Showing posts with label khoa học. Show all posts
Showing posts with label khoa học. Show all posts

Sunday, December 22, 2013

Không hình dung nổi

>> Nạn buôn người khuấy đảo vùng cao
>> Nhân SEAGAMES 27 nghĩ về tính cách người Việt
>> Nhà nước nên xem lại chủ trương 'ăn Tết lớn' như hiện nay


Báo Nhân Dân vừa khui ra một >>> xì-căng-đan trong giới nghiên cứu khoa học, đại khái là chuyện cấp trên đòi cấp dưới nhận được tiền tài trợ cho một đề tài nghiên cứu khoa học phải chung chi hoa hồng lên đến hơn một nửa số tiền nhận được. Chuyện này không có thông tin nên không biết đúng sai thế nào.

Chỉ có một điều có thể khẳng định – đây là một đề tài tầm cỡ thế giới: "Nghiên cứu xây dựng tiêu chí đánh giá năng lực hội nhập quốc tế của tổ chức khoa học và công nghệ Việt Nam" với kinh phí, các bạn đoán thử bao nhiêu? 2,7 tỷ đồng và làm trong hai năm!!!

Không biết Bộ Khoa học Công nghệ có nhu cầu bức thiết đánh giá năng lực hội nhập của các tổ chức khoa học và công nghệ cao đến thế nào mà phải chi ra đến tương đương 130.000 đô-la để viết một bộ tiêu chí đánh giá một chuyện tào lao. Không hình dung nổi.

Trong khi đó bà Bộ trưởng Y tế nói: “Bệnh nhân bảo hiểm y tế càng phải thương họ hơn vì họ không có tiền” (báo Đất Việt). Từ nhận định này của bà Bộ trưởng nếu Obama biết được chắc ông ta sẽ cử người qua nghiên cứu vì sao ở nước ổng chỉ có người nghèo mới không đủ tiền mua bảo hiểm y tế, ngược hẳn với Việt Nam. Còn dân nghiên cứu Việt Nam sẽ loay hoay tìm câu trả lời cho hàng loạt đề tài: Làm sao để thực hiện chuyện bảo hiểm y tế toàn dân khi ngành y tế xem người mua bảo hiểm là người nghèo? Mà có thật là người hưởng lợi nhiều nhất từ bảo hiểm y tế là người nghèo không?

Nhưng có lẽ không có chuyện nghiên cứu như vậy đâu. Họ sẽ nghiên cứu các đề tài tầm cỡ quốc gia như kiểu ở trên để chia nhau bỏ túi vài tỷ đồng một cách ngon ơ.

Nguồn:FB NVP


Xem thêm:
- Cổng chùa thiện ác
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Sự thịnh vượng hoang đường

Tuesday, December 17, 2013

Thời của... "tia"

>> Đề thi Ngữ văn nhắc đến vụ “hôi” bia ở Đồng Nai
>> Đường sắt Việt Nam sẽ vay 2.000 tỷ đồng từ TPBank xây dựng website bán vé trực tuyến
>> Chùm ảnh người vô gia cư ở Hà Nội trốn cái rét dưới 10 độ C
>> Màu sơn dầu
>> Kết luận điều tra vụ án về Nhà báo-Blogger Trương Duy Nhất


Một thành phố thanh bình bỗng dưng xuất hiện từ đâu đợt sóng hỗn loạn quét sạch mọi thứ trong một mili giây. Không điện thoại, không máy tính, không điện chiếu sáng, không còn gì. Không ai chết nhưng thành phố bị san thành bình địa. Không cục gạch vỡ và không giọt máu rơi nhưng vạn vật dường như bất động… 

“E-bomb” không phải bom điện tử ám chỉ đến những đợt tấn công bằng virus máy tính mà thứ vũ khí tuyệt đỉnh trong lịch sử quân sự này được gọi là bom điện trường (electromagnetic bomb, hay e-bomb). Trong cuộc chiến Nam Tư, Mỹ đã âm thầm dùng e-bomb để phá hỏng hệ thống radar Nam Tư. Bí mật của e-bomb chỉ nằm ở chỗ tạo ra những xung điện cực mạnh, truyền xuống một ăngten để tạo ra một đợt sóng điện trường có dãy rộng nhiều tần số. Dãy tần số càng rộng thì nguy cơ các thiết bị điện bị hấp thu càng cao. 

Khi hấp thu luồng điện trường này, thiết bị điện sẽ bốc cháy thành đồ phế liệu trong tích tắc. Chẳng hạn, nếu một dây cáp máy tính bị nhiễm, máy tính sẽ bị nướng khô! Để tạo ra sóng viba tần số cao, người ta cần xung điện biến thiên cực nhanh, trong khoảng 100 pico giây (tức bằng 1/10 tỉ của một giây). Một trong những cách thực hiện điều này là dùng máy phát điện đặc biệt. Các máy phát điện loại này hiện đang được thử nghiệm cho Không lực Mỹ do nhà sản xuất Applied Physical Sciences (APS) thực hiện. Trong một cuộc phỏng vấn mới đây, APS từ chối không tiết lộ chi tiết nhưng Jon Mayes thuộc APS cho biết mục tiêu của họ là gắn loại máy phát điện có tên Marx lên máy bay không người lái hoặc tên lửa để tạo ra một “bãi mìn” vô hình khổng lồ trên không trung mà bất cứ máy bay hay tên lửa nào của phe đối phương lọt vào đều bị phá hỏng. 

Phương pháp thứ hai là tạo ra một quả bom điện trường, được chế tạo bằng ống tuýp kim loại có dây kích nổ ở một đầu. Ống tuýp này sau đó được luồn vào một ống xylanh mà mặt vách trong có lót dây điện cuộn tròn suốt chiều dài ống. Ở đầu cuối của xylanh, có một ăngten. Cuối cùng, dòng điện được đưa vào cuộn dây đồng trong thành xylanh để tạo ra điện trường. Để bom hoạt động, người ta kích ngòi nổ của ống tuýp, tạo ra một nguồn năng lượng chạy dọc ống tuýp với vận tốc kinh khủng 6.000m/giây. Kết quả là phần cuối của ống tuýp bị nổ tung, thoát ra một luồng lửa đồng thời tạo ra luồng điện trường cực mạnh. Khi luồng lửa bốc cháy ở một đầu xylanh, điện trường bị ép ngày mỗi lúc mỗi nhỏ và cuối cùng tạo ra một xung điện ampere cực lớn với vận tốc 500 pico giây. Lúc toàn bộ xylanh bị cháy, xung điện tràn vào ăngten và thoát ra ngoài. Toàn bộ quá trình trên chỉ diễn ra chưa đến 1/10 milli giây nhưng xịt ra một terawatt điện có sức phá hủy kinh khủng. Thiết bị này đủ gọn để cầm tay – theo Ivor Smith, kỹ sư điện thuộc Đại học Loughborough, người từng bỏ nhiều năm nghiên cứu đề tài.

Mỹ đang đầu tư khá mạnh vào vũ khí viba. Tháng 9-2013, Phòng thí nghiệm năng lượng điều khiển thuộc Không quân đã thực hiện cuộc thử nghiệm thành công tại căn cứ Kirtland (New Mexico) với hệ thống vũ khí của Boeing gọi là CHAMP (Counter-electronics High-powered Microwave Advanced Missile Project). Trong thử nghiệm, quả tên lửa viba CHAMP đã phá hủy toàn bộ hệ thống điện tử và xóa sạch toàn bộ dữ liệu tại địa điểm mục tiêu. Trước đó, trong cuộc thử nghiệm ngày 16-10-2012, một tên lửa CHAMP đã bay qua lộ trình được cài đặt sẵn (kéo dài một giờ) ngang sa mạc Utah và nó cũng “nướng” trụi toàn bộ hệ thống điện tử-dữ liệu của 7 mục tiêu khác nhau. Keith Coleman, quản lý dự án của Boeing Phantom Works, nói: “Kỹ thuật này đã đánh dấu một kỷ nguyên mới của chiến tranh hiện đại. Trong tương lai gần, nó có thể được dùng để biến hệ thống dữ liệu và điện tử đối phương thành vô dụng thậm chí trước khi những toán quân hoặc máy bay đầu tiên (của Mỹ) xuất hiện”. Dự kiến, tên lửa viba sẽ được gắn trên UAV hoặc F-35 khi tác chiến.

Nguồn: FB Manh Kim


Xem thêm:
- Ngụ ngôn của Ezốp
- Không nhận thêm một đôla nào...
- Người chơi cá độ giỏi nhất thế giới

Sunday, November 24, 2013

Mô hình báo chí mới?

>> Làm báo kiểu mới
>> Bezos mang gì đến cho báo chí?
>> Chuyện thì vui nhưng... "đéo" biết tác giả là ai
>> Bùn đỏ rất tốt cho cây trồng!
>> Vỡ hồ bùn đỏ, dân hoảng sợ


Nếu từ xưa cho đến gần đây, đơn vị của báo chí là TỜ BÁO thì nay đơn vị của báo chí là BÀI BÁO. Và mô hình báo chí trong tương lai phải tính đến yếu tố này mới mong tồn tại.

Ngày xưa người ta mua tờ báo để đọc tin bài mà họ tin là cần thiết, bổ ích hay mang tính giải trí với họ. Việc tờ báo đó tổ chức bài vở như thế nào, chọn ai viết, viết về đề tài gì rõ ràng người đọc không tham gia trực tiếp. Tờ báo trải qua những giai đoạn thăng trầm khi có nhiều người chọn họ nhờ cách tổ chức bài vở, đội ngũ người viết hay lập trường trước các vấn đề thời sự. Người đọc thất vọng khi nhu cầu không được đáp ứng thì bỏ tờ báo đó mà đi.

Nay nhờ công nghệ thông tin người ta không cần phải chọn tờ báo nữa mà họ chọn bài báo để đọc, bất kể bài báo đó xuất hiện trên tờ báo nào. Người đọc có thể nhảy từ tờ báo này qua tờ báo khác để chạy đuổi theo những bài báo họ cho là hay, là bổ ích, là cần thiết. Nếu có hỏi, có lẽ cũng ít ai chú ý bài đó đăng trên báo nào vì yếu tố đó đối với họ không còn quan trọng bằng bản thân nội dung bài báo.

Nếu giả định này là đúng thì mô hình báo chí mới phải bỏ cách tổ chức như kiểu cũ. Tờ báo phải chỉ là một platform, mời càng nhiều cây bút càng tốt. Các cây bút này không nhất thiết là người thường trực của tờ báo đó và sẽ là các chuyên gia trong từng lãnh vực nhỏ. Một tờ báo theo mô hình này có thể có cả ngàn người viết tất cả kết nối với nhau một cách linh hoạt, vừa lỏng lẻo vừa chặt chẽ.

Theo FB Xê Nho

P/s: Quan trọng nhất vẫn là người cầm trịch tờ báo, riêng ở VN, hãy chú ý đến đặc thù kiểm duyệt...

Xem thêm:
- Trời có mắt
- Điều tra viên và một số tất yếu
- Đất nước nhìn từ những tượng Phật thật to

Saturday, November 16, 2013

Nếu không cạy miệng, biết đâu nó có thể sống tới một hoặc vài trăm năm nữa?

>> "Ngu như chó" ???
>> Mạng xã hội và thông tin đa chiều
>> Vì sao Hồi đồng thẩm phán TANDTC xử tái thẩm ông Nguyễn Thanh Chấn?


FB Ngọc Thu - Con nghêu trên 500 tuổi đã bị các nhà khoa học giết chết rồi!

Một con nghêu chào đời khoảng cuối thế kỷ thứ 15, đầu thế kỷ 16, là con vật sống lâu nhất được phát hiện. Chú nghêu này đã được các nhà khoa học tìm thấy ở Iceland hồi năm 2006 và đã đặt nickname cho nó là "Ming", tức con nghêu sinh ra hồi thời nhà Minh bên Trung Quốc.

Đoán tuổi từ các vòng bên ngoài vỏ con nghêu, lúc đó các nhà khoa học đoán con nghêu có độ tuổi từ 405-410 tuổi, đến khi cạy miệng nó ra để tính số tuổi chính xác của nó thì các nhà khoa học mới phát hiện ra rằng họ đã tính sai tuổi của con vật tới gần... 100 năm, tuổi thật của con nghêu này là 507 tuổi.

Nhưng vấn đề không nằm ở chỗ đó, mà vấn đề ở chỗ các nhà khoa học đã giết chết con vật, vì nếu không cạy miệng, biết đâu nó có thể sống tới một hoặc vài trăm năm nữa?

Mời tham khảo thêm:

>> Ming the clam was the oldest animal ever — then scientists killed it

>> Ming the clam, world's oldest animal, was actually 507 years old

>> Ming the clam is oldest mollusc

P/s: Cạy làm gì cho mệt, cứ thả một nhúm ớt bột khô vào... kinh nghiệm dân gian đấy!

Xem thêm:
- Văn hóa ngoại giao!?
- Một lẻ ba, người mãi xa Hà Nội
- Bá quyền văn hóa đe dọa Việt Nam

Friday, November 1, 2013

Có thể để cho khoa học yên thân được không?

>> Ai xót thương cho 6 thi thể bạc mệnh trôi sông?
>> Israel oanh tạc căn cứ quân sự của Syria (chiến tranh đã bắt đầu ???)
>> Thân nhân liệt sỹ Phùng Chí Kiên khóc xin lỗi Bích Hằng


Có cách nào rút Hội toán học Việt nam ra khỏi Liêp hiệp hội khoa học kỹ thuật không nhỉ? Liệu Hội toán học, Hội vật lý, Hội cơ học, Hội hoá học, Hội sinh học... có thể "liên hiệp" với Viện nghiên cứu tiềm năng con người hay không?

Theo tôi hiểu, khoa học phát sinh từ ý chí phủ nhận mê tín, và vì thế không có cách gì "liên hiệp" mà không tự phủ nhận chính mình.

Mỗi người có một cách để tiêu khiển. Có người thích nghiên cứu tiềm năng con người, người đi tìm mộ, người xem bói, có người thích nghiên cứu tử vi, người thích từ trường sinh ra từ tâm hồn, người thích ghi âm tiếng vọng của người đã chết. Cũng có người thích câu cá, người thích nuôi mèo, nấu nướng, dã ngoại. Những thú vui tao nhã này có "liên hiệp" với nhau được không?

Nếu không được thì Tiềm năng con người có thể về với Uỷ ban tôn giáo, Mặt trận tổ quốc, hay Tổng cục thể dục thể thao được không?

Có thể để cho khoa học yên thân được không?

Nguồn: FB Ngô Bảo Châu

P/s: Câu hỏi đặt ra là Hội sinh vật cảnh có trực thuộc hiệp hội KHKT hay không. Nếu có rồi thì chấp nhận thêm Viện tiềm năng con mèo cũng tốt.
Đối với tôi đặc trưng của khoa học là tính phổ dụng: toán, vật lý, máy tính, thậm chí cả kinh tế, của ông Việt, ông Tàu, ông Nga, ông Mỹ dựa trên cùng một cơ sở, cùng chia sẻ chân lý. Ngoại cảm tâm linh mỗi ông khư khư đúng một kiểu, chẳng ông nào tâm linh giống ông nào. Các ông ấy còn không nói chuyện được với nhau, cho nên tranh luận với mấy người thích ngoại cảm là một việc vô bổ. (Ngô Bảo Châu)

>>>>> bà con có thảo luận tại >>> đâyđây!

Xem thêm:
- Cơn bão tâm linh
- Ngoại cảm - ô hô
- Ngày xưa vua Quang Trung thích nghe công chúa Ngọc Hân hát quan họ???

Thursday, October 31, 2013

Ngoại cảm - ô hô

>> Treo chó chết trước cổng nhà
>> Phùng Chí Kiên, cha con Võ Đại tướng, và Phan Thị Bích Hằng (tư liệu)
>> Đại tướng vừa ra đi, các cháu liền lật đất tìm luôn, thấy ngay chiếc răng ... lợn


PHẠM LƯU VŨ 
(Bàn thêm 1 lần chót rồi thôi.)

Tôi biết trong “Liên hiệp các hội KHKT VN” có cái gọi là: “Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người”.
Trong “Trung tâm” này có 1 cái gọi là “Bộ môn Cận tâm lý”.
Một số nhà “ngoại cảm” (trong đó có PTBH) làm việc ở đây.

Nay bàn từ dưới lên trên vậy. 

Không biết từ lúc nào, và ai đã đưa ra cái “thuật ngữ” thậm ngu ngốc, thậm vô nghĩa là “ngoại cảm” để chỉ những người có ít nhiều khả năng liên lạc trực tiếp với 1 cõi giới khác ngoài cõi phàm trần (ví dụ PTBH). Bởi khả năng “chứng” được các cõi giới khác là hoàn toàn liên quan đến cái gọi là “tâm” của mỗi con người (chính xác là khai mở được từ thức thứ 7 – Mạt na thức hoặc tới thức thứ 8 – A lại da thức…). Theo đó, dù là sự kiện nằm ở cõi giới nào đi nữa, thì cũng không nằm trong, đồng thời cũng không nằm ngoài cái gọi là “tâm” ấy cả. Và một khi những “thức” ấy được khai mở, thì sự khai mở đó sẽ tạo nên 1 cảnh giới, một cơ duyên để người được khai mở có thể “chứng” được 1 hay nhiều cõi giới khác cùng lúc, chứ không chỉ là “cảm” như cách hiểu của người bình thường. Hơn nữa, cảnh giới “chứng”, cơ bản là 1 cảnh giới không thể nghĩ bàn. Vì thế, (thực tế) những người có khả năng này rất khó hoặc không thể chia sẻ điều đó với những người bình thường khác như kiểu người bình thường chia sẻ với nhau cảm nhận về 1 cảnh đẹp hay 1 bản nhạc hay được. Xét về mặt tri giác, thì “chứng” và “cảm” không những khác hẳn nhau về bản chất, mà còn cách xa nhau về “đẳng cấp”. “Cảm” không thể so sánh với “chứng” được. Vậy đã không phải là “cảm”, lại không có “trong”, hay “ngoài” ở đây, thì cái gì gọi là “ngoại cảm”? Rõ ràng “thuật ngữ” đó không chỉ vô nghĩa, mà còn hỏng cả về phần “lý”, lẫn phần “sự”. Mọi sai lầm sẽ bắt đầu từ đây.

Có cái gọi là “ngoại cảm” rồi, mới sinh ra cái gọi là “cận tâm lý”. Đây chắc lại do 1 bậc “sính chữ”, thích dùng chữ mặc dù bản thân vị đó cũng… chẳng hiểu gì nghĩ ra. Cái gì gọi là “cận tâm lý”? Lại có chữ “tâm” ở đây. Cái chữ “tâm” này đối với các vị, chắc chắn là do có “cảm” mà sinh ra. Oái oăm thay, cái sự “cảm” sinh ra “tâm lý” ấy có ở… tất cả mọi người bình thường, không trừ bất cứ ai. Đó là những hoạt động hằng ngày, hằng giờ của 6 “thức” đầu tiên, từ “nhãn thức”; “nhĩ thức”… cho đến “ý thức”. Sáu “thức” này do duyên với tiền trần (thông qua 6 căn) mà có. Nên cái “tâm” do nó sinh ra Đức Phật gọi là “tâm phan duyên”, chính là cái tâm giả, tâm sinh diệt mà từ vô thỉ đến nay, chúng sinh nhận lầm nó là tâm mình, là chính mình nên mới trôi lăn mãi trong lục đạo luân hồi. Với ý đồ “nghiên cứu” khả năng “trên mức bình thường” của con người (gọi là “ngoại cảm”), mà chỉ dừng ở vị trí “cận”, nghĩa là ở ranh giới cái tâm giả, cái tâm phan duyên có ở tất cả mọi người bình thường thì có phải lại 1 sự vô nghĩa nữa hay không? Và cái gọi là “cận tâm lý” ấy, rõ ràng cũng hỏng nốt cả phần “lý”, lẫn phần “sự”. Sai lầm đã được nâng lên 1 bậc cao hơn.

Gom “ngoại cảm” lại thành “cận tâm lý”, rồi ra hẳn 1 cái gọi là “trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người”. Lại một danh xưng đại ngôn vô duyên vô bổ bất chấp cả “lý” lẫn “sự” nữa. “Tiềm năng con người” là gì các vị có biết không? Chẳng nhẽ nó chỉ nằm ở trong 6 “thức” đầu tiên? Vậy thì cần gì các vị phải “nghiên cứu” cái mà ai cũng biết. Tiềm năng (chính xác phải gọi là “quyền năng”) của con người là Phật (giác ngộ), là “Như Lai tạng”, là “diệu”, là “minh”… đấy. Đó là những cái không phải để cho các vị có thể “nghiên cứu” mà được đâu. Đó là cả một quá trình tiến hóa về mặt trí tuệ, quá trình giác ngộ tiến tới “tri kiến Phật”, để có thể giải thoát từng phần cho đến giải thoát hoàn toàn. Mà sự “giác ngộ” chỉ có thể diễn ra do tự thân mỗi chúng sinh, không ai (kể cả Phật) có thể làm thay được. Vậy thì cái gọi là  “trung tâm” ấy, rõ ràng sẽ chỉ gồm những ông thày bói mù, sờ soạng “con voi” Phật tính vốn có trong mỗi con người, trong mỗi chúng sinh mà thôi.

Vậy là sai ngay từ cách gọi tên, sai từ khái niệm, dẫn đến sai lầm về bản chất. Sai lầm nối tiếp sai lầm thành… tiếp tục mê lầm. Đây là điểm yếu chí tử, là “gót chân A – Sin” để, không chỉ những kẻ xấu xa bám vào đó, lợi dụng danh nghĩa đó để lừa bịp thiên hạ, mà còn để cho các loài “Ma” nhắm vào đó mà tìm cách sổ toẹt…
29/10/2013

Nguồn: Blog Nguyễn Trọng Tạo


Xem thêm:
- Cơn bão tâm linh
- Tiếng sông Hồng thở than...
- Đau gấp ngàn lần hơn...


Monday, August 12, 2013

"Người rừng"

>> Sẽ xây nhà cho cha con “người rừng”
>> Bắt “người rừng” chịu khổ
>> Rao bán sổ tiết kiệm trên mạng
>> Chính quyền đô thị: Giống mô hình công ty mẹ - con
>> “Bão Mặt trời” giết hàng triệu người vào tháng tới?


Sự xuất hiện bất ngờ của hai cha con "người rừng" làm các bản tin truyền thông trong các báo quốc nội ra một ngày một dày đặc và cũng đã lan tỏa đến truyền thông quốc tế... Bên cạnh những ý kiến có chất lượng thì việc thu hút sự hiếu kỳ và tăng lượng bạn đọc là điều khó tránh khỏi trong việc làm báo, kể cả việc đăng tải những hình ảnh, chi tiết, ý tưởng "tồi", hơi thái quá, phản cảm... (không muốn trích dẫn làm gì cho thêm rối).

Thật ra, người viết cũng không thích dùng từ "người rừng", nhưng có lẻ không phải điều gì không thích cũng có thể "không thích" là được. Chỉ có vài lưu ý, góp bàn nhỏ với những người có "trách nhiệm" chuyện "hiện hữu" của hai cha con họ. Hãy chú ý đến yếu tố sinh sống gần 40 năm của họ tại rừng, thói quen và hành xử đã được định hình và bén rễ sâu trong môi trường tự nhiên ấy, và điều quan trọng nhất là cách sinh hoạt ấy không có hại, không ảnh hưởng "nguy hiểm" gì đến... xã hội hiện đại, nó chỉ góp phần đa dạng hóa tư duy xã hội, góp ích trực tiếp cho những nhà nghiên cứu con người và xã hội học...

Hãy để họ về rừng, hãy để họ sống với những gì họ muốn, với những thói quen mưu sinh đặc thù của họ... Nếu có thể, trực tiếp hoặc gián tiếp giúp đở tương trợ họ về mặt sức khỏe, cải thiện điều kiện sống và môi trường lương thực... thông qua người thân của họ hoặc của những người thực sự yêu mến họ. Yếu tố giao lưu, thích nghi, tìm hiểu sẽ định hình dần trong những sợi dây tự nguyện, thiện ý, thời gian và sự tích cực chân thành.

Sẽ là hết sức tiêu cực, sai lầm nếu như ai đó cố gắng nhồi nhét cái "văn minh hiện đại" vào hai cha con họ để tưởng rằng, để chứng tỏ mình là "văn minh hiện đại". Hãy công bằng và tinh tế, vì cha con họ là những con người. Áo quần, tiền bạc, điện thoại cầm tay, nhà gạch xây... đôi khi để lộ ra sự "vô học" nghiêm trọng của chính mình.

MP

Xem thêm:
- Đọc báo đêm khuya
- Lần sửa đổi cuối cùng
- Miễn làm sao nó khỏi đi lính... ?!