Showing posts with label kỷ niệm. Show all posts
Showing posts with label kỷ niệm. Show all posts

Sunday, January 19, 2014

Những nén hương trên bờ cát trắng...

>> Sài Gòn tưởng nhớ Hoàng Sa
>> Người lính Ngụy ấy bây giờ còn sống hay không?
>> Vụ Phạm Quý Ngọ và Cuộc chiến với “thế lực đen” khổng lồ
>> ‘Trùm hacker’ là sinh viên lớp kỹ sư tài năng
>> Lễ tưởng niệm Hoàng Sa 'bị quấy rối'


Bờ̀ biển công viên Biển Đông
nơi định tổ chức lễ thắp nến tri ân
rất nhiều chân nhang liêu xiêu trên cát,
hai hôm nay nhiều người dân đã đến đây
thắp hương bái vọng những liệt sĩ Hoàng Sa!

Bao triều vua phế đi rồi
người yêu nước chẳng mất ngôi bao giờ...

Nguồn: FB Lê Đức Dục
***

Biển, đảo và những con sóng…
Quách Hạo Nhiên

Có bao giờ ta hỏi sóng Hoàng Sa?
Hòa quyện máu bảy mươi tư người thủy thủ
Khác chiến tuyến chung ruột rà máu mủ
Sao không có con sóng nào chảy vào sách giáo khoa?

Có bao giờ ta hỏi sóng Gạc Ma?
Còn nhớ không sáu mươi tư người lính biển?
Trong khoảnh khắc kết nên vòng hoa trắng
Lấy máu tươi tô thắm ngọn quốc kỳ!

Có bao giờ ta hỏi chính lòng ta
Trước mênh mông biển đảo quê nhà
Đảo nào còn và đảo nào mất
Con sóng nào đã xô ngã lòng ta?

Nguồn: Blog Kỳ Duyên
***

Hội thảo chủ quyền Hoàng Sa, nhưng báo chí chầu rìa, chỉ có 3 cơ quan báo chí
ở địa phương được dự thôi: báo ĐN, đài PTTH ĐN và báo Công an ĐN - FB Lê Đức Dục!



P/s: Một cuộc hội thảo rất hay, gồm những chuyên gia đầu ngành về lịch sử, biên giới Chính phủ, ở khách sạn mang tên Hoàng Sa, đến chai nước cũng chữ Hoàng Sa, với những tham luận đọc nghe rưng rưng, nhưng báo chí không đưa, không là một sự kiện trong ngày 19/1 đáng nhớ này, thì, như các cụ ngồi uống trà tán chuyện với nhau mà ta hay nói: Bão trong chén trà thôi! (FB Hồ Trung Tú)

Xem thêm:
- Một bài viết ngắn cho Hoàng Sa
- Chúng ta cần sự oi bức trước cơn dông
- “Không lên tiếng cho thế giới biết thì sẽ không ai giúp ta đòi lại Hoàng Sa”

Tuesday, December 24, 2013

Với Sài Gòn…

>> Phải chăng xã hội đang tụt lùi?
>> Nhà thiết kế khẩu AK-47 qua đời
>> Sự thừa nhận muộn màng, nhưng quan trọng
>> “Đường lưỡi bò” trong phần mềm môn tin học lớp 7


Từ nơi xa anh mail cho tôi, sau những dòng chữ ngắn gọn và rõ ràng thông báo về công việc như thường lệ, chợt dòng cuối một câu hỏi thảng thốt “Sài Gòn bây giờ thế nào hả em…?”.
Sài Gòn bây giờ thế nào ư?

Anh xa Sài Gòn đã rất lâu rồi, biết anh còn nhớ hay đã quên gì để có thể kể cho anh nghe nhỉ… Bỗng giật mình tự hỏi, ba mươi năm sống ở thành phố phương Nam đầy nắng gió này nhưng với tôi, Sài Gòn có những gì trong tâm tưởng?

Ấn tượng đầu tiên của tôi về Sài Gòn là từ một câu ca dao về vùng đất còn đầy vẻ hoang sơ lạ lẫm:

Nhà Bè nước chảy chia hai
Ai về Gia Định – Đồng Nai thì về

cùng với tích chuyện xưa Thủ Hoằng dựng Nhà Bè ở ngã ba sông, để sẵn gạo củi giúp cho những người lỡ đường sông nước tạm dừng ghe xuồng nghỉ ngơi, chờ con nước lớn mà ngược vào vùng bán sơn địa Gia Định Đồng Nai hay theo nước ròng mà xuôi ra cửa biển Cần Giờ… Trong tôi, Đất Sài Gòn hiện lên nơi ngã ba sông Sài Gòn và sông Đồng Nai nhập vào nhau để cùng đổ ra biển Đông, và Người Sài Gòn hiện ra như những con người rộng rãi sẵn sàng làm việc nghĩa.

Nằm trong lưu vực Đồng Nai bao gồm cả lưu vực sông Bé, sông Sài Gòn với cửa sông/ cảng thị Cần Giờ từ gần hai ngàn năm trước, Sài Gòn – Bến Nghé xưa vốn là một thị tứ sông nước với sông Đồng Nai – Sài Gòn phía Đông, sông Bến Cát phía Bắc, đôi dòng Vàm Cỏ phía Tây và cửa Soài Rạp – Đồng Tranh – Cần Giờ phía Đông Nam. Vị trí địa lý tự nhiên đã “quy định” cho Đất và Người Sài Gòn tính cách phóng khoáng, cởi mở, dễ dàng tiếp xúc và giao lưu, tiếp nhận những cái mới, những người mới… 

Nếu không/ chưa kể đến thời tiền sử của vùng đất này từ khoảng 3000 ngàn năm trước thì Sài Gòn thường được biết đến như vùng đất mới 300 năm, với cái mốc mùa xuân Mậu Dần 1698 Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh vâng lệnh Chúa Nguyễn Phúc Chu vào đất Gia Định lập nền hành chánh. Việc thiết lập chính quyền nhằm chính thức hóa đời sống của hàng chục ngàn lưu dân đã bằng đường biển, đường sông hay băng rừng vượt núi đến đây khai phá từ nhiều năm trước. Bản thân sự “khai sinh” Sài Gòn – Gia Định đã là quá trình những con người từ nhiều nguồn gốc, nhiều vùng miền trong cả nước, có cả những nhóm người Hoa từ lục địa Hoa Nam vượt biển xuống đây, hội nhập với các tộc người đã tụ cư lâu đời ở vùng đất này. 

Trong dòng lưu dân khai phá Sài Gòn – Gia Định, phần đông là nông dân từ miền Bắc, miền Trung… Cuộc sống quá vất vả khó nhọc nên những người nông dân đã phải suốt đời “đầu tắt mặt tối”, “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” dường như cho ta hiểu thêm một tầng nghĩa khác – bên cạnh ý nghĩa “đồng bào” – của huyền thoại nguồn gốc Mẹ Au Cơ và bọc Trăm trứng: phải chăng đó là bóng dáng quen thuộc của bầy gà hiền lành, cần mẫn kiếm ăn trong sân nhà vườn nhà, nhường nhịn chia sẻ cho nhau từng hạt lúa con sâu, tuy đôi lúc cũng “đá nhau” nhưng lại sẵn sàng xù lông bảo vệ lẫn nhau khi có lũ quạ lũ diều xuất hiện… Cũng những người nông dân ấy khi vào đến vùng đất thiên nhiên còn hoang sơ lạ lùng, đất rộng người thưa lại cùng cảnh ngộ, việc làm ăn không còn quá vất vả như trên cánh đồng ô trũng bị che chắn bởi đê điều ở châu thổ sông Hồng hay dải ruộng hẹp sát núi liền biển ở miền Trung, mà đồng ruộng làng xóm đã mở rộng theo dòng chảy của sông ngòi, kênh rạch, theo đó có thể đến những miền đất mới… Vì vậy, sự sẻ chia bao bọc được nhân lên mà tính cách phóng khoáng, nghĩa hiệp cũng được nhân lên cùng với sự năng động, quyết đoán hơn: “Làm đại đi, ừ, làm đại nghen!” là một cách ứng xử rất Sài Gòn/ Nam bộ của người Việt phương Nam .

Trải qua nhiều biến cố lịch sử, cho đến bây giờ nếu làm một cuộc thống kê ở các thành phố lớn về Hội đồng hương của các Tỉnh (chưa kể đến huyện, xã) thì chắc chắn, Sài Gòn là nơi có số lượng nhiều nhất! Ở Sài Gòn ta có thể nghe thấy tiếng nói, thưởng thức món ăn của nhiều vùng miền khác nhau nhưng cách thức làm ăn của những người tứ xứ tại đây vẫn đậm nét Sài Gòn: nhanh nhạy “chịu chơi”(chứ không chơi chịu), tín nghĩa “một là một, hai là hai”. Sài Gòn biết chấp nhận những khác biệt, không kỳ thị không tự lấy mình “làm chuẩn” để mà so sánh hơn thua về bất cứ điều gì… Nhờ vậy mà sâu thẳm trong người Sài Gòn là truyền thống văn hóa cội nguồn được gạn lọc rồi lắng đọng theo thời gian, để trong hoàn cảnh ngặt nghèo đến đâu Sài Gòn cũng luôn tìm được cách để vượt qua, để người Sài Gòn vẫn luôn là người Việt Nam dù hàng trăm năm thực dân cũ mới. Luôn thích nghi với những điều mới lạ nhưng không đánh mất bản chất của mình, ấy là một phẩm chất mà người Sài Gòn hôm nay mang theo mình như một hành trang quan trọng trên con đường hội nhập.

Sài Gòn bây giờ thế nào? Anh ạ, Sài Gòn bây giờ vẫn thế . Thành phố những năm gần đây đã mở rộng, cảnh quan thay đổi từng ngày nhưng vị thế Địa – Văn hoá, Địa – Kinh tế của nó thì vẫn không thay đổi. Đôi khi tôi nghĩ vẩn vơ: giá như hình ảnh ngã ba sông tại Nhà Bè được lấy làm biểu tượng của thành phố thì hay biết mấy, vì đây chính là vị thế “trời cho người chọn” để làm nên bản sắc Sài Gòn, cũng là tiêu biểu cho bản sắc Nam bộ. Thành phố giờ đã hơn 7 triệu dân mà phần lớn là người tứ xứ , những người đã làm nên sức sống trẻ trung năng động của thành phố đồng thời cũng được nơi đây nuôi dưỡng, cưu mang. Qua nhiều năm khó nhọc mưu sinh, nhiều người đã thầm hiểu, nơi mình được sinh ra là nơi để gửi nhớ gửi thương mỗi dịp năm hết Tết đến, còn Sài Gòn là nơi mỗi ngày ta có thể sống hết mình trong suốt cuộc đời … Và nếu như ta đừng quá “thiên lệch” lòng yêu thương đối với nơi chôn nhau cắt rốn thì tình cảm của ta đối với Sài Gòn sẽ “công bằng” hơn: Mỗi khi nghĩ về Sài Gòn lòng ta ấm áp một tình cảm gắn bó vì đây là thành phố của mình, vì ta cũng đã là người Sài Gòn!

Rất mong một ngày nào đó anh về lại Sài Gòn, đi trên những con đường hoa điệp vàng hay dưới hàng cây cao vút thả từng cánh hoa xoay xoay trong gió chiều, ngắm nhìn con người Sài Gòn, lắng nghe nhịp sống Sài Gòn, chắc hẳn anh sẽ đồng cảm hơn với cảm nhận của tôi: 
Sài Gòn bây giờ vẫn thế, và Sài Gòn bao giờ cũng thế…

(2008) Gửi các bạn nơi xa khi năm hết Tết đến.

Nguồn: FB Hậu Khảo Cổ


Xem thêm:
- Nhận lỗi
- Hôi của và chiến lược "thiên thời"
- Đó cũng chỉ là chuyện hôi của cấp thấp

Monday, September 30, 2013

"Cột cờ cao đến đây là hết!"

>> Cứ thất nghiệp là đi làm… thạc sĩ
>> Nhức mắt với bảng quảng cáo
>> Người lãnh đạo và “Dãy số quần chúng”
>>>>> Ngôi nhà kỳ dị gắn 8.000 bát đĩa cổ xưa (Vĩnh Phúc)


Chuyện về thằng leo cột cờ đã kễ, nay muốn nhớ lại:

Rằng cột cờ Hà nội đẹp lắm, là lòng tự hào về chủ quyền, là dấu tích lịch sử, là nhiều thứ...

Và cột cờ Hà nội rất cao!

Vậy mà có thằng hàng ngày lấm lét nhìn quanh, tay nắm chặt một vật gì đó, thấy không ai để ý, lập tức trèo lên đỉnh cột, bỏ vào trong.

Cứ xong việc, hắn lại leo xuống, mặt mày hả hê!

Tất nhiên là hắn không thoát được sự để ý của cơ quan chức năng, và họ đã vào cuộc.
Sự việc chẳng có gì mới, hàng ngày vẫn vậy - leo lên, bỏ vào, leo xuống, cười bí hiểm.

Không thể kiên nhẫn hơn nữa, một ngày, sau khi hắn đi, một đồng chí quyết định xung phong trèo lên xem hắn bỏ gì lên trên cột cờ tổ quốc.

Không thể là quả lựu đạn hay bộc phá vì hắn chỉ nắm gọn trong lòng bàn tay.
Vậy, hắn bỏ cái gì lên trên cột cờ tổ quốc?

Tất cả đồng đội nín thở chờ xem người đồng chí của mình mang gì xuống. Sau một hồi leo lên rồi xuống, tay anh cũng nắm chặt, tất nhiên mặt anh ta cũng đầy bí hiểm. Cuối cũng, anh xoè tay cho mọi người xem - một đống những mảnh giấy được gập nhỏ, ngay ngắn, gọn gàng, mảnh nào cũng có dòng chữ giống nhau được ghi nắn nót như khẳng định một chân lý:

"Cột cờ cao đến đây là hết!"

Vâng, chỉ có thế, thằng này không liên quan gì đến "diễn biến hoà bình", và cũng chẳng kết tội được hắn nên hắn đã không bị bắt.

Hắn vẫn sống rất lâu sau đó, ngày tôi đi, hắn đang sống, ngày tôi về, hắn lăn ra chết, chết vì xơ gan - một cái chết cũng không liên can.

Ngày tôi và hắn tham gia đánh nhau, lười học nên bị đuổi khỏi trường Đại học. Bà bí thư Đảng ủy thời đó kiêm hiệu phó yêu cầu hai thằng tôi đứng lên trước hội đồng kỷ luật để bà dõng dạc đọc quyết định đuổi học.

Hắn cũng chẳng ân hận hay run sợ gì. Nghe xong "bản án", hắn giơ tay xin phát biểu lời cuối trước khi rời ghế giảng đường.

Hắn bảo:

- Các thày đuổi học em thì cứ đuổi thôi. Cây to có bão là đổ chứ loại cỏ may như chúng em thì động đất nó vẫn sống.

Nhiều năm sau, cuộc đời xô đẩy hắn, bão to, sóng lớn "cỏ may" không chết, nhưng rượu đã tưới chết "cỏ may".

Hắn đã uống rượu nhiều và chết vì xơ gan.

Hà nội thân yêu của chúng ta có những thằng điên như thế.
Hắn là bạn tôi, hắn mất, tôi nhớ hắn, vì hắn là người bạn tốt.

Ở nơi chín suối, nếu hắn đọc bài này, chắc hắn sẽ cười. Hắn cười vì hạnh phúc, vì khi hắn còn trên trần, có người vẫn hiểu hắn; và có lẽ còn một lý do khác để hắn cười - ở nơi chín suối, hắn sướng hơn. 

Và tôi mừng cho hắn!

Nguồn: Blog Huy Quang

P/s: Đó là chuyện người "điên" ở Hà Nội, mời bà con tham khảo thêm người "điên" >>> ở Hội An qua "lăng kính" của Trần Kỳ Trung.


Xem thêm:
- Bò khát bia!
- Sự chuyên chế của đa số
- Đông La, đã rõ ràng rồi nhé!


Saturday, September 28, 2013

Thời dĩ vãng... chợt ùa về!

>> Đấu thầu vàng: Ai được lợi?
>> Thấy gì sau hơn một năm thực hiện Nghị định 24?
>> Quyền lực và trách nhiệm


Đời thằng sinh viên sống ký túc xá ngày xưa thì ghẻ* là một trải nghiệm bắt buộc. Hồi sinh viên mình cũng từng bị ghẻ hành hạ nhiều năm trời.

Con ghẻ rất chi là lắt léo, chỗ da mặt, da bụng, da ngực chúng ít ham, chỉ tập trung tấn công vào chỗ hiểm, trong đó ku là một trong những mục tiêu ưa thích. Khi bị ghẻ đào hang ở ku, phải nói là nạn nhân lâm vào tình trạng sống dở chết dở. Không gãi thì ngứa, mà gãi thì lại rất kẹt, nhất là ở nơi đông người. Ngứa khó chịu đến mức nhiều lúc chỉ muốn lấy nước sôi dội lên.

Bệnh ghẻ có đặc điểm là càng gãi càng lây lan. Nhớ hồi xưa, để trị loại này cho trẻ nhỏ, ở nhà thì tắm nước lá sầu đâu (cào cho da chảy máu rồi tắm), còn cao cấp hơn chút thì dùng thuốc DEP, là một loại cao màu trắng, gãi cho chỗ ghẻ tróc da ra rồi bôi vào.

Sáng nay, 28.9.2013, bao kỷ niệm của một thời dĩ vãng ghẻ lở chợt ùa về xâm chiếm tâm hồn mình sau khi nghe Đại biểu Quốc hội/Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bảo tham nhũng cứ như bệnh ghẻ ấy.

Mình có một niềm tin chiến lược rằng hồi xưa bác Trọng đi học cũng từng bị ghẻ hành hạ như mình. Mười móng tay của bác chắc cũng một thời tung hoành ngang dọc trong các cuộc chiến diệt ghẻ. Chỉ có một người từng bị ghẻ mới có một phát biểu sâu sắc và sinh động như thế.

(* Dân Quảng Trị quê mình gọi là "kẻn")

Nguồn: Facebook Mít Tờ Đỗ

P/s: Nói thật lòng, đọc xem truyền thông bao lâu, thấy nhiều người ví von tham nhũng thế này thế nọ... cũng lấy làm thú vị, nhưng rồi mười mấy năm nay... chẳng thấy tiến triển được là bao nhiêu. Nếu được đề xuất, mình sẽ đề xuất Quốc hội sửa luật, đưa tội danh tham nhũng vào diện phản động, phản bội tổ quốc, chống đối chế độ, chống đối nhà nước... để an ninh họ 'làm việc' may ra kết quả khá hơn chăng?


Xem thêm:
- Nỗi buồn của… trâu (?!)
- Dân hỏi, dân tự trả lời ?!
- Người dân cũng cần nâng cao tinh thần cảnh giác