Showing posts with label tài nguyên. Show all posts
Showing posts with label tài nguyên. Show all posts

Sunday, June 30, 2013

Nợ đời phải trả

>> Đà Nẵng: Cháy rừng đặc dụng ở chân đèo Hải Vân
>> “Thuốc” nào chữa “bệnh vô cảm”?
>> Của mình, sao phải “xin”?
>> Làm tổng thống khó thật!
>> Phá rừng lấy gỗ, làm thủy điện
>> Ngăn chặn vụ gây rối tại Trại giam Xuân Lộc (Đại tá Hồ Phi Thắng xác nhận, trong thời gian ông ở lại khu giam giữ theo yêu cầu của các PN để giải quyết yêu sách, ông không bị ai đe dọa tính mạng, xâm phạm thân thể. “Sau khi tôi vận động, giải thích cho các PN hiểu, họ đã ổn định trật tự khu vực phân trại. Còn vụ việc thì đang được các cơ quan chức năng tiếp tục điều tra”, đại tá Thắng nói.) ->


Phạm Kỳ Anh (*)

KTSG - Bước chân vào nghề kinh doanh, ít ai không phải dính nợ: nợ tài chính, nợ ngân hàng, nợ hợp đồng…Nợ là cái chi chi? Cái gì ông đã vay, nay phải trả, như một trách nhiệm, được gọi là nợ.

Thế mà cái món “nợ đời” nhiều người muốn làm lơ, không chịu trả. Đến bây giờ, khi con người đã sống với hiệu ứng môi trường, thay đổi khí hậu, mưa nắng bất thường, v.v… mới nhận ra rằng phát triển, tăng tốc, văn minh… đều góp phần hủy hoại môi trường sống của chính bản thân mình, những chúng sinh hữu tình và vô tình khác. Nợ đời chính là nợ môi trường vậy.

Xả bẩn, phá hoại môi trường nước, môi trường sống, làm lao đao biết bao nhiêu dân làng, đã từ bao nhiêu đời nay đến lập nghiệp, sinh sống, nay cá tôm không còn để kiếm kế sinh nhai, đất đai cằn cỗi vì ngấm hóa chất độc hại tại một vùng Long Thành, Đồng Nai, thế mà vẫn không chịu thấy tại sao mình phải trả cái “nợ đời” ấy. Nhiều người cứ tưởng “nợ đời” này tôi chẳng vay, nên không phải trả. Mà đâu phải chỉ nợ môi trường, còn nợ người, nợ nhân sinh nữa chứ!

Chuyện phá rừng trồng cà phê, cả nước quy hoạch chỉ dừng ở mức 400.000 ha, nay tăng lên 620.000 ha. Bao nhiêu cây cối trong rừng, chặt phá không nương tay. Bây giờ, ngồi than hạn hán. Những người phá rừng trồng cà phê, trồng tiêu… ít có bao giờ tự suy xét chính mình là tác nhân của hạn hán hiện nay, họ phải trả lại cho môi trường cái gì mình đã vay.

Đúng, họ cần đóng góp để ngành lâm nghiệp còn trồng lại rừng cho con cháu sau này biết rừng là gì. Chứ không chừng, hết rừng, chúng chỉ biết rừng qua khái niệm. Thậm chí, các tỉnh mất rừng vì cà phê, tiêu… nên huy động những nhà khai thác vườn mỗi năm đóng góp ít ngày công đi trồng lại rừng, để như trả lại nợ đối với thiên nhiên mà họ đã tàn phá.

Ngay cả có lúc chính phủ đề nghị hạn chế, tiến tới cả nước không sử dụng bao ni-lông vì tác hại lâu dài đến môi trường, nhưng nhiều người trong ngành nhựa lên tiếng than vãn này nọ, thiệt hại thu nhập… để vẫn được tiếp tục sản xuất bao bì ni-lông.

Ngày xưa, chắc do người mình thường được nhập tâm với “mây gió trăng nước” là “kho trời chung, mà vô tận của mình riêng” (Cao Bá Quát), nên xài gì, xài bao nhiêu cứ cho thỏa.

Có hôm trong xóm, đường ống  nhà máy nước bể, tuôn xối xả. Tôi hỏi anh hàng xóm cớ sao không kêu người đến sửa. Ảnh than thở đã gọi nhà máy nước một ngày rưỡi rồi vẫn chưa thấy ai tới. Thiệt tình! Đúng là “của cha chung không ai khóc”.

Ở một số nước, kể cả nước giàu hơn ta gấp bội, không phải ai có tiền là làm gì cũng được. Có nơi, nếu anh sử dụng nước hơi nhiều để tưới cây thôi, cũng có thể bị phạt vạ vì tội không tiết kiệm nước, thiếu ý thức cộng đồng và bảo vệ môi trường.

Còn ở chỗ mình, thiên nhiên môi trường ngày càng xuống cấp thấy rõ. Nhưng, sử dụng tài nguyên thiên nhiên cứ như là của chung, cứ xài như nước.

Thiên nhiên rất sòng phẳng: hôm nay không trả, ngày mai con cháu mình phải trả!
____________________________________________________
(*) Tư vấn kinh doanh HTX Cà phê Lâm Viên, Di Linh, Lâm Đồng


Xem thêm:

Friday, February 1, 2013

Cải cách ruộng đất ngược

Tiến sỹ Mạch Quang Thắng cũng nói về nguy cơ thoái hóa, biến chất trong đội ngũ Đảng: “Chỉ những người có chức có quyền, những cán bộ, công chức nắm trong tay quyền, tiền, của cải thì mới có khả năng tham nhũng. Mà tuyệt đại đa số trong đó là đảng viên”


* BBC lại làm thầy bói
"Độc quyền khiến Đảng chủ quan"


Không hiểu sao càng ngày tôi lại càng có cảm nhận rằng rất nhiều vụ cưỡng chế, tịch thu đất đai đang diễn ra ở Việt Nam chỉ là phong trào "Cải cách ruộng đất ngược" mà thôi. Tôi gọi nó là ngược bởi vì những gì diễn ra trong những năm của thập kỷ 50 của thế kỷ trước là nhằm mục đích tịch thu đất của người giầu để chia cho người nghèo. Mặc dù có rất nhiều sai phạm, thậm chí có thể gọi là tội ác, gây tang thương cho nhiều gia đình nhưng mục đích chính vẫn nhằm để người cày có ruộng. Giờ đây phần lớn những cuộc cưỡng chế đã và đang diễn ra, cho dù không phải là chỉ đạo trực tiếp từ TW nhưng các chính quyền địa phương đã sử dụng nó nhưng một công cụ để thực hiện cái gọi là "tịch thu đất của người nghèo để gom cho một số người giầu" và hoàn toàn không vì lợi ích chung cho đất nước. Chính quyền địa phương bao giờ cũng dùng lực lượng an ninh như cánh tay sắt để đạt bằng được mục đích của mình kể cả sự tàn bạo không thể chấp nhận được ở một thế chế luôn vỗ ngực cho mình là dân chủ. Hơn thế nữa các tập đoàn tư bản cá nhân, cổ phần hóa đều sử dụng chính quyền địa phương đưa lực lượng an ninh cưỡng chế dân lành mặc dù những dự án này hoàn toàn không phải là các dự án nhà nước. Đây là việc làm phạm pháp, không thể chấp nhận được.

Trong những lần về Việt Nam làm việc về các dự án tài trợ nước sạch của chính phủ Czech cho các vùng khó khăn ở Việt Nam thì đoàn chúng tôi, 3 người, hai cậu bạn người Czech và tôi đã có điều kiện đi gần hết các miền của Tổ Quốc. Bọn tôi choáng về số lượng các sân golf ở các tỉnh mà có một điều ngược đời là tỉnh càng nghèo thì số lượng sân golf càng nhiều, càng hiện đại và diện tích sân golf càng lớn. Lãnh đạo tỉnh nào khi gặp gỡ chúng tôi đều rất tự hào khoe về những sân golf của tỉnh mình và có những tỉnh đang cố gắng để có sân golf lớn nhất và hiện đại nhất Đông Nam Á. Bọn tôi, những người làm về tài nguyên và môi trường nên lúc đầu đã không khỏi ngạc nhiên về những vị trí của những sân golf như vậy, những vị trí mà dân Việt Nam mình gọi là đắc địa. Sau những lần đi các tỉnh và nhìn thấy thực trạng như vậy thì một cậu bạn tôi, chủ tịch hội đồng quản trị và đồng thời là một chuyên gia có tầm cỡ về đất đai, môi trường mới hỏi tôi về giá đất ở Việt Nam. Sau khi biết được những cái giá giời ơi, đất hỡi như vậy thì cậu chàng phán ngay cho một câu: Tao hiểu rồi và cậu giải thích là càng nhiều sân golf và càng to thì địa phương càng có nhiều tiền vì đặc thù của sân golf là người ta có thể rút tiền vô tội vạ mà khó ai có thể kiểm soát được. Điểm thứ hai, quan trọng hơn là từ đất nông nghiệp thì các chủ đầu tư sẽ rất dễ dàng chuyển sân golf thành đất thổ cư và đó là những mỏ vàng khổng lồ cho những nhóm quyền lợi. Càng ngày tôi càng thấy nhận xét của cậu ta là đúng và giờ đây trên các sân golf ở Việt Nam đang thi nhau mọc lên những villa đắt tiền, không phải ai cũng có thể mua được. Chúng tôi đã được tận mắt nhìn thấy những cánh đồng bỏ hoang nhiều năm trong khi người nông dân không có đất trồng trọt chỉ vì chúng là đất dự án. Họ đã phải bán với cái giá rẻ như bèo để rồi sau một thời gian những người sở hữu mới có thể bán đi hoặc nhượng lại với cái giá ngất ngưởng gấp nhiều lần cái giá ban đầu mà không phải bỏ thêm bất kỳ một đồng xu nào cả hoặc rất ít.

Nền kinh tế Việt Nam tồn tại được là do các khoản vay mượn từ nước ngoài chứ hoàn toàn không thể tự thân vận động được. Một ngày nào đó, khi đất không còn để bán, khi tài nguyên cạn kiệt, nghành công nghiệp vẫn chỉ ở bước sơ khai ban đầu và nông nghiệp đang chết dần chết mòn cùng với những khoản nợ khổng lồ đè nặng trên vai thì xã hội Việt Nam sẽ ra sao? Tôi nhớ mãi câu nói của chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn khi phóng viên hỏi về những vụ cho doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng biên giới phía Bắc trong vòng 50 năm với cái giá tượng trưng. Ông ta đã nói rằng sau 50 năm nữa thì đó sẽ là việc của con cháu và chúng nó sẽ phải lo. Không hiểu đó cũng là suy nghĩ ngầm của những người lãnh đạo từ địa phương đến trung ương không? Nếu đúng như vậy thì buồn cho một đất nước từng có những nguồn tài nguyên phong phú với những con người cặm cụi làm việc cả cuộc đời nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo và thậm chí càng nghèo.

Các hệ thống truyền thông Việt Nam giờ đây không còn nói đến Việt Nam "rừng vàng, biển bạc" và Sài Gòn sẽ vĩnh viễn không bao giờ được gọi là "hòn ngọc của Viễn Đông" nữa. Thời đó đã qua lâu rồi.

Czech Republic, 12.03.2012
Phú Hòa

Xem thêm:
- Phát ngôn ngu ngơ đầu tiên của Tân trưởng ban Nội chính
- Gái mại dâm đứng đường và điếm chúa sẽ lên ngôi
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Hiện tượng "hốt liền" qua nét cọ của 'Thông tấn xã Vỉa hè'