Showing posts with label môi trường. Show all posts
Showing posts with label môi trường. Show all posts

Sunday, January 26, 2014

Góp ý với bài "Hiểu nhầm TPP" của Nguyễn Vạn Phú

>> Ông Phạm Trung Cang đã có mặt ở Việt Nam
>> TP.HCM phát hiện "sếp" nhận lương cao hơn "lương khủng"
>> Ông Chấn phải làm thế nào để được bồi thường 10 năm oan sai?
>> Tin rúng động: dừng tuyển sinh 207 ngành đào tạo đại học (có cái ngành chuyên dạy nói dối sao không thấy dừng luôn!)


Xin phép góp ý với >>> bài viết 2 vấn để nhỏ:

(1) Mỹ không mặn mà với bảo vệ môi trường Kyoto... điều này không chính xác, dễ gây hiểu lầm, ngộ nhận dẫn đến hậu quả án mạng không cần thiết. Kyoto là hiệp ước xoáy vào chủ đề chính (giảm thiểu khí thải do hiệu ứng nhà kính, gây hâm nóng địa cầu (nguyên văn global warming)), và từ lúc nó soạn thảo đến nay, chiêu bài global warming đã được ưu ái cho vào xọt rác, thay thế bằng thay đổi khi hậu (climate change), tại sao lại có chuyện này? Chuyện này nó dài, không thể vắn tắt vài dòng đưa đến kết quả hiểu và thông cảm.

Phía chính phủ Bush không đặt bút ký vào hiệp định Kyoto vì nó đòi hỏi ràng buộc quá nhiều, kết quả và mục đích vô cùng khiêm tốn và nó chẳng là thứ cần thiết cho đời sống nhân loại. Hâm nóng địa cầu, thay đổi khí hậu, môi trường, xanh và sạch... chỉ là cái vỏ, bề ngoài, thương hiệu, chiêu bài; nó y chang như giải phóng dân tộc, độc lập, không còn cảnh người bóc lột người, chỉ là chiếc bánh vẽ, sự thực là thay đổi thể chế chính trị, thay đổi một bọn con buôn chính trị/thống trị này, bằng bọn con buôn khác, đơn giản chỉ có vậy. Kyoto kêu gọi các quốc gia giàu có sự giảm thiểu lệ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch, để giảm bớt khỉ thải, gây hâm nóng địa cầu; song song đó, giảm nhu cầu sẽ giảm giá nhiên liệu, giúp các quốc gia đệ tam mua nhiên liệu với giá rẻ hơn, như vậy chỉ là chuyển sự tiêu thụ năng lượng từ các nước phát triển, qua các nước đang phát triển, chẳng đá động gì đến giảm thiểu khí thải hiệu ứng nhà kính. Kyoto là con đẻ của tập đoàn Goldman Sach, dưới hình thức đánh thuế (carbon footprint) và trao đổi lượng khí thải trên thị trường commodities. Nói về bảo vệ môi trường, giảm thiểu khí thải, nó hoàn toàn không giải quyết vấn đề nào trong cả hai, chỉ là tăng thuế và vươn cánh tay dài chuyện gì cũng phải "quản lý". 

(2) Không phải họ muốn bảo vệ môi trường nước sở tại mà chỉ vì muốn cũng tốn kém cho môi trường như họ vậy ... điều này cũng trớt quớt luôn. Lấy một thí dụ, một ông nọ lập phòng nhì, ngoài đường bà lớn và bà nhỏ đánh ghen, ông nọ nhào vào can thiệp, chẳng phải vì ông ta tránh thương tích cho bà lớn, càng không đối với bà nhỏ, ông ta nhào vào can thiệp hoặc ngăn cản sự việc này xẩy ra đơn giản vì ông ta không muốn mất mặt mất mũi với anh em chiến hữu của ông ta, chỉ có vậy. Còn đã phòng nhì, phòng ba, thì ông đã không coi bà lớn đến bà thứ X ra củ khoai gì nữa rồi. Ông tư bản chẳng hề muốn bảo vệ môi trường bất cứ nơi nào, và không quan tâm ở đâu tốn kém như ở đâu, ông ta đơn giản chỉ không muốn quê xệ khi những thằng tiêu thụ hàng hóa của ông ta nó dè bỉu chê bai món hàng ông bán thay vì sản xuất nấu nướng nó trên bàn, trên ghế hợp vệ sinh thì lại ngồi xào nấu nó ngay ở cửa miệng ống cống, cạnh nhà xí.

Nguồn: FB Học Trò

P/s: Đồng ý với góp ý của Hoc Tro, thông cảm với NVP vì đang sống ở VN. 1) Mỹ không ký cũng chẳng ảnh hưởng gì vì họ đem hết việc sản xuất đẩy sang TQ rồi. Đất nước họ không khí vẫn trong lành, bầu trời vẫn xanh biếc. Chỉ có TQ bị ô nhiễm thôi. Sau này sẽ tới VN. 2)Thực ra thì dân chúng Mỹ cũng như dân các nước văn minh sẽ tẩy chay mặt hàng hoặc thương hiệu đó nếu họ biết được người công nhân làm ra sp đó trong điều kiện tội tệ, bị bóc lột v.v...Các công ty Mỹ chỉ ra điều kiện như vậy để chứng tỏ cho dân nước họ biết là họ rất quan tâm và làm việc đúng đắn. Họ rất muốn cải thiện đk làm việc của cn.. Còn thực tế ở các nước như TQ, Ấn độ... công nhân làm việc tồi tệ ntn thì mọi người đã biết. (FB Trinh Doan)


Xem thêm:
- Khi ‘đất nước’ lười đọc
- Welcome to lừa quốc
- Dân chủ không thể là cái bánh vẽ

Monday, November 18, 2013

Giá điện và những cơn lũ

>> Vụ lương khủng “lọt lưới” kiểm điểm Nghị quyết Trung ương 4
>> Nguyễn Thanh Chấn: 'Trước khi đánh đập tôi, họ đều uống rượu'
>> Ông Nguyễn Thanh Chấn có đối mặt với tội danh vu khống mới?
>> Tỉ phú thế giới tụ họp về Đà Nẵng
>> Hội nghị 'bí ẩn' tại Đà Nẵng của các đại gia quốc tế


SGTT.VN - Tuần trước, tại nghị trường Quốc hội, bộ trưởng bộ Công thương Vũ Huy Hoàng nói: “Quy hoạch thuỷ điện trải qua nhiều thời kỳ là quy hoạch chung của cả nước chứ không phải quy hoạch riêng của Chính phủ hay bộ Công thương... Chúng ta nói về chúng ta chứ không phải chúng ta nói về Chính phủ, cũng không phải chúng ta chỉ nói về bộ, ngành này hay bộ, ngành khác mà chúng ta nói về chúng ta”.

Không ít người đã phải bàng hoàng, lo ngại trước một phát biểu như vậy. Bởi trong mấy năm nay, hàng vạn, hàng chục vạn hộ dân sống ở các vùng dày đặc các dự án thuỷ điện như ở miền Trung đã phải gánh chịu không ít hậu quả từ những trận lũ lụt, những vụ xả lũ, những cơn địa chất có nguồn gốc từ xây đập thuỷ điện… tạo nên. Đã có những cái chết thương tâm, những nhà cửa bị ngập, bị đổ nát… Có những người dân bỏ cả nhà cửa, ruộng vườn chạy vào rừng, lên chỗ núi… để trốn tránh hậu quả do động đất thuỷ điện Sông Tranh 2, do những đợt xả lũ bất ngờ từ các hồ, đập thuỷ điện.

Nhưng cuối cùng, trách nhiệm về hậu quả, như bộ trưởng Vũ Huy Hoàng nói, là “chúng ta nói về chúng ta”…

Đại biểu quốc hội Ngô Văn Minh hôm đó đã nói rằng: “Tôi không hiểu bộ trưởng nói gì?”

Và cũng thật trùng hợp, chỉ 2 – 3 hôm sau lời phát biểu gây lo ngại ấy của bộ trưởng bộ Công thương, những đợt xả lũ bất thần từ 15 nhà máy thuỷ điện ở miền Trung, có nơi chỉ báo cho dân là sẽ xả lũ trước 5 – 10 phút, đã nhấn chìm nhiều vùng, miền ở Bình Định, Quảng Nam, Quảng Ngãi… Cho đến hôm qua, theo các con số thống kê của các địa phương bị lũ, lụt, đã có tới 31 người chết, hàng chục người mất tích, bị thương… Hàng chục vạn ngôi nhà, xóm, làng, khu phố bị chìm ngập trong biển nước. Hàng vạn hecta đồng ruộng, hồ ao, đầm… nuôi cá đến kỳ thu hoạch đã mất trắng. Hàng chục công trình được đầu tư hàng ngàn, hàng tỉ đồng bị xuống cấp, hư hỏng. Tất cả, chưa được thống kê hết nhưng nó như một lời đáp đầy nghiệt ngã, ngay lập tức sự vu vơ về “trách nhiệm” – được nói ra từ bộ trưởng Hoàng – người đứng đầu một bộ có tiếng nói quan trọng nhất trong vấn đề quy hoạch thuỷ điện, phê duyệt các dự án thuỷ điện.

Cũng trong tuần trước, Thủ tướng đã phê duyệt khung giá mức giá bán lẻ điện bình quân giai đoạn 2013 – 2015, theo đó, mức giá bán lẻ điện bình quân tối thiểu trong giai đoạn này là 1.437 đồng/kWh và tối đa là 1.835 đồng/kWh (chưa thuế VAT). Quyết định này cũng sẽ giúp tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) xử lý khoản lỗ vài chục ngàn tỉ đồng, đảm bảo cho EVN kinh doanh có lãi.

Điều này được hiểu là giá điện sẽ tiếp tục tăng trong các năm sau, EVN và các nhà đầu tư tư nhân vào các dự án thuỷ điện ở vùng miền Trung sẽ có lãi, nhất là thuỷ điện. Người ta đã tính rằng, trong các loại hình đầu tư nhà máy điện thì thuỷ điện có lãi nhất, đơn giản vì nó chạy bằng... sức nước. Và đó là lý do đầu tư vào thuỷ điện, như một phong trào, rầm rộ như những cơn lốc vào các tỉnh miền Trung – nơi có nhiều sông suối, có độ dốc cao, dễ làm thuỷ điện trong những năm qua.

Cho dù, đã có sự bừng tỉnh nhất định khi liên tiếp trong mấy năm vừa rồi, các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên và một số đoàn kiểm tra của bộ Công thương… đã kiểm tra, rà soát lại quy hoạch thuỷ điện và loại bỏ ra 424 dự án thuỷ điện ra khỏi quy hoạch. Nhưng dường như cũng đã chậm. Hàng trăm dự án thuỷ điện còn lại đã quét đi hơn 50.000ha rừng (số liệu của bộ Công thương), hàng ngàn hecta đất ở, đất trồng trọt của người dân… khiến họ phải chuyển nhà, chuyển cửa, mất nghề… lao đao trong sinh hoạt. Và như một hậu quả nhãn tiền, những cơn mưa không thực sự lớn đã tạo lên những cơn lũ hung hãn – bởi rừng không còn giữ nước, các hồ thuỷ điện dung tích lại nhỏ, không điều hoà được cả mùa mưa, mùa khô… Những cơn lũ ấy, đã gây nên những hậu quả đau lòng thế nào thì bất cứ ai xem hình ảnh, tường thuật trên báo chí, trên đài truyền hình đều thấy rõ.

Nhưng cuối cùng, cứ như lời của bộ trưởng Vũ Huy Hoàng, trách nhiệm của địa phương hay của bộ Công thương hay của Quốc hội – do không giám sát kỹ ? Không ai rõ, không ai truy và câu hỏi đó luôn có một câu trả lời luẩn quẩn: chúng ta nói về trách nhiệm của chúng ta. Không có cá nhân nào chịu trách nhiệm cả. Không ai bị cách chức vì cấp phép cho những dự án đã gây tác động môi trường lớn cho những thảm hoạ tiềm tàng. Mặc dù, lợi nhuận của việc bán từng kWh điện từ các nhà máy thuỷ điện vẫn đến những tài khoản cụ thể: của chủ đầu tư, của người điều hành dự án, và có thể, còn đến tài khoản của những người cấp phép cho những dự án đã xả những đợt lũ bất thần, chết chóc ấy và cả những dự án may mắn không bị loại ra khỏi quy hoạch.

MẠNH QUÂN


Xem thêm:
- GS Thuyết: PCT Đà Nẵng nói thiếu nhân văn!
- Họ nhân danh cái gì mà nhục mạ người khác như vậy nhỉ?
- Chiếc giường đắt nhất thế giới và "triết lý" của lão già Lê Ân

Wednesday, August 21, 2013

Chuyện bầu Đức và HAGL

>> Nợ xấu ngân hàng trốn đi đâu?
>> "Cơn bão" chính trị ở Biển Đông?
>> Sao lại dám… “vin danh” đất nước!? (nhân tiện mời bà con xem lại bài >>> này!)
>> Kiến nghị lỗi thời, nhận thức sai lệch
>> Các cụ không đợi được đâu, thưa Bộ trưởng


Vào cuối tháng 4-2013 tôi có nói chuyện khá lâu với ông Đoàn Nguyên Đức và sau đó có viết bài “Bầu Đức có xoay chuyển nổi HAGL?” đăng trên TBKTSG (số 18-2013, ra ngày 2-5-2013). Phần cuối bài này tôi có nhấn mạnh hai điểm: 1/Thông tin Global Witness có khả năng sẽ cho ra mắt báo cáo, cáo buộc HAGL sang Lào và Campuchia để trồng cao su nhưng còn lấy đất của người dân và phá rừng; 2/Việc cân đối dòng tiền vô ra là một bài toán lớn cho HAGL cho nên nếu họ thu xếp được với các nhà đầu tư và các ngân hàng thì triển vọng là có; còn nếu không họ phải bán các dự án để thu tiền mặt.

Hai tuần sau đó nổ ra chuyện Global Witness như mọi người đã biết và đầu tuần này bầu Đức phải tuyên bố bán nhiều dự án. Chuyện bán các dự án thủy điện hay ngành gỗ thì còn dễ hiểu nhưng với các dự án bất động sản, nghe trình bày cách tách các công ty con ra khỏi tập đoàn bằng cách lập công ty An Phú ôm dự án xấu để có tiền trả bớt nợ cho công ty mẹ thiệt là lùng bùng, khó hiểu. Có lẽ mục tiêu của HAGL cũng là bán tống các dự án bất động sản không sinh lời nhưng bán cách nào đó để khỏi ghi nhận lỗ, ít nhất trong vài ba năm tới cho xong cái dự án Myanmar rồi mới tính tiếp. Có lẽ phải đọc kỹ mới hiểu được cách tính toán trong vụ này. Tạm thời giờ đọc lại bài cũ, trước đây chưa đưa lên mạng.

Tái cơ cấu nhìn từ một doanh nghiệp
Bầu Đức có xoay chuyển nổi HAGL?

Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) là một ví dụ không điển hình khi một tập đoàn tư nhân trước đây chủ yếu chuyên về bất động sản nay muốn thoát ra, đổ tiền đầu tư vào cao su, mía đường, thủy điện… Nhưng liệu việc xoay chuyển này có thành công không khi dòng tiền bất động sản vẫn còn mắc nghẽn, dòng tiền của các ngành nghề mới chưa chảy về?

Câu chuyện giữa chúng tôi với Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch HAGL bắt đầu xoay quanh những con số liên quan đến sức khỏe tài chính của tập đoàn tư nhân này. Nhưng xin để dành phần này đến giữa bài viết để kể ngay về quyết định “thoát” bất động sản của ông Đức.

Đoàn Nguyên Đức kể, thời điểm 2007, 2008 tiền đổ về ào ạt, “liên tục có mấy máy đếm tiền bị cháy” vì hoạt động hết công suất. “Tôi thấy thị trường phi lý quá, cứ bỏ ra 1 đồng là thu về 3 đồng. Mọi người vác tiền, chen nhau mua nhà, xếp hàng từ khuya. Cứ phát hành cổ phiếu là có thặng dư vốn, cứ có dự án là thu được tiền,” ông nói. “Tôi nghĩ - đã phi lý thì không thể tồn tại lâu dài. Vậy là năm 2007 tôi qua thăm dò cơ hội làm ăn bên Lào và đến năm 2008 đã bắt đầu trồng cao su ở đây”.

“Lúc đó nếu tôi không chuyển hướng mà vẫn bỏ tiền vào bất động sản, vào ngân hàng hay các dạng đầu tư tài chính khác thì nay đã bế tắc rồi,” ông nói. Chính lúc đó là lúc HAGL đưa ra các đợt bán phá giá làm rúng động giới bất động sản. “Đợt đầu tiên, tôi giảm đến 40%, vừa bán được mà vừa có lãi, những đợt tiếp theo tôi giảm giá để thoát khỏi các dự án này. Dĩ nhiên các đợt sau thì chỉ nhằm rút vốn chứ không còn lãi nữa,” bầu Đức nhớ lại. Tiền thu được bắt đầu được rót vào các dự án thủy điện, trồng cao su và trồng mía.

Riêng ở Myanmar, Đoàn Nguyên Đức thừa nhận ông gặp may. Ông kể: “Tôi từng qua Myanmar nhập gỗ từ năm 1997. Năm 2009 tôi trở lại thị trường này thì thấy trước sau gì họ cũng phải mở cửa bởi họ từng có một quá khứ huy hoàng, một nền tảng tốt. Lúc đó Myanmar còn nghèo lắm, phòng khách sạn chừng 35 đô-la. Còn nhớ Sài Gòn lúc mới mở cửa, các mảnh đất ngon đều lần lượt rơi vào tay người nước ngoài hết với giá rất rẻ. Tôi bèn quyết định mua đất ở ngay trung tâm Yangon”. Mảnh đất 74.000 mét vuông mà bầu Đức mua được một cách âm thầm là mảnh đất đầu tiên Myanmar bán theo dạng chỉ định, giá chỉ có 740 đô-la/m2. Mua từ đó nhưng đến năm 2012 ông Đức mới thông báo cho cổ đông biết. Nay cũng miếng đất đó, nghe nói giá đã lên 7.000 đô-la/m2.

“May ở chỗ nhờ tôi vào sớm, lại được Chính phủ hỗ trợ. Tôi cứ tưởng đến 2015, 2016 Myanamar mới chuyển mình, mình mua để đó chờ thời. Ai dè tình hình biến chuyển nhanh chóng, giờ giá phòng đã lên 250-300 đô-la/đêm,” bầu  Đức đưa ra ví dụ. Mảnh đất đó hiện đang được triển khai thành bốn dự án trung tâm thương mại, khách sạn và căn hộ…

Thế nhưng câu hỏi về sức khỏe tài chính HAGL vẫn cứ ám ảnh suốt câu chuyện của chúng tôi.

TBKTSG: Khoan nói chuyện nợ, chỉ riêng chuyện anh thường khoe HAGL luôn có trên 2.500 tỷ đồng tiền mặt chứng tỏ việc quản lý dòng tiền là có vấn đề chứ đâu phải điều hay?

Bầu Đức:
 Điều đó đúng. Nhưng chỉ đúng cho các thị trường bình thường. Ở một thị trường trong thời kỳ khủng hoảng, thiếu thanh khoản như Việt Nam, tôi phải thủ thế chứ. Duy trì 2.500 tỷ đồng tiền mặt là tốn kém (mất khoản 2% tiền lãi) nhưng đó là cái giá phải trả để có sự yên tâm.

TBKTSG: Thế nợ của HAGL là bao nhiêu, 20.500 tỷ đồng hay 16.500 tỷ đồng? (Bởi trong báo cáo tài chính đã kiểm toán, nợ đến cuối năm 2012 là 20.500 tỷ nhưng ở đâu, trên diễn đàn đại hội đồng cổ đông, bầu Đức đều dùng con số 16.500 tỷ đồng).

Bầu Đức:
 16.500 tỷ đồng là nợ các ngân hàng và các tổ chức tín dụng; phần còn lại không hẳn là nợ, chẳng hạn là tiền người mua (nhà) trả trước.

Sau đó ông còn lý giải nhiều con số khác để cho thấy nợ sẽ giảm trong thời gian tới như chuyển trái phiếu của Temasek chuyển đổi thành cổ phần… nhưng chúng tôi nhấn mạnh, đúng là vấn đề không nằm ở con số, vấn đề là chi phí nuôi nợ như thế nào, dòng tiền tương lai ra sao?

Thật ra, tốc độ tăng nợ của HAGL là lớn, năm 2012, nợ tăng đến 32% và cho dù nợ cũ có giảm nhưng gánh nặng chi phí nuôi nợ hàng năm của HAGL vẫn còn rất cao. Bởi theo chính dự báo của HAGL, chi phí lãi vay năm 2012 là 495 tỷ đồng thì sang năm 2013 sẽ tăng lên 628 tỷ đồng và đến năm 2015 vọt lên 1.309 tỷ đồng. Trong khi đó, dòng tiền từ kinh doanh cuối năm 2012 chỉ khoảng 940 tỷ đồng nên việc cân đối dòng tiền vô ra là một bài toán lớn cho HAGL.

TBKTSG: Ngồi trên đống nợ như thế, anh có lo không?

Bầu Đức: Không, tôi hoàn toàn yên tâm bởi tôi biết mình vẫn đang kiểm soát tốt dòng tiền.

TBKTSG: Các nhà phát triển địa ốc khác, xây xong là bán, vì sao ông không làm như thế cho giảm bớt nặng nợ?

Bầu Đức: Tôi không bán vì vẫn còn tự tin sẽ xoay chuyển được. Còn nếu gặp khó khăn về tài chính, tôi vẫn sẵn sàng bán dự án đấy chứ. Ví dụ cái dự án ở Myanmar nay đã có thể bán với giá gấp 10 lần giá mua nhưng tôi không bán.

Vậy bức tranh tổng thể ở đây là gì? Sự chuyển biến, rút dần khỏi bất động sản sang các ngành nghề khác của HAGL là một quyết định đúng nhưng đi kèm đó là chi phí đầu tư rất lớn, kéo dài trong nhiều năm chưa tạo ra doanh thu.

Năm 2012 đã thể hiện rõ sự khó khăn đó. Lợi nhuận trước thuế của HAGL năm 2012 chỉ còn 525 tỷ đồng, thấp nhất trong vòng 5 năm qua. Doanh thu năm  2013 cũng dự báo sẽ giảm 17,6% do doanh thu từ bất động sản giảm mạnh từ 2.829 tỷ đồng còn 518 tỷ đồng. Cơ cấu doanh thu nhìn chung đang đi theo hướng giảm mạnh bất động sản, tăng dần các ngành nghề khác (năm 2012 bất động sản chiếm đến 64% thì sang năm 2013 chỉ còn 14%). Nhưng vấn đề là các ngành nghề khác đã tạo ra được doanh thu chưa?

Mặc dù trồng cao su phải mất 5, 6 năm mới thu hoạch mủ nhưng nhờ HAGL trồng từ năm 2008 nên nay đã có chừng 7.000 hecta đang cho mủ trong khoảng 43.500 hecta đã trồng. Còn mía thì HAGL năm rồi trồng được trên 5.500 hecta, cũng ở Lào. Ông Đức tiết lộ một chiêu thức mà ông nghĩ đang đem lại cho ông lợi thế cạnh tranh. “Đường xuất từ Lào sang châu Âu không bị vướng quota, thuế lại bằng 0 vì châu Âu đang ưu đãi cho Lào và Campuchia trong khi đường xuất từ Việt Nam chịu thuế đến 40%. Hiện giá đường ở Việt Nam chừng 14.000 đồng/kg trong khi tôi đang bán đường với giá 14.500 đồng/kg cho Trung Quốc ở ngay tại nhà máy”. Về thủy điện thì cho đến nay chỉ có 4 dự án đã hoàn thành, công suất 141 MW trong tổng công suất của các dự án được cấp phép là 700 MW nên cũng không thể kỳ vọng gì nhiều từ chúng.

“Tiền đổ ra nhiều và liên tục trong những năm qua như thế tôi sốt ruột lắm chứ nhưng tôi tin chắc dòng tiền sẽ quay lại,” ông nói. Doanh thu từ cao su năm 2012 chỉ có 1% thì năm 2013 dự báo sẽ lên 14%, năm 2014 lên 23% và năm 2015 lên 30%; Mía đường năm 2012 chưa có doanh thu thì năm 2013 sẽ chiếm 18%, tăng lên 25% vào năm sau nữa.
Nói tóm lại, dòng tiền từ các ngành nghề khác đang tăng dần nhưng dòng tiền này cũng chưa đủ bù vào chi phí đầu tư (HAGL dự kiến trồng tiếp 7.000 hecta cao su và gần 4.500 hecta mía trong năm 2013).

Nếu HAGL thu xếp được với các nhà đầu tư và các ngân hàng như họ từng thu xếp trong những năm qua, triển vọng của HAGL là có, chẳng hạn, dự án tại Myanmar đến giữa năm 2014 là bắt đầu có doanh thu khối nhà văn phòng cho thuê. Nếu gặp khó khăn nữa thì HAGL có thể bán các dự án tốt để thu tiền mặt.

Chưa biết kết quả những năm tới như thế nào bởi mọi chuyện phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, chẳng hạn giá cao su hay giá đường cũng như tình hình ở Myanmar nhưng HAGL là một doanh nghiệp đáng quan sát và Đoàn Nguyên Đức đúng là một doanh nhân dám nghĩ, dám làm, biết quyết đoán khi cần để có những xoay chuyển ít ai dám nghĩ đến.

Năm 2011 người viết bài này được mời làm giám khảo cuộc bình chọn “Bản lĩnh doanh nhân lập nghiệp” do Enrst & Young tổ chức, năm đó Đoàn Nguyên Đức được giải nhất. Nhưng riêng người viết đã không dành phiếu thứ hạng cao nhất cho ông vì vẫn còn băn khoăn các yếu tố môi trường do làm thủy điện hay chuyện phá rừng ngày xưa. Ngay cả trồng cây cao su cũng là một dạng tàn phá rừng.

Chúng tôi biết Đoàn Nguyên Đức sẽ tranh cãi lại, sẽ đưa ra những lý lẽ cho thấy ông không làm những chuyện đó (chẳng hạn, ông nói một công ty Nhật đã mua chứng chỉ phát thải CO2 từ một dự án thủy điện của ông để chứng tỏ dự án được kiểm soát nghiêm nhặt về yếu tố môi trường, rằng Lào chỉ giao rừng nghèo cho HAGL để trồng cao su…) nhưng câu hỏi vẫn được đặt ra cho ông, để thấy rằng công luận không quan tâm nhiều đến các con số tài chính. Cái còn đọng lại trong tâm trí mọi người là doanh nghiệp lấy gì từ xã hội và làm được gì cho xã hội. Đó mới chính là cái được mất lớn nhất của doanh nhân.

Khi bài báo này lên khuôn, chúng tôi nhận được thông tin Global Witness, một tổ chức phi chính phủ có trụ sở ở Anh, có khả năng sẽ cho ra mắt một báo cáo trong đó cáo buộc rằng HAGL sang Lào và Campuchia để trồng cao su nhưng còn lấy đất của người dân và phá rừng, một việc được tổ chức này cho là có tác động xã hội tiêu cực. Trong khi chưa xác minh được nguồn tin này, chúng tôi vẫn thấy đây chính là loại rủi ro mà HAGL phải tính đến khi hoạt động trong những lãnh vực liên quan đến môi trường.

Sunday, June 30, 2013

Nợ đời phải trả

>> Đà Nẵng: Cháy rừng đặc dụng ở chân đèo Hải Vân
>> “Thuốc” nào chữa “bệnh vô cảm”?
>> Của mình, sao phải “xin”?
>> Làm tổng thống khó thật!
>> Phá rừng lấy gỗ, làm thủy điện
>> Ngăn chặn vụ gây rối tại Trại giam Xuân Lộc (Đại tá Hồ Phi Thắng xác nhận, trong thời gian ông ở lại khu giam giữ theo yêu cầu của các PN để giải quyết yêu sách, ông không bị ai đe dọa tính mạng, xâm phạm thân thể. “Sau khi tôi vận động, giải thích cho các PN hiểu, họ đã ổn định trật tự khu vực phân trại. Còn vụ việc thì đang được các cơ quan chức năng tiếp tục điều tra”, đại tá Thắng nói.) ->


Phạm Kỳ Anh (*)

KTSG - Bước chân vào nghề kinh doanh, ít ai không phải dính nợ: nợ tài chính, nợ ngân hàng, nợ hợp đồng…Nợ là cái chi chi? Cái gì ông đã vay, nay phải trả, như một trách nhiệm, được gọi là nợ.

Thế mà cái món “nợ đời” nhiều người muốn làm lơ, không chịu trả. Đến bây giờ, khi con người đã sống với hiệu ứng môi trường, thay đổi khí hậu, mưa nắng bất thường, v.v… mới nhận ra rằng phát triển, tăng tốc, văn minh… đều góp phần hủy hoại môi trường sống của chính bản thân mình, những chúng sinh hữu tình và vô tình khác. Nợ đời chính là nợ môi trường vậy.

Xả bẩn, phá hoại môi trường nước, môi trường sống, làm lao đao biết bao nhiêu dân làng, đã từ bao nhiêu đời nay đến lập nghiệp, sinh sống, nay cá tôm không còn để kiếm kế sinh nhai, đất đai cằn cỗi vì ngấm hóa chất độc hại tại một vùng Long Thành, Đồng Nai, thế mà vẫn không chịu thấy tại sao mình phải trả cái “nợ đời” ấy. Nhiều người cứ tưởng “nợ đời” này tôi chẳng vay, nên không phải trả. Mà đâu phải chỉ nợ môi trường, còn nợ người, nợ nhân sinh nữa chứ!

Chuyện phá rừng trồng cà phê, cả nước quy hoạch chỉ dừng ở mức 400.000 ha, nay tăng lên 620.000 ha. Bao nhiêu cây cối trong rừng, chặt phá không nương tay. Bây giờ, ngồi than hạn hán. Những người phá rừng trồng cà phê, trồng tiêu… ít có bao giờ tự suy xét chính mình là tác nhân của hạn hán hiện nay, họ phải trả lại cho môi trường cái gì mình đã vay.

Đúng, họ cần đóng góp để ngành lâm nghiệp còn trồng lại rừng cho con cháu sau này biết rừng là gì. Chứ không chừng, hết rừng, chúng chỉ biết rừng qua khái niệm. Thậm chí, các tỉnh mất rừng vì cà phê, tiêu… nên huy động những nhà khai thác vườn mỗi năm đóng góp ít ngày công đi trồng lại rừng, để như trả lại nợ đối với thiên nhiên mà họ đã tàn phá.

Ngay cả có lúc chính phủ đề nghị hạn chế, tiến tới cả nước không sử dụng bao ni-lông vì tác hại lâu dài đến môi trường, nhưng nhiều người trong ngành nhựa lên tiếng than vãn này nọ, thiệt hại thu nhập… để vẫn được tiếp tục sản xuất bao bì ni-lông.

Ngày xưa, chắc do người mình thường được nhập tâm với “mây gió trăng nước” là “kho trời chung, mà vô tận của mình riêng” (Cao Bá Quát), nên xài gì, xài bao nhiêu cứ cho thỏa.

Có hôm trong xóm, đường ống  nhà máy nước bể, tuôn xối xả. Tôi hỏi anh hàng xóm cớ sao không kêu người đến sửa. Ảnh than thở đã gọi nhà máy nước một ngày rưỡi rồi vẫn chưa thấy ai tới. Thiệt tình! Đúng là “của cha chung không ai khóc”.

Ở một số nước, kể cả nước giàu hơn ta gấp bội, không phải ai có tiền là làm gì cũng được. Có nơi, nếu anh sử dụng nước hơi nhiều để tưới cây thôi, cũng có thể bị phạt vạ vì tội không tiết kiệm nước, thiếu ý thức cộng đồng và bảo vệ môi trường.

Còn ở chỗ mình, thiên nhiên môi trường ngày càng xuống cấp thấy rõ. Nhưng, sử dụng tài nguyên thiên nhiên cứ như là của chung, cứ xài như nước.

Thiên nhiên rất sòng phẳng: hôm nay không trả, ngày mai con cháu mình phải trả!
____________________________________________________
(*) Tư vấn kinh doanh HTX Cà phê Lâm Viên, Di Linh, Lâm Đồng


Xem thêm:

Wednesday, February 6, 2013

Nhỏ nhưng thật, lớn lại láo

Báo chí, quan chức... biết sai mà cũng chẳng thèm đính chính, xin lổi... hic

Hội An - 'Thành phố được yêu thích nhất trên thế giới'

TP
- Ngay trước giờ giao thừa Tết Quý Tỵ (ngày 9-2-2013), cùng chương trình Gala các ban nhạc, ca nhạc mừng xuân và khai mạc Hội Đèn lồng, thành phố Hội An sẽ chính thức đón nhận Giải vàng “Thành phố được yêu thích nhất trên thế giới” do Wanderlust - tạp chí du lịch của nước Anh, bầu chọn.

Ngày 31-1, tạp chí này công bố Hội An đứng đầu trong top 10 thành phố yêu thích hàng đầu thế giới, trên cả Cusco của Peru, Kyoto (Nhật Bản), Copenhaghen (Đan Mạch), Venice (Ý) và New York, San Francisco (Mỹ).

Tạp chí Wanderlust có lượng độc giả hơn 100 nghìn người ở 112 quốc gia. Việc vinh danh Hội An dựa trên những trải nghiệm trong các chuyến du lịch của gần 3.000 độc giả từng đến Hội An, họ đã bỏ phiếu đánh giá mức độ hài lòng lên tới 97,18%.

Theo tạp chí, năm 2012, có tất cả 976 thành phố trên toàn thế giới được bầu chọn, nhưng không nơi nào được đánh giá cao như Hội An. Du khách đã cho rằng, Hội An là một thành phố xinh đẹp và rất dễ thương với những bãi biển và phong cảnh hấp dẫn.

Đà Nẵng - Có phải là 1 trong 20 đô thị sạch nhất thế giới?
Một góc nhìn khác
- Phát biểu tại kỳ họp hội đồng nhân dân thành phố Đà Nẵng vừa rồi, ông Nguyễn Điểu, giám đốc sở Tài nguyên- môi trường hồ hởi khoe: Đà Nẵng được diễn đàn hợp tác châu Á-Thái Bình Dương (APEC) tôn vinh là 1 trong 20 thành phố sạch nhất thế giới (có hàm lượng cacbon thấp nhất).

Chính xác là Đà Nẵng chỉ được APEC chọn vào top 20 thành phố trong dự án đô thị sẽ thực hiện mô hình cacbon thấp (tức là chọn vào nhóm mô hình để thực hiện với mục tiêu đến năm 2020 sẽ đạt một số tiêu chí đó), nhưng báo chí Việt lại dịch bậy, đăng rao ầm ĩ rầm trời trên đủ thứ báo, trên cả website chính phủ thành: APEC tôn vinh Đà Nẵng là 1 trong 20 thành phố sạch nhất thế giới- có hàm lượng cacbon thấp nhất (tức là chỉ thì hiện tại rằng Đà Nẵng đã… sạch nhất thế giới, trong khi mình chưa bắt tay vào thực hiện điều gì cả).


Báo chí dịch bậy. Quan chức địa phương nghe sướng bụng tưởng thật, đi đâu cũng hót, cứ tưởng ta đây cái gì cũng nhất thế giới.

Nực cười!

P/s: Hội An cổ kính, bé nhỏ...


Xem thêm:
- Đi tìm huyền thoại sông Hàn
- Đối ngoại, đối nội của một anh quan tỉnh lẻ
- Hiện tượng "hốt liền" qua nét cọ của 'Thông tấn xã vỉa hè'
- Đã làm quan là phải đàng hoàng