Showing posts with label lối sống. Show all posts
Showing posts with label lối sống. Show all posts

Thursday, November 28, 2013

Giờ mới biết tại sao Ngọc Trinh xứng đáng...

>> Trang web "Trở về từ ký ức" là của tư nhân, hay của nhà nước? (Blog Giao có vẻ tâm huyết với chủ đề này quá!)
>> Sắp lên sóng “Gái già xì tin”
>> Hiến pháp và 'lực lượng im lặng'
>> Ông ‘Hoàng An Ninh’ lâm nạn
>> Đã làm Quan thì chớ làm hề


Hôm qua suýt sặc khi đúng bữa cơm, VTV dẫn lời bác Vinh trách văn nghệ sĩ chưa dám dấn thân, chưa hết mình.

Bác Vinh ở đây là PGS-TS Nguyễn Hồng Vinh, Chủ tịch hình như là Hội đồng lý luận TƯ. Bác bảo: “Một số văn nghệ sĩ vẫn còn tâm lý e dè, ngại bộc lộ chính kiến, còn thờ ơ, né tránh mặt trái của đời sống xã hội, những biểu hiện tiêu cực của bộ máy công quyền vì sợ bị “chụp mũ”, bị “định kiến”… nghệ sĩ chưa dám dấn thân, chưa hết mình…”.

Sáng nay, lại suýt nghẹn khi đọc bác Quát, bảo “Văn học nghệ thuật phải chịu trách nhiệm một phần trước tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và nhân dân hiện nay”.

Mới biết tại sao Ngọc Trinh với những phát ngôn không một nếp nhăn xứng đáng được coi là một giá trị trong cái thời đứt dây thần kinh xấu hổ này.

Lại nhớ đến Tào Mạt với cái câu trứ danh trong chèo “bài ca giữ nước”

Nguồn: FB Đào Tuấn


Xem thêm:
- Từ "đồng chí" có từ bao giờ?
- Nhà cụ thì cụ cứ việc ở
- Bá quyền văn hóa đe dọa Việt Nam


Monday, November 18, 2013

Đi cà phê "Lú" Cali

>> Đỗ Phấn: Viết về một đứt gãy
>> Thành quả nền Giáo dục cách mạng
>> Những câu chuyện có thật về thai giáo
>> Ngân hàng chính sách xã hội, anh là ai?


Mời các bác đến “Cà Phê Lú” để thương lãm… Mời quý ông đi uống cà phê sáng chủ nhật.

Thường thì bikini, giống như đi biển, nhưng sau khi bị cảnh sát bố ráp vì operate gambling machine, họ “đổi chiêu” chơi body paint 1 thời gian, và tuyển hàng mới, thơm hơn, tự nhiên hơn, không “xanh xanh, đỏ đỏ” (heavy make up) như xưa nữa.

Bữa trưa anh chàng nhân viên của tôi điện thoại cho lũ bạn. “Alô, café Lú nha. Đi thăm mấy ẻm chút !”. Tôi không quá ngạc nhiên vì ở đây chuyện mấy ông đi café Lú nghe hoài, quen rồi. Nhưng mà tôi tò mò. Không biết bên trong có cái gì mà sao ông nào cũng khoái đến đó.

Tôi chép miệng “Hi James, cho chị đi cùng với đi. Cho tao coi café đó có cái chi, ngày nào cũng đi ngang qua mà chưa biết bên trong có thứ gì…” James tròn mắt nhìn tôi “Ok men, mà vô đó đừng có la à nha, cầm cười nữa !“.

Bên này đàn bà con gái ít có ra café ngồi giống bên VN lắm. Ai cũng bận rộn. Không giống bên VN thích là ra café ngồi tám chuyện hàng giờ đâu nhé. Và café kiểu như Café Lú thì càng hiếm thấy người nữ nào vào. Vì, như mặc định những nơi ấy chỉ dành cho quý ông mà thôi.

James lái xe chở tôi. Lũ bạn của nó thì đi xe riêng. 10 phút sau chúng tôi tới nơi, James nói với tôi đợi lũ bạn em đến rồi vào luôn chứ em với chị mà vào trước là tụi nó (mấy cô tiếp viên) nghĩ em đang cưa chị. Mai là em ế luôn. Khỏi chọc mấy ẻm được nữa ! Không quá 5 phút sau thì 5 thằng bạn của James tới, thấy tôi chúng cười to, chọc tôi định mở quán café hay sao mà đi tham khảo.

Vào bên trong, đúng như James nói, các cô nhìn tôi, ngài ngại chút rồi sà vào mấy thằng bạn của James, cả James cũng được một em ngồi kế, nhẹ nhàng “Hôm nay anh uống gì cưng. Tóc anh hôm nay đẹp nha, em kết kiểu này nè…”. Hay “em pha café như mọi khi nha. Hôm nay em pha, hôm bữa Jenny pha đậm quá phải hông cưng ?”…

Nhìn các cô mà tôi muốn nổ con mắt. Size vòng một cô nào cô nấy bự hết cỡ. Áo thì mặc như không mặc vậy.Cộng với gương mặt trang điểm kỹ. Nói chung nhìn cũng đẹp, cũng ép phê lắm à nha. Tôi lén lén nhìn trộm hoài…

Để ý, thấy các cô rót trà đá, mang nước ra thì ngồi luôn bên cạnh tâm sự, ỉ ơi luôn với các chàng. Các ông thì nói chuyện mà hai con mắt hình như luôn dán chặt vào vòng một và body của em mỗi khi em di chuyển, hay đi lại.

Natalie Nguyễn, 35 tuổi, chủ sở hữu của nhà hàng Café Lú. Quán Lú này nằm ở khu người Việt Little Saigon ở bang California, Mỹ. Tính ra giá một ly café ở đây mắc hơn nhiều so với các quán khác hay các cửa hàng bình thường. Thời buổi kinh tế khó khăn, thế nhưng quán café này vẫn luôn trong tình trạng tấp nập. Quả là ở đâu có phụ nữ đẹp thì ở đó hái ra tiền. Kiểu kinh doanh như thế này đã xuất hiện ở Little Saigon hai thập kỷ nay. Nhiều tiếp viên ở nhà hàng cà phê thế này không dám nói với cha mẹ về công việc của họ vì các bậc phụ huynh người Việt Nam thường rất nghiêm khắc.

Café Lú không phục vụ rượu và đồ ăn. Nhân viên ở đây cũng hiếm khi bị khách hàng sàm sỡ. Các cô phục vụ làm ở đây lương một giờ cũng khá cao. Có khi còn cao hơn cả lương của các bạn tôi làm ở công ty lớn với những tấm bằng đại học trong tay.


Sau hơn 1 tiếng ngồi uống ly sinh tố dâu và nhìn các bạn của James đùa giỡn với các cô. Chúng tôi ra về lại công ty. Thực ra café Lú cũng có gì lạ đâu. Cũng café, cũng nước, cũng như mọi quán khác. Chỉ có lạ ở chỗ là có thêm các em ăn mặc mát mẻ, nói chuyện ngọt ngào đi đi lại lại nhún nha nhún nhẩy với các ông. Thế thôi, nhưng các ông ai cũng khoái tít. Các khách và bạn bè của gia đình tôi bên VN sang, không ai là không ghé qua café Lú một lần. Chỉ để cho biết và theo một số ông là “Đi rửa mắt khi tới Cali”. Hoặc, tới Cali mà không đi café Lú là sến và coi như chưa tới Cali. Không biết từ lúc nào mà café Lú trở thành một điểm đến của đàn ông Việt tại hải ngoại. 

Nguồn: Cà phê Văn Nghệ


Xem thêm:
- Có một thời kỳ
- Cúc mùa chớm Đông
- Chợ đời nhốn nháo nói leo

Sunday, October 27, 2013

Và tôi tin, các anh cũng có thể thay đổi được...

>> Mỹ phô trương lực lượng Hải quân ở Biển Đông
>> Biển Đông : Nhật sẵn sàng yểm trợ Đông Nam Á đối phó với Trung Quốc
>> Biểu tình ở Thượng Hải, sau cái chết của một dân oan khiếu kiện đất đai


Tối nay, đá bóng No-U làm nhớ cái ngày thành lập 27/11/2011... 
Cả nhóm bị bắt về đồn công an "thẩm vấn" hơn 14 tiếng đồng hồ (từ 2h chiều đến 4h sáng)...
Hôm ấy, các anh an ninh thiệt là quá dễ sợ... Không từ thủ đoạn gì mà các anh không làm, từ mềm mỏng đến dọa nạt, đến sỉ nhục và thậm chí là bạo lực.

Những điều mà tôi còn nhớ và ấn tượng nhất trong ngày hôm đó:

1. Một anh công an lớn giọng chửi tôi:
- Tụi mày rảnh quá, không có việc gì làm đi phá làng phá xóm. Thử hỏi Trung Quốc đánh Việt Nam, tụi mày có dám cầm súng ra Hoàng Sa - Trường Sa không???
- Tao không rảnh để đi phá làng phá xóm. Nếu thực sự Trung Quốc mà đánh Việt Nam, tao sẵn sàng cầm súng. Nhưng trước tiên tao sẽ bắn những thằng nào ngày hôm nay ngăn bước tao đi biểu tình chống Trung Quốc đã...
Tay công an sau khi nghe những lời tuyên bố hùng hồn như vậy, mặt lặng đi và im phăng phắc.

2. Tay an ninh khác lại chửi tôi:
- Nếu mày cảm thấy cái đất nước này xấu xa quá thì biến mẹ ra nước ngoài mà sống...
Lúc đấy, tôi đã nổi giận chỉ thẳng mặt tay an ninh mà nói:
- Này, thằng kia... Đất nước này không xấu xa nhưng có những loại người như mày làm hủy hoại cái đất nước này... Mà tao cũng nói cho mày biết là đất nước này là của toàn thể nhân dân Việt Nam chứ không phải của riêng mày, hay của bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào... Mày lấy cái quyền gì và tư cách gì để đuổi tao???
Hắn nghe xong, đành ngậm miệng, không dám nói gì thêm nữa...

3. Hơn 12h đêm, sau khi "vật lộn" cực khổ và bị tôi hành phải viết đi viết lại mãi, phía an ninh mới làm xong cái biên bản lời khai làm việc. Họ đưa tôi đọc lại và ký tên rồi ra ngoài tán dóc với nhau. Sau khi quay lại, họ hỏi tôi:
- Đã ký xong chưa???
Tôi đứng dậy, xếp ngay ngắn tờ biên bản làm việc xé xoẹt xoẹt trước mặt họ và tuyên bố:
- Đéo ký gì hết!!!
Những mảnh giấy bay tung tóe trong sự ngỡ ngàng đến không kịp giận dữ của họ. Có lẽ lần đầu tiên họ gặp tình huống như vậy.

Gần 2 năm đã trôi qua... 
Trải qua nhiều cuộc "bể dâu" với các anh, tinh thần tôi ngày càng vững vàng và mạnh mẽ hơn... 
Nhưng cũng chính trong những cuộc "bể dâu" đó, tôi đã nhận ra sự thiếu hiểu biết và kém văn minh đã làm các anh trở thành những công cụ dã man, tàn độc, sẵn sàng thực hiện mệnh lệnh đàn áp, tàn sát bất cứ kẻ nào có tư tưởng, chính kiến khác các anh...

Tôi quá bé nhỏ và chưa biết phải làm gì để giúp các anh thoát khỏi tình trạng hiện nay...

Nhưng tôi hứa sẽ cố gắng thay đổi chính tôi...

- Không "mày-tao" với các anh nữa...
- Không nổi giận với các anh nữa...
- Dù có đau đớn, tủi nhục hay giận bầm tím ruột gan cũng không được chửi các anh nữa...
- Và dù các anh có đánh chết tôi thì tôi hứa cũng sẽ không bao giờ dùng bạo lực chống trả...
Tôi vẫn tiếp tục bước đi trong bình an đến hết con đường tôi đã chọn... 
Và tôi tin, các anh cũng có thể thay đổi được... Để dân tộc này thoát khỏi cảnh lầm than, đổ máu và hận thù triền miên hết đời này đến đời khác...

Nguồn: FB An Đỗ Nguyễn

Friday, August 23, 2013

Nó sẽ bị lãng quên là điều đương nhiên

>> 3 tính xấu không lẫn vào đâu được của mẹ chồng Bắc
>> Một quán cà phê thiếu văn hóa bậc nhất tại Hà Nội
>> Bộ trưởng Đinh La Thăng tìm việc cho "thủ khoa thất nghiệp"



Một anh chàng thấy mình ôm máy miết, bèn đến ngồi cạnh bên... Được 1 lúc, Anh ta hỏi:

- Anh thấy Facebook có gì hay đâu mà nhìu người dùng nó vậy???
- Ơ... Vậy Anh có Facebook ko???
- không...
- không... Sao Anh biết nó ko hay???
- Anh thấy người ta toàn lên fb để viết linh tinh, buồn vui cá nhân... Rùi có những người đăng những tin như tai nạn, chém giết mà có người like là thế nào???
- Ớ... Thế mà Anh bảo ko dùng fb???
- ờ... Thì Anh cũng có dùng... Nhưng thấy nó cứ thế nào đó... Anh thấy như Yahoo, cũng có 1 thời... Rùi bây giờ ít ai dùng đến...
- đúng rùi... Cái gì cũng vậy Anh ạ... Nó sẽ bị đào thải nếu không phát triển... Và nhất là khi có thứ khác phát triển hơn thì nó sẽ bị lãng quên là điều đương nhiên...

Anh ta ngồi thêm 1 lúc rồi tự động đứng dậy bỏ đi... Hehe...

Saturday, June 29, 2013

'Bà Tưng' lướt sóng truyền thông

>> Độc hại thảo dược Trung Quốc
>> Ai đã xóa comment tiêu cực trên Facebook?
>> Đột kích tụ điểm ăn chơi lớn nhất đất Cảng


TuanVietNam.net - Cách thức "Bà Tưng" tận dụng Facebook được nổi tiếng bị đánh giá là tiêu cực, nhưng việc cô gái này nhận ra những cơ hội lớn mà truyền thông mới mở ra là tích cực.

Ai cũng có thể lên tiếng

Một cô gái biệt danh "Bà Tưng" xuất bản một đoạn clip chỉ ngắn hơn một phút lên Facebook với hình ảnh chính mình "thả rông vòng một" nhảy múa trong phòng ngủ vào ngày 16/6. Sau chưa đầy hai tuần, chỉ trên Facebook của cô, đoạn clip được hơn 30.000 người thích, gần 3.000 người chia sẻ và hơn 8.000 bình luận.

Bằng đoạn clip trên và một vài nội dung câu khách khác, Facebook của cô đã có hơn 180.000 người theo dõi. Gần như toàn bộ các tờ báo điện tử và trang thông tin điện tử lớn nhỏ đều đưa tin và nhiều bình luận về hiện tượng "Bà Tưng" và đặt bài ở những vị trí quan trọng trên trang chủ, như một sự kiện ở... tầm quốc gia.

Việc một "Bà Tưng" chỉ với công cụ mạng xã hội và các kỹ thuật PR không phức tạp đã đủ làm huyên náo cả truyền thông chính thống lẫn phi chính thống đặt ra một vấn đề lớn hơn chuyện đạo đức của một cô gái, lớn hơn cả chuyện đạo đức của một nền báo chí khi đăng tải những thông tin như vậy. Đúng hay sai, tốt hay xấu thì một thực tế đã nảy sinh: ai cũng có thể lên tiếng và được lắng nghe trên truyền thông ngày nay, nếu biết tận dụng đúng kênh và đúng cách.

Giáo sư Henry Jenskin, Viện Đại học Công nghệ Massachussetts viết: "Thế giới chúng ta đang sống là nơi mà mỗi câu chuyện, mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi thương hiệu và các mối quan hệ đều được chảy trên tất cả các kênh truyền thông khác nhau, và dòng chảy ấy được định hình và quyết định từ phòng ngủ của các cô/cậu choai choai chẳng kém gì từ phòng họp của các tập đoàn truyền thông."

Ông đã đúng, quyết định tự khoe thân từ phòng ngủ của "Bà Tưng" đã khuynh loát truyền thông đại chúng, cho dù không có cuộc họp của ban biên tập tờ báo nào chỉ đạo phải đăng.

Chỉ năm mười năm trước, một cô gái như "Bà Tưng" không có công cụ gì để được nổi bật một cách nhanh chóng như vậy.

Giờ đây, cô có Facebook. Nếu không có Facebook, cô vẫn còn YouTube. Nếu không có YouTube, cô có Pinterest, Instagram. Mất hết, cô lại có Blogspot, WordPress, Twitter, diễn đàn mạng và vô số các công cụ truyền thông tương tác khác mà thời đại Internet đang tiếp tục mở ra.

Một thời đại truyền thông mới với nhiều tên gọi khác nhau: thời đại tương tác, kỷ nguyên truyền thông tham gia, nền văn hoá tích hợp. Cho dù ở tên gọi nào thì đặc điểm cơ bản vẫn là: quần chúng không còn là những độc giả bị động nữa, mà chủ động tham gia quá trình chọn lọc, sản xuất, bình luận và phát tán nội dung thông điệp.

"Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm"

Ở thời đại báo in, độc giả chỉ có quyền đọc lặng lẽ. Ở thời đại phát thanh, thính giả chỉ có quyền nghe lặng lẽ. Ở thời đại truyền hình, khán giả chỉ có quyền xem lặng lẽ.

Thời đại Internet phá vỡ mọi lặng lẽ. Độc giả sẽ không còn chịu "ngồi im" nữa để nghe báo đài muốn phát gì thì phát, nói gì thì nói, viết gì thì viết. Giờ đây, họ "nổi loạn" bằng những bình luận trên mạng. Không chỉ bình luận, họ tự sản xuất nội dung và xuất bản trên vô số kênh đa dạng.

Quá trình truyền thông không còn là sự phát tán một chiều, mà giờ đây là sự tương tác hai chiều và đa chiều. Kỷ nguyên dân chủ hoá thông tin được nhà nghiên cứu truyền thông Joshua Meyrowitz nhận định từ năm 1985 đã mở ra, cho phép "những người thấp nhất trong nấc thang xã hội cũng có thể tiếp cận với lượng thông tin lớn" và "tăng cường các cơ hội để thông tin được chia sẻ theo chiều ngang" thay vì phải đi qua các kênh phát chính thống theo chiều dọc.

Báo chí chính thống không còn cách nào khác ngoài phối hợp và tận dụng các công cụ truyền thông mới, về cả kỹ thuật lẫn nội dung, để tự làm mới mình, tránh rơi vào thế yếu so với sự bùng nổ của mạng xã hội. Sự hội nhập này thể hiện trong sự kiện "Bà Tưng" khi báo chí lấy thông tin từ mạng xã hội và ngược lại mạng xã hội phát tán lại các đường link từ báo chí. Quá trình này được nhà nghiên cứu truyền thông Henry Jenskin gọi là nền văn hoá tích hợp, trong đó truyền thông là sự kết hợp giữa "cả quá trình định hướng từ trên xuống của cơ quan truyền thông và định hướng từ dưới lên của người tiêu dùng".

Sự kiện "Bà Tưng" dù bị đánh giá tiêu cực cũng là một chỉ dấu tiếp nữa cho thấy làn sóng dân chủ hoá và tích hợp thông tin đã lan toả tới Việt Nam, và sẽ tiếp tục lan toả mạnh trong thời gian tới. Làn sóng này có thể mang tới những đặc điểm tiêu cực như sự sai lệch hay bóp méo thông tin, sự phân cực và đối kháng trong bình luận, sự nổi lên của giật gân và lá cải...

Mất kiểm soát và phi tiêu chuẩn là những đặc trưng được đánh giá là thiếu tích cực của giai đoạn truyền thông mới hiện nay. Tuy vậy, cố tình ngăn chặn làn sóng ấy là bất khả, bởi nó có quy mô toàn cầu và sức mạnh hoàn toàn không kém gì sự xuất hiện của báo in hay TV vào thế kỷ trước.

Thay vì tìm cách ngăn chặn, những nhà quản lý, những người làm truyền thông và cả người tiêu dùng có thể khai thác triệt để những lợi điểm chưa từng có của truyền thông mới. Facebook không nên được nhìn nhận như một hiểm họa, mà ngược lại là kênh tiếp thị cực rẻ và hiệu quả cho doanh nghiệp và tổ chức.

Thay vì bôi bác "Bà Tưng", doanh nghiệp và tổ chức có thể đặt câu hỏi liệu có cách nào không để qua Facebook sản phẩm và dịch vụ của mình có thể được công chúng biết tới nhanh như thế, và rẻ như thế. Thay vì bỉ bai "Bà Tưng", các nhà hoạt động xã hội có thể tự hỏi liệu có cách nào để tiếng nói của họ được lắng nghe rộng rãi như thế thông qua truyền thông mới.

Các nhà quản lý phải cưỡi lên ngọn sóng dân chủ hoá thông tin này, thay vì đi ngược lại dòng chảy của nó. Bởi nói như Đặng Tiểu Bình khi đối mặt với những biểu hiện tiêu cực của quá trình đổi mới Trung Quốc vào những năm 80 của thế kỷ trước: "Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm".


Khánh Duy

P/s: Đây cũng chính là khái niệm "Tân truyền thông" mà "nàng Beo" đề cập trong loạt bài >>> này.

Xem thêm:
- Cò truyền thông
- Khi báo giới "cả tin"!
- Tiền hậu bất nhất
- Nắm thực tế... từ phòng máy lạnh!

Wednesday, June 26, 2013

Hãnh diện vì con

>> Thiếu nhi Đà Nẵng phải "nhường đất" cho nhà khách! (Các anh lúc nào cũng nói tất cả vì tương lai con em chúng ta. Nhưng đất để mở rộng nơi vui chơi, sinh hoạt, học tập cho thiếu nhi không có, lại đi lấy bớt đất dành cho thiếu nhi là thế nào?)
>> “Phải biết rút lui nếu tín nhiệm thấp” (Còn lâu! Mời bà con xem lại bài >>> này)


Lời bàn: Ngày Gia đình Việt Nam (28/6) sắp đến, post lại bài viết đã lâu của nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn, xem như một trải nghiệm đầy nhân văn và thú vị! (MP)

TRƯƠNG NHÂN TUẤN

Ở bên này, ai mà biết đến gia đình tôi, đều cho rằng tôi «có phước». Các con tôi đều nổi tiếng học giỏi, đều học «trường lớn» và tốt nghiệp trường lớn. Dầu vậy tôi vẫn có điều lo mà không nói ra : không phải con tôi đứa nào cũng học giỏi như mọi người nghĩ. Thằng «út» của tôi nó không học giỏi, nếu không nói là nó không chịu học hành gì hết !

Nói không chịu học hành gì hết thì cũng quá. Nó cũng đậu «bac», tức bằng tú tài, nhưng đậu vớt, tức đậu dưới sự sỉ vả của ban giám khảo. Ba tháng trước khi thi, bắt đầu «giám sát» để bắt nó ôn bài. Nhưng không bài nào, không môn gì, hỏi mà nó trả lời thông suốt. Đầu óc nó cứ lểnh đểng lãng đãng nơi đâu. Nó chỉ lanh khi ra sân banh giao đấu. (Nó là «pilier» của đội banh rugby tỉnh nhà, từng hai lần đoạt giải). Dĩ nhiên đậu vớt thì không đủ điểm vào học lớp «dự bị» (nhằm để thi vào «trường lớn») như hai thằng anh của nó. Hai thằng anh nó đều đậu vào «trường lớn», một đứa Normale Sup, một đứa Ecole Centrale. Thì phải vậy, nó lẹt đẹt học «trường làng» DUT hai năm. Lẹt đẹt ở đây đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sổ điểm của nó cuối năm chỉ đều nhem nhém hơn trung bình một chút. Tức vừa đủ để lên lớp, nhưng lên lớp với sự bất bình của toàn ban giám học. Tôi cứ nghĩ, con thì đứa này đứa kia. Thằng này học dốt nhưng không bị «doublé – tức học lại», không phá làng phá xóm thì cũng phước đức lắm rồi.

Nhưng cũng không hẵn là vậy. Nói nó «dốt», thực ra thì trí thông minh nó không tồi. Có điều nó không vận dụng trí thông minh của nó vào việc học mà chỉ dành phần nhiều cho việc khác.

Thằng này nó mê chơi banh, mê làm việc xã hội, như làm công tác từ thiện, dạy trẻ em «bụi đời», làm hướng dẫn viên trong các trại hè dành cho trẻ mồi côi… Mùa hè, biểu nó kiếm việc làm thêm để lấy tiền xài vặt. Hai thằng anh của nó thì rất giỏi vụ này. Mấy tháng hè làm việc tụi nó đủ chi trả một phần tiền xài cho cả năm. Thì nó nại cớ làm sinh hoạt ở trường, làm «hội» nên không có thì giờ kiếm việc làm. Thôi cũng kệ. Nó học gần nhà, không tốn tiền ở trọ, không tốn tiền ăn… thì thôi, không sao. Nó không có tiền xài vặt nhưng bù lại, năm nào nó cũng được «giấy khen» của tỉnh về các hành động thiện nguyện. Theo các bằng khen, tôi mới biết là nó được tuyên dương vì làm việc rất xuất sắc, có thành tích do nhiều sáng tạo trong các trò chơi, hay thành công trong việc dẫn dắt và an ủi các em có trường hợp đặc biệt. Trí thông minh của nó thì ra tập trung vào các việc này. Tôi thì không quan tâm gì mấy đến các hoạt động của nó.

Đối với tôi (có lẽ cũng giống với bậc cha mẹ nào), trước hết, ráng học cho có bằng cấp rồi việc gì tính sau. Tôi không hề để ý đến các hành động của nó (bình thường với nó nhưng có lẽ khác thường với nhiều người). Có lần tôi đang lái xe, nó ngồi kế bên, hai cha con đi công việc gì đó. Xe đang chạy ngon lành trên một đoạn đường vắng, thình lình nó hô to : ngừng lại. Tôi thắng xe, tắp vô lề. Nó bước xuống xe, chạy ngược về phía sau, về phía một cụ bà cao tuổi. Tôi đi theo, nghe nó hỏi : cụ già có việc gì không? Có cần nó giúp gì không? Cụ già đang vịn tay vào cột đèn trả lời : Không sao, tôi nghỉ mệt một chút thôi. Hai cha con trở lại xe và tiếp tục công việc. Lần khác, đang trên đường chở nó về nhà, gần đến nhà, thấy cụ hàng xóm đang lụm cụm xách một giỏ khá nặng đi chợ về. Nó bảo tôi ngừng xe lại, bước xuống xe, ra dấu cho tôi về trước. Nó một tay xách giỏ, một tay đỡ cụ hàng xóm đi bộ về nhà cụ. (Thằng này mạnh khỏe, đô con lắm, vì dân chơi rugby mà). Tôi không ngạc nhiên gì, vì nghĩ rằng, nếu mình trẻ và «ở không» như nó thì có lẽ mình cũng làm như nó.

Ngày hôm nay nhìn lại, khi đọc các bài viết của ông Ngô Nhân Dụng và Nguyễn Hưng Quốc về vụ em bé «Yue Yue» bên Trung Quốc bị xe cán bỏ bên đường, dưới những ánh mắt nhìn vô cảm của nhiều người qua lại. Tôi kinh hoàng về sự «lãnh cảm» của tình người. Tôi đã từng xem những đoạn video, trong đó một con chó bị xe cán đang được một con chó khác cố gắng cứu bạn. Thú vật còn có nghĩa tình, huống chi con người. Ông Nguyễn Hưng Quốc nói về sự «tan rã của xã hội». Tôi không có quan điểm của mình về các nhận định này mà chỉ thấy trong lòng mình dâng lên một niềm hãnh diện lớn lao : hãnh diện vì con. Con mình có thể dốt trong cái học nhưng nó rất giỏi ở việc thể hiện tình người. Đôi khi giỏi hơn mình, người lớn.

Nhưng nói nó dốt cũng hơi oan. Năm trước nó được nhận vào một «trường lớn» ở Paris, tuy không lớn như hai đứa anh nó, nhưng cũng đủ mình hãnh diện «có con học trường lớn». Năm này lên năm thứ tư rồi! Nhưng thật tình, mình hãnh diện về tánh tình của nó hơn là các thành công trong việc học.