Showing posts with label cuộc đời. Show all posts
Showing posts with label cuộc đời. Show all posts

Thursday, January 9, 2014

Bố bảo con trai trước khi lấy vợ!

>> Bà Lan Vạn Thịnh Phát trong lời khai Dương Chí Dũng
>> Bộ trưởng bị chặn đường, rải đinh trên cao tốc Nội Bài - Lào Cai
>> Vụ án Huyền Như: Đồng loạt yêu cầu Vietinbank trả tiền
>> Hàng trăm người Hà Nam đi bộ lên Hà Nội phản đối cưỡng chế đất
>> Vỡ nợ dây chuyền ở “thánh địa” vàng


''Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng - ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó - trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng : Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần, nhưng ( như một số blogradio đã nói) khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lí do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không ?

Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kêt nối họ - hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu". Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thể yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.

Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống". Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời - một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.''

(st)


Xem thêm:
- Điều tra viên và một số tất yếu
- Vợ ông Chấn thầm cảm ơn "ông gu... gồ"
- Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

Wednesday, October 2, 2013

Tránh làm sao khỏi bàn tay ông Trời!

>> Tham nhũng tràn lan trong giáo dục
>> Đối thoại Việt - Mỹ về an ninh, chính trị, quốc phòng
>> Trung Quốc yêu cầu cảnh sát “dừng say xỉn và cãi lộn”
>>>>> Đưa ngay những kẻ bất tài, lười biếng… ra khỏi công sở!
>> Trốn thuế hàng chục tỷ đồng, “đại gia” Bắc Ninh bị xử án treo?!


...Tôi nghĩ đến chuyện những đứa trẻ con, ngay từ lúc mới hiểu biết, mới biết nói, biết phát biểu ý nghĩ của mình, câu đầu môi chót lưỡi của chúng là: “Its not fair,” mỗi khi chúng đòi cái gì mà không được, hoặc bị cha mẹ cấm đoán điều gì. Lúc đó, bài học triết lý đầu tiên chúng được cha mẹ dậy là: “Life is not fair.”

Phải nhớ kỹ nằm lòng cuộc sống là một chuỗi những sự bất công. Đừng bao giờ chờ đợi sự công bằng ở trên cõi đời này. Thế nhưng, khi chập chững bước chân vào trường, bài học đầu tiên chúng được dậy trong lớp mẫu giáo lại là phải play fair. Khi chơi phải tôn trọng sự công bằng. Cấm không được ăn gian. Rồi sau đó là phải nhường nhịn, phải biết đợi đến lượt mình, phải xếp hàng.

Thật ra thì tôi chẳng được học mẫu giáo bên Mỹ này, nhưng những điều này tôi đọc được trong một cuốn sách của ông Robert Fulghum, một tác giả mà tôi rất ưa thích, trong cuốn sách rất nổi tiếng của ông, có tựa đề là Tất cả những điều cần biết-tôi đã được dạy từ mẫu giáo. Nếu đọc kỹ, sẽ thấy, những điều luật về luân lý căn bản - theo nền giáo dục Mỹ - chỉ được nhắc đến trong lớp mẫu giáo – sau đó, nhà trường không có bổn phận và cũng không có quyền hạn, phải giáo dục trẻ, mà chỉ có bổn phận dạy chúng những kiến thức chuyên môn. Dạy dỗ về luân lý, là phận sự của bố mẹ.

Đây là sự khác biệt giữa nền giáo dục của Mỹ và Việt Nam, cần phải nói cho rõ. Công cuộc đức dục của một đứa trẻ bắt đầu từ trong lòng mẹ, sau đó là bổn phận của nhà trường. Tiên học lễ, hậu học văn. Nhớ lại những bài trong Luân Lý Giáo Khoa Thư, sẽ thấy rằng, chỉ cần hiểu biết và áp dụng những bài học cấp tiểu học này, đứa trẻ sau này ra đời, sẽ trở nên một con người có giáo dục, có lương tâm, có đạo đức. Nhiều lúc tôi nghĩ thầm trong bụng, giá mà tôi là một con người đàng hoàng, đứng đắn một tí, tôi nên viết một cuốn sách, từa tựa như cuốn của ông Fulghum, với đề tựa là: Những điều luân lí căn bản để làm người, Tôi đều học được từ bộ Luân lý giáo khoa thư, của chương trình tiểu học thời Pháp thuộc, thì hay biết mấy. Ngày nay, chương trình mẫu giáo đang trên đà bị thay đổi rồi. Mẫu giáo Mỹ đấy nhá, chứ tôi không nói chuyện cổ tích giáo dục thời xưa ở nước mình đâu.

Tại sao hai anh học trò, cùng học một lớp mà sau khi ra đời mỗi anh lại đi vào một con đường trái ngược nhau như vậy? Một anh trở thành một vị thẩm phán, cầm cân nảy mực, gìn giữ trật tự cho xã hội được an ninh, một anh lại là một kẻ làm hại xã hội, phá hoại an ninh, sống ngoài vòng pháp luật. Và tôi đi đến nhận định, ông Trời bất công. Tôi trở thành một đứa trẻ con, lúc nào bất mãn là lại than phiền cuộc đời. Tại, vì, bị, bởi. số phận hẩm hiu. Trời Già không tựa. Cuộc đời hắt hủi. “Life is not fair.”

Còn nhớ con cháu gái của tôi, con Michelle, học năm thứ ba đại học. Trong một buổi mẹ con bà cháu bàn luận chuyện đời, nhân nói đến một đứa bạn học trung học cùng với nó, Michelle cho biết, thằng này bỏ học sau khi tốt nghiệp trung học. Nó bỏ nhà, đi giang hồ, và vừa bị cảnh sát bắt về tội buôn bán ma túy. Nghe xong chuyện, tôi chép miệng nói: tội nghiệp cái thằng số phận hẩm hiu chẳng ra gì. Ông Trời bất công với nó quá. Nỡ lòng nào đẩy đưa nó vào con đường tội lỗi như vậy chứ. Con Michelle lừ mắt, lên giọng dạy: không có cái gì là số phận, là xui xẻo, là bất công cả, bà ơi. Tại nó tự chọn cho nó cách sống tồi tệ đó. Chẳng có Ông Trời nào bảo nó làm như thế. Nó có tự do lựa chọn mà. Tự ý nó muốn đi ra khỏi cuộc sống bình thường, có kỷ cương, kỷ luật. Nó lựa chọn cuộc sống ngoài vòng pháp luật như thế mà, tại sao lại trách Ông Trời???

Nhiều người ca tụng cho rằng món quà quí giá nhất mà Thượng Đế ban cho con người là sự tự do lựa chọn. Ông cho con người một hình hài để hành động, một bộ óc để học hỏi, suy tư, một trí thông minh để phân biệt phải trái và cái nguy hiểm nhất là sự tự do để lựa chọn cho mình một con đường đi, một lối sống như ý muốn. Những người thành công, có khi coi đó như một sự đương nhiên vì nhờ tài năng của mình, và có thể không nghĩ rằng mình đã lựa chọn đúng. Nhưng người thất bại luôn luôn nhìn nhận, mình đã làm một lựa chọn sai lầm. Chỉ có những người già cả, lẩm cẩm như tôi mới đổ tại số phận. Nhưng món quà quí giá này - sự tự do lựa chọn - chẳng phải ai cũng biết xử dụng cho đúng cách.

Giá mà, Ông Trời không cho con người được tự do lựa chọn, mà chỉ đưa ra một con đường bên phải để cho con người cứ đó mà đi, cứ thế mà tiến, thì trên đời chẳng có nhiều người thất bại hay phạm tội. Có thể cũng vẫn còn sự chênh lệch về kiến thức và khả năng. Người đi nhanh, người đi chậm, người đến trước, kẻ đến sau, người ngã bên lề, người đi nhưng không bao giờ tới. Nhưng sẽ không có người đi ra ngoài lề, hay đi lạc hướng. Như vậy, cũng vẫn không tránh khỏi câu thắc mắc: Tại sao tôi chọn đúng mà vẫn thất bại? Tại sao nó chọn sai mà lại thành công? Tại sao nó đi nhanh mà tôi đi chậm?

Những người quê mùa như tôi lại phải mượn lời cụ Nguyễn Du: Có Trời mà cũng có Ta! Tránh làm sao khỏi bàn tay ông Trời!

Friday, September 27, 2013

Tầng 80

>> Từ xã hội dân sự đến dân chủ tự do
>> Chiến hạm Mỹ bắn pháo trên Biển Đông
>> Việt Nam sẽ xây dựng tại Cam Ranh trung tâm sửa chữa tàu của Nga



Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư; họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.

Sau khi vất vả lên đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong những túi xách đã để lại ở tầng 20.

Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta… Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi.

Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy không thỏa mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình không còn nhiều thời giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự bình an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không còn điều gì làm mình thất vọng nữa. Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta vứt bỏ cách đây 60 năm.
Vậy ước mơ của bạn là gì?

Hãy đi theo những ước mơ của mình để không phải sống trong sự tiếc nuối.

(sưu tầm)

P/s: Hic! Tại cái thang máy bị hư...

Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Tại Mai An Tiêm quá ỷ lại
- Đúng cái gì mà đúng cụ ơi!?

Saturday, June 22, 2013

Thân phận chim sâu

>> Giả bầu để khỏi bị đuổi việc! (Hic, nàng Ly lại tác yêu tác quái!)
>> Có bao che hay không? (Trong khi đó, dư luận tại Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng cho rằng HLV Nguyễn Tuấn Anh là người có quan hệ khá mật thiết đối với Ban giám đốc và thuộc đối tượng đang được cơ cấu để ngồi ghế Phó giám đốc Trung tâm HLTTQG Đà Nẵng trong tương lai.)


Vào bệnh viện thăm ông, đấm lưng cho ông... Ông cười và bảo, mày là thằng điên nhưng tốt bụng nhất trên đời. Mình nghe thế là sướng điên, cái thói đời vẫn thế, cứ thích được khen, ghét ai chê trách, đói rách, nợ nần... mà vẫn cứ nói dóc, hình thức tổ mẹ đi được.

Sáng dậy thật sớm, điện thoại cho chúng bạn, chưa thằng nào mở máy. Bực mình đi uống cafe một mình, thế cũng hay, trong cái buồn lại thấy cái vui... Bỏ mặc ly đen đắng, nhìn cảnh con chim Sâu nhỏ tẻo teo mớm mồi cho con Tu hú con to gấp ba bốn lần thân mình mà buồn cho cái lí cuộc đời...

Cái thứ Tu hú là cái thứ chim khốn nạn, không biết nuôi con, chỉ biết đẻ rồi mang trứng bỏ vào tổ chim Sâu. Nó ăn trứng chim Sâu, bắt chim Sâu phải ấp trứng của nó, nuôi con của nó cho đến khi đủ lông đủ cánh... Loài chim Sâu ngu ngốc kia đâu biết rằng, trứng của nó bị Tu hú ăn, lại hết lòng chăm sóc và nuôi dạy kẻ giết con mình đến ngày trưởng thành...

Đặt sự ngu khôn, thiện ác... vào mà giải thích chuyện đời âu là khập khiển... Nhìn từng giọt cà phê rơi mà cảm thấy thanh thản. Đơn giản là rất thanh thản...

Có người kể với mình rằng, đám cưới hắn tổ chức tới 3 ngày, mình trả lời lại, vì thế bây giờ mày mới ly dị...

Đám cưới cho hoành tráng làm cái quái gì.., khi ai cũng sống ích kỉ và chẳng biết yêu thương nhau...

Chuông điện thoại rung, mình bấm máy nghe:

- Nhậu không anh? Em và nó chia tay rồi...

MP

Xem thêm:
- Sao lại là tin đồn
- Phá vỡ sự bình yên
- Thái độ tuyệt vọng

Sunday, February 10, 2013

Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay



Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn
Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn; 
Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng 
Cái mất rồi không phải đã hư vô
Cái mới gặp - người hồn nhiên đón nhận
Cái rời xa - ta nuối tiếc dày vò; 
Cám ơn bạn, những người tôi yêu mến
Như anh em như máu thịt của mình
Trong thế kỷ đã quá nhiều đổ vỡ
Ta gắn hàn chút giá trị mong manh; 
Xin đừng hỏi vì sao ta gục ngã
Ta yêu thương như Mẹ - núi sông này
Khi ngay thẳng sống làm người thật khó
Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay...

Bài Gửi bạn - Thơ Nguyễn Việt Chiến




Mượn câu thơ của Nguyễn Việt Chiến để làm tựa đề cho một entry, mình muốn nói về một bức ảnh đẹp, rất đẹp mà tình cờ thấy được trên facebook của Nguyễn Lân Thắng. Ngay lúc đó, mình đã post lên blog tấm hình và đặt tên là Bức ảnh đẹp. Thế nhưng, nghĩ lại thấy không ổn và không hợp thời điểm...

Bố cục ảnh không đề cập đến làm gì, mình chú ý nhiều đến ánh mắt xa xăm, đăm chiêu, cái vòng tay vững vàng ôm gọn hiệp sĩ Công Hùng trong lòng của Người buôn gió - Bùi Thanh Hiếu, và điệu bộ thư thái hồn nhiên ngồi xem laptop của đứa trẻ... Đơn giản bức ảnh đẹp vì nó thật, nó có tình người... Sáng hôm sau, qua đọc trang điểm tin Ba Sàm thấy lại bức hình và dòng chữ "Ảnh đẹp: Bên nhau - Lái gió, Công Hùng và Tí Hơn" mình cười, xem như là một sự đồng điệu.

Sáng mùng một Tết, hôm qua, mình lại bắt gặp một bức hình đẹp, thật đẹp trên tờ báo Dân Việt. Nụ cười tướng Quắc, cái ánh mắt, cái choàng vai người bạn già và nụ cười Nguyễn Việt Chiến... Một bức hình rất đời, rất ngạo nghễ. Số phận con người qua bao nhiêu thăng trầm biến thiên của thời gian vẫn còn giử lấy được nụ cười ấy, ngạo nghễ thật, trân quý thật.

Xã hội hiện tại đang tôn vinh, phù phép cho sự giả tạo, dối trá lên ngôi, ngự trị trong mọi ngõ ngách cả vật chất lẫn tinh thần thời đại, làm hư đốn và biến chất mọi thế hệ... thì cần lắm những con người như thế, những bức hình như thế.

MP

Xem thêm:
- Đôi khi cần phải im lặng
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Công Lý và Công Hùng
- Thấy được gì qua những giọt nước mắt
- Sự hài hước của Nguyễn Thế Thịnh
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính

Sunday, January 27, 2013

bát ngát thinh không

Kẻ đã là “ân nhân” nhưng sau lại chuyển thành kẻ xâm lược là bài học quá lớn, không có gì khó hiểu, vấn đề là khi nó đã trở mặt thành kẻ xâm lược mà còn khư khư giữ cái “ơn” lúc trước thì còn ngu muội nào hơn, và nếu cứ trượt dài trên dốc ngu muội, đâm lao phải theo lao, thì khoảng cách từ đó đến chỗ bán nước phỏng có đâu xa?... (Phan Châu Trinh)


Quý tặng Ba Nina


Đông đi thôi cho chồi non xanh lá
Khắc khoải xưa gói gọn chốn xa xưa
Lặng yên nhìn xuân sang hạ đến
Thu lại về tắm gội gọi trời mưa

Gia đình nhỏ mà cuộc đời lớn quá
Nghĩa là vui, là khổ có gì đâu!?
Bao khóc cười lật úp bàn tay
Tan biến! Thấy nghĩa là ta không thấy...

Trước sân nhà một ông già ngồi đấy
Chuông chùa xa rót nhẹ tiếng ni ai
Ngộ duyên duyên ngộ đời ai thế ..?
Bát ngát thinh không nhè nhẹ gió mây...


MP
24/06/2009

P/s: Xin chia buồn với những người yêu nhạc Phạm Duy và thân quyến của cố nhạc sĩ.

Xem thêm:
- tụng kinh ngồi
- khổ đế
- ngày mới
- ta bà lục bát
- chợ đời nhốn nháo nói leo