Showing posts with label hèn nhát. Show all posts
Showing posts with label hèn nhát. Show all posts

Thursday, February 13, 2014

Những bông hoa không cần chỉ thị

>> Hoa đào biên viễn
>> hoa đào đỏ từ nghìn thu trước...
>> Tao chửi mầy một tiếng
>> Chử tín
>> Nguyên Chánh tòa Hình sự TAND Tối cao: Vụ “đại án” Huyền Như vi phạm tố tụng hình sự!



Lê Đức Dục

Mặc ai cấm rằng không được nhắc
bạn vàng Trung Hoa từng thảm sát dân mình
Nhưng làm sao cấm hoa đào hoa mận
Nở rưng rưng rụng xuống những mộ phần
Kệ báo chí cứ phập phồng chờ đợi
Nói hay im? Ngồi nghe ngóng công văn
Những bông hoa không cần chỉ thị
Cứ ra Giêng, rụng thắm đất anh nằm…

Nguồn: FB Lê Đức Dục


Xem thêm:

- Một lẻ ba, người mãi xa Hà Nội
- Văn hóa ngoại giao!?
- Một phút chạnh lòng
- Nói với con về Tổ quốc
- Cổ máy thời gian
- Sự thịnh vượng hoang đường

Thursday, December 19, 2013

Chúng ta phẫn nộ để làm gì?

>> Vì sao trẻ em bị bạo hành?
>> Tấm vé số ở VN và 'sự vô cảm'
>> Ông Trương Duy Nhất 'khó hưởng án nhẹ'
>> Đồn đoán Kim Jong-un đang bị khống chế
>> Trái cấm của Ngọc Trinh


Hôm qua trên khắp các mặt báo tràn ngập thông tin về việc hai cô bảo mẫu ở Thủ Đức (Sài Gòn) bạo hành trẻ mầm non.

Các phóng viên báo Tuổi Trẻ đã kiên trì theo dõi khá lâu để có một đoạn phóng sự khiến dư luận phẫn nộ.

Trên mạng xã hội hàng loạt status và comment đòi phải trừng trị hai bảo mẫu kia thật nghiêm minh.

Phản ứng thường thấy của những người lớn khi trẻ con bị bạo hành đó là đòi đánh đập, xé xác, bắt những con người dã man kia phải hứng chịu những hình phạt như họ đã làm với con trẻ.

Phản ứng khác hơn một chút có người đưa ra giải pháp khác là nên đưa con đến các nhà trẻ tốt hơn, tin tưởng hơn với giá cao hơn.

Vấn đề chúng ta cần bình tĩnh xem xét nghiêm túc rằng đây không phải là lần đầu tiên vấn nạn trẻ mầm non bị bạo hành nhức nhối trên mặt báo.

Đã có bao nhiêu lần bạo hành xảy ra, đã bao nhiêu lần trẻ con bị ngược đãi?

Hành vi sử dụng bạo lực để nuôi dạy trẻ của mẹ con bà Quản Thị Kim Hoa đã bị phóng viên Đài Phát thanh – Truyền hình Đồng Nai ghi hình và phát sóng vào ngày 15/1/2008, gây bức xúc dư luận cả nước. Kết quả mức án 18 tháng tù giam có làm giảm đi nạn bạo hành trẻ mầm non không?
Xin thưa là không.

Mới nhất là ngày 16/11/2013, cháu bé 18 tháng tuổi Đỗ Ngọc Long đã bị bảo mẫu Hồ Ngọc Nhờ xách ngược lên doạ khi cháu không chịu ăn và làm té xuống sàn, sau đó lại bị đạp liên tiếp vào bụng dẫn đến tử vong.

Chúng ta phẫn nộ, chúng ta sục sôi khi đọc tin nhưng chúng ta ngồi im để sự phẫn nộ ấy trôi qua như một tiếng chặc lưỡi.

Chưa bao giờ chúng ta - những người lớn, những người đã, đang và sẽ làm cha làm mẹ nghĩ đến việc lên tiếng để yêu cầu phải có thay đổi từ hệ thống giáo dục – nguồn gốc chính dẫn đến tình trạng rối ren và ảnh hưởng đến tương lai của con cái chúng ta.

Xem xét kỹ lại các tình huống đã xảy ra những vụ bạo hành thương tâm, đa phần là ở các nhà trẻ tư, nơi có nhiều công nhân nghèo xa quê sinh sống. 

Chúng ta – những người lớn, chưa một lần nghiêm túc nghĩ đến việc lên tiếng để bảo vệ quyền lợi của thế hệ tương lai.

Năm 2008, báo Sài Gòn Tiếp Thị có đăng bài >>> “Khi sữa mẹ còn chảy ròng ròng trên ngực áo” của nhà báo Trung Hồ. Và đến nay lời đề nghị “Thưa ông bộ trưởng bộ Giáo dục và Đào tạo, xin hãy ra ngay một lệnh buộc các trường mầm non nhận ngay các cháu kể từ bốn tháng tuổi, khó khăn nếu có sẽ cùng tìm ra cách giải quyết” của nhà báo này đã rơi vào quên lãng.

Đã có lúc nào chúng ta, những người lớn nghĩ rằng mình sẽ phải lên tiếng để yêu cầu các cơ quan chức năng phải nghiêm túc giải quyết vấn đề nhận giữ trẻ ngay khi các bà mẹ kết thúc giai đoạn nghỉ thai sản quay lại làm việc chưa?

Chúng ta phẫn nộ vì sự tàn ác của các bảo mẫu nhưng có lúc nào chúng ta thật sự quan tâm đến việc các khu công nghiệp có công nhân nghèo xa quê phải có các nhà trẻ được đăng ký và giám sát chặt chẽ bởi hệ thống công quyền chưa?

Có nhiều cha mẹ quan tâm đến chất lượng và sự quản lý đào tạo ở các nhà trẻ của các cơ sở tôn giáo nhưng ít biết rằng các cơ sở này rất khó khăn khi muốn cấp phép hoạt động bình thường như bao cơ sở khác. Và chúng ta sẽ phải làm gì nếu muốn lựa chọn những trường học như thế này cho con cái chúng ta?

Chúng ta phẫn nộ để làm gì? Cần bao nhiêu lần chúng ta phẫn nộ nữa để chấm dứt tình trạng bạo hành trẻ mầm non?

Chính chúng ta - những người lớn cũng có lỗi vì không bảo vệ được trẻ em khỏi sự bạo hành này.

Chúng ta phẫn nộ mỗi ngày khi có sự việc xảy ra, nhưng lại chấp nhận sống chung với nguyên nhân gây ra sự phẫn nộ ấy chỉ vì nó chưa đụng chạm đến con em mình. Đó là một hình thức dạy dỗ con em chúng ta trở nên ích kỷ với cuộc sống xung quanh.

Chúng ta phẫn nộ khi thấy trẻ  con bị đánh, người dân bị án oan 10 năm vì bức cung, người lao động nghèo bị bóp cổ, tham nhũng tràn lan trong xã hội.. Và chúng ta phẫn nộ trong im lặng bởi nó chưa đụng chạm đến cuộc sống của chúng ta bằng mắt thường.

Và mọi thứ cứ lặng lẽ trôi qua như một ấm nước sôi sùng sục rồi trở nguội, không có gì thay đổi. Vậy thì chúng ta phẫn nộ để làm gì?

Đã đến lúc đừng để sự phẫn nộ của chúng ta dần trở nên một phản ứng bình thường và vô cảm nếu chúng ta muốn mọi thứ thay đổi thật sự.

Nguồn: Blog Mẹ Nấm


Xem thêm:
- Chế độ phong kiến thiệt là kém
- Khoe khoang hay dè bỉu không quan trọng...
- Khoảng cách nào là do định mệnh, khoảng cách nào là tại chúng ta?

Wednesday, December 18, 2013

Tuyết rơi Sa Pa và hai "ác nhơn" bà bà bảo mẫu

>> Giá xăng tăng gần 600 đồng
>> 'Hành xác' trẻ con và nỗi khổ mầm non
>> Vỉa hè và người bán hàng rong
>> Người Trung Quốc đầu tiên chết vì virus H10N8
>> Pháp luật không nghiêm minh, đừng đòi người dân phải tốt


Hôm kia tuyết rơi ở Sapa, nhiều người tranh nhau lên đó để ngắm tuyết và show hình trên FB, có người lên muộn, cầu tuyết rơi nhiều hơn để được ngắm, được chụp, được cảm giác rất …châu Âu Việt Nam, trong khi đó một số người lại bảo cầu nguyện tuyết rơi nhiều hơn hóa ra sung sướng trên nỗi đau của bà con nghèo khó nơi đó a? 

Nhẽ nào hả hê show tuyết trắng áo đỏ mũ xanh lấp lánh màu Noel trên nỗi đau của những đứa trẻ thiếu áo thiếu ủng, nhẽ nào hạnh phúc trên nỗi đau của những gia đình nông dân vùng cao nước mắt chứa chan khi trâu bò chết rét a? Ôi thiệt là nhân đạo, nhưng nói thiệt, nếu bạn ăn chay chắp tay cầu tuyết rơi thì tuyết không vì thế mà rơi, hay ngược lại, vì tuyết rơi là tại ông Giời. 

Nếu cầu nguyện ông Giời cho tuyết rơi mà ông ban ngay trận mưa tuyết thì nói thật, các bạn nên nguyện cầu cái khác (cái gì thì , với riêng mình mình không nói đâu, nói ra lại bảo mình tự diễn biến, hehe). Đấy, nên để dung hòa giữa hai phái “bất nhân-duy mỹ” và “vô mỹ-hữu nhân” thì vừa đi ngắm tuyết, bạn nên mang theo vài cái áo ấm cho mấy em bé vùng cao, hay như lời kêu gọi của Một Đồng Chí Tuyên bên VOV là tài xế trên tuyến quốc lộ 4D đang oai oái vì tắc đường đói rét, bạn nào đi ngắm tuyết mang cho họ một ít lương thực như mì tôm xúc xích thịt hộp… như thế thì vừa không bị chửi là sung sướng trên nỗi đau đồng loại và vẫn có hình show FB! Mình thì không lên được để chụp ảnh tuyết như chú Nguyễn Bá Ngọc, lòng sinh chút ít đố kỵ, cũng không mong tuyết thôi rơi cho bà con thảnh thơi, ông Giời mà nghe thấu ước nguyện của dân thì bây giờ tuyết rơi gấp vạn lần như Siberi dân mình cũng ấm áp xông xênh ra đường chứ đâu cơ hàn thiếu áo thiếu chăn dư lày! 

Chuyện hai trường phái “bất nhân-duy mỹ” và “vô mỹ-hữu nhân” trong vụ tuyết chưa xong thì tấm hình chụp phóng viên vây quanh hai cô giáo mầm non lại khiến “ta thắng địch thua, miền Bắc được mùa, thế giới chia làm hai phe rõ rệt”. Một phía bảo: PV quay lâu như vậy là quá dã man con ngan, sao không chấm dứt ngay mà cứ im lặng cho đến khi xong phim, trong khoảng thời gian đó thêm bao nhiêu lần trẻ bị hành hạ? Phía kia bảo: Không làm thế thì làm sao đủ chứng cớ để đưa cái ác ra công luận và trừng trị đích đáng? Cần có cái đầu lạnh và trái tim nóng.

Nói thiệt, chuyện này hồi 2008, khi hai PV đài PTTH Đồng Nai mất cả tháng trời quay cảnh mụ bảo mẫu Quảng Thị Kim Hoa cũng y như vậy mà có ai nói gì đâu, đó là vị nhìn mụ bảo mẫu Kim Hoa bà bà này quá xấu, quá dữ…Nhìn thấy ghét! (Nói thêm là cái phim về “Kim Hoa bà bà” này năm đó giải nhất báo chí quốc gia nữa cơ, bạn nào chưa rõ thì lên anh Gúc mà sợt) Sau vụ Kim Hoa bà bà cũng có thêm nhiều vụ bảo mẫu bạo hành nữa, mới đây có cả bảo mẫu dùng chân đạp chết đứa bé mới mười mấy tháng tuổi..Các bạn căm phẫn không? Ai mà chả căm phẫn, nhất là ác độc với trẻ con, lòng căm phẫn nhân lên gấp bội. Thấy tấm hình các PV nhao nhao vây quanh 2 cô bảo mẫu ác tặc kia cũng chửi: Sao như kên kên thế? Thiếu tính người, dù sao họ cũng là người... Dù gì thì gì cái ác vẫn phải bị dẹp bỏ, nhưng bạn thấy đó, đã có vụ Kim Hoa bà bà, giải nhất báo chí, bà này thụ án 18 tháng tù giam nay chắc đã ra, rồi chiếu đi chiếu lại trên VTV mấy chục lần, nhưng mà chuyện bạo hành có đỡ hơn không? Sắp tới nghe bảo hai cô bảo mẫu này sẽ được xử di động cho các nhà trẻ khác trông vào đấy mà điều chỉnh. Mình thì nghĩ sau vụ này một thời gian thế nào cũng có vụ khác, những đứa trẻ vẫn bị bạo hành thôi! Lý do là khi chưa có một giải pháp căn cơ cho chuyện giữ trẻ, cộng với hệ thống quản lý của nước mình quá tuyệt vời nên chi sau Quảng Thị Kim Hoa bà bà năm 2008 thì 5 năm sau lại thêm hai cô bảo mẫu này, và 5 năm nữa…e có thêm cô bảo mẫu khác. Cứ chờ xem!

Trở lại chuyện tấm hình các PV vây quanh hai “ác nhơn bảo mẫu” ở Thủ Đức vừa qua, nói thật mình nghĩ cái ác xuất phát một phần từ chính chổ này: ĐA PHẦN CHÚNG TA CHỈ CÓ THÁI ĐỘ DŨNG CẢM VỚI NHỮNG KẺ XẤU KẺ ÁC CÓ THÂN PHẬN BÉ MỌN, còn thì những kẻ xấu, kẻ ác có thân phận lớn lao chúng ta im re. Bao nhiêu vụ án động trời nhưng các thủ phạm có THÂN PHẬN LỚN LAO đâu có được các PV vây quanh hoành tráng như với hai “ác nhơn bảo mẫu” này?

Cuối năm, công việc nhiều, định không viết nhưng nhớ chú Hoàng Hối Hận có sấm truyền, đại ý bây giờ “trang sức” làm dáng cho con người (nhất là khoe trên FB, không phải là bằng cấp, là nhà cửa-biệt thự-xe cộ-chân dài… mà là lấy “đạo đức giả” làm trang sức, thế nó mới nhã, mới nhân văn. Mình thì mình cực thích bằng cấp, xe cộ, chân dài biệt thực để "trang sức" hơn, tiếc là mình không đủ xiền để mua nó nên mình làm cái status đạo đức giả này làm trang sức vậy, thank chú Hoàng Hối Hận đã gợi ý, mình chỉ mất có 15 phút viết status này, đọc xong thấy mình cũng đạt được phần trang sức đạo đức giả cần thiết trong một chiều mưa rét thế này !Huhu…

Nguồn: FB Lê Đức Dục