Showing posts with label nước mắt. Show all posts
Showing posts with label nước mắt. Show all posts

Monday, September 30, 2013

Nước mắt

>> Hồn Việt qua những thân tre
>> Trẻ nói dối càng nhiều, chữ hiếu càng cao
>> UBND Hà Nội sắp "tuyên án" Tổng GĐ đánh nhân viên sân golf
>> Tiễn người trong cõi chữ
>> Nhà văn Đà Linh qua đời (Thế là đầu bạc lại tiễn đầu xanh .., mẹ nhà văn này hiện đang sống một mình tại Đà Nẵng)


Người ta thường nói: "Càng già thì nước mắt càng ít đi và dần khô cạn". Ta cũng nhận ra được sự khác biệt giữa những giọt nước mắt của một đứa trẻ, của người trưởng thành và một người đã quá tuổi.

Người già rất hiếm khi khóc, nhưng với một đứa trẻ, nó có thể khóc suốt cả ngày như một thói quen: nó khóc khi nó đói, khóc khi cơ thể nó lên tiếng rằng đang khó chịu, khóc khi không được nghe tiếng ru hay không được đung đưa trong chiếc nôi thân thuộc ấm áp.

Đến khi lớn hơn, nước mắt ta rơi là những lần đòn roi của ba mẹ, là khi không tranh giành được gói quà hay món đồ chơi, là khi ai đó không làm vừa ý mình, là khi té ngã mà không được ai đỡ dậy. Là khi đêm xuống, bị hù ông kẹ, bà chằn. Là khi… rất nhiều "cái khi" dù đơn giản hay phứ tạp nhưng cũng khiến cho khuôn mặt ta lấm lem, tràn chề nước mắt. Ta chỉ biết khóc và ngồi chờ người khác đến dỗ dành,cho kẹo. Cứ thế, nước mắt ta rơi trong những ngây ngô bồng bột rất đời thường, nước mắt khi ấy rất trong, sáng và rất thật.

Rồi một ngày, khi ta đặt bước sang lằn ranh giới của tuổi trưởng thành, dường như khi ấy nước mắt chỉ còn trong câm lặng, được cất giấu kĩ càng. Ta ít khóc hơn, ta bắt đầu nhận thấy mình trầm hẵn lại, không còn mang nét vô tư, hóm hỉnh của đứa trẻ khi xưa nữa! Ta phải tự chủ trong tất cả, độc lập với bản thân, làm tấm gương sáng cho những đứa em, ta phải chịu trách nhiệm với từng lời nói, từng hành động của bản thân. Khi ta đã lớn, ta sẽ không khóc vì bị bỏ đói, không khóc khi bị la mắng hay vấp ngã. Ta không còn ngồi hậm hực khóc và trách mọi người sao lai làm ta buồn và mang đến cho ta những điều khó chịu. Mà lúc này, ta chỉ khóc khi thấy chính ta không làm ra cái ăn để nuôi sống bản thân và gia đình, ta khóc cho những lỗi lầm mà mình đã mắc phải, ta khóc vì những bất công và sự bấp bênh của cuộc sống, nhưng rồi sau đó, ta cũng phải cố gắng đứng dậy, gạt nước mắt và bước tiếp.

Đến tuổi già, dường như ta ít khi bắt gặp những giọt nước mắt của mình trên khuôn mặt. Những vết nhăn, những nhập nhằng từ cuộc đời, những gì ta đã trãi qua, đã gặp phải ở tuổi trẻ. Ta chợt nhận ra: "tiếng khóc và nước mắt của con người chứa đựng rất nhiều hàm nghĩa, nhưng, nước mắt sẽ chẵng bao giờ xí xóa bất cứ điều gì cho ta". Với tuổi già, có lẽ nước mắt chỉ được phép chảy ngược, nó chảy vào tim và len lõi trong từng ý nghĩ của tiềm thức. Ta không ép cho nước mắt chảy nhưng thật ra nước mắt đang giàn giụa trên chính gương mặt ta. Nước mắt của tuổi già là những giọt nước đã vô tình bi thời gian hong khô thành cát bụi. Nước mắt là cát bụi, cát bụi rồi cũng sẽ trở về với cát bụi.

Bao năm qua, ta đang đang đứng ở đâu giữa của đời?

Ta đã làm gì với cuộc đời mình suốt những năm tháng qua và ta đã học được gì sau mỗi cuộc chia li?

Có những lúc, thèm một mình mà khóc, không cần ai an ủi vỗ về, để cho nỗi buồn như là giọt nước, lăn xuống má và trôi đi. Có nhiều lúc, thèm gục đầu mà khóc, gọi những kí ức trở về, thời gian bỗng dưng dồn chật lại, trôi nhanh và lặng lẽ hơn thường ngày. Và nhiều lúc, thèm được nhìn mình khóc, nhận ra mình khóc khác ngày xưa, những va đập in lên màu mắt, để nhận ra: tiếng khóc mình đã vơi dần nước mắt rồi cũng hóa thành cát bụi.

(sưu tầm)

P/s: Hôm nay, ngày 01/10, Quốc tế Người cao tuổi, tức là người đã già...

Xem thêm:
- Bồ tát là ai?
- Giấc mơ, thiên tài
- Rắn lại bò ra khỏi hang

Sunday, January 6, 2013

Thấy được gì qua những giọt nước mắt


Tạp niệm của Béo

Lão đem chôn con chó, thằng cháu 6 tuổi khóc thút thít mãi chẳng cho chôn. 
Lão ôm cháu vào lòng an ủi, bảo nó chết rồi, lấp vội đống đất, hai ông cháu dắt nhau về…


Nghĩ cũng tội thật, nuôi nó từ khi còn bé xíu, đã gần hai mươi năm, giờ chẳng còn tiếng gâu gấu quen thuộc trong đêm vắng mỗi khi cổng nhà có thoáng bóng người hay tiếng động. Cái cảnh nó vẫy đuôi quấn quýt mừng vui khi thấy những thành viên trong gia đình về cũng thật nồng nhiệt, đậm đà. Những hôm bực mình, đánh nó thật đau, nó kêu ăng ẳng rồi chui tọt xuống gầm gường, mõm cứ ứ ự, cẳng trước khều khều vào mũi, mắt buồn lầm lủi lén nhìn chủ nhân như hối lỗi.


Đôi lần sầu não, lão ngồi uống rượu một mình trước hiên nhà, con chó lẵng lặng đến gần, nhẹ nhàng khe khẻ nằm sát bên cạnh như chia sẽ…

Nhưng mà thôi, nó chỉ là con chó, một con chó vô danh, ai lại viết về một con chó vô danh.

Ngày lão qua đời, người con nghẹn ngào: Ba ơi! Rồi ngơ ngẫn như kẻ vô hồn…

Những người sống quanh ta họ cũng có những bi kịch nhỏ của cuộc đời, họ cũng có tri kỷ, cũng say mềm, hát hò, thâu đêm suốt sáng… và hình như họ im lặng mang theo những điều đó vào cỏi chết. Đơn giản, vì họ là những người rất bình thường, vô danh trên trái đất này.
...

Khi mới nghe tin một nam tài tử mất, đã thấy Quê choa bùi ngùi rơi lệ trên trang báo mạng của mình với những dòng chữ tái tê xúc động. Văn nghệ sĩ thường như vậy, họ vốn đa sầu đa cảm, họ càng nổi tiếng lại càng thương yêu nhau, gặp nhau khoảng khắc cũng đã yêu nhau rồi. Họ có thể vừa xót thương, vừa khóc, vừa viết bài, vừa đăng báo… mà vẫn làm cho mọi người rung cảm. Cái tài tình của họ là vậy.

Văn nghệ sĩ thường là đề tài hấp dẫn của truyền thông, ngay cả cái chết của họ. Đám tang của văn nghệ sĩ thu hút rất đông người hiếu kì, cũng rất đông văn nghệ sĩ. Dưới nhãn quan của báo chí, họ thường đến viếng trong những trang phục ấn tượng và cũng khóc thật nhiều.

Trước đây, ở Quảng Nam có xuất hiện một Ông  tiên, nhưng nếu người trần mắt thịt nhìn thấy ông ta ngoài đời liền bảo ngay rằng đó là "thằng điên". Và trước khi về cõi tiên, "thằng điên" đó cũng đã kịp nhắn nhủ trần thế:

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão giông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một Giêng
Tạ từ tháng Chạp quay nghiêng
Ấn trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu, bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con.

Đám tang "thằng điên" đó, Trịnh đến và lưu lại đôi dòng:

Bùi Giang Bàng Dúi Bùi Giáng
Ô hay trăm ngõ bàng hoàng lỗ không
Lỗ không trời đất ngỡ ngàng
Hóa ra thi thể là ngàn hư vô
Nhớ thương vô cùng là từ
Là từ vô tận ứ ừ viễn vông

Rồi Trịnh mất, đám tang Trịnh rất đông người hiếu kì, cũng rất đông văn nghệ sĩ, họ ăn mặc thật ấn tượng và họ cũng khóc thật nhiều.
Có một cô gái trẻ âm thầm đứng từ xa, cô ấy không khóc, lặng lẻ đưa tiễn linh cữu người nhạc sĩ tài hoa này... đến khi không còn một bóng người nào.
Và cũng những văn nghệ sĩ ấy thì thầm vào tai nhau… cô gái trẻ ấy đã yêu Trịnh trọn vẹn tấm lòng.

Thấy con gái khóc, người cha hỏi:
Con ốm à?- cô bé vừa khóc vừa lắc đầu.
- Con bị điểm kém à?- lại khóc lại lắc đầu.
Hay con bị giáo viên mắng?- vẫn khóc vẫn lắc đầu.

Tức mình, người cha quát tháo… cô gái đành méo máo khai thật… là vì anh ca sĩ  Hàn quốc đẹp trai nào đó bị sốt, không lên sân khấu hát được, nó thấy tội nghiệp ảnh quá!

Mụ Béo bệ vệ thả lỏng người trên phản gỗ, miệng nhai trái cây mắt khóc như mưa. Mụ ta đang xem cải lương, thấy cảnh cảm động, nước mắt nó cứ tuôn trào không cầm lại đựợc.

Một bác xe thồ rụt rè khổ sở bước vào, chị Béo vội vã lau sơ khuôn mặt, tắt ti vi, lấy lại cái giọng chanh chua đanh đá vốn có:
Cái gì thế?
Dạ.., da.., vợ em ốm nặng, cần phải mỗ gấp, chị…chị... cho em vay 5 triệu.
Mụ Béo lơ đãng kéo giọng:
Thời buổi khó khăn chú biết rồi đấy, vay thì cũng được, nhưng lãi suất hơi cao, 15% một tháng, lấy hay không lấy tùy chú…

Bác xe thồ méo mặt, nhưng cũng không còn chọn lựa nào khác.
Ngay lập tức, bà Béo rút bóp đưa cho bác xe thồ bốn triệu hai trăm năm mươi ngàn đồng, mĩm cười dặn dò, nhớ trả sớm cho chị nhé.

Bác xe thồ kí vào giấy nợ 5 triệu, bước thần thờ ra khỏi cửa.

Ti vi bật sáng, giọng cải lương mùi mẫn tiếp tục ngân vang, không biết mụ Béo có còn khóc nữa không?

MP
31/12/2011


P/s:
 Cả thế giới mới thấy được cảnh tượng màn khóc tập thể độc đáo ở Bắc Triều Tiên, họ khóc vì tình yêu thương hay khóc cho nỗi khiếp sợ của chính bản thân mình...

Xem thêm
- Tản mạn sau cái chết của nhà độc tài
- Họp phụ huynh