Showing posts with label nghề nghiệp. Show all posts
Showing posts with label nghề nghiệp. Show all posts

Friday, January 10, 2014

Bảo vệ mình trước khi bảo vệ người khác

>> Anh hùng thành cái mua vui!
>> Nghị quyết về Chủ tịch nước quyết định phong, giáng chức quân hàm cấp tướng
>> Trung Quốc: các quan chức đang cố cất giấu tiền ăn cắp được như thế nào
>> Trang tin điện tử tổng hợp không được lấy nguồn từ Facebook


Lý Toét

Thực tiễn cách mạng nước ta cho thấy, bạo lực được cổ vũ. Cả làng hùa nhau đánh chết kẻ trộm chó, rồi đốt xác thành than mà không được điều tra đến nơi đến chốn. Đám đông 700 người ngang nhiên nhận tội giết người (trộm chó) như là hành vi anh hùng mà không bị trừng trị.


Giữa chốn công đường, ngang nhiên đe dọa giết kẻ khác mà không bị câu lưu, điều tra và chế tài.

Bảo vệ công trường tấn công nhà báo và thách thức dư luận mà không hề bị xử lý.

Việc ỷ vào đám đông nhiều hơn gấp bội tấn công một nhóm người đang làm việc nhân danh bảo vệ kẻ yếu cũng chỉ là tất yếu của việc dung túng bạo lực của nhà cầm quyền.

Trong sự việc xảy ra ở Samsung, các anh bảo vệ bị tấn công đã lui vào thùng sắt để cố thủ. Các anh đã bị đốt và hun khói. Nếu không may có thể bị thiệt mạng hàng loạt như là một rủi ro nghề nghiệp. Bình thường, nếu các anh đang được điều trị, sẽ được báo chí đăng tải hình ảnh trong bệnh viện.

Nghề vệ sĩ tuy là một nghề nguy hiểm nhưng thực hiện đúng quy phạm một cách chuyên nghiệp thì hoàn toàn có thể tránh được rủi ro nghề nghiệp.

1. Nhiệm vụ của vệ sĩ là bảo vệ mục tiêu, không phải trấn áp kẻ xâm phạm. Dùng vũ lực để trấn áp đám đông là nhiệm vụ của công an nhân dân, không phải của vệ sĩ.

2. Khi bị xâm phạm mục tiêu, việc của các anh là kiên quyết mời đối tượng ra khỏi mục tiêu bảo vệ. Đối tượng có thể chống lại bằng cách xâm phạm thân thể các anh, các anh có quyền tự vệ. Nếu bị buộc phải hạ gục đối tượng thì các anh không được giữ đối tượng hoặc bỏ mặc đối tượng. Ngay lập tức các anh phải giao đối tượng cho công an và chính quyền địa phương. Hành vi của đối tượng là xâm phạm tài sản của tổ chức và thân thể người thi hành nhiệm vụ. Hành vi này phải được truy tố.

3. Trong khi xử lý vụ việc, các anh phải kịp thời báo cáo với người quản lý và chủ quản của mục tiêu bảo vệ để kịp thời can thiệp.

Làm công ăn lương, nghề gì cũng cần phải chuyên nghiệp.

Nguồn: Lý Toét


Xem thêm:
- Vũ công mà "công vẫn ngủ"
- Hot boy và hot girl
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Mô Phật! Thoát...
- Cổng chùa thiện ác

Wednesday, October 30, 2013

9 tật xấu khiến CSGT bị “ghét”

>> Kinh nghiệm khi bị CSGT thổi phạt
>> Suy ngẫm: Cách đối phó CSGT khi bị dừng xe kiểm tra vô cớ
>> Đi học làm cảnh sát giao thông thân thiện


Phóng viên motthegioi.vn vừa có cuộc phỏng vấn nhanh PGS – TS tâm lý Huỳnh Văn Sơn về những nguyên nhân CSGT không gây được thiện cảm với người dân ngay sau khi ông kết thúc buổi tập huấn kỹ năng giao tiếp và ứng xử cho CSGT TP.HCM vào chiều 30.10.

Mong muốn của ông sau khi truyền đạt kỹ năng ứng xử cho cán bộ, chiến sĩ CSGT TP.HCM tại buổi tập huấn?

Việc tập huấn kỹ năng giao tiếp và ứng xử vẫn đảm bảo những yêu cầu chung về quy chuẩn giao tiếp của một cá nhân, một con người trong xã hội hiện đại. Đó là những nguyên tắc giao tiếp chung, kỹ năng giao tiếp đơn lẻ đến phức tạp, những thủ thuật giao tiếp…

Tuy nhiên, xuất phát từ thực tiễn hoạt động của chiến sĩ CSGT thì những yêu cầu như: quản lý cảm xúc, điều chỉnh thái độ là điều rất cần thiết…

Điều này sẽ giải quyết được nhiều vấn đề như: giải tỏa thái độ tiêu cực của người dân nhìn về người CSGT, góp phần cải thiện hình ảnh và xây dựng hình ảnh của người CSGT, góp phần xây dựng văn hóa giaoi tiếp của lực lượng CSGT TP.HCM

Ông đã từng bị CSGT xử phạt và có khó chịu với cách xử lý của lực lượng CSGT?

Tôi không trực tiếp chạy xe, nên tôi xin phép không trả lời câu hỏi này.

Lý thuyết và thực hành có khoảng cách rất xa, ông nghĩ sẽ có sự thay đổi tích cực từ CSGT sau buổi tập huấn?

Bất kỳ hai phạm trù nào cũng có lằn ranh… Tuy nhiên, nhìn nhận việc khảo sát thực tiễn đến việc huấn luyện đã có phần bớt đi sự chủ quan.

Nói cách khác, các bài tập hay những ví dụ thực tiễn giống như các tiếng động hay các toa thuốc được thực thi theo kiểu kê toa chữa bệnh… Vấn đề người ta có uống thuốc hay không kể cả thước bổ.

Sự thay đổi không hẳn chỉ là sau một buổi học hay một chương trình mà nó có tác dụng từ từ.

Hơn nữa, đây chỉ là khởi điểm cho những chương trình dài hơi hơn mà ban tổ chức cùng với các chuyên gia chúng tôi sẽ xây dựng thành một dự án thiết thực và dài lâu…

Trước khi nhận lời đến tập huấn cho CSGT, ông đã có cuộc khảo sát hay tìm hiểu nguyên nhân vì sao người dân không thiện cảm với CSGT không?

Tôi đã khảo sát và có 9 nguyên nhân sau:

1. Không cần quan tâm đến tuổi tác của người dân khi giao tiếp.

2. Mình là người có quyền năng, sức mạnh mà cần gì phải nghĩ đến cảm xúc của người khác.

3. Nói mày, tao; mi, tớ với dân.

4. Hay nói: Vi phạm là vi phạm, cần gì phải giải thích.

5. Tôi là pháp luật, anh vi phạm luật nghĩa là có lỗi với tôi.

6. Làm khó, thể hiện sự bực dọc với người dân.

7. Tác phong chậm chạp, quan liêu…

8. Sai về hành vi và suy nghĩ: Tôi chạy nhanh và có vi phạm tí cũng chẳng sao vì tôi có trách nhiệm mà…

9. Lời nói của tôi như vậy, tôi chẳng thể sửa được.

Xin cám ơn ông về cuộc trò chuyện này.

Nguồn: Một thế giới


Xem thêm:
- "Vụn vặt" đời thường
- Những hình ảnh không thể "cấm"!
- Phục chế một tác phẩm sơn mài có tuổi thọ 74 năm của nhà danh hoạ Nguyễn Gia Trí

Wednesday, October 23, 2013

Mại Dâm và Điếm Bút

>> Hãy điền vào dấu ba chấm
>> Đã thấy quan tài, mà chưa đổ lệ?
>> Phong tướng? (nhân tiện mời bà con đọc lại bài >>> này!)


Phong Lan 
Gửi tới BBC từ Pisa, Italia

Ai cũng biết nghề mại dâm đã có từ hàng ngàn năm về trước nhưng từ khi điện thoại di động ra đời, mại dâm phát triển thêm một nhánh mới cao cấp hơn đó là 'gái gọi'.

Cách đây vài trăm năm báo chí ra đời khi công nghệ in roneo xuất hiện, và người phóng viên là một nghề cao quý, thể hiện trình độ và kiến thức của họ qua các bài viết trên trang giấy.

Và khoảng 15 năm trở lại đây, khi Internet vào Việt Nam thì hàng loạt trang tin mạng, báo mạng ra đời một cách rầm rộ, các nhà báo đứng trước thách thức mới, đưa tin thật nhanh, thật chính xác để đáp ứng nhu cầu bạn đọc, làm sao phải có nhiều người bấm vào trang tin đó.

Phải nhiều và nhanh nhất có thể để có 'view', có tiền quảng cáo.

Chính cái điều kiện khắc nghiệt đó đã đặt nghề nhà báo trước một thử thách quá lớn.

Thay vì nâng cao trình độ và kỹ năng của nghề nghiệp để đáp ứng yêu cầu trên, một số 'nhà báo' lại làm biến dạng nó đi, bằng cách đưa tin tốc ký, không suy nghĩ, sai chính tả, có khi lừa gạt, giật tít nóng, nhưng chẳng có một cái nội dung gì, miễn sao có tiền nhuận bút là được.

Điếm Bút - nghề nguy hiểm

Và chính bộ phận "người đưa tin" này đã tạo một nghề rất mới, nghề Điếm Bút.

Nên nhớ rằng đây là hai nghề khác nhau, mặc dầu nó cùng xuất phát điểm như nhau.

Cũng như Mại Dâm, nghề Điếm Bút xuất phát từ nhu cầu của xã hội và không thể nào dẹp bỏ được, đặc biệt là trong bối cảnh công nghệ thông tin phát triển một cách chóng mặt như hiện nay.

Đơn giản, vì có cầu là phải có cung, đó là quy luật.

Tuy nhiên, nếu Mại Dâm chỉ có thể tác động tới một số đối tượng trong một thời điểm nhất định, thì mức độ ảnh hưởng của nghề Điếm Bút nguy hiểm hơn gấp ngàn lần.

Nó tàn phá mọi thành phần xã hội và có thể từ thế hệ này đến thế hệ khác.

Câu hỏi đặt ra là, tại sao chúng ta ngăn chặn Mại Dâm mà không ngăn chặn, thậm chí còn còn cổ súy cho nghề Điếm Bút nguy hại ấy.

Mại Dâm chỉ là kinh doanh 'vốn tự có' còn nghề Điếm Bút là kinh doanh cái họ không hề có nên là một hình thức lừa gạt.

Cá nhân mà nói, tôi không miệt thị hai nghề nghiệp đó.

Nhưng nếu Nhà nước đã cấm Mại Dâm thì nên cấm luôn cả Điếm Bút.

Còn nếu đã không cấm được thì nên công nhận cả hai nghề ấy như là những nghề hợp pháp.

Có phải là thiên vị không khi có lúc chúng ta dùng từ nhà báo để hợp pháp hóa nghề Điếm Bút, nhưng không thể dùng từ 'Phục vụ Nhu cầu Bản năng' để hợp pháp hóa nghề Mại Dâm.

Xin các vị đừng lấy lý do vi phạm thuần phong mỹ tục mà cấm đoán một nghề hợp pháp và đáp ứng nhu cầu xã hội như thế.

Thuần phong mỹ tục là một khái niệm chung chung, mơ hồ mà đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nó có giá trị pháp lý như thế nào?

Các nhà hành pháp và quản lý xã hội cần nhớ rằng cái cụm từ ấy chỉ có giá trị trong khuôn khổ tinh thần mà thôi.

Xã hội rồi sẽ phát triển, nhiều ngành nghề mới sẽ xuất hiện theo nhu cầu cuộc sống, có nghề được phép và có nghề không được phép.

Tôi viết bài này không cổ súy cho hai nghề trên, cũng không có ý ủng hộ.

Chỉ mong các nhà quản lý xã hội, lập pháp, hành pháp, tư pháp hãy đối xử công bằng giữa các nghề nghiệp với nhau, để cuộc sống thêm đa dạng hơn.

Nguồn: BBC

P/s: ...VnExpress chôm bài của BBC ( FB Uyên Vũ)


Xem thêm:
- Ngột ngạt tâm linh, văn minh và văn hóa
- Khôn như thượng thư văn hóa
- Dư luận viên, vô dụng và hữu ích

Friday, July 12, 2013

Con tôi chỉ muốn làm thợ sửa xe đạp

>> Liêm mà không chính (phiếm đàm)
>> Hun Sen xin ân xá cho đối thủ (cao thủ!)
>> Đà Nẵng tạm dừng việc bồi dưỡng CSGT
>> “Lo nhất là có luật mà vẫn lãng phí” (Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đặt câu hỏi, tại sao có đầy đủ hệ thống Đảng, đoàn thể, kiểm tra mà các vụ lãng phí lớn đều do người dân, báo chí tố lên, không thì cũng là do đấu đá nội bộ mà vỡ lở? Khi biết rồi thì xử lý ra sao, tiếp thu kiểm tra thông tin dân, đại biểu, báo chí phản ánh như thế nào? Cần phải lượng hoá thế nào để quy trách nhiệm?)


(VOV) -Trong suy nghĩ của một đứa trẻ như nó, nghề sửa xe đạp có lẽ là một nghề rất ấn tượng!

Khi con trai tôi bước vào cấp 2, có một lần tụ họp gia đình, nói chuyện về tương lai, tôi đã hỏi cháu:

- Lớn lên con sẽ làm gì?

- Con sẽ đi sửa xe đạp. – Cháu trả lời chắc nịch và hãnh diện.

Cả nhà cười ồ. Ai cũng chế nhạo con trai tôi: người ta mong muốn lớn lên làm bác sĩ, kỹ sư, giám đốc…hay gì gì oách lắm, anh chàng này lại thích… đi sửa xe đạp.

Khi thấy con tẽn tò, tôi hỏi: - Tại sao con lại thích nghề sửa xe đạp?

Cháu giải thích đơn giản: - Vì bác sửa xe đạp đầu ngõ nhà mình rất giỏi. Cái xe đạp của con bị làm sao, bác ấy đều sửa được hết.

Quả đúng vậy! Và vài lần quan sát con trai mình, tôi nhận thấy cháu rất ngưỡng mộ bác sửa xe đạp. Cu cậu có thể ngồi hàng giờ xem bác vá xe, cân vành một cách say sưa… Trong suy nghĩ của một đứa trẻ như nó, nghề sửa xe đạp có lẽ là một nghề rất ấn tượng!

Con trai tôi học không giỏi. Việc theo học suốt những năm tháng cấp 1, cấp 2 đều lẹt đẹt trung bình hoặc trung bình khá. Khi bị áp lực căng thẳng từ phía cha mẹ, và thày cô thì cu cậu cố gắng lắm cũng chỉ vươn lên mấp mé mức khá.

Với sức học như vậy, điểm cộng vào cấp 3 của cu cậu kém hơn hẳn các bạn, không thể đủ điểm để vào được các trường THPT top 1, top 2, vì vậy phải chấp nhận học ở các trường kém hơn hoặc theo học ở các trường dân lập mức trung bình.

Tuy học hành chểnh mảng nhưng cu cậu lại biểu lộ một số năng khiếu khác. Cháu có thể tháo dỡ đồ chơi, rồi lắp ráp lại rất khéo léo, kể cả những đồ chơi điện tử khá phức tạp. Rồi những trò chơi đòi hỏi "nhanh tay, nhanh mắt’’, cu cậu luôn vượt trội, đứng đầu.

Tôi nghĩ con trai tôi là một đứa trẻ thông minh. Tất nhiên, bố mẹ nào chẳng nghĩ con mình là trung tâm của vũ trụ. Cha mẹ nào cũng mong muốn con mình sau này sẽ trở thành ông nọ, bà kia, chứ không thể đi sửa xe đạp. Tôi cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng tôi biết, với sức học như thế, nếu thi đại học, con trai tôi, chắc chắn sẽ nằm trong số 2/3 sĩ tử đang lao như con thiêu thân vào cánh cổng giảng đường đại học mơ ước để rồi….trượt vỏ chuối. Bởi lẽ, trong số hơn 2 triệu thí sinh tham gia dự thi, chỉ tiêu của các trường chỉ lấy 1/3 ( khoảng 640.000 người). Theo đó sẽ có hơn 1,3 triệu thí sinh phải lựa chọn con đường khác.

Biết là vậy! Nhưng tôi cũng như rất nhiều cha mẹ khác sẽ vẫn cứ a-dua cho con mình đi thi đại học, theo kiểu con anh thi đại học, con tôi cũng thi chứ, bạn bè đi thi thì con cũng phải đi thi, không thi để mọi người chê cười cho à?

Mà  đại học cũng dăm bảy đường đại học, biết đâu ‘’học tài, thi phận’’, may mắn lại rơi đúng vào con mình, vậy nên người người, nhà nhà vẫn cứ cho con thi thử một lần cho biết. Vậy là cứ tốt nghiệp xong lớp 12 là lũ lượt kéo nhau lên thành phố dự thi. Kỳ thi nào cũng rầm rộ, cũng tắc đường, cũng không còn chỗ trọ… cha mẹ nào cũng ảo tưởng về một tương lai sáng lạn sau tấm bằng đại học của con mình.

Nhiều gia đình sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền cho con đi du học tự túc, để mua lấy tấm bằng đại học, rồi lại tốn kém một lần nữa để chạy chọt, xin xỏ cho con vào làm chỗ này, chỗ kia. Nếu làm một phép tính đơn giản thì không biết bao nhiêu năm đi làm, với hệ số lương công chức, viên chức như bây giờ mới đủ bù lại số tiền đầu tư cho quá trình ‘’mua chữ’’ ấy. Dĩ nhiên không thể so sánh tri thức với tiền bạc, song rõ ràng, nhiều khi cũng chỉ nhằm mục đích rất hão huyền là có tấm bằng đại học để… lấy cái danh.

Thế nhưng, để trả lời câu hỏi ‘’không thi đại học thì sẽ làm gì?’’ lại không dễ dàng chút nào. Sẽ là khó khăn để các bậc cha mẹ chấp nhận con mình đi sửa xe đạp, làm công nhân, làm thợ…thế nhưng lại chấp nhận được việc một tấm bằng cử nhân, đại học đi làm tiếp thị, lễ tân, chạy bàn, bảo vệ hay thậm chí chẳng có việc làm.

Nghịch lý này xuất phát trong chính nhận thức của người lớn. Ai đó cũng có thể nói về chuyện thừa thầy, thiếu thợ, chuyện mất cân đối giữa đào tạo và việc làm, chuyện thiếu trầm trọng những lao động tay nghề cao.v.v.. nhưng hình như đó chỉ là câu chuyện ở đâu đó xa lắm, của người khác chứ không phải trong gia đình mình, chuyện con cái mình.

Quay trở lại với câu chuyện của con trai tôi. Làm thợ sửa xe đạp không tốt ư? Không phải. Chiếc xe đạp là vật dụng được coi là rẻ tiền thì dĩ nhiên việc sửa chữa nó sẽ chỉ kiếm được ít tiền thôi. Và chẳng ai muốn tương lai của con mình nghèo túng hay hèn kém cả. Vậy nên mới có chuyện đồng ý  thất nghiệp nằm nhà, chơi bời lêu lổng nhưng lại ‘’sĩ diện’’ không chấp nhận đi làm để cải thiện thu nhập, giúp đỡ gia đình bằng những công việc hay lao động chân chính giản dị thông thường.

Người lớn chúng ta đã nhồi nhét vào đầu con trẻ những suy nghĩ nhiều khi rất lệch lạc. Thực tế, mong muốn trở thành một người thợ giỏi tay nghề như một bác thợ sửa xe đạp mà con tôi thần tượng là hoàn toàn chính đáng. Đáng lẽ thay vì chế nhạo, người lớn cần có những phân tích, định hướng cho trẻ để phát huy khả năng, thế mạnh và có định hướng nghề nghiệp rõ ràng.

Có thể, sau này ước mơ trẻ con ngày nào chỉ là câu chuyện hài hước với con tôi nhưng mỗi lần nhớ lại tôi lại thấy vững tin hơn khi phải quyết định lựa chọn trường hay ngành học cho con mình./.


Tuyết Yến


Xem thêm:
- Thế giới riêng
- Đôi khi cần phải im lặng
- Hãnh diện vì con