Showing posts with label quan chức. Show all posts
Showing posts with label quan chức. Show all posts

Tuesday, January 7, 2014

Một tiền lệ đau đầu cho làng báo?

>> Thứ trưởng công an VN bị tố
>> Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ giao nhiệm vụ cho công an các địa phương
>> Dương Chí Dũng khai ông Phạm Quý Ngọ gọi điện mật báo
>> Người thân quan chức tham nhũng cũng bị tịch thu tài sản
>> Hiệu phó ĐH Bách khoa Hà Nội bị “tố” đạo luận án phó tiến sỹ


(Sáng nay, báo chí đăng vụ này cứ thò rồi thụt... và bây chừ thì thò hết rùi, nhưng đăng lại bài viết của Xê Nho Nvp để bà con đọc lại cho vui!)

Phiên xử ông Dương Tự Trọng sáng nay đã đặt ra một tiền lệ đau đầu cho làng báo. Khi tường thuật đến đoạn ông Dương Chí Dũng khai ai là người báo tin để biết mà chạy trốn, hầu hết các báo đều viết: “Trưa 17-5, tôi điện thoại cho ông anh trên Bộ công an hỏi xem anh đi công tác về chưa, anh nói đang trên đường về Hà Nội… Đến tối 17-5, anh ấy điện cho tôi thông báo Thủ tướng đã chấp thuận lệnh khởi tố và bắt tạm giam chú, chú nên tắt điện thoại và lánh đi một thời gian”.

Đối chiếu với một tường thuật ban đầu (sau này đã sửa) của một tờ báo khác thì không phải như vậy. Dương Chí Dũng khai rõ họ tên và chức vụ người báo tin.

Nếu đưa tin như các báo đang đưa, sẽ:
- Sai với thực tế bởi ông Dũng không nói thế tại tòa trong khi báo chí phải tôn trọng sự thật. 
- Có khả năng sau này ông Dũng sẽ kiện vì tường thuật sai lời khai của ông ta.
- Người không biết sẽ trách tòa vì sao khai chung chung “ông anh trên Bộ Công an” mà tòa không hỏi cụ thể. Cái này là gây tiếng oan cho tòa.
- Báo tường thuật sai có thể ra tòa như vụ PMU18.
- Lịch sử sau này ghi lại đến đây ắt phải làm footnote và báo chí bị bêu danh trong lịch sử.

Vậy có cách nào giải quyết không?

Theo tôi, báo nên tường thuật theo kiểu: “Trưa 17-5, tôi điện thoại cho ông Y trên Bộ Công an hỏi xem…” và sau đó mở ngoặc chú thích: “Ông Dũng khai rõ tên và chức vụ ông Y tại tòa nhưng do yêu cầu của cơ quan chức năng nên chúng tôi chưa thể ghi rõ tên và chức vụ ông Y”.

Làm được như vậy vừa trọn vẹn đôi đường. (Còn vì sao dùng ông Y thì bởi ông X đã có người dùng rồi, dùng nữa coi chừng nhầm lẫn). Nhưng theo tôi có lẽ các báo thận trọng quá mức; có lẽ không ai ngây thơ đến độ yêu cầu báo chí không đăng một chi tiết quan trọng như thế được công khai tại tòa. Có thể người ta chỉ yêu cầu báo chí cẩn thận, khai là khai như vậy, chờ cơ quan điều tra kết luận chứ báo chí đừng nhảy vào lên án hay phán xét ngay. Thôi cứ hy vọng vậy đi – để xem báo in ngày mai xử lý ra sao!

Nguồn: FB NVP

P/s:

- Chỉ riêng việc đang chỉ đạo án mà tiếp xúc liên tục với đối tượng điều tra cũng đã đáng bị cách chức. Dương Chí Dũng đã khai ra Phạm Quý Ngọ tại cơ quan điều tra mà cơ quan điều tra không khởi tố Phạm Quý Ngọ thì cơ quan điều tra rất đáng bị truy cứu trách nhiệm hình sự về việc "không truy cứu trách nhiệm hình sự người có (dấu hiệu phạm) tội". (FB Osin Huy Đức)

- Nghe lời khai của Dương Chí Dũng toàn là 10.000 USD, 20.000 USD rồi 100.000 USD, nửa triệu USD... lại nhớ đến những mẩu tin cấm giao dịch bằng ngoại tệ, cấm niêm yết bằng đô-la Mỹ, cấm giao dịch bằng tiền mặt trong nhiều trường hợp thì thấy rõ ràng luật lệ là dành cho dân đen còn quan chức xài giấy bạc xanh thoải mái. Ngay cả mấy anh cảnh sát giao thông không biết có ngậm ngùi nhớ lại cái lệnh không được mang theo người quá 100.000 đồng khi tuần tra? (FB Xê nho Nvp)

Xem thêm:
- Câu chuyện lãnh tụ
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Đừng lôi tổ quốc gói gọn trong một cái giường

Sunday, December 8, 2013

Do đâu mà có phản ứng này?

>> Gorbachev vô tội trong vụ Liên Xô sụp đổ?
>> Em gái 'đại gia' của Cẩm Ly chơi trội tặng 3 tỷ từ thiện
>> Cung cấp thông tin cho báo chí: Những bài học để đời!
>> Những bà mẹ anh hùng
>> Ứng xử thế nào với thực phẩm chức năng?


Phản ứng của quan chức mỗi khi có sự cố gì xảy ra là tìm mọi cách biến báo để chạy tội cho bản thân hay chạy tội cho cấp dưới. Do đâu mà có phản ứng này?

Lấy ví dụ ông chủ tịch phường 25 quận Bình Thạnh, lúc xảy ra vụ việc liên quan đến một người bán hàng rong được nhân chứng cho là bị lực lượng trật tự đô thị phường đánh, chắc ông không có mặt. Vậy thì khi nghe nhân chứng (có cả ảnh chụp) tố cáo thì cứ từ từ tìm hiểu để nhân đó chấn chỉnh lại nhân viên của mình (người quản lý nào cũng phải ứng xử như vậy). Vì sao ông này (theo báo Tuổi Trẻ) khẳng định lực lượng này của phường không đánh người bán hàng rong. 

Tuy nhiên chính trong bản tin chối tội đó, có những chi tiết khẳng định cái sai của ông chủ tịch theo kiểu bất chấp pháp luật rất nguy hiểm. Đó là chi tiết “Phía UBND phường 25 đã yêu cầu bệnh viện cho xem giấy chứng thương của anh Tình khi anh này nhập viện để chữa trị vào tối 6-12”. Sao họ không hiểu hồ sơ bệnh án là thông tin riêng tư được pháp luật bảo vệ, UBND phường có quyền gì yêu cầu bệnh viện đưa cho xem; vì sao bệnh viện cũng dại dột nghe theo mà không biết bảo vệ quyền của bệnh nhân. Có lẽ cái tâm lý coi thường người nghèo, người thất thế đã lan rộng.

Chi tiết thứ nhì: “phía UBND phường 25 đã đề nghị Công an phường 25 vào cuộc điều tra, đồng thời mời cho được anh Tình để làm rõ vụ việc nêu trên”. Vì sao họ nghĩ chuyện “mời” công dân lên để làm việc là chuyện đơn giản và dễ dàng như thế?

Chạy tội như thế chưa là gì so với câu biện bạch sẽ đi vào lịch sử: “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ”. Ha. Có lẽ người phát biểu câu này không hiểu tác giả Ngô Thừa Ân tả cảnh hối lộ trong Tây du ký không phải để biện bạch cho tệ nạn này theo kiểu ở đâu cũng có, thời nào cũng có. Ngô Thừa Ân kể như thế là để lên án cái xã hội phong kiến đầy tệ nạn từ tham nhũng, hối lộ đến dối trá, cướp bóc, thủ lợi và tha hóa - ông ạ.

Nguồn: FB NVP


Xem thêm:
- Lời thề Sở Khanh
- Khi công lý đến muộn, công lý sẽ bị chối từ
- “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!"

Wednesday, December 4, 2013

Thủ thuật nhà quan

>> ‘Tự sướng’ với con số tăng trưởng ‘ảo’
>> Thủy điện ở miền Trung - Tây Nguyên: Lấy nghìn hécta rừng chỉ trồng lại một
>> Xe 60 tấn làm cầu gãy đôi
>> Môi trường làm ăn VN 'thiếu công bằng'
>>>>> Lãnh thổ Nga có thêm một hòn đảo mới


Quan bé: Thưa quan anh, nếu để ra sự cố nghiêm trọng thì phải đối phó với báo chí và dư luận  ra sao ạ ?

Quan lớn: Phải khẳng định là mọi thứ đều thực hiện ĐÚNG QUY TRÌNH!

Quan bé: Nhưng họ hỏi về trách nhiệm thì trả lời thế nào ạ ?

Quan lớn: Phải nói là chúng tôi đã làm HẾT TRÁCH NHIỆM !

Quan bé: Họ hỏi sao không kỉ luật ai thì trả lời ra sao ạ ?

Quan lớn: Bảo rằng "Vì chúng tôi đã thực hiện ĐÚNG QUY TRÌNH và làm HẾT TRÁCH NHIỆM nên KHÔNG KỈ LUẬT AI !"

Quan bé: Nhưng họ vẫn hỏi truy trách nhiệm thì phải làm sao ạ ?

Quan lớn: Nói là "ĐỪNG QUY TRÁCH NHIỆM CHO AI MÀ TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ CHÚNG TA, CHÚNG TA ĐANG NÓI VỀ CHÚNG TA!"

Quan bé: Nhưng thưa anh, nếu trách nhiệm đã quá rõ ràng, không chối được thì phải làm sao ạ ?

Quan lớn: Thì phải nói rằng " Về việc này, chúng tôi sẽ KIỂM ĐIỂM NGHIÊM TÚC và RÚT KINH NGHIỆM SÂU SẮC".

Quan bé: Nhưng họ vẫn truy tiếp thì phải làm sao ạ ?

Quan lớn: Nước cuối cùng thì XIN LỖI !

Quan bé: XIN LỖI xong thì TỪ CHỨC phải không ạ ?

Quan lớn: Từ là từ thế nào, phải KIÊN QUYẾT KHÔNG THOÁI THÁC NHIỆM VỤ chứ !

Quan bé: Vâng, KIÊN QUYẾT, KIÊN QUYẾT, KIÊN QUYẾT !

Nguồn: Sơn-Thi-Ca


Xem thêm:
- Chiếc nón kỳ cục
- Giờ mới biết tại sao Ngọc Trinh xứng đáng...
- “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!"

Thursday, November 28, 2013

Dưỡng liêm có khó?

>> Nhân quyền… mồm
>> Nhân quyền của bác Cua
>> Vì “đời cha thằng khác ăn mặn”.
>> Truy tìm bài toán rợn người
>> 600 bánh heroin lọt qua cửa khẩu vì máy soi 1,2 triệu USD bỗng dưng... bị hỏng? (lý do quá tuyệt!)

Những trường hợp như vụ nhóm cán bộ trong đoàn kiểm tra liên ngành ở một huyện tại Long An ăn uống ở nhà hàng rồi bắt chủ doanh nghiệp trả tiền không phải hiếm.

Đó là một trong những hình thức nhũng nhiễu lặt vặt mà người dân vẫn nghe nói hoặc tự mình chứng kiến hằng ngày ở nơi này, nơi kia trên khắp cả nước.

Bài bản bắt chẹt khá đơn giản: nhận thấy người dân ở trong tình trạng bất hợp pháp, người có thẩm quyền thay vì xử phạt theo đúng quy định của pháp luật thì chấp nhận xí xóa, làm ngơ với điều kiện người vi phạm làm việc gì đó cho mình.

Tham nhũng vặt cũng có thể được ghi nhận cả trong trường hợp người dân không vi phạm gì mà chỉ đến cửa công để thỉnh cầu điều này, điều nọ, như xin giấy phép xây dựng, đăng ký kết hôn với người nước ngoài, đăng ký tài sản… Nếu biết điều và chấp nhận chi thì yêu cầu được giải quyết nhanh, gọn; bằng không thì hàng núi thủ tục, giấy tờ sẽ được bày ra trước mặt, người dân tha hồ đánh vật, mất thời gian, công sức, tiền bạc mà chẳng được việc.

Thậm chí, có nhiều trường hợp không phạm pháp, cũng chẳng có yêu cầu gì cụ thể đối với công quyền, nhưng người dân vẫn được quan chức gọi đến để nhờ làm việc này, trả tiền hộ cho món hàng kia. Thông thường, người được gọi trong trường hợp này là người do yêu cầu công việc làm ăn mà thường hay lui tới cửa công để nhờ vả. Họ phải chấp nhận đáp ứng đòi hỏi của nhà quan mà không được kêu ca bởi họ hiểu rằng một ngày nào đó, mình sẽ trở lại cửa công để giao dịch. Việc làm, số tiền chi trả được coi như khoản đầu tư bôi trơn được ứng trước hay một thứ hụi chết.

Nhũng nhiễu lặt vặt của công chức, viên chức là một kiểu tống tiền dựa vào công lực. Tệ nạn này khiến người dân mất tin tưởng vào sức mạnh của luật pháp và sự trong sạch của bộ máy công quyền, đi đến chỗ tôn vinh quyền lực của đồng tiền: đi đâu, làm gì, dù đúng hay sai luật, chỉ cần chấp nhận chi trả là mọi việc suôn sẻ! Đặc biệt, nó khiến xã hội phải gánh chịu hậu quả của những hành vi vi phạm pháp luật đã bị phát hiện mà không bị xử lý; điển hình là các trường hợp nhận chung chi để làm lơ cho một lô hàng kém phẩm chất đi qua trạm kiểm soát, để một chủ doanh nghiệp tiếp tục sử dụng lao động chui mà không ký hợp đồng...

Tuy nhiên, để chống sự sách nhiễu của người nắm quyền lực công, chỉ các nỗ lực từ phía người dân không đủ và cũng chẳng có hiệu quả. Trong quan hệ với công quyền, người dân trong hầu hết trường hợp là ở thế yếu, thường cầm chắc phần thua một khi người nắm quyền lực công phản pháo bằng sức mạnh nắm trong tay. Rõ hơn, chính bộ máy công quyền, với quyền năng và các nguồn lực vốn có, phải giữ vai trò chủ động trong việc xây dựng liêm chính. Tinh giản bộ máy, cải thiện chế độ lương bổng, minh bạch hóa quy trình công vụ, tăng cường hệ thống kiểm soát, giám sát nội bộ, bảo đảm xử lý nghiêm minh những trường hợp vi phạm pháp luật và đạo đức công vụ là những việc phải làm để đạt được mục tiêu đó.

Nguyễn Ngọc Điện

Xem thêm:
- Có một thời kỳ
- Cúc mùa chớm Đông
- Chợ đời nhốn nháo nói leo


Friday, November 1, 2013

Thói giả dối của giới chức Trung Hoa

>> Sức lay động của "Dậy mà đi"
>> Những đòi hỏi phi lý và trịch thượng!
>> Cà Mau: Trung úy công an tắm chung với... vợ hàng xóm


Thêm một vụ dựng ảnh dỏm bằng công cụ Photoshop của giới chức Trung Quốc bị phanh phui. Nó lại cho thấy cái lối sống giả dối phỉnh gạt ngày càng phát triển trong xã hội nước này. Trong xì căng đan mới nhất, bức ảnh được đưa lên trang web chính quyền thành phố Ninh Quốc thuộc tỉnh An Huy cho thấy tên phó thị trưởng cùng “đồng bọn” đã đến viếng và kính cẩn cúi đầu “chúc thọ” cụ bà Trình Yến Xuân 103 tuổi. Hoặc là bọn chính quyền quá ngu xuẩn hoặc chúng quá xem thường người dân nên mới dựng tuồng bằng một tấm ảnh dỏm mà ngay cả trẻ con cũng có thể dễ dàng nhận ra. 

Bức ảnh đã được gỡ khỏi trang web chính quyền nhưng cộng đồng mạng đã không chỉ kịp thời chia sẻ mà còn cắt ghép, thay ảnh cụ Trình bằng ảnh một em nõn nà, để cười nhạo cái thói giả dối của đám chính quyền.


Đây không là lần đầu tiên xảy ra chuyện thế này. Cách đây hai năm, giới chức huyện Hội Lý thuộc châu tự trị dân tộc Di Lương Sơn (Tứ Xuyên) cũng dựng tấm ảnh dỏm cho thấy họ đang “thị sát” một con đường mới xây. Tuy nhiên, trong hình, trông họ như “nổi” khỏi mặt đường!


Cộng đồng mạng Trung Quốc một phen cười bò và không bỏ lỡ dịp may “sáng tạo”, khi cho bọn quan chức lên Mặt trăng, vào chiến trường Afghanistan, xuống cái hồ đầy khủng long, đứng giữa cảnh quay một phim khiêu dâm, đang kiểm tra cầu thủ Ý Marco Materazzi sau khi anh này bị Zinedine Zidane húc đầu trong trận World Cup 2006, và thậm chí cho chúng vào Phòng tình huống Nhà trắng để cùng Obama và Hillary Clinton theo dõi vụ tiêu diệt Osama Bin Laden!



Rõ ràng là phản tác dụng khi làm những trò bịp tương tự. Nó chỉ khiến người dân càng thêm xem thường bọn quan chức… Muốn được trọng thì khó nhưng để bị khinh thì dễ lắm thay!

Nguồn: FB Mạnh Kim


Xem thêm:
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích

Wednesday, August 7, 2013

Miễn làm sao nó khỏi đi lính... ?!

>> “Trò chơi hai mặt” của Trung Quốc ở Biển Đông
>> Học giả Trung Quốc: Bắc Kinh đang áp đặt luật chơi ở Biển Đông?!
>> Trung Quốc quyết trì hoãn COC, tiếp tục hung hăng trên Biển Đông
>> Thông điệp Shangri-La
>>>>> Cứ có phong bì là... thanh - kiu!


Chị gọi điện cho tôi, nói với giọng thảng thốt: "Em ơi, có cách nào chạy cho thằng con chị khỏi bị gọi nhập ngũ, nó rớt đại học rồi. Có trường nào chị gởi, bao nhiêu tiền cũng được... Nếu không được chắc chị cho nó đi du học bên Sing, trường nào cũng được, miễn làm sao nó khỏi đi lính...". Tôi hỏi chị: "Đi nghĩa vụ quân sự giờ chỉ có 2 năm mà chị, sao không để nó đi rồi về học đại học cũng không muộn mà?". Chị cúp máy cái rụp, sau đó nhắn tin :"Tôi tưởng anh làm báo có thể giúp cháu, không ngờ anh tệ hại đến thế".

Mấy hôm nay lần lượt các trường đại học công bố điểm, cộng đồng mạng xôn xao về quy định vẫn phải nhập ngũ khi có giấy báo nhập học sau giấy gọi nhập ngũ, các gia đình có tiền đang chạy bằng mọi cách để con khỏi đi lính, một số tờ báo cũng ra sức "tư vấn" cho thanh niên khỏi nhập ngũ...

Cha mẹ nào mà không thương con, nhưng quốc gia nào mà khộng cần những người lính, vậy đi lính bây giờ chỉ là con nhà nghèo, những gia đình không có điều kiện kinh tế?.

Tôi nhớ, hồi học trung học thời chiến tranh biên giới tây nam, lớp tôi có đến gần 50% sĩ số học sinh nam lên đường nhập ngũ và gần 1/3 bạn bè đã không trở về...Với nhiều quốc gia đang trong trạng thái chiến tranh như Israel nam nữ thanh niên thi hành nghĩa vụ quân sự được xem là bắt buộc, hay Hàn Quốc, bất luận là nhân tài hay người của công chúng từ 18 đến 35 tuổi đều phải thi hành nghiêm luật nghĩa vụ quân sự 24 tháng như trường hợp ca sĩ Bi Rain hay siêu sao Lee Jun Ki hay siêu cầu thủ Park Chu-Young...

Việt Nam với "truyền thống yêu nước nồng nàn" sao lại có nhiều người muốn từ bỏ nghĩa vụ bảo vệ tổ quốc ngay cả khi ở thời bình, hay bây giờ yêu nước chỉ là đóng góp tiền góp đá xây Trường Sa, đóng tiền an ninh quốc phòng, hô hào bảo vệ tổ quốc trên báo chí, truyền thông...còn nghĩa vụ đi lính thuộc về trách nhiệm con nhà nghèo?. 

Thử thống kê coi có bao nhiêu con quan chức từ cấp phường xã trở lên lên đường nhập ngũ?.

Nguồn: Facebook Bình Nguyên

P/s: ... nhờ mấy anh huyện, xã, phường đội trưởng thống kê thử xem?

Xem thêm:
- Làm gì mà xoắn thế?
- Internet và lý tưởng đại đồng
- Để nuôi mình phải nói dối triền miên


Tuesday, June 25, 2013

Tiền hậu bất nhất

>> Ông Bá Thanh nói về bỏ phiếu tín nhiệm (Ông Nguyễn Bá Thanh cho biết, người phải có hai lần nhận phiếu tín nhiệm thấp thì lúc đó mới xem xét bỏ phiếu tín nhiệm hay không tín nhiệm. Ông tỏ vẻ hoài nghi về hiệu quả của quy định này: “Chờ đến khi đó thì cán bộ bị bỏ phiếu bất tín nhiệm cũng vừa hết nhiệm kỳ rồi”.)
>> Không lẽ để vài ngọn gió từ các trang mạng làm lung lay? (Chủ tịch nước cũng cho biết hiện nay trên mạng có rất nhiều thông tin sai sự thật nên người dân cần phải cảnh giác khi tiếp nhận, “nếu không tỉnh táo sẽ thấy xã hội ta đen như mực, không có ông nào tốt, tuy nhiên đại đa số bà con đều tỉnh táo. Một dân tộc anh hùng không lẽ để một vài ngọn gió từ các trang mạng làm lung lay”. – Chủ tịch nước nhấn mạnh.)
>> Cứ gặp lãnh tụ là khóc như mưa
>> Những lý do để chặn Facebook ở Việt Nam (???)
>> “Phản biện và giám sát là “phanh” để báo chí giám sát quyền lực”
>> 30% công chức thi trượt (Chiều 24/6, Bộ Nội vụ cho biết, trong đợt thi nâng ngạch từ chuyên viên chính lên chuyên viên cao cấp của các bộ, ngành có khoảng 30% thí sinh không đạt yêu cầu. Trong đó, số lượng trượt phần nhiều rơi vào các lãnh đạo cơ quan.)


ANTĐ - Bác có thích sự hài hước không?
- Ai chẳng thích, một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà. Đây chính là yếu tố gắn kết con người với nhau, xóa bỏ mọi hận thù, chiến tranh, đem lại hạnh phúc…
- Thảo nào mà gần đây quan chức nhà mình thích khôi hài thế.
- Làm quản lí có rất nhiều áp lực nên họ cũng cần cười thật nhiều để giảm xì-chét. Ai mới khiến cả xã hội vui vẻ thế bác?
- Dựa trên cơ sở nào mà tính toán như vậy nhỉ, số tiền đó còn chưa đủ cho thằng cháu đích tôn của tôi nộp tiền học thêm mà?
- Ông ấy tính toán thế này, hộ gia đình 3 người mỗi tháng chi tiêu hết 3 triệu đồng, còn 2 triệu trả góp cho ngân hàng, trong 10 năm là sở hữu nhà riêng.
- Ba triệu đồng đó phải chi tiêu tằn tiện như lão Gờ-răng-đê may ra mới đủ, vậy còn tiền thuê nhà, tiền học của con cái, chữa bệnh, ma chay hiếu hỉ, khách khứa nội ngoại hai bên thì tính sao?
- Tôi cũng nghĩ như bác vậy. Để mua được nhà thu nhập thấp mỗi người buộc phải có sức khỏe như Lý Đức, dạ dày bé như của trẻ sơ sinh, họ hàng, thân bằng cố hữu cũng đã chết cả. Trong 10 năm liền vợ chồng con cái cũng không mua sắm gì, chỉ được ăn bỏng ngô ngâm với nước giếng thôi.
- Tôi vẫn còn nhớ, chính vị lãnh đạo này chỉ ít tháng trước đã từng phát ngôn, lương của bộ trưởng phải 40 năm mới mua được nhà thu nhập thấp, sao tiền hậu bất nhất thế nhỉ?

Cận

P/s: Hic, lời nói gió bay!

Xem thêm:
- Hóa ra là như vậy!
- Xây nhà vệ sinh chỉ là một phần nhỏ
- Đừng lẫn "công" với "tư"
- Cò truyền thông



Tuesday, June 18, 2013

Nắm thực tế từ... phòng máy lạnh!

>> Hoan hô Bộ trưởng Công an! (mời bà con xem lại bài >>> này và bài >>> này !)
>> Nợ xấu có giá như... cổ vật
>> Hô hào suông, khó chặn lãng phí (thật ra hô hào suông cũng chính là một dạng lãng phí)
>> Thiên đường chọn vợ


Nlđ - Thủy điện vỡ, dân cuống cuồng chạy lánh nạn trong khi chính quyền huyện chưa hay tin; một vài nơi ai cũng biết là “thiên đường sung sướng” nhưng dưới con mắt của cơ quan quản lý chuyên ngành thì “không có mại dâm, chỉ vài trường hợp”...

Còn rất nhiều vụ như vậy nữa xảy ra gần đây, cho thấy có khoảng trống rất lớn về năng lực và trách nhiệm của nhiều cán bộ lãnh đạo.

Sáng sớm 12-6, đập thủy điện Ia Krêl 2 (huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai) vỡ, dòng nước khổng lồ ập về xuôi, dân xã Ia Dom chạy tan tác, nhiều người thoát chết nhờ kịp... leo lên các ngọn cây, còn tài sản thì bị nước cuốn sạch. Khi tỉnh nghe tin, cử đoàn cán bộ xuống thì chính quyền huyện Đức Cơ mới biết có vụ vỡ đập. Về nguyên nhân vỡ đập, Sở Công Thương tỉnh Gia Lai (chuyên trách quản lý) không nắm sự việc song một sở khác của tỉnh này khẳng định đập thủy điện Ia Krêl 2 đã được thi công rất ẩu, sai với thiết kế nên mới xảy ra thảm họa.

Trong khi một bộ phận cán bộ hữu quan tỉnh Gia Lai “đi trên mây” thì có quan chức của đơn vị chuyên trách phòng chống mại dâm thuộc Cục Phòng chống tệ nạn xã hội (Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) dường như chỉ nắm thực tế từ... phòng máy lạnh. Tại buổi tọa đàm về phòng chống mại dâm và cai nghiện phục hồi hôm 13-6, ông Phạm Ngọc Dũng, Phó trưởng Phòng Chính sách phòng chống mại dâm - Cục Phòng chống tệ nạn xã hội, cho biết cục đã nhiều lần chỉ đạo kiểm tra, đánh giá về tệ nạn mại dâm tại Đồ Sơn (Hải Phòng) và Quất Lâm (Nam Định) nhưng kết quả báo cáo của các địa phương đều khẳng định không phát hiện mại dâm. “Vừa rồi, chúng tôi làm việc với Hải Phòng. Từ chính quyền thành phố đến địa phương đều khẳng định không có chuyện hoạt động mại dâm tại Đồ Sơn” - ông Dũng đoan chắc.

Phát biểu của ông Phạm Ngọc Dũng ngay lập tức bị phản đối, bị cho là ngô nghê, xa rời thực tế. Nói Đồ Sơn không có mại dâm chẳng khác nào cho rằng biển không có cát! Điểm du lịch này từ lâu đã có tiếng với câu thơ Bút Tre (cải biên) “Chưa đi chưa biết Đồ Sơn...”. Quất Lâm cũng vậy. Ai cũng biết, chỉ có... một người không biết và người này lại là lãnh đạo chuyên trách lĩnh vực ấy!

Vậy mới thấy có không ít quan chức làm việc hết sức lan man, quan liêu, thậm chí vô cảm. Thế nên, rất dễ hiểu vì sao những chuyện như trên thường xuyên xảy ra. Bị động, thiếu thông tin từ địa bàn quản lý, đến khi xảy ra chuyện mới hay và đi kiểm tra; chưa kiểm tra mà đã thông báo trước. Khi trống giong cờ mở vào cuộc thì kết quả là... chẳng phát hiện được gì. Hậu quả, người dân lãnh đủ còn tệ nạn, tai ương thì cứ tồn tại nhơn nhơn, dai dẳng.

Cán bộ làm việc và ăn lương ngân sách nhưng cứ thi hành phận sự kiểu này thì thật bất hạnh cho dân và xót cho túi tiền nhà nước.


QUANG HUY

P/s: Thực tế thì các quan biết hết, hiểu hết... nhưng nằm máy lạnh vẫn thích hơn!

Xem thêm:

Thursday, April 18, 2013

Hiện tượng "nàng Ly"

>> Chỉ đổi tên nước để làm gì?
>> Từ một góc nhìn khác
>> Phạm Chí Dũng cây viết đầy hoài bão


Chủ nhật trước, trốn con, trốn vợ, trốn gia đình... qua danh thắng Sơn Trà nhâm nhi thịt thỏ với mấy thằng chiến hữu. Rượu vào lời ra, hết tám trên trời đến tám dưới đất, thằng bạn mình bỗng 'phán' chuyện "nàng Ly":

- Ối giời ơi! Báo chí nó làm rùm beng cho có việc để làm, để báo nó bán chạy hơn... mọi ngày một tí, chứ khắp 64 tỉnh thành cả nước này, ở  đâu mà chẳng có vài mụ, vài bà... như "nàng Ly"_ Nó cầm ly cụng cả bàn... rồi nhìn mình hỏi cắc cớ:

- Mày biết "nàng Ly" ở Đà Nẵng là ai không?

Mình ngơ ngác, ngạc nhiên.., rồi đành thật thà trả lời:

- Tao không biết!?

MP

P/s: ...không chừng bạn đọc có người biết? (Nhưng cũng nói thật nghe, phải coi chừng đó, chứ một ông chủ tịch UBND tỉnh trong miền Nam có xôn xao léng phéng với một cô gái, Bộ Chính trị vừa có ý kiến cho nghỉ luôn đó, không đùa đâu.)





Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Hot boy và hot girl
- Trường ca con cá nước lợ
- Lý sự của những con đĩ

Friday, May 15, 2009

Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!



Có một nhà báo viết trên ViêtNamnet một câu vè: "Mong ông công tác dài lâu/ Để ông xây tiếp vài cầu cho dân" để ca ngợi một ông Chủ tịch TP. Từ đó, tôi hiểu rằng, nhà báo cũng có dăm bảy nhà báo. Có lẻ, tôi còn nhỏ tuổi, nhưng tôi cam đoan chắc rằng, từ khi tôi sinh ra đến nay đã hơn 30, đã đi khắp hang cùng ngỏ tận của thành phố biển này, chưa nghe ai đọc câu vè này cả, cái tôi được nghe là: "Trời cũng Thanh, Đất cũng Thanh"
Nhìn lại quá khứ, Đà Nẵng, Huế, Nha Trang .., là một trong những thành phố lớn trước giải phóng, có cơ sở hạ tầng, dịch vụ, dân trí tương đối tốt. Sau giải phóng, Đà Nẵng là một thành phố trực thuộc tỉnh QN-ĐN, chính vì thế, muốn phát triển nó, phải song song với sự phát triển của Quảng Nam, đó là sự suy nghỉ trăn trở của nhiều vị lãnh đạo tỉnh lúc bấy giờ, khó khăn của các huyện miền núi luôn đè nặng lên vai. Ngày 01/01/1997, Đà Nẵng trở thành thành phố trực thuộc TƯ, tách ra một Quảng Nam khốn khó để chuyển mình thay đổi . Không phủ nhận vai trò ông Thanh, nhưng so với các tỉnh lân cận, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, ông ta may mắn hơn các lãnh đạo của các tỉnh đó nhiều . Với số dân dưới một triệu, đa số sống ở thành thị, có nền tảng tri thức, vốn ngân sách như nhau, địa hình nước non đẹp, sự thuận lợi này không phải ai cũng có được.

 Thế là, Đà Nẵng chuyển mình bằng việc đẩy mạnh đầu tư cơ sở hạ tầng, chỉnh trang đô thị ... Cái dể cho họ thấy nhất là hình thức bên ngoài, cái thất thoát cao nhất là xây dựng cơ bản, thật cao thủ. Cầu sông Hàn không thể so sánh với Tràng Tiền về cái đẹp, cũng không thể so sánh với Mỹ Thuận về độ hoành tránh và hiện đại, nhưng nó là biểu tượng của Đà Nẵng bởi một giai thoại khác. Khi vừa khánh thành xong, có 2 nhân vật nổi tiếng phải ra Hà Nội, ông Giám đốc một công ty xây dựng (tầm cở quốc tế duy nhất lúc đấy ở VN) bị di lý để điều tra và ông Giám đốc công an chuyển công tác lên Bộ. Phiên toà đã được xử, trong các tội của ông Giám đốc xây dựng kia, có tội hối lộ, nhưng nhân vật nhận hối lộ không 'xuất hiện' . Có lẻ, nhân vật ấy là "ma quỷ" nên thoát được "lưới trời" . Hy vọng, cái chết trước không đau đớn bằng cái chết sau. 

Dẹp yên "phiến loạn", gặp thời quả bong bóng thị trường đất đai, địa ốc ... Đà Nẵng tập trung lên sơ đồ quy hoạch, con đường, điện, nước .., thế là những nền nhà hình chữ nhật hình thành nên với giá ngày sau cao hơn ngày trước . Người dân đang trong hẻm trở thành mặt tiền, họ "thờ sống" người chỉ đạo. Người dân được đền bù, giải toả thì có một số tiền mặt trong tay, họ sắm sửa, ăn nhậu ...Cái điều cơ bản là "chuyển đổi nghề nghiệp" thì họ lại mạo hiểm đánh đố với chính bản thân mình và bởi chính những đồng tiền nhỏ nhoi trước mắt, họ mơ hồ sự thất nghiệp trong tương lai. Rồi, luật đất đai chưa được rõ ràng, chính sách chưa được minh bạch, một số kẻ cơ hội phất lên, người thiệt thòi thì kiện tụng, kiện địa phương không được thì ra trung ương, khiếu kiện kéo dài.

 Hai ông trong Bộ chính trị thời ấy là Trương Quang Được và Phan Diễn từng làm bí thư Đà Nẵng.

 Theo đà bong bóng địa ốc, đất đai, người dân rủng rỉnh tiền bạc, cán bộ rủng rỉnh tiền bạc, nhậu trở nên nổi tiếng ở Đà Nẵng. Quán nhậu mọc khắp nơi, đủ mọi kiểu . Có người nói, Đà Nẵng nhậu nhất nước, người đứng đầu TP phản bác là chưa tổ chức thi sao biết là nhất. Gớm! thấy đã khiếp rồi, ai dám thi, mà tâm lí người đời, chẳng ai đầu tư thời gian chế tạo một cái đồng hồ rồi đem thi thố với đồng hồ Thụy Sĩ.

Chỉnh trang đô thị, cơ sở hạ tầng, Đà Nẵng phát triển du lịch, dịch vụ. Công viên nước được xây dựng, rùm beng được mấy ngày, bây giờ vắng hoe, báo lổ. Sài Gòn làm công viên nước vì người dân họ muốn tắm biển phải xuống Vũng Tàu, Phan Thiết, đã thế dân họ đông, cách đầu tư quy mô và chuyên nghiệp. Đằng này, chỉ cần thấy người dân ĐN trong những buổi chiều hè ở biển là đủ hiểu. Ngồi trên cáp treo ngắm Bà Nà, bé tẻo tẻo, khu du lịch công doanh thì điều hiu, khu du lịch tư doanh thì loè loẹt, màu mè, nghe đâu đã chuyển sang chủ khác, mong ông chủ mới có cái gì đó hay ho hơn.

Trên Bà Nà, phát hiện một tượng Phật thật to, xuống Hoà Minh, thấy một tượng Phật rất to, lên Sơn Trà lại một tượng Phật quá to, du chơi Non Nước cũng một tượng Phật to. Phật khuyên đừng sân si, sao người ta lại tạo Ngài mỗi lúc mỗi to. Ông trưởng Hội Mỹ Thuật Đà Nẵng, ông học chuyên ngành Tạo hình, sao ông không có đề xuất gì để Đà Nẵng có một Tượng xứng tầm.

Dọc theo con đường Sơn Trà Điện Ngọc, toàn là rì- sọt, khách sạn, nhiều khủng khiếp, nhiều đến tận Hội An. Và con đường ven biển ấy không làm sao nhìn thấy biển được, một bức tường vô cảm và phản cảm đã được xây lên, kéo dài qua tỉnh bạn. Các khu du lịch đấy được "sở hữu" vài chục năm trở lên, có nghĩa là người dân không thấy biển trong vài chục năm, và có lẻ... vài chục năm cũng có thể là đời người. Biết bao làng chài đã được đánh đổi cho nó.

Bác taxi tại sân bay Đà Nẵng nói rằng, khách du lịch xuống sân bay thường đón xe đi Huế hay Hội An luôn, họ nói, buổi tối ở Đà Nẵng buồn và tẻ nhạt lắm. Đúng thật, thành phố du lịch gì mà lâu lâu mới thấy một ông Tây, thỉnh thoảng mới xuất hiện một bà Tàu.

Để quản lí trật xã hội, công an thôi chưa đủ, một lực lượng gọi là Thanh niên xung kích, tuyển chọn chủ yếu từ bộ đội nghĩa vụ xuất ngũ, hùng hùng hổ hổ một thời. Bây giờ, chẳng thấy tăm hơi. Nhiều người đến Đà Nẵng ngạc nhiên thấy không có ăn xin, đúng rồi, rác đã vứt qua hàng xóm láng giềng, tuy không thấy rác, nhưng mùi hôi thối thì cùng ngửi chung.

Đã nói đến hôi thối, là nói đến môi trường . Chi không biết bao nhiêu tiền để xử lí nước thải, sao mà biển cứ hôi. Có lẻ, tiền mua hoá chất tốn quá, đóng van . Rồi cái chuyện cây xanh, đường Nguyễn Văn Linh thì nồng nặc hoa sữa, đường Nguyễn Tất Thành thì trơ trọi, xác sơ, đường Lê Lợi thì có thân mà không có lá, trong khi Đà Nẵng thiếu cây xanh trầm trọng, đang tiến hành một dự án hành chục tỉ đồng cho cải tạo cây xanh. 

Cuộc họp Hội đồng Nhân dân TP mới đây, chỉ có vài vị phát biểu, còn lại, ngồi im re. Chủ toạ cười thì cười theo, chủ toạ "nhăn" thì cúi mặt. Mà đúng là Đà Nẵng ít "tiêu cực" thật, đến nổi các vị đại biểu nhân dân ngồi lắng nghe chủ toạ nói chuyện về sân gôn gần nữa tiếng. Chủ toạ khoe là có một bộ gậy gôn nhưng không dám chơi, sợ bị "nghiện", thật khôi hài, tất cả các lãnh đạo VN sống chân chính bằng đồng lương thì sao có thể đủ tiền chơi gôn được .Người ta làm sân gôn để kinh doanh, chẳng lẻ xin chơi chùa.

Muốn phát triển mạnh hơn nữa, Đà Nẵng có chính sách thu hút người tài, nhưng "người tài lại cứ tạt ngang" như một tờ báo đã nhận định. Trước khi cầu tài thì bản thân mình phải cầu thị . Ai đời, một đội bóng đá lại sợ ông chủ tịch hơn là HLV, ai đời, một chủ tịch lại ra sân chỉ đạo đội bóng thay cho HLV. Vị HLV đó chuyển sang làm việc cho Bình Dương và giúp cho đội bóng này 2 cúp vô địch liên tiếp. Tài thì không biết tới đâu, nhưng tuỳ hứng và thiếu chuyên nghiệp thì quá rõ.

Quốc hội vừa họp xong không lâu, báo đài được bắn tin, Đà Nẵng xin bầu Trực tiếp Chủ Tịch thành phố. Hết pháo hoa, đi bộ, rồi đến bầu trực tiếp, hãy giải quyết được mối quan hệ giữa một Chủ tịch dân bầu không Đảng và Thành uỷ rồi hãy phát ngôn. Nhà văn Đào Hiếu gọi đây là "Bánh vẽ".

Rạp hát Trưng Vương củ bị phá bỏ khi đang ở độ tuổi đôi mươi, rạp Trưng Vương mới với kiến trúc mới không biết hưởng dương bao nhiêu tuổi. Cây cầu Thuận Phước chưa xong, hai cầu khác lại tiếp tục tiến hành.

Còn vài ngày nữa là tết con Trâu, một cuộc đình công của công nhân đã diển ra trên địa bàn TP, họ chưa nhận được tiền lương tháng 13.

Chuyện không hay còn rất nhiều, chuyện hay thì báo, đài đã dành hết. Hậu cầu sông Hàn đang diển biến phức tạp. Bong bóng bất động sản bay rồi đến ngày cũng nổ tung hoặc xì hơi. Đà Nẵng đường xá đã đẹp hơn, đã có cao ốc, siêu thị, có nhiều người sắm xe ô tô, biết ăn ngon mặc đẹp, nhưng nền tảng của sự bất ổn đang được chôn bởi một lớp cát mỏng. Thiên tai, mưa bão sẽ làm lộ ra ngay.

Ngày cuối năm Mậu Tí, nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn.

MP

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính