Showing posts with label hài hước. Show all posts
Showing posts with label hài hước. Show all posts

Sunday, November 10, 2013

16 điều khác biệt thú vị của hai nền văn hóa Đông - Tây

>> 700 tử tù- xin chết nhưng chưa được chết
>> Có phải ông Nguyễn Phú Trọng dẫn dắt cả dân tộc đi tìm kho báu?!
>> Vì sao CEO Facebook xuất hiện ở Việt Nam


Hình ảnh đơn giản, những đúc kết ngắn gọn dựa trên kinh nghiệm của chính bản thân, bộ ảnh về sự khác biệc của hai nền văn hóa đã nhận được khá nhiều sự yêu thích của giới trẻ.

Nghệ sĩ chuyên thiết kế hình ảnh Yang Liu sinh ra và lớn lên ởTrung Quốc, nhưng đến năm 14 tuổi, cô đã chuyển đến sinh sống tại Đức. Trưởng thành ở cả hai nơi có những truyền thống văn hóa rất khác nhau đã giúp cho Yang Liu trải nghiệm được rõ ràng sự khác biệt của hai nền văn hóa phương Đông và phương Tây.

Với màu xanh đại diện cho nước Đức – nơi cô đang sinh sống, cũng là đại diện cho nền văn hóa của các nước Tây phương, và màu đỏ đại diện cho Trung Quốc – quê hương của Yang Liu, đại diện cho nền văn hóa của các nước phương Đông. Hình ảnh đơn giản, những đúc kết ngắn gọn dựa trên kinh nghiệm của chính bản thân, bộ ảnh về sự khác biệc của hai nền văn hóa đã nhận được khá nhiều sự yêu thích của giới trẻ.

Cùng Freely Team trải nghiệm sự khác biệt của truyền thống và văn hóa của hai nền văn hóa Đông – Tây nhé!

Phong cách sống: phương Tây- tự lập, phương Đông- phụ thuộc vào nhau
Quan niệm về thời gian và sự đúng giờ 
Tại những buổi tiệc tùng
Tiêu chuẩn về phụ nữ đẹp
Cuộc sống khi về già
"Sếp" và sự khác biệt giữa hai nền văn hóa Tây - Đông
Độ ồn ào tại nhà hàng
Cách tiếp cận và giải quyết vấn đề
Cái “tôi” của mỗi người
Văn hóa xếp hàng
Cách tự thể hiện bản thân
Đi du lịch và cách lưu giữ kỉ niệm đầy khác biệt
Sự liên lạc và kết nối
Thói quen ăn uống “một ngày 3 bữa”
Sự liên quan giữa thời tiết và tâm trạng 
Khi giận dữ, bực bội một ai đó

Nguồn: Freely Hứng

P/s: Qúa đúng...


Xem thêm:
- Khi bạn nhìn đời bằng con mắt mới
- Chùm ảnh: "Tự do quá trớn"
- Chùm ảnh: Trần Lệ Xuân tạo dáng bên Dinh Độc Lập đổ nát 1962

Monday, August 19, 2013

320 ngàn đồng và tấm giấy khen… “làm phép”!

>> Không cấm chia sẻ thông tin trên internet (Tôi khẳng định hoàn toàn không có việc cấm các cá nhân chia sẻ thông tin trên mạng xã hội. Chỉ có điểm khác so với trước kia là khi cá nhân muốn chia sẻ một thông tin nào đó được tổng hợp từ các nguồn trên internet, các báo hay bất cứ tài liệu nào, cần phải gắn kèm đường link hoặc ghi rõ nguồn trích dẫn thông tin để người khác muốn tham khảo thông tin đầy đủ có thể truy cập vào đường link đó. Đồng thời, các cá nhân vẫn có quyền đánh giá, bình luận về vấn đề mà mình chia sẻ nhưng phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về phát ngôn của mình, đảm bảo không vi phạm các quy định của pháp luật.)
>> Bàn thêm về sự cần thiết của cơ quan bảo hiến
>> Đôi điều với tác giả “Viết trên giường bịnh” (văn phong có phần nhẹ nhàng hơn)


(Dân trí) - Đành rằng khen thưởng phải theo qui định nhưng 320 ngàn đồng, nói gì thì nói, với những việc “đặc biệt” như vậy mà mức thưởng chỉ đủ để mua… hơn 10 bát phở loại trung bình (30 ngàn VND/bát) có gì đó như sự hài hước và.. giễu cợt.

Vụ “nhân bản” xét nghiệm đã ngày càng trở nên nghiêm trọng khi nó được Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân yêu cầu báo cáo Thủ tướng Chính phủ và là nhiệm vụ trọng tâm đầu tiên của Ban Nội chính Hà Nội vừa được thành lập.

Nhân vật chính của vụ việc, từ một kỹ thuật viên không mấy ai biết đến, chị Hoàng Thị Nguyệt bỗng trở nên nổi tiếng. Có lẽ những ngày qua, không có tờ báo nào quan tâm đến lĩnh vực này không nhắc đến tên chị, đăng hình ảnh chị.


Và chị đã được Sở Y tế Thành phố “tôn vinh”, tặng giấy khen.

Thế nhưng tại buổi tuyên dương ấy, chị và hai đồng nghiệp của mình đều khóc nức nở.

Các chị khóc vì lý do gì?

Có lẽ chị khóc vì những thành công của việc khiếu kiện thì ít mà khóc vì nỗi đau, lòng tự trọng nghề nghiệp thì nhiều.

Không đau xót sao được khi những “lương y” lại có thể nhẫn tâm làm điều thiếu đạo đức đó?

Không khóc sao được khi mà những người chị tố cáo bao nhiêu năm nay vẫn gần gũi với các chị.

Không khóc sao được khi nhớ lại những khó khăn mà chị đã trải qua.

Không khóc sao được khi nghĩ tới những ngày sắp tới?

Thân phận của một kỹ thuật viên trong bệnh viện vốn mong manh lắm. Rồi trong số những người bị kỉ luật sắp tới có thể sau một thời gian, họ sẽ trở lại vị trí cũ. Và khi đó, chị sẽ sống ra sao? Liệu có bị trù dập? Ai sẽ bảo vệ các chị?

Nói như thế mới thấy cái giá của người đấu tranh chống tiêu cực lớn đến mức nào, sự hi sinh của họ cao cả biết đến nhường nào…

Thế nhưng càng buồn thay trong buổi trao tặng phần thưởng cho các chị, theo tường thuật của báo Người Lao động ngày 16/8, bài “Khen thưởng cho có!?”, đã diễn ra rất chóng vánh và thiếu sự trang trọng tối thiểu cần có. Nó chỉ được một vị Phó GĐ Sở Y tế trao mà không có sự tham gia của lãnh đạo TP. Hà Nội và huyện Hoài Đức.

Lúc trao giấy khen cho các các chị (Hoàng Thị Nguyệt, Phan Thị Nam Đông và Khuất Thị Định) vì có thành tích "Hành động dũng cảm tố cáo hành vi sai phạm tại BV Đa khoa Hoài Đức", đại diện lãnh đạo Sở Y tế cũng rất vội vã, gượng gạo.

Nó vội vã đến mức cả người trao và người nhận không kịp chụp chung một bức ảnh lưu niệm. Không chỉ không có hoa tươi, trong lời phát biểu của lãnh đạo BV Đa khoa Hoài Đức còn không có những từ tối thiểu trong một buổi lễ tương tự như "cảm ơn, tôn vinh" dành cho những con người dũng cảm này.

Càng buồn hơn, những người nhận giấy khen cũng không được dành cho ít phút trên sân khấu để chia sẻ những cảm xúc của mình. Thậm chí, khi cố gắng nán lại hội trường theo lời đề nghị của báo giới, chị Nguyệt còn bị nhắc nhở phải nhường chỗ cho… buổi họp giao ban của bệnh viện!

Và càng buồn hơn gấp bội, khi kèm với giấy khen là phần thưởng… 320 ngàn VND.

Đành rằng khen thưởng phải theo qui định nhưng 320 ngàn đồng, nói gì thì nói, với những việc “đặc biệt” như vậy mà mức thưởng chỉ đủ để mua… hơn 10 bát phở loại trung bình (30 ngàn VND/bát) có gì đó như sự hài hước và... giễu cợt.

Xin không so sánh với những câu hỏi có trị giá lên đến hàng chục triệu đồng trong các trò chơi giải trí trên truyền hình hay các cuộc thi người đẹp, thời trang hay âm nhạc.  

Đành rằng những người chống tiêu cực không có mục đích giành phần thưởng nhưng hành xử thế này, ai còn dám (và muốn) chống tiêu cực nữa?


Bùi Hoàng Tám

Xem thêm:

Sunday, January 6, 2013

Thấy được gì qua những giọt nước mắt


Tạp niệm của Béo

Lão đem chôn con chó, thằng cháu 6 tuổi khóc thút thít mãi chẳng cho chôn. 
Lão ôm cháu vào lòng an ủi, bảo nó chết rồi, lấp vội đống đất, hai ông cháu dắt nhau về…


Nghĩ cũng tội thật, nuôi nó từ khi còn bé xíu, đã gần hai mươi năm, giờ chẳng còn tiếng gâu gấu quen thuộc trong đêm vắng mỗi khi cổng nhà có thoáng bóng người hay tiếng động. Cái cảnh nó vẫy đuôi quấn quýt mừng vui khi thấy những thành viên trong gia đình về cũng thật nồng nhiệt, đậm đà. Những hôm bực mình, đánh nó thật đau, nó kêu ăng ẳng rồi chui tọt xuống gầm gường, mõm cứ ứ ự, cẳng trước khều khều vào mũi, mắt buồn lầm lủi lén nhìn chủ nhân như hối lỗi.


Đôi lần sầu não, lão ngồi uống rượu một mình trước hiên nhà, con chó lẵng lặng đến gần, nhẹ nhàng khe khẻ nằm sát bên cạnh như chia sẽ…

Nhưng mà thôi, nó chỉ là con chó, một con chó vô danh, ai lại viết về một con chó vô danh.

Ngày lão qua đời, người con nghẹn ngào: Ba ơi! Rồi ngơ ngẫn như kẻ vô hồn…

Những người sống quanh ta họ cũng có những bi kịch nhỏ của cuộc đời, họ cũng có tri kỷ, cũng say mềm, hát hò, thâu đêm suốt sáng… và hình như họ im lặng mang theo những điều đó vào cỏi chết. Đơn giản, vì họ là những người rất bình thường, vô danh trên trái đất này.
...

Khi mới nghe tin một nam tài tử mất, đã thấy Quê choa bùi ngùi rơi lệ trên trang báo mạng của mình với những dòng chữ tái tê xúc động. Văn nghệ sĩ thường như vậy, họ vốn đa sầu đa cảm, họ càng nổi tiếng lại càng thương yêu nhau, gặp nhau khoảng khắc cũng đã yêu nhau rồi. Họ có thể vừa xót thương, vừa khóc, vừa viết bài, vừa đăng báo… mà vẫn làm cho mọi người rung cảm. Cái tài tình của họ là vậy.

Văn nghệ sĩ thường là đề tài hấp dẫn của truyền thông, ngay cả cái chết của họ. Đám tang của văn nghệ sĩ thu hút rất đông người hiếu kì, cũng rất đông văn nghệ sĩ. Dưới nhãn quan của báo chí, họ thường đến viếng trong những trang phục ấn tượng và cũng khóc thật nhiều.

Trước đây, ở Quảng Nam có xuất hiện một Ông  tiên, nhưng nếu người trần mắt thịt nhìn thấy ông ta ngoài đời liền bảo ngay rằng đó là "thằng điên". Và trước khi về cõi tiên, "thằng điên" đó cũng đã kịp nhắn nhủ trần thế:

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão giông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một Giêng
Tạ từ tháng Chạp quay nghiêng
Ấn trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu, bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con.

Đám tang "thằng điên" đó, Trịnh đến và lưu lại đôi dòng:

Bùi Giang Bàng Dúi Bùi Giáng
Ô hay trăm ngõ bàng hoàng lỗ không
Lỗ không trời đất ngỡ ngàng
Hóa ra thi thể là ngàn hư vô
Nhớ thương vô cùng là từ
Là từ vô tận ứ ừ viễn vông

Rồi Trịnh mất, đám tang Trịnh rất đông người hiếu kì, cũng rất đông văn nghệ sĩ, họ ăn mặc thật ấn tượng và họ cũng khóc thật nhiều.
Có một cô gái trẻ âm thầm đứng từ xa, cô ấy không khóc, lặng lẻ đưa tiễn linh cữu người nhạc sĩ tài hoa này... đến khi không còn một bóng người nào.
Và cũng những văn nghệ sĩ ấy thì thầm vào tai nhau… cô gái trẻ ấy đã yêu Trịnh trọn vẹn tấm lòng.

Thấy con gái khóc, người cha hỏi:
Con ốm à?- cô bé vừa khóc vừa lắc đầu.
- Con bị điểm kém à?- lại khóc lại lắc đầu.
Hay con bị giáo viên mắng?- vẫn khóc vẫn lắc đầu.

Tức mình, người cha quát tháo… cô gái đành méo máo khai thật… là vì anh ca sĩ  Hàn quốc đẹp trai nào đó bị sốt, không lên sân khấu hát được, nó thấy tội nghiệp ảnh quá!

Mụ Béo bệ vệ thả lỏng người trên phản gỗ, miệng nhai trái cây mắt khóc như mưa. Mụ ta đang xem cải lương, thấy cảnh cảm động, nước mắt nó cứ tuôn trào không cầm lại đựợc.

Một bác xe thồ rụt rè khổ sở bước vào, chị Béo vội vã lau sơ khuôn mặt, tắt ti vi, lấy lại cái giọng chanh chua đanh đá vốn có:
Cái gì thế?
Dạ.., da.., vợ em ốm nặng, cần phải mỗ gấp, chị…chị... cho em vay 5 triệu.
Mụ Béo lơ đãng kéo giọng:
Thời buổi khó khăn chú biết rồi đấy, vay thì cũng được, nhưng lãi suất hơi cao, 15% một tháng, lấy hay không lấy tùy chú…

Bác xe thồ méo mặt, nhưng cũng không còn chọn lựa nào khác.
Ngay lập tức, bà Béo rút bóp đưa cho bác xe thồ bốn triệu hai trăm năm mươi ngàn đồng, mĩm cười dặn dò, nhớ trả sớm cho chị nhé.

Bác xe thồ kí vào giấy nợ 5 triệu, bước thần thờ ra khỏi cửa.

Ti vi bật sáng, giọng cải lương mùi mẫn tiếp tục ngân vang, không biết mụ Béo có còn khóc nữa không?

MP
31/12/2011


P/s:
 Cả thế giới mới thấy được cảnh tượng màn khóc tập thể độc đáo ở Bắc Triều Tiên, họ khóc vì tình yêu thương hay khóc cho nỗi khiếp sợ của chính bản thân mình...

Xem thêm
- Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài
- Họp phụ huynh

Wednesday, January 11, 2012

Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Đọc xong entry Sẽ đến lúc muốn làm người Triều Tiên của blogger Thịnhbabel, có điều gì đó thật khó tả, vừa có cảm giác hy vọng, vừa có cảm giác thất vọng. Làm sao không hy vọng được khi một đảng viên, một nhà báo kì cựu như anh viết lên được những dòng chữ như thế này.

" ... Giật mình là vì họ vẫn còn kính yêu lãnh tụ của họ. Đừng cười, hãy nghĩ lại mà coi, bây giờ, ta có yêu kính lãnh đạo đến như thế không? Hay thử hỏi, cũng khá lâu rồi, khi nghe vị nào đó qua đời, có ai trong chúng ta rơi lệ? Lại hỏi, vì sao? ...

Tôi cũng phục họ rất công khai, Đảng toàn quyền thì cứ nói lãnh tụ cao nhất toàn quyền, Kim Jong-il được kế vị thì nói ra là sẽ kế vị và thực tế là đã kế vị. Không vòng vo Tam Quốc (để chạy đôn chạy đáo), không đổ cho "tập thể" ...

Tôi nghĩ cuối cùng cũng thế thôi, ăn uống để sống chẳng đáng bao nhiêu. Hiếp đáp, bòn rút của người khác (kể cả việc bán nước từng phần -cách nói của Nguyễn Duy) không cần đến cả liêm sĩ, cuối cùng của cải cũng chẳng để làm gì, chỉ để tiếng cho đời nguyền rủa ...

Trong lúc, tôi thấy mỗi lần quan chức nào đó ở các ngành trên trung ương về địa phương mang theo vợ con, thậm chí là bà con nội ngoại bắt các tỉnh phải cung phụng, lại còn tinh tướng chê hết cái này cái kia, tôi thấy họ không có liêm sĩ. Họ không biết dù phải cung phụng nhưng trong lòng những người cung phụng (kể cả người phục vụ) coi họ chẳng là cái đinh gì ...

Họ không ve vãn, lúc thằng này, lúc thằng kia như một con điếm lại luôn mồm nhân phẩm ..."

Đọc nghe sướng thật!
Nhưng rồi toàn bài vẫn toát lên một sự thất vọng, chợt nhớ đến "Nghịch lý Quảng Bình" của nhà báo tự do Xuân Bình, thầm thích thú một mình. Trong một entry blog mình, anh Thịnh từng tâm sự anh chỉ muốn làm một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, nhưng xem ra, cái tư tưởng ấy có vấn đề rồi, cũng xin anh bỏ qua cho tui cái tính ngạo mạn, góp bàn tí chút.

- Nếu như anh viết ... giàu để làm gì, trẻ và giàu như Mark Zuckerberg là cùng, thì cũng qua Việt Nam cưỡi trâu và chơi trò bịt mắt bắt dê ... Thưa anh, người Việt Nam muốn giàu để đi du lịch qua Mỹ ngắm tượng Nữ thần Tự do, qua Pháp để ngắm Tháp Eiffel, qua Nhật ngắm núi Phú Sĩ, qua Trung Quốc để ngắm cái chuồng gà dán hình ông Mao... và cuối cùng để tìm hiểu nguyên nhân vì sao bọn đế quốc, thực dân, phát xít, bành trướng bá quyền ấy đã đến và làm khổ Việt Nam trong quá khứ nhiều như thế. Khát khao thịnh vượng là chính đáng anh à, quan trọng là cách làm như thế nào thôi.

- Nếu như anh viết ... không ai chết vì không có điện thoại di động, cũng không ai chết vì không có Internet ... Thưa anh, đúng như vậy, không ai chết vì không có những thứ ấy, kể cả không có áo quần, nhưng người Việt Nam bình thường không ai lại cởi truồng đi ra ngoài đường. Anh đã từng tác nghiệp tại báo Quảng Bình và nay là báo Thanh Niên. So với hơn 700 tờ báo trong nước, báo Thanh Niên khác gì là " chiếc di động hiện đại nhất, internet tốc độ cao nhất " trong hệ quy chiếu môi trường, phương tiện, phong cách làm việc và tiếng tăm. Ví dụ, một lần nữa, nếu cho anh chọn lựa làm việc ở báo Quảng Bình và báo Thanh Niên, anh sẽ chọn nơi nào?

- Nếu như anh viết ... dân tộc Triều Tiên giàu liêm sĩ. Nghèo thì nghèo, mày đừng hòng đụng đến tao.Tao có thể nhịn ăn để làm vũ khí hạt nhân, mày hãy coi chừng, tao không đụng đến mày thì thôi ... Thưa anh, một dân tộc liêm sĩ không bao giờ chịu nhịn đói, cày cuốc khổ cực để chỉ phục vụ quyền lợi cho một nhóm người, một tộc dân liêm sĩ không bao giờ cứ ai "cù lét" một tí lại giẩy nẩy lên, dọa "đánh" người anh em ruột thịt máu mũ của mình, một dân tộc liêm sĩ không thể nhịn đói để làm ra cái vũ khí mà khi bắn ra nó có thể giết hại hàng loạt sinh linh vô tội, một dân tộc liêm sĩ không chấp nhận nghèo đói để ngữa tay xin viện trợ lương thực, họ là một dân tộc có tài thực sự nhưng bất lực, bế tắc vì bạo tàn quyền lực. Không riêng gì tui, đa số những người tiến bộ trên thế giới mong muốn và tin rằng họ sẽ thoát ra hoàn cảnh đó và trở nên giàu sang thịnh vượng.

- Nếu như anh viết ...toàn đất nước Triều Tiên biến thành một bảo tàng lớn, sống động, lấy nguồn thu chính từ khoáng sản và du lịch ... Thưa anh, như tui đã viết trong entry "Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài", luật pháp không cấm ai ước mơ, nhưng ước mơ muốn biến Bắc Triều Tiên thành một viện bảo tàng XHCN nguyên thủy chỉ để thế giới xem chơi thì... nhẫn tâm quá. Anh cũng đã từng sống qua thời đó rồi, tự ngẫm nghĩ mà so sánh. Ở Việt Nam, một trong những nổi buồn nhất là bán tài nguyên khoán sản, thế mà anh lại đem nổi buồn ấy cấy cho nước họ. Còn muốn làm du lịch thành công, muốn người ta biết đến nhiều thì phải mưu mẹo, lừa lọc giống như anh không muốn mà cũng phải làm tuyên truyền viên cho Vịnh Ha Long đấy thôi. Giỡn vậy để mà nói rằng, làm du lịch cũng là kinh tế thị trường, cũng phải cạnh trạnh gây gắt lắm.

Còn anh sẽ hay không sẽ làm người Triều Tiên thì tùy. Như anh từng tuyên bố sống vì vợ vì con là không hèn, một người sống vì vợ vì con như anh thì nếu những thành viên ấy không chịu qua nơi đó sống, đoán là anh sẽ không đi một mình đâu.

Hy vọng và thất vọng của tui là thế, tự an ủi mình rằng chắc anh ấy hài hước mà thôi.


Xem thêm:
- Khôn như Thượng thư văn hóa
- Gái mại dâm lại đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi