Showing posts with label tiêu cực. Show all posts
Showing posts with label tiêu cực. Show all posts

Sunday, January 12, 2014

Bệnh viện quá tải vì đâu?

>> Lai lịch của món phở và tên gọi của nó
>> Phát hiện đồ chơi Trung Quốc chứa chất gây ung thư, vô sinh
>> Tầm vóc thời đại và sự tái sinh
>> Muốn
>> Từ bài học Hoàng Sa 1974
>> Bệnh viện quá bất an


Nguyễn Quảng

BBC - Tôi đã ghé thăm nhiều diễn đàn và thấy nhiều ý kiến đòi Bộ trưởng y tế Nguyễn Thị Kim Tiến từ chức.

Lý do họ đòi từ chức là do bà bộ trưởng bất lực trước nhiều vấn đề. Mà tựu chung là bốn người nằm một giường, thậm chí có con bệnh nằm cả dưới gậm gường, nôm na là quá tải.

Thử phân tích xem nguyên nhân ở đâu?

Đầu tiên là tiền dành cho y tế không nhiều. Thu ngân sách năm 2012 đặt khoảng 607,844 tỷ VND tương đương 30 tỷ đôla. Chi cho y tế 7% tương đương 2,1 tỷ đôla. 90 triệu nhân dân chỉ đạt khoảng 23 đôla cho một người/năm.

Con số này bên Mỹ là 8000 đôla/người/năm.

Một bác sĩ sau 6 năm đại học khi khám bệnh được trả khoảng 10 nghìn/bệnh nhân, kém cả 1 anh làm nghề sửa xe vá 1 săm xe máy.

Tiền ít như vậy, nhưng hàng năm Việt Nam đối mặt với rất nhiều vấn đề gia tăng.

Dân số tăng nhanh, chỉ riêng tiền tiêm vaccine cho trẻ đã tốn khoản không nhỏ. Rồi sức khỏe sinh sản, chăm sóc bà mẹ mang thai, mà những người đẻ nhiều thường ở khu vực nông thôn, nơi thường xuyên không đủ các tiện nghi tối thiểu.

Dân, nhất là thanh niên, cũng không chịu nhường nhịn. Ví dụ như vụ đâm chém chết người và đông người vào viện gây rối đòi chém người bị thương đang chữa trị và đuổi đánh bác sĩ gần đây nhất. Nguyên nhân chỉ là 1 cái nhìn đểu. Chỉ lướt qua các báo hàng ngày, rất nhiều vụ đâm chém nhau có nguyên nhân rất nhỏ, nhưng không ai nhường ai.

Tan nạn lao động cũng rất nhiều. Một năm có 40 nghìn vụ tai nạn, dẫn đầu là mỏ, xây dựng và hóa chất. Phần nhiều đều do các công nhân chủ quan. Vụ 6 người chết ngạt gần đây đều do chủ quan và thiếu đào tạo chuyên môn.

Xe máy cũng là nguyên nhân. Việc thi lấy bằng quá dễ dàng chỉ với đi hình số 8 là quá đơn giản. Trong khi cần nhiều kĩ năng hơn như nhường đường, chuyển hướng, quan sát… Một năm trên 10 nghìn người chết và gần gấp 4 chừng đó bị thương do tai nạn giao thông. Ví như muốn cấm xe máy thì gần chắc đến 95% người đang sử dụng xe máy sẽ phản đối rằng : “Cấm thì tôi đi bằng gì?”

Và khí thải của 37 triệu xe máy trên cả nước cũng làm tăng thêm các bệnh về hô hấp. Y tế lại phải gồng mình gánh.

Thực phẩm nhiễm độc là vấn đề lớn. Theo thống kê của Bộ y tế, hàng năm có khoảng 200 nghìn người bị ung thư và tử vong đến trên 150 nghìn. 70 nghìn người trong số đó bị bệnh do liên quan đến sử dụng thực phẩm độc hại.

Mà nhiễm độc do đâu? Báo chí gần như ngày nào cũng đưa tin về những tiểu thương nhúng hoa quả quá nhiều thuốc bảo quản, là những nông dân bơm quá nhiều thuốc trừ sâu, thuốc kích thích vào rau quả, quá nhiều chất tăng trọng chất tạo nạc cho gia súc, vv, họ thậm chí không dám ăn thứ mình bán, mà nuôi trồng riêng thứ gia đình sẽ ăn. Nhưng rất nhiều người nghĩ và làm giống họ, thành ra thực phẩm nào cũng dư lượng thuốc bảo quản quá ngưỡng cho phép nhiều lần. Các gia đình thành phố có điều kiện thường mua 1 nông trại thuê người tự trồng trọt chăn nuôi, họ không dám mua đồ ngoài chợ nữa.

Nhiều người vẫn có thói quen ăn uống hàng rong ngoài vỉa hè, và mua bán nơi chợ cóc họp lề đường bụi bặm, nơi những thực phẩm không rõ nguồn gốc sẽ được bán.

Uống bia rượu cũng là nguyên nhân. Nếu buổi chiều đi dọc các phố bất kì ở Hà Nội đều có thể gặp quán bia rượu với vô số người ồn ào chạm cốc. Bao nhiều người trong số họ sẽ xô sát, hoặc say sưa đi xe máy va chạm cột đèn gốc cây hay phương tiện khác? Và dù không sao, thì bia rượu thường xuyên cũng gây bệnh về gan hoặc gút và lại bệnh viện đón chào!

Tóm lại, rất nhiều người đòi bộ trưởng y tế từ chức. Nhưng theo cá nhân tôi, Bộ y tế chỉ là nơi hứng chịu mọi hậu quả của một xã hội trả quá ít tiền cho y tế và phát triển kém bền vững.

Dù thay bộ trưởng, cũng không giải quyết được trọng tâm của vấn đề.


Xem thêm: 
- Em có làm gì đâu?
- Sinh viên - bạn cần gì?
- Nước cộng hòa xã hội ảo thuật "đúng quy trình"!

Thursday, September 19, 2013

Người dân cũng cần nâng cao tinh thần cảnh giác

>> 3 ưu, 3 khuyết
>> Người đàn bà “quyền lực” nhất Nghệ An
>> Sẽ không có "bữa đại tiệc" cho Việt Nam
>> NHNN ngăn báo chí tiếp xúc ông Nguyễn Bá Thanh
>> Đám cưới đồng tính sẽ được "hợp thức hoá"


Buổi sáng 7g30 tại ngã tư Trường Chinh - Tôn Thất Tùng, tôi điều khiển xe ô tô chở 1 chiếc tủ lạnh nhỏ và ít đồ gia dụng (xe của tôi được cấp lưu hành chở 7 người hoặc 650kg hàng), thì bị 1 cảnh sát giao thông chặn lại, tôi hỏi lý do kiểm tra vì tôi không vi phạm gì lại đúng giờ cao điểm đường đông thì cậu cảnh sát giải thích:"anh chở hàng", tôi không đồng ý với cách giải thích đó, vì tôi không tháo ghế xe, chở trong phạm vi cho phép những thứ đồ gia dụng của gia đình, sau khi quay 1 hồi, kiểm tra kỹ các giấy tờ cậu ta bảo: "thôi anh đi", vì thái độ của cậu ấy không ôn hòa nên tôi có góp ý về cách giao tiếp, cách chào theo đúng điều lệnh cậu ta cười rất tươi rôi ghé vào tai tôi nói nhỏ: "ĐM mày con chó mày muốn bố xích mẹ xe mày vào không?", quá sửng sốt tôi suýt thiếu kiềm chế định đưa tay vả vào mồm hắn, nhưng nhìn cách hắn cười rất vui và nhìn những ánh mắt ở ngã tư nhìn tôi bỗng hiểu ra, hắn muốn tôi mất bình tĩnh để không làm chủ được mình, rất kiềm chế tôi cười thật tươi và nói: "ôi em vẫn chào bố mẹ em như thế này khi về nhà à, dễ thương quá", hắn cũng cười và lại nói nhỏ: "ĐM mày con chó".

Tôi đứng vào bên đường và gọi vào số điện thoại 0963399999, số này của 1 người tên Quân xưng chánh văn phòng công an thành phố Hà Nội, tôi có số này do 1 lần phản ánh tiêu cực của cảnh sát trật tự chỗ ngã tư Vọng, người này gọi cho tôi và bảo nếu có bất cứ tiêu cực nào của cảnh sát thì gọi để anh ta kiểm tra tiếp thu, nhưng gọi mãi mà số máy này không có ai bắt.

Lên xe đi mới nhớ chưa đọc bảng tên hiệu của thằng cu cảnh sát lưu manh này, nhưng mình nhớ mặt nó, vừa đi vừa ngẫm nghĩ mãi về những vụ chống người thi hành công vụ không biết bao nhiêu người gặp loại lưu manh như thế này?

Ghi mấy dòng ra đây hy vọng các bạn "có chuyên môn" nhắn tới anh Quân nào đó mình cần gặp anh ta và cần nhận mặt đối thoại để cảnh sát đẹp hơn trong mắt người dân.

Nguồn - https://www.facebook.com/tuan.phammanh


Xem thêm:
- Sức mạnh của lòng tốt
- Đọc báo "dư luận viên"
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"?


Saturday, June 29, 2013

'Bà Tưng' lướt sóng truyền thông

>> Độc hại thảo dược Trung Quốc
>> Ai đã xóa comment tiêu cực trên Facebook?
>> Đột kích tụ điểm ăn chơi lớn nhất đất Cảng


TuanVietNam.net - Cách thức "Bà Tưng" tận dụng Facebook được nổi tiếng bị đánh giá là tiêu cực, nhưng việc cô gái này nhận ra những cơ hội lớn mà truyền thông mới mở ra là tích cực.

Ai cũng có thể lên tiếng

Một cô gái biệt danh "Bà Tưng" xuất bản một đoạn clip chỉ ngắn hơn một phút lên Facebook với hình ảnh chính mình "thả rông vòng một" nhảy múa trong phòng ngủ vào ngày 16/6. Sau chưa đầy hai tuần, chỉ trên Facebook của cô, đoạn clip được hơn 30.000 người thích, gần 3.000 người chia sẻ và hơn 8.000 bình luận.

Bằng đoạn clip trên và một vài nội dung câu khách khác, Facebook của cô đã có hơn 180.000 người theo dõi. Gần như toàn bộ các tờ báo điện tử và trang thông tin điện tử lớn nhỏ đều đưa tin và nhiều bình luận về hiện tượng "Bà Tưng" và đặt bài ở những vị trí quan trọng trên trang chủ, như một sự kiện ở... tầm quốc gia.

Việc một "Bà Tưng" chỉ với công cụ mạng xã hội và các kỹ thuật PR không phức tạp đã đủ làm huyên náo cả truyền thông chính thống lẫn phi chính thống đặt ra một vấn đề lớn hơn chuyện đạo đức của một cô gái, lớn hơn cả chuyện đạo đức của một nền báo chí khi đăng tải những thông tin như vậy. Đúng hay sai, tốt hay xấu thì một thực tế đã nảy sinh: ai cũng có thể lên tiếng và được lắng nghe trên truyền thông ngày nay, nếu biết tận dụng đúng kênh và đúng cách.

Giáo sư Henry Jenskin, Viện Đại học Công nghệ Massachussetts viết: "Thế giới chúng ta đang sống là nơi mà mỗi câu chuyện, mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi thương hiệu và các mối quan hệ đều được chảy trên tất cả các kênh truyền thông khác nhau, và dòng chảy ấy được định hình và quyết định từ phòng ngủ của các cô/cậu choai choai chẳng kém gì từ phòng họp của các tập đoàn truyền thông."

Ông đã đúng, quyết định tự khoe thân từ phòng ngủ của "Bà Tưng" đã khuynh loát truyền thông đại chúng, cho dù không có cuộc họp của ban biên tập tờ báo nào chỉ đạo phải đăng.

Chỉ năm mười năm trước, một cô gái như "Bà Tưng" không có công cụ gì để được nổi bật một cách nhanh chóng như vậy.

Giờ đây, cô có Facebook. Nếu không có Facebook, cô vẫn còn YouTube. Nếu không có YouTube, cô có Pinterest, Instagram. Mất hết, cô lại có Blogspot, WordPress, Twitter, diễn đàn mạng và vô số các công cụ truyền thông tương tác khác mà thời đại Internet đang tiếp tục mở ra.

Một thời đại truyền thông mới với nhiều tên gọi khác nhau: thời đại tương tác, kỷ nguyên truyền thông tham gia, nền văn hoá tích hợp. Cho dù ở tên gọi nào thì đặc điểm cơ bản vẫn là: quần chúng không còn là những độc giả bị động nữa, mà chủ động tham gia quá trình chọn lọc, sản xuất, bình luận và phát tán nội dung thông điệp.

"Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm"

Ở thời đại báo in, độc giả chỉ có quyền đọc lặng lẽ. Ở thời đại phát thanh, thính giả chỉ có quyền nghe lặng lẽ. Ở thời đại truyền hình, khán giả chỉ có quyền xem lặng lẽ.

Thời đại Internet phá vỡ mọi lặng lẽ. Độc giả sẽ không còn chịu "ngồi im" nữa để nghe báo đài muốn phát gì thì phát, nói gì thì nói, viết gì thì viết. Giờ đây, họ "nổi loạn" bằng những bình luận trên mạng. Không chỉ bình luận, họ tự sản xuất nội dung và xuất bản trên vô số kênh đa dạng.

Quá trình truyền thông không còn là sự phát tán một chiều, mà giờ đây là sự tương tác hai chiều và đa chiều. Kỷ nguyên dân chủ hoá thông tin được nhà nghiên cứu truyền thông Joshua Meyrowitz nhận định từ năm 1985 đã mở ra, cho phép "những người thấp nhất trong nấc thang xã hội cũng có thể tiếp cận với lượng thông tin lớn" và "tăng cường các cơ hội để thông tin được chia sẻ theo chiều ngang" thay vì phải đi qua các kênh phát chính thống theo chiều dọc.

Báo chí chính thống không còn cách nào khác ngoài phối hợp và tận dụng các công cụ truyền thông mới, về cả kỹ thuật lẫn nội dung, để tự làm mới mình, tránh rơi vào thế yếu so với sự bùng nổ của mạng xã hội. Sự hội nhập này thể hiện trong sự kiện "Bà Tưng" khi báo chí lấy thông tin từ mạng xã hội và ngược lại mạng xã hội phát tán lại các đường link từ báo chí. Quá trình này được nhà nghiên cứu truyền thông Henry Jenskin gọi là nền văn hoá tích hợp, trong đó truyền thông là sự kết hợp giữa "cả quá trình định hướng từ trên xuống của cơ quan truyền thông và định hướng từ dưới lên của người tiêu dùng".

Sự kiện "Bà Tưng" dù bị đánh giá tiêu cực cũng là một chỉ dấu tiếp nữa cho thấy làn sóng dân chủ hoá và tích hợp thông tin đã lan toả tới Việt Nam, và sẽ tiếp tục lan toả mạnh trong thời gian tới. Làn sóng này có thể mang tới những đặc điểm tiêu cực như sự sai lệch hay bóp méo thông tin, sự phân cực và đối kháng trong bình luận, sự nổi lên của giật gân và lá cải...

Mất kiểm soát và phi tiêu chuẩn là những đặc trưng được đánh giá là thiếu tích cực của giai đoạn truyền thông mới hiện nay. Tuy vậy, cố tình ngăn chặn làn sóng ấy là bất khả, bởi nó có quy mô toàn cầu và sức mạnh hoàn toàn không kém gì sự xuất hiện của báo in hay TV vào thế kỷ trước.

Thay vì tìm cách ngăn chặn, những nhà quản lý, những người làm truyền thông và cả người tiêu dùng có thể khai thác triệt để những lợi điểm chưa từng có của truyền thông mới. Facebook không nên được nhìn nhận như một hiểm họa, mà ngược lại là kênh tiếp thị cực rẻ và hiệu quả cho doanh nghiệp và tổ chức.

Thay vì bôi bác "Bà Tưng", doanh nghiệp và tổ chức có thể đặt câu hỏi liệu có cách nào không để qua Facebook sản phẩm và dịch vụ của mình có thể được công chúng biết tới nhanh như thế, và rẻ như thế. Thay vì bỉ bai "Bà Tưng", các nhà hoạt động xã hội có thể tự hỏi liệu có cách nào để tiếng nói của họ được lắng nghe rộng rãi như thế thông qua truyền thông mới.

Các nhà quản lý phải cưỡi lên ngọn sóng dân chủ hoá thông tin này, thay vì đi ngược lại dòng chảy của nó. Bởi nói như Đặng Tiểu Bình khi đối mặt với những biểu hiện tiêu cực của quá trình đổi mới Trung Quốc vào những năm 80 của thế kỷ trước: "Không nên vì bị nghẹn mà bỏ ăn cơm".


Khánh Duy

P/s: Đây cũng chính là khái niệm "Tân truyền thông" mà "nàng Beo" đề cập trong loạt bài >>> này.

Xem thêm:
- Cò truyền thông
- Khi báo giới "cả tin"!
- Tiền hậu bất nhất
- Nắm thực tế... từ phòng máy lạnh!

Sunday, April 14, 2013

Thái độ tuyệt vọng?

>> Nguy cơ từ những "cuộc tình bệnh hoạn" ... phát biểu của ông Bùi Văn Tiếng, Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng: “… có những cán bộ, đảng viên vì nhóm lợi ích còn tạo thế chính trị cho một số doanh nhân hữu danh vô thực, thông qua việc đỡ đầu để họ trực tiếp tham chính vào cấp ủy hoặc các cơ quan dân cử”.
>> Đổi tên nước làm tiền đề đổi tiền cứu nợ bất động sản? (Được hỏi lấy đâu ra nhiều tiền vậy thì ông cho biết đều được “anh em” thương tình, tạo điều kiện vay ngân hàng dưới dạng dự án sản xuất. Với mức hoa hồng khá cao 35% khoản vay, các quan chức ngân hàng sẽ giúp lập dự án sản xuất khống để hợp thức việc vay vốn đầu tư vào bất động sản. Đó là chưa kể nhiều chi phí lo lót khác.)
>> Từ chuyện Mỹ Tâm với cú lắc đầu của ông chủ tịch
>> "Ăn thịt" chính mình!
**********


Có lần, trong lúc nhậu với blogger Trương Duy Nhất (TDN), tôi có đem bài "Đất nước và Nhân Dân" của nhà văn Đào Hiếu ra thảo luận. Nói chung, cả tôi và nhà báo TDN đều nhận định đây là một bài viết hay, đầy xúc cảm mãnh liệt...

Thế nhưng, cả hai chúng tôi đều nhận thấy sự "tiêu cực" trong một đoạn văn của bài viết ấy. Nhà văn Đào Hiếu (ĐH) đã viết:

"Nhiều người hỏi tôi: “Sao không thấy ông viết về Hoàng Sa, Trường Sa mà chỉ viết về nhân quyền, về dân chủ?

 Chẳng lẽ tôi lại phải trả lời như thế này:

 “Vì hai hòn đảo ấy người ta đã dâng cho Tàu rồi. Ai đòi lại được? Mà nếu như có đòi được thì cái lãnh thổ giàu tài nguyên ấy cũng đâu phải của nhân dân. Hai hòn đảo ấy cũng sẽ là tài sản của những kẻ cầm quyền và bọn tài phiệt, cũng sẽ bị chúng chia chác nhau mà ăn thôi." (hết trích)

Nói thật lòng, nếu như người dân Việt Nam nào đọc được bài viết này của ĐH rồi 'thấm nhuần' luôn cái 'triết lý' này thì coi như vấn đề biển đảo nói riêng và biên giới lãnh thổ nước ta nói chung đã được định đoạt luôn rồi. Vậy thì nhà văn có viết hàng trăm, hàng triệu... bài viết về nhân quyền, về dân chủ cũng sẽ trở thành vô nghĩa.

Thế rồi mới đây, đọc entry "Vĩnh biệt Hoàng Sa!" của blogger Đỏ (Đ), tôi lại thấy sự "tiêu cực" ấy một lần nữa, bạn Đ viết rằng:

"Hoàng Sa vĩnh viễn không bao giờ quay lại với VN được nữa. Chỉ ngủ mơ mới thay đổi được sự thật này. Không cần thông minh lắm cũng nhận chân được bản chất vấn đề. Tất nhiên chẳng lãnh đạo nhà nước nào tuyên bố cả, vì chủ quyền dân tộc và vì sinh mệnh chính trị. Các phe phái đối lập càng không, bởi đây là lá bài tốt nhất cho họ cơ may diễn trò hề yêu nước nhằm kích động và lôi kéo quần chúng. Báo chí ư? Bát quái trận đồ chữ nghĩa ngoại giao là cần câu cơm của họ, chớ tin. Chỉ Đỏ thôi, Đỏ nói.

Đỏ nói, vì dân Việt ngu lắm, cứ nghe oánh Tàu là húng chồm chồm lên. Yêu nước là thù Tàu, thù Tàu là yêu nước? Ngu chết ráng chịu, cấm đòi tiền tử tuất và viết Tổ quốc ghi công. Nhìn sang Nhật đi, dân Nhật gần như quên lãng Chishima, đến mức chính quyền Nhật lâu lâu phải hô hào hâm nóng lại ý thức chủ quyền. Nhật ngu chăng? Nhật hèn chăng? Chã. Giàu có và thông minh hơn ta nhiều cấp. Chúng không rảnh làm việc đối đầu sự thật. Chúng tìm cách sống chung với sự thật." (hết trích)

Bạn Đ chê người Việt mình và khen người Nhật biết tìm cách sống chung với sự thật, một sự thật về nổi thống khổ của nhân dân và bài toán hóc búa nan giải của chính quyền hiện tại trong vấn đề biển đảo, biên giới được bạn Đ lồng ghép vào câu khẳng định "Vĩnh biệt Hoàng Sa" chắc như đinh đóng cột của mình. Xem như "triết lý" của bạn Đỏ và nhà văn ĐH... là buông xuôi, phó mặc.

Thông điệp của nhà văn ĐH và blogger Đ suy cho cùng có khác nào cái thông điệp: "Sống rồi cũng chết, vậy ngay bây giờ hãy chết quách đi là xong". Và cũng nhắc lại cho bạn Đ nhớ, có thời nước Nhật cũng 'hoảng loạn' lên vì phong trào "thanh niên Nhật rủ nhau tự xác tập thể vì lý do bế tắc, mất niềm tin vào cuộc sống".

Không đồng ý, cổ súy cho suy nghĩ của bạn Đ và nhà văn ĐH, nhưng tôi tôn trọng và bảo vệ quyền được nói lên suy nghĩ, tự do chính kiến của mọi người.

Đành rằng, buồn, chán nản, bất mãn... với vận nước hiện nay, nhưng nuôi dưỡng 'cách sống chung với sự thật' ấy thì quả thật là một thái độ tuyệt vọng không nên có. Nếu giàu trí tưởng tượng thêm một tí, quan trọng hóa vấn đề thêm một tí, nâng tầm quan điểm thêm một tí... thì thông điệp của hai tác giả nói trên dẫn đến sự "suy thoái", "tự sát" tinh thần, giống nòi Việt.

Mất niềm tin là mất tất cả.

MP

P/s: Dã tâm bành trướng của Trung Quốc đâu chỉ dừng lại ở Hoàng Sa, Trường Sa, ở đường lưỡi bò...

Xem thêm:
- Nghĩ về dân chủ
- Đối ngoại, đối nội của một anh quan tỉnh lẻ
- Người chấp bút cho một "Bản tuyên bố bất hủ"