Showing posts with label Đà Nẵng. Show all posts
Showing posts with label Đà Nẵng. Show all posts

Monday, January 27, 2014

Hơn vạn ngày đã cũ...

>> Ngồi tù vẫn điều đàn em giết người thuê
>> Tòa bỏ lọt một tội khác của Dương Tự Trọng?
>> Giọt nước mắt của những người tiên phong
>> Ai bảo hài Xuân Hinh chán?
>> Vietnam jails former banker to life for $200m fraud


1. Cứ đến dịp đáo niên, có ai rỗi rãi ngồi cộng trừ nhân chia, coi mình đã sống được bao nhiêu ngày? Ví dụ như tôi, cứ tính một năm là 365 ngày, tính đến tết này là được gần 13.000 ngày. Và trong mười mấy ngàn ngày đã cũ xì đó, có bao nhiêu lần bạn tự hỏi sao ta lại có mặt trên đời, kiểu câu hỏi mà con nít bây giờ hay dùng là: mục đích bạn đến trái đất này? Hồi nhỏ, khi dùng một tấm gương để phản chiếu lại hình ảnh của mình trong một tấm gương lót tủ buýt phê, tôi luôn có cảm giác sợ hãi, vì hình ảnh phản chiếu không có điểm dừng, nó tiếp tục ánh xạ mãi mãi. Kiểu mà những người làm truyền hình có thể hình dung khi họ trực tiếp lên sóng hình ảnh cái monitor đang chiếu những gì mà họ đang trực tiếp. Đó là sự vô cực. Nó khiến tôi liên tưởng đến sự vô định. Năm 8 tuổi, tôi có đọc một cuốn kinh của nội, đại loại nói về sự luân hồi của nghiệp, nó cứ diễn tiến mãi như vòng xoắn trôn ko thấy kết điểm, nếu như người ta không tự thoát ra. Từ đó, tôi luôn có cảm giác sợ hãi sự vô định của cuộc đời. Nhứt là sau khi, một thằng nhóc cùng tuổi trong xóm bị chết đuối.

2. Hồi nhỏ, ở Đà Nẵng, nhà tôi to nhứt xóm. Tuy nhiên, sau giải phóng, cái nhà chỉ còn vẻ hào nhoáng bên ngoài, 4 tầng lầu khi trời mưa đều bị dột. Buồn cười nhứt là năm tôi học lớp 1, là năm 1984, cũng là năm mà ký ức của tôi có vẻ như tồn tại một cách rạch ròi và rõ ràng. Năm đó, tôi nhớ bà nội nuôi heo trong hồ bơi trên sân thượng. Tôi có hỏi, sao phải nuôi trên này, nội nói, nuôi trên thượng thì công an, thuế vụ sẽ không biết, và đó là món tiền tiết kiệm mà nội để dành làm đám cưới cho chú út. Phải nói, mùa mưa bão, nhà tôi tuy có thấm dột, nhưng vẫn là căn nhà an toàn nhứt xóm để trú bão và cả những nỗi sợ vô hình bên ngoài nhà. Sau này, năm 1992, nhà được bán lại cho công ty Bitis. Năm 2001, tôi về Đà Nẵng,  dân trong xóm kể, nhân viên Bitis ngủ trên phòng họp ở tầng 3 (vốn là phòng thờ),  thấy có ông già râu tóc bạc phơ, đầu bịt khăn đỏ, cầm gậy đuổi đánh.Thăm nội, kể nội nghe, nội nói đó là ông cố, ông rất khó chịu khi có người lạ ngủ nơi tôn nghiêm nhứt của nhà. Vậy đó, nhưng tôi nhớ, khi còn ở nhà cũ, thỉnh thoảng lúc buồn, hay lười học, tôi thường hay trốn lên phòng thờ, nằm dưới mấy cái bàn, ngủ ro ro, mặc cho bà nội tụng kinh lúc sáng, chiều.

3. Vài câu chuyện trong cuốn Ngọn Nến Bên Kia Gương, của cô Minh Ngọc (bạn mẹ tôi), mẹ bảo, rất nhiều sự kiện cô Ngọc lấy từ gia đình mình để hư cấu. Bên ngoại, nhiều chuyện không tưởng đã xảy ra. Gần giải phóng, thì ông ngoại dắt cả bầu đoàn thê tử bỏ Sài Gòn ra Huế sống. Mẹ đang học Văn khoa trong này cũng chuyển  ra Huế học. Rồi thì giải phóng vào, một cuộc bể dâu đến vô cùng. Từ đó tuổi thơ tôi, khi hè về, khi tết nhứt đến là gắn liền với đèo Hải Vân, với đoàn tàu chợ chạy hơn 100km mà mất nguyên một ngày. Tôi nhớ nhiều lần, sáng sớm ở Đà Nẵng lên tàu, thì đến 11h, 12h đêm mới tới Huế. Ở Huế, những ngày giáp tết, dì tôi ít khi cho vô Thành chơi, dì nói thời điểm đó ma nhiều. Nhưng tôi không tin. Và có một năm, vào những đêm 29, 30 tết,  tôi trốn dì, đi vô Thành, hương cắm đầy đường, thời đó điện cúp luân phiên, nên đi trong thành mà cứ như đi ở nghĩa địa. Và đã sợ. Ở Huế, rất nhiều nhà chung ngày giỗ vào dịp tết, có nhiều nhà lén mở nhạc Trịnh, bài "Hát trên những xác người"... Huế rất cổ kính, Huế cũng bi ai và hoang liêu cả lòng người những năm 80 của thế kỷ trước.

4. Vào Sài Gòn, gần 20 năm, thỉnh thoảng không nguôi cảm giác nhớ Đà Nẵng, nhớ Cầu Hai, nhớ Huế. Thế nhưng, từ sau dịp bà nội, rồi bà ngoại mất, tôi về đó,  nhưng chẳng còn cảm giác nhớ thương. Đôi lần, ngồi ở Đà Nẵng, tôi tự hỏi, mình sẽ làm gì để sống nếu quay về đây. Vài ba ngày là chồn chân, chỉ muốn về Saigon, để cắn đít thằng con mới nói bập bẹ. Có một điều tôi luôn day dứt, những năm nội còn sống, tết nào y một, điện thoại, về đi con, tao cho tiền mua vé tàu. Và cũng y một, năm nào cũng thế, tết, chẳng bao giờ về Đà Nẵng. Đó có thể là một điều rất sai trong vạn điều sai lầm mà tôi mắc phải. Nghĩ tới, mắt vẫn luôn cay.

5. Nói cho cùng, sống trên đời, đôi khi tình thương là thứ mà không tiền bạc nào mua nổi. Vì nếu tình thương mua được bằng tiền thì nó là sự phục vụ chứ ko phải là tình thương. Tình thương là vô điều kiện giữa những người cùng huyết thống, và giữa những người không cùng huyết thống. Ai may mắn, thì sống cuộc đời viên mãn trong tình thương mến. Cũng coi đó là mục đích để sống, để xây dựng, để kiếm tìm trong một cuộc đời vốn bản chất là vô nghĩa. Tự ta thôi.

Cuối năm, hoài niệm cũng chỉ để tĩnh tâm. Đôi khi, cười chỉ là cách để chúng ta bước qua thời gian, đi tới những khoảng vô định và miền vô cực phía trước.

Vững lòng !

Nguồn: FB Tuệ Hoan


Xem thêm:
- Câu chuyện lãnh tụ
- Vỉa hè và người bán hàng rong
- Đừng lôi tổ quốc gói gọn trong một cái giường

Saturday, December 14, 2013

Đẹp mà không đẹp

>> Ai có quyền định tội?
>> Chuyện lương giám đốc
>> Sau nhà vệ sinh, Hà Nội "sắm" đèn chiếu sáng nghìn tỉ
>> Người Sài Gòn phải biết tự hào vì ngập lụt thường xuyên
>> Tài xế bị "hôi bia" xin thôi nhận tiền giúp đỡ
>> Phong trào nuôi gián sắp lan sang Việt Nam?


“ Thấy bác Thành đi qua, Hùng liền hỏi:
- Bác Thành ơi! Bác xem con ngựa của cháu vẽ có đẹp không?
- Bác Thành nhìn bức tranh rồi trả lời:
- Cháu vẽ đẹp đấy nhưng có cái không đẹp
Hùng vội hỏi:
- Cái gì không đẹp hở bác?
Bác trả lời:
- Cái không đẹp là bức tường đã bị vẽ bẩn cháu ạ!”

Vâng, câu chuyện “Đẹp mà không đẹp” bình dị lắng động ấy đã được bao thế hệ học sinh năm này qua năm khác tiếp thu, ghi nhớ từ hồi vỡ lòng cấp một và xem đó như một hành trang mang theo trong cuộc sống, trên đường đời để mà quan sát, nhìn nhận mọi sự việc qua nhãn quan riêng của mỗi người. 

Đẹp và xấu lại là những phạm trù tương đối, do nhiều yếu tố tạo thành và tùy vào căn cơ của đối tượng được đánh giá và đánh giá.

Mới đây, truyền thông phản ánh một thanh niên >>> “làm xiếc” tay không cầm lái, đứng trên yên xe chạy với tốc độ cao đi qua cầu, lách lên, vượt qua các dòng xe máy, ô tô… trên một quãng đường hơn 1km, những người dân đi trên đường Đà Nẵng đã “không tin nổi” vào mắt mình.

Cái “đẹp”, cái “đáng khâm phục” ở câu chuyện này là khả năng giữ thăng bằng rất tốt cùng với sự nhạy bén về tốc độ của anh thanh niên khi điều khiển một chiếc xe máy chạy nhanh trên đường.

Nhưng cái “không đẹp” ở đây là hành vi vi phạm an toàn giao thông khi đang tham gia giao thông, cách thức điều khiển sai quy định, không đổi mũ bảo hiểm, phương tiện không có biển số… Hành vi của anh chàng thanh niên có nguy cơ gây tai nạn giao thông rất cao, nếu điều không may xảy ra, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng và không lường trước được.

Gây “sức hút” đối với bạn đọc là một chuyện thường làm của báo chí, phản ánh sự việc hiện thực “trực quan sinh động” là việc cần làm của truyền thông, nhưng hình ảnh anh chàng thanh niên “làm xiếc” kia cũng vô tình đã “tạo ảnh hưởng”, “kích động” cho lớp trẻ, những công dân đang tuổi hiếu động, thích thể hiện “bắt chước” làm theo.

Cách đây cũng chưa lâu, một thành viên diễn đàn Ôtofun thông qua báo chí đã tường thuật lại một “chuyện lạ Việt Nam”, hình ảnh người Cảnh sát giao thông Đà Nẵng không những không xử phạt người lái xe không thuộc đường nên đi vào vùng cấm mà còn hướng dẫn tận tình cho lái xe đi lại đúng đường. Đó là một hình ảnh rất đẹp cho thương hiệu Đà Nẵng, thế nhưng, đối với anh chành thanh niên “làm xiếc” vừa rồi lại là hình ảnh ngược lại, một hình ảnh “không đẹp” về ý thức chấp hành an toàn giao thông của người dân.

Nguy hiểm hơn, một trong những quốc nạn của Việt Nam là tai nạn giao thông. Tính đến 10 tháng đầu năm 2013, Việt Nam có gần 8000 người tử vong, hàng chục nghìn người bị tàn phế vì tai nạn giao thông, gây thiệt hại hàng chục nghìn tỉ đồng cho ngân sách nhà nước. Nổi đau mất mát này là rất lớn và không có gì bù đắp nổi, vì thế mới đây tại chùa Bái Đính - tỉnh Ninh Bình, Ủy ban An toàn giao thông quốc gia phối hợp với Trung Ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam tổ chức Đại lễ Cầu siêu cho các nạn nhân tử vong vì tai nạn giao thông, hàng chục nghìn tăng ni, phật tử và nhân dân trên khắp cả nước đã về tham dự buổi lễ này.

Thực tế cho thấy, tai nạn nghiêm trọng thường xảy ra trên đường vành đai ở các đô thị hay quốc lộ, đường liên tỉnh, liên huyện mà ở đó xe máy và các phương tiện cơ giới khác cùng lưu thông với tốc độ cao. Người thanh niên “làm xiếc” kia đã biểu diễn tại khu vực cầu Tiên Sơn (Đà Nẵng), một trong những cửa ngõ vào nội thành, nơi thường xuyên xảy ra tai nạn.

Trẻ thơ học không biết bao nhiêu điều tốt đẹp từ khi chập chững cắp sách đến trường, thế nhưng, cái các em tiếp thu nhanh nhất, đập vào mắt các em nhiều nhất là hành vi của những người lớn xung quanh và những điều thấy được nơi các em đã đi qua, nơi các em đã tiếp xúc. Đã thế, các em lại nhớ rất tốt, rất lâu, đừng để những câu chuyện “đẹp mà không đẹp” này lại xuất phát từ chúng ta, những người được gọi là người lớn, những người thường xuyên có nghĩa vụ và trách nhiệm “dạy bảo” trẻ thơ.

Và, “đẹp mà không đẹp” đâu phải là một câu chuyện khó tiếp thu.

MP

Friday, December 13, 2013

"Chinatown" ở Đà Nẵng

>> “Phố” Trung Quốc tại Đà Nẵng
>> Có bộ trưởng chẳng biết mình là ai?
>> Một chiều trong công viên 29/3 nghĩ về Đà Nẵng
>> Xử tham nhũng thật nghiêm là cách ổn định chính trị tốt nhất
>> Tôi thấy một ‘thằng tôi’ trong Dương Chí Dũng (Ngụy biện!)
>> Nhan nhản biển hiệu chữ Trung Quốc trên đường phố Đà Nẵng


Báo PLTP >>> sáng nay cho biết:

" ...nhiều người dân và du khách khi đến khu vực đường Hoàng Sa - Trường Sa thuộc hai quận Sơn Trà và Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng sẽ thấy một khu phố Trung Hoa đang hình thành.Chỉ trong một đoạn khoảng 5 km chạy dọc ven biển vào phố cổ Hội An (Quảng Nam), ở hai bên đường có tới hàng chục nhà hàng, khách sạn, quán ăn, tiệm cho thuê xe, quán bar…, thậm chí cả tiệm massage treo bảng hiệu, bảng quảng cáo bằng tiếng Trung Quốc."

Trưa qua , gặp một nhà nghiên cứu sử học ở ĐN ông cũng nói rằng ở khu vực này từng có một nhà hàng đã trưng biển hiệu là "CHÍN KHÚC", lúc mới thấy cũng chỉ nghĩ chủ nhân tên Chín Khúc, như kiểu anh Hai Nhứt, Ba Xàm, Tư Râu, ..Mười Mập...vậy thôi, sau mới hay đây là một nhà hàng khách sạn của một anh Tàu, như vậy thì "Chín Khúc " này là Chín đoạn lưỡi bò mất dạy của nó! Cái đệk, vậy là buộc nó tháo ngay, nghe nói nó tháo biển Chín Khúc nhưng thay = cái tên "Một Tám", nghĩa là cộng lại vẫn..= 9!

Hồi 2009, khi còn blog Yahoo360 mình có viết một bài về những " xảo mưu" của Trung Quốc tại Đà Nẵng, blog Yahoo360 bị xóa, nhưng đoạn nói về chuyện này anh Osin có trích lại trong entry "Tháng 2-1979 và tự sự của một người đã từng là lính"


"Khi tôi đang viết entry này thì đọc được trên blog Nông Dân Gió Lào: Người Trung Quốc sẽ tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Hà Nội, dự kiện bế mạc vào ngày 17/2 năm nay (tức đúng dịp kỷ niệm tròn 30 năm cuộc xâm lược của TQ ở 6 tỉnh biên giới phía Bắc, 17-2-1979/ 2009-nv).

Nông Dân Gió Lào cũng dẫn tin trên Vietnamnet nói rằng: Năm 2004, người Trung Quốc cũng đã tổ chức một Lễ hội Hoa đăng ở Đà Nẵng, khai mạc đúng vào ngày 19/1. Năm ấy, họ kết 30 cụm hoa đăng, theo Nông Dân Gió Lào, ứng với 30 năm ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, một huyện đảo thuộc về Đà Nẵng (19/1/1974- 19/1/2004).

Có thể bởi "tình đồng chí "mà khi cấp phép, chính quyền địa phương đã không quan tâm lắm đến sự trùng hợp này. Nhưng, Nông Dân Gió Lào cho rằng các "chú Tàu" thì không làm gì "ngẫu nhiên", kể cả việc, hồi cuối tháng 11, họ cho tàu mang tên Trịnh Hoà (người mà họ nói là đã phát hiện ra Hoàng Sa và Trường Sa), cập cảng Đà Nẵng.

Chiều qua, 12-12, HĐND TP Đà Nẵng thống nhất chon quảng đẹp nhất giữa 2 con đường Hoàng Sa-Trường Sa để đặt tên đường Võ Nguyên Giáp. Không biết Tướng Quân sẽ khóc cười thế nào đây khi người Tàu cứ vác tiền vào để biến tuyến đường này thành Chinatown?

hu hu, thứ 6-13!
cái đệk!

Saigon Guider

Nguồn: FB Lê Đức Dục

P/s: ...thuyết âm mưu!


Xem thêm:
- Cũng sắp hết năm rồi còn gì?!
- Tham nhũng: Rõ mười mươi rồi nhé!
- Đại biểu Quốc hội phải bàn những vấn đề gì?!

Thursday, December 5, 2013

Một chiều trong công viên 29/3 nghĩ về Đà Nẵng

>> Oan án Nguyễn Thanh Chấn: “có vấn đề” rồi!
>> Vụ án oan: Ông Nguyễn Thanh Chấn sẽ lên thủ đô đâm đơn tố cáo
>> Cấm xe máy ở các đô thị lớn sẽ giảm tai nạn giao thông?
>> Văn Cao của Toán
>> 'Lọt' 600 bánh heroin: Nghi hải quan 'móc ngoặc' với tội phạm


TNO - Trời bắt đầu chuyển lạnh, Đà Nẵng vài ngày thiếu nắng, chiều nay lang thang trong khoảng không gian xanh ít ỏi nhỏ bé nhưng tuyệt vời của công viên 29/3, nhìn những cụ ông, cụ bà thảnh thơi tản bộ, những thanh niên nam nữ ríu rít chuyện trò, những trẻ thơ tinh nghịch… chợt thầm cảm ơn người nào đã có một quyết định sáng suốt đúng đắn phá vỡ xóa bỏ bức tường vô cảm xưa kia đã ngăn cách người dân với công viên, ngăn cách nhu cầu lành mạnh được hưởng thụ cái không khí trong lành hiếm hoi của một thành phố năng động nhất miền Trung này. 

Về không gian, đa số những du khách thập phương trong, ngoài nước đều có chung một nhận định về Đà Nẵng là đẹp, hấp dẫn, thiên địa nhân hòa “núi trong lòng thành phố, phố trong lòng biển xanh” cùng với tốc độ phát triển đô thị quá mạnh, quá táo bạo. Mười mấy năm đổi mới, một khối lượng công việc khổng lồ mà thành phố đã hoàn thành, đó là thành tựu không thể phủ nhận về cả lượng lẫn chất. Đường nối mạch đất sẽ thông, những cây cầu liên tiếp bắt qua sông Hàn làm nên thương hiệu “thành phố của những cây cầu”, những con đường ven biển có thể được xem là đẹp nhất nước hiện nay, hơn 1260 con đường có tên, hàng trăm khu đô thị, hàng ngàn cụm dân cư ra đời, diện mạo Đà Nẵng thay đổi từng ngày, đời sống người dân Đà Nẵng thay đổi từng ngày.

Nhưng, cái gì “quá” thường lợi bất cập hại. Chính vì quá mạnh, quá táo bạo trong việc phát triển đô thị khiến Đà Nẵng đã và đang bộc lộ những hạn chế. Dường như mỗi cây cầu mọc lên thường gắn liền với một kỷ lục, tuy nhiên vẻ hào nhoáng ấy không khiến người sử dụng xóa bỏ được những trăn trở và suy tư. Một vị bộ trưởng đã từng thốt lên rằng “sao cầu Sông Hàn nhỏ vậy?” khi ông cùng người đồng sự có việc đi ngang qua, đúng thế, nhìn dòng người qua lại mỗi buổi chiều, nhất là những chiều mùa hè, ta mới cảm nhận hết được sự chật chội của nó. Và đó là chuyện của ngày xưa, sự ra đời của cây cầu Thuần Phước, gần đây cầu Rồng, cầu Trần Thị Lý kịp khánh thành giúp thành phố ít nhiều giải quyết bài toán giao thông thêm phần thông thoáng. Nhưng rồi, những câu hỏi mới được đặt ra, không biết đến khi nào thì công năng của cây cầu Thuận Phước mới được khai thác triệt để, chiều mùa đông nhìn cây cầu dây võng dài nhất Việt Nam thật buồn, vắng hoe và lạnh lẽo. Cầu Rồng thì hình như đã “không đẹp” như trong bản vẽ, mặc dù nó vẫn biết phun nước ban ngày, phun lửa ban đêm để chìu lòng người thưởng ngoạn. Điều người ta quan tâm vẫn là liệu bụi, khói, tiếng ồn của lượng người qua lại cây cầu này có làm “tổn thương” viện bảo tàng Nghệ thuật điêu khắc Chăm gần đấy hay không, vì đó là một trong những công trình kiến trúc lịch sử hiếm hoi còn sót lại ở thành phố ven biển này. Có lẻ, thời gian là câu trả lời thích hợp nhất…

Buổi chiều trong công viên nhìn bọn trẻ con chơi đùa thật thích, nó làm mình vui hẳn lên, hồn nhiên và trẻ ra. Bọn trẻ là vậy, tinh nghịch, bay nhảy suốt ngày không biết mệt, mà Đà Nẵng thì đâu có nhiều hay nói chính xác hơn là rất thiếu những nơi vui chơi dành cho thiếu nhi. Có lần tâm sự với một thằng bạn làm ở phòng môi trường quận, nó than thở chiều chở hai đứa con đi vòng vèo khắp nơi mà không biết dừng lại ở đâu, không tìm ra được chổ nào gần nhà cho chúng nghịch cây vọc cát một tí, nhiều khi thấy tụi nhỏ đi học về cứ ru rú trong nhà cũng thấy tội nghiệp. Mình cười bảo, mày làm ở đó thấy được thực tế sao không đề xuất, nó nhăn mặt trả lời, phận con sâu cái kiến mày ơi.  Từ lâu nhà Thiếu nhi Đà Nẵng số 10 Lý Tự Trọng đã quá tải, nhưng nghe đâu nó sắp sửa rời khỏi trung tâm để “nhường đất” cho Nhà khách của thành phố. Theo quyết định số 4173/QĐ-UB của Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng đã ký, Cung Văn hóa Thiếu nhi Đà Nẵng sẽ được xây dựng trên khu đất 33.335m2 thuộc phường Hòa Cường Bắc, quận Hải Châu nhằm thay thế cho Nhà Thiếu nhi cũ đã được định hình và hoạt động trên 35 năm nay. Như vậy, thay đổi cái cũ bằng một cái mới rộng hơn, đẹp hơn là việc đáng làm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn có cái gì đó không ổn. Quỹ đất dành cho thiếu nhi đang rất thiếu, chỉ nên xây thêm chứ không phải xây thêm để mà “thay thế”… Vì tương lai con em chúng ta là câu nói cửa miệng của mọi người, thế nhưng đôi lúc các nhà hoạch định cũng thường “lẫm cẫm” bỏ quên mất, đến khi nhớ lại thì việc sửa sai… là rất khó.

Đang miên man với những suy nghĩ vẫn vơ, những bước đi thiếu quan sát bỗng va chạm với đôi bạn trẻ sinh viên làm rớt quyển sách họ đang cầm trên tay. Các bạn trẻ sinh viên này vào công viên để học bài, đọc sách… và cũng để riêng tư. Người viết thích đọc sách, thấy ai cầm sách cũng vui theo, văn hóa đọc đang xuống cấp là lời cảnh báo liên tục của những nhà xã hội học, nhất là giới trẻ, những người đang và sẽ làm chủ đất nước trong tương lai. Cùng với sự đột phá táo bạo của cở sở hạ tầng thành phố mười mấy năm gần đây thì Thư viện Khoa học tổng hợp số 46 Bạch Đằng lại là hình ảnh buồn, rất buồn. Sở hữu trên một khu đất rất đẹp nhưng bạn đọc thì vắng vẻ “đìu hiu”, hiện tại kiến trúc lại xuống cấp trầm trọng, cơ sở chật hẹp, lạc hậu, đầu sách và tư liệu nghèo nàn, thiếu thốn. Theo dõi trên mạng, dự án xây dựng Thư viện Khoa học tổng hợp Đà Nẵng sẽ được khởi công mà mừng lắm, mong cho nó khánh thành sớm ngày nào hay ngày ấy. Theo đúng kế hoạch thì trong năm 2015-2016, thư viện sẽ mở cửa phục vụ bạn đọc mọi đối tượng, những ai yêu sách, có nhu cầu tìm hiểu, đọc sách ở địa phương và cả du khách quốc tế. Nhìn trên bản vẽ kiến trúc thấy nó rất hoành tráng, thầm ước “nội dung” trong cái thư viện tương lai cũng chất lượng “hoàng tráng” như bản vẽ kia…

Trời đang đổ cơn mưa nhẹ, mấy bác câu cá trong công viên luống cuống, người tìm gốc cây núp tạm, kẻ kiếm đại vật gì che cho khỏi ướt rồi lại tiếp tục câu, mưa xuống làm bong bóng nổi liên tục dày đặc trên mặt hồ, công viên có vài chổ bắt đầu trũng nước. Đà Nẵng không có cái kiểu ngập úng tràn lan, mênh mông như Sài Gòn, Hà Nội ..,  một số nơi trong thành phố chỉ ngập úng cục bộ mỗi khi mưa về. Cũng nhiều lý do để giải thích, do vùng dân cư vốn trũng thấp, quy hoạch xây dựng còn dở dang, hệ thống thoát nước chưa hoàn thiện để khớp nối .v.v. Quá trình đô thị hóa, đô thị hóa nông thôn quá nóng dẫn đến quá trình bê tông hóa cũng nóng theo mà hệ lụy của nó thì chưa ai có thể thống kê đầy đủ được. Điều này gây khó cho việc rút nước, thoát nước mỗi khi lũ xuống mưa về, nguồn nước ngầm trong đất bị suy thoái trầm trọng, môi trường bị ảnh hưởng, ô nhiễm. Du khách nào có dịp nhiều lần ghé thăm khu danh thắng Bà Nà - Đà Nẵng đều biết đến những kỷ lục mà nó đang chiếm giữ, thế nhưng, nếu tinh ý hơn du khách có thể biết thêm một kỷ luc nữa, đó là một trong những khu du lịch sinh thái có quá trình bê trông hóa nhanh nhất và đồ sộ nhất, những ngọn núi toàn đá và những khối bê tông nhân tạo giả toàn đá. Người Nga đã đến chơi đông đúc ở Vũng Tàu, Nha Trang, và có lẻ, sau này họ sẽ thường xuyên ghé thăm Bà Nà - Đà Nẵng. Mà người Nga khi đi du lịch thường là dân nhà giàu, chơi rất sang, khó tính nhưng “lười biếng”, đã đến đâu thì chỗ đó phải đáp ứng đầy đủ mọi “nhu cầu” mà họ muốn, phiên dịch tiếng Nga đang thật sự “cháy hàng” ở Vũng Tàu, Nha Trang, du lịch Đà Nẵng cần thấy trước điều này  mà chuẩn bị. (đoạn lược bỏ khi chọn đăng trên báo)

Trên Bà Nà có một tượng Phật to, và ở Đà Nẵng có những tượng Phật to, những ngôi chùa thật hoành tráng. Người viết tâm đắc, đồng điệu với một thiên vị bất thường của tiến sĩ Alan Phan “Tôi mê khám phá những kiến trúc đồ sộ lộng lẫy kiểu Trung Cổ của các nhà thờ Thiên Chúa giáo, nhưng lại không ưa những ngôi chùa to lớn hoành tráng của Phật giáo. Có lẻ lý do là vì triết thuyết nhà Phật không nên thể hiện sự phô trương để tìm hư danh”. Đã thế, nhìn thấp thoáng đâu đó những con sư tử đá Trung Hoa đang nhe răng trên những bậc thang lên chùa càng thêm chán nản.Thật lòng, Phật to, chùa hoành tráng mà thấy người người, nam nữ thanh niên, trung niên ngồi đầy quán cà phê trong giờ hành chính thì cũng thấy buồn lòng. Đà Nẵng bây chừ mọc lên rất nhiều cà phê cóc, gọi là “cà phê cóc” nhưng có quán mặt tiền rất rộng, chiều dài rất sâu và khách ngồi thì chật cứng, đa phần là thanh niên, trung niên. Sáng cũng chật cứng, chiều cũng chật cứng, tối cũng chật cứng. Nền kinh tế đang một màu u ám, hàng nghìn doanh nghiệp thua lỗ giải thể, bất động sản đóng băng, vật liệu xây dựng ế ẩm, người lao động phổ thông, thợ nề thất nghiệp… quá nhiều. Trong một dịp đến thành phố mới đây, họa sĩ Lê Thiết Cương đã thốt lên những lời trăn trở về Đà Nẵng trên facebook của mình “ …giá như có nhiều thư viện, phòng hòa nhạc… phòng trưng bày tranh. Giá như có cách gì để tận dụng truyền thống của làng nghề chạm khắc đá để họ hay hơn, để họ không tạc ra những cái tượng rất xấu như thế, giá như đừng phát triển kiểu buôn đất vì ngành kinh doanh này không tạo ra công việc cho người lao động… ”. Đã “nếu như”, “giá như” thì còn nhiều lắm, nhưng thôi, hãy xem đây như là những nhận xét góp ý chân tình, tâm huyết, đầy ý nghĩa của một du khách dành cho Đà Nẵng thân yêu.

Mưa vẫn tiếp tục rơi, những tán cây xanh trong công viên rung nhẹ, trời trắng mờ nhòa ảo. Công viên là một trong những nơi còn lưu giữ nhiều nhất những cây xanh cổ thụ của đô thị năng động trẻ trung này, nhìn khoảng không gian xanh ở đây mà thầm tiếc cho những hàng xà cừ cổ thụ hai ven đường xưa kia đã bị đốn bỏ trong những lần chỉnh trang đô thị. Đà Nẵng hình như đã hiểu ra tầm quan trọng của cây xanh trong đô thị, đã và đang đầu tư rất nhiều, rất tâm huyết vào vấn đề này. Dãy núi Sơn Trà hướng ra biển tuyệt đẹp kia đang được lời mời kêu gọi hiến kế của những nhà làm quy hoạch, làm gì cho tốt hơn cho thành phố thì làm, nhưng không bao giờ được bỏ quên chữ “rừng” và chữ “khu bảo tồn thiên nhiên” mà Sơn Trà đã và đang có được, lá phổi xanh của thành phố quan trọng hơn gấp nhiều lần quá trình bê tông hóa, và đặc biệt quan trọng trong quá trình biến đổi khí hậu khó lường của toàn cầu hiện nay. Cơn bão Nari vừa rồi tàn phá miền Trung, Đà Nẵng “chưa kịp” đốn tỉa phòng vệ cho cây xanh thì bão đã vào khiến hàng cây xanh hai bên đường gãy đổ khắp nơi, tan hoang xơ xác, có những cây cổ thụ hàng trăm tuổi, thiệt hại thật nặng nề và đáng tiếc biết bao. Rút kinh nghiệm kịp thời, khi nàng Hải Yến “khủng khiếp” kia đang rầm rú ngoài biển Đông, mọi hệ thống chính trị ở thành phố cùng tham gia chống bão, cây cối hai ven đường đã được phòng vệ cắt gọn cẩn thận, nhưng siêu bão lại không vào, siêu bão đã ghé thăm miền Bắc. Hai cơn siêu bão cách nhau chưa đầy một tháng, mong rằng không ai có thể  được chủ quan khi có tin dự báo bão.

Mưa tạnh hẳn, trời sáng dần lên, một đám sinh viên kiến trúc chạy ùa ra chọn chổ ngồi, để mà ký họa. Ký họa ngoài trời thật thú vị, nhất là được ngồi trong công viên đầy bóng mát, người viết tò mò đến gần quan sát, những bạn trẻ vừa vẽ vừa trò chuyện vui đùa.

- Hồi trước, các bạn có thi đại học kiến trúc ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh không? _ Người viết hỏi.

Mấy bạn trẻ nhìn nhau cười rồi hòa nhau đáp lời:

- Dạ có thi nhưng trượt rồi ạ…

Trường Đại học Kiến Trúc Đà Nẵng số 566/1 đường Núi Thành là một ngôi trường còn non trẻ so với lịch sử các đường đại học trong cả nước nói chung và lịch sử ngành kiến trúc nói riêng, và nói thật lòng, đây là một ngôi trường có kiến trúc “khó coi” nhất ở Đà Nẵng. Nhiều anh chàng kiến trúc sư đang tung tăng bay nhảy bổng có lời đề nghị, có lời mời về làm thầy?. Và thế là, “ ừ, đi dạy thì đi dạy!”. Để xây dựng một thương hiệu tốt, bền vững, bay cao bay xa hơn cũng cần có một quá trình, đầu vào, chất lượng đào tạo, và cần thiết hơn hết vẫn là sự hết lòng của những người có tâm, có tầm với công cuộc giáo dục của nước nhà.

Chào các bạn sinh viên ra về, người viết bon bon trên con đường to đẹp Điện Biên Phủ, theo hướng Ngã ba Huế mà thẳng tiến bởi cuộc hẹn với thằng bạn. Tại đây, đang ngổn ngang một công trình mới được khởi công xây dựng, công trình cầu vượt 3 tầng ở Đà Nẵng. Nút thắt Ngã ba Huế là cửa ngõ vào thành phố, mấy chục năm nay nơi đây nổi lên như một điểm đen ùn tắc giao thông, thường xuyên xảy ra tai nạn chết người. Đến dự lễ khởi công, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh, đây không đơn thuần là công trình giao thông mà còn là điểm nhấn về kiến trúc, tạo cảnh quan cho thành phố đầu tàu kinh tế của miền Trung. Phó Thủ tướng đề nghị người dân giám sát công trình, góp ý thi công và căn dặn nhà đầu tư “nói phải đi đôi với làm, thi công đảm bảo chất lượng, tiến độ, tránh ùn tắc, không gây tai nạn giao thông, tại nạn lao động, không có chuyện khởi công rồi để đó, làm thế mất niềm tin của nhân dân.

Ngẫm nghĩ lại, Đà Nẵng trong quá khứ có nhiều công trình đã hoàn thành, có nhiều công trình khởi công xong rồi để đó. Có lẻ, theo truyền thống mà thành phố có được, khi hoàn thành xong cầu vượt 3 tầng này, người ta sẽ tìm cho nó một cái kỷ lục gì đấy, nhưng nếu cứ “dài nhất, to nhất, cao nhất” thì quen thuộc quá, người viết mong sao nó là một công trình có công năng hoàn chỉnh nhất, ít gây lãng phí nhất và đúng kịp tiến độ thi công nhất. Biết rằng, dùng cụm từ “mong sao” nó nặng nề nghĩa “xin cho” quá, nhưng cũng chỉ dám vậy mà thôi.

MP

Xem thêm:
- Quá ẩu
- Nhân định và thiên lý
- Sự thịnh vượng hoang đường

Monday, November 4, 2013

Giá như Đà Nẵng...

>> Nhà siêu mỏng, dị dạng
>> Cận cảnh biệt thự trăm tỉ xây trái phép giữa Thủ đô
>> Con ông cháu cha: Gánh nặng của ngân sách quốc gia?
>> Định mệnh xoắn lấy hai gia đình Ngô Đình Diệm và Võ Nguyên Giáp
>> Top 10 tòa nhà xấu xí nhất thế giới (Mẹ kiếp, đúng là thâm như Tàu!)


Sớm nay, anh Ngô Thảo và tôi đứng ở tầng cao của 1 khách sạn nằm cạnh sông Hàn nhìn cảnh này và đều thở dài, tiếc! 

Giá như Đà nẵng biết thế mạnh và thế yếu của mình để chọn cách phát triển khác. Đà nẵng so với Huế và Quảng Nam thì thua vì không có di sản. Nhưng lại có thế mạnh khác. Có sông, có biển, có núi. Và mạnh nhất là nếu phá đi xây lại từ đầu thì chả tiếc, không như Huế, Hội An hay Hà Nội, đào đâu cũng chạm vào di sản.

Giá như ĐN thuê được 1 kiến trúc sư và 1 nhà quy hoạch giỏi, giá như không cho những ngôi nhà xấu mọc lên vô tội vạ 2 bên bờ sông Hàn, giá như không giết chết bán đảo Sơn Trà, giá như có 100 mẫu nhà tặng cho những người dân để tạo cơ hội cho họ không sến...

Giá như không tốn tiền cho những cây cầu trọc phú, giá như có nhiều không gian công cộng, giá như có nhiều không gian dành cho nghệ thuật hơn...


Giá như có nhiều thư viện, phòng hoà nhạc... phòng trưng bày tranh. Giá như có cách gì để tận dụng truyền thống của làng nghề chạm khắc đá để họ hay hơn , để họ không tạc ra những cái tượng rất xấu như thế, giá như đừng phát triển kiểu buôn đất vì ngành kinh doanh này không tạo ra công việc cho người lao động...

Nguồn: FB Họa sĩ Lê Thiết Cương

P/s:

Lê Thiết Cương: Giá như đừng tự ti chạy theo cái mốt rất ngu là kỷ lục, ai cũng thi nhau làm to . Việc đéo gì phải làm 1 cái chùa to, 1 bức tượng Phật quan âm quá hải cũng thật to (thật bự) . Nói thực là tao thương hại thằng nào ngu như vậy. Nghệ thuật cốt ở tinh, ở đẹp, đéo cốt nhiều và to. Phật cũng chủ trương kiến tính thành Phật chứ Phật không ca ngợi cho to và nhiều. (mời bà con đọc thêm bài >>> này!)

* The Long Vu: Tranh vẽ thì có tên tác giả và chữ kí của tác giả ở góc tranh. Công trình kiến trúc ở những nước văn minh họ đều có gắn biển ghi rõ do kiến trúc sư nào vẽ kiểu, năm nào... Riêng ở ta các vị tai to mặt lớn xây nhiều thứ qủy quái nhưng cứ trốn vào xó nào không dám trưng biển ra cho thiên hạ bình. Lạ nhỉ? Tiền thì lĩnh mà không dám công khai. Nhớ lại chuyện họa sỹ Nguyễn Sáng vẽ chân dung xưa và không chịu kí tên bởi ông chủ đặt vẽ cứ bắt sửa theo ý mình... Mình sẽ đăng lại bài >>> "Có phải xưng danh không nhỉ" hầu các bạn bài đã đăng trên tạp chí Kiến trúc mấy năm nay rồi.

* Đỗ Sự: Tất cả là giá như,,, đồng tiền không che mắt tất cả... nó là điều đô thị xôi đỗ xôi lạc Việt Nam ...và căn bệnh không chữa nổi cái bệnh >>> ĐÔ THỊ MẶT TIỀN, nhà nhà ra mặt tiền, quan chức mặt tiền công sở, trường học, bệnh viện mặt tiền chen chúc chen lấn xô đẩy nhau ra mặt tiền bờ sông... hóng tiền... tạo nên những sợi dây đô thị dọc suốt chỗ nào có đường to để kiếm tiền.

* Carmen Kts: Trước đây Đn cũng có phát mẫu mặt đứng cho dân ở vài đoạn đường, quy định kiểu dáng, màu sơn nhưng rồi sau đó cũng loạn xị lên. Mẫu thì giao cho các kts trẻ, vài người làm rồi ráp với nhau chớp nhoáng, chẳng có nghiên cứu gì để phù hợp về khí hậu, văn hóa truyền thống, ngôn ngữ tạo hình...Thiệt tình là em cũng là 1 trong các Kts được giao làm mẫu nhà. Bây giờ khi nghiên cứu đề tài về Nhà phố xanh ở Đà nẵng mới thấy hồi đó các Bác ở trên coi việc làm mẫu nhà đơn giản, chẳng ai quan tâm gì các vấn đề nêu trên, đưa lên là duyệt, chẳng có định hướng gì cho cái đám trẻ mới ra trường đó. Thật sự chưa có một KTS trưởng có tâm, có tầm.


Xem thêm:
- Nhân định và thiên lý
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Wednesday, October 16, 2013

Lời lộng ngôn đã được hóa giải

>> NHNN chuẩn bị nhận thêm lãi khủng đấu thầu vàng
>> Ngân hàng đang hưởng lãi 'khủng' từ dịch vụ thẻ ATM
>> TP. Đà Nẵng: Nhiều trường học tan hoang sau bão Nari
>> Vẫn giữ quy định “quan tài không được dùng nắp kính”
>> Luật sư Mỹ giúp Philippines kiện Trung Quốc về Biển Đông



Khi được "chất vấn", ông cựu bí thư thành phố nọ đáp lời ngon ơ "Đó, bà con thấy đó, nhờ xây chùa thật to, đắp tượng Phật bà Quan Âm thật lớn mà mỗi lần bão vào thấy thành phố là né đó, bà con còn kêu ca chi hè?!". Bây chừ, bão đã vào thăm thành phố, thăm một cách thiệt tình nên cảnh vật xơ xác te tua. Vậy ông cựu bí thư nhé, coi như hết linh, coi như xí xóa "lời nguyền", coi như lời lộng ngôn đã được hóa giải. Biết rằng ông chỉ bông đùa, tếu táo một tí cho vui, thế nhưng chỉ mong lần sau ông có nói gì cũng nên nói thật, nói đúng sự thật. Bỡi vì, dân mình thì thiệt thà, lại có quán tính lâu đời khó bỏ là hay sùng tín "lãnh tụ", "lãnh tụ" đã nói gì là tin ngay, là cho là đúng tất... Đã thế, một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn ngàn, lời nói gió bay .., đến khi họa đến thì trở tay không kịp. Tội nghiệp.

Thắng ai thì thắng, nhưng lại đòi thắng cả đất trời thiên địa là điều tối kỵ.

Chùa to cũng đã xây xong, Phật lớn cũng đã thỉnh về, và siêu bão cũng vừa kịp thời ghé chơi. Dân đen vừa lo dọn dẹp vừa nói đùa với nhau "Tại ổng không có ở nhà đó thôi!"

MP







P/s:

* Hôm ấy, có một con rùa già trồi lên giữa Hồ Gươm. "Giáo sư" Hà Đình Đức phán: Cụ Rùa nổi lên để tiễn biệt Đại tướng. Nhà báo Hao-Nhien Q. Vu bảo: Rùa ngoi lên để đón Thủ tướng (Trung Quốc) Lý Khắc Cường đấy. Cũng có ý kiến cho rằng rùa nổi lên để thở.(FB Mít Tờ Đỗ)

* Không nên đánh giá nước mắt, khóc cũng là một cung bậc đáng trân trọng trong tình cảm con người. Tuy nhiên, người Việt cần chủ động bước ra khỏi bóng các tượng đài. Thay vì chờ đợi, nương tựa các minh quân hãy thiết lập cho mình những thiết chế ngăn chặn các hôn quân xuất hiện. (FB Osin)


Xem thêm:
- Tiếc cho cái học vị tiến sĩ!
- Đó là đa nguyên đấy các cụ ạ!
- Sao lại cực đoan đến thế hả bác Chênh



Wednesday, August 28, 2013

Lợi dụng chủ trương, “móc ngoặc” doanh nghiệp?

>> Thế này thì chết!
>> Chính quyền địa phương nên có 2 cấp
>> Facebook công bố yêu cầu từ các nước
>> Nguyên Chủ tịch UBND huyện Hóc Môn lãnh 18 năm tù
>> Lương lãnh đạo công ty thoát nước cao gấp hơn 10 lần lương Thủ tướng


- Hồ sơ tại Sở Tài nguyên - Môi trường (TNMT) TP.Đà Nẵng cho thấy, từ năm 2002 đến nay, Đà Nẵng chỉ cho duy nhất doanh nghiệp (DN) Minh Tân được khai thác đất sét tại Hoà Phú (huyện Hòa Vang), nhưng có cả chục DN đua nhau đào mới, lật tung các cánh đồng đang trồng lúa để lấy khoáng sản.

Ép nông dân

Một số tờ trình của Phòng TNMT, UBND huyện Hoà Vang xin cho các DN được thăm dò, khai khoáng cao lanh trên cánh đồng Hòa Phú (huyện Hòa Vang) đều “căn cứ” vào bút phê của Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng Văn Hữu Chiến và chủ trương xây dựng nông thôn mới... 

Song, sau nhiều năm cho khai thác cũng như diễn ra thực trạng làm lậu, huyện Hoà Vang vẫn chưa thống kê được các DN khai khoáng này đã đóng góp được bao nhiêu cho ngân sách từ nguồn thu thuế TNMT, phí bảo vệ môi trường... UBND huyện cũng chưa biết số tiền chi lại để phát triển nông thôn mới ở Hoà Phú từ nguồn bán đất sét là bao nhiêu.

Trong khi đó, nhiều hộ nông dân ở thôn Hoà Phước cho biết, họ buộc phải bán rẻ ruộng lúa vì các thửa liền kề đã bị bán, bị đào sâu 3-4m đất. Giấy tờ mua bán ruộng lúa của nông dân ở Hoà Phước được một người tên Nguyễn Đức Tuấn ký kết, với giá 14 triệu đồng/sào (500m2). 

Điều kiện chỉ là ông Tuấn đặt cọc trước 10 triệu đồng/sào, rồi múc đất. Nếu không xin được giấy phép, nông dân phải trả lại tiền cọc. Các cam kết của DN là sẽ trả lại mặt bằng để nông dân sản xuất. Nhưng thực tế công trường sau khai thác trở thành đồi bãi nham nhở, không bờ thửa, kênh mương, trồng lúa không được mà nuôi thuỷ sản cũng chẳng xong. 

Thiếu trách nhiệm hay “móc ngoặc”?

Trong khi tình trạng khai thác khoáng sản trái phép diễn ra bát nháo, công khai tại Hoà Phú như vậy, song Phó GĐ Sở TNMT Nguyễn Thanh Cảnh cho biết: “Không biết! Trách nhiệm giám sát thuộc chính quyền địa phương”

Phòng Quản lý khoáng sản của sở này cho hay, từ 2002 đến nay, sở chỉ cấp phép khai thác cho 1 DN là Cty TNHH Minh Tân, 2 DN khác được thăm dò là Cty Hiệp Đại Hưng và Tân Đại Phát. Tuy nhiên, theo Thanh tra của Sở TNMT Đà Nẵng, riêng tháng 7.2013, đã phát hiện, 4 DN khác đang khai thác trái phép là Cty TNHH xây dựng Khương Duy, Cty TNHH An Nam Xuân Phú, Cty TNHH MTV Lâm Phú Thịnh, Cty TNHH MTN-mỹ thuật Trung Nam... Theo ông Hoàng Minh Hoà - Chánh Thanh tra Sở TNMT - các DN này khai thác mà không có bất cứ giấy tờ gì, nhưng đều được sự đồng ý của UBND huyện Hoà Vang (?). 

Ngoài cánh đồng Bàu Tong (thôn An Châu) và Bàu Lác (thôn Hoà Phước) bị các DN khai thác đất sét xới tung, xã Hoà Phú cũng đang cho phép một số DN khoan thăm dò, chuẩn bị khai thác tại cánh đồng Bàu Trảy. Thế nhưng, Bí thư kiêm Chủ tịch UBND xã Hoà Phú Nguyễn Văn Vân bảo không hề biết có các DN khai thác trái phép.

Thanh Hải

Xem thêm:
- Chuyện con nít
- Ưu ái cho độc quyền
- Mét rưỡi vỉa hè, ba đồng tiền nước


Tuesday, August 20, 2013

Chiến thắng kép?

>> Biểu tình - nên hay không nên?
>> Tù nhân và tự do học hành
>> Nụ cười Ma nơ canh
>> Các Công ty dưới tay “bầu Kiên” đã kinh doanh trái phép như thế nào?
>> Giữ vững an ninh quốc gia trong mọi tình huống


Vòng chung kết Cuộc thi sáng tạo Robot châu Á - Thái Bình Dương 2013 (ABU Robocon 2013) do Hiệp hội Phát thanh Truyền hình châu Á - Thái Bình Dương phối hợp Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức hôm qua tại Cung thể thao Tiên Sơn, TP Đà Nẵng quy tụ 19 đội đến từ 18 quốc gia trong khu vực nhưng không có Trung Quốc lục địa.

Nghe đồn, đoàn Trung Quốc không tham gia vì phản đối việc (1) tổ chức tại Đà Nẵng, nơi có đường Hoàng Sa, đường Trường Sa, có Văn phòng UBND huyện Hoàng Sa và (2) phần giới thiệu đội chủ nhà, có bản đồ quốc gia với Hoàng Sa, Trường Sa.


P/S: Nhờ Trung Quốc không tham gia nên Nhật Bản vô địch, Việt Nam về nhì (đoàn Trung Quốc là đoàn rất mạnh).

Nguồn: Facebook Phan Văn Tú

Xem thêm:
- Phọt phẹt và "bựa"
- Cứ vui khi trời đái!
- Sữa nội: phát ngôn và mâu thuẩn?

Friday, August 2, 2013

GS Thuyết: PCT Đà Nẵng nói thiếu nhân văn!

>> Về nước cống hiến hay làm Việt kiều tốt?
>> Top 10 tỷ phú Việt: Người thăng hạng, kẻ bật bãi
>> Câu hỏi đặt ra: VietArt OOH là ai và vì sao được UBND TP Đà Nẵng ưu ái như vậy? (mời bà con xem lại bài >>> này!)
>> Bộ Tài nguyên - Môi trường phát hiện thêm nhiều sai phạm đất đai tại Đà Nẵng



INFONET - “Nói như Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng vừa không phù hợp với thực tế vừa thiếu nhân văn. Ở đời, chẳng có mấy ai quyết định đến một TP dự hội thảo hay du lịch chỉ vì ở đó có mại dâm. Còn đưa “chị em” ra câu khách du lịch thì cách phát triển du lịch như vậy không nhân văn chút nào.”

GS. Nguyễn Minh Thuyết, Đại biểu Quốc hội khoá XI, XII, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội chia sẻ với báo điện tử Infonet trước Phát biểu "sốc" của PCT Đà Nẵng về mại dâm.

Tại một hội nghị sơ kết về công tác phòng chống mại dâm, ma túy, Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh cho rằng: “Đã là thành phố du lịch thì không thể không có mại dâm”, và “Muốn có khách tới thì phải có mại dâm”. GS nhìn nhận thế nào về quan điểm gây “sốc” này?

Cá nhân tôi đã đến nhiều nước trên thế giới và hầu hết các địa danh nổi tiếng trong nước. Kể cả đi công tác lẫn đi chơi. Tôi thấy rằng bất kỳ nơi nào hấp dẫn du khách thì cũng hấp dẫn bằng phong cảnh, văn hóa độc đáo, sự thân thiện của người dân và dịch vụ thuận tiện, chứ không phải bằng mại dâm. Mà nếu có một số người nào đó thích “du lịch tình dục” thì con số ấy cũng là rất ít.

Vì thế nói như Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng vừa không phù hợp với thực tế vừa thiếu nhân văn. Ở đời, chẳng có mấy ai quyết định đến một TP dự hội thảo hay du lịch chỉ vì ở đó có mại dâm. Còn đưa “chị em” ra câu khách du lịch thì cách phát triển du lịch như vậy không nhân văn chút nào.

Phát biểu như vậy trong một hội nghị phòng chống AIDS, ma tuý, mại dâm cũng trái ngược với mục đích của hội nghị.

Theo GS, với quan niệm vùng du lịch phải “sống chung” với mại dâm, nghĩa là phải chấp nhận mại dâm như vậy có thể gây ra những hệ lụy gì không?

Phát triển du lịch bằng mại dâm sẽ phải trả giá. Trước tiên, một địa phương phát triển du lịch kèm bán dâm chắc chắn sẽ bị du khách coi thường.

Bên cạnh đó, du lịch kèm mại dâm sẽ khiến một số bệnh xã hội phát triển nhanh. Bởi vì bệnh tật không chỉ truyền từ người bán dâm tới khách, mà ngược lại còn truyền từ khách bốn phương tới người bán dâm.

Ngoài ra, mại dâm thường đi kèm với nạn ma cô chăn dắt, lừa đảo, trộm cắp, trấn lột, chắc chắn gây nhiều lộn xộn về trật tự xã hội. Lúc đó chính quyền lại mất công giải quyết vấn đề trật tự an ninh tại địa phương mình.

Cảm nhận của GS thế nào khi đặt chân đến Đà Nẵng? Nếu du lịch Đà Nẵng sống chung với mại dâm, GS nghĩ sao về điều này?

Cá nhân tôi rất yêu mến TP Đà Nẵng. Yêu mến trước hết vì sự thân thiện của người dân, vì dịch vụ thuận lợi, phong cảnh trữ tình và môi trường sạch sẽ của TP. Đà Nẵng nổi tiếng với mấy cái “Không”: không không trộm cắp, cướp giật, không ăn mày, không ma túy.

Một thành phố du lịch với nhiều cái “Không” đẹp như vậy, mà bây giờ lại nói “Có” với mại dâm thì thật là méo mó!

Phó Chủ tịch Đà Nẵng cũng phát biểu rằng, “Ma tuý, mại dâm cũng như nhau, không bao giờ có thể dẹp yên được, mà làm sao cho nó gọn gàng!". GS nhìn nhận thế nào về quan điểm này?

Tôi không hiểu “gọn gàng” nghĩa là thế nào. Ma túy, mại dâm khó chống nhưng không thể nhắm mắt làm ngơ, chấp nhận nó được.

Ai cũng biết ở miền Bắc từng có một thời kỳ (từ 1955 đến 1975) không hề có ma túy, nghiện hút thuốc phiện thì cực hiếm.  Thế mà nay ma túy lan tràn, càng dẹp càng phát triển. Chắc chắn là chúng ta phải tiếp tục áp dụng các biện pháp mạnh mẽ và toàn diện để dẹp tệ nạn hết sức nguy hiểm này.

Còn về mại dâm, ở một số nước, người ta tuy không chống được nhưng cũng dồn  nó vào những khu phố nhất định để quản lý. Những người đàng hoàng không mấy ai dám bén mảng đến những khu phố này.

Có nhiều nguyên nhân dẫn một số người đến hành nghề mại dâm. Có thể do hoàn cảnh bất thường xô đẩy, do nghèo, do không có việc làm, buộc lòng phải nhắm mắt đưa chân.

Nhưng cũng phải nói rằng, nạn mại dâm chưa dẹp được còn là do xử lý chưa nghiêm. Ví dụ, sau khi bị bắt, bị phạt và chụp ảnh, người bán dâm lại được thả ra. Còn người mua dâm thì không hề bị nêu tên. Như vậy chống làm sao được?

Nói về thực trạng mại dâm, vị Phó Chủ tịch cũng liên hệ với các địa phương khác, cho rằng Đà Nẵng không đến mức như Hà Nội, TPHCM, hay Đồ Sơn – Hải Phòng. Cách liên hệ này có dễ gây ra phản ứng từ các địa phương khác không, thưa GS?

Khi một cán bộ lãnh đạo phát biểu trong hội nghị hay ở những môi trường giao tiếp chính thức, người ta có thể liên hệ địa phương, đơn vị mình với các địa phương hay đơn vị khác. Nhưng liên hệ là để học kinh nghiệm hay, chứ không phải là nêu yếu kém của nơi khác, người khác để tự an ủi mình.

Xoa tay tự khen mình sẽ khiến người dân địa phương giảm nhiệt tình chống tệ nạn xã hội đi. Mặt khác cách liên hệ như vậy cũng rất dễ gây phản ứng từ các địa phương khác.

Xin cảm ơn GS!    

Nguyễn Dũng


P/s:
Trên >>> facebook, nhà báo tự do Xuân Bình nhận xét:
- Câu 1 cu Anh nói thẳng nhưng không khôn. Câu 2 không đúng. (bài học ngay Hội An mà không nhìn thấy?)
- Có 2 ý ông Thuyết nói "Thiếu nhân văn": 1 - khi phê cu Anh nói thẳng về mại dâm. 2 - "thân thiện của người dân" (Ông Thuyết nên sống lâu hơn để hiểu: quy hoạch đòa nẽng đang tiến tới không thân thiện với con người.)

Xem thêm:
- Chẳng có nhân tài nào ở đây cả
- An ninh khá tốt trên khu vực biển Hoàng Sa?
- Xây "thành phố trên cao" ở khu bảo tồn thiên nhiên Sơn Trà?


Thursday, August 1, 2013

Chẳng có nhân tài nào ở đây cả

>> “Loạn” thủ khoa (vì loạn trường!)
>> Vì sao các quán quân Olympia không về nước?
>> Phát biểu "sốc" của PCT Đà Nẵng về mại dâm
>> Mại dâm ở Đà Nẵng: PCT lạc quan, PGĐ Sở lo lắng! (Đến buổi chiều cùng ngày 31/7, PV Infonet tiếp tục gặp ông Nguyễn Hùng Hiệp tại Sở LĐ-TB-XH Đà Nẵng để hỏi về những suy nghĩ của ông đối với phát biểu "TP du lịch không thể không có mại dâm" của Phó Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. Mời bạn đọc xem tiếp ở >>> phần sau.)
>> Mẹ con Cường đôla: Cạn tiền tăng tai tiếng


() - Một số kênh truyền thông đưa tin “Đà Nẵng dọa kiện nhân tài”, nói về vụ hai học viên tham gia đề án phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao, được cử đi du học nước ngoài, nhưng bỏ việc làm vi phạm cam kết theo hợp đồng.

Trước hết, phải nói lại cho rõ, chẳng có nhân tài nào ở đây cả. Những người được cử đi học theo các đề án đào tạo nguồn nhân lực ở các địa phương không phải là những cá nhân xuất sắc như học sinh đoạt huy chương vàng, bạc trong các giải Olympic quốc tế, mà là những người có điều kiện, tiêu chuẩn tiếp cận đề án. Nhiều địa phương bỏ kinh phí cho hàng chục, hàng trăm người đi học nước ngoài. Nhân tài không dễ có nhiều như vậy.

Thứ nữa, tiền chi cho quý vị du học chẳng phải tiền trên trời rơi xuống, mà đó là tiền thuế của dân.

Nhiều người làm lụng vất vả để nuôi con ăn học trong nước, nhưng phải đóng thuế mồ hôi nước mắt, trong đó có phần chi cho quý vị du học. Nếu học không tử tế, học xong về làm việc không tốt, thậm chí bỏ việc đi ra làm ngoài để kiếm tiền nhiều hơn; vậy thì hỏi, công bằng ở đâu?

Cho nên, cũng công bằng mà nói, quý vị có quyền lựa chọn tương lai của mình, không ai được can thiệp. Nhưng xin quý vị làm đúng cam kết được quy định tại hợp đồng, trả lại tiền cho dân, trả luôn cả thiệt hại do quý vị gây ra, bởi vì chính quý vị làm hỏng kế hoạch đào tạo nguồn nhân lực. Xin ủng hộ UBND TP.Đà Nẵng kiện những học viên này ra tòa. Làm ngay, không dọa dẫm gì sất, không xử lý vụ này là không công bằng với người nộp thuế, là tạo tiền lệ xấu cho những trường hợp khác.

Cũng từ vụ việc của Đà Nẵng, cũng nên xem lại các đề án đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao khắp cả nước. Cần phải có tổng kết, đánh giá hiệu quả của đề án bằng những con số cụ thể và các giá trị định lượng được. Đề án nguồn nhân lực tốn nhiều tiền thì phải tạo ra nhân lực có nhiều chất xám, tiền thuế của dân không thể làm quà biếu cho gia đình quan chức hay trả tiền cho những chuyến du lịch dài hạn của con cha cháu ông. Nói như vậy vì có không ít người học không nổi phải về nước, hoặc có cái bằng nhưng chẳng ra trò trống gì, không đáp ứng được yêu cầu công việc.

Cũng cần nhìn nhận khách quan, có những người xứng đáng với sự đầu tư của địa phương, nhưng khi trở về không có môi trường để khai thác năng lực và chuyên môn. Ở một số cơ quan nhà nước, tư duy đột phá và đầu óc mạnh dạn thử nghiệm cái mới không phải luôn được đón nhận, có khi còn bị đánh giá là đi chệch hướng. Tình trạng này có thể nói là chiêu hiền, nhưng không đãi sĩ.

Muốn có nhân lực chất lượng cao, ngoài chính sách phù hợp, phải tuyển chọn người thực sự giỏi, xuất sắc, có những thành tích cụ thể đi kèm với ràng buộc chặt chẽ. Người hiền thì mới chiêu, kẻ sĩ mới khoản đãi.


Lê Thanh Phong

P/s:
... nhân tài không dễ có nhiều như vậy!

Xem thêm:
- Lãng phí lớn vì không nghe phản biện
- Đuổi việc 30% công chức ’cắp ô’ để giữ hơn 20.000 tỷ/năm?
- "Nhân tài bị dọa kiện" - Vấn đề có thể góp ý là...


Tuesday, July 30, 2013

Ưu ái cho độc quyền

>> Đà Nẵng 'dọa' kiện nhân tài
>> Sai phạm trong hỗ trợ người có công tại Quảng Nam
>> Mỹ Tâm giành suất dự tranh giải MTV EMA 2013 khu vực
>> 1.000 người thi công... 700m đường tốn 200 triệu đồng ăn uống
>>>>> Viết tiếp - Có lẽ sự thật nằm ở dư luận (đáng khen tờ báo này!)


NLĐ - Nhiều doanh nghiệp bức xúc vì UBND TP Đà Nẵng giao cho Công ty TNHH VietArt OOH độc quyền khai thác quảng cáo ngoài trời trên toàn địa bàn TP.

Hàng chục doanh nghiệp (DN) quảng cáo vừa đồng loạt ký đơn gửi lãnh đạo UBND, HĐND, Thành ủy TP Đà Nẵng đề nghị UBND TP Đà Nẵng xem xét lại việc ra quyết định giao Công ty TNHH VietArt OOH (VietArt OOH) độc quyền khai thác tất cả các vị trí quảng cáo ngoài trời trên địa bàn TP Đà Nẵng. Các DN này cho rằng quyết định trên đã đẩy hàng chục DN kinh doanh trong lĩnh vực quảng cáo đứng trước nguy cơ phá sản, kéo theo hàng ngàn lao động sẽ thất nghiệp.

Độc quyền trong 10 năm

Theo tìm hiểu của chúng tôi, cuối tháng 8-2012 và đầu tháng 1-2013, UBND TP Đà Nẵng đã ra quyết định phê duyệt quy hoạch quảng cáo ngoài trời trên địa bàn TP Đà Nẵng giai đoạn 1 và 2, trong đó đồng ý giao cho VietArt OOH đầu tư, xây dựng và khai thác quảng cáo ngoài trời trên địa bàn TP Đà Nẵng. Thời gian khai thác quảng cáo lần đầu là 10 năm kể từ ngày cấp phép. Nếu DN này thực hiện tốt thì TP sẽ gia hạn thêm 10 năm.

Quyết định trên cũng yêu cầu VietArt OOH thực hiện dự án "Phố hoa Đà Nẵng" trên tuyến đường Bạch Đằng vào dịp Tết Nguyên đán hằng năm, kể từ năm 2013, với kinh phí từ 15 tỉ đến 20 tỉ đồng/năm trong suốt thời gian thực hiện dự án. Ngoài ra, VietArt OOH còn phải ủng hộ 3 tỉ đồng/năm cho Bệnh viện Ung thư và 200 triệu đồng hỗ trợ thành phố xây dựng 4 căn nhà tình nghĩa/năm. UBND TP cũng nêu rõ toàn bộ số tiền DN thực hiện cam kết này phải lấy từ nguồn thu từ hoạt động khai thác quảng cáo, không được xã hội hóa hay vận động từ bất kỳ nguồn nào khác.
Ông Phan Ngọc Hải, đại diện Công ty CP Hội chợ Quảng cáo Việt Sáng (quận Hải Châu, TP Đà Nẵng), bức xúc: Việc UBND TP Đà Nẵng ra quyết định trên là giao cho VietArt OOH độc quyền khai thác tất cả các vị trí quảng cáo ngoài trời đắc địa nhất trên địa bàn. Sự độc quyền này chưa từng có tiền lệ trong kinh doanh quảng cáo trên địa bàn TP Đà Nẵng nói riêng và cả nước nói chung. Chính vì vậy mà VietArt OOH dường như thâu tóm hoàn toàn thị trường quảng cáo ở TP Đà Nẵng.

Ông Đoàn Chí Hướng, đại diện Công ty TNHH Quảng cáo Mỹ thuật Chí Hiền, thắc mắc: "Tại sao dự án quy hoạch quảng cáo ngoài trời với quy mô quốc gia, ảnh hưởng đến cảnh quan chung của thành phố lại được giao cho một đơn vị tư nhân thực hiện mà không thông qua đấu thầu công khai để bảo đảm tính công bằng cho tất cả các DN!". Theo ông Hướng, 50% doanh thu của các DN là quảng cáo ngoài trời. Với sự độc quyền của VietArt OOH thì các DN khác sẽ sớm phá sản.

Nhà nước thất thu

Theo phản ánh của các DN kinh doanh trong lĩnh vực quảng cáo, hiện tại VietArt OOH chỉ mới khai thác một vài tuyến đường chính như Nguyễn Văn Linh, 2-9, các bảng hiệu trên cầu Rồng, cầu Sông Hàn, Điện Biên Phủ và một vài panô tại ngã ba Phan Châu Trinh - Nguyễn Chí Thanh, Phan Châu Trinh - Lê Lợi. Đây là những vị trí đắc địa nhất và chỉ mới khai thác một phần nhỏ trong dự án quy hoạch nhưng tổng doanh thu của VietArt OOH đã lên đến hơn 25 tỉ đồng. Hơn nữa, không có sự cạnh tranh nên VietArt OOH bán panô với giá cao và điều này cũng ảnh hưởng đến người mua vì họ không còn sự lựa chọn khác.

Ông Trần Đăng Xuân, làm việc tại một DN quảng cáo tại Đà Nẵng, cho rằng với khoảng 1.000 vị trí quảng cáo ngoài trời tại TP Đà Nẵng, nếu đưa ra đấu thầu hoặc đấu giá chắc chắn sẽ mang lại nguồn thu từ 200-250 tỉ đồng cho ngân sách thành phố. Trong khi đó, VietArt OOH được độc quyền quảng cáo nhưng cũng chỉ cam kết đóng góp tối đa cho thành phố 23,2 tỉ đồng.

Được biết, đây không phải lần đầu UBND TP Đà Nẵng ưu ái cho VietArt OOH độc quyền thai thác quảng cáo mà liên tục trong nhiều năm qua, đơn vị này đã được UBND TP Đà Nẵng cho độc quyền vận động tài trợ các cuộc thi bắn pháo hoa Tết.

Đoàn ĐBQH Đà Nẵng lên tiếng: Ngày 30-7, ông Huỳnh Nghĩa, Trưởng Đoàn Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) TP Đà Nẵng, cho biết sau khi nhận được đơn kiến nghị của 14 DN hoạt động kinh doanh quảng cáo trên địa bàn TP Đà Nẵng, Đoàn ĐBQH TP Đà Nẵng vừa có văn bản đề nghị UBND TP Đà Nẵng xem xét lại nội dung các quyết định phê duyệt quy hoạch quảng cáo nhằm bảo đảm tính ổn định, công khai, minh bạch và khả thi của hoạt động quảng cáo trên địa bàn.


Bài và ảnh: Hoàng Dũng

P/s: ... chuyện "xưa" bỗng dưng thành "mới"!

Xem thêm:
- Đại học tiêu chuẩn quốc tế?
- Cổng chùa thiện ác
- Tháng Năm đâu có Tết?


Monday, July 29, 2013

"Nhân tài bị dọa kiện" - Vấn đề có thể góp ý là...

>> Thu và dụng
>> Nông dân chán… nghề
>> Bí mật thú vị về đồng tiền Việt Nam
>> Bảo vệ chủ quyền Biển Đông bằng pháp lý: Những việc cần phải làm ngay
>> Tòa phúc thẩm khiến Tướng Ca -Giám đốc Công an TP. Hải phòng thất hứa?!


Sáng nay, vào trang Viet-studies thấy bác Trần Hữu Dũng điểm một tin và đưa ra lời bình như sau: Vào tù nếu không cống hiến: Nhân tài bị dọa kiện (NLĐ 29-7-13) -- "Nhiều người có thể bị TP Đà Nẵng kiện đòi tiền tỉ vì không cống hiến cho quê hương". Rồi đây nhà tù Việt Nam sẽ chật nich chân dài bán dâm và nhân tài không cống hiến. (Nên giam họ trong hai khu biệt lập, tất nhiên, để làm rõ mục đích trừng phạt, răn đe của nhà tù). Hết trích.

Tôi nghĩ báo Người Lao động đưa tin không chính xác, thiếu khách quan dẫn tới chuyện bác Dũng có lời bình không sòng phẳng chút nào.

Nhiều sinh viên được thành phố Đà Nẵng hỗ trợ từ 1.000 USD đến 2.000 USD mỗi tháng tùy theo đi du học ở nước nào. Đổi lại, khi học xong họ phải về làm việc ít nhất 7 năm cho Đà Nẵng. Báo kể trường hợp 3 sinh viên được hỗ trợ như thế nay lại không làm đúng cam kết, bị Đà Nẵng yêu cầu bồi thường kinh phí hỗ trợ gấp 5 lần, nếu không sẽ kiện ra tòa. 

Thứ nhất Đà Nẵng dọa kiện và có kiện thì kiện dân sự, làm gì có chuyện nhốt tù!

Thứ hai, một khi đã cam kết thì phải làm đúng cam kết, bằng không thì đừng nhận tiền hỗ trợ. Đây là chuyện rất sòng phẳng và công bằng. Nếu không buộc những người từng nhận hỗ trợ làm đúng cam kết thì 207 người từng nhận hỗ trợ tương tự và đang làm việc cho Đà Nẵng sẽ bỏ việc hết sao bởi chắc chắn lương bên ngoài sẽ cao hơn? Được công ty tư nhân cấp tiền cho đi học cũng đã phải cam kết làm việc cho họ trong bao nhiêu năm huống gì cam kết với cơ quan nhà nước? 

Ở dưới bài báo còn trích lời ông Võ Văn Sen, Hiệu trưởng trường đại học KH-XH-NV TPHCM: “Đối với trí thức và nhân tài thì việc phải thưa kiện họ là rất dở”; và “Đa phần trí thức không thích bị ràng buộc, nếu đối xử thô bạo sẽ ảnh hưởng rất lớn tinh thần của họ”… Tôi lại nghĩ người trí thức thật sự không ứng xử kiểu chạy làng như thế và vì sao thực thi hợp đồng lại là chuyện thô bạo. Vấn đề có thể góp ý ở đây là liệu chuyện chọn người để hỗ trợ của Đà Nẵng có công khai, minh bạch, có mở cửa cho tất cả mọi người hay chỉ làm trong vòng quen biết, gởi gắm.

Dân mình có cái xấu là chỉ nghĩ ngắn hạn, tính chuyện trước mắt và lo cho cái lợi bản thân nhiều hơn. Những bài viết như của báo Người Lao động và lời bình như trên chỉ khuyến khích thêm cái tâm lý này thôi.

Nguồn: NVP

P/s: ... còn "nổi oan" lớn hơn sao không thấy Đà Nẵng kiện luôn?

Xem thêm:
- Con "dồng" cụ Bá
- Cổng chùa thiện ác
- Hóng hớt chỏng mông chờ tháng chín