Showing posts with label cải cách. Show all posts
Showing posts with label cải cách. Show all posts

Tuesday, July 30, 2013

Năm học mới... vẫn cũ

>> Sao kỳ vậy ta?
>> Gian nan tìm chữ
>> Tiền của dân, đừng đùa !
>> 700m đường... 1.000 người thi công! (thực tế con đường chỉ >>> dài 350m)


ANTĐ - Chỉ còn hơn một tháng nữa, hàng triệu học sinh trên cả nước bước vào một năm học mới. Đổi mới giáo dục toàn diện từ chương trình giảng dạy, sách giáo khoa, đội ngũ giáo viên cho đến cơ sở vật chất đang làm “nóng” dư luận xã hội. Nạn dạy thêm, học thêm vẫn tràn lan, chương trình học nặng nề, thi cử căng thẳng tạo áp lực lên học sinh và cả xã hội. Sắp vào năm học, nhiều người lo chạy trường, chọn trường. Suy cho cùng, đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục là làm sao để học sinh thích đến trường, khi ra trường có đủ năng lực vào các trường đại học hoặc dạy nghề.

Liên tiếp trong thời gian gần đây, rộ lên ý kiến của một số ủy viên ủy ban của Quốc hội, chuyên gia giáo dục, giáo sư, nhà giáo bàn về đổi mới nền giáo dục nước nhà. Một giáo sư tâm huyết với sự nghiệp “trồng người” không tán thành phải đợi đến năm 2015 mới bắt đầu đổi mới chương trình và sách giáo khoa, mà quan trọng nhất hiện nay là chuyển đổi chương trình. Việc đổi mới chương trình dạy học có thể làm ngay nếu biết dựa vào các hội khoa học chuyên ngành. Các hội này sẽ chọn các chuyên gia giỏi kết hợp với giáo viên phổ thông nhiều kinh nghiệm để biên soạn các chương trình sao cho không chênh lệch nhiều so với chương trình của các nước có nền giáo dục tiên tiến. Vị giáo sư này nhận xét, chương trình và sách giáo khoa ở nước ta vừa nặng, vừa thấp. Bắt học sinh nhớ những thứ không cần nhớ, học những thứ không cần học, sau đó quên hết. 

Theo một số chuyên gia giáo dục, bên cạnh bệnh thành tích, những tiêu cực, hạn chế, việc dạy học vẫn tồn tại hàng chục năm phương pháp truyền thụ một chiều kiểu “đọc - chép”, hết sức thụ động, bóp nghẹt năng lực sáng tạo của học sinh. Đặc biệt, những kiến thức không cần thiết cho học sinh vẫn bị nhồi nhét quá nhiều vào hầu hết các môn Văn, Sử, Địa, Toán, Lý, Hóa, Sinh… trong khi, những kỹ năng sống rất cần thiết, giáo dục thể chất và sức khỏe thì bị coi nhẹ. Nhiều chuyên gia giáo dục, nhà quản lý, nhà giáo cùng chung nhận định: giáo dục nước ta khó có thể đổi mới chừng nào vẫn loay hoay xoay xở trong mô hình truyền thống với nhà trường khép kín theo công thức 2-4-8, tức là 2 bìa sách giáo khoa, 4 bức tường và 8 giờ giảng dạy hành chính quan liêu. Đích học hướng tới thi cử, bằng cấp, cho nên học sinh chỉ chăm chăm giành được tấm bằng để kiếm được việc làm tốt. Đổi mới giáo dục còn ngổn ngang hàng loạt vấn đề nan giải như lực lượng giáo viên, chất lượng dạy học, học phí, thiếu trường lớp… Đó là chưa kể tới việc đổi mới tư duy, triết lý giáo dục.

Một năm học mới bao giờ cũng mở ra niềm vui và hy vọng mới. Thật đáng tiếc, năm học mới vẫn có nhiều vấn đề cũ mà nền giáo dục nước ta chưa tạo được sự bứt phá thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn kéo dài đã quá lâu.

Đan Thanh

Xem thêm:
- Nói với con về Tổ quốc
- Đấu tranh với các quan chức bằng thủ pháp nghệ thuật
- Đuổi việc 30% công chức ’cắp ô’ để giữ hơn 20.000 tỷ/năm?

Saturday, July 6, 2013

Cả đời sống trong mơ

>> Bầu Kiên bị khởi tố thêm tội trốn thuế
>> Đọc chơi hiểu cho đúng! (Bài thơ này quá hay!)
>> Làm lãnh đạo càng cần phải học (vì kết quả có tại >>>>> đây)
>> Xử lý nợ xấu bằng nguồn tiền nào? (Tiền của dân!)
>> Từ 5kg gạo nghĩ về bộ máy hành chính công


() - Hôm nay thứ bảy, cơ quan em mùng 10 mới lĩnh lương mới, hồi hộp lắm bác ạ. Biết rằng mỗi “phẩy” chỉ có 100.000đ, nhưng như bác, năm “phẩy” lương hưu cũng được thêm 500.000đ, ra vấn đề đấy chứ không đùa đâu.

- Ai bảo chú là không đùa? Chú có nhớ bắt đầu cải cách chế độ tiền lương từ bao giờ không?

- Hồi nào không nhớ, gần 30 năm rồi còn gì, từ hồi em còn… chưa có lương.

- Từ năm 1985. Hồi đó bắt đầu có cụm từ “bù giá vào lương”, lương “cơ sở”- tức là “tối thiểu” như cách gọi hiện nay- được ''quy ra thóc'' là bằng 60kg gạo. Mỗi người hồi đó còn ăn tem phiếu, chỉ có 13,5kg gạo/tháng. Trừ gạo thổi cơm, còn những 46,5kg để ăn tiêu. Nhà tập thể cơ quan, không mất tiền, có thuê cũng chỉ… vài cân gạo/tháng, đời sống đâu có khó lắm. Bây giờ, lương tối thiểu tăng cả chục lần, 28 năm trôi qua, tính ra “cơ sở” để tính lương vẫn chỉ có 65kg gạo. Đó là các bác chuyên gia lớn, GS,TS của Chính phủ tính thế.

- Hồi đó, bộ trưởng 10 “phẩy”, 6 tạ rưỡi gạo. Bây giờ thành bao nhiêu, gạo ngon phải 300.000đ một yến…

- Cũng chỉ gấp 10 ngày còn bao cấp. Hồi đó phở 3 hào, bia cũng 3 hào (vại nửa lít, chứ không teo xuống 1 lít 3 vại như bây giờ). Nói tóm lại, gần 30 năm tăng được có 5kg gạo/tháng lương cơ bản mà CBCC sống vung vinh lắm.

- Còn CNVC cũng chỉ hơn ngày xưa 5kg gạo/tháng thôi, mà khổ thế.

- Chú có biết vì sao?

- Em ngu lâu mà bác.

- Người ta nói chán chê mê mỏi rồi, CBCC sống vung vinh vì thu nhập ngoài lương, nói đơn giản là phong bì, nhớ chưa?

- Nhớ, nhưng quên ngay vì CNVC làm gì có phong bì. Nói thế thì 30% số CBCC - tức ngót triệu bác “cắp ô” - cũng vung vinh cả sao?

- Có suất hết, làm ăn mẫn cán, hiệu quả cũng như rót nước pha trà, miễn là có chức, có ghế. Còn chuyện bằng cấp khỏi lo, ai cũng có đủ. Đời công tác chỉ 40 năm, 12 năm phổ thông, 4 năm đại học, 2 năm cao học, học chính trị, bồi dưỡng nghiệp vụ, hội nghị, hội thảo, tham quan trong-ngoài nước, cộng lại được bao lăm phục vụ nhân dân?

- Cơ chế, chế tài nó vậy mà bác. Nghe có vẻ thiếu sáng sủa, nhưng ai cũng mơ đấy. Giờ em vẫn còn mơ đây!

Lý Sinh Sự


Xem thêm:

- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Lãnh đạo VN có dám vì dân không?
- Chúng ta đã hết lòng với dân chưa?

Sunday, February 17, 2013

Tự phủ nhận mình không dễ

Lời bàn: Nhà thơ Bùi Minh Quốc từng viết: "Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa/Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi". Như vậy, cũng cần hiểu sự lên ngôi đó trong mọi hệ quy chiếu ... để nhận biết ai mới là người đểu cáng chứ. (MP)


Tầm này năm ngoái (Tết con Thìn-2012) ông Đặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ KH CN&MT nổi lên như 1 người hùng của dân qua thái độ rõ ràng dứt khoát ủng hộ anh em ông Đoàn Văn Vươn trong vụ đất đai Tiên Lãng-Hải Phòng. Nhưng chỉ sau đó ít lâu ông lại là đối tượng bị lề trái công kích qua vụ Văn Giang-Ecopark vì những văn bản ông ký nháy khi còn đương chức đương quyền. Cuối năm ông lại được vỗ tay lần nữa khi ngồi ở trụ sở Bộ cũ (ai có thể?), tiếp những người dân Văn Giang khiếu kiện và nói lời xin lỗi. Tiếng vỗ tay chưa ngớt thì ông đã “nói lại” gây chưng hửng cho những người mới vừa vỗ tay khen ông.

Những chiến sĩ tích cực và ẩn danh của lề trái trên mạng ảo ngay lập tức mắng ông Võ là lo giữ cái sổ hưu. Thật ra không phải vậy. Dưới thời độc tài toàn trị của nhà Ba Dũng, các ông Nguyễn Quang A, Tương Lai, Nguyên Ngọc…, những người vẫn ra Bờ Hồ biểu tình hay ký hầu hết các kiến nghị tập thể đăng chỗ chị Ba Sàm, không bị mất sổ hưu, mà vẫn được dành đất biên bài trên các tờ báo lề phải, chẳng hạn tuần nào chúng ta cũng gặp ông Quang A trên tờ Lao Động dù ông tổng tờ này không còn là ông Tống Văn Công “dân chủ”.  Ông Giáo sư Võ, không có 1 công trình khoa học cá nhân nào đủ có danh gì với núi sông, nếu có được biết đến, thì là được biết đến nhờ vai trò thứ trưởng, tạm cho là thứ trưởng tốt đi, nay nếu phủ nhận những gì ông làm khi ông là thứ trưởng, thử hỏi ông Võ sẽ còn lại gì. Chẳng còn gì cả. Tự phủ nhận mình không dễ.

Không chỉ ông Võ. Tất cả các ông lý cựu, cựu mưu sĩ cho các ông lý cựu, đang nổi lên như những đại diện ưu tú của dân tộc bên chỗ Ba Sàm, khi ký 1 văn bản mấy mươi hai “nhân sĩ trí thức” góp ý hiến pháp và đề xuất 1 mô hình đa đảng tổng thống chế (chủ-tịch-nước chế) Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và được Ba Sàm cùng các đồng minh nhìn đó như bản góp ý duy nhất chấp nhận được đối với chế độ (bất cứ ai khác định góp ý sẽ bị cho là tay sai cho chế độ làm loãng dư luận để bản dự thảo hiến pháp lý cựu Việt Nam Dân chủ cộng hòa này bị chìm đi), cũng chưa thấy ai tự phủ nhận mình. Người đứng đầu đoàn nhân sĩ được chính quyền tiếp đón và tiếp nhận bản góp ý (tất nhiên họ sẽ không xem xét) là cựu bộ trưởng tư pháp Nguyễn Đình Lộc chưa thấy tự vấn khi ông còn đầy đủ quyền lực, làm bộ trưởng 1 bộ quan trọng như Bộ Tư pháp, ông đã làm được cái gì, và nay, khi không có những lợi thế đó nữa, liệu ông sẽ làm được những gì. Nghị định 31-CP về quy chế quản chế hành chính, 1 nghị định phản dân chủ bậc nhất, cho phép chính quyền địa phương quản chế các đối tượng không cần qua xét xử, do thủ tướng thương dân Võ Văn Kiệt ký năm 1997 theo yêu cầu Bộ Nội vụ, thì khi đó ông Lộc là bộ trưởng Tư pháp (ông giữ chức suốt 10 năm từ 92 đến 2002) có ý kiến gì, sao ông không “từ chức để phản đối” như cách hành xử dân chủ của mọi ông bộ trưởng không hài lòng với chính sách của người đứng đầu nội các? Còn nếu ngày xưa ông ngu, bây giờ ông tỉnh thì sao ông chưa nói lời sám hối về cái ngu xưa của mình, sao ông không ký bình thường mà phải cố chen làm người đứng đầu đoàn nhân sĩ?

Không trách ông Lộc được. Hầu hết những người đồng đơn với ông, khi ký tên vào bản kiến nghị, đều treo lủng lẳng bên cạnh mình 1 loạt chức danh có được trong chế độ độc đảng mà cái chế độ đó nay họ đòi loại bỏ, nguyên này nguyên nọ. Không ai tự phủ nhận mình khi ghi những chức danh đó theo kiểu “nguyên thứ trưởng vô dụng”, “nguyên cố vấn bất lực”, “nguyên lãnh đạo cơ quan mặt trận tổ quốc bù nhìn”… Không phải vì sổ hưu. Mà vì phủ nhận mình không dễ. Mà vì nếu phủ nhận mình thì tiếng nói của mình cũng thành vô giá trị.

Ngay 1 nhân vật dũng cảm vô song, đấu tranh chống toàn trị trong 1 giai đoạn khắc nghiệt với người đấu tranh hơn nhiều so với các nhân sĩ bây giờ, là cụ Trần Độ, dũng cảm có thừa nhưng vẫn chưa đến mức tự phủ nhận mình. Khi ra khỏi đảng Cộng sản của các ông Mười-Anh-Nông-Dân, cụ Trần Độ nói đảng này không còn là đảng của cụ ngày xưa nữa. Đảng Cộng sản của các ông Mười-Anh-Nông-Dân dù gì thì cũng là đảng cộng sản mở cửa hội nhập. Còn đảng ngày xưa của cụ Độ, đảng Lao động thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, là đảng làm Cải cách ruộng đất, bỏ tù không chỉ Nguyễn Chí Thiện mà cả đồng minh thời điểm 90 của cụ Độ là cụ Hoàng Minh Chính, diệt Nhân văn Giai phẩm, dùng vũ lực thủ tiêu Việt Nam Cộng hòa và thủ tướng VNDCCH-thành viên đảng đó, ông Phạm Văn Đồng là người ký công hàm Hoàng Sa.

Nói bản góp ý hiến pháp đi kèm bản dự thảo hiến pháp tự soạn là bản lý cựu là 1 cách nói có phần giản lược. Ngoài các vị lý cựu, các vị cộng sản phản tỉnh nhóm võ văn kiệt, còn có các vị nhóm dương văn minh nữa: Hồ Ngọc Nhuận, Huỳnh Tấn Mẫm…- những người sinh ra và lớn lên ở Việt Nam Cộng hòa, đã đấu tranh để hỗ trợ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa toàn thắng, toàn trị và nay lại kêu gọi bãi bỏ chế độ toàn trị đó, đồng thời cũng chưa có lời nào nhìn nhận lại sự hỗ trợ toàn trị trong quá khứ của mình.

Bên Ba Sàm đang đăng dần sách của GS Lê Xuân Khoa vể chiến tranh Việt Nam, em đang copy dần về máy, đợi bao giờ đủ bộ rồi mới đọc. Nhìn mục lục thấy GS phân tích cái sai của cả VNDCCH, cả VN Cộng hòa, cả các cường quốc… nghĩa là có vẻ đầy đủ khách quan khoa học lắm, nhưng chưa thấy dành phần nào phân tích những người “cánh tả miền Nam” –những người quan niệm chính trị không thể giống VNDCCH (nên thực tế sau này nhiều người chuyển sang đấu tranh: từ Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan xưa đến Hồ Ngọc Nhuận nay) nhưng lại hỗ trợ VNDCCH đắc lực trong 1 cuộc chiến có “bên thắng cuộc” và “bên thua cuộc”. Mà đây là lực lượng thú vị nhất, khó hiểu nhất, rất cần phân tích.

Trong vở chèo rộn rang lề trái lề phải góp ý hiến pháp đầu xuân, xuất hiện ông nghị Hoàng Hữu Phước khật khưỡng đi vào, chân nam đá chân siêu, nói năng lảm nhảm. Càng vui chứ sao. Xem chèo thì phải có hề chèo mới là đúng kiểu.

Nguồn: Cavenui

P/S. Ông Phước mắng ông Dương Trung Quốc ngu khi coi Việt Nam Cộng hòa là có đa đảng. Chẳng biết có không, nhưng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa xưa có đa đảng đấy, ngoài đảng Lao động còn có đảng Xã hội của ông Nguyễn Xiển, đảng Dân chủ của ông Nghiêm Xuân Yêm, nay mấy ông ấy đều được đặt tên phố cả. Nhưng vẫn có cải cách ruộng đất, vẫn có đủ thứ đã được nhắc đến ở phần trước. Đa đảng mà đa đảng một bề, thì khác gì một đảng mà có Ba Tư Ba Bá tranh hùng đâu.


Xem thêm:
- Nghĩ về dân chủ
- Tản mạn về điều 88, tham nhũng, dân chủ và văn minh
- Dốt lịch sử, địa lý Việt Nam
- Căn bệnh mãn tính