Showing posts with label cô gái Việt Nam. Show all posts
Showing posts with label cô gái Việt Nam. Show all posts

Thursday, December 19, 2013

Món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam"

>> Vỉa hè: Miếng ăn khác nhau chỗ nào?
>> U23 Việt Nam thất bại vì bị muỗi cắn
>> Chào cờ, hát quốc ca giữa ngã tư đường phố
>> 65 năm qua chưa có ĐBQH nào trình sáng kiến pháp luật
>> Giữ vững an ninh quốc gia, an toàn xã hội trong mọi tình huống


Cứ vài tháng thì trên phương tiện truyền thông, báo chí lại đăng dòng tít " ... công an lại phát hiện một vụ môi giới hôn nhân trái phép quy mô lớn ..."hay" ... hàng chục, hàng trăm cô gái VN xếp hàng cho ... người Hàn tuyển vợ ... ". Ôi! Cái tuyển vợ!

Bực mình thằng tui thốt lên câu thơ " ...Cha mẹ thói đời ăn ở bạc ...", dẫu biết rằng Tú Xương viết "Thương vợ" để chửi cái 'thói đời' đã khiến cho người phụ nữ chịu nhiều bất hạnh, thiệt thòi. Vì thói đời đã khiến "...Có chồng hờ hửng cũng như không" ... Ôi! Cái thói đời!

Ngày xưa, Bà Trưng, Bà Triệu đã từng cầm quân hiên ngang đánh giặc, khi gặp thế đường cùng đã tuẫn tiết để bảo toàn danh dự ... Ôi! Cái danh dự!

Nguyễn Du đã khóc Kiều vì cái kiếp "Hồng nhan bạc mệnh", ông khóc cho thân phận của nữ nhi thường tình hay chính cho bản thân ông trước thế sự cuộc đời. Rồi cái tuyệt tác "Kiều" ấy được các cô gái hành nghề mại dâm an ủi bản thân mình bằng ba chữ " ... phận nàng Kiều ..." . Ôi! Cái phận Kiều!

Thời Pháp thuộc, miếng đất màu mỡ Việt Nam được triệt để khai thác, từ tài nguyên, sức lao động .., đến đàn bà . Đọc truyện "Làm Đĩ", "Số Đỏ" của ông vua phóng sự Bắc Hà Vũ Trọng Phụng ta bắt gặp cái từ Me Tây . Ôi! Cái Me Tây!

Trước năm 1975, Sài Gòn được mệnh danh là "Hòn ngọc Viễn Đông", xã hội tư bản này giúp cho người dân năng động, kinh tế phát triển nhưng mặt trái của nó cũng thật khủng khiếp mà mại dâm và ma tuý là cái đáng ngại nhất . Ôi! Cái tư bản!

Sau năm 1975, VN thống nhất, xác lập CNXH trên toàn đất nước, Sài Gòn vẫn năng động, nhưng nghèo, vẫn còn đấy mại dâm và ma tuý. Hậu quả của chiến tranh, mô hình kinh tế lạc hậu, cách điều hành quan liêu, độc đoán, bất cập ... Đã hơn 30 năm sau ngày thống nhất, thế giới vẫn nhìn VN là một quốc gia nghèo nàn, lạc hậu, còn người dân trong nước, có được bao nhiêu người ao ước, lãng mạn, nhìn thấy tương lai " ưu việt " của thế giới đại đồng không nhĩ ? Ôi! Cái đại đồng !

Đi từ Bắc chí Nam, có cô gái nào mà không leo lẻo cái miệng " ... công dung ngôn hạnh ... ", " ... tự hào dân tộc ... ", hay " ...hôn nhân phải có tình yêu ... ". Mẹ kiếp, các nhà thơ, nhà văn, nhà hiền triết, nhà khoa học, nhà văn hoá ... tìm cách định nghĩa cho được cái " Tình yêu là gì ? " , nghe thì có vẽ hay, nhưng chẳng ông nào thấy đủ, chẳng ông nào cho ông nào đúng cả ... Ôi! Cái Tình yêu!

Từ Trung ương đến địa phương, ở đâu cũng có Hội Phụ nữ, chuyện tốt khoe, chuyện xấu che, thế là " ... gái VN bán qua biên giới ..." , " ... gái VN ngồi trong lồng kính ...", "... gái VN xếp hàng cho tuyển ..." . Tạo công việc cho phụ nữ, dạy nghề cho phụ nữ, giáo dục văn hoá cho phụ nữ ... thế mà mấy cô cứ muốn đi ra nước ngoài cơ, cứ thích "ôm " cái thằng mà chẳng biết nó nói gì " ... tao yêu mày... " hay "... tao mua mày... ". Ôi! Cái Hội Phụ nữ!

Cha, mẹ nào không thương con, đã thương thì phải nuôi cho tử tế chứ. Đẻ ra một bầy rồi bảo tụi nó bơi, không dạy sao tụi nó bơi nổi. Biết bao nhiêu cô khi được hỏi vì sao ra nông nổi này đều trả lời "... vì chữ hiếu ..." Ôi! Cái chữ hiếu!

Còn chính bản thân các cô, dù "đói" nhưng vẫn có miệng để ăn, dù "mù chữ" nhưng vẫn có mắt để nhìn, dù "thất học" nhưng vẫn có tai để nghe ... Một thế hệ con lai sẽ ra đời, nó sẽ nhìn nhận về quê Ngoại của mình như thế nào khi nó đọc lại các bài báo này. Dân Nhật "lùn", họ lai để họ "cao", để họ được tôn trọng trên thế giới, để bản sắc dân tộc họ được nâng niu ... Đằng này...Ôi!Cái Con lai!

Tổng thống Hàn Quốc đã từng phát biểu "... Việt Nam và Hàn Quốc là sui gia ..." . Không biết là thiện ý hay ác ý, nhưng quan hệ hai nước là quan hệ thị trường, mà thị trường thì mua bán trao đổi tất cả những mặt hàng có lời . Thế là xuất hiện món hàng mang tên "Cô gái Việt Nam" .

MP
08/10/2010

Xem thêm:
- Lý sự của những con đĩ
- Hãy tha thứ cho nàng vì nàng chỉ đẹp
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"

Saturday, December 31, 2011

Quan báo tào lao và công luận 'nhao nhao'

Chào mừng bạn đến với Phuocbeo Blog!


Quan báo tào lao...
Quan báo đây nói rõ là Hồ Thị Thu Hồng, tức beo BLOG, sự kiện lá cờ 6 sao inh ỏi mấy ngày qua được tổng kểt thành một câu ngắn gọn “Nói như chú Du sang trọng quá và làm như chú Giao kì công quá, Beo gọi đơn giản cái đám thất nghiệp nhao nhao trong vụ cờ ngũ lục tinh này là: lũ bới cứt tìm giòi.” sau khi copy Trương Thái Du và Giao làm nội dung thân bài trong một entry blog của chị ta.

Chưa cần phải xét đến tính sự thật của cái tổng kết ấy, chỉ quan sát tiêu chí xây dựng hình ảnh đẹp của một Tổng biên tập báo Thể thao TP Hồ Chí Minh đã hỏng bét. Trong thể thao người ta tôn vinh cách chơi đẹp, mà văn hóa người ta ghét sự biển lặn, lấp liếm, quy chụp, thái quá vấn đề... Không biết bao nhiêu kẻ trong cái đám thất nghiệp nhao nhao bớt cứt tìm giòi kia là bạn đọc của tờ báo mà chị ấy làm Tư lệnh. Làm cho thượng đế ghét (sự thật là thế), vô tình hay cố ý đều là sự biểu hiện của một kẻ kinh doanh tồi.

Với lời tổng kết ấy, chị ta đã gián tiếp truyền thông điệp đến các nhân viên của mình, nếu một bản tin nào mà bị công kích quá, cứ lên blog nắn nót rằng: “Tại chúng nó thất nghiệp rỗi hơi nên bới cứt tìm giòi”.

Thú thật, beo BLOG cũng như bao blog công dân khác, luôn có sự thú vị nhất định riêng của nó. Nhưng xét cái nhìn của quan báo, sự kiện lá cờ 6 sao mà tính đúng sai, nghiêm trọng hay bình thường mờ nhạt đến độ mọi tức tối phải dồn hết lên đầu dư luận làm điểm nhấn nương nhờ thở than thì quả là ngạc nhiên thật.

Quán tính, thói quen từ Thông tấn xã khó ngày một ngày hai thay đổi được, chị ấy còn phải tu chỉnh nhiều nếu thật sự muốn khẳng định mình là một Tổng biên tập, hay chí ít cũng là một nhà báo chuyên nghiệp, nghiêm túc với nghề.

Quan sát kẻ thất nghiệp bới cứt tìm giòi cũng chỉ là một kẻ rảnh rỗi tào lao.

Công luận nhao nhao...
Tính hai mặt của một vấn đề, cái hay của mạng nối kết là sự nhanh nhạy, nhao nhao…

Nếu không có sự nhao nhao kia và bản tin BBC phản ánh một cách kịp thời thì làm sao có kết quả hai ngày sau phản hồi của Bộ Ngoại giao Việt Nam đăng tin ngắn chính thức nhận trách nhiệm sai lầm, thiếu sót.

Nếu không có tính nhao nhao kia, sự mơ hồ của những kẻ sai sót mang tên công chức ấy mới được tẩy não và lập trình lại một cách chắc chắn rằng quốc kỳ Trung Quốc chỉ có 5 sao.

Công luận đói thông tin nên mới tìm đến mạng. Chẳng trách chi các blogger có thẻ nhà báo, ngay cả báo chí quốc doanh cũng tự kiểm duyệt, cẩn thận chọn những hình ảnh không có lá cờ lạ kia để điểm tin sự kiện ông Tập công du. Riêng tờ VietNamnet nhanh nhảu một tí vội rút xuống liền.

Sự cẩn thận bao giờ cũng cần thiết, nói thế để hiểu sự sai sót kia là nghiêm trọng, quy trình ngoại giao, đón tiếp một vị yếu nhân rất chặt chẽ, không chấp nhận, không có chỗ cho sự sai lầm, nhưng hài hước là nó đã xảy ra.

Nếu thích suy diễn…

Trang trí một hình chữ nhật, theo quan điểm mỹ học, cách bố trí một ngôi sao trên quốc kỳ Việt Nam là cách chuẩn, cơ bản, trọng tâm, đối xứng, ổn định, bền vững. Năm ngôi sao trên quốc kỳ Trung Quốc là sự phá cách tồi, lệch tâm, mất đối xứng, thể hiện sự bất ổn. Căn cứ vào kích thước chuẩn của một lá cờ, ngôi sao trên quốc kỳ Việt Nam là ngôi sao to nhất, ấn tượng nhất.

Đã thế, sau khi cộng đồng mạng nhao nhao vài ngày, tiên sinh Trương Duy Nhất dành một không gian nhỏ trong nhà đón Trương Thái Du về, im lặng đặt đó, nếu như những lời còm thuận thảo, thì đắc chí đấy là "có thể không mới, chưa hẳn đã hay, nhưng là một góc nhìn khác", còn ngược lại mà bị ném đá túi bụi, thì bỏ nhỏ bài đó của hắn, tao chỉ mang về đây, tụi bây thích làm chi thì làm…

Tội nghiệp Trương Thái Du, mang tiếng bao nhiêu lần mà vẫn bền chí thế kia. Bền chí một cách hợm hỉnh, làm bệ phóng đẩy Việt Nam lên cao vời vợi. Thưa họ Trương, tự tin là một đức tính tốt, nhưng làm sao có thể lạc quan tếu khi thực tế Việt Nam phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, căng thẳng diển ra hàng ngày...

Khi Hoàng Sa đã bị chiếm đóng,
khi tờ Hoàn Cầu kia ra rả kích động bạo lực...
khi những ngư dân bị khó dễ trong lúc mưu sinh trên chính vùng biển tổ quốc mình,
..,
khi lịch sử bao đời minh chứng, chuyện biên giới đường bộ Việt–Trung 2008 vẫn đọng lại những câu hỏi lớn, những địa danh Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Bải Tục Lãm… mỗi lần nhắc lên... như xát muối vào vết thương... mỗi người dân Việt Nam.

Chuyện lá cờ 6 sao như thế là đủ rồi… (riêng người viết)

Chỉ muốn nói rằng, tôn trọng chính mình, tôn trong quốc kỳ quốc gia mình chính là phải tôn trọng hình ảnh trung thực của quốc kỳ nước khác. Hình ảnh lá cờ 6 sao vừa qua là sai lầm nghiêm trọng, và đã sai thì phải xin lỗi, phải sửa sai, không để xảy ra thêm một lần nào nữa.

Quan báo cũng là người và công dân làm báo, đọc báo cũng là người, họ có quyền nhao nhao. Nhưng chớ nên tào lao, họ thất nghiệp cũng chỉ vì sự tào lao của các quan.

MP

Xem thêm:
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Khôn như thượng thư văn hóa