Showing posts with label hoạn nạn. Show all posts
Showing posts with label hoạn nạn. Show all posts

Thursday, November 14, 2013

Sao lại có chuyện tính toán thiệt hơn khi giúp đỡ kẻ hoạn nạn?!

>> Hải quân Nga sẽ nhận tàu modul đầu tiên vào năm 2020
>> Scandal gây chấn động chính trường Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu (cũ)
>> "Các quan chức EU đã giết chết Gaddafi và gây ra chuyện rắc rối này"
>>>>> Từ khó chết đến bị... bức tử
>> Tất nhiên là phải chối…?!

Sao lại có chuyện tính toán thiệt hơn khi giúp đỡ kẻ hoạn nạn?! Với Nhật, cái lối hành xử quái đản đó không là phong cách của họ. Ngay sau khi cơn bão tàn khốc Haiyan trôi qua, Tokyo đã nhanh chóng cử nhân viên thiện nguyện cùng binh lính đến trợ giúp Philippines, chưa kể 10 triệu USD. Trong trận sóng thần 2004, khoảng 1.000 lính và nhân viên thiện nguyện Nhật cũng đến Aceh… Đó là cách ứng xử mà người tử tế, biết điều và có lý trí, được mặc nhiên, phải làm. Và làm theo cái cách mà nhiều người khác phải biết hổ thẹn.

Trong thực tế, về xây dựng “quyền lực mềm”, Nhật Bản đang tỏ ra rất mềm dẻo và thông minh. Suy thoái kinh tế vẫn không ngăn những đồng vốn ODA của Nhật đổ vào nhiều quốc gia và ảnh hưởng văn hóa Nhật đối với thế giới ngày càng được cảm nhận rõ. Nhật đang là nước đổ vốn mạnh vào châu Phi, với cam kết 3,2 ngàn tỉ yen (40 tỉ USD) trong đó có 17 tỉ USD cho các chương trình ODA, tính đến giữa năm 2013. Trong chuyến công du Myanmar vào tháng 5-2013, Thủ tướng Shinzo Abe đã hứa cho nước này vay mới khoảng 500 triệu USD và xóa khoản nợ 1,74 tỉ USD (năm 2012, Nhật đã xóa khoản nợ 3,4 tỉ USD cho Myanmar). 

Với màu áo lực lượng gìn giữ hòa bình, người Nhật đã có mặt ở Afghanistan (như từng có mặt ở Iraq trước đó) cũng như hiện diện nhiều điểm nóng khác. Làm việc cùng Chương trình phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP), Nhật đã đầu tư 92 triệu USD để giúp 21 quốc gia châu Phi tìm giải pháp cho vấn đề thay đổi khí hậu (một phần trong khuôn khổ dự án có ngân sách 10 tỉ USD). Và khi nạn hải tặc Somalia hoành hành, Nhật cũng thảo luận việc cho phép tuần dương nước mình được hộ tống tàu dầu và tàu buôn. Tất cả cho thấy sự thay đổi quan điểm của Nhật trước chuyển dịch thay đổi của thế giới, khi họ lột xác từ hình ảnh nhà quân phiệt Thế chiến thứ hai trở thành nhà buôn, nhà ngoại giao, nhà từ thiện… với tầm ảnh hưởng toàn cầu. Nói ở một góc độ hẹp, Nhật đã trở thành một cường quốc có sức ảnh hưởng lãnh đạo thế giới, theo một cách mềm dẻo, trên tinh thần lấy “nhu” làm nền tảng. 

Yasushi Watanabe – đồng biên tập quyển mới ấn hành Soft Power Superpowers – không giấu được tự hào khi nói công chúng Nhật hiện có cảm giác cần phải thể hiện sự đáp trả kể từ khi đất nước họ được giúp để tái thiết sau chiến tranh cách đây hơn 60 năm. Lý tưởng này trở thành động lực giúp tuyển mộ nhân viên mới cho Tổ chức tình nguyện viên hải ngoại Nhật Bản (JOCV) mà từ năm 1965 đến nay đã phái hơn 30.000 người đến làm công tác từ thiện tại hơn 70 quốc gia. Hiện tại, người ta có thể thấy nhiều tình nguyện viên Nhật là phái nữ hoặc thậm chí người già, những người muốn sống có ích khi ở tuổi nghỉ hưu. 

Trong cuộc thăm dò BBC thực hiện toàn cầu năm nay (BBC, 23-5-2013), Nhật được xếp hạng tư thế giới về hình ảnh tích cực (sau Đức, Canada và Anh; Trung Quốc xếp thứ 9). Hình ảnh tích cực này thể hiện rõ ở cái nhìn cùng sự xuất hiện thân thiện mà người Nhật mang lại với nhiều quốc gia thế giới và họ cũng được đón nhận với tình cảm tương ứng. 

Và ít người để ý rằng Nhật viện trợ cho cả Trung Quốc! Theo báo cáo OECD năm 2011 (nguồn số liệu mới nhất), Nhật đã hỗ trợ phát triển cho Trung Quốc gần 800 triệu USD. Năm 2000, theo tờ Nhân Dân nhật báo (Trung Quốc), viện trợ kinh tế của Nhật cho Trung Quốc thời điểm đó đã lên đến con số kỷ lục 1,98 tỉ USD! (Foreign Policy 12-7-2013)… 

Vài số liệu, một số sự kiện, không muốn so sánh nhưng rồi cuối cùng ý nghĩ so sánh cũng xuất hiện, giữa Trung Quốc và Nhật Bản. Càng thấy rằng có một độ chênh rất lớn, trước hết về văn hóa ứng xử, giữa hai bên. Một bên đang xây dựng thành công hình ảnh một người biết điều, biết phép tắc ngoại giao, biết cách thức ăn ở; và một bên, đang tự biến mình thành kẻ lố bịch thô lậu, một kẻ hàm hồ lấc cấc và bụng dạ ti tiện nhỏ nhen! Để theo kịp Nhật về mọi phương diện, Trung Quốc còn phải học dài dài. Thử đọc lại xem Khổng Tử đã dạy gì?

……
Đây là bản update từ sự kiện Philippines, rút một phần từ bản đầy đủ hơn đã đăng trên Năng Lượng Mới cuối tháng 9-2013.

Nguồn: FB Mạnh Kim


Xem thêm:
- Cơn bão tâm linh
- Lời lộng ngôn đã được hóa giải
- Chùm ảnh sụt lún bởi thiên tai và thiên tài

Saturday, September 28, 2013

Vì có một người cha đã hứa

>> Tham nhũng ‘như ngứa ghẻ’ rất khó chịu
>> Nhân dân cả tin nhưng không dễ bị lừa!
>> Chính quyền đô thị: Phân chia ngân sách ra sao?
>> Muốn có thêm thành phố Sài Gòn, Gia Định và Chợ Lớn
>> "Phải suy nghĩ nhiều hơn về sự phát triển thiếu bền vững của Đà Nẵng!"



Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút.
***

Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồi chạy ào đến trường, nơi con trai của ông đang học.

Ở đó, ông nhìn thấy một đống đổ nát - ngôi trường đã sập hoàn toàn. Ngay lúc đó, người đàn ông nhớ đến lời hứa ông luôn nói với con mình: "Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con!". Và ông bật khóc khi nhìn đống gạch vụn đã từng là trường học.

Rồi ông bắt đầu cố định hướng xem lớp của con mình nằm ở vị trí nào. Góc bên phải phía sau của trường học! Ông lao đến và bắt đầu bới đống gạch đá.

Nhiều vị phụ huynh nhìn thấy người đàn ông làm như vậy, họ vừa khóc vừa kéo ông ra, kêu lên: "Quá muộn rồi!", "Anh không làm được gì đâu!", "Về nhà đi!", hoặc "Chúng ta phải chờ cứu hộ đến thôi!"...

Nhưng để đáp lại những lời đó, người đàn ông chỉ nói đúng một câu: "Giúp tôi một tay!" Và ông vẫn tiếp tục bới đống gạch, cẩn thận quẳng từng viên gạch, từng mảng tường ra ngoài.

Đội cứu hộ đến và họ cũng cố lôi ông ra khỏi đống đổ nát.

- Chúng tôi sẽ lo việc này! Ông về nhà đi!

Nhưng người cha vẫn dọn dẹp từng viên gạch, và chỉ đáp:

- Giúp tôi một tay đi!

Cảnh sát cũng có mặt. Họ cũng khuyên can người đàn ông:

- Anh đang trong trạng thái không ổn định. Anh có thể gây nguy hiểm cho mình và cho người khác, đề nghị anh về nhà!

Nhưng họ cũng chỉ được nghe một câu đáp: - Giúp tôi một tay!

Một người, rồi nhiều người bắt đầu vào "giúp một tay". Họ đào bới đống gạch suốt 8 tiếng... 12 tiếng... 24 tiếng... 36 tiếng... Và đến tiếng thứ 38, khi kéo một tảng bê-tông ra, dường như họ nghe thấy tiếng trẻ con.

- Armand? - Người đàn ông gọi to, giọng nghẹn lại.

Và ông nghe tiếng trả lời:

- Bố phải không? Con ở đây này! Con đang bảo các bạn đừng lo, vì bố sẽ đến cứu con, và cứu cả các bạn nữa! Bố đã hứa bố sẽ luôn bảo vệ con mà...

14 học sinh trong số 33 em ở lớp của Armand được cứu sống hôm đó, vì khi ngôi trường sập xuống, một tảng bê-tông to đã chèn vào tạo thành cái "hang" nhỏ và các em bị kẹt. Armand đã bảo các bạn đừng khóc, bởi vì "bố tớ sẽ đến cứu chúng ta".

Các em nhỏ hoảng sợ, đói và khát, nhưng đã được cứu sống, bởi vì có một người cha đã hứa.

Bài và ảnh: Sưu tầm


Xem thêm:
- Chứng vĩ cuồng...
- Viết blog có bảo kê?
- Còn bao lâu nữa mình lên được chủ nghĩa xã hội?