí (khá phổ biến) là những mâu thuẫn khác biệt trong quan hệ bị đẩy lên cực đỉnh, “chiến tranh vùng vịnh” bùng nổ. Và sau chiến tranh tất cả những gì quen thuộc nhất, có lúc từng làm trái tim nghẹn lại khi nhìn thấy, cảm thấy, nhớ đến… giờ chỉ lướt qua mắt nhau, thóang qua tai nhau, trượt khỏi ý nghĩ của nhau, cả khi đối diện trò chuyện với nhau cũng không còn chút cảm xúc nào lưu lại… 

Trong cái “trường” quan hệ ấy, mỗi người tự xác lập một không gian của riêng mình, “makeno” không (muốn/ thèm) xâm phạm khỏang riêng tư của nhau. Gần nhau mà bỗng nghe xa ngái, nhưng khi ấy dường như họ lại cảm thấy “yên ổn” hơn khi không còn bận tâm về nhau, dù họ vẫn phải duy trì những mối quan hệ khác xung quanh. Họ hài lòng/ bằng lòng với tình trạng “hòa bình lập lại” trong sự tan hoang, đổ nát, vỡ vụn của tình cảm…

Dửng dưng... 

(trong tập tản văn Buổi trưa trong quán cà phê, 2012)

Nguồn: Facebook Hậu Khảo Cổ

Xem thêm:
- Có một thời kỳ
- Mưa đêm
- Chú bảo vệ và cặp bánh chưng

Thursday, June 27, 2013

Bài thơ đôi dép

>> "Tôi đi hối lộ... "
>> Cố gắng và tiến bộ (Phiếm)
>> Cơm gánh vỉa hè
>> Chính sách phải có chữ tình (Nhưng cũng qua việc lấy ý kiến của nhân dân thì thực tế có những điều cần phải chấn chỉnh. Đối với địa bàn dân cư, các xã, phường tổ chức lấy ý kiến ở cuộc họp tổ dân phố hoặc cấp thôn. Nhưng với hai vấn đề lớn như vậy mà tổ chức hai cuộc họp vào buổi tối, mỗi cuộc chỉ trong khoảng thời gian 1-2 giờ thì bà con chưa góp ý được bao nhiêu. Đó là chưa kể trình độ dân trí ở nhiều địa bàn còn thấp, bà con chưa được tìm hiểu văn bản, chưa biết đóng góp cái gì.)
>> Người Việt nghèo nhất trong nhóm người châu Á tại Mỹ (??? - hơn 2 triệu người!)


Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế sẽ trở thành khập khễnh
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những phút vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tư khắn khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một bước đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa
Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen

Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn
Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn
Ngày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia

Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu

Nguyễn Trung Kiên


Xem thêm:
- khổ đế
- ngày mới
- giấc mơ mặt trời
- đôi khi cần phải im lặng

Sunday, February 10, 2013

Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay



Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn
Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn; 
Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng 
Cái mất rồi không phải đã hư vô
Cái mới gặp - người hồn nhiên đón nhận
Cái rời xa - ta nuối tiếc dày vò; 
Cám ơn bạn, những người tôi yêu mến
Như anh em như máu thịt của mình
Trong thế kỷ đã quá nhiều đổ vỡ
Ta gắn hàn chút giá trị mong manh; 
Xin đừng hỏi vì sao ta gục ngã
Ta yêu thương như Mẹ - núi sông này
Khi ngay thẳng sống làm người thật khó
Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay...

Bài Gửi bạn - Thơ Nguyễn Việt Chiến




Mượn câu thơ của Nguyễn Việt Chiến để làm tựa đề cho một entry, mình muốn nói về một bức ảnh đẹp, rất đẹp mà tình cờ thấy được trên facebook của Nguyễn Lân Thắng. Ngay lúc đó, mình đã post lên blog tấm hình và đặt tên là Bức ảnh đẹp. Thế nhưng, nghĩ lại thấy không ổn và không hợp thời điểm...

Bố cục ảnh không đề cập đến làm gì, mình chú ý nhiều đến ánh mắt xa xăm, đăm chiêu, cái vòng tay vững vàng ôm gọn hiệp sĩ Công Hùng trong lòng của Người buôn gió - Bùi Thanh Hiếu, và điệu bộ thư thái hồn nhiên ngồi xem laptop của đứa trẻ... Đơn giản bức ảnh đẹp vì nó thật, nó có tình người... Sáng hôm sau, qua đọc trang điểm tin Ba Sàm thấy lại bức hình và dòng chữ "Ảnh đẹp: Bên nhau - Lái gió, Công Hùng và Tí Hơn" mình cười, xem như là một sự đồng điệu.

Sáng mùng một Tết, hôm qua, mình lại bắt gặp một bức hình đẹp, thật đẹp trên tờ báo Dân Việt. Nụ cười tướng Quắc, cái ánh mắt, cái choàng vai người bạn già và nụ cười Nguyễn Việt Chiến... Một bức hình rất đời, rất ngạo nghễ. Số phận con người qua bao nhiêu thăng trầm biến thiên của thời gian vẫn còn giử lấy được nụ cười ấy, ngạo nghễ thật, trân quý thật.

Xã hội hiện tại đang tôn vinh, phù phép cho sự giả tạo, dối trá lên ngôi, ngự trị trong mọi ngõ ngách cả vật chất lẫn tinh thần thời đại, làm hư đốn và biến chất mọi thế hệ... thì cần lắm những con người như thế, những bức hình như thế.

MP

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Công Lý và Công Hùng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Sunday, January 6, 2013

Thấy được gì qua những giọt nước mắt


Tạp niệm của Béo

Lão đem chôn con chó, thằng cháu 6 tuổi khóc thút thít mãi chẳng cho chôn. 
Lão ôm cháu vào lòng an ủi, bảo nó chết rồi, lấp vội đống đất, hai ông cháu dắt nhau về…


Nghĩ cũng tội thật, nuôi nó từ khi còn bé xíu, đã gần hai mươi năm, giờ chẳng còn tiếng gâu gấu quen thuộc trong đêm vắng mỗi khi cổng nhà có thoáng bóng người hay tiếng động. Cái cảnh nó vẫy đuôi quấn quýt mừng vui khi thấy những thành viên trong gia đình về cũng thật nồng nhiệt, đậm đà. Những hôm bực mình, đánh nó thật đau, nó kêu ăng ẳng rồi chui tọt xuống gầm gường, mõm cứ ứ ự, cẳng trước khều khều vào mũi, mắt buồn lầm lủi lén nhìn chủ nhân như hối lỗi.


Đôi lần sầu não, lão ngồi uống rượu một mình trước hiên nhà, con chó lẵng lặng đến gần, nhẹ nhàng khe khẻ nằm sát bên cạnh như chia sẽ…

Nhưng mà thôi, nó chỉ là con chó, một con chó vô danh, ai lại viết về một con chó vô danh.

Ngày lão qua đời, người con nghẹn ngào: Ba ơi! Rồi ngơ ngẫn như kẻ vô hồn…

Những người sống quanh ta họ cũng có những bi kịch nhỏ của cuộc đời, họ cũng có tri kỷ, cũng say mềm, hát hò, thâu đêm suốt sáng… và hình như họ im lặng mang theo những điều đó vào cỏi chết. Đơn giản, vì họ là những người rất bình thường, vô danh trên trái đất này.
...

Khi mới nghe tin một nam tài tử mất, đã thấy Quê choa bùi ngùi rơi lệ trên trang báo mạng của mình với những dòng chữ tái tê xúc động. Văn nghệ sĩ thường như vậy, họ vốn đa sầu đa cảm, họ càng nổi tiếng lại càng thương yêu nhau, gặp nhau khoảng khắc cũng đã yêu nhau rồi. Họ có thể vừa xót thương, vừa khóc, vừa viết bài, vừa đăng báo… mà vẫn làm cho mọi người rung cảm. Cái tài tình của họ là vậy.

Văn nghệ sĩ thường là đề tài hấp dẫn của truyền thông, ngay cả cái chết của họ. Đám tang của văn nghệ sĩ thu hút rất đông người hiếu kì, cũng rất đông văn nghệ sĩ. Dưới nhãn quan của báo chí, họ thường đến viếng trong những trang phục ấn tượng và cũng khóc thật nhiều.

Trước đây, ở Quảng Nam có xuất hiện một Ông  tiên, nhưng nếu người trần mắt thịt nhìn thấy ông ta ngoài đời liền bảo ngay rằng đó là "thằng điên". Và trước khi về cõi tiên, "thằng điên" đó cũng đã kịp nhắn nhủ trần thế:

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão giông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một Giêng
Tạ từ tháng Chạp quay nghiêng
Ấn trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu, bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con.

Đám tang "thằng điên" đó, Trịnh đến và lưu lại đôi dòng:

Bùi Giang Bàng Dúi Bùi Giáng
Ô hay trăm ngõ bàng hoàng lỗ không
Lỗ không trời đất ngỡ ngàng
Hóa ra thi thể là ngàn hư vô
Nhớ thương vô cùng là từ
Là từ vô tận ứ ừ viễn vông

Rồi Trịnh mất, đám tang Trịnh rất đông người hiếu kì, cũng rất đông văn nghệ sĩ, họ ăn mặc thật ấn tượng và họ cũng khóc thật nhiều.
Có một cô gái trẻ âm thầm đứng từ xa, cô ấy không khóc, lặng lẻ đưa tiễn linh cữu người nhạc sĩ tài hoa này... đến khi không còn một bóng người nào.
Và cũng những văn nghệ sĩ ấy thì thầm vào tai nhau… cô gái trẻ ấy đã yêu Trịnh trọn vẹn tấm lòng.

Thấy con gái khóc, người cha hỏi:
Con ốm à?- cô bé vừa khóc vừa lắc đầu.
- Con bị điểm kém à?- lại khóc lại lắc đầu.
Hay con bị giáo viên mắng?- vẫn khóc vẫn lắc đầu.

Tức mình, người cha quát tháo… cô gái đành méo máo khai thật… là vì anh ca sĩ  Hàn quốc đẹp trai nào đó bị sốt, không lên sân khấu hát được, nó thấy tội nghiệp ảnh quá!

Mụ Béo bệ vệ thả lỏng người trên phản gỗ, miệng nhai trái cây mắt khóc như mưa. Mụ ta đang xem cải lương, thấy cảnh cảm động, nước mắt nó cứ tuôn trào không cầm lại đựợc.

Một bác xe thồ rụt rè khổ sở bước vào, chị Béo vội vã lau sơ khuôn mặt, tắt ti vi, lấy lại cái giọng chanh chua đanh đá vốn có:
Cái gì thế?
Dạ.., da.., vợ em ốm nặng, cần phải mỗ gấp, chị…chị... cho em vay 5 triệu.
Mụ Béo lơ đãng kéo giọng:
Thời buổi khó khăn chú biết rồi đấy, vay thì cũng được, nhưng lãi suất hơi cao, 15% một tháng, lấy hay không lấy tùy chú…

Bác xe thồ méo mặt, nhưng cũng không còn chọn lựa nào khác.
Ngay lập tức, bà Béo rút bóp đưa cho bác xe thồ bốn triệu hai trăm năm mươi ngàn đồng, mĩm cười dặn dò, nhớ trả sớm cho chị nhé.

Bác xe thồ kí vào giấy nợ 5 triệu, bước thần thờ ra khỏi cửa.

Ti vi bật sáng, giọng cải lương mùi mẫn tiếp tục ngân vang, không biết mụ Béo có còn khóc nữa không?

MP
31/12/2011


P/s:
 Cả thế giới mới thấy được cảnh tượng màn khóc tập thể độc đáo ở Bắc Triều Tiên, họ khóc vì tình yêu thương hay khóc cho nỗi khiếp sợ của chính bản thân mình...

Xem thêm
- Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài
- Họp phụ huynh

Saturday, April 17, 2010

Đôi khi cần phải im lặng

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


* Ngày trước, kinh tế bao cấp, nhà chạy cơm từng bữa, đàn con đông nheo nhóc...
Người cha nói với các con:

- Ai ăn gì thì ăn nhưng phần cơm cháy phải để lại cho ba...

Đàn con không hiểu gì nhưng đến bữa ngoan ngoãn để dành phần ba là những miếng cơm cháy đen mỏng bám sát nồi... Ba đi làm về muộn, vừa cười vừa ăn ngon lành.
Theo thời gian, ba mất đi. Đàn con trưởng thành, yên bề gia thất, công danh vững vàng.

Ngày giổ ba, con cháu sum vầy đông đủ, mẹ nâng cốc trà chậm rải tâm sự:

- Không phải ba mày thích ăn cơm cháy đâu! Nhưng ổng muốn dành cơm trắng cho mẹ con mình đấy...

Cả nhà im lặng, có vài giọt nước mắt đã rơi...
...
Hạnh phúc
* Dậy thật sớm, tản bộ hít thở không khí sương mai, thản thơi ghé vào một quán cà phê ven đường.
Hai mẹ con đang phụ giúp nhau, mẹ rữa ly tách, con pha trà. Cậu bé khoảng độ 11-12 tuổi, cặp mắt sâu thăm thẳm nét buồn, thoăn thoắt bưng ấm trà hết bàn này đến bàn nọ, thỉnh thoảng lại đến gần bếp, đút vội vài thìa cơm nguội nhai ngấu nghiến.
Người mẹ gầy guộc nhỏ to:

- Biểu nó ra ngoài ăn sáng, thích ăn gì thì ăn.., nhưng nó không chịu, nó bảo ăn cơm cho chắc bụng.

Đến giờ đi học, bạn bè đến trước nhà, nói vọng, ăn cơm hoài không thấy chán sao, lấy cặp nhanh lên.

Cậu bé cười thật hiền và im lặng, bá vai bạn bè hối hả đến trường...
...

* Người cha cờ bạc du côn gây sự đánh người gây thương tích, nằm khám. Người mẹ bán buôn chơi hụi, tham lam vỡ nợ trốn chạy tăm hơi. Đứa trẻ bơ vơ sống với ông bà.
Chiều đón cháu đi học về, dắt nó đi ăn kem, cháu ngây thơ hỏi:

- Sao bạn bè bảo cháu là bị quả báo? Mà quả báo là gì ạ? 

Không sao trả lời được. 
Đôi khi trong đời cần phải im lặng...

MP


Xem thêm:

- Tản mạn về gái một con
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt