Showing posts with label mạt vận. Show all posts
Showing posts with label mạt vận. Show all posts

Monday, May 6, 2013

Mô Phật! Thoát...

>> Trách nhiệm thuộc về ai?
>> Ai đang đầu cơ vàng?
>> Cổng chùa thiện ác
>> Hóng hớt
>> Ác ý nào từ "độ trễ" giảm lãi xuất cho vay?
>>>>>> Dẹp họp hành đi, lo cái vụ này trước tiên! (khốn nạn)


Trong chương trình "Dân hỏi Bộ trưởng trả lời" mới đây, Thống đốc Bình tự tin ngồi đối diện người đẹp Lê Bình, khuôn mặt tươi tắn, đối đáp mạch lạc: "Chênh lệch giá vàng trong nước và thế giới thời gian qua chỉ ngân sách nhà nước có lợi thôi". Thần thái của ngài xem như đã thoát?

Tự nhiên chạnh lòng nhớ đến bác Giàu "đô la hóa"...

Rồi nhớ đến bác Thúy .., khi tờ polymer in mệnh giá 500 ngàn phất phới trong tay người tiêu dùng và những đồng xu sủi tăm, lặn mất hút. Bây giờ, cũng xem như đã thoát...

Đừng bao giờ đặt nặng vai trò tổng tư lệnh từ ngài Bình, bác Giàu, bác Thúy .., hãy nhìn nhận bằng nhãn quan họ là những "người lính", và chính các cụ mới hiểu "người lính" phải làm những gì. Các cụ bảo thoát!

Giống như tiền thì tệ, câu chuyện nhân sự là câu chuyện bức bách vừa được các cụ căng não họp bàn gần tận nữa khuya. Sáng sớm, Osin đã vội vã vài dòng trên facebook theo kiểu "cháu lên ba cháu đi mẫu giáo". Huy Đức viết "Bên thắng cuộc" để mong bạn đọc hiểu những cái gì "thoát và không thoát" của các cụ, thế nhưng tác giả lại cố ý ngây thơ nhấn mạnh vấn đề tương quan nhân sự, vẽ miết bài toán Bắc, Trung, Nam cục bộ này thì không biết con thuyền VN sẽ được định hướng trôi về đâu. Nhà báo tự do Xuân Bình còm "... và cả khi 2 năm sau mọi điều theo quẻ bói của HĐ thì đất nước này được cái gì cho ngoài việc kéo dài sự khốn cùng? ...". Nếu không còn điều gì níu kéo, hãy xem như kết quả đó là hy vọng và sự nối tiếp của hy vọng. Lười còm và facebook lại không có "không thích"...

Đâu đó văng vẳng tiếng thì thầm thì thào than vãn tiếc nuối rằng "ông ta" phải lên ngôi thì công việc mới đổi thay trôi chảy. Thực lòng, vẫn còn mang cái tư tưởng "sùng tín, thần thánh hóa" thì cứ yên tâm, "dân ta" vẫn cứ khổ dài dài...

Thực chất các cụ muốn gì? Quá khứ và hiện tại "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng văn minh" được các cụ lãnh đạo và tương lai sau này, những "hạt giống đỏ" thân quen, thân thương kia sẽ tiếp tục điều hành "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng văn minh". Chỉ đơn giản là vậy thôi, đừng có nâng quan điểm đại đồng làm gì cho mệt xác. Cái khổ, cái khó của các cụ thời nay là dân biết nhiều quá và dân lại "ít tin, ít thương" hơn các cụ ngày xưa, cũng chẳng dám mơ tới những mong muốn kia có "thoát", có vẹn tròn hay không ..?

Đó là chưa kể những chuyện cỏn con "con em trong ngành", mấy anh chị trẻ măng mới vừa chân ướt chân ráo bước vô công sở làm việc đã vội ôm choàng lấy nhau như đã từng thân quen, tay bắt mặt mừng chỉ trỏ "hồi trước má mày ngồi chổ này, bố tao ngồi chổ kia", cũng vui ra phết.

Các cụ có bạn "vàng", mà bạn "vàng" có Tây Du Ký. Đường Tăng muốn "thoát" phải vượt qua bao nhiêu chướng ngại trên đường, mà hầu như chướng ngại toàn là con cháu nhà Trời xuống hạ giới tác yêu tác quái. Biết vậy, ngồi ở nhà "thoát" cho xong.

Ghé bác Hồ Hải chơi, thấy bác vẫn mãi loanh quanh trong cái vòng xoắn "... cách mạng vô sản thì triệt để nhưng rồi trở thành tham quan bạo tàn hay cách mạng tư sản thì không triệt để nhưng có tâm, có tầm ...". Đơn giản nè, ngay như cái nghề bác sĩ của bác, chỉ mỗi cái câu đơn giản "bác sĩ như mẹ hiền" mà đến bây giờ... thì mẹ vẫn là mẹ, bác sĩ vẫn là bác sĩ, thoát sao được điều đó, mà thực tế bác sĩ đâu có nghèo.

Lang thang, đọc lời còm sĩ  >>> này đã tức cười, đến khi đọc bài >>> này lại càng tức cười hơn. Cả hai đều muốn dẫn dắt dư luận "thoát" từ câu chuyện đầy triết lý >>> tại đây, và cả hai đã vô tình hay cố ý quên đi cái cốt yếu để làm nên giai thoại tinh túy ấy chính là người thầy. Chưa xác định được "người thầy" của hai học trò "xuất sắc" là ai thì xem như lời "minh oan đắc đạo" kia đã trở thành ngụy biện.

Ngày xưa, vua Trần Nhân Tông lên núi, chọn nơi hoang vắng tĩnh lặng mà tu để ngộ, mà thiền để thoát... Ngày nay, các con cháu, đệ tử của Ngài xem việc "lánh xa bụi trần" kia chỉ là tiểu tu, muốn tu phải tu ngay tại chính "phồn hoa đô thị" mới là đại tu... Thế là, người đàn ông tốt tướng đầu không có tóc (hình ảnh) đã "thoát", đã đại tu tại nơi "thị phi" nhất, tại nơi "nguy hiểm" nhất...

Mô Phật! Thoát... nhưng mà là thoát y!

Không biết chúng sanh được "cứu khổ cứu nạn" gì không ở cái dự án "Thoát" cao siêu này, nhưng "niết bàn" hay "cực lạc" thì kẻ chân tu kia tự biết riêng mình. Nếu có "sửa đổi" về giáo lý Phật, xin thêm điều này "khi nào mà chùa chiềng hoành tráng xa hoa rộn ràng như nấm, những vị sư trụ trì múp máp béo tròn thơm phức hân hoan... trong khi dân chúng vẫn lầm than cơ cực thì khi đó chính là dấu hiệu của mạt pháp".

Từ lâu, Mác đã qua đời ở châu Âu, và từ lâu, châu Âu đã biết tụng kinh niệm Phật!

Đạo, đời chẳng sung sướng chi nên đạo, đời... cùng thoát!

MP


P/s: Định mang gia phả ra viết lại, bị "ông trẻ" phát hiện, mắng cho là "dài tay, biết được bao nhiêu mà tinh tướng", sợ hết hồn...

Xem thêm:
- Nghe lại tiếng chửi
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Sự thịnh vượng hoang đường

Saturday, April 27, 2013

Chứng vĩ cuồng...

>> Bài học “đẳng cấp”
>> Bùi Giáng: Con đường ngã ba
>> Đề nghị đặc cách cho nghệ sĩ Văn Hiệp và nghệ nhân Hà Thị Cầu


Tĩnh vật - Tranh sơn dầu của MP
NHẤT AN - Xưa nay  đã có nhiều người định nghĩa về nghệ sĩ, nhưng không ai cho rằng đã là nghệ sĩ danh tiếng thì phải có giải thưởng. Không ở bất cứ nơi đâu, giải thưởng là thước đo chính xác các giá trị của nghệ thuật. Đó chỉ là một hình thức của “quyền lực vinh danh và hợp pháp hóa” như Pierre Bourdieu đã từng nói.

Thế nhưng, trong xã hội ta hiện nay, tuy ít, nhưng vẫn có những nghệ sĩ, trong đó có những nghệ sĩ chưa đúng nghĩa, quan niệm giải thưởng là lẽ sống của họ, là nguồn sống cho các tác phẩm nghệ thuật của họ và vì thế tìm mọi cách để có giải thưởng. Họ không biết rằng như vậy là giết chết cái Đẹp, như thế là tự đánh đắm chính mình, như thế là đã mắc chứng vĩ cuồng trong văn học - nghệ thuật.
Thiên hướng của một nghệ sĩ là tạo ra tác phẩm nghệ thuật, tạo ra cái Đẹp. Cái Đẹp ở đây phải là cái Đẹp thẩm mỹ nhưng đồng thời phải là cái Đẹp, cái Cao cả của tâm hồn.  Lịch sử chứng minh rằng những nhà văn, nhạc sĩ hay họa sĩ có thể đứng vững với thời gian là những bậc quân tử thực sự. Nguyễn Công Trứ mặc dù quan niệm: “Làm trai đứng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông” nhưng vẫn luôn thể hiện khí phách của người quân tử: “Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo.” Hay thi sĩ Tản Đà là người không phải không khát khao được ghi danh sử sách: “Sông Đà núi Tản đúc nên ai, Trần thế xưa nay được mấy người” nhưng không phải vì thế mà không: “Trung hiếu vẹn tròn hai khối ngọc, Thanh cao phô trắng một nhành mai.” Rồi học giả, nhà văn Nguyễn Hiến Lê cũng đã từ chối những giải thưởng văn chương lên đến hàng trăm cây vàng. Ở nước ngoài, đã có những nhà văn từ chối giải thưởng văn chương danh giá vì lòng tự trọng và không màng danh lợi. Năm 1951, Julien Gracq đã từ chối giải thưởng Goncourt cho tác phẩm “Bờ biển Syrtes” vì hội đồng giải thưởng đã không quan tâm đến “thái độ” của ông. 12 năm sau, Jean-Paul Sartre đã thẳng thừng từ chối giải Nobel văn chương và cho rằng nhà văn phải “biết từ chối biến mình thành thiết chế ngay cả khi điều này xảy ra dưới những hình thức vinh quang nhất.

Mới đây, trong các phương tiện thông tin đại chúng đã dấy lên rất nhiều tranh luận liên quan đến các giải thưởng văn học - nghệ thuật. Người ta tranh cãi với nhau là người này xứng đáng, người kia không xứng đáng, người này đủ điều kiện, người kia không đủ điều kiện. Rồi những chuyện kiện tụng xảy ra. Một số ít  “văn nghệ sĩ” thiếu thực tài mà lại cố bám riết vào các giải thưởng. Đó hẳn là những người mắc chứng vĩ cuồng trong nghệ thuật. Họ hoang tưởng, ngộ nhận về tài nghệ của mình, họ khao khát được vinh danh một cách vô độ. Họ những tưởng là với các giải thưởng, công chúng độc giả sẽ đến với họ, tác phẩm của họ sẽ trường tồn, xã hội sẽ tung hô họ, đồng nghiệp sẽ nể nang họ. Họ không nhận thức được rằng họ đang tự lừa dối chính mình, lường gạt xã hội, rằng họ đang “Mập mờ đánh lận con đen”, tạo ra sự thật giả lẫn lộn trong văn học - nghệ thuật.

Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong một thời kỳ mà thói háo danh và chủ nghĩa hình thức đang khá phổ biến trong xã hội ta. Đây đó vẫn đang có nhiều người chú ý nhiều hơn đến các danh hiệu, bằng cấp mà quên đi cái thực chất. Đây đó vẫn còn nhiều cơ quan, đơn vị đánh giá danh hiệu thi đua một cách hời hợt, qua chuyện. Vẫn còn những người lợi dụng danh hiệu, giải thưởng để thăng quan, tiến chức hay trục lợi.

Một tác phẩm nghệ thuật thực sự xuất sắc sớm hay muộn rồi cũng được công chúng độc giả đón nhận, một nghệ sĩ thực sự tài ba sớm hay muộn rồi cũng sẽ được xã hội tôn vinh bằng cách này hay cách khác. Những tác phẩm của Van Gogh, Monet, Cézanne hay của Picasso chưa hẳn là đã được công nhận ngay từ đầu nhưng với thời gian, những giá trị nghệ thuật đích thực của chúng đã được khẳng định. Người nghệ sĩ thực thụ phải là một người không màng danh hão, phải tìm thấy giá trị của mình trong chính tác phẩm nghệ thuật chứ không phải đâu xa khác. Một chiếc áo cà sa chẳng làm nên thầy tu, một giải thưởng không làm nên một người nghệ sĩ chân chính.


Nguồn: Văn hóa Nghệ An

Xem thêm:
- Không thể biện minh
- Thịt chó và truyền thông
- Hoãn cuộc thi "đối thoại quốc tế"



Friday, March 22, 2013

Chuyện ruồi ký giả và kiến đại gia


* Đến hẹn lại lên, cứ mỗi lần Tiệc sắp tổ chức họp hành thì trên mạng lại xuất hiện những bài "lạ" của những tác giả "lạ" tung tin hư hư thực thực chuyện thâm cung bí sử của giới chóp bu. Mới đây, hai bài liên tiếp >>> nàynày dành riêng cho ngài Uỷ viên BCT-PTT, nếu tinh ý bà con sẽ nhận ra "đòn bẩn" sở trường này xuất phát từ đâu. Mới chỉ là nước tiên, sẽ còn nhiều chuyện hay... cho đến cận ngày xum họp!
>> "Nguyên soái nhân dân"
>> Cô độc!
>>> Thư gửi nhóm Kiến nghị 72


TT&VH - Từ thuở xa xưa, vẫn biết ruồi và kiến hoạt động ở hai không gian khác nhau, một trên không trung, một trong lòng đất, nhưng thực ra thì hai loài này tồn tại không thể thiếu một địa hình chung: mặt đất, nơi những con mồi của cả hai bên luôn hiển hiện và luôn sơ hở. Nhưng đến khi mồi của ruồi lại chính là kiến thì mọi chuyện trở nên rắc rối khiến Kiến đại gia nhà ta quyết gặp Ruồi ký giả để làm cho ra nhẽ.

GPRS vô tình dò sóng đúng tần số âm thanh của ruồi và kiến nên ghi âm trọn vẹn cuộc nói chuyện bằng râu của chúng.

Kiến đại gia: Đã cùng thân phận bèo và đoản thọ, kiếm ăn ngày càng dù khó khăn vẫn phải dựa vào nhau, nhưng sao ông nỡ tấn công cả vào sào huyệt nhà tôi thế hả? Muốn đưa lên loa phường thì ít nhất phải hỏi tôi tí trước một cái chứ?

Ruồi ký giả: Ông về dạy vợ trước đi đã, tôi chưa kịp hỏi hết thì mụ ấy tuôn hết, tôi ghi lại nguyên văn thôi đại ca à. Thế không phải là hai bác vừa đì-vốt rồi à?

Kiến đại gia: Ông hỏi thế mà nghe được! Đã cưới hồi nào đâu mà ly dị. Còn chuyện tình cảm thì chỉ đầy hay vơi, hết hay còn tự biết chứ ai mà pháp luật hóa. Phụ nữ nhiều khi nói vậy mà không phải vậy, các ông vội bu tới nhanh quá làm chi mà không hỏi qua tui!

Ruồi ký giả: Quả thật dạo này mật ít quá nên tụi nó làm đại. Ông xem cả cái sô-bít quốc gia vậy mà chẳng có lấy một sự kiện tử tế mà xơi, nên có mùi kiện tụng, nhất là kiện đại gia là chúng nó sà xuống liền.

Kiến đại gia: Thôi cho em xin bỏ hai chữ đại gia cho nó lành nhé! Làm thân phận kiến mà còn mang danh nghệ “kiến gió” thì chỉ cày đến rạc xương ra cũng chỉ đủ ăn và sắm sửa mấy bộ cánh mong manh. Ông xem dạo này tập đoàn nhà kiến tan tác khắp mọi nơi, lớp bị ngập lụt, động đất cuốn trôi, lớp bị triều cường tấn công, lội lóp ngóp, lớp có tí ăn thì toàn nhai phải mấy thứ mật rởm độc hại không nguồn gốc. Loài kiến thì sợ nhất là nước, thứ hai sợ lửa, thứ ba sợ… đóng băng. Tôi mang tiếng làm mấy vụ Tết có tí tiền thì đầu tư vào mấy quả đất lúc nó đang hót, ai biết bây giờ không những nó lạnh cóng mà còn đóng băng thế này thì cứ gọi là… chịu câu rút. Cỡ kiến siêu đại gia còn đi tong chứ cỡ tôi là gì. Ấy thế mà các thể loại ruồi nhà ông còn nỡ lao vào xâu xé trong khi kiến tôi còn đang điên đầu loay hoay làm phim nghệ thuật để trả lãi cho… thị trường.

Ruồi ký giả: Nghe hoàn cảnh nhỉ? Thì chúng tớ có khá khẩm hơn gì. Dạo này mật đã ít còn kém chất lượng, hoa thì chưa kịp nở đã héo nên tạp chất gì chúng tôi cũng đành xơi tuốt, may mà chúng tôi chỉ nhai lại thôi còn thức ăn phân hủy ra sao thì tùy bao tử độc giả. Đã thế chúng tớ còn bị gán cho đủ thứ tiếng xấu và tình trạng hẩm hiu đương đại. Buôn bán kém thì bảo như đuổi ruồi, thể thao đá thì như ruồi bâu, đấm thì như hạng ruồi, bọn chuyên đục khoét thì lấy ngay tên lũ giòi con chúng tớ để gọi thay… Đời sống chúng tớ đã cực ngắn ngủi lại còn không biết chết lúc nào, do người đập hay… chó ngáp phải. Vẫn biết cùng là đám côn trùng nhưng đói quá mà không thấy ai “chết” thì phải ăn kẻ “hấp hối” là ông vậy. Mà ông cũng tham bỏ mạng. Con thì đặt tên toàn ngoại tệ mạnh, tiền thì làm ra tiêu không hết, nhà hàng tiệc cưới thì trải khắp thành phố, sức khỏe thì đã có lần từng làm giống ruồi tớ mừng hụt. Sao không ngồi hưởng mà còn ham hố cái nỗi gì?

Kiến đại gia: Thế mới khổ cho cái thói tham sân si của giống côn trùng chúng mình. Nhiều khi hiểu được ra điều ấy thì đã muộn, đâm lao thì phải theo lao thôi chứ toàn nợ bạn bè cả, phải cày cuốc mà trả cho tụi nó chứ. Mà sao chuyện trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã thông vậy ông? Chẳng ai hỏi tôi mà cứ quất bài lia lịa. Cái miệng con bà chằng nhà tôi ngơ dại đã đành, đến mấy cái luống cải nhà các ông cũng bốc mùi ngào ngạt là sao? Tôi có thể gồng sức mà vượt qua căn bệnh hiểm chứ cái kiểu đang bơi đuối sức mà còn có người ném đá dìm hàng thế này thì ngợp nước mà chết ông à. Râu tôi dài nhưng yếu ớt lắm, sao các ông không bám vào ba cái sừng tê giác đi, có phải chắc hơn không?

Ruồi ký giả: Chuyện tê giác còn bí ẩn cái vụ nhồi bông, vả lại chưa có ai kiện cáo nên nghe nó không văn nghệ. Mà ông yên tâm đi, đến tuần sau thì vụ của ông có nhồi thịt cũng hết chất rồi, chúng tôi sẽ lại bu chuyện khác, ông biết rồi mà, phàn nàn làm gì. Để chúng tôi kiếm tí cháo rồi bay đi ngay. Mà cái giống kiến cái chân dài bên văn nghệ các ông cũng như ruồi ấy nhỉ, thấy mùi kim của các đại gia là bu vào, hết là biến. Chẳng hiểu họ yêu bằng con tim, trí óc hay cũng bằng vòi nhỉ?

Kiến đại gia: Các ông đoản thọ nên chẳng hiểu gì. Người ta nói “nghĩ bụng, để bụng”..., ngài Osho đã nói cuộc sống bắt nguồn từ cái rốn. Vậy thì theo tôi suy nghĩ thực nhất của giống côn trùng là từ cái bao tử. Như các ông đói thì bạ gì cũng ăn, tôi no bụng mà cái đầu vẫn còn tham nên có khi lại thành đói. Cho nên muốn không bị làm mồi cho kẻ khác, muốn khỏi bốc mùi thì chắc nên ăn sạch, bớt tham và làm điều tử tế ông ạ. Như tôi đây tổ chức bao đám cưới cho thiên hạ nhưng chưa một lần mặc áo cưới. Nên hãy để tôi sống yên ổn để còn kiếm cơ hội thành “chú rể kiến” một lần và nuôi hai đứa con rồi hãy nói chuyện ly dị nhé! Chân dài hay ngắn tính sau bác ruồi ký giả ạ.

Ruồi ký giả: Hiểu rồi. Để tôi bảo tụi nó. Ông nói làm tôi quê độ quá. Đất đai đóng băng không sợ bằng côn trùng ghẻ lạnh với đồng loại ông ạ. Chúc ông sức khỏe để quay đầu lại thấy bờ. Hẹn gặp nhau ở cà phê chứ không phải trên truyền thông nữa nhé!

Chuyên gia GPRS
(Người chuyên viết chuyện đùa như thật của làng showbiz)


Xem thêm:
- Lạ
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Quá ẩu hay là sự ngây thơ đầy toan tính


Tuesday, March 19, 2013

Con chó chờ miếng ăn thừa!

>>> Trò trẻ con
>>> Rắn Trường Tô lột xác
>>> Một lần bất tín ...

Thành phồ về chiều ửng lên một chút nắng vàng đầu thu như dãi lụa vàng mềm mại trải lên những con đường còn sũng nước một ngày mưa! Góc phố nhỏ buồn hiu ở "trọ" một quán cà phê cùng một ông lão trông xe già nua thường trực ngày nắng hay mưa, ngồi im lặng nhẫn nại dưới tán dù. 

Thành thông lệ, cứ tầm sau bốn  giờ chiều nhạt nắng, một xe cháo  bình dân xuất hiện đúng như tiếng chuông nhà thờ điểm, chầm chậm đến đây đãi lòng những thực khách lao động nghèo với tô cháo vài miếng phèo nhạt, ít huyết heo, vài cọng giá, miếng hành xanh xanh hòa quyện chút ớt băm trong cái thứ nước cháo lòng lõng bõng ngập một nỗi buồn tha phương cùng với thân phận muôn kiếp đầy sợ hãi tin tức nội tạng thối thi thoảng rêu rao trên mặt báo, nay nằm phỉnh phờ trong bát cháo lòng? Bất chấp mọi thứ, người nghèo cần quái gì cái thứ thông tin quí tộc ấy? Cái chính là làm ấm lòng một chiều mưa cơ hàn sau ngày lao động mệt nhoài trong công xưởng, nắng gió và bụi công trường!

Ngay cạnh chổ công ty có một ả chó đốm rất hiền. Ngày công ty dọn về đó, ả chỉ là một cô cún nhỏ nhắn, thân thiện với hàng xóm. Cô ả thuộc sở hữu của những người làm cửa sắt thuê kế bên văn phòng công ty. Nay cô ả vừa mới đẻ một đám nheo nhóc. Cái ăn của ả có lẽ cũng vất vả theo. Ngày trước khi thì con gái, trông nó béo tròn. Từ khi làm mẹ trông cô ả ốm đi thấy rõ. Thường thấy ả cứ lang thang khắp phố để cải thiện thêm chút dinh dưỡng về nuôi lũ con háo đói tròn trùng trục, chờ mẹ về thi nhau hùng hục húc vào bầu ngực teo tóp. 

Chiều nay xe cháo đến, như mọi khi con chó cứ theo bước chân người bán cháo. Hễ ông ấy mang tô cháu đến đâu là cô nàng theo đến đó, kiên nhẫn đợi thực khách xơi xong và để cái tô xuống vỉa hè. Ngay lập tức nó làm sạch những gì còn đọng lại. Cứ thế nó liên tục làm cái việc ít ỏi ấy trong im lặng và không cạnh tranh với bất cứ con chó nào trong cái xóm Cầu Kinh giàu có này, mấy khi ra đường lang thang kiếm sống như phận nó!? 

Hình ảnh con chó nằm phục kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình mà nao lòng cho phận nó trong cái xã hội đồn mạt đến đớn hèn của phận người. 
Con chó trong cái bản năng sinh tồn bất biến của nó, kiên nhẫn tìm kiếm xục xạo từng mảnh vụn thức ăn thừa để nuôi đàn con. Nếu may mắn có đủ thức ăn, thức ăn đó biến thành dòng sữa. Còn không, từng chút thịt còm, ít máu mũ,...của người mẹ sẽ biến thành dòng sữa bòn rút đi từng lúc, từng lúc  tấm thân gầy!

Con chó cái chờ đợi nhưng chẳng hề sợ hãi sau một ngày nhọc nhằn. Con người chúng ta cũng chờ đợi, chờ đợi từng ngày trôi qua trong sợ hãi và ngục tù. Chúng ta chờ đợi cuộc đời mình vào cõi chết mà vẫn chịu kiếp xiềng xích và nô lệ tư tưởng. Chúng ta cứ thế mãi chờ đợi kẻ thống trị trong một ngày đẹp trời nào đó rũ lòng từ bi ban cho chút ơn huệ của tự do, ơn huệ tự quyết đời mình. Tất cả lũ chúng ta cùng nhau chờ đợi ngoài cánh cửa thiên đường, nơi có những gã tai to mặt lớn phì nộn và nung nút thịt của đôi má phính, chờ đợi những đôi mắt ti hí lim dim sau làn kính lão. Mọi động thái của nghị quyết, nghị định nhấn nhá từng câu chữ, sửa đổi vài ba điều của thứ luật lệ nhà tù, tuồng như một ít cháo lòng rơi ra từ tô cháo chó ven đường và khi ấy lũ chúng ta hả hê, cười cợt thi nhau ngợi khen sự sáng suốt, lòng vị tha. Hạnh phúc lớn dần theo năm tháng của đợi chờ ấy là khi một gã nào đó ngấy tô cháo, vội đặt nó ở vỉa hè-ngạch cửa thiên đường. Cái lưỡi dài đói khác liếm sâu sau vạch cửa khiến ta mụ mị rằng đang trong tầm với của mỹ  từ. Niềm "vui sống"nhỏ nhoi và ích kỷ ấy là khi con chó cái chưa làm mẹ. 

Sự cam tâm chờ đợi u hoài trong tuyệt vọng của chúng ta, để rồi ta nghe tiếng thở dài của người tù chờ đợi sau song sắt hàng năm trời vì nói lên tiếng lòng của tự do, xóa bỏ thù hận, sự ích kỷ tham lam như căn bệnh trầm kha thâm căn cố đế ngự chiếm trong những cái đầu tham vọng làm kẻ vĩ cuồng, vị cứu tinh, kẻ dẫn dắt, người truyền đạt bí tích bằng tư tưởng bởi cái kinh nghiệm chết chóc? 

Con chó người trong chúng ta chờ đợi gì trong xã hội lộng giả thành chân khốn kiếp ngập tràn mỹ từ ngu ngơ ấy? Chúng ta phải chăng chờ đợi lũ con cái lớn lên trong dối trá và tù ngục hằng thế hệ nối tiếp như một truyền thống sợ hãi tổ tông? Chúng ta chờ đợi để chấm dứt sợ hãi hay hành động chấm dứt sợ hãi? Còn tiếp tục chờ đợi trong sợ hãi là còn thấy:

-Ai đó chờ đợi ơn mưa móc vì cam tâm làm kẻ trung thành bảo vệ chế độ và những tên chủ soái đốn mạt.
-Ai đó chờ đợi vì vui được kiếm ăn và làm giàu bẩn thỉu trên xương máu đồng loại.
-Các quan chức chờ đợi để thỏa mãn sự làm giàu và tận hưởng thú vui vật chất nhờ sự san sẻ quyền lực thống trị.
-Lũ chúng ta-con chó cái và đàn con nheo nhóc chờ liếm tô cháo của lũ người cặn bã với tấm lòng vị tha của sa tăng!
-Một chiều mưa sụt sùi tất cả cùng gác mõm chờ đợi điều tuyệt vọng của chút nắng vàng như con chó cái chờ chiều nay bên xe cháo lòng!

Nguồn: Nghianhan's Site

P/s: ... cảm nhận đa chiều như thế khách quan hơn!

Xem thêm:
- Khôn khéo ngụy biện lấn át thiện tâm
- Chợ đời nhốn nháo nói leo
- Ước gì dân oan cũng được báo cáo Bộ chính trị?
- Còn đó những ánh mắt yêu thương
- Ta dọn mình cho bữa tiệc đắng cay