Showing posts with label nhà văn. Show all posts
Showing posts with label nhà văn. Show all posts

Saturday, December 7, 2013

Đánh thuế thằng nói phét !!!

>> Con voi - con chuột - con người
>> Kẻ giết người đã xin lỗi ông Nguyễn Thanh Chấn
>> “Vỗ tay thật to cho thật ...sướng !!!”
>> Độc đáo dù-lộn-ngược từ sự sáng tạo của người Nhật
>> Tin vào lòng tốt


Nhật Tuấn

Mấy hôm nay thời tiết Sàigòn rất lạ, trời xám xịt, lạnh như thu Hà Nội, cô Phượng cave chơi luôn cái áo thun bó chặt, ngoài khoác áo len mỏng làm thằng Bảy xe ôm hít hà :

“ Chèn đéc ôi…chị Phượng cave mặc xốn con mắt lái xe vầy e gây tai nạn  nghiêm trọng đấy nha”
Cô Phượng cave cười  rinh rích :
“ Đáng đời mấy thằng dê già …”
Ngoài cửa quán chợt thập thò thằng Tới, con bà Năm củ cải. Chị Gái hủ tíu gọi :
“ Vào đi, lấp ló ngoài đó làm gì ?”

Thằng Tới lò dò bước vào :
“ Con tìm má con…”
Cô Phượng cave cười cười :
“ Lại xin tiền bao thư cho cô giáo  hả ?”
Thằng Tới chưa kịp trả lời, gã Ký Quèn đã kéo tay :
“ Vào đây…vào đây tao hỏi , học lớp mấy rồi ?”
“ Lớp 12 …”
Gã Ký Quèn lại hỏi :
“ Vậy mày có biết ông Nelson Mandela vừa chết là ai không ?”
Thằng Tới tỉnh rụi :
“ Biết chết liền…”
“ Vậy mày có biết ông Bill Gate là ai không ?”
“ Hổng biết…”
“ Vậy mày có biết Obama là ai không ?”
“ Hổng biết luôn…”
Gã Ký Quèn đập bàn :
“ ĐM…hỏi gì cũng hổng biết, hổng biết…Vậy mà thằng Tổ chức Hợp tác  Phát triển quốc tế dám đánh giá học sinh Việt Nam giỏi hơn học sinh Mỹ…”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Bởi vậy bây giờ người ta gọi lễ “tốt nghiệp” là lễ “thất nghiệp”, sinh viên ra trường thất nghiệp cả đống…”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ Ba cái thằng “quốc tế” dánh giá theo kiểu bốc trời vậy ai còn tin. Tao nghe nói Tổ chức nhân quyền quốc tế còn bỏ phiếu cao cho VN nữa kìa. ĐM…”quốc tế” … bốc phét quá cỡ thợ mộc…”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Cứ gì “quốc tế” , Việt Nam cũng khối thằng nói phét lên trời, như cái hôm được vào Hội đồng nhân quyền, cha Phó đoàn sướng quá bốc lên :” VN là một đất nước vĩ đại….”
Cô Phượng cave chen ngang :
“ Nói phét vậy nhằm nhò gì. Mới rồi cha Phó Chủ nhiệm Tư pháp quốc hội còn nói “cơ quan điều tra ở Việt Nam được coi là một trong cơ quan giỏi nhất thế giới …”
Ông Tư Gà nướng càm ràm :
“ ĐM…có mỗi cái xác chết quăng sông mà cả hai tháng nay không tìm được …Nhưng bốc phét vậy cũng chưa bằng cha nội nói “tuyệt đại bộ phận nhân dân đồng tình cao với dự thảo hiến pháp”. Chẳng nói đâu xa, nội  hẻm này có ai biết cái hiến pháp mặt ngang mũi dọc ra sao mà đồng tình cao ?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Phản động, sao ông Tư Gà nướng dám nói đồng chí Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng bốc phét hả ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hô hố :
“ Ủa…vậy cha này nói câu đó hả ? Nhà nước tổ chức cuộc thi nói phét  phải trao giải nhất cho chả …”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Chưa…chưa đâu…giải nhất phải giành cho cha mới bốc phét trên tivi thu nhập đầu người VN là 2000 đôla tính sáng tiền cụ mỗi tháng phải hơn 3 triệu…”
Gã Ký Quèn tán thêm :
“ Nội trong hẻm có bao nhiêu người tháng hơn 3 triệu, lại còn cả đống thất nghiệp ngồi đầy ra kia, lại còn 19 triệu người nghèo như bà Giám đốc Ngân hàng thế giới tại VN phát biểu. Cha nội này xứng đáng nhận giải nhất bốc phét …”
Thằng Bảy xe ôm xua xua tay :
“ Chưa…chưa đâu …hậu sinh khả úy…giải nhất nói phét phải dành cho thanh niên trẻ chớ ?”
Cô Phượng cave sốt ruột :
“ Mày nói ai vậy Bảy ? Thanh niên nào dám qua mặt ông già ?”
Thằng Bảy xe ôm cười hềnh hệch :
“ Có lần Bí thư thành ủy xuống trường đại học hỏi một sinh viên :” anh đang ở đâu, làm gì ?”, lập tức anh ta ưỡn ngực dõng dạc :” :”Báo cáo đồng chí Bí thư kính mến, lớp trẻ chúng tôi đang…ra khơi câu cá mập…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Ra khơi câu cá mập là sao ? Bộ thằng  chả ở Công ty đánh bắt thuỷ hải sản hả ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
”Nó bắt chước nói theo bà Triệu đấy. Ngày xưa bả nói :” "Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá Kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta". Cha này muốn nói lên cái chí lớn, xả láng cuộc đời, liều mình như bỏ cho sự nghiệp vậy thôi. Nhưng chả không dám “chém cá kình” mà chỉ dám “ câu cá mập” thôi.. .”
Thằng Bảy xe ôm hăng lên :
“ Vậy thì chưa trao giải nhất cho ai , chờ hết năm đã. Nhưng ngay từ  giờ phải đề nghị quốc hội đánh thuế những thằng nói phét…”
Cả quán cười ồ. Riêng ông đại tá hưu ực một ngụm càphê…

12-6-2013

Nguồn: Blog Nhật Tuấn


Xem thêm:
- Nhân định và thiên lý
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính
- Nhìn đất nước từ cảm nhận thành phố nhỏ bên sông Hàn

Thursday, September 26, 2013

Lên bờ xuống ruộng trước khi nhận giải Nobel

>> Ảnh ấn tượng trong ngày
>> Việt Nam-bị nhốt trong ý thức hệ xã hội chủ nghĩa (Lý Quang Diệu)
>> Không nên khuyến khích loại “bằng giỏi nhưng cực dốt” tàn phá đất nước này nữa, bác Thanh Bá ạ!


Trần Đình Sử

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa có lời kêu gọi nhà văn sáng tạo các tác phẩm văn học nghệ thuật lớn xứng đáng với dân tộc và thời đại. Đó là một ý kiến rất hay. Nhưng làm thế nào để có được tác phẩm hay? Số phận nó sẽ như thế nào” Tôi xin kể số phận lên bờ xuống ruộng của kiệt tác Báu vật của đời của nhà văn Mác Ngôn để cùng suy ngẫm.

Mạc Ngôn kể, khi bắt đầu sáng tác, động cơ của ông cũng rất tầm thường. Ông muốn có một chiếc đồng hồ đeo tay. Các bạn bè của ông đều có, mà ông thì không sao kiếm được vì trong túi không có tiền. Ông nghĩ, sáng tác tác phẩm văn học đăng báo, nếu được đăng thì có nhuận bút và đồng hồ cũng có. Nhưng các bài tập ban đầu đều không thành công. Bố mẹ ông đã phải bán một con bò để mua cho ông chiếc đồng hồ.

Nhưng tìm tòi học hỏi khi sang tác đã nhen nhóm trong ông tình yêu văn học. Đúng lúc đó mở của khai phóng, sách văn học nước ngoài được dịch rất nhiều. Ông vô cùng biết ơn văn học dịch, nhờ nó mà ông tiếp nhận được nhiều loại sáng tác đa dạng của thế giới, đặc biệt là tiểu thuyết của các nhà văn châu mĩ La tinh, nhất là Marquez. Ông đọc đủ loại từ Faulkner, Kafka, Tolstoi, Solokhov, Gras, các tác phẩm của Kawabata, Kenzaburo. Họ mở ra cho ông những con đường mới lạ. Và cáng thúc đẩy ông sáng tác. Ông trở thành nhà văn tiền phong chủ nghĩa của Trung Quốc.

Tất nhiên để có tác phẩm Báu vật của đời, ông đã trải qua 20 năm sáng tác, tích lũy đầy mình tri thức, kinh nghiệm và bản lĩnh.

Cấu tứ của tiểu thuyết Báu vật của đời bắt đầu từ một hôm, khi ông rời tàu điện ngầm ở Bắc Kinh đi lên đường. Ông cứ bước theo bậc tam cấp đi lên, cho tới khi sắp ra khỏi bậc thang thì trước mắt ông là một người mẹ gầy đen, đang ngồi, ôm hái con nhỏ, mỗi đứa ngậm một đầu vú day day, tay kia thì sờ ngực mẹ. Ông đứng lặng người, nhìn trân trân, bất giác nước mắt ứa ra, mặc cho mọi người đi qua ngạc nhiên nhìn ông như quái vật. Cho đến khi có người đến vỗ vai, là một người bạn, hỏi vì sao lại khóc. Ông cho biết ông nhớ lại thời ấu thơ và thương mẹ mình.  Ông là con út, mẹ thương cho bú đến năm tuổi. Ông nhớ tới những năm sáu mươi, làng xóm không đói to, không có gì ăn, phải hái rau dại ngoài đồng mà săn. Có gì ngon mẹ đều cho con, có lần đói quá mẹ ông đã ăn sống rau dại giữa cánh đồng. Thế là ông quyết tâm sẽ viết một tiểu thuyết để kính tặng mẹ. Ông nghĩ đến mẹ , đến người phụ nữ, đến đất mẹ nuôi dưỡng con người. Cái ông nghĩ ra đầu tiên là cái tên tiểu thuyết. Phong nhũ phì đồn. Phong nhũ nghĩa là vú to, phì đồn là mông nần nẫn, ông nghĩ đó là biểu tượng của phụ nữ, của sinh thực mà ai ai cũng thích, nếu không thì là có vấn đề. Nhân vật chủ chốt là người mẹ giàu sức sinh nở và giàu khả năng thương khó. Nội dung tiểu thuyết phải là số phận của những con người, đặc biệt là phụ nữ. Ông dự định viết trong mười năm, nhưng rút cuộc chỉ viết trong chín mươi ngày là xong. Khi thức thì ngồi dậy viết, khi ngủ thì viết trong mơ. Ông viết rất vui, đến nỗi khi viết xong ông lên 10 kg.

Khi tiểu thuyết đem đến nhà xuất bản, vấn đề dầu tiên là ban biên tập không chịu cái nhan đề kia, nó có tính khêu gợi tình dục quá. Nhưng nhà văn kiên quyết không thay đổi, cuối cùng ban biên tập phải nhượng bộ. Khi in ra rồi, búa rìu mới bắt đấu đổ xuống đầu ông. Tại sao quân quốc dân đảng lại được miêu tả tốt, tại sao người cộng sản lại tả xấu, tại sao công kích đảng cộng sản. Người ta thành lập một tiểu ban đến làm việc với ông suốt ngày đêm. Họ chia nhau mỗi người một chương, đọc kĩ và phê phán những chỗ sai trái của ông về quan điểm, lập trường. Ban đầu ông không chấp nhận, nhưng trong số những người làm việc có một người phụ nữ bụng chữa đã vượt mặt, khi trao đổi, ông như nhìn thấy cả đứa bé trong bụng kia đang dẫy đạp. Ông nghĩ đứa bé kia tội tình chi mà cả hai mẹ con đều khổ. Thế là ông chấp nhận. Bao nhiêu bài mà thành viên tổ nghiên cứu viết ra để phê phán ông, ông đều kí tên nhận lỗi hết. Tưởng thế là xong, song cấp trên không muốn thế, họ muốn phải có cái gì xử lí chứ.  Thế là lại tiểu tổ ấy đến vận động ông viết thư đến nhà xuát bản, đề nghị ngưng xuất bản, còn sách đã in thì phong lại đêm tiêu hủy. Ban đầu Mạc Ngôn kiên quyết không chịu. Việc cấm đoán là của các ông, còn tôi, tôi không rút lui tác phẩm. Tiểu tổ lại làm việc với ông cả đêm lẫn ngày. Cái cô bụng chữa kia lại đến thuyết phục nhiều lần. Ông thấy thương cô ấy, nghĩ, cuốn sách là cái quái gì, nó quý bằng cái sinh mệnh trong bụng người đàn bà kia không. Thế là ông viết đúng như họ yêu cầu. Nhưng nhà xuất bản vừa tuyên bố sách cấm, phải thu hồi thì trên thị trường sách in lậu phát hành tràn lan khắp cả nước, không ai ngăn được. Trong lúc đó thì trên các báo chí quan phương nhan nhản các bài phê phán ông  với những quy chụp, tội danh, lời dạy đời y như thời kì đại cách mạng văn hóa mấy chục năm trước. Ông bảo tôi hết sức khinh bỉ các bài đó, không chỉ đạo đức tầm thường, trình độ văn hóa thấp kém, hiểu biết nông cạn, mà thái độ lại thô bỉ. Đặc biệt là các nhà văn lão thành, sức sáng tác đã cạn thì lòng đố kị càng hăng, lời lẽ càng ác độc, ông càng coi thường. Một số nhà văn trẻ thì lại do nhu cầu riêng luôn miệng nhân danh nhân dân, tổ quốc, tự coi mình là đại diện cho nhân dân, thiếu một nỗi là khi ra đường thì dán hai chữ nhân dân lên mặt nhằm đánh dấu thân phận mình cho xã hội biết.

Chính trong lúc phong trào phê phán tiểu thuyết đang lên cao thì có một nhóm nghiên cứu sinh văn học của trường Đại học Cát Lâm tổ chức một cuộc tọa đàm về tiểu thuyết Báu vật của đời. Sự phân tích sâu sắc, thấu tình đạt lí và đánh giá cao tác phẩm của Mạc Ngôn, coi đó là thành tựu của văn học Trung Quốc đương đại. Kế đó có một tờ báo nhỏ dũng cảm đem đăng các bài đó lên. Dư luận loãng ra, cuộc phê phán đã có chiều thay đổi. Giá trị văn học nằm ở trong tim người, không nằm ở những lời đánh giá có định hướng. Tác phẩm tuy bị cấm nhưng vẫn cứ lưu hành.  Nó được dịch ra nhiều thứ tiếng và cuối cùng được nhận giải Nobel.

Nhà văn Việt Nam muốn có tác phẩm lớn, hãy suy nghĩ và biết tự tin, tự trọng, sẽ có ngày thành công.

(Theo sách Mùi vị của tiểu thuyết của tác giả Mạc Ngôn, nxb. Xuân Phong, Thiên Tân, 2003.)

Nguồn: Blog Trần Đình Sử




Wednesday, July 31, 2013

Phạm Xuân Nguyên - Một cái tên "hót" vì việc dạo quanh hồ Gươm

>> Phong trào đừng nên làm ào
>> Phê bình chỉ điểm
>> Người mọc đuôi


NGÔ THỊ KIM CÚC

Nếu tìm hiểu về Phạm Xuân Nguyên từ những nguồn khác nhau, người ta sẽ chẳng biết vẽ chân dung anh thế nào, bởi vì, có rất nhiều trong một.

Đó là người đã định đầu tư sâu cho văn học miền Nam khi mới trở thành nghiên cứu viên của Viện văn học. Là một dịch giả có thể chuyển ngữ ba thứ tiếng Nga, Anh, Pháp tốt như nhau. Là người hay giúp đỡ các chuẩn tiến sĩ viết luận văn, trong khi mình nhất định dừng lại ở văn bằng cử nhân. Một giảng viên đầy lôi cuốn với sinh viên nhờ kho kiến thức uyên bác và cách diễn đạt tinh gọn. Một người dẫn chương trình sinh động và thâm thúy. Một bạn rượu vui tính, ít khi làm phiền ai. Một cộng tác viên không bao giờ nói không khi được nhờ cậy. Một cái tên “hot” vì việc dạo quanh hồ Gươm. Là Phó chủ tịch rồi Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội…

Sao trong một người lại có thể sống chung nhiều con người khác nhau như thế? Thật ra, điều đó không hề mâu thuẫn mà là một tổng thể đa dạng, cân bằng, ổn định. Bởi vì Phạm Xuân Nguyên trong bất cứ vai trò nào cũng thực hiện với trách nhiệm và chất lượng cao nhất có thể.

Là người từng đưa Phạm Xuân Nguyên đến gặp bác Lê Ngộ Châu, Chủ nhiệm Tạp chí Bách Khoa (Sài Gòn) để nhờ bác kết nối với những nhà văn miền Nam khác, tôi đã thực sự tiếc khi kế hoạch về văn học miền Nam của Nguyên không thể thực hiện. Biết rõ một nền văn học để có thể nói về nó một cách chính xác, đó chẳng phải là cách làm khoa học và thấu tình đạt lý hay sao. Nhưng có lẽ ý định đó đã đi sớm hơn thời đại của mình nhiều bước quá chăng?

Những bài nghiên cứu, phê bình văn học của Phạm Xuân Nguyên xuất hiện khá đều trên mặt báo. Và dù anh khen hay chê tác phẩm thì người đọc cũng dễ dàng nhận ra thiện ý và tâm thành của tác giả. Văn hóa tranh luận được tôn trọng, và sự quy chụp hoặc đánh tráo khái niệm không có trong cách làm của anh. Người ta có thể tán thành hay không nội dung bài anh viết, nhưng vẫn phải thừa nhận sự khách quan đúng mực của nó. Ngay trong thời điểm xảy ra những tranh luận căng thẳng nhất, bài viết của Phạm Xuân Nguyên dù quyết liệt, thẳng thắn nhưng chưa bao giờ xúc phạm hay có ý xấu với bất kỳ ai. Có lẽ điều đó bộc lộ nét đặc trưng của con người anh: hòa nhã, dễ gần. (hết trích)

Xem hết toàn bài tại >>> đây! - Nguồn: Thanh Niên

P/s: Thấy dòng chữ 'Một cái tên "hót" vì việc dạo quanh hồ Gươm' có gì đó tếu tếu mà nhiều ẩn ý, lấy đặt tên cho entry này luôn!


Xem thêm:
- Phản giáo dục
- 'Tôi sẽ nhận làm Luật Biểu tình'
- Bản dịch càng mượt mà tiếng Việt bao nhiêu càng sai nhiều bấy nhiêu?